TÌNH QUÂN

Chương 6. Không một lời từ biệt báo trước.




Chương 6. Không một lời từ biệt báo trước.


Không dưới mười lần, Tình nghĩ đến việc đi tìm thằng Kiến. Nhưng cái suy nghĩ “Vì mày nên bà mới chết!” cứ lặp đi lặp lại trong đầu nó. Nếu nó không đi hái măng, thằng Kiến sẽ không có cơ hội đem trâu đi mất. Là tại nó.

Đừng nghĩ nữa, Tình gác tay che mặt.

Thất đầu bà mất, Tình vẫn loanh quanh ở buồng, ông Cả bảo làm cơm cúng như nào, nó máy móc làm y như thế. Anh Lý xin thuốc ông Điền cho nó bôi, sắc cho nó ấm thuốc, cơn sốt cũng lùi đi.

Đêm, Tình nằm trên giường, vẫn nằm phía ngoài theo thói quen, quay mặt vào nơi bà vẫn hay nằm, Tình không sao ngủ được. Tình đắp chiếc chăn bà chần bông cho mình, chiếc chăn trước giờ vẫn gập đầu giường, chăn dày như thế, nhưng cơ thể Tình cứ lạnh điếng.

Đến một ngày, Tình mở mắt tỉnh lúc nửa đêm, bốn phía lặng như tờ, trống vắng. Tình mở miệng tự hát ru chính mình. Giọng nó tẻ ngắt, chán chường, hát cũng không đúng nhịp. Nó chỉ biết mỗi bài này, bài ru mà bà đã hát cho nó nghe nó đôi lần.

“À á à à hời… à á à à ơi.”

“Cái cò… mày đi ăn đêm, đậu phải cành (à) mềm, lộn… cổ xuống (à) ao.”

“Ông ơi ông vớt…tôi nao, ông nỡ lòng nào… ông lại xáo măng, có xáo thì xáo… nước trong, đừng xáo nước đục (ớ) đau lòng cò con.”

“À á à à ời, hà… há hà, hà ơi.”

Tình cứ lặp đi lặp lại như cái máy, hát đến lần thứ ba thì ngừng hẳn.

Không giống.

Tình ơi, bà mày đã chết vào mùa đông ấy, khi trời xám xịt sương giăng, gió vừa cứa qua buốt lạnh, gió không thấu ở da thịt, mà nghiến vào tim mày, ruột dạ trong mày. Thật đau đớn biết bao, hô hấp mày đã ngừng lại sau cái ngày hôm đấy, thừa nhận đi.

Không một lời từ biệt báo trước, từ nay, mày đi non sông bốn bể cũng không gặp được bà. Trên đời này, chẳng còn ai nữa.

Còn cứ sống đi, đây là bổn phận, là trách nhiệm của mày, sống cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay rồi đi tìm bà.

Tình ơi, Tình ơi…

***

Thời gian nhanh chóng, chẳng mấy đã 49 ngày bà ngoại, Tình nhờ ông Cả chở lên chợ lớn. Chợ lớn chung nhau mấy làng, không phải là chợ phiên cứ cách nửa tháng lại họp một lần. Ngày nào chợ lớn cũng mở từ sớm đến tan trưa, đồ đạc bán không thiếu thứ gì. Tình mua thịt lợn, thịt bò, rau củ, ít vàng mã, hết 15 đồng. Ông Cả đòi trả, nó không cho.

Giữa trưa, hai ông cháu mới về đến làng. Hôm ấy Tình làm mâm cơm tươm tất, thịnh soạn. Bày mâm cỗ lên, Tình châm nén nhang, xong xuôi mới đi bộ qua nhà ông Điền. Tình không biết gọi cửa như nào, bèn dùng tay đập lên thành cửa gỗ, âm thanh vang lên trầm đục. Tình biết tầm này ông Điền ở trên Huyện nên mới sang.

Mở cửa cho Tình chắc là người làm trong nhà, người cao ngất, mặc cái áo đen, nó phải ngửa cổ nhìn. Người đứng ngược sáng, nắng từ sau lưng hắt qua, ở khoảng sân bừng sáng rực rỡ nhà ông Điền, mặt mũi người kia tối khuất chẳng rõ, nhưng không phải anh Lý mà nó đang tìm.

“Anh Lý có nhà không ạ?”

Người phía trước lùi về sau, nghiêng sang một bên, tránh đường cho nó. Giọng trầm thấp hời hợt.

“Vào mà tìm.”

Tình gật đầu bước vào sân, lúc nó quay lại nhìn, người kia đã không còn ở cổng. Nhà ông Điền to rộng như cái mê cung, không có người đưa đón, Tình cứ đi loạn chẳng biết đâu với đâu. Men sảnh hiên đi tuốt, gia đinh đứng gác đầy nhưng chẳng ai ngăn nó lại, chỉ nhìn nhau rồi vẫy tay ra dấu.

Tình vòng quanh rồi lạc giữa vườn cây quý nhà ông Điền, anh Lý đang tưới cây. Lý thấy bóng ai lùn lùn thấp thấp như cháu gái bà Vạn, anh còn tưởng mình nhìn nhầm.

“Ô! Sao mày vào được đây thế?”

“Có người mở cửa cho em.”

Lý cũng đoán là có người mở cửa cho, nhưng ai thế? Ai lại dám chứ?

“Tìm anh à? Có việc gì thế?”

Tình nhìn anh Lý, đến hôm nay Tình mới nhìn rõ người đã cõng mình về nhà đêm hôm đó. Anh đã cõng nó về gặp bà. Tình nhẩm tên anh, anh Lý là một nguời tươi tắn tràn đầy sức sống. Mắt sâu, mũi cao, lông mày dài đậm, gương mặt không sứt sẹo.

“Em mời anh với ông Cả qua ăn cơm với em.”

Lý giật mình: “49 ngày rồi nhỉ? Được rồi, đợi anh, để anh dẫn đi về.”

Ông Cả đã đợi lúc lâu, hai đứa về tới thì đồ ăn cũng nguội. Tình múc từ nồi ra, bát canh rau củ, nộm rau đậu, thịt bò xào, thịt luộc với muối tiêu giã nhuyễn. Lý nhanh tay phụ Tình bày bàn, không để nó động tay nặng nhọc. Ba ông cháu ngồi ăn chung, bầu không khí cũng thoải mái.

“Cái này Tình nấu à? Làm như nào đấy? Ngon thế!”

Lý chỉ vào đĩa nộm với bát canh.

“Ngon hơn cái Nụ nhiều, nó đòi làm cơm cho cậu cả, châm lửa cháy cả nồi anh phải đi mua lại.”

Ông Cả cười cười:

“Ông cũng bảo nó nấu ngon hơn bếp bên ông Điền.”

“Mà cậu cả về rồi à?”

Lý ra chiều suy ngẫm, nghe ông Cả hỏi thì hoàn hồn gật đầu:

“Vâng, được một thời gian rồi ạ. Không biết cậu có ở lâu không hay lại lên Huyện. Con nghe ông bảo cậu học xong rồi, chắc giờ chuẩn bị theo ông.”

Tình nghe không hiểu, câu chuyện vào tai bên này lại sang tai bên khác. Trước đây đã ít nói, giờ Tình càng ít nói hơn, suốt bữa nên ăn thì ăn, nên gắp thì gắp.

Xong xuôi cũng không còn sớm, Tình tiễn anh Lý và ông Cả về mới quay lại sân rửa bát. Nước trong nhà không đủ, Tình xách thùng lững thững vào làng. Đường đi có mấy người ngoái lại nhìn, ánh mắt tò mò có, ái ngại có. Tình lờ đi, không ai biết trong đầu nó nghĩ gì.

“Bà chết mà nó dửng dưng quá nhỉ?”

“Tôi thấy…”

“Im đi!” Có người nạt ngang, giọng người đàn bà im bặt.

Hình như Tình nghe thấy, nhưng lại không giống lắm, sắc mặt nó vẫn thế, chẳng biểu cảm gì hơn.

Cái giếng sinh hoạt nằm giữa làng Lỵ, nhà bà ngoại thì ở ngoài rìa. Bình thường mỗi lẫn đi lấy Tình đều lấy nhiều, nhưng hôm nay mệt, nó chỉ định xách 1 thùng rồi về. Thằng Kiến thấy bóng Tình từ xa, nó trốn mất dạng, giếng chỉ còn một người đứng đấy. Tình siết chặt quai thùng, mắt nhìn chằm chặp hướng thằng Kiến vừa chạy đi. Nó chạy nhanh, người lẩn vào ngõ, loáng cái đã không thấy bóng dáng đâu.

Thế rồi, Tình cũng chẳng làm gì cả. Tình bước lại gần giếng, đặt thùng dưới chân, ném cái gàu treo xuống, kéo dây lên. Lặp đi lặp lại vài lần, thùng cũng đầy. Người kia đứng cạnh Tình, sau khi thấy Tình múc đầy treo gàu, bấy giờ mới đi lên thả dây, loay hoay thế nào kéo lên trượt tay, lỡ làm cả gàu cả dây tuột xuống mất.

Tình đã quay đi, nhưng đi được hai bước, mặt mũi lạnh tanh vòng trở lại. Tình mấp máy môi không rõ nói gì, ngay chân giếng có cái sào dài, Tình thả sào, dò đúng mối buộc của dây kéo, sào giữ dây vào thành giếng, kéo dần lên trên. Lúc nắm được gàu đầy nước, nó đưa cho người kia. Tình nhận ra, áo đen này, hình như ban nãy đã mở cổng cho nó bên nhà ông Điền.

Tầm mắt giao nhau, đôi mắt sắc như dao của người đối diện nhìn sâu đôi mắt Tình. Hai người đứng yên một lúc. Tình không chịu được đầu tiên. Tình phải về nhà.

“Anh cầm lấy này.”

Người kia đón lấy cái gàu, Tình cũng xoay người xách thùng nước của mình rời đi.

Tết ông Công ông Táo, rồi Giao Thừa, năm nay cái Tình đi ra đi vào một mình. Sau ngày bà mất, Tình rảnh rỗi chân tay hơn nhiều. Hồi bà Vạn còn sống, rằm, mùng 1 bà đều ra Đình làng thắp hương. Lần này Tình đi thay bà, nó chẳng biết nên khấn gì, vậy là xin cho bà đến nơi tốt hơn, xin cho ông Cả được mạnh khoẻ, người có phúc sống bình an.

Thoạt nhìn, Tình vẫn chẳng khác lúc trước là bao, gương mặt nó chẳng có thay đổi gì nhiều, có chăng là, đôi mắt Tình trở nên sâu thêm, kín kẽ hơn. Thi thoảng, Tình vẫn trèo lên tít cành đa to nhất, cao nhất trong sân Đình, ngồi đung đưa chân. Thỉnh thoảng vẫn đi dạo bên bờ sông Dạ. Lúc chán, nó lại lên đồi, nằm vật ra. Tình không đi làm nữa, nhận tiền công xong bèn cất chung một chỗ với số tiền bà để lại.

Ông Cả quan sát, cái Tình cứ sao sao, mà ông không biết chính xác là sao ở đâu, nó cứ nhạt thếch như thế, ông dặn cơm nước ngủ nghỉ, cảm giác nó cũng không để tâm là mấy. Sáng Giao thừa, ông Cả dắt Tình ra thăm mộ bà Vạn, mộ mới, cỏ còn chưa nhú. Ông nhỏ giọng khấn vái gì đó. Tình đứng đợi cạnh bên.

“Không muốn nói gì với bà à?”

Ông Cả ngoái nhìn.

“Không ạ.” Tình đáp.

Đứng một góc chờ, hương cháy quá nửa, Tình mới lôi xấp tiền giấy đốt bên cạnh mộ. Đáy mắt nó phản chiếu hình dáng lửa cháy, lửa liếm rụi đống giấy thành tro tàn.

Đường về, Tình chậm bước theo ông Cả. Bỗng, ông Cả dừng lại không đi nữa:

“Tình ơi, về ở với ông đi, ông xin bà mày rồi, mày cứ như này ông sốt ruột lắm.”

Tình đứng bần thần một lúc, ông Cả đợi nó, thế rồi, Tình đi vượt lên trên, một quãng, nó trả lời vọng lại:

“Về thôi ông.”

Chiều tối giao thừa năm ấy, Tình dọn dẹp nhà cửa, mang tiền, mấy bộ đồ, với cái chăn may cùng bà Vạn, rời đi theo ông Cả. Trước khi đi, nó thắp một nén hương, quỳ vái ba lạy. Ông Cả đứng nhìn, đợi nó làm xong.

“Còn mang gì không?”

Tình lắc đầu, nó dời ánh mắt từ cái kệ đặt bát hương thờ bà nhìn sang, nói với ông Cả:

“Không ạ.”

Ông Cả gật đầu, quay người đi ra. Cửa buồng cài then, đóng cổng. Ông Cả đi trước, Tình theo sau. Bóng dáng ông Cả già nua, nó thì bé tí. Giao thừa sắp tới, nhà nhà quây quần bên nhau, nhà ai cũng sáng đèn, qua mấy nhà trong thôn, tiếng cười đùa lọt vào tai Tình, ánh sáng ập vào đôi mắt tối tăm của Tình, nhưng Tình thấy mình dửng dưng, xa lạ, âm thanh cũng chẳng nghe rõ ràng, cứ như thể có lớp màng che tai lại, xì xà xì xầm.

Suốt chặng đường dài, Tình không một lần ngoái đầu lại.

Pháo hoa bên nhà ông Điền rực sáng cả vùng, trẻ con ùa ra xem.

Sắp sang canh.

Tình 15.


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px