Chương 3. Sao mày biết nó làm mất trâu?
Chương 3. Sao mày biết nó làm mất trâu?
Thời tiết đang giao mùa, hanh khô khó chịu, gió chớm lạnh, se se. Tình nghĩ, qua vài hôm nữa chăn trâu xong, gần Tết tiền công dồn lại, Tình cũng đủ mua được thuốc cho bà với sắm ít đồ Tết. Loại thuốc tốt nhất trên Huyện, Tình nhờ ông Cả hỏi cho, áng chừng dành dụm đến khi đó là đủ. Nhưng, vào lúc tưởng tượng ra khung cảnh ấy, biến cố ập tới.
Tình làm mất trâu.
Không ai nghĩ chuyện này có thể xảy ra, vì Tình là đứa trước nay chưa từng sơ sẩy việc gì. Ông Cả biết rõ, riêng ai chứ cái Tình, giao làm gì nó làm đấy, không chỉ hoàn thành, mà còn làm tốt là đằng khác.
Lúc hay tin, trùng hợp bà Vạn cũng đang ở trại trâu, hôm nay bà đi ké ông Cả lên Huyện, định chờ Tình lùa trâu xong hai bà cháu cùng về nhà. Bà run bần bật, chân tay rụng rời, ông Cả còn phải hỏi lại xác nhận xung quanh. Tình nhận chăn 40 con trâu, nhưng dồn về trại chỉ còn 39 con. Không rõ một con lạc mất khi nào, lạc mất ở đâu. Tình lùa trâu về, đóng cổng rồi chạy đi tìm trâu lạc từ ban nãy.
Thằng Kiến chính là đứa báo tin Tình làm mất trâu. Nó gào tướng ở bên trại, xung quanh ruộng ai cũng nghe thấy.
“Con Tình làm mất trâu nhà ông Điền, có bán cả nó cũng không được con trâu.”
Nó hả hê sung sướng.
“Kỳ này mày chết chắc rồi, để ông Điền biết thì nát đòn.”
Bà Vạn rõ năm rõ mười, thằng Kiến ghét con Tình nhà mình, hai đứa chúng nó như chó với mèo, đánh nhau từ thuở bé, nhưng không nghĩ nó đến mức bù lu bù loa như thế. Bà nghĩ bụng, từ ngày bị Tình chọi đá vỡ đầu, đến nay thằng Kiến vẫn ghi thù. Bà định chạy đi tìm trâu cùng cái, bị ông Cả giữ lại.
“Chân tay bà như này, mới ngã xong chưa chừa à? Thôi ngồi đây, tôi đi tìm với nó.” Nói rồi ông rảo bước đi nhanh, không đợi bà Vạn kì kèo.
Mấy người bên đồng đều nhỏm dậy, đứng tụm lại bàn tàn nhìn về phía trại trâu, lâu lắm rồi không có vụ nào to như lần này, lũ trẻ con vây quanh thằng Kiến.
“Sao mày biết nó làm mất trâu?”
Thằng Kiến chắc nịch.
“Nó chăn trâu còn đi chơi, tao tận mắt nhìn thấy, mãi không thấy nó về.”
Con Cúc nhỏ giọng nói với mấy đứa xung quanh.
“Không ấy trâu mà bị ai bắt trộm thì ông Điền đánh chết. Mẹ tao bảo ông Điền nghiêm lắm.”
Thằng Cường cũng đáp lời.
“Cha tao kể xưa có ông nhận chăn trâu, không biết làm sao để trâu gãy chân, ông Điền cho đánh đến khi chân ông kia cũng gãy luôn đấy.”
“Thế á?”
“Ôi!”
Không biết chuyện thật hay giả nhưng túm trẻ con nói chuyện hăng say. Bọn nó nghĩ mà rùng mình, con Tình đợt này không tìm được thì nhừ đòn mất. Dù không ưa nhau nhưng bọn nó đều mong cái Tình tìm được trâu mà trả cho nhà ông Điền.
Cùng lúc đó, Tình đang chạy lại lên đồi. Hôm nay nó dẫn trâu, lúc chờ trâu ăn cỏ, Tình lên đồi hái măng, tính tranh thủ một chút, sang đông rồi, muối măng để ăn dành. Tình không đi lâu, rất nhanh đã được lưng gùi, nhưng giữa đường gặp người đi lạc, nó dẫn người ta ra khỏi đồi. Vội vàng quay trở lại, không thấy trâu đâu!
Lạc mất một con. Đếm ba lần bảy lượt vẫn không đủ.
Tình tìm quanh một vòng không thấy, định dắt trâu về trại sau đó quay lại tìm tiếp. Nó sợ lỡ trong lúc tìm để lạc nhiều trâu hơn thì trăm cái mạng không trả nổi nhà ông Điền.
“Thấy chưa Tình ơi?”
Ông Cả bắt được cái Tình đang ở đồng xa, nó dáo dác tìm quanh, ông nhìn cũng sốt ruột. Giờ Mùi ông Điền bắt đầu ở trên Huyện về, mỗi tuần ông Điền sẽ kiểm sổ một lần, nay vừa đúng ngày kiểm sổ sách. Nếu không nhanh tìm ra thì khó mà nói cái Tình không bị làm sao.
“Vẫn chưa thấy ông ạ.”
“Nay mày đi đâu mà để lạc mất trâu?”
Tình nín thinh không trả lời, môi mím chặt. Tất cả là tại nó, không dưng đi bẻ măng làm gì. Chuyện cũng lỡ rồi, ông Cả cũng không nhiều lời gặng hỏi, chỉ tay:
“Giờ mày đi sang các ruộng xung quanh tìm, ông xuống chân đồi tiện xem bên sông Dạ xem sao, nhanh không trời tối khó tìm, ông Điền sắp về rồi.”
“Vâng.”
Tình gật đầu, người nó nhanh thoăn thoắt chạy vọt đi. Trời chuyển đông, gần về đêm lạnh buốt. Tối sớm, nhiệt độ hạ nhanh, lòng Tình càng lạnh hơn, mồ hôi đổ đầy trán. Trời từ nhá nhem tối chuyển sang tối hẳn, giờ Tuất rồi mà vẫn chưa thấy Tình và ông Cả về.
“Chết rồi, xe ông Điền.” Dân làng kháo nhau, ông Điền đã về đến cổng nhà.
“Thôi chết toi.”
Nhà ông Điền ở chính đường to từ Đình làng đi vào. Bên thôn Đông, thôn Vạc, thôn Hội nhìn sang, từ xa cũng thấy nhà ông Điền, cái nhà to nhất vùng này, mấy thôn chụm lại cũng không có nhà thứ hai.
Nhà ông Điền dựng toàn bằng gỗ sưa đỏ, nghe nói trong nhà đủ cả trầm hương, gỗ mun làm giường làm phản. Gỗ sưa đỏ màu đỏ pha vàng, lẫn chút đen, là loại gỗ quý hiếm ông Điền mua từ các nơi gom về, vân gỗ bốn mặt, đường vân gỗ đều và sắp xếp đẹp mắt như lượn sóng. Một khúc gỗ sưa nuôi được một nhà ba người cả đời cơm áo.
Ông Điền cho mời riêng cả một đội thủ công mỹ nghệ nổi tiếng đến nhà, chạm khắc nào là tứ linh, tứ quý, hoa văn hoạ tiết tinh xảo vô cùng. Mùi gỗ sưa thơm nhẹ, cứ gần tới cổng nhà ông Điền đã nghe mùi thơm của gỗ.
Trong ngoài nhà ông Điền, không chỉ gỗ quý, còn ngọc, còn vàng, còn cây cảnh, cá hiếm,... Chỗ nào cũng sáng rực đèn vàng mua từ đám thương chợ Huyện, người làm người ở nhà ông Điền đếm tay không đếm hết.
Phải nói, ông Điền của cải bậc nhất vùng này! Mà khéo trên Huyện cũng không có ai sánh bằng. Thuở xưa họ Điền nổi tiếng Kinh đô, dẫn đầu đoàn thương buôn gỗ, ngược Bắc xuôi Nam, lên cả mạn biên sang các nước khác. Tổ tiên họ Điền về sau chọn làng Lỵ an cư lập nghiệp, cách Kinh thành không quá xa, mà có đồi, có sông, phong thuỷ vượng phát. Bao đời nhà họ Điền của cải chất đầy, các đời con cháu đều tiếp nối, người sau hơn người trước.
Ở nhà họ Điền, nghe người làm kể với nhau, nào là gia huấn, gia quy,… người đứng đầu được nuôi dạy quy củ phép tắc, được rèn giũa để trở thành con dao sắc bén, đưa dòng họ phồn thịnh hơn, lớn mạnh hơn nữa. Các đời đích trưởng nhà họ Điền, ai ai cũng nổi tiếng nghiêm khắc rạch ròi, công tư phân minh. Đúng thưởng sai phạt.
Đã thưởng thì thưởng lớn. Mà phạt, là phạt nặng.
Chuyện truyền tới tai ông Điền. Ông Điền rửa tay ở chậu nước con Nụ bưng đợi cổng, lau tay lên khăn, mắt quét xung quanh, nghe thằng Lý bẩm việc, sắc mặt không rõ là vui hay giận.
“Cậu cả về chưa?”
Lý nhanh nhẹn:
“Dạ bẩm ông, nay cậu về trước ông rồi ạ.”
Ông Điền hỏi:
“Cậu có nói gì không?”
Lý thưa:
“Cậu chỉ bảo mệt rồi đi nghỉ ngơi thôi ạ.”
Ông Điền gật đầu bước vào sân lớn, kẻ ở đang dọn dẹp xung quanh dừng việc trong tay, cúi đầu khúm núm lễ chào. Từ trên xuống dưới quy củ nguyên tắc. Qua khoảng sân rộng mới đến 9 bậc cấp bước lên gian nhà gỗ. Nhà cổ năm gian, áng chừng đến trăm cột gỗ lớn, gỗ to bóng loá, vân lượn mây lượn sóng, gỗ ánh màu đỏ. Hai bên vách chạm khắc hoa văn tỉ mỉ tinh xảo.
Gian thờ nằm sau gian khách, chính giữa nhà sơn son thếp vàng, hoành phi treo ngang, hai bên 4 cột trụ là 4 câu đối, y môn, cửa võng, án gian, đại tự, ngai thờ, tất cả đều là gỗ quý. Đôi bình và hạc lớn ngậm sen vàng đặt hai bên sườn, chiếc sập gỗ trầm hương dài rộng chừng 3 mét đặt chính giữa nhà, hướng lên ban thờ Tổ. Ngăn giữa gian thờ với hai gian là bộ bình phong mai tứ quý, đặt từ trong tường tới đôi hạc ngậm vàng.
Đi đâu về ông Điền cũng vào lễ thắp hương rồi mới về buồng bận công việc. Hôm nay cũng như mọi khi, ông châm nén nhang thơm lầm rầm khấn vái, Lý đợi một lúc mới thấy ông ra.
Gian khách thẳng cửa lớn đi vào, trái gian là bộ ghế trường kỉ đón khách. Ông Điền ngồi vào ghế, Lý rót trà cho ông, trà thơm, nước trà trong vắt. Mọi người không dám ngẩng nhìn ông Điền, ông chưa nhắc đến chứ không phải ông cho qua. Lâu lắm nhà mới có vụ ầm ĩ thế này. Ở trong sân còn nghe được phía ngoài dân làng nháo nhác.
Nhấp một ngụm trà tươi, trà nhuận giọng, ông đặt chén “cạch” một tiếng. Lý giật nảy.
“Gọi ông Cả về.”
“Mang cả đứa làm mất trâu sang đây.”