Chương 4: Thân phận Thị Hà.
Cảnh báo
Thị Hà tỉnh dậy, ra ngồi bên cạnh Nguyễn Chương, nàng không khỏi thắc mắc vì sao chồng mình lại như vậy, gặp ác mộng chăng...
"Chàng vừa gặp ác mộng à." Thị Hà rót chén nước mới cho anh, nàng vỗ nhẹ lên vai chồng dỗ dành xoa dịu.
"Không có gì." Một lời nói mang tính chối thẳng thừng, nhìn nét mặt anh lúc này luôn hiện rõ một bóng dáng gặp chuyện không vui, nước mắt thấm ở tay áo, mồ hôi còn vài giọt trên nét mặt. Nguyễn Chương uống đến chén thứ ba, hai tay thu lại, giọng lo lắng khuyên ngủ, anh ghé vào tai nàng nhỏ giọng thủ thỉ:
"Nàng cứ nghỉ đi, ta sang thư phòng một lát có việc. Tí nữa ta quay lại..."
"Em..." Thị Hà cất giọng.
Nguyễn Chương mỉm cười nhân hậu, ngọn đèn trong phòng mờ ảo, chàng cất giọng thêm ấm áp:
"Không sao mà... Tí ta quay lại ngay."
Thấy vợ mình đắng do suy nghĩ chẳng nói thêm lời nào cả, anh rời đi khỏi phòng nếu nàng muốn anh quay lại, anh chắc sẽ bảo thế này: "im lặng xem như đã đồng ý." Thế rồi anh mở cửa ra khỏi phòng, đâu biết người ngồi bàn nhỏ có nghĩ gì thêm. Âu vì người ta lo cho anh, Thị Hà nhìn bóng lưng chồng chỉ mặc một lớp áo trắng mỏng. Nàng đâu thể yên tâm ngủ được, suy tính một lúc Hà quyết định xuống bếp pha ấm trà gừng cho ấm bụng.
Nguyễn Chương vô thư phòng, anh thắp đèn dầu lên rồi mở ra xem lại mấy bản hồ sơ sao lưu cấp trên đã đưa cho anh xem qua. Có những hồ sơ vụ án đã xong và có vài vụ chưa được giải quyết, chân tướng thủ phạm chưa rõ. Ánh đèn di chuyển nhè nhẹ trong gió đêm. Bên ngoài yên tĩnh đến lạ, đủ thu hút người trông ngóng ra. Chương mở cửa thư phòng, làn gió tạt vô người, anh đưa mắt ra xem để có sức làm tiếp, ai dè lúc xoay người trở lại, giấy tờ vương vãi trên nền nhà. Sắc mặt anh biến sắc, thoáng hoảng hốt vội bước tới. Nhặt tờ giấy nọ anh nhíu mày. "Sao nó lại ở đây." Anh bật giọng hệt đang nói với một mình. “Hồ sơ ghi chép vụ án Lệ Chi Viên, mình nhớ ban chiều có mang bản sao về đây đâu.Quái lạ... Cái này còn là bản chính."
Nguyễn Chương mơ hồ nhớ lại giấc mơ khi nãy không lâu, anh tự nhủ, có chăng đây là duyên số. Chương vốn không hề tin mấy chuyện kỳ ảo hoang đường. Nghi vấn bản thân đặt ra, có thể lúc mang về đã có ai đó bỏ thêm vào hoặc có thể khi anh làm việc vô tình bỏ sót. Anh lắc đầu nườm nượp, đành tới gần ánh đèn xem tình tiết vụ án, cuối dòng chốt hạ một câu. "Thủ phạm đã trả giá, ba họ chu di."
Chưa kịp suy nghĩ gì thêm, vợ anh đã mở cửa bước vào, mang theo bộ ấm trà mới pha. Nguyễn Chương vội thu công án, đôi chân vội đứng dậy đi, cặp tay đỡ bộ ấm trà đặt xuống bàn nhỏ, anh chu đáo với chiếc ghế nọ mời nàng.
"Nàng chưa đi ngủ sao? Sao lại." Nguyễn Chương mới vừa an tọa, anh đã sốt sắn cất lời.
"Em chưa ngủ, thấy chàng còn thức nên em xuống bếp pha trà cho chàng uống." Nói đoạn, nàng vén tà áo rộng lên, nhấc ấm trà rót nước đẩy nhẹ sang chồng. "Chàng cũng phải chú ý đến sức khỏe ấy nhé."
***
Phủ Lại Bộ thượng thư, không gian trầm lắng ngột ngạt vây lấy xung quanh. Có bao người biết rõ việc của mình như nào, kẻ im lặng ngon giấc, người vì việc mà thổn thức để chuyện trò. Bên ngoài, phong sương buông xuống, bên trong Lê Sơn đang đứng đối diện người đang chăm chăm tra tờ báo cáo.
"Con làm tốt đó, cứ thế mà phát huy." Lê Nhơn Lại bộ Thượng Thư(1) cất giọng rõ ràng, ông cố lấy lời khen để mua chuộc Lê Sơn hoặc biết đâu đó là lời tán dương thật lòng. Ngược lại biết tính cha mình là người như thế nào, Lê Sơn chỉ cười trừ cho qua.
"Tên Nguyễn Chương đó thế nào… Hắn là người thế nào?"
"Dạ thưa… cha, cậu ta là một kẻ ngây ngô, chúng ta đừng bận tâm làm chi." Lê Sơn nhích người ngồi xuống ghế, anh cất giọng não nề.
Lê Nhơn gấp tờ báo cáo ném vô hộc bàn, ông nhếch mép, vuốt nhẹ chòm râu dưới cằm lên tiếng bảo. "Con nói đối, đừng quên xung quanh con là người của ta, tên đó khả năng thuộc dạng xảo trá đó..." Rất nhanh chóng, ông nhướng mày cảnh cáo, đập xuống bàn một tiếng “Rầm”, bộ ấm trà bên cạnh rung lên. Nối theo đó là ông nhoài người cứng giọng tra hỏi. "Rốt cuộc con đang mưu tính điều gì, theo lời của Trịnh Hạ, mấy nay gặp hắn thái độ rất khác. Ta nói rồi, đừng kết giao bậy bạ mà hỏng việc"
Lê Sơn cút ra khỏi phòng, gương mặt tức giận tối sầm lại, dọc theo hành lang anh lẩm bẩm nhỏ. "Lúc nào cũng ép người ta theo ý mình."
...
___
Sáng hôm sau, Nguyễn Chương dậy từ sớm, anh cẩn thận mang giày vô chân rồi ra ngoài không quên đắp chăn cho ai kia dễ ngủ. Anh quyết định ra ngoài cho tinh thần thoải mái rồi mới đến chuyện vào triều. Giọt sương xuân đần thay đổi, bởi đây là thời điểm xuân qua, hạ sắp đến. Chương chỉnh trang chạy ra ngoài rất nhanh, người làm trong phủ chỉ thấy bóng anh mờ dần. Dạo bộ một hồi, anh thở nhọc chậm bước. Ngay từ buổi sáng sớm, người dân đã sửa soạn, mang gánh dọc theo hai bên đường.
Nguyễn Chương dừng chân ở một quán nước gần đó, đa số người ở đây đều là quan chức cải trang. Quán nhỏ khách đông, lượt qua một vòng, bàn nào đều đã đủ người, may sao bàn nhỏ gần bờ sông còn trống, Chương vén tà áo tới gần. Mới vừa ngồi xuống gọi trà, đang đăm chiêu suy nghĩ chuyện qua thì...
"Xin phép, ta có thể ngồi đây không?" Nguyễn Chương thoáng giật mình, ý nghĩ trong đầu vội vụt tắt, anh đưa mắt ngước lên trên, thấy đó là một người đàn ông có tuổi. Là người mà anh mới gặp ngày hôm qua, không thể sai là Binh bộ Thượng Thư.
"Thượng Thư... Đại..."
"Suỵt." Phạm Trấn giơ ngón tay để giữa miệng, tay còn lại chỉ vô ngực ngầm ra ta hiệu với anh. Chương nhích người đảo mắt xung quanh, ở đây nhiều thể loại tốt xấu, chưa rõ như nào đành giữ bí mật, bản thân ông không muốn lớn chuyện.
"Mời ngài ngồi ạ."
Phạm thượng Thư vén vạt áo rồi ngồi phịch xuống ghế gỗ. Có kẻ mời chào khách đi tới cung kính cúi gập người. Trời thế này ông chỉ gọi một cốc trà hoa nhài.
"Hóa ra gặp cậu ở đây, vị quan trẻ." Phạm Trấn niềm nở cất giọng nói thêm."Cậu cũng có thói quen này à."
Nguyễn Chương đan từng ngón tay vào nhau, anh hít sâu thở đều, cung kính người ngồi đối diện. “Hạ quan chỉ mới đây thôi ạ.Xin phép hạ quan mạo muội hỏi ngài ạ."
"Cứ nói đi." Phạm Trấn tráng tách nước, ông bình thản đặt nhẹ xuống bàn.
Nguyễn Chương mỉm cười nhẹ, anh cất giọng rõ từng câu chữ:
"Có phải đây là sở thích của ngài vào mỗi buổi sáng không?"
"Phải… Ta thi thoảng ra đây." Ông ta trả lời chẳng chút giấu diếm, miệng hé ý cười. Tuy nhiên, Nguyễn Chương đứng hình khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Phạm đại nhân. Ngày hôm qua, anh có dịp diện kiến nhưng chỉ lướt qua nên lúc ấy về ông có phần mờ nhạt hoặc thậm chí không nhớ điều gì. Ông trời thường có tính sắp đặt, một lần nữa anh lại có cơ hội tiếp cận ông ta. Gương mặt Phạm Trấn làm Nguyễn Chương giật mình khi nhìn kỹ hàng lông mày, có điểm quen ngờ ngợ, trông rất quen mắt. Anh ngẩng người trông nó khá giống lông mày của Hà.
"Này, sao ngươi lại dòm ta với ánh mắt phán xét thế kia, bộ mặt ta dính gì à?" Phạm Trấn nhíu mày khó chịu. Đâu ai thích người ta soi kỹ mình như vậy, ông cũng thế thôi. Trấn "hừ” một tiếng, lộ rõ hơn một vết sẹo nhỏ trên trán.
"Hay ngươi thấy lạ ở trán ta có vết sẹo này à." Nói đoạn, ông giơ ngón tay đặt lên vết sẹo.
Nguyễn Chương giật mình hệt như con gà rụng lông, giọng ấp úng trả lời ông ta:
"Dạ... Vâng... Vâng."
"Ha ha…” Thay vì tức giận, Phạm đại nhâm cười ha hả đề nghị thêm. "Vậy chiều ta ghé qua phủ làm khách, ta sẽ kể cho ngươi nghe về cái sẹo này. Được chứ!"
Nguyễn Chương có nghe lầm không, anh lẻm bẻn cất giọng hỏi lại cho chắc chắn."Ngài muốn thăm phủ của hạ quan ạ."
"Phải." Ông ta gật đầu khẳng định chắc nịch.
"Nếu vậy thì hân hạnh cho hạ quan khi được đón tiếp ngài."
***
Rất Lâu sau, khi mặt trời tỏ rõ tứ phương, Nguyễn Chương mới mang thân mình trở về phủ. Mới vô cổng lớn, gần bộ bàn ghế trước sân, người đợi anh vào buổi sáng nhẹ nhàng lên tiếng hỏi.
"Chàng đi đâu mà không bảo với em, lại không nói gì với người làm."
Nguyễn Chương chạm nhẹ lên vai vợ, khuôn mặt nở nụ cười bé nhỏ, anh bảo:
"Xin lỗi nàng... Ta đi dạo cho thoải mái."
Hà đưa tay sờ nhẹ vạt áo của anh, phủi từng giọt sương thấm trên đôi vai người nam nhân. Mặt trời bay lên cao hơn một chút, cảnh vật dần rõ rệt hơn, sương sớm dành rằng phải chia tay. Nguyễn Chương trấn an vợ mình rằng.
"Lần sau… Ta có đi đâu ta sẽ nói rõ."
"Vâng… Em hiểu rồi." Thị Hà gật đầu, giật nhẹ ống áo đối phương. "Sáng nay em có nấu cháo thịt."
Bụng Chương kêu lên vì đói, cũng đã đến lúc phải dùng bữa sáng rồi. Hương thơm phảng nhẹ, Chương tặc lưỡi im lặng. Thấy nhà mình như vậy, nàng tủm tỉm cười cất lời hỏi thêm. "Vậy chàng có thích không."
Nguyễn Chương lập tức đáp ngay. "Tất nhiên là có rồi… Vợ ta hiểu rõ mà."
Chưa đợi nàng trả lời thêm điều gì, anh nhẹ nhàng nắm tay đối phương dắt vào trong cùng mình. Cái cậu người làm quét sân khẽ bật cười, Thị Hà lúc này mới ngộ ra, nàng hơi ngượng ngùng, sau mới ngẩng người nối giọng. "Thì em biết mà..."
…
Trên bàn ăn, Nguyễn Chương gắp thịt nạc bỏ vào bát vợ mình, còn bát mình chỉ còn vài mảnh hành phi thơm cùng phần cháo trắng. Thị Hà khẽ nhíu mày, ăn như này sức đâu mà làm việc. Làm quan ăn uống thiếu thốn thế này sao lo việc dân việc nước.
"Chàng gắp hết thịt sang bát em, thế còn chàng lấy gì mà ăn."
Nguyễn Chương thổi bát cháo của mình cho nguội bớt, anh phì cười bảo hai chữ. "Ăn đi..."
"Không được.” Hà cương quyết không bằng lòng. "Chàng đưa bát đây, để em sang lại cho chàng."
"Ta không... Nàng cứ ăn đi. Đang sáng sớm, đừng để ta giận." Nguyễn Chương cất giọng khác lạ, đâu còn vui như lúc nãy, thấy lời mình hơn quá nên thôi. Anh đành chấp thuận đưa bát cháo cho nàng. Hà vừa bỏ thịt thà vào bát, ai kia rảnh miệng cất lời. "Nàng
cứng đầu quá. À phải rồi, ta có chuyện muốn nói với chàng chuyện là..."
"Vâng... Chàng cứ nói đi ạ." Hà trả bát cháo lại cho anh.
Nguyễn Chương cất giọng rõ ràng:
"Chiều nay ngài Thượng thư sẽ ghé qua phủ, nên ta muốn nàng thay ta sắp xếp tiếp đón ông ấy chu đáo nhất."
"Vâng. Chàng yên tâm, em sẽ lo chu toàn." Nàng cất lời, nhẹ nhàng với tay rót chén nước đẩy về phía anh.
"Cảm ơn nàng..." Lời cảm ơn mang hai ý.
Thị Hà cười tủm tỉm bảo. "Có thế mới dám giữ tiền bạc, bỗng lộc của chàng chứ!"
Nguyễn Chương uống một ngụm nước chè, cẩn thận đặt chén xuống, nụ cười trên môi hiện lên. "Vậy thì tiền bạc, bổng lộc của ta, không dám giấu làm riêng."
____
Buổi chiều cuối xuân trên đất Đông Kinh như phủ một lớp sương mỏng của ký ức. Gió nhẹ lướt qua mái nhà, mang theo hương thơm thoang thoảng của những khóm hoa còn sót lại. Đông Kinh lúc này ít khi ồn ào, không quá náo nhiệt, mà cũng không trầm mặc.
Nguyễn Chương cho ngựa đi chậm lại lúc sắp về tới nhà, anh có chút lo lắng bởi khi nãy gặp lại vị Thượng Thư. Anh sợ nếu không vừa ý thì e là ông ta sẽ có phần gây khó dễ với anh trong việc triều chính. Chương xuống ngựa trao dây cho cho người làm, dặn dò người làm mang cỏ nước cho con vật, ánh mắt mệt mỏi chẳng giấu được. Thị Hà bước ra đây, anh mới ngồi xuống, tháo chiếc mũ ô sa đặt xuống bàn, xắn tay áo lau mồ hôi. Gió mát thổi nhẹ làm con người thoải mái, đối với anh thì nó chỉ như một thứ lướt qua anh. Vợ anh mang nước ấm, khăn sạch ra đây..
"Chàng lau mặt rồi ngồi nghỉ cho hết mồ hôi hẳn đi tắm còn phải tiếp khách nữa chứ."
"Ừ." Nguyễn Chương gật đầu, có vẻ mệt nhọc, anh chẳng biết nó xuất phát từ đâu nữa. Chương nhúng khăn vô chậu, xong việc ấy, anh đưa lên lau mặt đầu tiên.
"Mát thật." Nguyễn Chương lau chùi khuôn mặt, có vẻ giảm bớt mệt mỏi, anh gấp gọn chiếc khăn đưa sang bên khác rồi đặt nó lên thành chậu.
Lát sau Thị Hà cất giọng:
"Nước tắm đã chuẩn bị, em có cho thêm ít thảo mộc để chàng thoải mái. Chàng đi tắm đi."
"Ừ đi thôi… Ta còn phải tiếp khách nữa." Nguyễn Chương đứng dậy, một bên tay ôm chiếc mũ ô sa, tay còn lại nắm giữ phu nhân đưa nàng vào trong cùng. Anh liếc quanh phủ rồi bật giọng trầm ấm.
"Chà nàng vất vả rồi."
"Việc nên làm ấy mà..."
***
Lúc mặt trời vừa xuống núi không lâu, trời dịu hẳn đi, Phạm Trấn đơn độc một mình sang phủ Nguyễn Chương. Chẳng hiểu vì sao, chân ông lại đi nhanh một cách lạ thường, hệt như ở phía trước có thứ ông đang cần tìm về. Không khỏi thắc mắc bèn nghĩ: "Sao hôm nay lạ nhỉ."
Phạm Trấn đến trước cửa phủ thì vợ chồng Nguyễn Chương đã hoan nghênh ra đón:
"Quý hóa cho nhà hạ quan… Khi được ngài ghé thăm."
"Cũng không có gì, việc các quan thăm non các quan mới cũng tốt mà. Đôi khi lại tạo mối quan hệ tốt để cùng nhau xây dựng công việc" Phạm Trấn đưa tay ra hiệu đừng câu nệ trên dưới làm chi. Nhưng rồi, khi ông đối diện với Thị Hà, tim ông đập mạnh, ngỡ ngàng người trước mặt giống hệt người quen. Ông tá hỏa, cố giữ bình tĩnh, hít đều từng nhịp mới dám thốt lên lời:
"Giống thật… Là em phải không...Hoa..." Phạm Trấn bất giác lùi lại, ánh mắt ông đỏ hoe như sắp khóc, Nguyễn Chương ôm vợ mình vào trong, không hiểu ông ấy có ý định gì. Sàm sỡ vợ anh thì có là ai anh không tha cho đâu.
Ông thở hổn hển, từng chút lại gần hơn. "Xin lỗi… Ta nhìn phu nhân của nhà nhầm tưởng người quen.” Phạm Trấn chỉnh lại lời nói lẫn cử chỉ như lúc chưa bắt gặp Thị Hà.
"Dạ không sao đâu ạ… Mời đại nhân vào trong dùng bữa." Vợ chồng Nguyễn Chương cất giọng lễ phép mời ông vào.
"Được… Được… Đi vào trong thôi." Phạm Trấn đi bước chân đu sâu hơn, đến phòng khách ông đặt giỏ hoa quả. Sau đấy Nguyễn Chương ngồi tiếp chuyện với ông, còn Hà thì là phận nữ nhi nên phải xuống bếp chuẩn bị bữa tối. Phạm Trấn uống chén nước trà mà đầu óc luôn nghĩ ngợi mấy việc vừa xảy ra, không hiểu sao, từng chút một nó khiến ông đau đến vậy.
"Không hiểu sao khi ta gặp phu nhân nhà này lại có nét giống người ấy, ánh mắt lẫn nụ cười không lẫn đi đâu được." Phạm đại nhân phân trần. "Ta đang nghĩ gì thế này... Từ lúc đến đây ta luôn có cảm giác thân quen..."
Nguyễn Chương bắt đầu nâng cao cảnh giác với ông, từ ban sáng gặp nhau đến lúc này thì cứ như hai con người khác biệt. Chưa kể hồi chiều, anh có nghe vài điều không hay về ông. Nguyễn Chương vờ hỏi ông ta, tiện thể thăm dò để còn biết mà ứng phó.
"Ngài có chuyện gì sao mà trông ngài không vui. Nếu thiếu sót thì xin ngài bỏ qua cho."
"Không có gì, chỉ tại ta thi thoảng lại nghĩ linh tinh thôi. Này ta có chuyện này muốn hỏi, ngươi phải nói thật với ta."
"Vâng. Nếu là chuyện gia đình thì hạ quan xin phép ngài không nên hỏi hạ quan."
Dứt câu, Phạm Trấn hơi nhíu mày lại, ông xử lý bằng cách nở nụ cười nhẹ:
"Nếu như vậy thì tiếc quá, thay vào đó ta sẽ kể cho cậu nghe về vết sẹo trên trán. Hoặc một chuyện cậu muốn hỏi ta bất cứ thứ gì ta sẽ kể cho cậu." Ông ta chuyển sang ánh mắt diều hâu liếc Nguyễn Chương, tay cầm chén nước đưa lên nhấp.
"Không ngờ ông ta cao tay thật, không hổ danh là Binh bộ Thượng Thư... Thôi thì xin lỗi nàng vậy, ta rơi vào thế khó rồi." Nguyễn Chương thầm nghĩ. "Nếu được ngài có thể kể cho hạ quan nghe về chuyện người quen của ngài được không ạ."
Ông Phạm ban đầu lắc đầu nhưng rồi nhớ đến khi nãy có lỡ miệng. Chối cũng không được, ông rủ người day trán. "Được ta sẽ kể cho cậu nghe."
"Người mà ngài nhắc tới tên là gì?"
Phạm Trấn vuốt nhẹ bộ râu, ánh mắt đọng lại đông chặt thứ nào, mấp máy hồi lâu ông mới bật nên lời.
"Tên người ấy là Hoa Chi."
Thị Hà mang mứt lên phòng khách, khi tới cửa phòng, nàng đã nghe rõ Phạm Trấn cất tiếng gọi rõ tên mẹ mình. Cả Nguyễn Chương cũng thế, anh cứng họng ngẩng người ra. Nàng vô tình buông tay, làm dĩa mứt mới làm đổ xuống nền, làm phát lên tiếng 'Xoàng', Phạm Trấn lẫn Nguyễn Chương giật mình quay mặt lại, vội đứng dậy đỡ nàng dậy. Vô tình thế nào, không may lệnh bài của ông trong ống áo như rơi đứng vào tầm mắt Thị Hà, điều này càng đổ dầu vào lửa. Dòng chữ ghi rõ tên người cùng chức vụ.
Mẹ nàng trước khi mất đã nói tên thật của cha mình ông ấy tên "Phạm Trấn". Sao lúc này lại oan nghiệt thế này,người khách đến đây lại là cha ruột bấy lâu nay. Thị Hà cứ nghĩ lúc ông ấy đến đây có hành động lạ thường, âu chỉ là lầm người, nàng đành cho qua cho yên chuyện. Càng về sau cứ như ông trời sắp đặt muốn cả hai gặp...
"Là ông... Người đã hại cuộc đời mẹ của tôi." Thị Hà hất tay ông ấy ra, Nguyễn Chương chưa rõ nàng đang nghĩ gì mà nói vậy.
Chuyện chưa rõ thì việc đẩy một thượng thư đã là chuyện lớn, sự hoảng loạn khiến anh cũng bấm loạn. "Hà, ăn nói cho cẩn thận, đây là ngài Thượng Thư..."
"Con nói phải là ta đây. Ta là Phạm Trấn là cha ruột của con đây." Phạm Trấn không trách tội ngược lại, những điều trên như vậy, ông ấy không trốn tránh mà nhận đó là sự thật, khóe mắt túa ra giọt lệ không ngớt. Ông nặng người ngồi bật dậy. "Chương... Chuyện lúc này e khó nói... Ta định hỏi cậu để chắc chắn hơn." Nguyễn Chương nhanh chóng sâu chuỗi sự. Anh nghĩ vị Thượng Thư kia có vài nét giống vợ mình nhưng vết sẹo nọ dễ dàng tạo bằng chứng ngụy tạo thoát khỏi sự hoài nghi của anh.
Thị Hà căm hận nhìn chăm chăm Phạm Trấn, ông là một Thượng thư đương triều mà lúc này lại mềm yếu lạ thường. Những lời của nàng như cắt vào da thịt ông một nỗi đau khó tả, càng nghĩ ông thấy bản thân mình không khác gì kẻ tội đồ.
"Đi đi... Ra khỏi đây." Hà đứng dậy cất giọng , hai tay ôm mắt khóc bỏ đi...
Phạm Trấn muốn nói chuyện nhưng lúc này ông thấy chưa phù hợp bởi chắc gì nàng đã ngồi chịu nói chuyện với ông. Phạm Trấn cất giọng nặng lòng bảo Nguyễn Chương rằng.
"Ta xin phép về phủ. Nếu ta ở đây chỉ khiến đôi bên thêm hiềm khích. Ta không muốn do mình mà hai vợ chồng sinh chuyện không hay."
Nói rồi Phạm Trấn xin phép rời đi ngay, nhưng ông ta chỉ ra khỏi phủ không chịu về mà núp ở một góc khuất đủ để xem tình hình. Phạm Trấn đi tới đi lui, ông không ngần ngại trèo lên mái nhà gần đó để xem rõ hơn.
Nguyễn Chương vào phòng nghỉ đã thấy Hà đã trùm kín chăn lên cả cơ thế. Nguyễn Chương tới gần hơn rồi từ mở chăn ra, Hà khóc đến nỗi đỏ cả mắt, anh không đau lòng mới lạ, tự trách mình là kẻ gây ra chuyện này.
"Xin lỗi nàng, ta... Ta không tìm hiểu rõ mà..."
Hà đưa tay lau nhẹ nước mắt, bộc bạch nỗi lòng hoài, lo âu của mình:
"Chàng không có lỗi. Em mới có lỗi khi hại chàng. Nếu như vì em mà ông ta gây khó dễ đến chàng thì em mới đáng tội."
"Lẽ ra em nên kể rõ với anh hơn. Em cứ nghĩ chàng khó có thể gặp ông ta."
Nguyễn Chương ôm vợ vào lòng, anh xúc động, vỗ nhẹ lên lưng nàng trấn an rằng:
"Từ nay anh sẽ tránh lão ta..."
"Khó lắm, chàng là quan ông ta cũng là quan nên thi thoảng sẽ chạm mặt nhau. Em chỉ giận khi ông ta đã khiến mẹ em mang tiếng xấu..." Hà cất giọng chậm rãi nói. "Em không rõ mình ghét ông ta hay không nhưng mà ông ta là người đã góp phần sinh ra em."
Phạm Trấn ngồi một nơi cách đó không xa, ông đâu ngần ngại theo dõi. Ông đang suy nghĩ, nàng có phản ứng như vậy là cũng dễ hiểu, tất cả do mình cả. Khi phủ tối om, ông não nề rảo bước đi, thi thoảng ngoảnh lại nhìn về hướng phủ Nguyễn Chương, ánh mắt đượm buồn, pha sự tội lỗi, đau đớn chẳng thể giấu được.
***
Về tới phủ, Phạm Trấn nằm hoàn toàn xuống sập gỗ, đám hầu trong phủ bưng cơm canh lên. Ông ngó lơ, còn hất tay làm đổ cả mâm ra sàn. Nghe mấy tiếng vỡ vụn, quản gia đi vào hỏi chuyện thì chỉ nhận lại cái phẩy tay cút xuống gian bếp. Phạm đại nhân chẳng thể thôi nghĩ ngợi được, nhớ lại lúc Hà mắng ông thậm tệ, nhớ khoảnh khắc Hà biết được sự thật.
"Con bé có những biểu hiện ấy âu cũng phải... Con bé căm ghét mình đúng mà."
Mọi việc chức trách của ông đã xong nên mới có cớ để suy nghĩ chuyện này. Phạm Trấn bèn lấy rượu ra uống, chỉ sau một lát sau, ông đã đổ gục, tâm can chuyện quá khứ hiện lên qua từng khung cảnh hoài niệm do chính ông là người kể lại.
Ta sinh ra vào thời đất nước bị giặc Minh đô hộ, chúng giết hại bắt bớ người dân rất nhiều, trong đó có mẹ và bà của ta là nạn nhân những vụ thảm sát của chúng. Ngay khi nhận thức được việc xung quanh ta đã quen với việc tiếp xúc với mùi tử thi. Cha ta là một tướng lĩnh đã tham gia khởi nghĩa chống giặc Minh trong những năm tháng đầu tiên cùng với Thái Tổ Cao hoàng đế(2). Ta là anh cả dưới ta còn có hai em, nên để cha ta yên tâm đánh giặc, nên đã thay ông chăm sóc các em.
Thế rồi vào một ngày đầu xuân, em gái ta rất muốn đến một ngôi chùa cầu an điều lành nên ta bất chấp không nghe lời cha để dẫn em ấy đi. Không ngờ khi ta đi đến đó lại gặp ngay vài tên giặc đang hà hiếp một cụ bà, ta không ngần ngại xông ra hạ chúng. Được cha ta dạy võ từ nhỏ nên những tên này không khó để ta hạ... Thế nhưng khi ta không ngờ đến, chúng đã bắt được em gái ta và ném em ấy xuống một con sông gần đó. Khi hạ tên cuối cùng, tích tốt chạy lại để cứu em ấy nhưng rồi ta luôn nhớ mãi khoảnh khắc em ấy gọi ta giữa dòng nước cuốn chảy xiết:
"Anh ơi... Cứu... Cứu bé út với..." Nhưng rồi tiếng cầu cứu của em ấy dần bị dòng nước cuốn đi." Ta gào khóc kêu tên em ấy, còn nhảy xuống để cứu em ấy nhưng rốt cuộc ngày hôm đó bản thân chỉ nhận lại tin dữ là mình đã mất một người em.
Không lâu sau, đất nước sạch bóng quân thù, ta cùng người dân khi ấy ra ngoài đường ăn mừng. Hòa vào dòng người tung hô Thái Tổ Cao hoàng đế cùng tướng lĩnh về Đông Quan(3). Nhưng ta vui một chút phần còn lại là đau buồn khi nhớ lại em gái, em ấy muốn nhìn đất nước chẳng còn quân thù, nơi mà em ấy sống một cuộc đời tự do như bao người. Ta nhớ lại em ấy ngoéo tay hứa với ta.
"Em ăn hết bát cơm này, sau này đất nước hòa bình anh phải đưa em đến nơi những nơi em thích."
"Anh hứa."
...
Vì cha là khai quốc công thần, nên kể từ đó về sau gia tộc ta trở thành một gia tộc giàu mạnh và có vị thế ở đây. Bản thân cũng sớm tinh thông văn võ nên trong kỳ thi tuyển chọn quan lại đầu tiên của triều đại mới,ta dễ dàng ghi danh bảng cao. Quan lộ của ta ngày càng thăng tiến, từ bộ Hình ta chuyển sang bộ Binh rồi lần lượt các chức khác ta đều hoàn thành tốt. Và khoảng thời gian ấy ta gặp định mệnh của của cuộc đời mình.
Mỗi lúc ta căng thẳng hay mệt mỏi trong công việc ta thường đến tửu lầu. Không phải vì thú vui hoang lạc, ta chỉ đến để thưởng thức âm nhạc cho bớt căng thẳng. Vì chỉ đến thưởng nhạc nên ta đã gặp một cô gái nhỏ hơn mình ba tuổi, nàng ấy tên Hoa Chi.
Hoa Chi khiến ta bất ngờ khi nàng ấy không mang nét giả tạo như những cô gái nhà quan lại quyền quý mà cha ta mai mối. Ta vốn không thích tiếp xúc con gái, lại không thích nói chuyện với họ... Thế nhưng khi gặp Hoa Chi ta đã làm điều ngược lại từ trước tới giờ, ta đã bắt chuyện với nàng ấy sau khi cô ấy mới đàn xong một bài.
"Nàng ấy mồ côi từ nhỏ, được một cặp vợ chồng già nhận nuôi nhưng rồi họ mất trong đợt càn của giặc Minh. Lý do nàng ấy vào đây là bị một gã quý tộc cũ(4) bán nàng đi lấy tiền."
"Nàng ấy ở đây chỉ bán nghệ không bán sắc, lại là người mang những tiếng thơm cho tửu lầu nên giá để nàng ấy đàn cho khúc nhạc khá cao."
Ngay từ khi gặp nàng ấy ta đã đem lòng cảm mến, từ ánh mắt, mái tóc đến nụ cười không chút giả tạo nào cả. Từ đó về sau ta với nàng ấy thi thoảng nói chuyện, có vẻ như ta là khách quen của nàng ấy. Không lâu sau, nàng ấy biết ta thích nàng ấy... Nên ta không ngần ngại gì thổ lộ ra.
"Ta chưa có gia đình, nàng đồng ý ta sẽ chuộc nàng về..."
"Nhưng em chỉ ê là chàng sẽ gặp những lời không hay, em không muốn chàng vì em mà chịu thiệt."
"Ta mặc kệ, chỉ là nàng chịu đến bên ta, ta sẽ gom góp chuộc nàng về."
Đó là lần ta nói chuyện với nàng ấy đường hoàng với tư cách không phải là khách. Đó không phải lời tỏ tình, mà ta chỉ nói như thế để nàng tin tưởng vào ông quan này. Ta mặc kệ những lời xì xào của những người trong triều, cấp dưới hay cấp trên của ta đều nhạo báng ta, châm chọc ta là kẻ thích của lạ. Ở xã hội này, ta có thể có nhiều vợ, nạp thiếp nhưng ta chỉ muốn một mình nàng đến bên ta là đủ rồi. Ta luôn nhớ mỗi lần bên nàng ta luôn có cảm giác thân thuộc, nụ cười của nàng ấy khiến ta nhớ lại nó thật giống với đứa em gái đã mất của mình.
Mỗi lúc căng thẳng, hay mệt mỏi ta lại tìm chỗ đó để giảm đi lo lắng. Đôi lúc ta tự đến đó khi để thăm và nói chuyện với Hoa Chi. Giá của nàng ngày cao lên khi tài năng của nàng được nhiều người biết đến, nhưng ta vốn có danh tiếng trong triều nên ta dễ dàng thao túng tú bà chỉ qua vài lời nói. Về sau lúc đến thăm nàng ta luôn mang cho nàng một số thứ như trâm cài tóc, vòng tay hạt... Mỗi lần như thế nụ cười của nàng luôn khiến ta hạnh phúc vui theo.
Chuyện gì đến cũng sẽ đến, cha ta biết chuyện nên đã cấm cản ta, ông ấy cho rằng một gia tộc danh giá thì không thể rước loại người như nàng về làm dâu. Ta hỏi lý do thì ông đã tát ta một cái thật đau, sau đấy ta với ông ấy đã ngầm xung đột với nhau, và ông ấy đã đuổi ta ra khỏi đó. Sau đấy không lâu, ta dọn ra ở phủ riêng, hiếm khi mới về thăm ông ấy, trong triều gặp nhau chẳng nói một câu, ở nhà ta luôn lấy lý do là bận rộn việc để tránh mặt... Nhưng ông ấy hiểu rõ ta đang nghĩ gì.
Ta biết mình nên làm gì để cha ta phải chấp nhận nàng ấy về làm vợ ta. Chỉ có chuyện vỡ lẽ... Là ta với nàng phải có con với nhau, khi gạo nấu thành cơm thì mới có cớ để đưa nàng về. Mặc dù có nhiều kẻ lấy đó chê cười ta, nhưng Trấn này là kẻ có sống có trách nhiệm nên những lời đó ta không quan tâm... Quan trọng ở đây là ta sẽ khiến cha mình phải chấp thuận. Một kế hoạch được ta lên nhanh chóng, và rồi ta sắp xếp thời gian để gặp nàng thật sớm.
Lần ấy ta đến thăm nàng như mọi khi, nhưng lần này ta mua rất nhiều đồ đến cho nàng. Dăm ba thứ đó, chắc chắn Hoa Chi sẽ dễ dàng bị ta chiếm trọn mà chấp nhận trao thân cho ta. Nhưng khi ta đang uống chén nước chè mà nàng tự tay pha thì...
"Sao lần này, chàng tặng em nhiều thế này..."
"Em không lấy, vì em mà ngài phải chịu những lời không hay. Em nghe chàng bị nhiều tiếng xấu... Hay là mình dừng lại ở đây."
Ta nhíu mày, đặt chén nước một tiếng cạch rõ to, ta hắng giọng:
"Có phải cha ta đến đe dọa nàng phải không?"
"Không... Không có..." Hoa Chi nhìn thẳng vào mắt ta không khỏi sợ hãi mà trả lời ấp úng.
"Nàng nói dối... Nàng đừng quên người thân cận của nàng đã bị ta mua chuộc từ lâu." Ta đắc ý nói với nàng.
"Chàng đã biết rồi sao...?"
"Phải... Và hôm nay ta có chuyện muốn làm với nàng."Ta lập tức đứng dậy, đẩy nàng ấy vào giường. Nàng ấy bất ngờ nên ngã vào chiếc giường ấy. Hoa Chi mắng ta:
"Chàng làm gì vậy, sao lại... Chuyện chàng muốn làm với ta là đây sao?"
"Phải." Ta thẳng thắn trả lời với nàng ta.
"Không được..."
"Tại sao..." Ta hỏi nàng ấy, rồi nói thêm:
"Nàng có yêu ta không?"
"Em có... Em rất yêu chàng." Hoa Chi cất giọng trả lời ta, ta mỉm cười khi nàng dễ dàng bị ta chiếm lấy.
"Vậy thì chứng minh đi."
"Nếu anh không giữ lời hứa thì sao..."
"Nàng biết danh tiếng ta ở đây kinh sư này như thế nào mà, ta là nam nhi sẽ giữ lời hứa và có trách nghiệm" Ta trả lời nghiêm túc, đứng trước giường chăm chăm nhìn Hoa Chi. Nàng gật đầu chấp nhận, lập tức ta lao đến ôm vào kéo vào giường, ta tháo đai ra và để lộ ra cơ thể chắc khỏe của mình, lần đầu tiên ta mới để nữ nhi thấy rõ thân thể của mình. Và đây cũng là lần đầu tiên ta làm việc này. Nhanh chóng quần áo cả ta và Hoa Chi đều không còn trên người. Ta lấy tay nàng đan vào tay mình, vũ khí của ta bắt đầu thăm dò vườn đào của nàng.
Đêm ấy cả hai ta hoàn toàn tỉnh táo, bản thân tuy là quan văn nhưng cũng có võ nghệ trong người nên việc này khá lâu mới xong. Xong việc ta ôm lấy nàng vào chìm vào giấc ngủ, Hoa Chi dựa vào người ta với hy vọng ta đừng bỏ rơi hủy hoại nàng ấy. Ta cảm thấy mọi việc sắp diễn ra theo đúng kế hoạch, chỉ cần vài tháng nữa thôi là hai chúng ta sẽ về chung một nhà. Không ngoài dự tính, nàng có thai, biết thế thường xuyên đến thăm nàng nhiều hơn...
Vài tháng sau, cha ta biết chuyện và cho người gọi sang, ta đắc ý khi ông chẳng thể làm gì được, đường nào ông phải chấp thuận thôi.
"Con ngồi xuống đi."
"Vâng thưa cha."
"Con với con bé đó có tin vui được bao lâu." Ông nói, ta mừng thầm trong bụng.
"Dạ con với nàng ấy có hơn sáu tháng rồi ạ, nên con xin cha chấp nhận."
"Haz... Sao ông trời lại đối xử như vậy với nhà ta. Con có biết con đã làm gì không?"
Ta nở nụ cười của kẻ chiến thắng bảo:
"Thì làm con gái người ta có cái bụng... Cha dạy con phải có trách nhiệm, nên con xin cha vun vén cho con đón nàng về."
Cha ta tức giận, đập xuống bàn một tiếng rõ to, mắng chửi ta thậm tệ và nếu lúc đó có sẵn cây kiếm ông có thể chém chết ta tại chỗ khi chẳng giữ nổi bình tĩnh:
"Mày có biết mày đã làm gì với em gái mày hả, mày hại nó rồi."
Cõi lòng hoàn toàn sụp đổ, ta đã làm gì vậy chứ, một vết nhơ bám chặt suốt cả cuộc đời? Mọi hình bóng người con gái ấy dần tan nát, cứ ngỡ chuyện hôm nay sẽ là hạ màn, nhưng hóa ra nó lại thành một chuỗi bi kịch khác.
"Em... Em gái."
"Phải. Chuyện này ta mới biết đây thôi, con bé cũng đã biết chuyện."
Ông đứng dậy cầm gậy đánh tới tấp vào người ta, nét mặt giận dữ đến đáng sợ, điều mà lâu nay ta chưa bao giờ thấy ở ông.
"Mày yêu tới mức mà đến em gái mình cũng không nhận ra, tao đánh chết mày."
Ta quỳ xuống chịu trận quả thật chuyện này khiến tim ta bị đâm nhiều nhát, ta cứ nghĩ nàng ấy có phần giống đứa em gái mà mình tưởng chừng đã mất chỉ là trùng hợp, hóa ra Hoa Chi là đứa em gái thất lạc bấy lâu nay của mình. Ta cứ tưởng em ấy đã ra đi từ lâu, bây giờ biết tin, điều tồi tệ đã xảy ra. Ta... Ta đã làm gì thế này. Ngày hôm đó, không lời nào phản biện, ta biết mình đã rất sai và còn phạm vào điều cấm kỵ. Ngay cả em trai ta và đứa cháu nhỏ đứng ra khuyên ngăn ông, nhưng khi ấy ta để cho ông đánh mình, đánh chết cũng được, bởi ta có gì xứng đáng chứ.
"Ngày hôm đó, mọi thứ mà ta tính toán lại hóa thành bi kịch cho Hoa Chi và kẻ gây ra là ta..."
Ba hôm sau, ta tỉnh lại sau trận đòn bất tỉnh, dù rất đau đớn và đau về thể xác lẫn tâm hồn. Trời hôm ấy mưa to, ta muốn gặp nàng không phải vì yêu mà chính mình sẽ chấp nhận sự thật. Con đường trước mắt ta dần tăm tối, từng viễn cảnh mơ ước chẳng còn là bao. Khi ấy nhiều bóng đen hiện hữu trách cứ căm phẫn ta đã làm điều chẳng thể dung thứ. Tới nơi đó, nàng từ chối, ta không thể làm gì khi hai mắt trợn ngược rồi bất tỉnh tiếp. Và lần tỉnh lại, ta không ngờ mình còn sống, tại sao?
Những kẻ bị ta mua chuộc đều bị cha ta thanh lý cả. Không lâu sau, ta hay tin nàng ấy không còn ở đó nữa mà đã đi đến một nơi...
"Con bé không muốn ảnh hưởng đến con và gây ô uế cho gia tộc. Nên ta đã cho mẹ con nó một khoản tiền lớn để hai mẹ nó đủ sống." Nếu sự thật này được phơi bày, ta sẽ không tránh khỏi việc quan lộ bị hủy hoại, thậm chí là mất mạng, cũng là cái cớ để các phe thù với cha ta nhân cơ hội ra tay hãm hại. Nên vì thế mẹ con nàng mới chấp nhận như thế này... Vì ta.
Tuy vậy ta luôn cho người lục soát tìm kiếm tung tích mẹ con Hoa Chi, nhưng câu trả lời là bạc vô, ta vẫn vậy vẫn sống trong nỗi dằn vặt tội lỗi và trách cứ những gì đã gây ra. Giữa ta và nàng không còn cái gọi là cái yêu được, con ta sẽ phải gọi ta là gì của nó và chính em ấy lẫn ta đối mặt nhau không thể ứng xử bình thường được.
Không lâu sau sự thật phơi bày, điều này khiến ta xử tử những tên khốn đã gây ra. Vì thù riêng mà một tên đã kể lại vụ việc năm xưa đó lại cho ta nghe.
"Xin ngài tha mạng, con sẽ kể đầu đuôi. Năm xưa ông có sai bọn con đưa tiền cho người ấy, nhưng bọn con trót dại lấy tiền ấy nhúng vào việc riêng."
"Sao... Lũ khốn..." Ta lập tức cho những kẻ liên quan một kết cục đau đớn. Quay lại chốn xưa được biết mẹ con nàng đã rời đi hai năm trước. Ta hận bản thân vô cùng, mình chẳng khác nào kẻ xảo trá, sở khanh và cũng là kẻ gieo nên nỗi đau, tội đồ này... Ta muốn tìm mẹ con nàng ấy để bù đắp bao lỗi lầm có thể, những khổ đau hai người phải trải qua và ta sẽ sống với sự thật đau lòng đó. Tuy nhiên thông tin mẹ con em ấy chẳng nhiều.
"Nếu sau này con thác, hãy để con xuống địa ngục chịu tội. Dù người đời có kính nể, chẳng thể xóa bỏ tội lỗi đã gây ra. Ông trời thấu lòng, đã cho ta gặp lại con bé. Phạm Trấn này đâu đủ tư cách để con bé gọi tiếng cha... Ta đã làm gì trong những năm đó, chẳng hiện diện khi họ cần… Một tội đồ đáng phỉ nhổ, nỗi ô nhục của dòng họ.”
"Con bé giống em rất nhiều, và giống cả ta nữa. Ta muốn bù đắp, dù con bé có ghét bỏ, ta vẫn muốn bên để chăm sóc... Ta khó nói... Hoa Chi n... À... Em hiểu mà phải không? Do ta mà khiến mẹ con em phải chịu khổ đau. Chính ta đã hủy hoại cuộc đời em."
"Ò... Ó... O... O."
Thượng thư Phạm Trấn tỉnh dậy, ông xoa nhẹ thái dương vài cái rồi mở cửa sổ ngước nhìn. Từng tia nắng đầu tiên chiếu qua cửa sổ, cả những thứ chỉ có bản thân ông thấy rõ. Ông ra khỏi chốn này, đến phòng khách thắp hương cho tổ tiên. Chỉnh trang y phục, ông vào triều với tâm trạng tàn tại. Trên xe ngựa, ông chống tay lên trán liên tục suy nghĩ biết bao chuyện. Bây giờ, Trấn nghĩ bản thân mình nên nhờ Nguyễn Chương mới dễ dàng nói chuyện với nàng. Mà hy vọng ấy chắc sẽ khó mà có được.(5)
___________
Chú thích:
(1) Lại bộ Thượng Thư: Là chức quan đứng đầu bộ Lại, thuộc tòng nhị phẩm. Bộ Lại phụ trách việc quan tước, phong tước, ân ban thuyên chuyển, lựa chọn, xét công, bãi truất và thăng thưởng, bổ sung quan lại, cung cấp người cho các nha môn.
(2) Thái Tổ Cao hoàng đế: ở đây chỉ Lê Lợi, cách gọi trang trọng, là người sáng lập ra triều hậu Lê.
(3) Đông Quan: tên gọi mà quân Minh đặt cho Thăng Long (Hà Nội ngày nay) sau khi chiếm đóng vào năm 1407, mang hàm ý "cửa quan phía Đông" và mang tính chất kỳ thị kinh đô của Việt Nam.
(4) quý tộc cũ: ở đây ám chỉ đến việc là quý tộc nhà Trần còn sót lại.
(5) Về phần quá khứ của nhân vật, mình không có ý tương quan lệch lạc, nếu sai sót mong mọi người góp ý và bỏ qua. Tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu, nghiêm cấm những hành vi đi trái với luân thường đạo lí.
Bình luận
Nana
Tui khá shock.
Thanh Nhàn Lê
Cú shock đầu tiên 🤧
Xuân Trần
Cú bất ngờ đầu tiên.
Nam Le
Vấn Tâm (Hầu Vũ Vấn Tâm)
Có 1 câu trong này bị lẫn xưng hô á tác giả, xưng em hoặc thiếp với người vợ từ đầu cho tới cuối, ko thể viết em rồi thiếp trong cùng 1 câu nói được; cụ thể ở sau câu thoại chỗ anh Chương hỏi chị Hà Nàng chưa đi ngủ à? (chương 4)