Chương 1(Bản mới): Tham gia kỳ thi.
Cảnh báo
Thời gian âm thầm trôi như vậy, phút chốc Nguyễn Chương đã bước sang tuổi nhị thập tam tuế(1).
Đại Việt, năm Diên Ninh thứ ba(2).
Sáng sớm, Nguyễn Chương ngồi trên chõng tre uống chén nước chè mới đun không lâu. Anh nhấp một ngụm, đôi mắt nhìn ra gian vườn trong ngày nắng mới, chợp hoài niệm chuyện xưa.
Sánh duyên cùng nàng kể ra cũng ly kỳ không kém cạnh gì những tập truyện ở trong sách. Chương lấy nàng về làm vợ, tuy không có lễ cưới ăn hỏi gì. Chỉ vỏn vẹn mâm cơm thắp hương mẹ Hà, chén rượu thề hẹn bên nhau. Người làng bất ngờ khi Hà đã có người chăm sóc. Ban đầu ai cũng dò la thân thế chàng trai, còn muốn kiện anh tội giở trò hại con gái nhà lành. Khổ lắm cơ, giải thích một hồi người ta tạm tin, thế là ai cũng vui cả, riêng đám trai làng lòng bốc khói.
Chúng bàn bạc rồi chớp thời cơ lúc anh cầm giỏ đi chợ, cả bọn chặn đường kể lể rồi đánh anh. Nhưng người bị đánh tả tơi lại là đám kia, làm bọn nó kéo nhau bỏ đi vì thấy nhục nhã. Hà chẳng ngờ, ai kia trông thế mà võ công cũng ghê gớm, hỏi chuyện anh học từ đâu thì Chương trả lời chính anh chẳng biết nữa. Sống với nhau chân tình là vậy, nhưng cả hai chưa có mụn con. À, không phải cả hai có vấn đề mà Hà không cho phép anh đụng vào, sợ làm hỏng việc học của anh. Nguyễn Chương đành nghe chứ biết làm sal, cùng lắm hôn hít, ôm nàng, chứ làm ăn thì không dám.
Hiện tại, anh đã đỗ thi Hội, về đây lần này để tâm trí bản thân được thư thái, mai đây lại lên kinh sư ứng thí tiếp. Người làng mấy nay gặp cả vợ chồng đều kính cẩn, hai chữ "ông bà" bật ra vẹn tròn. Chương lẫn Hà lắc đầu chán chường, chưa đâu vào đâu, gọi vậy khó coi thật. Ngồi uống đến chén thứ ba, Thị Hà khi này trong bộ y phục tương tất, nàng bước ra cặp mắt lóe lên ánh tự nhiên.
"Đã để chàng đợi lâu."
Nguyễn Chương hất chén bỏ nước thừa, ngồi dậy khỏi chõng tre, anh mỉm cười đáp. "Cũng không lâu mấy." Anh tiến tới trước mặt nàng chìa bàn tay ra để nàng bám vào, sánh bước đi cùng. "Hội làng sắp bắt đầu rồi đấy. Ta đi nhanh nào."
"Vâng... Ở đình chàng còn có việc cần làm nữa." Thị Hà bám vào lòng bàn tay kia, lông mày khẽ cụp dịu dàng.
***
Làng mấy khi hội làng vui thế này, từ sớm còn sương người ta đã hớt hải đi quanh lối đình làng lo toang bao chuyện. Tuy vất vả như thế, mặt mày ai nấy đều tươi tỉnh cả.
"Cắc... Cắc... Tùng! Tùng! Tùng!" Ba nhịp trống lệnh vang lên dứt khoát, người dân kéo nhau đi vào đình, không thể thiếu những làn điệu dân ca ngân nga giữa đất trời.
Nguyễn Chương ôm ngang eo Hà, đặt tay lên vai nàng, cẩn thận tránh va phải người ta, cũng không quen nhắc nhở. "Đi từ từ, đừng vội."
"Dạ vâng." Thị Hà mỉm cười đáp, nàng lại nhìn sang đoàn người mặc quần áo chỉnh tề, gõ trống, cầm cờ ngũ sắc nối nhau đi vào.
Vào được đình làng, Nguyễn Chương nhẹ nhõm đi hẳn, anh tháo nhẹ vòng ôm, giật nhẹ tay áo nàng, ngón tay chỉ ra đằng kia mở lời. "Ta đi trước nhé! Nàng vào trong phụ giúp mấy bác gái sửa soạn. Xong lễ, ta gặp ở đây rồi đi chơi hội."
Thị Hà đặt hai tay trước bụng đáp. "Vâng, chàng cứ đi."
Nhưng trước đấy, Chương dắt nàng tới hòm gỗ công đức, chưa để nàng lấy túi tiền ra, Chương đã lấy trong người ra vài đồng tiền bỏ vào hòm. Sau đấy, anh mới đủng đỉnh luồn lách đi ra chỗ đứng kia.
Thị Hà vào trong đình sửa soạn mâm cúng, bưng bê mấy cái tráp nào hoa quả, hương nhang, xôi thịt lên chỗ thích hợp. Vừa làm, nàng không quên nhắc khéo đám trẻ đừng chạm đồ linh tinh, nàng bảo làm vậy mất thiêng chẳng thể hiện thành tâm với bật bề trên.
Trống lại vang lên lần nữa, đến lần này người dân đều dịch sang hai bên nhường đường cho các vị chức sắc, mấy người bụng đầy ắt kinh sử trong đó có Nguyễn Chương đi vào. Thắp hương rồi đọc văn tế, ai nấy đều quỳ xuống chắp hai tay cầu nguyện rồi vái lạy. Đốt tiền mã cho các vị, phần lễ đã kết thúc, giờ đến phần vui không kém là hội.
Nguyễn Chương rời khỏi chỗ mấy vị chức sắc, ngó nghiêng đó đây chẳng thấy nàng đâu. Một cánh tay đặt lên vai anh từ đằng sau. Chương giật mình quay người lại, anh cười trừ bảo. "Ra là nàng, làm ta giật mình."
Thị Hà nắm lấy bàn tay chồng, khóe môi dấy lên niềm vui sướng bảo. "Chúng ta đi chơi hội thôi!"
"Ờm." Nguyễn Chương đáp, để nàng dịch kéo nàng đến mấy chỗ ngắm nghía.
Đám trẻ bu lại đôi vợ chồng trẻ đều có lý do cả, vừa chơi ké vừa ăn đồ ăn, lại nhân cơ hội vòi vĩnh mua quà. Đứng trước năm cặp mắt long lanh đứng trước gian tò hoe đủ con thú đặc sắc, vợ chồng nhìn nhau phút chốc. Nàng lấy túi tiền ra, ngờ đây Chương giữ tay lại. Hà liếc mắt sang, anh nhà cầm bọc tiền đủng đỉnh lên tiếng. "Nàng để ta."
Cả bọn trẻ hò reo cầm trên tay tò hoe bỏ đi, Hà nheo mắt nhìn bọn trẻ nói với người kia. "Trông chúng vui chưa kìa..."
"Đúng vậy." Nguyễn Chương cười nhẹ, anh cụm mắt hít sâu lên tiếng đáp. "Chỉ tiếc lần này dường như đây lần cuối bọn nó nhận quà vợ chồng mình."
Thị Hà bám chắc vào bắp tay anh, ngẩng nhìn lên bầu trời, giữa những cánh chim én, nàng cất lời hơi u buồn. "Không biết, em còn ở đây mấy khi nữa rồi phải cuốn gói theo chàng đến nơi mới."
Nguyễn Chương thở nhẹ ra cất câu trả lời. "Chuyện đó tạm gác qua một bên đi." Anh hất cằm về phía nhóm người dân tụ tập, nét mặt thanh tú hớn hở bảo. "Hôm nay phải chơi vui."
"Chàng thật là..." Nàng cười tủm tỉm khẽ trách anh. "Chỉ thế là nhanh."
...
Nguyễn Chương đưa nàng tấp vào chỗ nọ, ra là người dân đang chơi trò đua lợn. Từ chỗ anh đang đến đến vạch thắng cuộc, người ta dùng mấy mảnh tre đan làm rào cản phân chia, độ cao rào chắn đâu đó gần đầu gối. Còn gần đấy là mấy chú lợn con tắm rửa thơm tho, trên cổ dùng mấy mảnh vải đủ sắc buộc quanh.
Trò này hội xuân, hội hè nào anh chẳng tham gia, thắng cũng kha khá. Lại nói nảy giờ đi dạo mát, không chơi trò nào cũng kỳ, anh nhà quyết tâm lần này chơi trò mà đã tham gja phải có giải. Giải thưởng không kém, là một cuộn vải màu sắc khá hài hòa. Nguyễn Chương tự tin giơ tay giữa đám đông cất tiếng to và rõ ràng. "Tôi tham gia."
Nguyễn Chương đặt xâu tiền lẻ vào nồi đất người ta đến xin thu phí tham gia. Chuyện tiền nong đã xong, Nguyễn Chương dắt nàng đi đến lựa lợn tham gia.
Bốn năm chú lợn chu mỏ long lanh đợi chủ chọn, đặc biệt là có một chú thân hình phủ màu trắng hồng cứ lại gần tay anh liếm nhẹ, lại còn cọ cọ làm nũng. Thị Hà chống hai tay lên đầu gối hơi hạ thấp người xuống, nàng bật cười bảo. "Kìa ông lớn người ta cho chọn đầu tiên. Mau chọn một bé đi."
"Ờm..." Nguyễn Chương đang ngồi khuỵu một chân, anh đang bối rối nên chọn chú lợn nào. Một chú làm nũng ý bảo có duyên, chú anh thuận mắt ắt mang lại chiến thắng. Thị Hà véo nhẹ lên vai anh thầm thúc giục. Chương trừng mắt với chú lớn trắng xem chú thế nào, ai dè chú liếm nhẹ ngón tay, thế nên lựa chọn của anh là chú lớn thân trắng này.
Nguyễn Chương hai tay cầm con vật ra khỏi chuồng, tưởng đâu yên ổn ai dè chú ta làm cú chấn động. "Úi..." Lợn con vừa hay ị ra một bãi, khốn đốn hơn khi tay anh lại dính chút ít.
Ông lớn Thị Hà một phen khó xử, vội bỏ con vật tìm chậu nước rửa sạch. Hà đứng thẳng thốn, chú lợn anh chọn nhẹ chân đi tới đưa mũi lên chân nàng. Hà vừa cười vừa trách. "Chú mày vừa làm ra chuyện tày đình đối đấy! Lo chuộc lỗi đi lợn con ạ."
...
***
Núi Yên Tử(3), nơi Phật hoàng(4) từng tu tập ở đây. Trải qua bao năm thăng trầm của dòng chảy thời cuộc, chốn này vẫn mang không khí bình yên. Chim bay rồi hót, thú lội qua sông, dòng chảy khe suối vẫn nhẹ nhàng như thế.
Hòn sỏi nhỏ bay tủm xuống nước, một người đàn ông ngồi lặng trên mỏm đá, vết sẹo in trên trán, mái tóc rối bù xù, hàm râu dưới cằm chắn trước cơn gió. Đôi chân ông khẽ nhích, tro tàn từ bếp lửa tỏa muôn nơi.
Vị thiền sư râu tóc điểm bạc, nhấc từng bước chân có tuổi đến hỏi hang vị khách. Đến đủ gần, lời nói bật ra đủ đi sâu vào tai đối phương, thiền sư vuốt chòm râu bạc nói.
"Lão tăng tưởng ngài sẽ chẳng có nhã hứng đến đâu lần nào nữa."
Nghe lời nói từ sau lưng, người đàn ông không nhịn được ý cười đáp. "Sẽ không có chuyện đấy đâu. Nơi này với tôi thật đáng quý để tìm đến mỗi khi tâm trí rối bời và nhớ lại chuyện xưa.
Thiền sư chống gậy đi xuống, đứng ở khoảng này ông mới thấy từ y phục, đôi giày đều thấm đẫm bùn đất, và cả bóng dáng gượm sóng nỗi buồn.
"Lão còn lạ gì với đại nhân. Mỗi khi ở chốn Đông Kinh nhộn nhịp sinh mệt, hay chuyện xưa còn đó vẫn lui đến đây. Và lần này..."
Người đàn ông đứng dậy khỏi mỏm đá, trên vai đã gánh những hạt sương từng rơi. Đôi mắt vẫn căng thẳng, mệt nhọc như mọi lần, dù có thế nào nụ cười hiền dịu chẳng thế phải. "Ừ, lần này tôi đến đây ngẫm về chuyện cũ. Nếu thiền sư không thấy phiền hãy để tôi kể..."
Gió thổi xào xạc, bên tai vẫn vang vãng tiếng gió, tiếng sáo do người đàn ông nâng niu vật quý cất lên. Quốc sư tìm đúng chỗ ngồi vừa ý, sau khi bản sáo kết thúc. Người kia chậm rãi cầm cây sáo xuống bắp đùi, hít một hơi thật sâu mở chuyện. "Bao năm tôi sống rất mệt mỏi. Cuộc sống của một thượng thư như tôi là niềm ước ao với bao người. Nhưng từ nhiều năm trước, tôi đã muốn xuất gia để chuộc lại lỗi lầm." Ông ta khẽ gật đầu, ngồi phịch xuống bãi cỏ còn đọng sương tiếp giọng. "Giờ sống trong cảnh giàu sang phú quý, áp lực triều chính đề nặng lên vai, chưa kể tôi vẫn nhớ đến họ, những người đáng ra không phải nhận kết cục do tôi gây ra..."
Thiền sư ngồi gần đấy, ông một tay chống gậy, tay kia vẫn vuốt râu mỉm cười bảo. "Ngài vẫn vậy vẫn dường vặt, tuổi hổ như thế. Vậy cho lão hỏi bao năm qua ngài từng trốn tránh điều gì không?"
"Có..." Người đàn ông dõng dạc đáp. "Tôi từng trốn tránh khi đã gây ra lỗi. Từng sợ hãi, từng muốn chìm vào giấc ngủ sâu thẳm." Ngưng một nhịp, hai tay đan vào nhau, ông cười trừ. "Nhưng rồi nhận ra, ông trời cứ trao cho mình sự sống khi bao lần tìm đến cái chết. Tôi hiểu rằng, bản thân mình chẳng thể trốn tránh. Sự thật luôn là thứ khó chối bỏ bất kể thế nào."
Khi ý trao hỏi kết thúc, người đàn ông theo sau thiền sư vào chùa thắp hương, lắng tai nghe tiếng chùa vang vọng chốn này.
"A di đà phật... Nơi này vẫn luôn chào đón ngài bất kể khi nào ngài tìm đến."
Ông ta cụp mắt, bờ vai rủ xuống, bàn tay thả lỏng hơn cạnh hông, bờ lưng thẳng thốn nhìn về ngọn núi phủ sắc xanh đằng xa. Sau cùng, ông chắp tay lại, cúi người cảm ơn thiền sư rồi quay người rời đi trong sự chậm rãi.
Trên lưng con tuấn mã băng qua núi rừng Yên Tử, ông ấy bỗng kéo cương dừng ngựa, lẳng lặng nhìn con suối gần đấy vẫn chảy. Tựa ánh nhìn lên bầu rời, đôi mắt léo lên ý buồn sâu sắc khẽ nói. "Giờ này hai người đang ở đâu... Có yên ổn không?"
____________________
Buổi chiều ba hôm sau, giữa khu chợ nhộn nhịp có đôi vợ chồng trẻ vẫn sánh bước cùng nhau không rời đi từng khắc. Vừa từ quầy cá đi ra, Chương ôm con gà trống đi theo, nghe nàng vui vẻ kể chuyện.
"Mấy bó củi của chàng bán có giá ghê. Chắc bù cho sự cố chấp của chàng. Ai đời sắp đi thi phải nhọc công lên rừng kiếm củi, bà con lại hiểu lầm em bạc dãi chàng."
Nguyễn Chương tay vẫn cầm đồ, môi nhếch lên dõng dạc nói ý. "Ô hay! Không kiếm củi lấy gì mà ăn. Chả nhẽ bán lại đồ đạc, ta chưa làm ông này ông kia thì vẫn như bao người, sống phải làm việc, gánh vác gia đình."
Thị Hà đứng lại đợi anh đi tới, một tay cầm giỏ đồ, tay còn véo nhẹ lên người anh. Hà cụp mắt bảo. "Cứ cho là vậy nhưng với chàng việc học nên làm ưu tiên. Từ giờ đến hôm lên đường, việc chàng cần làm là ăn uống, nghỉ ngơi, dùi mài kinh sử. Em sẽ chăm sóc chàng."
Nguyễn Chương nhún vai đáp. "Lại ốm bây giờ..." Anh tặc lưỡi bổ sung thêm. "Cứ để ta như mọi khi thì hơn, ta biết sắp xếp nàng đừng nhọc nhằn như thế làm chi." Bất chợt, anh vô tình đưa cặp nhãn thị bản thân dán vào sạp hàng rong khi thấy quyển sách anh đang tìm. Mấy hàng như này hiếm khi bày ra, nhưng một khi đã có, ắt phải có thứ hiếm.
Tuy tìm thứ mong muốn, anh lại gạt đi sang chỗ khác nhưng rồi Hà kéo tay áo anh lại sạp hàng. Thương lượng giá cả, nàng xuống tiền mua cho anh. Cảm thấy Chương không nói không rằng, nàng cẩm quyển sách bỏ lên cánh tay còn trống kia rồi kéo anh rời đi. Mãi đến gần gốc cây xấu, Nguyễn Chương đưa quyển sách lên nhìn rồi mở miệng.
"Tiền của nàng phải giữ cớ sao lại mua thứ này cho ta."
"Hì hì..." Nàng ung dung rảo bước đi, môi mỉm cười cất lời đủ để người kia nghe. "Để chàng trả tiền mãi cũng ngại. Em mua thứ mình thích chàng luôn xuống tiền không tiếc. Vậy cớ sao em lại không mua lại cho chàng thứ mình thích. Lâu lắm rồi em mới mua cho chàng món mình thích. Chàng nhận lấy đi, đừng phiền lòng."
Nguyễn Chương run nhẹ trái tim, anh chỉ thở dài. "Ta xin nhận, cảm ơn món quà của nàng."
Khép lại buổi chiều hôm ấy ngoài những tia nắng nhạt dần, đó là tiếng vó ngựa thúc giục, tiếng gõ mõ trong veo. Nguyễn Chương đứng lặng thinh quan sát, tay vẫn giữ đồ chuẩn bị tai nghe cáo thị.
"Làng nước! Nghe đây! Nghe đây! Ai đỗ thi Hội lên kinh ứng thí. Thi Đình sẽ được tổ chức trong mười ngày tới, mong các người có tên tham dự đầy đủ."
***
Sau mấy tiếng gáy, ngày mới lại bắt đầu và hôm nay là ngày lên kinh sư ứng thí đã điểm. Sau dịp Tết tới nay, trời xanh mây thoáng, chẳng gió rét buốt như những năm trước. Chim sẻ đậu cành cây xoài trước nhà, dõi theo chuyện bên dưới.
Nguyễn Chương tay mang túi nải, đi qua đi lại chẳng thấy mệt. Đến khi người trong nhà bước ra nói. "Giảo hoạt(5), chàng chưa đi à."
Nguyễn Chương ngẩng mặt lườm nàng một cái, anh nhẹ nhàng đi tới trước mặt nàng mở giọng. "Nàng lại đùa nữa đấy phỏng? Ít ra tiễn người cũng phải nghiêm chỉnh."
Thị Hà không đáp chỉ lại gần anh chỉnh lại mép gấp rồi nhón chân lau mồ hôi hồi hợp từ chồng. Nàng gấp khăn lại, nhìn anh với ý cười sáng lạn, đáy mắt dấy lên niềm bồi hồi đợi ngày trùng phùng(6).
"Chàng lên đường mạnh khỏe, cố gắng hết sức mình. Khó khăn ắt sẽ vượt qua, em tin chàng sẽ gặt được thành quả."
"Ừ." Chương ôm lấy vợ của mình, hít hà hương thơm của người trong lòng. Anh tách vòng ôm, hơi cúi xuống hôn nhẹ môi nàng một cái. Hà ngại ngùng đỏ hết mặt mày, khi nụ hôn nó thắm thía làm tâm tư thêm xúc động.
Chương xếp lại lều võng đã chuẩn bị, anh quay sang khẽ cười với Hà. Nhưng làm anh bất ngờ muốn bật khóc khi nàng đưa ra chiếc khăn thêu, trong đấy còn là cây trâm kỷ vật quý giá của mình. "Sao nàng lại đưa cây trâm này cho ta. Nó không phải..."
Hà lắc đầu, gạt đi giọt lệ bên mắt mở lời đáp. "Là vật phòng thân, cũng là thứ chàng yên tâm khi em luôn dõi theo..."
Những Chương im lặng hồi lâu, từng ngón tay bóp lại thứ vừa nhận. Anh ngẩng mặt tiến nhanh đến vươn tay ôm lấy nàng lần nữa. Da thịt anh nóng rát, Hà cẩn thận vỗ nhẹ lên tấm lưng anh, điều này lại khiến anh nghẹn ngào.
"Nhất định ta sẽ trở về. Nàng nhớ mạnh khỏe đợi ta về nhé!"
Lần này người khóc lại là nàng, Chương như ánh so sáng nhẹ nhàng dỗ dành. Nàng ngưng khóc, cũng chiếc khăn thuê ấy, Chương lau nhẹ mắt nàng, miệng vẫn nở nụ cười dịu dàng.
Mặt trời chẳng còn cho ai thêm thời gian, hai người trao lời yêu thương cũng đã đến lúc phải xuất phát. Chương quay người rời đi, chỉ dăm ba bước bèn quay lại nhìn hình bóng người con gái. Người con gái ấy vẫn chân thành đáp lại, đứng ở đấy tiễn đưa anh đi.
Từ căn nhà, cây xoài, bụi hoa râm bụt và bao thứ khác, anh chẳng thể xóa nhòa. Đến khi tới đoạn đường mới, anh quay người nhìn lần nữa nhưng là này là chốn khác nhộn nhịp với lời khèo chéo khác nhau. Đứng bên lề đường đợi xe ngựa, Chương luôn nhìn một phía, nơi của mặt trời đời anh, đang cầu nguyện, đang đợi chờ anh về.
...
***
Lên sớm hơn gần hai hôm. Tới nơi đã về đêm nên anh tạm kiếm chỗ nghỉ, sáng ngày sau, anh đã vội lên trình báo với quan. Chuyện xảy ra bất ngờ khi giấy dự thi bị lạc đâu khiến ngài quan không cấp giấy thông hành thi Đình. Tưởng chừng sự cố gắng của anh tan nát, bất ngờ khi một người trạc tuổi anh ăn vận sang trọng đã tóm tên thư sinh nọ. Hắn ta không chỉ lấy giấy dự thi của anh mà còn nhiều người khác. Ngay sau đó, gã kia bị phạt trăm trượng, nộp phạt, tước đi quyền đi thi và cấm thi suốt đời. Khi anh tìm người đã lấy lại công bằng cho cả anh và mấy người khác thì chẳng thấy đâu. Khi ấy, anh chỉ lẩm bẩm. "Có duyên ắt sẽ gặp lại."
Sáng ngày thi Đình, từ tờ mờ sáng sớm Nguyễn Chương ló dạ bằng mấy cái bánh tro kèm một tách trà. Vừa hay vài vị quan trong triều còn tổ chức cấp thêm lương thảo, nước uống cho sĩ tử dự thi. Kiểm tra lại tiền nong, Chương quyết định đến nhận để còn chút tiền phòng thân, cây trâm của nàng thôi anh chẳng dám chạm đến chỉ cất thật kỹ.
Đến chỗ thi, thời gian còn nhiều. Nguyễn Chương thở phào nhẹ nhõm đi lanh quanh. Nghĩ mà tội, anh chẳng quen ai hết và người ta cũng chẳng quan tâm đến anh. Vừa lúc định ngồi xuống ghế nghỉ chân, anh bắt gặp cảnh một người khác đang mới bị đẩy ngã, lời lẽ có ý chê bai.
"Về đi nhóc, tuổi này còn chưa hiểu chuyện hết. Chú mày ở đây chỉ tỏ làm trò."
Nguyễn Chương cảm thấy bất bình bèn đứng dậy đi tới. Đúng lúc ai tới chỗ cậu thanh niên ấy, một người khác đã đến cùng anh đỡ cậu bạn vừa ngã đứng dậy.
"Cậu không sao chứ?" Chương cất lời đỡ, phụ cậu ta phủi bụi trên quần áo, amh với tay nhặt lại vài thứ trong tay nải. "Cậu cứ kệ bọn họ, đám kia đừng nên động vào không hay gì đâu."
Cậu chàng vừa cùng anh đỡ người dậy nghiêng đầu nhìn Nguyễn Chương. Một điều bất ngờ, người này lại là cái cậu đã kẻ gian lấy cắp giấy dự thi của anh hôm qua. Không rõ tệ họ nhưng mặt mũi sáng người, vẻ lãng tử cùng với hành đồng nhịp nhàng cẩn trọng. Đáng nói hơn là bộ y phục được đắp trên người là loại vải đắt đỏ, hoa văn tươi sáng, tay đeo chuỗi hạt. Khí chất này làm anh nghĩ cậy chàng này hẳn con cái của nhà quyền thế. Cậu ta đứng dậy đi đến trước đám kia mở miệng nói. "Đám kia, mau trả bầu nước kia lại cho ông.
"Ông không trả đấy! Mi làm gì nào."
"Biết điều một chút đi, ông đây còn chiếu cố... Còn không thì..."
Hai tên kia ghé sát vào ên đối đáp, xì xào to nhỏ cùng vẻ mặt căng thẳng. Sau cùng, ba tên trở mặt vui vẻ lấy lòng, tận tay trao trả đồ, còn nịnh bợ mong giúp đỡ. Nhưng mấy lời này có lọt qua hay không chẳng ai biết, chàng trai nghiêng người ngồi xổm xuống trả bầu nước, cất tiếng trấn an.
"Không sao, yên cả rồi.".
Nguyễn Chương đáy mắt dấy lên niềm ngưỡng mộ, không ngần ngại anh bèn hỏi cậu thanh niên đã giúp đỡ người ta mình. "Xin hỏi, cậu có tên là gì..."
"Lại đằng kia đi..." Cậu ta đáp lại ngay lập tức, cầm lấy tay nải, chống tay ngồi bật dậy, ngón kia chỉ hướng gần đó.
Vừa ngồi vào bàn, lính gác hối hả mang nước mát tới, còn khúm núm trước cậu thanh niên. Duyên số đã cho gặp nhau, thì tiếc chi không thử đôi ba vế đối. Sau cùng, Nguyễn Chương nhấp ngụm nước, đưa nhãn thị với cậu thanh niên trẻ.
"Em húy là Khôi họ Trần, năm nay em nhất thập tứ tuế(7), em xuất thân ở lộ Nam Sách ạ." Vừa nói xong, cậu chàng nở nụ cười hỏi thêm."Thế hai người tên gì, có thể cho em biết được không?"
Nguyễn Chương bèn mở lời, hai cánh tay đặt xuống bàn, giọng anh niềm nở không một chút giấu diếm.
"Tôi là Nguyễn Chương, hai người có thể gọi tôi là Thanh Hiển cũng được. Tôi năm nay mới nhị thập tam tuế..."
Ba người ngồi ở đây, hai người đã nói tên tuổi, vậy còn chi người còn lại không giới thiệu bản thân. "Cậu cùng tuổi với tôi, Nguyễn Chương à." Từng ngón tay đan vào nhau trước ngực, cậu ta bổ sung thêm. "Họ Lê húy Sơn, tự(8) Mẫn Phong... Chẳng giấu gì, cha ta là môn hạ(9) trong triều."
Nguyễn Chương cầm chén nước, nghe xong gật gật, nét mặt vẫn bình tĩnh khi suy đoán của anh có phần đúng. Bảo sao người ta không dám mạo phạm, hóa ra mang phận con trai quan lớn trong triều. Nhờ cuộc nói chuyện này, Nguyễn Chương càng rõ hơn về cuộc sống của mấy vị công tử con nhà quan. Tuy được đưa đón tận nơi, người ta kính nể nhưng đổi lại chính là áp lực khủng khiếp. Cậu chàng tuổi nhỏ kia không nói chi, chứ nhìn trông bóng dáng ốm nhom, mệt mỏi của Lê Sơn thấy thương thay.
Lê Sơn huơ huơ tay trước mặt Nguyễn Chương, chàng ta làm Chương thoát khỏi hồi suy tư. Cậu thư sinh họ Lê chống tay lên bàn, lông mày nhíu lại, lời nói bật ra chậm rãi. "Không rõ mục tiêu của hai người là gì nhưng tôi chúc hai người đỗ đạt trước nhé!" Nói rồi, anh ta buộc lại tay nải đứng dậy khỏi ghế, bắt tay lần lượt với hai người. "Nguyễn Chương, tôi tin chắc chúng ta sẽ gặp lại nhau, giờ tôi phép đi trước, đồng môn của tôi đang đứng đợi chờ."
Nguyễn Chương ngẩng mặt, tay chắp vào nhau thân tình, anh khẽ mỉm cười cất lời. "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng(10). Tôi chẳng có gì hơn, ngoài chúc cậu làm bài thật tốt." Nhớ đến chuyện hôm qua, bàn tay anh bọc chặt bàn tay của đối phương. "Cảm ơn vì sự giúp đỡ của cậu. Chúc may mắn..."
Lê Sơn đi rồi, Nguyễn Chương giúp Khôi chỉnh đốn lại quần áo, buộc lại mái tóc cậu chàng. Anh vẫn luôn mỉm cười như thế, tay chìa ra đối phương bảo. "Cũng đến lúc tôi phải đi. Trước sau gì chỉ mong gặp lại, chúc cậu thi cử thật tốt nhé!"
"Vâng..." Trần Khôi bắt tay anh, gương mặt vẫn rộn ý vui dâng trào. "Chúc mọi điều hay luôn đến với anh."
Sau cùng mỗi người mang đồ đạc theo một hướng, Nguyễn Chương được một viên quan dẫn tới sân nọ. Anh đứng ngay ngắn vào hàng ngũ, lắng tai nghe quy định năm nay. Sau khi kết thúc, một viên quan vận quan phục màu đỏ bắt đầu đọc tên. Tới phiên anh, Chương dang hai tay để họ kiểm tra thân thể, đồ đạc mang theo cũng như thế. "Giấy đi vào thi, giấy vắn tắt tiểu sử đâu."
"Dạ đây ạ." Nguyễn Chương lấy ra, cung kính hai tay dâng lên.
Không có điều gì bất thường, anh được vào trong, nhường chỗ cho người khác.
Vừa vào bên trong, tên lính dẫn anh đến chỗ hạ lều chõng, còn thúc dục mang làm nhanh lên. Chương ừ dạ, vâng vâng, sắp xếp hợp lý, anh bèn ngồi thẳng thốn chờ đề trao tay.
***
Ngồi ở bóng cây mát, vài vị quan ngồi gần nhau, sau lưng là đám hộ vệ với cây thương sáng nhọn. Một vị vắt chân vắt chân chữ ngũ sau lớp áo quan phục, tay cầm chén nước nóng nháy mắt nhìn xung quanh bảo. "Ta thấy khoa thi này nhiều kẻ không tầm thường đâu. Trong đáy mắt đấy tên nào cũng có ước mơ, có tham vọng cả. Một sự tuyệt hảo kém."
Ngài thị lang thuộc Hình bộ nhếch môi, giọng kháy đểu người vừa lên tiếng. "Tuyệt hảo hơn khi biết đâu trong đám thư sinh đó, sẽ có đứa hạ bệ ngươi."
"Hừm..." Vị quan trừng mắt, gõ từng ngón lên mặt bàn buông lời chậm rãi. "Chưa đâu vào đây. Chớ nên nói vội. Hình như ta thấy trong số đó có con trai lão Trãi."
"Ngươi đang đâm chọc ta ư. Dù có là quan vu khống người khác cũng phải tội lắm Lê đại nhân à." Vị quan sắc đỏ vẫn bình tĩnh đối đáp như thế, chưa kể ông còn vạch mặt thêm. "Chắc ai kia ghen ghét, thấy tên thư sinh Nguyễn Chương đến chỗ ta nhận đồ, liền bịa lời quỷ nguyệt hạ bệ cậu ta."
"Hứm..." Người kia tặc lưỡi vuốt chòm râu. "Ta nhường ngươi tên đó đấy! Không biết tài năng thuyết phục ai kia có thành công hay không? Hắn tìm đến bọn này lại khổ." Ông ta chỉnh lại ô sa, hai tay chắp lại sau lưng có tình đi lướt qua ngài thị lang. "Đi đây, ở lại với cái ngữ mặt trơ như mặt thớt(11) lại hỏng hết người."
"Lão già kia..." Ngài thị lang bị chọc giận làm mặt mày tím tái, đỏ bừng như lửa đốt. "Mi cứ liệu hồn ông đây. Sớm muộn kẻ bị hạ trên triều chính là mi."
________________
Kỳ thi kết thúc, Nguyễn Chương thu dọn lều chõng bước ra ngoài với tâm thế nhẹ nhõm muôn phần. Có người đi ra mặt mày xanh xao nhưng với anh, việc đi đứng mang vác vẫn diễn ra ổn định. Đưa cặp mắt lên trời xanh, nơi cánh chim sải cánh đi khắp muôn nơi. Nguyễn Chương hít thở thật sâu, thì thầm lời nói chỉ mong gió mây truyền cho người người đợi chờ. "Hà, ta đã làm bài hết sức rồi. Giờ chỉ mong được về cùng nàng. Tiếc là ta phải ở lại đợi chờ kết quả, nàng ở nhà đợi ta thêm nha."
Mới vừa bước xuống bậc thềm, Lê Sơn từ đâu hớt hải túm lấy tay anh lôi đi. Chương khó hiểu, nhíu mày hỏi. "Anh đang làm gì thế."
Lê Sơn mặt mày căng thẳng vừa chạy vừa buông lời. "Đến chỗ yên ta sẽ giải thích."
Xung quanh trường thi cảnh tượng trở nên hỗn loạn như gà bay chó sủa. Anh nấy đều hớt hãi bỏ chạy, trong khi lính gác lẫn mấy vị võ quan tuốt kiếm chạy vào. Ra khỏi đây, Nguyễn Chương mới hay tin bỗng dưng trong sân xuất hiện con hổ làm bao người bất ngờ lẫn kinh hãi. Điều này làm Nguyễn Chương giật mình khi điều này là điềm báo chăng.
"May mà thông báo chứ không thì... Hừm..." Lê Sơn thở hổn hển lấy tay lau mồ hôi trên trán.
Nguyễn Chương bình ổn trở lại, anh đan hai tay vào nhau cúi người thấp xuống nói. "Cảm ơn cậu đã cứu giúp."
Bên trong con hổ đã bị khống chế, mấy vị quan cũng bắt được đây đó gần mười tên với y phục màu đen trình lên nhà vua. Lê Niệm(12) đại nhân cung kính trình bày. "Bẩm bệ hạ, ngoài con hổ bị khống chế ra, chúng thần còn bắt được những tên khả nghi này..."
...
***
Thời gian thấm thoáng thoi đưa, Nguyễn Chương đứng trước bảng công bố kết quả, anh không thể tin vào mắt mình đỗ tiến sĩ xuất thân tên đứng thứ tám trong tổng hai mươi hai người. Ngay hôm sau, anh cùng các tân tiến sĩ vào điện diện kiến nhà vua. Ngài ngồi trên bệ rồng(13), dung nhan tuyệt phẩm cất lời nhẹ nhàng. Và cũng tại nơi đây, Nguyễn Chương nhận bộ quan phục màu biếc, đai ngọc cùng chiếc mũ ô sa. Chính từ khi này, anh được công nhận là một vị quan thực thụ.
Sau hôm dự yến tiệc, cưỡi ngựa đi khắp vùng kinh sư. Nguyễn Chương lập tức trở về đón Thị Hà lên kinh sư. Vừa vào chốn xưa, ngài dân dạt sang hai bên, miệng hò reo hứng khởi. Khi anh vào nhà, Hà vẫn đang ngồi trên chiếc chõng tre thêu đồ. Trông thấy bóng dáng anh, nàng ôm anh òa khóc nức nở.
Chương vỗ nhẹ lên lưng nàng bảo. "Kìa phu nhân, cớ sao ngày vui lại khóc."
Thị Hà nghẹn ngào cất lời."Em mừng cho chàng, em cũng nhớ, chỉ mong chàng trở về."
Chiều hôm ấy, Nguyễn Chương mở tiệc khao cả làng. Sang sáng sớm hôm sau, trời còn tối om, vợ chồng nhà này thu đọn đồ đạc lên kinh sư. Hà tựa vào vai anh ngủ li bì cho tới khi đầu chiều, chớp mắt xe ngựa dùng lại trước một phủ. Nguyễn Chương gọi khẽ, đỡ nàng đi xuống. Bưng bê, xê dịch đến khi trời loạng choạng tối, mọi việc ở đây tạm thời yên. Xong bữa cơm tối, vợ chồng vào gian phòng nghỉ nằm xuống cạnh nhau. Nguyễn Chương với tay kéo nàng nằm trong lòng mình. "Hôm nay nàng vất vả rồi. Cũng chưa muộn vợ chồng mình nói chuyện nhé!"
"Vâng ạ." Thị Hà cọ mái tóc vào anh nhẹ nhàng cất tiếng, nàng cũng với tay hồi đáp lại anh. "Chàng cũng vất vả không kém gì em."
Nguyễn Chương phì cười, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc nàng. "Phu nhân thấy phủ đặt chỗ này thế nào."
Thị Hà hỏi ngược lại anh."Thế chàng thấy sao?"
Nguyễn Chương tặc lưỡi cất giọng. "Ô hay! Ta đang hỏi nàng mà. Nàng trả lời ta trước tiên đi."
Thị Hà chạm nhẹ lên cổ anh vuốt ve trêu chọc, nàng vẫn nở nụ cười đằm thắm như thế. Con tim lên xuống đều đặn, nàng bảo. "Một nơi lý tưởng, gần sông cũng tốt nhỉ, chưa kể việc đi lại cũng thuận lợi." Nàng nói đến đây là dừng, quay sang hỏi anh. "Còn chàng thấy sao?"
Nguyễn Chương cụp mắt, tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của người con gái. Anh vuốt ve không thấy chán chê, sau cùng liền lên tiếng trả lời. "Một nơi hoàn hảo xây dựng mái ấy. Với Chương, dù có ở nơi đâu chỉ cần nàng luôn ở bên sánh cánh cùng thì đấy là chốn lý tưởng của ta." Nói xong chuyện này, Nguyễn Chương chợt nhớ ra có điều anh muốn kể. "Ngày mai ta chưa vào kinh làm việc, nên ta định sẽ đưa nàng về lại chốn cũ của chính. Nàng thấy được không? Có muốn cùng ta về."
Nghe xong câu này, Hà đã có câu trả lời ngay tức khắc, nàng ôm lấy anh nói. "Tất nhiên là được, ngày mai em sẽ cùng chàng đi về."
"Tốt quá..." Vòng ôm lại nối chặt, Chương cọ dụi cho thỏa cơn say. "Ta nghỉ ngơi, sáng sớm dậy chuẩn bị đồ đạc rồi ta cùng đi."
"Vâng."
Bóng trăng ngoài kia rủ bóng mờ ảo, lung linh như đang nhảy múa. Tín phong thổi nhẹ vào căn phòng, Nguyễn Chương ôm nàng không thể dứt. Cứ như vậy, hai người chìm vào giấc ngủ bình yên, không lo sợ chuyện sắp xảy ra bởi họ có nhau. Rồi cả hai người sẽ quen dần thôi...
***
Tư dinh một vị quan lớn, đèn đuốc vẫn sáng, Lê Sơn chậm rãi nâng một vật nhỏ lên trong sự ngỡ ngàng. Trên ghế nọ, cha Sơn đang ngồi nhâm nhi chén nước trà sang. Đặt nhẹ chén nước, ông nhăn mặt với sự đắn đo của cậu con trai. "Từ bây giờ trở đi nhiệm vụ của con là cùng ta cống hiến cho đại cuộc. Việc nhà quan luôn phải ưu tiên, đặt lợi ích chung lên tất thảy. Kết giao với những người tiềm năng, không nhân nhượng trước kẻ thù. Mệnh lệnh được đề ra dù có đúng hay sai không cãi lại." Ông ta nở nụ cười, vuốt nhẹ chòm râu dưới cằm. "Con đã hiểu chưa?"
"Vâng, con biết rồi thưa cha." Lê Sơn trừng nhẹ đôi mắt, lòng bàn tay dần đóng lại vật ở giữa. Anh ta hít một hơi thật sâu, từng cử chỉ tiếp theo đều khuôn phép. "Nếu cha không có gì dạy bảo. Con xin phép về phòng nghỉ ngơi."
"Ờm, vậy con có thể lui. Đừng thức khuya làm chi, ngủ sớm một hôm cho khỏe."
Vừa ra khỏi phòng ấy, Lê Sơn nhìn vật nằm gọn trong tay, khuôn mặt lộ rõ tia giận, định ném quách đi xó xỉnh nào đó. Việc làm quan kể từ về sau, hẳn phải giúp ích cho những gì ông ta cần. Sơn vừa thương vừa ghét nhưng suy cho cùng, ông vẫn là cha mình, dù cho có nặng nề đến mấy. Lê Sơn cứ đi về phía phòng nghỉ của mình. Đến phòng mẹ mình từng sống, Sơn nghiêng người cúi đầu thật lâu. Bất chợt nhìn thứ vật cha mình đưa, Sơn day nhẹ lông mày lên tiếng. "Con nghe thấy mà, con sẽ về quê mẹ tìm lại người thân, họ hàng cho mẹ yên lòng. Đợi con..."
_______
Chú thích:
(1) nhị thập tam tuế: Tức 23 tuổi.
(2) năm Diên Ninh thứ ba: Tức năm 1456.
(3) Núi Yên Tử: là một dãy núi trải dài trên địa bàn 3 tỉnh Quảng Ninh, Bắc Giang, Hải Dương và cũng là tên ngọn núi cao nhất trong dãy.
(4) Phật hoàng: Ở đây ý nói Phật hoàng Trần Nhân Tông. Tên khai sinh là Trần Khâm (陳昑), là vị hoàng đế thứ ba của nhà Trần nước Đại Việt. Ông trị vì từ ngày 8 tháng 11 năm 1278 đến ngày 16 tháng 4 năm 1293, sau đó làm Thái thượng hoàng rồi xuất gia và sáng lập ra Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử cho đến khi qua đời.
(5) Giảo hoạt: là dùng để mô tả những người có nhiều mưu mô, gian xảo và khôn ngoan một cách lắt léo, quỷ quyệt
(6) trùng phùng: chỉ việc gặp lại nhau sau một thời gian dài xa cách.
(7) nhất thập tứ tuế: Tức 14 tuổi.
(8) tự: ở đây gọi đầy đủ là tên tự, thường được đặt cho người trưởng thành (đến tuổi làm lễ đội mũ của nam hay cài trâm của nữ). Ngoài ra tên tự còn bổ sung ý nghĩa và liên kết chặt chẽ đến tên húy.
(9) môn hạ: cách gọi trang trọng của quan nhị phẩm, tam phẩm. Ở đây Lê Sơn ý nói như vậy nhằm ẩn ý không nói rõ cha mình làm chức vụ gì chỉ biết ông là quan thuộc vào hàng nhị phẩm, tam phẩm trong triều.
(10) Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng: Nghĩa là: nếu có duyên, dù cách xa ngàn dặm cũng sẽ gặp mặt, nếu vô duyên, dù đứng ngay trước mặt cũng không thể nhận ra.
(11) mặt trơ như mặt thớt:dùng để chỉ những người trơ trẽn, trơ tráo, thiếu tự trọng, không biết xấu hổ trước những lời phê phán hay dư luận
(12) Lê Niệm: (chữ Hán: 黎念, ? - 1485), là nhà chính trị, quân sự cao cấp của Đại Việt thời Lê. Ông quê ở xã Duy Trinh, huyện Thuần Hựu, là con trai của tướng Lê Lâm, cháu trai của Trung Túc Vương Lê Lai. Là nhân vật có thật trong lịch sử.
(13) bệ rồng: Tức ngai vàng.
Bình luận
Nana
🥰🥰
Nana
Lợn 10 điểm ko có nhưng.