Chương 4: Bạn cùng bàn vắng mặt
Sau mấy ngày nghỉ cuối tuần mà tinh thần Sơn Nam chẳng phục hồi được tẹo nào. Cậu mang theo những trăn trở u ám và chán chường ấy sang tuần mới.
Sáng Thứ Hai, Sơn Nam khá ngạc nhiên khi thấy đám học sinh trường Harmony đã thôi không còn bàn tán về vụ án Hoàng Anh Tuấn nữa.
Bây giờ, đám học sinh chỉ tập trung bàn luận về bệnh dịch sốt xuất huyết. Chúng cũng bày tỏ nỗi khó chịu khi bị nhân viên y tế của trường đo nhiệt độ ngay tại cổng trường. Đã có vài học sinh được cho về nhà nghỉ ngơi khi có dấu hiệu phát sốt.
Sơn Nam mới chỉ cảm thấy nhẹ nhõm được một chút vì cậu không còn bị mọi người chú ý như trước đây – thì lại có những rắc rối khác tìm đến với cậu.
“Sơn Nam ơi, tớ nhờ chút!”
Một cô gái nhìn rất dễ thương, hình như học bên lớp 11A – phục kích Sơn Nam khi cậu đang xếp hàng lấy đồ ăn ở căng tin cho bữa trưa.
“Cậu giúp tớ việc này được không?”
Gò má cô nàng ửng hồng khi cô dúi vào tay Sơn Nam một cái hộp nhỏ hình chữ nhật có giao diện đáng yêu y hệt người tặng. Dưới đáy hộp hơi hơi ấm, lại còn toả ra mùi hương thơm phức của thức ăn mới nấu.
“Tớ đã rất vất vả để làm hộp cơm bento tình yêu này cho Nhật Vương. Nhờ cậu chuyển cho Nhật Vương hộ tớ với.”
“Thôi, sao lại nhờ tớ? Cậu tự đi mà đưa cho nó chứ.”
“Nhưng cậu là bạn thân của Nhật Vương, tớ không nhờ cậu thì nhờ ai?”
“Kệ cậu đó. Không phải việc của tớ!”
Sơn Nam vội trả lại hộp bento cho cô gái lớp 11A.
Từ khi Nhật Vương bám theo Sơn Nam thì ai cũng nghĩ hai người là bạn thân. Thành ra, đã có không ít lần Sơn Nam phải làm người vận chuyển bất đắc dĩ các món quà mà hội con gái tặng Nhật Vương rồi.
Nhưng chẳng lần nào Nhật Vương chịu nhận quà!
Báo hại Sơn Nam lại phải đi trả món quà cho người tặng. Mà người tặng quà thì cũng không muốn nhận lại. Không những vậy, thường người tặng còn phản ứng rất thái quá khi bị từ chối khiến cậu tự dưng mất thời gian xoa dịu tinh thần cho họ.
Thế nên, Sơn Nam quyết định là cứ thẳng thắn từ chối ngay lúc này, còn hơn là để rắc rối về sau.
“Hứ, cậu thật đáng ghét Sơn Nam ạ! Rồi cậu sẽ ế dài cho mà xem!“
Cô nàng lớp 11A đột ngột hét vào mặt Sơn Nam khiến cậu giật cả mình. Rồi cô nàng ngúng nguẩy bỏ đi để Sơn Nam lại trong những ánh nhìn tò mò của đám học sinh ở căng tin lúc đó.
Ban đầu Sơn Nam cũng sợ những phản ứng thái quá – kiểu như phản ứng của cô nàng vừa rồi lắm. Chuyện này thường kéo theo hệ quả của nó là đám đông xung quanh sẽ nhìn cậu như thể cậu đã làm điều gì đó sai trái.
Nhưng giờ cậu đã quen rồi.
Nhận lấy khay đồ ăn từ bác tạp vụ, Sơn Nam chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ. Cậu đặt khay đồ ăn xuống bàn và bắt đầu đếm nhẩm trong đầu từ một đến mười. Sơn Nam mới đếm đến ba thì Nhật Vương đã xuất hiện tại cái bàn mà cậu đã chọn.
Khi hai thằng chén xong bữa trưa, Nhật Vương bất chợt hỏi Sơn Nam:
“Tifa hay Aerith?”
”Hả?”
“Final Fantasy VII Rebirth ấy. Mày chọn em nào, bro?
“Tifa.”
“He he, tao biết ngay là mày sẽ thích cô gái có ‘tâm hồn’ đẹp đó.”
“Uh, mắt Aerith cũng đẹp nhưng tao thích đôi mắt màu rượu của Tifa hơn.”
“Không, bro! Tao nói về ‘tâm hồn’ chứ không phải đôi mắt.”
“Ủa, thế thì ‘tâm hồn’ không phải là đôi mắt thì là gì?”
Sơn Nam ngơ ngác không hiểu ý của Nhật Vương. Nhật Vương lại nháy mắt tinh quái, rồi nở một nụ cười nhìn khá đê tiện với cậu.
“Haizzz, mày còn non và xanh lắm, bro.”
Kể cả khi trông hư hỏng, nghịch ngợm nhất, nhìn Nhật Vương vẫn rất đẹp trai. Trong khi người khác cố gắng chỉnh chu, tử tế nhất có thể thì cũng không bằng một góc của cậu ấy. Sơn Nam thấy cuộc đời này thật không công bằng chút nào!
“Tao chọn hết, Tifa, Aerith, cả Yuffie và Jessie, em nào cũng xinh!”
Thấy Nhật Vương cười tít cả mắt khi nói về những cô gái không có thật, Sơn Nam bỗng có nghi ngờ rằng nam sinh quyến rũ nhất trường Harmony lại thích các cô gái được tạo ra bởi đồ hoạ 2D và 3D hơn là con gái bằng xương bằng thịt.
Trong các cuộc nói chuyện với nhau vào giờ ăn trưa thì Nhật Vương kể rất nhiều với Sơn Nam về chi tiết những game cậu ấy đã từng chơi qua. Nhưng Nhật Vương ít khi bàn về gameplay hay cốt truyện mà chỉ bàn về đồ hoạ – nhất là về tạo hình của những nhân vật nữ.
“Ê, Nhật Vương! Tối nay mày có một trận bida với đàn anh lớp 12 phải không? Bọn tao đặt cược vào mày đấy.”
Một nhóm nam sinh nhìn biết ngay là thuộc dạng học hành không chăm chỉ cho lắm đi ngang qua nói với Nhật Vương, cắt ngang cuộc bàn luận – hay cuộc độc thoại về gái gú trong game của Nhật Vương với Sơn Nam.
Nhật Vương vui vẻ quay ra hỏi Sơn Nam luôn:
“Bro, tối nay mày đi xem tao thi đấu không?”
“Không, tao bận ôn thi rồi.”
“Thi gì nhờ?”
“Kiểm tra chất lượng đầu năm ấy. Mày không nhớ à?”
“Ohhhh, với tao đây là tin mới nha.”
Nhà trường và các giáo viên đã phải nhắc nhở về kỳ thi suốt từ đầu năm, nhưng xem ra những thông tin ấy hoàn toàn không được lưu vào bộ nhớ của Nhật Vương.
“Mày có nhớ phải thi bao môn và thi vào ngày nào không Nhật Vương?”
“Tao không biết luôn, bro. Mày nói xem!”
“Ngày mai Thi Toán và Văn vào buổi sáng. Thế mày đã ôn gì chưa?”
“Tao làm gì mà có thời gian. Này nhé, 16 giờ chiều phải tập Kick Boxing. 19 giờ tối có trận đấu bida với đàn anh lớp 12. Đến 21 giờ tối lại có trận Liên Quân với bọn lớp 10. Tầm 23 giờ khuya thì có hẹn đi chơi…”
Sơn Nam liền phát hoảng trước lịch chơi bời khốc liệt của Nhật Vương.
“Hẹn lúc 23 giờ khuya thì mày đi chơi với ma hả Nhật Vương?”
“Đoán xem, bro.”
“Thế là mày quyết định không ôn thi một tí nào luôn?”
“Tao có bao giờ ôn thi đâu!”
Nhật Vương khẳng định chắc nịch với Sơn Nam.
Sáng hôm sau, Nhật Vương ngáp ngắn ngáp dài bước chân vào lớp để làm bài thi một cách uể oải. Có vẻ tối hôm qua, cậu ấy đã không bỏ bất cứ một hạng mục vui chơi nào trong cái lịch trình dày đặc của mình.
Thế nhưng, trái ngược với sự căng thẳng ở Sơn Nam, thái độ trong việc làm bài thi của Nhật Vương trông cực kỳ tự tin.
Không chỉ có thế, Nhật Vương còn hoàn thành bài thi sớm nhất rồi nộp bài trước cả lớp.
Kỳ thi kiểm tra chất lượng đầu năm của trường Harmony vốn khá quan trọng trong đánh giá chất lượng học tập. Đạt thứ hạng cao trong kỳ thi còn giúp tăng cơ hội đạt học bổng cho năm học lớp 12 với Sơn Nam.
Nhưng thi cử xem ra chẳng quan trọng gì mấy với Nhật Vương. Thì thử hỏi thái độ trong học hành của Nhật Vương còn tệ đến đâu nữa?
Đơn cử như vào giờ Văn sáng nay, khi vừa bước chân vào lớp 11D, cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Vy Oanh đã sa sầm nét mặt. Thái độ của cô khiến cho cả lớp thấy hơi sờ sợ. Cô nghiêm giọng gọi Nhật Vương từ trên bục giảng.
“Nguyễn Nhật Vương!”
“Dạ, thưa cô!”
“Dạ cái gì, thưa cái gì? Cậu mang ngay cái ‘dạ’ về chỗ ngồi của cậu mau lên. Đây là lần thứ mấy tôi bắt gặp cậu chiếm chỗ của người khác rồi?”
“Nhưng em thưa cô, chỗ này hiện nay có ai ngồi đâu ạ?”
“Chỗ ngồi đó là của cô Nguyễn Hồ Thu.”
“Nhưng mà bạn ý đã đi học lại đâu cô?”
“Nhưng cậu cũng không được phép ngồi đó. Cậu đi về chỗ của cậu ngay không thì tôi bắt chép phạt bây giờ.”
Nhật Vương thở dài thườn thượt, cậu di chuyển một cách chậm chạp về lại bàn của mình.
“Cậu làm ơn nhanh cái chân lên để tôi còn bắt đầu bài giảng nào!”
Cô Vy Oanh thúc giục Nhật Vương nhưng cũng không làm cho tốc độ của Nhật Vương cải thiện được tí nào.
Anh Đào – cô bạn ngồi cùng bàn với Nhật Vương có vẻ mừng rỡ khi cậu phải về ngồi cạnh cô. Còn Nhật Vương thì ngồi sát mép bàn, cố gắng né xa cô nàng hết sức có thể.
Nhưng do Ái Mỹ – chủ nhân cái bàn kế bên Nhật Vương cũng là con gái cho nên trông cậu thật khổ sở. Bị kẹp giữa hai cô gái, Nhật Vương ngồi cứng đơ, tai và gáy cậu trở nên đỏ nhừ.
Sơn Nam cười thầm khi nhìn thấy thái độ của Nhật Vương với bọn con gái bằng xương bằng thịt thật khác hẳn với các cô gái được tạo nên từ đồ hoạ 2D hoặc 3D.
Sau khi đã ổn định trật tự và chỗ ngồi thì cô Vy Oanh mới bắt đầu giảng bài.
Ít nhất là Nhật Vương còn nể sợ và biết nghe lời cô giáo chủ nhiệm. Chứ vào các tiết học mà giáo viên bộ môn dễ tính không mấy khi để ý đến sơ đồ lớp thì Nhật Vương sẽ chuyển từ chỗ ngồi của cậu xuống ngồi cạnh Sơn Nam. Nhật Vương hay lấy lý do là cậu muốn giúp cho Sơn Nam được tiếp xúc với loài người nhiều hơn để Sơn Nam bớt cô đơn và tự kỷ đi.
Nhưng Sơn Nam chỉ thấy khó chịu và chật chội thì có. Cậu đang được ngồi một mình một bàn, đang được tận hưởng sự rộng rãi, thoải mái vô cùng, giờ lại phải chịu cảnh hai thằng con trai to đùng ngồi chung một cái bàn bé xíu.
Nhật Vương còn hay viết bài bằng tay trái nên toàn gây khó khăn cho Sơn Nam. Đã nhiều lần khuỷu tay trái của Nhật Vương chạm vào cánh tay phải của Sơn Nam làm cậu viết lệch lạc tùm lum hết. Cậu có nhắc nhưng Nhật Vương chả chịu đổi sang viết bằng tay phải.
Thế nên, Sơn Nam thực sự mong cô bạn cùng bàn Nguyễn Hồ Thu sớm đi học để Nhật Vương phải về lại bàn của cậu ấy.
Nãy nhờ cô Vy Oanh nhắc thì Sơn Nam mới biết họ tên đầy đủ người bạn cùng bàn vắng mặt của mình. Cô bạn này không thấy đi học suốt từ Tháng Tám đến tận bây giờ. Như vậy, cô nàng còn bỏ qua cả kỳ thi chất lượng đầu năm mà không biết vì lý do gì.
Tỉ lệ giới tính ở Việt Nam nhiều năm nay đã mất cân bằng trầm trọng. Số lượng con trai sinh ra đã áp đảo số con gái, dẫn tới việc từ nhỏ Sơn Nam luôn phải ngồi cùng bàn với đám con trai đến phát ngán luôn.
Nên có thể nói, đây là lần đầu tiên Sơn Nam có cơ hội được ngồi cạnh một bạn gái. Tự dưng, cậu cũng thấy tò mò về cô bạn.
“Nguyễn Hồ Thu đó trông như thế nào hả mày?”
Sơn Nam dò hỏi Nhật Vương về cô bạn gái cùng bàn của cậu vào giờ ăn trưa ở căng tin. Kể ra, nhìn cái thái độ sợ sệt của Nhật Vương với phái nữ thì cậu chẳng trông mong gì ở câu trả lời của Nhật Vương. Nhưng mà ngoài Nhật Vương ra thì Sơn Nam không biết hỏi ai khác.
“He he he.”
Nụ cười nham nhở đầy ám muội mà Sơn Nam luôn thấy phát ớn lại hiện lên trên khuôn mặt Nhật Vương. Xem ra Nhật Vương cũng biết cô bạn đó.
“Mày may mắn đấy, bro. Hồ Thu có một ’tâm hồn’ đẹp.”
Nhật Vương nói thêm khi thấy mặt Sơn Nam lộ ra vẻ khó hiểu.
“Không phải đôi mắt đâu. ’Thần đằng’ ạ!”