Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
The Vampire’s Bloodbound

Chương 3: Bệnh dịch bí ẩn

Tuần lễ đầu tiên của Tháng Chín đã trôi qua với đầy sự việc kỳ quái khiến cho Sơn Nam cảm thấy thân thể mệt mỏi rã rời vào ngày cuối tuần.

Hôm nay, Sơn Nam cho phép mình nằm ườn lười biếng trên giường.

Cậu cố thư giãn với không khí của buổi sáng trong lành. Cậu tập trung suy nghĩ tích cực, gạt khỏi đầu những hình ảnh đáng sợ mà không lấy gì làm tốt cho tâm trí trong những ngày qua.

Quên đi nào!

Sơn Nam ra lệnh cho tâm trí của mình…

Quên đi cái xác của thằng nhóc Hoàng Anh Tuấn.

Quên đi đôi mắt sáng rực có đồng tử như loài mèo của Nhật Vương cùng nụ cười nguy hiểm của cậu ấy nữa.

Và mặc kệ Dũng Thám Tử lớp 11B nghĩ sao thì nghĩ.

À, còn cả cô gái tên Xuyến Chi bên lớp 11C nữa – nhìn rất xinh nhưng mà móng tay của cô nàng thì thật kinh dị.

Còn giọng nói thiên thần…

Riêng giấc mơ này và hương hoa ly thơm ngát của cái đêm bị sốt thì Sơn Nam không muốn quên chút nào. Nó là niềm an ủi cho cậu trong quãng thời gian cô độc gần đây.

Bỗng nhiên, ở xa xa ngoài đường, vang lên tiếng còi xe cứu thương, phá hủy sự yên tĩnh mà Sơn Nam đang cố tận hưởng. Tiếng còi ngày càng to dần, có khi xe sắp đi ngang qua khu nhà trọ nơi cậu ở.

Phòng trọ của Sơn Nam nằm tít trên sân thượng trong một tòa chung cư mini bảy tầng. Căn phòng nhỏ xinh và tách biệt này thật sự tối ưu cho kinh tế gia đình cậu, nhưng không tốt cho sức khỏe của cậu. Ở đây, cậu cảm nhận rõ ràng nhất sự chênh lệch nhiệt độ giữa ban đêm lạnh ngắt và ban ngày nóng nực.

Đến cổng khu trọ của Sơn Nam thì tiếng còi xe dừng lại. Cùng lúc đó, tiếng sủa ăng ẳng của Kitty – con chó Chihuahua của bà chủ nhà trọ vang lên. Kitty bé hơn cả một con mèo nhưng thái độ thì luôn ghê gớm như thể nó là chó Béc giê.

Sơn Nam bỗng thấy hiếu kỳ, cậu mở cửa ra sân thượng để quan sát cảnh tượng bên dưới. Đúng là xe cứu thương đang đậu trước cổng khu trọ nơi cậu ở thật.

Sơn Nam nheo mắt lại để nhìn cho kỹ hơn. Mắt cậu dạo này có vẻ tăng độ do những đêm thức chơi game trong bóng tối trước kia.

Từ trên xe cứu thương, những nhân viên y tế mặc trang phục bảo hộ kín mít từ đầu đến chân y chang CDC nhảy xuống. Tác phong của họ nhanh nhẹn như của các đặc nhiệm hơn là những người làm trong ngành y tế.

Sự khẩn trương trong hành động và sự cẩn thận trong trang phục của những nhân viên y tế này làm Sơn Nam nhớ tới thời kỳ dịch Covid bùng nổ cách đây mấy năm. Nhưng dịch Covid hiện tại đã bị đẩy lùi từ lâu, giờ nó cũng chỉ như cúm mùa thông thường. Bệnh nhân có thể ăn uống, vui chơi tại nhà như thể họ vẫn khỏe mạnh mà không bị đưa đến các khu cách ly.

Không biết dưới đó đang có việc gì nhỉ?

Băn khoăn của Sơn Nam đã được trả lời ngay!

Những nhân viên y tế kiêm đặc nhiệm đang ‘áp giải’ bệnh nhân, người mà cũng phải mặc đồ bảo hộ – với hai tay trói ra phía sau. Chính xác phải gọi là ‘áp giải’ theo cái cách mà người bệnh đang bị lôi lên xe cứu thương một cách thô bạo.

Bệnh nhân có vẻ không ưa thích gì sự hộ tống có phần hơi bạo lực này. Anh ta giãy dụa và cố chống trả để thoát khỏi các nhân viên y tế. Do tay đã bị trói nên anh ta chỉ còn vũ khí là bộ răng mà anh ta đang sử dụng chúng một cách hoang dại để cố cắn những người áp giải mình.

Đột nhiên, bệnh nhân đứng sững lại…

Sơn Nam tưởng bệnh nhân biết suy nghĩ mà ngoan ngoãn tuân thủ theo hướng dẫn y tế nhưng không phải. Hình như anh ta bị co cứng cơ toàn thân trong độ vài giây.

Rồi bệnh nhân gập người xuống, anh ta ho sù sụ, và… nôn ra một đống máu.

Máu bắn cả lên trang phục của nhân viên y tế đứng gần nhất. Ngay sau đó, bệnh nhân ngã nhào xuống đất, toàn thân anh ta co giật trên vũng máu của chính mình.

Các nhân viên y tế đã rất bình tĩnh kéo bệnh nhân lên băng ca, rồi trói nghiến anh ta vào đó và đẩy lên xe cứu thương. Còi xe tiếp tục hú lên khi xe bắt đầu di chuyển rời khỏi khu nhà.

Mắt Sơn Nam mở to, cậu thở dốc, dạ dày quặn lên, trống ngực đập thình thịch khi chứng kiến toàn bộ cảnh bắt bớ vừa rồi.

Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?

Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên làm Sơn Nam giật mình. Cậu lấy điện thoại ra xem ai gọi thì thấy trên màn hình hiện lên số của mẹ.

“Con thế nào rồi?”

Mẹ dịu dàng hỏi han Sơn Nam.

Sơn Nam và ba mẹ đã thống nhất với nhau là nếu không có việc gì khẩn cấp thì ba mẹ sẽ chỉ gọi điện hoặc nhắn tin vào ngày cuối tuần để Sơn Nam học cách tự lập.

Điều đó cũng tốt vì Sơn Nam không phải là mẫu người nói nhiều. Với người lớn như chính ba mẹ mình thì cậu lại càng không dám bộc lộ bản thân.

“Con… vẫn như bình thường mẹ ạ.”

Sơn Nam không dám kể với mẹ những cảm xúc của cậu về biến cố trong tuần vừa qua. Là con của một quân nhân, cậu không được phép thể hiện sự yếu đuối hay sợ hãi trước mặt ba mẹ.

“Mẹ nghe bác chủ trọ nói là ở thị trấn Nhân Hòa đang có bệnh dịch sốt xuất huyết, đã có bốn hay năm người tử vong rồi đấy. Con đi ngủ nhớ mắc màn cẩn thận. Mua thêm chai xịt muỗi nữa nhé.”

“Con nhớ đặt đồng hồ báo thức dậy sớm để kịp đến trường ăn sáng đấy.”

“Con chịu khó tập nấu cơm đi, buổi tối đừng ăn ngoài quán nữa, không đảm bảo vệ sinh đâu.”

“Con phải nhớ cân đối chi tiêu cho cẩn thận đấy.”

“Con phải chọn bạn mà chơi, ở ngoài kia người ta không phải ai cũng tử tế như mình đâu”

“Những điều mẹ dặn con ghi ra giấy hoặc ghi vào điện thoại không lại quên.”

“À, sắp kiểm tra chất lượng đầu năm đấy, con phải ôn thi cẩn thận, làm bài cho tốt vào!”

Mẹ dặn Sơn Nam một tràng làm Sơn Nam chóng hết cả mặt. Cậu chỉ biết ‘vâng vâng, dạ dạ’ đáp lại mẹ như một cái máy. Nhưng chắc là cậu chả còn nhớ gì sau đó thật.

“Con ở trọ đã quen chưa?”

Mẹ hỏi đến đây thì cảm giác muốn về nhà lại trào dâng lên trong lòng Sơn Nam. Chẳng ở đâu bằng nhà mình cả.

Ở nhà thì phòng riêng của Sơn Nam rộng hơn và còn có điều hoà. Cậu có một cậu em trai học lớp 9 nên không đến nỗi cô đơn dù cả hai anh em đều thuộc mẫu người ít nói. Và điều tuyệt vời nhất là cậu luôn được thưởng thức những bữa cơm nhà nóng sốt, ngon lành và sạch sẽ do mẹ nấu.

“Con quen rồi, con thấy cũng ổn.”

Sơn Nam nói dối mà mẹ cũng chẳng nhận ra. Hoặc mẹ biết nhưng mẹ kệ.

“Thế thôi, có gì quan trọng thì con hãy nhắn cho mẹ sau nhé. Chào con!”

Mẹ nói rồi kết thúc cuộc gọi.

Còn Sơn Nam lại chìm trong sự hối tiếc. Tiếc vì đã quyết định theo học trường Harmony.

So với trường cấp 3 cũ của cậu thì trường Harmony có điều kiện vật chất tốt hơn hẳn. Trường nằm trong trung tâm thị trấn ven biển Nhân Hoà – một thị trấn giàu có do lợi thế kinh tế về mặt du lịch.

Trường Harmony có diện tích lên tới 5 ha mà chỉ có vỏn vẹn gần 300 học sinh. Mỗi khối được chia thành bốn lớp học: A, B, C, D.

Trong vòng bán kính 100 km quanh khu vực thì đây là trường cấp 3 duy nhất có sân vận động, sân thi đấu đa năng, sân khấu biểu diễn, bể bơi trong nhà, thư viện lớn và hàng chục câu lạc bộ năng khiếu cùng phòng máy tính hiện đại.

Ngoài trang thiết bị tối tân như một trường quốc tế thì chất lượng giảng dạy của trường Harmony cũng thuộc hàng đầu. Bằng chứng là đa phần học sinh theo học tại đây đều đậu vào những trường đại học danh tiếng sau này. Hàng năm, trường cũng đào tạo hàng chục học sinh giỏi chuyên đi thi và họ đã đoạt được nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế.

Nếu không có học bổng toàn phần thì không đời nào Sơn Nam có cơ hội theo học tại một ngôi trường tư hoành tráng như thế này. Riêng học phí một tháng đã bằng cả tháng lương của giáo viên dạy giỏi có thâm niên lâu năm của mẹ rồi. Đó là còn chưa tính những phụ phí khác.

Ba mẹ luôn nói Sơn Nam đã rất may mắn, nhưng chỉ may mắn thôi chưa đủ. Cho nên, họ luôn yêu cầu Sơn Nam phải cố gắng hơn nữa. Ngoài giữ vững thành tích đã có từ trước thì Sơn Nam phải đạt được vài giải thưởng học sinh giỏi Toán cấp quốc gia để con đường vào đại học sau này dễ dàng hơn.

Nhưng nhìn lại những sự việc mà Sơn Nam gặp phải ngay đầu năm học thì cậu không rõ là việc theo học tại trường Harmony có thật sự may mắn không?

Hay đây chỉ là khởi đầu của những sai lầm không thể cứu vãn nổi?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}