Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
The Mortal (Phàm Nhân)

Chương 41 - Dịch Chuyển Thời Không

Bầu không khí khó chịu sau cuộc cãi vã vẫn còn mắc lại quanh khu trại.

Hayato đã chui vào lều nghỉ từ lâu, nhưng cái khoảng lặng cậu để lại thì chưa chịu biến mất. Nó nằm giữa mọi người như một khúc gỗ ướt, bỏ vào lửa không cháy, chỉ âm ỉ bốc khói.

Kazuo ngồi chống cằm nhìn đống lửa. Aki khoanh tay dựa vào thân cây, mặt lạnh tanh. Luna ngồi cạnh Tiffany, thỉnh thoảng lại liếc về phía lều của Hayato. Ayane im lặng hơ tay trước lửa. Rin ngồi hơi thu mình lại, mắt cúi xuống đầu gối.

Koran thì ngồi tách khỏi vòng tròn một chút, lưng quay nửa về phía mọi người. Hai tay cậu đặt trên đầu gối, vai vẫn còn căng.

Củi cháy lách tách. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong bụi rậm. Gió đêm thổi qua tán cây, kéo bóng lá lắc lư trên mặt đất.

Không ai nói gì. Và tất nhiên, Daniel chịu không nổi. Cậu nhìn trái. Rồi nhìn phải. Rồi nhìn cái bầu không khí nặng đến mức gần như có thể đem cân ký trước mặt.

Cuối cùng, Daniel vỗ tay một cái.

Bốp!

"Được rồi! Dừng ở đây thôi. Không khí này mà kéo dài thêm chút nữa là tớ mọc rêu luôn đó."

Luna chậm rãi quay sang nhìn cậu.

"Cậu định làm gì nữa đây?"

"Phá băng chứ gì!" Daniel đặt tay lên ngực, vẻ mặt nghiêm trang như sắp nhận nhiệm vụ quốc gia. "Một công việc nguy hiểm. Cần kỹ thuật cao. Và đặc biệt cần một gương mặt đủ dày!"

Hanzo đang cầm xiên thịt nướng, nhướng mày.

"Thế thì đúng người rồi nhỉ..."

Daniel quay phắt sang Makoto, đôi mắt xanh sáng rực trong ánh lửa.

"Makoto!"

Makoto đang cắn dở miếng thịt, khựng lại.

"Gì?"

"Tớ có chuyện thắc mắc từ chiều đến giờ..."

"Nghe mở đầu là thấy phiền rồi đó ba."

"Lúc hai đứa mình rơi xuống cái thác nước ấy. Tớ nhớ rất rõ là cậu đang ở ngay đằng sau tớ. Thế mà bụp một cái, cậu đã xuất hiện ngay bên cạnh tớ rồi!"

Daniel nheo mắt.

"Cái đó hẳn không phải tốc độ bình thường. Cậu làm kiểu gì vậy?"

Ngọn lửa nổ tách một tiếng. Câu hỏi ấy kéo ánh mắt của tất cả về phía Makoto.

Hanzo dừng nhai. Kazuo nghiêng đầu. Aki cũng mở mắt. Kaede ngẩng lên, vẻ mặt lập tức sáng theo kiểu người vừa thấy thứ gì đó đáng mổ xẻ.

Luna cau mày, nhưng không ngăn lại. Có vẻ chính cô cũng tò mò. Ngay cả Koran cũng hơi quay mặt sang.

Makoto nhìn từng người một. Rồi nhìn xiên thịt trên tay.

"... Tự nhiên miếng thịt mất ngon ngang."

"Đừng có lảng! Cậu đã hứa sẽ nói sau Raid Fight rồi." Daniel chỉ tay vào cậu.

"Ủa? Tớ có hứa vậy à?"

"Có mà!"

"Nghe điêu vãi."

Makoto thở dài một hơi. Cậu nhìn quanh thêm lần nữa. Những ánh mắt kia không chỉ có tò mò. Sau cả ngày cùng chạy, cùng đánh, cùng rơi xuống thác, cùng lết qua một đống rắc rối rừng rú, giữa họ đã có thêm một thứ hơi phiền.

Tin tưởng. Và chính vì thế mới khó xử.

Makoto gãi đầu.

"Được rồi. Nhưng nói trước, tớ giải thích dở lắm. Nghe xong mà não các cậu lag thì tớ không chịu trách nhiệm đâu đấy."

"Yên tâm." Hanzo giơ xiên thịt lên. "Não tớ vốn đã không chạy bằng hệ học thuật rồi mà."

"Cậu tự hào cái gì vậy chứ?"

Makoto nhìn quanh, rồi nhặt một chiếc cốc thiếc đặt lên tảng đá cách đó vài mét.

"Nhìn kỹ nhé."

Daniel lập tức ngồi thẳng dậy.

"Cậu định làm ảo thuật à?"

"Gần vậy chăng?"

Makoto đứng cạnh đống lửa. Không thủ thế. Không rút kiếm. Không làm ra vẻ gì nghiêm trọng. Cậu chỉ đứng đó, một tay đút túi, mặt hơi nhăn như học sinh bị ép lên diễn văn nghệ dù chưa tập.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, ánh lửa trước mặt cậu méo đi.

Không phải tắt. Không phải bùng lên. Mà giống như ngọn lửa bị kéo qua một lớp nước trong suốt. Những đường sáng đỏ cam cong nhẹ, nhòe thành một vệt mỏng.

Một chiếc lá khô vừa rơi khỏi cành cây phía trên chậm lại giữa không trung.

Chỉ một nhịp. Rồi Makoto biến mất.

Không tiếng gió. Không tiếng bước chân. Không tàn ảnh. Cậu xuất hiện cạnh tảng đá, tay cầm chiếc cốc thiếc.

"Đó! Đại khái là vậy ha."

Không ai nói gì. Mấy giây im lặng trôi qua. Makoto quay lại chỗ ngồi, đặt cái cốc xuống cạnh đống lửa. Rồi cậu đưa tay áo lên lau mũi rất tự nhiên.

Một vệt đỏ nhỏ dính trên cổ tay áo. Luna đã nhìn thấy đầu tiên.

"… Makoto?"

"Hửm?"

"Cái đó… Mũi cậu kìa…?"

Makoto cúi xuống nhìn tay áo.

"À."

"À là sao chứ? Chẳng phải cậu đang chảy máu mũi sao?" Luna bật dậy.

"Không sao đâu! Phí vận chuyển thôi mà."

"Phí vận chuyển cái đầu cậu!" Luna nhíu mày. "Lần nào cũng bị vậy à?"

"Cũng không phải lần nào cũng vậy..." Makoto ngồi xuống, cầm lại xiên thịt như chưa có gì xảy ra. "Có lẽ… chỉ khi tớ dùng hơi gấp. Hoặc hơi xa. Hoặc hơi ngu chăng?"

Kaede lập tức bắt được chữ đó.

"Nghĩa là cũng khá thường xuyên?"

Makoto nhìn cô.

"Thôi nào… Đừng nói huỵch toẹt ra như vậy chứ!"

Daniel vẫn nhìn chiếc cốc. Rồi nhìn chỗ Makoto vừa đứng.

"Trông có vẻ như không giống chạy nhảy cho lắm… Không phải siêu tốc độ đâu đúng không?"

"Ừa, không phải tốc độ đâu."

"Vậy đó rốt cuộc là gì, Makoto?"

Makoto nhặt hai viên sỏi nhỏ dưới đất, đặt cách nhau một đoạn trên mặt phẳng.

"Bình thường muốn đi từ đây đến đây thì sẽ phải đi qua khoảng giữa đúng không?"

Cậu kéo mép tấm khăn nhỏ dưới hai viên sỏi lại, khiến hai điểm gần sát nhau hơn.

"Còn với tớ, đôi khi khoảng ở giữa bị gập lại."

"Gập không gian á?" Kaede cúi sát hơn.

"Có lẽ vậy."

"Có lẽ?"

"Tớ gọi nó là Dịch Chuyển Tức Thời cho dễ hiểu. Nghe cũng ngầu hơn "đi tắt bằng cách gian lận khoảng cách" nhỉ."

Kazuo cau mày nhìn hai viên sỏi.

"Tức là… cậu kéo đường lại gần?"

"Ờ thì… Đại khái là vậy."

"Vậy nếu ở giữa có tường thì sao?"

"Tớ chịu." Makoto đáp. "Nếu tớ không biết bên kia có gì, hoặc không cảm được điểm đến, khả năng cao là tớ đập mặt vào định mệnh."

"Vãi hàng…"

Hanzo chống cằm, đôi mắt tím nheo lại.

"Nhưng lúc nãy tớ đã thấy ánh lửa chậm đi đôi chút. Không chỉ khoảng cách bị bẻ cong đúng không?"

Makoto im một chút. Nụ cười lười nhác trên mặt cậu nhạt đi rất nhẹ.

"Ừm. Trong mắt tớ, mọi thứ sẽ chuyển sang màu tím."

Tiếng củi nổ tách một cái.

"Lá cây. Giọt nước. Bụi trong không khí. Cả nhịp thở của người khác. Tất cả chậm lại gần như đứng yên. Tớ chỉ... bước qua thôi."

Aki khẽ ôm lấy cánh tay mình.

"Nghe cô đơn ghê…"

Makoto chớp mắt. Rồi cười nhẹ.

"Cũng không hẳn. Chủ yếu là tớ cảm thấy chóng mặt ấy mà, nó nhanh lắm."

"Cậu lúc nào cũng nói như nhẹ đi ấy." Luna lẩm bẩm.

"Không thì mọi người nhìn tớ như người bệnh mất!"

"Nhưng cậu vừa chảy máu mũi đó còn gì..."

Kaede nhìn vệt máu trên tay áo Makoto, vẻ mặt không còn đơn thuần tò mò nữa.

"Tớ đoán nhé? Nó gây tải lên thần kinh đúng không?"

"Ờ thì… Cứ khi dùng là tớ sẽ có nguy cơ đau đầu. Mắt mờ. Chân tay mất lực. Có lần tớ dùng liên tục quá, tỉnh dậy thấy mình nằm úp mặt dưới sàn đó."

Makoto giơ xiên thịt lên.

"Thấy miếng này không?"

Tiffany ngoan ngoãn gật đầu.

"Thấy..."

"Nếu dùng quá nhiều, não tớ có thể sẽ giống nó đấy." Cậu xoay xiên thịt trước lửa. "Nướng quá lửa chăng?"

"Ê! Đừng ví dụ kiểu đó! Ghê quá!" Luna lập tức nhăn mặt.

"Dễ hiểu mà..."

"Không cần dễ hiểu theo hướng đó!"

Không khí căng thẳng vừa dâng lên lại bị kéo xuống bởi mấy câu cãi qua cãi lại ấy. Kazuo khoanh tay, gật gù như thể đã hiểu hết.

"Tóm lại là… cậu có kỹ năng hack game."

Aki hiếm hoi đồng ý ngay.

"Ừ. Hack game."

Kaede quay sang nhìn hai người họ.

"Không, đó không phải kết luận khoa học. Sao có thể nói kiểu đó được chứ?"

"Nhưng phần nào nó cũng đúng bản chất mà!" Kazuo nói.

Makoto chỉ vào Kazuo và Aki.

"Đấy. Hai người này hiểu nhanh nhất. Đáng sợ thật đấy..."

"Cậu đừng có khen kiểu đó chứ." Kaede thở dài.

Hanzo nhìn Makoto thêm vài giây, rồi hỏi:

"Tớ đoán nhé, nó hẳn phải có giới hạn lượt dùng, đúng chứ? Cái hồi Raid Fight tớ đã có lúc thắc mắc tại sao cậu không sử dụng nó luôn ngay từ đầu… Bộ dùng nó khó khăn lắm hả?"

"Ư… ừ… Thú thật thì dùng nó cũng khá là phiền… Một trận đấu thì tớ cùng lắm cũng chỉ làm được khoảng năm, sáu lần thôi là hẹo…"

Daniel im lặng khá lâu. Lâu đến mức mọi người tưởng cậu đang thật sự suy nghĩ nghiêm túc. Rồi cậu chậm rãi giơ tay.

"Ê Makoto."

"Gì?"

"Tớ vừa nghĩ ra một ý tưởng hay cực! Muốn nghe không?!"

Makoto nhìn cậu.

"Ê… Đừng nói là..."

"Phòng tắm nữ đó! Chẳng phải là cơ hội quá tuyệt vời hay sao?!"

"Tớ đã bảo đừng nói mà!"

"Không, nghe đã. Nếu về mặt lý thuyết cậu có thể làm thời gian chậm lại và gập khoảng cách thì…"

BỐP!

Một cú đá xoay người đẹp đến mức đáng đem chấm điểm giáng thẳng vào mặt Daniel. Cậu bay vèo ra sau, lăn hai vòng trên cỏ, chiếc mũ nồi văng xuống cạnh đống củi.

Luna đứng chống hông, chân vẫn còn giữ tư thế đá cao, mặt đỏ bừng.

"Biến đi, tên biến thái này! Dám vấy bẩn năng lực của người khác bằng cái não cá vàng ngâm nước sôi của cậu hả?"

Daniel nằm bẹp trên đất, giơ ngón cái run rẩy.

"Đòn đẹp lắm..."

Hanzo, Kazuo và Aki đồng loạt im lặng. Rồi chậm rãi quay mặt đi.

"Ba người cũng vừa nghĩ đúng không?" Luna liếc qua.

"Ơ không không!" Hanzo đáp ngay. "Bọn tớ… đang suy ngẫm về bản chất đạo đức của năng lực của Makoto!"

Tiếng cười rộ lên. Ban đầu chỉ vài người. Rồi lan rộng hơn quanh đống lửa.

Tiffany che miệng cười khúc khích. Ayane cũng bật cười nhẹ. Koran vẫn không cười thành tiếng, nhưng bàn tay đang siết trên đầu gối đã nới ra một chút.

Daniel lồm cồm bò dậy, phủi cỏ trên áo.

"Tớ chỉ đặt vấn đề nghiên cứu thôi mà..."

"Cậu muốn bị đá lần nữa không?"

"Dạ thôi… Em xin rút..."

Makoto bật cười. Nhưng cười được nửa chừng, cậu đưa tay day thái dương.

Rất nhanh. Chỉ một cái chạm nhẹ. Nhưng Luna vẫn thấy.

"Thôi đủ rồi đó." Cô nói.

Kaede vừa định mở miệng thì Luna nhìn sang.

"Không hỏi nữa."

Kaede mím môi. Rõ ràng trong đầu cô còn cả trăm câu hỏi đang chen nhau đòi sống, nhưng cuối cùng cô chỉ gật đầu.

"Ừm… được." Kaede quay sang nhìn cậu. "Makoto."

"Hửm?"

"Tớ hỏi cái này nhé? Ai dạy cậu dùng kỹ năng này vậy? Tớ chưa thấy một ai có thể làm được vậy ngoài cậu đấy."

Xiên thịt trong tay Makoto dừng lại trước miệng. Ngọn lửa nổ tách. Một đốm than đỏ văng lên, sáng trong không khí một khoảnh khắc rồi tắt ngấm.

Makoto nhìn vào đống lửa lâu hơn bình thường. Nụ cười trên mặt cậu vẫn còn đó. Nhưng nhạt đi.

"À… Một người… không còn ở đây nữa..."

Không ai hỏi tiếp. Ngay cả Daniel cũng im lặng phủi chiếc mũ nồi, rồi đội lại lên đầu.

Gió rừng thổi qua, làm ngọn lửa nghiêng đi. Makoto cắn nốt miếng thịt, đứng dậy vươn vai như thể vừa tự kéo mình ra khỏi chỗ tối đó.

"Được rồi, buổi họp báo kết thúc! Ai muốn đặt câu hỏi thêm thì mua vé VIP lần sau nhé!"

Luna vỗ tay một cái.

"Rồi! Đi ngủ thôi. Mai còn phải tiếp tục di chuyển nữa nhỉ?"

Tiffany gật đầu lia lịa.

"Ngủ sớm... tốt cho sức khỏe..."

"À phải." Luna quay phắt sang Daniel và Hanzo. "Hai tên có tư tưởng phòng tắm nữ, ra lắp lều vệ sinh di động đi!"

"Hả!?" Daniel ôm má. "Tớ vừa bị đá sưng mặt mà!"

"Lao động giúp lưu thông máu đó! Bớt than vãn và làm đi!"

"Nhưng đó không phải kiến thức y khoa!"

Hanzo thở dài, đứng dậy vác túi dụng cụ.

"Đi thôi, Daniel. Hành trình chuộc tội bắt đầu rồi..."

"Tớ chỉ mới nghĩ thôi mà..."

Hai người lủi thủi rời đi trong tiếng cười của cả nhóm. Đống lửa vẫn cháy. Nhưng lần này, ánh lửa có vẻ ấm hơn một chút.

◆ ◆ ◆

1 giờ sáng.

Khu trại đã chìm vào yên tĩnh.

Những chiếc lều nằm rải rác dưới tán cây. Đống lửa chỉ còn là một cụm than đỏ âm ỉ. Tiếng côn trùng rả rích kéo dài vào bóng đêm. Xa hơn, tiếng thác nước vẫn đổ xuống đều đều, như nhịp thở sâu của khu rừng.

Makoto rời khỏi lều rất nhẹ. Cậu không mang kiếm. Chỉ cầm một chiếc điện thoại vệ tinh vỏ đen. Cậu đi vòng qua bụi cỏ thấp, băng qua một tảng đá phủ rêu, rồi dừng lại trong một bụi rậm cách xa khu trại.

Rồi Makoto ngồi xổm xuống. Bật máy. Ánh xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt cậu.

Tút. Tút.

Đường truyền kết nối sau ba nhịp.

"Alo… Báo cáo."

Đầu dây bên kia im lặng nửa giây. Rồi giọng Miyako vang lên, trong trẻo nhưng lạnh và rõ.

"Ichinose đó hả? Vị trí sao rồi?"

"Dạ thưa Hội trưởng, tụi em đang lệch khỏi lộ trình chính. Gần khu vực trung tâm hơn dự kiến."

"Bao nhiêu?"

"Khoảng mười lăm độ Đông Nam so với tuyến ban đầu ạ."

"Có thương vong không?"

"Hiện tại thì không thưa chị."

"Vậy… Còn em? Tình hình hiện tại ổn chứ?"

Makoto nhìn xuống tay áo. Vệt máu mũi khô từ lúc demo năng lực vẫn còn đó, sẫm màu dưới ánh xanh của màn hình.

"Em nghĩ là… vẫn ổn ạ. Chị không cần lo lắng đâu."

Miyako không hỏi thêm.

"Ừm… Tiếp tục quan sát. Nhớ ngày mai báo cáo chị tiếp đó nhé."

"Rõ."

Tút.

Màn hình tối đi. Makoto cất điện thoại vào túi, ngẩng đầu nhìn những tán cây đen kịt phía trên. Gió lùa qua lá, phát ra tiếng xào xạc như ai đó đang thì thầm.

Cậu thở dài.

"Không thể nói là cả nhóm bị cây rượt chạy té khói, lạc đường rồi rơi xuống thác được..." Makoto phủi lá khô dính trên đầu gối. "Báo cáo thật kiểu đó mất hình tượng quá."

Cậu chui ra khỏi bụi rậm, đi kiểm tra một vòng quanh khu trại.

Từ lều của Kazuo và Aki vọng ra tiếng ngáy lệch nhịp như hai con thú đang tranh lãnh thổ trong mơ. Lều của Luna yên tĩnh hơn, chỉ có tiếng Tiffany trở mình rất khẽ. Từ lều của Daniel, một câu nói mơ nhỏ xíu lọt ra ngoài.

"Không phải... phòng tắm nữ... đó là... nghiên cứu..."

Makoto đứng lại. Rồi lặng lẽ chắp tay.

"Đến mơ cũng bị xét xử. Thảm thật."

Sau khi chắc chắn mọi người vẫn an toàn, cậu rời khỏi khu trại, tìm một nơi thoáng hơn để canh gác. Tiếng nước chảy rì rào dẫn Makoto tới một mỏm đá nhô ra phía bờ thác.

Nơi đây gió mạnh hơn.

Hơi nước lạnh từ dòng thác phả vào mặt, làm cơn đau đầu còn sót lại dịu đi một chút. Từ mỏm đá có thể nhìn xuống hạ nguồn, nơi dòng nước bạc cuộn mình trong bóng tối. Ánh trăng tròn dát lên mặt nước từng vệt trắng lạnh.

Bầu trời trên đầu đầy sao. Nhiều đến mức trông như ai đó đã làm đổ muối lên một tấm vải nhung đen khổng lồ. Nhưng khi Makoto bước lên mỏm đá, cậu phát hiện đã có người ngồi ở đó từ trước.

"Hửm? Makoto đó à?"

Daniel ngồi bó gối bên mép đá, chiếc mũ đặt cạnh chân. Khuôn mặt cậu không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Dưới ánh trăng, đôi mắt xanh dương trông yên tĩnh hơn nhiều.

"Daniel?" Makoto bước tới. "À ừ nhỉ, đến ca gác chung mà. Tớ ngồi cạnh được chứ?"

"Tất nhiên rồi. Xin mời." Daniel nhích sang một chút. "Ghế VIP đấy. View triệu đô, miễn phí muỗi rừng."

"Vãi… Dịch vụ nghe đáng kiện thật."

Makoto ngồi xuống cạnh cậu. Cả hai im lặng một lúc. Không phải kiểu im lặng nặng nề như lúc quanh đống lửa. Mà là kiểu im lặng của hai người đã quá mệt để diễn vai thường ngày.

Tiếng thác nước rơi xuống vực vang lên đều đều dưới chân họ. Daniel nhặt một viên sỏi nhỏ. Xoay nó giữa các ngón tay. Rồi ném xuống dòng nước đen phía dưới.

Tõm.

"Xin lỗi nhé, Makoto."

Makoto nghiêng đầu.

"Chuyện hồi chiều à? Chuyện cậu đòi ôm tớ sau khi cả nhóm sống sót khỏi thác nước hả? Tớ không để ý đâu mà."

"Không."

Daniel phì cười, nhưng nụ cười không kéo dài.

"Chuyện Koran ấy mà..."

Makoto không đáp ngay. Daniel chống khuỷu tay lên đầu gối.

"Cậu ấy nóng tính. Lúc giận lên là chẳng nghe ai cả. Hôm nay cãi với Hayato, cậu ấy chỉ làm mọi thứ tệ hơn thôi."

"Cậu… lúc nào cũng xin lỗi thay Koran à?"

Daniel bật cười khẽ.

"Nếu tớ không xin lỗi, cậu ấy sẽ tự giải quyết bằng nắm đấm. Rồi sau đó tớ phải xin lỗi nhiều hơn đó..."

"Nghe cực nhỉ?"

"Cực chứ."

Daniel nhặt thêm một viên sỏi. Lần này, cậu không ném ngay.

"Nhưng nếu có đá rơi xuống đầu tụi tớ, Koran sẽ là người đứng ra trước để giải quyết."

Makoto nhìn cậu. Daniel vẫn nhìn dòng thác.

"Cậu ấy không giỏi nói chuyện. Không giỏi xin lỗi. Không giỏi dịu dàng." Cậu dừng lại, ngón tay miết nhẹ viên sỏi.

"Nhưng đứng chắn thì nhanh hơn bất cứ ai."

Một nụ cười rất nhỏ hiện lên trên môi Daniel.

"Cậu ấy luôn vậy. Đó mới là Koran mà tớ ngưỡng mộ…"

Makoto nhặt một viên sỏi, ném xuống theo.

Tõm.

"Nghe giống một cái khiên biết chửi thề nhỉ? Nghe mỉa mai phết."

Daniel khựng lại. Rồi bật cười. Lần này là cười thật.

"Ừ. Khiên của tụi tớ đấy!"

Bụi cây phía sau khẽ động. Rất nhẹ. Makoto không quay lại. Chỉ hơi liếc mắt sang.

Trong bóng tối, một bàn tay to lớn siết lấy thân cây. Vỏ cây nứt ra một đường mảnh dưới lực nắm.

Không ai bước ra. Daniel dường như không nhận ra. Hoặc có lẽ cậu nhận ra, nhưng chọn không quay đầu.

Makoto ngả người ra sau, chống hai tay lên mặt đá.

"Tình bạn giữa cậu, Luna, Koran và Tiffany khăng khít thật đấy."

"Ừ..."

"Các cậu quen nhau lâu rồi à?"

Daniel nhìn lên trăng. Rất lâu. Gió thổi qua, làm mái tóc nâu sáng của cậu lay nhẹ.

"Cũng… lâu rồi. Từ nhỏ luôn cơ mà."

"Chuyện đẹp à? Kể nghe với coi."

Daniel im lặng một chút. Rồi thả viên sỏi trong tay xuống vực.

Tõm.

"Cũng… Không hẳn."

Makoto không nói. Daniel cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.

Trong bóng tối phía sau, bàn tay đang siết thân cây chậm rãi buông lỏng. Koran nhắm mắt lại. Tiếng thác dưới chân họ bỗng nghe giống hệt tiếng ồn ào của năm tháng đó. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px