Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
The Mortal (Phàm Nhân)

Chương 14 - Cánh Vườn Hoa

Sau khi lết được cái thân xác tơi tả về tới phòng trọ, Makoto quăng mình xuống đệm như một bao tải vừa bị sóng thần giặt sạch, vắt khô một nửa rồi ném trả lại thế giới.

"Hế lô... vẫn sống chứ, bé Taeru?"

Ở góc phòng, Taeru đang ngồi thẫn thờ trên tấm đệm còn hơi ẩm, khăn bông vắt qua vai. Mái tóc nâu ướt sũng rũ xuống trước trán, che đi đôi mắt vẫn còn chưa thoát khỏi cơn sốc vừa rồi.

Nghe Makoto gọi, cậu nhăn mặt, tiện tay ném cái khăn ướt về phía bạn mình.

Bộp.

"Đừng có gọi tớ là bé. Nghe nổi da gà!"

Makoto kéo cái khăn khỏi mặt, cười hì hì.

"Xin lỗi nha, nạn nhân sóng thần số một."

"Cậu còn nói nữa là tớ dùng chính lon trà xanh này tiễn cậu sang kiếp sau đấy..."

"Được rồi, được rồi. Sợ quá cơ."

Makoto ngồi dậy, mở lon nước uống một ngụm lớn. Vị trà lạnh trượt qua cổ họng khiến cậu rùng mình dễ chịu.

Taeru nhận lon trà xanh được ném sang, nhưng không mở ngay. Cậu chỉ nhìn nó. Đầu ngón tay siết quanh thân lon đến mức lớp nhôm móp nhẹ.

Makoto định trêu thêm vài câu, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt ấy, nụ cười trên môi cậu chậm rãi dịu xuống.

"... Cậu để tâm câu của Minazu à?"

Taeru im lặng. Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua mái hiên, mang theo mùi suối khoáng và tiếng côn trùng rả rích. Một lúc sau, cậu mới khẽ đáp:

"Cô ấy nói... cô ấy tưởng tớ khác họ."

Makoto gãi má. Hiếm khi cậu không biết nên đùa thế nào.

"Ừ... Nói thật thì vụ đó đúng là hơi tệ."

"Hơi?" Taeru ngẩng phắt đầu lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn đau khổ. "Tớ đứng trên tường khu nữ, làm sập cả vách ngăn, rồi bị người mình... à không, bị Ashina nhìn thấy! Cái đó không phải hơi tệ! Đó là thảm họa ngoại giao!"

"Nếu có bảng xếp hạng tai nạn xã hội thì chắc cậu vào Top 10 rồi đấy Taeru." Makoto nghiêm túc gật đầu.

"... Cậu đang an ủi hay đổ xăng vào lửa vậy?"

"Chắc là... cả hai chăng? Đó là kỹ thuật trị liệu mới của tớ."

Taeru thở dài, bật nắp lon trà.

Tách.

Âm thanh nhỏ vang lên giữa căn phòng. Cậu uống một ngụm, rồi tựa lưng vào tường.

"Ban nãy... trong lúc bị cuốn đi, tớ có cố dùng Echoea để giảm lực nước lại. Nhưng người tớ nóng ran rồi lạnh toát, giống như Furnace bị kéo về hai hướng cùng lúc."

"Hử? Chứ không phải do cậu nghịch dại nên bị nghiệp quật hả?"

"Không! Tớ có phải trẻ con đâu mà nghịch! Chỉ là... tai nạn nghề nghiệp thôi."

"À... rồi... Taeru đáng yêu."

"Đáng yêu không phải từ để khen con trai!"

Makoto giơ hai tay đầu hàng.

"Được rồi, không đáng yêu. Tai nạn nghề nghiệp thì tai nạn nghề nghiệp. Nhưng nghe này, lúc đi mua nước cho cậu, tớ gặp một người tên Daniel Bunora."

"Daniel Bunora?" Taeru chớp mắt. "Ai vậy?"

"Hình như là học sinh lớp 3-C. Con lai Nhật - Anh giống cậu đấy. Cậu ấy giúp tớ lấy lon nước bị kẹt trong máy bán hàng tự động. Điều đáng nói là cậu ấy điều khiển nước rất khéo. Không kiểu ào một phát thổi bay cả đàn người như cô nàng nào đó đâu."

Taeru rũ mắt xuống.

"Ashina vốn kiểm soát Thủy hệ rất tốt mà. Cô ấy chỉ... tức quá thôi."

"Rồi rồi, bênh người thương nữa rồi." Makoto nhếch môi. "Nhưng chiêu của Daniel lạ thật. Dòng nước mảnh như sợi dây, quấn quanh lon rồi kéo xuống. Tinh tế cực kỳ."

Taeru nhìn lon trà trên tay mình.

"Sợi dây bằng nước...?"

"Ừ. Cậu cũng dùng Thủy được mà nhỉ? Thử xem sao. Biết đâu mở khóa được DLC tình yêu Thủy hệ."

"DLC gì cơ?"

"Không có gì đâu! Thuật ngữ game thủ cao cấp đó!"

Taeru lườm Makoto một cái, nhưng cuối cùng vẫn đặt lon trà xuống bàn.

Cậu hít vào một hơi chậm. Đầu ngón tay phải khẽ nâng lên. Hơi nước trong không khí tụ lại, tạo thành một dòng nước nhỏ xoay quanh cổ tay cậu. Ban đầu nó run rẩy, đứt đoạn, như một sợi chỉ trong suốt sắp bị kéo đứt.

"Không phải kéo..." Taeru nhíu mày.

Cậu nhớ lại cảm giác khi lưng bị cơn sóng của Ashina cuốn phăng khỏi mặt đất.

Áp lực. Dòng chảy. Lực đẩy.

Những thứ cậu đã từng chống lại bằng bản năng, và cả giấc mơ kỳ lạ nơi Ashina nắm tay cậu, chỉ cho cậu cách để nước không bị ép buộc, mà được dẫn đi.

"Là dẫn."

Dòng nước mềm lại. Nó uốn quanh ngón tay cậu như một dải lụa mỏng, rồi chậm rãi vươn tới chiếc cốc trên bàn. Lần đầu, nó quấn quá chặt.

Chiếc cốc nghiêng đi, suýt rơi xuống đất.

"Ấy!" Makoto vội giơ tay định đỡ.

Taeru nghiến răng, ép hơi thở chậm xuống. Dòng nước nới ra, luồn xuống dưới đáy cốc như một bàn tay trong suốt. Rồi nhẹ nhàng nhấc nó lên.

Vù.

Chiếc cốc lơ lửng trong không trung.

Makoto trố mắt.

"Cậu làm được thật à!?"

"Chưa ổn định lắm..."

Taeru giữ cốc thêm vài giây, rồi đặt nó xuống bàn.

Cạch.

Ngay khi dòng nước tan đi, cậu thở hắt ra như vừa chạy một vòng quanh làng.

"Nhưng... tớ hiểu hơn một chút rồi."

Makoto chống cằm nhìn cậu.

"Đáng sợ thật. Cậu bị Minazu đánh bằng sóng thần, rồi lấy cảm hứng từ đó để học chiêu mới. Đây là thứ gọi là biến đau thương thành kỹ năng à?"

"Đừng nói nghe như tớ nghiện bị đánh vậy chứ."

"Tớ không phán xét đâu. Tình yêu có nhiều hệ phái mà."

"Makoto."

"Vâng?"

"Cậu muốn ngủ ngoài hành lang không?"

"Không ạ."

Taeru ôm đầu, tai đỏ lên.

"Dù sao thì... trong lúc ngất đi, tớ có mơ thấy Ashina. Cô ấy chỉ cho tớ cách cảm nhận dòng nước, giống như tưới hoa vậy. Khi tỉnh lại, cảm giác đó vẫn còn sót lại một chút."

Makoto im lặng hai giây. Rồi nụ cười nham hiểm nở ra trên mặt cậu.

"Vậy là cô giáo Minazu đã mở lớp học riêng trong mơ cho cậu. Có cả nắm tay không?"

"Im đi!"

"Có đúng không?"

"Tớ đi ngủ đây!"

"Chúc ngủ ngon nhé, bé Taeru. Mơ đẹp về cô giáo Minazu và giáo trình tưới hoa bằng Thủy hệ."

"Đừng có đứng đó chúc ngủ ngon không thôi! Giúp tớ dọn cái đệm ướt này trước đã!"

Makoto bật cười, lồm cồm đứng dậy.

"Rồi rồi. Đêm nay phòng chúng ta chính thức khai trương dịch vụ giặt đệm hậu sóng thần!"

◆ ◆ ◆

Đêm hôm đó, Makoto chìm vào một giấc mơ kỳ lạ.

Cậu thấy mình đứng trên một vách đá cheo leo giữa biển đêm mênh mông.

Bầu trời đầy sao phản chiếu xuống mặt nước đen ngòm. Gió biển lùa qua người cậu, lạnh đến mức da thịt tê dại. Mọi thứ xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thế giới đã chết từ rất lâu, chỉ còn cậu đứng lại trên rìa của nó.

Trước mắt cậu, một cô gái có đôi cánh trắng muốt đang bay lơ lửng giữa không trung.

Cô nhìn cậu bằng ánh mắt vừa hiền từ, vừa u buồn. Khuôn mặt ấy không xa lạ, nhưng cậu không thể tài nào gọi tên.

Lồng ngực Makoto thắt lại, một nỗi nhớ vô hình dâng lên như thủy triều đêm, chậm rãi mà không thể chống cự.

"Em là... ai?" Cậu vươn tay về phía cô.

Cô gái khẽ mỉm cười.

Đôi cánh trắng mở rộng, ánh sao bám lên từng sợi lông vũ như bụi bạc. Cô tiến lại gần, chậm rãi dang tay, như muốn ôm lấy cậu vào lòng.

Đôi môi cô hé mở. Như thể sắp nói một điều rất quan trọng.

Tít! Tít! Tít! Tít!

Tiếng chuông báo thức chói tai xé toạc không gian giấc mơ.

"E... Em... là... HỂ!?"

Makoto bật dậy, mồ hôi đầm đìa, tay vẫn vươn ra giữa không trung. Vẫn là căn phòng trọ quen thuộc. Trời ngoài cửa sổ vẫn tối đen. Bên cạnh, Taeru đang ngáy o o như một sinh vật không có khái niệm buồn phiền.

Makoto nhìn điện thoại.

4:30 AM.

"Là giấc mơ sao...?"

Cậu ôm đầu, vẻ mặt đau khổ như vừa thua boss ở máu cuối.

"Gì chứ! Chỉ một chút nữa thôi là mình đã biết tên cô ấy rồi... Cái báo thức phản diện này đúng là biết chọn thời điểm xuất hiện thật đấy."

Cậu tắt báo thức, nhìn trần nhà thêm một lúc.

Cô gái đó là ai? Tại sao cậu lại thấy thân quen đến vậy? Và tại sao cảm giác mất mát ấy lại thật đến mức lồng ngực vẫn còn âm ỉ đau?

Nhưng cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, nặng như một chiếc chăn ướt. Makoto kéo gối lại, lẩm bẩm:

"Lần sau gặp lại... nhớ nói nhanh hơn nhé, thiên thần vô danh."

Rồi cậu gục xuống, tiếp tục chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

◆ ◆ ◆

Sáng hôm sau.

"Makoto... Makoto... MAKOTOOO!"

"HỞ!?"

Makoto bật dậy, tóc tai rối tung, mắt díp lại.

Taeru đứng bên cạnh, một tay buộc dây giày, một tay kéo rèm cửa. Ánh nắng buổi sớm tràn vào phòng, đâm thẳng vào mắt Makoto như một đòn tấn công thuộc Echoea hệ Quang.

"Dậy đi! Sắp trễ giờ tập trung rồi đấy! Cậu định ngủ đến trưa à?"

Makoto mò mẫm điện thoại.

"Gì vậy... hôm nay ngày nghỉ mà... lâu lâu cho tớ ngủ nướng chút chứ..."

"Nghỉ cái gì? Chúng ta đang ở làng Hanasawa. Hơn nữa mọi người đã ăn sáng xong và chuẩn bị đi tham quan đợt cuối rồi."

"Ờ... quên mất..."

"Đừng có 'ờ'! Dậy thay đồ mau đi! Mà sao cậu lại tắt báo thức thế? Làm tớ cũng ngủ quên theo!"

"Xin lỗi, Đại ca Taeru... Cho tớ năm phút nữa..." Makoto vừa nói vừa định trùm chăn lại.

Taeru giật phăng cái chăn ra.

"KHÔNG CÓ NĂM PHÚT NÀO HẾT!"

Makoto nằm co ro trên đệm, hai tay ôm gối.

"Tàn nhẫn quá... Cậu mới học được chút ít Thủy hệ mà tim đã hóa Băng rồi sao?"

"Dậy!"

"Rõ..."

◆ ◆ ◆

Ngày cuối cùng tại làng Hanasawa diễn ra sôi động với vô vàn hoạt động thú vị.

Sau khi ăn sáng vội vàng, nhóm của Makoto ghé vào một sân tập bắn cung truyền thống Kyudo nằm ở phía Đông làng.

VỤT!

Mũi tên xé gió lao đi, găm thẳng vào hồng tâm bia ngắm cách đó ba mươi mét.

"Ồ! Cậu bắn cung giỏi thật đấy Hanzo! Trăm phát trăm trúng!" Makoto trầm trồ thán phục.

Hanzo hạ cung xuống, nở một nụ cười tự mãn vừa đủ đáng ghét.

"Tớ mà lại! Một người đàn ông biết ngắm tim người khác thì ngắm bia cũng không khó."

"Cậu có thể đừng biến mọi thứ thành thoại tán tỉnh được không?" Taeru thở dài.

Bên cạnh, Kazuo đang vật lộn với cây cung.

Rắc.

Mũi tên trong tay cậu gãy làm đôi.

"Sao lại gãy nữa rồi!? Đồ dởm à!? Tớ mới kéo nhẹ cái mà!"

Aki đứng cạnh cười phá lên.

"Há há! Đồ đần! Ai bảo mày dùng sức bóp nát cả đuôi tên. Cung đạo cần sự tinh tế, không phải cơ bắp."

"Mày vừa nói cái gì!? Muốn ăn đòn không?"

"Hai cậu làm ơn đừng biến lớp học văn hóa thành võ đài tự phát nữa." Taeru nhăn mặt.

Bà chủ tiệm bắn cung, một người phụ nữ lớn tuổi hiền hậu, mỉm cười nhìn nhóm bạn trẻ.

"Các cậu trai này hòa đồng thật đấy. Ồn ào, nhưng rất vui!"

"Bà chủ cứ quá khen ạ." Ginshikii lễ phép đáp lại. "Bọn cháu chỉ là đám gây rối có tổ chức thôi."

"À đúng rồi..." Bà chủ tiệm bỗng nhìn ra phía con đường lát đá phía sau làng. "Hôm nay trời đẹp, nắng ấm. Cũng là thời điểm thích hợp để đi dạo dưới Cánh Vườn Hoa đấy."

"Cánh Vườn Hoa?" Hanzo nghiêng đầu. "Nghe tên lãng mạn thật."

"Đó là nơi đẹp nhất của ngôi làng này. Và nghe nói có một truyền thuyết nhỏ."

"Truyền thuyết?" Cả nhóm đồng thanh.

Bà chủ cười hiền.

"Vào ngày trước lễ tế Thần, nếu một cặp nam nữ cùng đi dưới mái vòm hoa, trao nhau ánh nhìn nồng thắm, và người con trai trao tặng cô gái chiếc Bùa Tình Duyên... thì hai người sẽ được thần linh se duyên, ở bên nhau suốt đời."

Phụt!

Taeru đang uống nước lập tức sặc. Mũi tên trên tay cậu tuột ra, bay vèo lên trời rồi cắm phập xuống đất ngay sát chân Makoto.

Makoto cúi xuống nhìn mũi tên còn rung bần bật. Rồi chậm rãi ngẩng đầu.

"Taeru... Nếu cậu muốn thủ tiêu người biết quá nhiều thì phải nói trước để tớ chuẩn bị di chúc chứ!"

"K-không phải!" Taeru đỏ mặt tía tai. "Bà chủ đột nhiên nói chuyện kỳ lạ quá nên tớ mới giật mình thôi!"

"Ồ... phản ứng mạnh quá ta." Bà chủ cười hiền hậu đến mức trông càng đáng nghi. Bà thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc bùa nhỏ màu đỏ thêu kim tuyến, rồi dúi vào tay Taeru. "Cầm lấy đi chàng trai. Tuổi trẻ là phải dũng cảm lên."

"C-cái này... cháu không-"

"Nhận đê." Hanzo vỗ vai Taeru, nụ cười ranh mãnh. "Đây không phải bùa nữa. Đây là nhiệm vụ chính tuyến."

Makoto giơ ngón cái.

"Taeru, cậu vừa mở khóa tuyến nhiệm vụ Cánh Vườn Hoa rồi đấy!"

"Hai cậu im hết đi!"

◆ ◆ ◆

"Chậc, bà lão đó thật là... Tự nhiên lại đưa tớ thứ này..."

Taeru vừa bước đi vừa than thở, tay mân mê chiếc bùa trong túi áo.

"Có sao đâu." Makoto đi bên cạnh, hai tay gối sau đầu. "Tớ không tin mấy thứ tâm linh lắm, nhưng nếu game cuộc đời đã phát vật phẩm nhiệm vụ thì cứ giữ. Biết đâu lát nữa có cô nàng tóc đen xinh đẹp nào đó xuất hiện kích hoạt cutscene thì sao?"

"Cậu đang nói cái quái gì vậy? Ảo game à?"

"Ây da... ngôn ngữ định mệnh. Người thường khó hiểu lắm!"

Họ bước vào Cánh Vườn Hoa.

Đó là một con đường dài được bao phủ bởi mái vòm lưới khổng lồ, trên đó leo đầy hoa dây rực rỡ: tử đằng tím biếc, hồng leo đỏ thắm, nhài Nhật trắng muốt tỏa hương dịu nhẹ trong gió. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng lung linh trên nền gạch cổ. Mỗi bước chân đi qua, cánh hoa khẽ rơi xuống vai áo như những mẩu thư tình vụn vỡ.

Rất nhiều cặp học sinh đang đi dạo ở đây. Tiếng cười nói nhỏ nhẹ. Tiếng máy ảnh chụp tách tách.

Mùi hoa nồng nàn đến mức khiến lòng người cũng mềm đi đôi chút.

"Nói linh tinh gì vậy chứ. Tớ chỉ-"

Taeru chưa kịp dứt câu thì khựng lại.

Phía trước, cách đó không xa, Minazu Ashina đang đi cùng nhóm bạn nữ.

Hôm nay cô mặc một bộ váy liền thân màu trắng thanh thoát. Mái tóc đen dài đuôi xanh buông xõa trong gió, vài cánh hoa tím mắc nhẹ trên vai áo. So với dáng vẻ nghiêm túc thường ngày, cô lúc này mềm mại hơn rất nhiều, giống một mảng nắng dịu vô tình rơi xuống khu vườn.

Taeru đứng hình. Tim cậu bắt đầu đánh trống trong lồng ngực.

Makoto nhìn Ashina. Rồi nhìn Taeru. Rồi nhìn chiếc túi áo nơi cất bùa.

"Cutscene kìa."

"Im đi!"

Nhưng ngay khi Taeru lùi lại theo phản xạ, gót chân cậu vấp phải một viên đá nhỏ nhô lên trên nền gạch.

"A-AHH!"

Cậu ngã nhào về phía trước. Chiếc bùa tình duyên trong túi áo văng ra, lăn lông lốc trên mặt đất rồi dừng lại ngay dưới chân Ashina.

"Hửm?"

Ashina cúi xuống nhặt chiếc bùa lên. Cô ngắm nghía nó một lúc với vẻ bối rối.

"Cái này là..."

"A! Bùa Cầu Duyên đó Ashina!" Một cô bạn bên cạnh reo lên. "Màu đỏ thêu kim tuyến nữa, loại xịn nhất đấy!"

"Bùa Cầu Duyên...?"

"ẤY! CÁI ĐÓ CỦA TỚ!"

Taeru lao tới với tốc độ khiến Makoto tưởng bạn mình vừa kích hoạt Echoea Phong. Cậu giật phắt chiếc bùa khỏi tay Ashina, giấu ra sau lưng, mặt đỏ bừng.

"Tớ... tớ xin lỗi vì làm rơi! Tớ xin lại nhé! Không có ý gì đâu! Tuyệt đối không có ý gì đâu!"

Không khí im lặng một cách đáng sợ. Ashina chớp mắt. Nhóm bạn nữ của cô nhìn Taeru.

Makoto đứng phía sau, há miệng như người vừa chứng kiến một pha speedrun tự hủy.

"Cái đó... là của cậu hả, Gyokushi?"

"Ừ! Không! Ý tớ là... đúng là của tớ, nhưng không phải theo nghĩa đó!"

"Nghĩa đó là nghĩa nào?" Một cô bạn nữ hỏi, mắt sáng lên đáng ngờ.

"Không có nghĩa nào hết!"

Đúng lúc ấy, một cô bạn khác giơ điện thoại lên.

"Nè Ashina, trên mạng đang nói về truyền thuyết Cánh Vườn Hoa này. Nếu con trai trao Bùa Tình Duyên cho con gái dưới mái vòm hoa thì hai người sẽ kết duyên suốt đời đó!"

Không gian như đóng băng lại.

Ashina từ từ quay lại nhìn Taeru. Taeru đứng đó, hai tay giấu bùa sau lưng, mồ hôi vã ra như tắm.

"..."

"..."

Mặt Ashina đỏ lên từng chút một. Từ má. Đến tai. Rồi lan xuống cổ. Sau vụ suối nước nóng tối qua, đây chính xác là kiểu tình huống tệ nhất có thể xảy ra.

Taeru nuốt khan.

"A-Ashina... tớ có thể giải thích. Đây là hiểu lầm. Một chuỗi hiểu lầm có hệ thống. Tớ chỉ bị bà chủ tiệm bắn cung ép nhận, rồi nó tự lăn đến chỗ cậu. Tớ không hề định-"

Ashina liền bước tới khiến Taeru lập tức cứng đờ. Cô giơ tay giật lại chiếc bùa từ sau lưng cậu. Rồi dán phập nó lên trán Taeru.

Bốp!

"Giữ lấy."

Chiếc bùa đỏ thêu kim tuyến phất phơ trên trán cậu như một tấm bùa trấn yêu.

Ashina quay mặt đi, giọng nhỏ hơn hẳn.

"Và đừng làm rơi trước mặt tôi nữa."

"Ơ..."

"Cũng đừng làm tôi khó xử thêm nữa."

Nói xong, cô quay lưng bước đi rất nhanh, mái tóc đen tung nhẹ theo từng bước. Nhóm bạn nữ của cô lập tức che miệng cười khúc khích rồi đuổi theo.

Taeru đứng chết trân giữa Cánh Vườn Hoa. Chiếc bùa tình duyên vẫn dính trên trán, phất phơ trong gió. Makoto ôm bụng cười đến mức suýt khuỵu xuống.

"Khục khục... Chúc mừng, Taeru. Cậu vừa... speedrun tuyến tình cảm và thất bại ở ngay màn hướng dẫn..."

"Makoto..."

"Vâng?"

"Gỡ nó xuống giúp tớ... trước khi tớ chết vì nhục đi..."

"Không được! Đây là chiến lợi phẩm lịch sử. Từ từ, tớ phải lấy điện thoại chụp để khắc ghi vào ký ức nhân loại!"

"GỠ XUỐNG!"

◆ ◆ ◆

Sáng hôm sau, chuyến du lịch trải nghiệm bão táp cuối cùng cũng kết thúc.

Đoàn xe buýt chở những học sinh mệt nhoài lăn bánh trở về học viện. Trên xe, ai nấy đều ngủ say sưa sau hai ngày bị kéo đi tham quan, viết ghi chú báo cáo, ăn đặc sản, gây chuyện và trả giá cho những trò ngu tuổi trẻ.

Makoto vẫn thức. Cậu chống cằm nhìn qua cửa sổ, ánh mắt trôi theo những dãy núi đang lùi dần phía sau.

"Sao thế? Nhìn cậu suy tư quá vậy." Taeru hỏi, một tay vẫn xoa cằm. Dù không bị đấm bay như trong vài khả năng tồi tệ khác, cú nhục ở Cánh Vườn Hoa vẫn khiến cậu đau tinh thần nhiều hơn thể xác.

"Không... chỉ là tớ cảm thấy... ngôi trường này thú vị hơn tớ tưởng. Chuyến đi chơi thôi mà cũng gặp đủ chuyện kỳ quặc."

"Chủ yếu là do cậu và Hanzo tự kéo chuyện kỳ quặc về phía mình thôi đấy chứ..."

"Cậu cũng đâu vô tội, quý ngài Bùa Tình Duyên."

"Đừng nhắc nữa..."

Makoto bật cười. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng dịu xuống.

Trong đầu cậu, hình ảnh cô gái cánh trắng trong giấc mơ lại thoáng hiện lên. Gió biển. Vách đá. Đôi mắt u buồn.

"Và cả giấc mơ đó nữa..."

"Giấc mơ nào?" Taeru nghiêng đầu.

Makoto im lặng một giây. Rồi nở nụ cười lầy lội quen thuộc, như thể vừa dùng một cái nắp nồi úp lên toàn bộ mớ suy nghĩ u ám trong đầu.

"Mà thôi! Về nhà làm ngay ván game nào Taeru! Tớ chấp cậu một tay!"

"Tha cho tớ đi... Tâm hồn tớ vẫn còn dính cái bùa đỏ trên trán đây này."

"Vậy càng phải chơi game để thanh tẩy chứ!"

Hai người cười đùa với nhau. Ngoài cửa sổ, làng Hanasawa dần biến mất sau màn sương buổi sáng. Chuyến đi kết thúc trong tiếng cười và vài vết nhục chưa kịp lành.

Nhưng ở Aetherium High, không có sự bình yên nào kéo dài quá lâu.

◆ ◆ ◆

Tại Phòng Hiệu trưởng, Học viện Aetherium High.

Căn phòng rộng lớn không bật đèn, nguồn sáng duy nhất phát ra từ dàn màn hình máy tính chớp nháy liên tục, hắt những vệt sáng xanh nhạt lên gương mặt người đàn ông.

"Anh nghĩ thế nào về sự kiện này, Sujiro?" Giọng nói cất lên phá vỡ sự tĩnh lặng, đều đều nhưng mang theo sức nặng áp đảo.

Người đàn ông mặc vest đen đang ngồi trong góc phòng lật qua vài trang hồ sơ. Trên bìa tập tài liệu dày cộp là logo hình rồng được dập nổi bằng mực bạc.

"Hừm… Chuyến du lịch trải nghiệm đã hoàn thành mục đích quan sát sơ bộ." Sujiro đáp, khóe môi nhếch lên rất khẽ. "Ít nhất, năm nay có vài cá nhân rất đáng để theo dõi đấy."

Bên cửa sổ, Miyako Kuroki đứng lặng yên, tay vén nhẹ tấm rèm nhung đỏ, ánh mắt hướng xuống sân đấu rộng lớn của học viện.

"Đặc biệt là lớp E?"

"Có thể? Một song hệ bất ổn, một người dùng Bóng tối khó đọc, vài kẻ phá hoại nhưng có năng lực chiến đấu vượt chuẩn... và một 'kẻ ngoại đạo' không thể phân loại."

Miyako im lặng. Ánh trăng phủ lên nửa khuôn mặt cô, khiến đôi mắt đỏ ngọc càng thêm sắc lạnh.

"Giải đấu vẫn sẽ tiếp tục được triển khai. Những người không chịu bước tiếp sẽ bị bỏ lại." Cô nói. "Đó là cách Aetherium vận hành."

"Không hổ danh là Hội trưởng Hội học sinh." Sujiro bật cười trầm thấp. "Luôn quyết đoán."

Sujiro đóng tập hồ sơ lại.

Cộp.

Con dấu đỏ trong tay anh hạ xuống trang bìa.

THÔNG QUA.

"Vậy thì triển khai thôi. Đã đến lúc rồi…"

Trên màn hình máy tính, một dòng chữ đỏ chậm rãi hiện lên giữa nền đen.

ROYAL BATTLE: RAID FIGHT.

"Đã đến lúc xem những tài năng mới của năm nay sẽ trụ được bao lâu..."

-

*Chú thích thêm:

[Cung đạo]: Hay còn được gọi là [Kyudo], là môn võ truyền thống của Nhật Bản. Người tập dùng chiếc cung dài để bắn tên vào bia. Mục tiêu chính không phải là hạ gục đối thủ, mà là rèn luyện sự bình tĩnh, tính kiên nhẫn và hoàn thiện nhân cách bản thân.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px