Chương 13 - Đêm Yên Bình Tại Suối Nước Nóng
Tiếng loa phát thanh cũ kỹ treo trên cột gỗ sồi già vang lên rè rè, đứt quãng như tiếng ho khan của một ông lão, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi tối tại làng Hanasawa.
"Các em học sinh thân mến, chú ý! Các em được tự do hoạt động trong khuôn viên làng tới 10 giờ tối. Sau giờ giới nghiêm, tất cả phải có mặt tại phòng ngủ để điểm danh quân số. Hãy tận hưởng buổi tối tuyệt vời này và nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt để ngày mai chúng ta tiếp tục hành trình khám phá văn hóa địa phương nhé!"
Thông báo vừa dứt, Hanzo đang ngồi vắt chân chữ ngũ ở sảnh chính liền chậm rãi mở mắt. Ánh mắt tím biếc của cậu lóe lên một tia sáng rất không đứng đắn.
"Các quý ngài!"
Cậu đứng dậy, phủi nhẹ vạt Yukata màu tím than, rồi nhìn về phía con đường mòn dẫn lên núi. Nơi đó, những làn hơi nước trắng xóa đang lững lờ bay lên trong ánh đèn lồng vàng nhạt.
"Màn đêm đã buông xuống. Giới nghiêm còn cách chúng ta hai tiếng. Và trên kia là suối nước nóng lộ thiên nổi tiếng nhất Hanasawa."
Ginshikii đang uống nước bên cạnh lập tức nhướng mày.
"Ý chú là?"
Hanzo mỉm cười.
"Ý em là tuổi trẻ không nên bị chôn trong phòng trọ cùng chăn đệm và bài báo cáo thu hoạch, phải chứ?."
Makoto đang ngồi ủ rũ trên ghế lập tức ngẩng đầu.
"Suối nước nóng á?"
"Ngâm mình trong khoáng nóng giúp hồi phục thể lực, lưu thông khí huyết, giảm căng cơ sau chuyến xe địa ngục." Hanzo giơ một ngón tay lên, giọng nghiêm túc như đang đọc nghiên cứu khoa học. "Và quan trọng hơn..."
Cậu hạ giọng.
"Tớ nghe nói kiến trúc khu tắm ở đây rất mở. Rất... giàu tính khảo sát thực địa."
"Khảo sát thực địa?" Makoto chớp mắt.
Ginshikii phì cười, vỗ vai cậu.
"Chú em còn non lắm. Đi rồi biết."
"Tức là được tắm hả?"
"Ừ. Cứ hiểu vậy trước đi."
Makoto bật dậy, mắt sáng như vừa được hồi sinh.
"Vậy thì triển thôi! Tớ đi gọi Taeru!"
"Nhanh lên đấy." Hanzo nháy mắt. "Suối nước nóng không đợi người có đạo đức ngủ nướng đâu."
Ở góc sảnh, Kazuo và Aki vẫn đang chí chóe vì một cái bánh bao bị mất tích.
"NÀY THẰNG KIA! TRẢ TAO CÁI BÁNH BAO!"
"Tao ăn rồi. Mày nói nhiều thế nhỉ? Có cái bánh bao thôi mà làm như mất gia bảo."
Hanzo tặc lưỡi, tiến lại gần.
"Hai cậu muốn tiếp tục cãi nhau cho tới giờ giới nghiêm, hay muốn đi hạ hỏa bằng suối nước nóng?"
"Suối nước nóng?" Aki quay phắt lại.
Kazuo khoanh tay.
"Hừm. Nghe cũng được. Đỡ phải ngồi đây nghe thằng này than khóc vì cái bánh bao bé tí."
"Mày là đứa ăn nó!"
"Thế thì tao càng không muốn nghe!"
"Được!" Aki nở một nụ cười lạnh. "Đi. Tao sẽ gột rửa sự xui xẻo khi dính phải thằng tham ăn này."
"Câu đó tao mới phải nói!"
Trong lúc hai tên tiếp tục đấu khẩu, Makoto đã chạy thục mạng lên cầu thang gỗ.
Rầm!
Cửa phòng mở toang. Giữa phòng, Taeru vẫn đang cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm, biến thành một cục bông khổng lồ bất động.
Makoto không chút do dự lao tới lay vai bạn mình.
"DẬY ĐI ÔNG TƯỚNG! Trời sập đến nơi rồi!"
"Ưm..." Taeru lồm cồm bò dậy, mái tóc nâu dựng ngược như tổ quạ. "Cái gì thế...? Động đất à? Hay cháy nhà...?"
"Suối nước nóng! Tiền bối Ginshikii và Hanzo đang đợi dưới sảnh rồi. Cậu định để các tiền bối hóa thạch à?"
Taeru chớp mắt, não bộ vẫn còn mắc kẹt ở đâu đó giữa giấc ngủ.
"Tắm thì tắm... Làm gì mà hốt hoảng như có quái vật tấn công vậy..."
"Tin tớ đi, với Hanzo thì còn nguy hiểm hơn quái vật một chút."
"Hả?"
"Không có gì. Nhanh lên!"
◆ ◆ ◆
Khi cả nhóm đặt chân vào khu Onsen lộ thiên, Makoto thực sự bị choáng ngợp.
Suối nước nóng tựa lưng vào vách núi đá sần sùi, bao quanh bởi những rặng tùng cổ thụ và tre trúc xanh mướt đang đung đưa trong gió đêm. Hơi nước bốc lên nghi ngút, lãng đãng trôi dưới ánh trăng bạc như những mảnh mây thấp. Mùi thảo mộc dịu nhẹ hòa với chút lưu huỳnh đặc trưng của khoáng nóng, len vào từng hơi thở, xoa dịu cơ thể mệt rã rời sau một ngày dài.
Cả sáu người lần lượt cất Yukata vào giỏ tre rồi bước xuống hồ.
Ùm!
Nước nóng ôm lấy da thịt.
Makoto ngửa đầu dựa vào tảng đá nhẵn, cảm giác mệt mỏi trong xương cốt như bị kéo ra từng sợi.
"Hự... Sống lại rồi..."
Hanzo nhắm mắt, thở ra một hơi rất dài.
"Đúng là khoáng nóng Hanasawa. Cảm giác như linh hồn được giặt sạch."
"Tâm hồn cậu có giặt thế nào cũng khó sạch lắm..." Taeru lẩm bẩm, ngồi dựa lưng vào một tảng đá khác.
"Nói hay đấy, Công chúa ngủ trong rừng." Ginshikii bật cười.
"Tiền bối đừng gọi em như vậy nữa được không..."
Kazuo ngồi đối diện Aki, nước nóng dâng tới vai, vẻ mặt hiếm hoi thư giãn.
"Hừm. Công nhận chỗ này được đấy. Đấm nhau xong mà được ngâm kiểu này thì tuyệt."
"Mày chỉ nghĩ được tới đấm nhau thôi à?" Aki nhắm mắt, giọng lạnh nhạt. "Ít nhất hãy tận hưởng sự tĩnh lặng đi."
"Sự tĩnh lặng của mày nghe phiền hơn tiếng ồn của tao đấy."
"Mày muốn bị dìm xuống nước không?"
"Thử xem?"
"Hai cậu làm ơn đừng biến suối nước nóng thành chiến trường nữa..." Taeru thở dài.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mọi thứ tưởng như thật yên bình. Tiếng nước róc rách. Tiếng côn trùng rả rích trong bụi cây. Ánh trăng vỡ thành những mảnh bạc nhỏ trên mặt hồ.
Makoto ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, khẽ thở ra.
"Nhiều khi chỉ cần thế này là đủ rồi nhỉ. Không bài kiểm tra, không báo cáo, không robot, không ai đòi giết mình."
"Cậu vừa nhắc báo cáo đấy." Taeru nói.
"Ê! Tớ đang cố quên mà!"
Đúng lúc đó, Hanzo bỗng giơ ngón tay lên môi.
"Suỵt."
Không khí yên bình lập tức có vết nứt. Cậu hơi nghiêng đầu, vểnh tai nghe ngóng. Vẻ mặt nghiêm trọng đến mức cả nhóm cũng vô thức im theo.
Từ bên kia bức tường gỗ cao phủ rêu, có tiếng nước khẽ động.
Rồi tiếng cười nói mơ hồ vọng sang, lanh lảnh như chuông bạc, bị hơi nước làm méo đi thành những âm thanh lúc gần lúc xa.
"Khoan đã... bên kia là khu nữ à?" Kazuo mở to mắt.
Hanzo chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt cậu sáng lên như một nhà thám hiểm vừa tìm thấy di tích thất lạc.
"Các quý ngài. Trước mắt chúng ta không chỉ là một bức tường gỗ. Nó là ranh giới giữa tuổi trẻ và chân lý."
Taeru lập tức cau mặt.
"Không. Dừng lại ngay! Tớ biết cái giọng đó! Đó là giọng của người sắp làm chuyện ngu ngốc!"
Makoto nhìn bức tường. Rồi nhìn Hanzo.
"Chân lý... gì cơ?"
"Makoto, đừng nghe cậu ta!" Taeru chặn ngay. "Đây là suối nước nóng. Bên kia là khu nữ. Luật đạo đức tối thiểu của nhân loại cấm chúng ta tò mò quá mức."
"Tớ chỉ nói 'chân lý' thôi mà." Hanzo đặt tay lên ngực, vẻ mặt bị tổn thương giả tạo. "Cậu nghĩ tớ là loại người gì vậy?"
"Là loại vừa tán cô thu ngân ban chiều bằng một bài thơ dài ba khổ!"
"Ô hay, đó là giao lưu văn hóa!"
Ginshikii vuốt cằm, cố làm ra vẻ đàn anh mẫu mực nhưng mắt lại nhìn bức tường hơi lâu.
"Là đàn anh, anh không thể khuyến khích hành vi vi phạm đạo đức được."
Taeru thở phào.
"Tiền bối..."
"Nhưng nếu chỉ kiểm tra an ninh khu vực thì khác. Nhỡ bên kia có thú hoang hoặc kẻ khả nghi thì sao?"
"TIỀN BỐI!"
"Kiểm tra an ninh nghe hợp lý đấy." Kazuo gật gù.
Aki liếc cậu.
"Lần đầu tao thấy mày tin vào an ninh nhanh như vậy đấy."
"Im đi. Tao là công dân có trách nhiệm!"
"Công dân có trách nhiệm thì mắt đừng sáng như đèn pha thế!"
Taeru đứng bật dậy, nước chảy ròng ròng trên vai.
"Không được! Tuyệt đối không được! Chúng ta là Sentinel tương lai! Là học sinh Aetherium High! Không thể làm chuyện đáng xấu hổ như vậy!"
Hanzo nhìn cậu vài giây rồi búng tay.
"Chính vì vậy, Gyokushi, bọn tớ cần cậu."
"Hả?"
"Cậu là người có đạo đức nhất ở đây. Cậu sẽ đóng vai trò ủy ban kiểm duyệt. Cậu leo lên nhìn qua một chút. Nếu cậu xác nhận không có nguy hiểm, và cũng không có thứ gì nên nhìn, chúng ta lập tức rút lui."
"Cậu... nghe có thấy mình đang nói vô lý không vậy?!"
"Rất hợp lý." Ginshikii gật đầu. "Giao cho người có lương tâm kiểm soát hành vi của nhóm. Một hệ thống giám sát nội bộ hoàn hảo."
"Anh đừng tiếp tay cho cậu ta nữa!"
Makoto gãi má.
"Nhưng nếu Taeru kiểm tra thì chắc an toàn hơn thật. Cậu ấy sẽ ngăn bọn mình làm bậy."
"Makoto, sao cả cậu cũng bị cuốn vào logic lươn lẹo này vậy?!"
"Vì tớ học Lịch sử dở được chưa! Não tớ yếu trước lập luận phức tạp."
Taeru còn chưa kịp phản đối thêm, cả đám đã đồng loạt đẩy cậu tới gần vách đá sát bức tường.
"Không! Chờ đã! Tớ chưa đồng ý!"
"Vì đạo đức chung, hy sinh đi Gyokushi!" Hanzo nói bằng giọng nghiêm trang đến đáng ghét.
"Cậu dùng từ hy sinh sai hoàn toàn rồi!"
◆ ◆ ◆
Cành cây cổ thụ mọc sát bức tường gỗ trơn trượt vì rêu ẩm.
Taeru run rẩy bám lấy một nhánh cây chìa ra, toàn thân căng cứng. Bên dưới, năm cái đầu đang ngẩng lên nhìn cậu như trông chờ báo cáo từ một trinh sát viên ngoài mặt trận.
"Thấy gì không?" Kazuo thì thầm, giọng phấn khích.
"Im đi!" Taeru nghiến răng. "Tớ không nhìn! Tớ chỉ đang kiểm tra độ an toàn của bức tường thôi!"
"Ê thế tường có an toàn không?" Makoto hỏi một cách rất cợt nhả.
Taeru liếc xuống.
"Không! Vì các cậu đang đứng dưới làm tớ muốn tự rơi xuống!"
Hơi nước từ bên kia bay lên trắng xóa, che mờ mọi thứ. Thấp thoáng sau màn sương chỉ là vài bóng dáng rất mơ hồ, tiếng nước khẽ động và tiếng cười nói của các nữ sinh.
Taeru cố nhìn sang hướng khác. Nhưng một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên.
"Momoha, cậu để khăn ở đó giúp tớ được không?"
Đó là giọng của Ashina.
Tim Taeru đập thịch một cái.
Trong làn sương, cậu không thấy rõ cô. Chỉ thoáng thấy một chiếc khăn màu lam được đặt trên tảng đá bên hồ, cùng mái tóc đen dài mờ như vệt mực sau màn hơi nước.
Lương tâm của Taeru gào thét dữ dội. Cậu lập tức nhắm tịt mắt lại.
"Không được! Không được! Không được!"
Bên dưới, Hanzo thì thầm:
"Báo cáo tình hình đi, ủy ban kiểm duyệt."
"Tình hình là các cậu nên xuống địa ngục kiểm điểm ngay lập tức!" Taeru rít lên. "Tớ xuống đây! Kết thúc! Không có kiểm tra gì nữa hết!"
"Do có Minazu bên đó nên cậu thấy bối rối à?" Makoto cười khúc khích. "Sợ người thương thấy thì mất hình tượng chứ gì?"
"Không phải!" Taeru đỏ bừng mặt. "Là vì đạo đức! Đạo đức đấy! Các cậu đánh vần được hai chữ đó không?!"
"Đ-ạ-o đ-ứ-c." Kazuo cố đọc.
"Cậu đừng có đọc thật!"
Taeru hít sâu, chuẩn bị trèo xuống. Nhưng đúng lúc đó, bàn chân cậu đạp phải một mảng rêu ướt bám trên vách đá.
Trượt.
"Ôi không-"
"Cẩn thận!"
Taeru mất đà ngã xuống.
Makoto theo phản xạ vươn tay đỡ, nhưng lại bị kéo lảo đảo. Kazuo chộp lấy Makoto. Aki chộp lấy Kazuo. Hanzo bị Aki kéo theo. Ginshikii cố giữ cả đám nhưng chân cũng trượt trên đá ướt.
Trong tích tắc, năm người phía dưới biến thành một chuỗi domino sống vô cùng thảm hại.
RẦM!
Cả nhóm va vào thanh xà ngang chính đỡ bức tường gỗ. Thanh gỗ cũ mục rên lên một tiếng rất bất ổn.
Rắc.
Taeru nằm trên đống người, mặt trắng bệch.
"Khoan đã... Tiếng đó nghe không ổn..."
RẮC!!!
UỲNH!!!
Một mảng lớn của bức tường gỗ đổ sụp xuống, bụi gỗ và hơi nước bắn tung tóe, mở toang khoảng ngăn cách giữa hai khu vực.
"KYAAAAAA!!!"
Tiếng hét thất thanh của các bạn nữ xé toạc màn đêm.
Hơi nước trắng xóa bùng lên, che kín tầm nhìn. Tiếng nước bắn tung tóe, tiếng guốc gỗ va vào sàn, tiếng khăn tắm bị vội vàng kéo lên hòa thành một mớ hỗn loạn. Makoto nhắm tịt mắt lại ngay lập tức.
"Tớ không thấy gì! Tớ thề tớ không thấy gì!"
"Cậu nói thế càng đáng nghi!" Aki gào lên, cũng đang che kín mặt.
Kazuo bị nguyên tấm ván gỗ đè lên lưng, chỉ còn thò đầu ra ngoài.
"Ai đó kéo tớ ra cái! Tớ không thấy đường!"
Hanzo nằm dưới cùng, giọng vẫn bình tĩnh đến kỳ lạ.
"Các quý ngài, kế hoạch có chút sai lệch nhỏ..."
"Sai lệch nhỏ cái đầu cậu!" Taeru hét lên.
Rồi cậu ngẩng đầu. Và nhìn thấy Ashina.
Cô đứng ở phía bên kia màn hơi nước, một tay giữ chặt chiếc khăn trước người, mái tóc đen với đuôi xanh lam ướt nhẹ bám vào cổ. Mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ. Nhưng điều khiến Taeru cứng họng không phải cơn giận ấy.
Mà là ánh mắt của cô. Không chỉ tức. Còn chan chứa đầy thất vọng.
"Gyokushi..."
Giọng cô rất nhỏ. Nhỏ đến mức gần như bị tiếng nước che mất. Nhưng Taeru nghe rõ, rõ đến mức đau lòng.
"Tôi cứ tưởng... cậu khác họ."
Lồng ngực Taeru như bị ai bóp nghẹt.
"Ashina, không phải...! Tớ thật sự chỉ định ngăn bọn họ lại thôi! Tớ thề đấy!"
"Ngăn bằng cách... đứng trên tường sao?"
"Không! Đó là... đó là một chuỗi lập luận sai trái mà tớ bị cuốn vào-"
"Đồ ngốc..."
Ashina cắn môi, đôi mắt sau cặp kính hơi run lên.
"Đồ ngốc biến thái!" Cô giơ tay.
ÀO!!!
Toàn bộ mặt nước trong hồ dâng lên như một bức tường khổng lồ.
"Khoan đã! Ashina! Ít nhất nghe tớ giải thích-"
"CÚT ĐI!"
Cơn sóng thần nhân tạo cuộn trào ập tới, nuốt chửng cả sáu chàng trai trong tiếng la hét thảm thiết.
Chỉ trong một khoảnh khắc, bọn họ bị cuốn phăng khỏi khu suối nước nóng, trôi tuột ra tận bờ suối bên ngoài như sáu chiếc lá rụng gặp lũ quét.
◆ ◆ ◆
Ba mươi phút sau.
Khu vực máy bán hàng tự động gần sảnh chính vắng lặng, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.
Makoto đứng đó trong bộ dạng tơi tả, ướt như chuột lột. Cậu vừa xoa cái hông đau điếng sau cú tiếp đất bằng mông lúc nãy, vừa lẩm bẩm nguyền rủa sự bất công của vũ trụ.
"Hôm nay đúng là đại họa... Taeru thì bất tỉnh nhân sự vì xấu hổ, Kiyoshi thì sưng một cục to đùng trên trán như quả ổi, Kazuo bị bắt nhặt ván gỗ đền tội... May mà cô Yuri chưa biết chuyện này. Không thì cả lũ xác định viết bản kiểm điểm đến gãy tay."
Cậu lục túi, lấy ra những đồng xu cuối cùng rồi nhét vào máy bán hàng.
"Trà xanh cho Taeru. Ít ra uống cái gì đó mát mát chắc cậu ấy tỉnh lại..."
Cạch.
Máy kêu rè rè. Rồi im bặt.
Lon trà xanh bị kẹt lơ lửng ngay mép khay, chênh vênh một cách rất đáng ghét.
"Hả? Bị kẹt á?! Trời ạ, 200 yên cuối cùng của mình... Sao hôm nay mình đen thế này? Hết sóng thần rồi đến máy nuốt tiền!"
Vừa dứt lời, một dòng nước nhỏ bay tới.
Nó uốn lượn mềm mại như một sợi dây trong suốt, nhẹ nhàng luồn vào khe máy, cuốn quanh lon trà rồi kéo nó rơi xuống khay một cách điệu nghệ.
Cạch.
"Để tớ lấy cho. Cái máy này hay dở chứng lắm."
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Makoto quay lại.
Một chàng trai trạc tuổi cậu đang đứng dưới ánh đèn vàng nhạt. Cậu mặc Yukata màu xanh dương sạch sẽ, mái tóc nâu sáng hơi ướt như vừa từ khu tắm khác trở về. Đôi mắt xanh biếc bình thản, trong veo như mặt hồ đêm.
Trái ngược hoàn toàn với bộ dạng thê thảm của Makoto lúc này, cậu ta trông sạch sẽ, lịch thiệp và bình yên đến mức hơi khó tin.
"À... ừ! Cảm ơn." Makoto nhặt lon nước lên, mắt vẫn hơi mở to. "Cậu điều khiển nước khéo thật đấy. Tinh tế hơn nhiều so với kiểu sóng thần hủy diệt tớ vừa nếm trải."
Chàng trai bật cười.
"Haha... Vậy chắc cậu vừa gặp một người dùng Thủy khá nóng tính rồi."
"Nóng tính là nói giảm nói tránh đấy..."
"Tớ là Daniel Bunora. Lớp 3-C." Cậu chìa tay ra. "Rất vui được gặp cậu."
"Ichinose Makoto. Lớp 3-E. Rất vui được gặp."
Makoto bắt tay cậu. Bàn tay Daniel mát lạnh, nhưng không lạnh lẽo. Giống nước suối chảy qua đá vào sáng sớm.
"Daniel... cậu là người nước ngoài à?"
"Con lai thôi. Mẹ tớ là người Anh, bố tớ là người Nhật." Daniel mỉm cười. "Còn cậu thì nổi tiếng hơn tớ tưởng đấy. Ichinose Makoto, người hạ robot cấp 4 bằng một nhát kiếm trong kỳ kiểm tra phân loại."
Makoto khựng lại.
"Lại chuyện đó nữa à... Trời ạ... Có vẻ ai cũng biết thật nhỉ."
"Tin đồn trong trường chạy nhanh hơn xe buýt lớp E mà."
"Ê... Câu đó đau đấy."
Daniel cười khẽ. Makoto gãi đầu, ánh mắt hơi lảng đi.
"Nhưng mà tớ không gian lận đâu. Tớ thề đấy. Chắc là lỗi máy móc hay điểm số gì đó nên mới bị đẩy xuống lớp E thôi... Chính tớ cũng còn hoang mang lắm. Ít nhất là nếu không phải cái bài lý thuyết kia..."
Daniel nhìn cậu một lúc. Không phải kiểu soi mói. Cũng không phải kiểu thương hại. Ánh mắt ấy bình tĩnh, như mặt nước đang lặng lẽ phản chiếu thứ nằm dưới đáy.
"Tớ không nghĩ cậu gian lận đâu..."
"Sao cậu biết?"
"Người gian lận thường khoái nói về thành tích của mình." Daniel đáp. "Cậu thì trông như chỉ muốn mọi người quên nó đi ấy."
Makoto chớp mắt. Rồi bật cười.
"Cậu nói chuyện sắc thật đấy, Daniel!"
"Ôi trời, có gì đâu mà!" Daniel nhặt lon nước thứ hai từ máy, lắc nhẹ. "Cứ khi nào gặp khó khăn, cậu có thể tìm tớ. Lớp C không xa lớp E lắm đâu."
"Ừ. Cảm ơn cậu, Daniel. Hy vọng chúng ta sẽ là bạn tốt."
"Tớ cũng hy vọng vậy."
Daniel vẫy tay chào tạm biệt. Makoto cầm lon trà xanh, quay trở về khu phòng nghỉ với dáng đi tập tễnh.
Daniel vẫn đứng dưới ánh đèn vàng một lúc lâu. Nụ cười trên môi cậu chưa tắt. Nhưng dòng nước trong lon trà xanh cậu đang cầm khẽ dao động dù không có gió.
"Ichinose Makoto..." Cậu lẩm bẩm rất nhỏ.
"Đúng là không giống lời đồn chút nào... Thú vị đấy..."
-
*Chú thích thêm:
[Onsen]: là suối nước nóng tự nhiên giàu khoáng chất của Nhật Bản, được đun nóng bởi địa nhiệt núi lửa. Trải nghiệm này giúp thư giãn, giảm đau nhức và làm đẹp da. Du khách thường tắm khỏa thân hoàn toàn và tuân thủ các nguyên tắc vệ sinh nghiêm ngặt tại các khu nghỉ dưỡng truyền thống (ryokan).