Chương 7 - Buổi Tập Huấn Luyện
"Chúng ta đi đâu vậy, Taeru?"
Makoto vừa đi vừa hỏi, tay cầm thanh kiếm gỗ được phát tạm quơ qua quơ lại. Lưỡi kiếm gỗ cắt vào không khí mấy đường vô nghĩa, trông giống trẻ con mới được mua đồ chơi hơn là một Sentinel tương lai.
"Ra Bãi tập số 2 chứ sao." Taeru rảo bước nhanh phía trước, trán lấm tấm mồ hôi. "Cô Yuri đã ra lệnh rồi. Chậm một giây là xác định rửa toilet cả tháng đấy. Cậu không thấy ánh mắt hình viên đạn của cô ấy lúc nãy à?"
"Ồ... Mà Bãi tập số 2 là chỗ nào? Nghe tên có vẻ... phèn phèn."
"... Cậu chưa xem bản đồ trường à?" Taeru khựng lại nửa nhịp.
"À tớ chưa có. Hay chút nữa về cậu in cho tớ một bản nhé? Tớ mù đường lắm. Thả tớ ra đây khéo mai tớ lạc sang Osaka mất."
"Hầy..." Taeru thở dài não nề, nhưng bước chân vẫn không chậm lại.
"Đi theo tớ. Nhanh cái chân lên. Chúng ta phải băng qua khu rừng phía sau Tòa nhà Cũ."
Con đường dẫn đến Bãi tập số 2 không được lát gạch phẳng lì như khu vực chính. Đó là một lối đất mòn gồ ghề, cỏ dại mọc um tùm hai bên. Càng đi sâu, hơi ẩm càng bám nặng vào da. Mùi đất ướt, mùi lá mục và mùi rêu xanh lẩn quẩn trong không khí, khiến những khối kính thép sáng bóng của Aetherium phía sau lưng bỗng trở nên xa xôi như một thế giới khác.
Cành cây thấp quệt qua vai áo Makoto. Đế giày cậu giẫm xuống lớp bùn mềm, phát ra những tiếng lép nhép khó chịu.
"Trường danh giá số một Nhật Bản mà còn có chỗ như này à?" Makoto nhăn mặt nhìn vệt bùn dính dưới ống quần.
"Ơ thì khu tập luyện mà, địa hình tự nhiên hẳn hoi." Taeru cười khổ. "Cậu sẽ quen thôi."
Sau gần mười phút vừa đi vừa chạy, cả hai cuối cùng cũng đến nơi. Makoto không khỏi khựng lại.
Bãi tập số 2 không giống một sân tập trong trường học. Nó giống một chiến trường thu nhỏ bị bỏ quên giữa rừng hơn.
Một khoảng đất rộng trải dài với địa hình lồi lõm phức tạp. Những gò đất nhấp nhô, đá vôi lởm chởm mọc lên như răng thú, vài dòng suối nhân tạo nước đục ngầu chảy xiết qua các rãnh đá. Bao quanh bãi tập là những bụi cây rậm rạp cao quá đầu người, gió luồn qua tán lá tạo thành tiếng xào xạc khô khốc, nghe như có thứ gì đang thở trong bóng râm.
Hàng chục học sinh lớp E đã có mặt. Người thì khởi động cổ tay, người kiểm tra vũ khí, người ngồi xổm dưới đất quấn lại băng bảo hộ. Tiếng kim loại va vào nhau lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào và tiếng ai đó chửi thề vì giẫm phải bùn hòa vào nhau, làm xao động cả một góc rừng.
Cô Yuri đứng trên một tảng đá cao nhất.
Tà áo vest đen của cô bay phần phật trong gió. Hai tay khoanh trước ngực, mái tóc búi gọn không hề rối dù chỉ một sợi. Ánh mắt sau gọng kính quét qua toàn bộ sân tập như lưỡi dao mỏng đang kiểm tra từng vết xước.
"Tập trung."
Giọng cô vang lên đanh gọn. Không cần loa phóng thanh. Vậy mà mọi âm thanh lập tức bị cắt phăng.
"Bây giờ chia thành các nhóm hai người. Mỗi nhóm tự tìm một khu vực riêng để đấu tập đối kháng. Tôi không quan tâm các em dùng kiếm, quyền, vật, khóa khớp hay lăn lê bò toài dưới bùn. Sau một tiếng, nếu áo ai còn khô ráo sạch sẽ, tôi sẽ tự mình giúp người đó hiểu thế nào là vận động."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cả lớp. Yuri phất tay.
"Giải tán. Bắt đầu!"
◆ ◆ ◆
Đương nhiên, Makoto và Taeru lập tức bắt cặp với nhau. Hai người chọn một khu vực gần mỏm đá vôi, tương đối trống trải và ít người qua lại. Makoto đặt thanh kiếm gỗ lên vai, mắt đảo quanh quan sát.
Ở phía xa, một nữ sinh đang dùng dây xích kim loại quấn quanh ba cọc gỗ, nhưng vừa kéo thử đã bị lực phản hồi giật ngược ngã chổng vó xuống bụi cỏ. Một nam sinh khác cầm tấm khiên phản lực, vừa kích hoạt đã bị chính luồng đẩy hất bay lùi mấy mét, đập lưng vào thân cây cái rầm. Gần đó, một cậu bạn đeo găng tay thép đang cố tạo xung điện, nhưng tia lửa bé xíu vừa lóe lên đã làm tóc mái cậu ta dựng ngược.
"Ở đây không phải ai cũng dùng kiếm nhỉ?" Makoto chớp mắt.
"Ừ." Taeru xoay xoay cây gậy gỗ trong tay cho nóng người. "Sentinel không chọn vũ khí theo sở thích đâu. Nó còn tùy Echoea của cậu chịu nghe lời kiểu gì nữa. Có người hợp kiếm, có người hợp cung, khiên phản lực, dây xích, hoặc mấy Vật phẩm Cộng hưởng nén Echoea bên trong."
"Phức tạp thật. Tớ tưởng cứ cầm kiếm lên là chém thôi chứ."
"Nếu chỉ biết chém bừa thì cậu không sống nổi qua năm nhất đâu."
"Nghe như đang chửi thẳng vào mặt tớ vậy." Makoto nhìn thanh kiếm gỗ trên vai mình.
"Tớ đang nói chung thôi. Cậu tự thấy nhột thì... chịu."
Makoto ngồi phịch xuống một tảng đá, thở dài thườn thượt.
"Mà cậu đang tập cái gì đấy? Múa may quay cuồng như khỉ làm xiếc vậy?"
"Này! Ăn nói cẩn thận!" Taeru phồng má, lập tức dựng thẳng người. "Đây là kỹ thuật Hỏa Luân đấy nhé. Tớ xoay gậy tạo lực ly tâm, kích hoạt ma sát không khí rồi mượn Echoea Hỏa để tạo ngọn lửa bao quanh hai đầu gậy."
"Ồ... Nghe cũng ngầu đấy. Làm thử xem nào."
"Từ từ. Tớ chưa thuần thục lắm..."
ĐÙNGGG!!!
Một tiếng nổ kinh hoàng bất ngờ dội lên từ bìa rừng gần đó.
Mặt đất dưới chân Makoto rung bần bật. Lá cây rơi lả tả. Chim chóc trong rừng hoảng loạn bay tán loạn lên trời. Từ phía xa, khói đen cuồn cuộn bốc lên như vừa có thứ gì phát nổ giữa đống xăng.
"Cái quái gì thế?! Khủng bố à?" Makoto bật dậy, tay đặt lên chuôi kiếm gỗ theo phản xạ.
Ở tảng đá phía xa, Yuri chậm rãi cúi xuống ghi gì đó vào cuốn sổ nhỏ trên tay. Vài học sinh gần đó nhìn thấy, lập tức tái mặt.
Từ trong làn khói đen đặc, hai bóng người vút lên trời.
KENG! KENG! BÙM!
Tiếng kim loại va chạm nảy lửa xé rách không khí. Một bóng người được bao bọc trong ngọn lửa đỏ cam rực rỡ, bóng còn lại cuốn quanh những dòng nước xoáy xanh thẫm. Hai bên lao vào nhau điên cuồng giữa không trung, mỗi lần va chạm lại làm hơi nước nổ bung thành từng đám trắng xóa.
"CHẾT ĐI TÊN KHỐN!"
"MÀY MỚI LÀ KẺ PHẢI CHẾT ĐI ẤY!"
Makoto và Taeru ngơ ngác nhìn nhau.
"... Đó là đấu tập à?"
"Ờm... Tớ cũng muốn tin vậy."
Hai bóng người tiếp tục quấn lấy nhau, chém, đá, vật lộn giữa không trung, cho đến khi trọng lực kéo cả hai rơi tự do xuống ngay khu vực Makoto đang đứng.
"Này... Hình như hơi gần quá rồi đó." Taeru lùi lại nửa bước.
RẦM!!!
Một cú tiếp đất kinh hoàng.
Bụi đất và đá vụn bắn tung tóe. Makoto phải giơ tay che mặt, mùi bùn ẩm và khói cháy táp thẳng vào mũi. Khi lớp bụi tan bớt, một cái hố nhỏ hiện ra giữa bãi tập.
Dưới hố, hai chàng trai đang nằm đè lên nhau. Tay chân khóa chặt. Trán cụng vào trán. Mặt đối mặt. Hai người gầm gừ như thú hoang vừa bị nhốt chung một lồng.
"Tại sao mày vẫn chưa trả tao tiền ăn trưa tuần trước hả tên khốn?! Tao đói rã ruột đây này!"
"Tao không thích trả đấy! Mày làm gì được tao?! Có giỏi thì cướp lại đi!"
Taeru rụt rè bước tới, nụ cười đông cứng trên mặt.
"À, ờm... xin lỗi đã làm phiền cuộc vui. Nhưng hai cậu có thể... tách ra được không? Trông hơi kỳ cục..."
Hai chàng trai đang vật lộn khựng lại. Họ đồng loạt quay đầu nhìn Taeru và Makoto, rồi nhìn xuống tư thế của chính mình.
"Á Á Á!!!"
Cả hai hét toáng lên, bật dậy nhảy lùi ra xa như vừa đụng phải nước sôi, ra sức phủi bụi quần áo.
"Hả?! Bọn này đang đánh nhau, bộ mù à không thấy sao?!" tên tóc đỏ gào lên.
"Nhưng mà... khu vực của hai người là bìa rừng đằng kia mà? Sao lại bay sang tận mỏm núi này?" Taeru chỉ tay về phía đám khói xa xa.
"Ơ... thế á?"
Hai người nhìn nhau. Một khoảng lặng rất ngắn trôi qua, rồi cả hai lập tức chỉ tay vào mặt đối phương.
"Tại mày!"
"Tại mày ấy!"
"Ai bảo mày hất tao bay sang đây?!"
"Mày mới là đứa dụ tao ra đây trước!"
"Haha, hai người giống nhau thật nhỉ. Cứ như anh em sinh đôi ấy." Taeru cười mỉm.
"KHÔNG CÓ! AI THÈM LÀM ANH EM VỚI CÁI THẰNG ĐẦU ĐẤT NÀY!"
Cả hai đồng thanh hét lên, rồi quay sang lườm nhau cháy mắt.
Sau một hồi cãi vã ỏm tỏi, họ cuối cùng cũng chịu bình tĩnh lại.
Người tóc đỏ bước tới trước. Lớp áo đồng phục che khuất cơ bắp cuồn cuộn đã dính đầy bụi. Mái tóc đỏ cam dựng ngược hai bên như ngọn lửa đang cháy, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ hoang dã và hiếu chiến. Trên vai áo còn vương vài vệt cháy xém nhỏ, nhưng bản thân cậu ta có vẻ chẳng buồn để ý.
"Cậu là học sinh mới đúng không? Ichinose... Makoto à? Nghe đồn cậu chém nát con robot trong bài kiểm tra hả?"
"Đúng vậy. Tớ là Makoto." Cậu gật đầu, rồi chỉ vào đám khói sau lưng họ. "Còn hai cậu là ai mà làm ầm ĩ thế?"
"Hideyoshi Kazuo." Tên tóc đỏ vỗ mạnh vào ngực mình. "Nhớ cho kỹ."
Người còn lại phủi nhẹ bụi trên vai áo rồi mới bước tới. Trái ngược với Kazuo, cậu ta có dáng người mảnh khảnh nhưng săn chắc, mái tóc đen vuốt ngược gọn gàng, đôi mắt màu lục bảo sắc bén như mặt nước dưới ánh trăng. Dù vừa lăn lộn dưới bùn, cậu vẫn cố chỉnh lại cổ áo đồng phục cho ngay ngắn, như thể mất thẩm mỹ mới là thương tích nghiêm trọng nhất.
"Kiyoshi Aki." Cậu đáp, giọng trầm và lạnh hơn. "Rất tiếc vì phải ra mắt trong một tình huống thiếu trang nhã thế này."
"Thiếu trang nhã cái đầu mày!" Kazuo lập tức gầm lên.
"Hỏa và Thủy à? Hèn gì cãi nhau như chó với mèo." Makoto nhìn hai người, rồi gật gù.
"Cẩn thận cái mồm đấy lính mới." Kazuo hừ mũi, bẻ khớp tay răng rắc. "Bọn này không phải chó mèo. Bọn này là kẻ thù định mệnh!"
"Kẻ thù định mệnh vì một bữa trưa chưa trả tiền?"
"Vấn đề không nằm ở tiền!" Kazuo gân cổ. "Nó nằm ở danh dự!"
"Danh dự của mày có giá bằng một suất yakisoba à?" Aki lạnh nhạt hỏi.
"MÀY MUỐN CHẾT À?!"
Hai cái trán lại cụng vào nhau chan chát.
Taeru vội vàng chen vào trước khi sân tập số 2 có thêm một hố mới.
"Mà sao nãy hai cậu tập kiểu gì mà tạo ra vụ nổ to thế? Echoea Hỏa và Thủy đâu có phản ứng nổ trực tiếp mà."
"À." Kazuo lập tức khoanh tay, mặt vênh lên đầy tự hào. "Vật lý cơ bản thôi. Thằng kia dùng nước nén áp suất cao, tớ dùng lửa nhiệt độ cao. Nước bị nung quá nhanh trong không gian hẹp thì bốc hơi đột ngột, thể tích giãn nở cực mạnh. Chênh lệch áp suất đủ lớn thì... bùm."
Taeru chớp mắt. Makoto cũng chớp mắt.
Aki nhướng mày. "Ồ. Hóa ra trong đầu mày thật sự có thứ khác ngoài cơ bắp."
"Im đi! Tao giỏi hơn mày đấy!"
"Vậy sao bài kiểm tra lý thuyết lại suýt trượt?"
"Vì chữ nhiều quá!"
"Lý do rất có chiều sâu nhỉ... Đừng làm tao cười."
"Mày đang mỉa tao đúng không?!"
Aki không thèm trả lời Kazuo nữa. Cậu quay sang Taeru, ánh mắt dừng lại trên đôi đồng tử hai màu.
"Còn cậu, cậu bạn hai màu mắt. Nghe nói cậu mang song hệ Hỏa - Thủy?"
"Hehe... đúng vậy. Nhưng tớ mới ở mức cơ bản thôi." Taeru cười ngượng.
"Song hệ đối nghịch." Kazuo gãi cằm, vẻ mặt hiếm hoi nghiêm túc lại. "Nếu thuần thục được cả hai, cậu sẽ là quái vật đấy."
"Quái vật gì chứ... tớ còn rớt xuống lớp E đây này." Taeru hơi khựng lại.
"Lớp E thì sao?" Kazuo nhún vai. "Ở đây toàn lũ có vấn đề mà. Vấn đề của cậu chắc là chưa nổ đủ to thôi."
"Đừng nghe lời khuyên từ kẻ lấy phát nổ làm tiêu chí đánh giá nhân sinh." Aki nói.
Makoto bật cười.
"Còn Ichinose?" Aki quay sang cậu. "Cậu hệ gì?"
"Tớ á? À thì... tớ vẫn chưa biết nữa. Chắc là... hệ Vô Dụng chăng?"
"Xàm xí." Aki nheo mắt. "Hạ robot 0.05 giây mà vô dụng thì bọn này là rác rưởi à?"
Makoto cười trừ, cố lảng ánh mắt đi.
"Tớ chỉ ăn may thôi."
Trong lúc Makoto còn chưa biết nên nói gì, một tiếng còi sắc lẹm bỗng vang lên.
HUÝTTTTTTT!!!
Âm thanh xé toạc bầu không khí.
"Tập trung. Tất cả lết xác về đây ngay." Giọng cô Yuri vang lên qua loa phóng thanh, lạnh lùng đến mức vài học sinh đang cười đùa cũng lập tức cứng đờ.
◆ ◆ ◆
Khi mọi người đã tập hợp đầy đủ tại khu vực trung tâm, Yuri vẫn đứng trên tảng đá ban nãy.
Cuốn sổ nhỏ nằm trong tay cô. Ánh mắt cô chậm rãi quét qua đám học sinh lấm lem bùn đất, rồi dừng lại ở mảng cây cối cháy đen phía bìa rừng. Kazuo và Aki đồng loạt cúi đầu, hiếm hoi đạt được sự ăn ý đáng ngờ.
"Thời gian khởi động kết thúc." Yuri nói. "Bây giờ tôi sẽ chọn ngẫu nhiên vài cặp để kiểm tra thực chiến. Tôi muốn xem các em đã làm được trò trống gì nãy giờ, hay chỉ toàn tán phét và phá hoại tài sản nhà trường."
Kazuo ho khẽ. Aki cũng nhìn sang chỗ khác.
"Tôi đã truyền Echoea vào đám Hình nhân Giả lập bên kia." Cô chỉ tay về phía góc sân.
Một hàng hình nhân gỗ đứng lù lù dưới bóng cây. Chúng không phải những khúc gỗ vô tri. Trên ngực mỗi con đều khắc ký tự phát sáng màu xanh lam, các khớp nối được bọc kim loại, đầu gỗ hơi cúi thấp như đang ngủ.
"Đừng coi thường chúng. Đám hình nhân này được lập trình AI chiến đấu cơ bản và có khả năng phản đòn. Các em có mười lăm phút để hạ gục chúng. Dùng bất cứ thủ đoạn gì cũng được. Miễn là thắng."
Yuri mở danh sách.
"Nhóm đầu tiên..." Ngón tay cô dừng lại. "Cặp đôi phá hoại nhất cái bãi này. Kiyoshi Aki và Hideyoshi Kazuo. Lên sân."
"Hả?"
Kazuo và Aki nhìn nhau. Rồi cùng lúc nhếch môi cười. Một nụ cười đầy sát khí và hưng phấn.
"Gì đây? Đám gỗ mục này tao sẽ dọn dẹp trong một nốt nhạc!" Kazuo bẻ khớp tay răng rắc.
"Để tao. Lửa của mày chỉ tổ làm cháy rừng rồi tăng tiền đền bù thôi." Aki chỉnh lại cổ áo.
"Hừ! Biến ra chỗ khác mà học hỏi đi!"
Keng!
Hai thanh Rìu chiến được Kazuo rút ra từ sau lưng. Lưỡi rìu to bản sáng loáng, những đường vân đỏ rực chạy dọc trên thân kim loại như mạch máu đang đập.
"Xé xác chúng nào!"
Rầm!
Kazuo dậm chân xuống đất.
Mặt đất dưới chân nứt toác. Cơ thể cao lớn của cậu lao thẳng vào bầy hình nhân như một con tê giác điên, hoàn toàn không có khái niệm phòng thủ.
Bọn hình nhân lập tức tỉnh dậy. Ký tự xanh trên ngực lóe sáng. Ba con đầu tiên lao tới, vung kiếm gỗ xuống theo ba góc khác nhau.
"Chậm quá!"
Hai chiếc rìu trên tay Kazuo xoay tròn, tạo thành một cơn bão thép. Tiếng gỗ gãy răng rắc vang lên chói tai. Những thanh kiếm gỗ bị chém vụn, đầu ba con hình nhân bay phăng ra cùng lúc, gỗ vụn bắn tung tóe lên không trung.
Hơi nóng bùng lên.
Makoto đứng ngoài sân vô thức nheo mắt. Làn nhiệt táp vào mặt khô rát, mùi gỗ cháy khét lẹt trộn với bụi đất vừa bị lưỡi rìu cày nát, khiến không khí trở nên nồng nặc.
"Chưa đủ!"
Kazuo gầm lên. Cơ bắp trên hai cánh tay căng phồng, mạch máu nổi lên cuồn cuộn dưới da. Những đường vân đỏ trên lưỡi rìu sáng rực.
"Liệt Hỏa Trảm!"
Cậu chém hai rìu thành hình chữ X.
Một luồng nhiệt lượng kinh hoàng bùng nổ từ lưỡi rìu. Hai vệt lửa khổng lồ xé toạc không khí lao đi, nuốt chửng năm con hình nhân đang đứng thành hàng. Chúng bốc cháy dữ dội, thân gỗ cong vặn lại trong tiếng nổ lách tách, rồi tan thành than vụn trước khi kịp ngã xuống đất.
"Hahaha! Thấy chưa! Đây là sức mạnh tuyệt đối!"
Kazuo chống rìu xuống đất, cười đắc thắng giữa đám khói và tro tàn. Aki đứng phía sau, lắc đầu ngán ngẩm.
"Thô bỉ. Ồn ào. Thiếu thẩm mỹ. Mày đánh thế thì nát hết cả chiến lợi phẩm."
Makoto đang nhìn Kazuo thì đầu ngón tay bất giác giật nhẹ.
"Lưng trái hở rồi..." Câu nói bật ra rất khẽ.
Taeru nghe vậy liền quay sang.
"Hả?"
Ngay khoảnh khắc ấy, một con hình nhân tinh anh to hơn bình thường bất ngờ xuất hiện từ điểm mù sau lưng Kazuo. Ký tự trên ngực nó sáng rực hơn những con khác. Cây chùy gai khổng lồ trong tay nó bổ xuống đầu Kazuo với tốc độ đáng sợ.
"Cẩn thận!" Taeru hét lên.
Kazuo quay đầu, khoảng cách quá gần để né. Nhưng một bóng đen đã lướt qua.
Vút!
Aki biến mất khỏi vị trí cũ.
Cậu di chuyển nhanh và êm như một dòng nước chảy qua khe đá. Trên tay cậu xuất hiện một thanh Naginata dài gần hai mét, thân giáo đen tuyền chạm khắc hoa văn sóng nước tinh xảo, mũi giáo sắc lẹm tỏa ra hàn khí mỏng.
Aki xoay người. Lưỡi giáo vẽ một vòng tròn trong không khí. Nước xoáy dâng lên từ dưới chân, bao quanh cơ thể cậu thành một lớp màn xanh thẫm, chặn đứng cây chùy gai giữa chừng.
Binh!
Sóng nước nổ tung. Những giọt nước lạnh bắn tới tận chỗ Makoto, đọng lên má cậu như mưa vụn.
"Nhẹ nhàng thôi..."
Aki thì thầm. Cổ tay cậu xoay nhẹ. Lưỡi Naginata uốn theo một quỹ đạo mềm mại, gần như lười biếng.
"Thủy Ảnh Kích."
Cậu đâm liên tiếp về phía trước. Tốc độ nhanh đến mức đầu giáo để lại hàng chục tàn ảnh mờ trong không khí. Những mũi nước áp suất cao bắn ra từ lưỡi giáo, xuyên thủng ngực và các khớp nối của con hình nhân tinh anh. Tiếng nước rít qua gỗ nghe sắc lạnh như lưỡi dao mỏng cứa vào xương.
Hệ thống ký tự xanh trên ngực hình nhân chập chờn rồi tắt phụt. Con hình nhân khổng lồ đổ sụp xuống, vỡ thành từng mảnh nhỏ giữa vũng nước loang rộng.
Aki thu giáo về, hất nhẹ mái tóc đen ra sau. Phong thái ung dung như thể vừa hoàn thành một động tác trà đạo thay vì cứu Kazuo khỏi bị đập bẹp đầu.
"Đấy gọi là kỹ thuật. Hiểu chưa, đồ đầu đất? Sức mạnh không kiểm soát chỉ là phá hoại."
Kazuo nhíu mày, mặt đỏ gay vì tức. Nhưng rồi cậu bật cười, vác rìu lên vai.
"Hừm... cũng được đấy. Mày nhanh hơn lần trước một chút. Nhưng đừng tưởng múa may vài đường là hơn tao nhé. Tao giết được tám con, mày mới hạ một con to xác thôi!"
"Chất lượng hơn số lượng, đồ ngu."
"Mày nói ai ngu hả?!"
"Người phải hỏi lại câu đó."
Hai người lại trừng mắt nhìn nhau. Một Lửa. Một Nước.
Một cục súc đến mức mặt đất dưới chân cũng phải nứt theo từng bước chạy. Một tinh tế đến mức từng nhát đâm cũng giống như được đo bằng thước.
Đối lập hoàn toàn. Nhưng khi đứng chung giữa sân tập cháy xém, họ lại tạo thành một thứ cân bằng kỳ lạ.
Makoto nhìn cảnh đó, bàn tay đang cầm kiếm gỗ vô thức siết chặt hơn.
Hơi nóng từ lửa vẫn còn đọng trên da. Vài giọt nước lạnh của Aki trượt xuống cằm. Mùi gỗ cháy, mùi bùn ẩm, mùi kim loại từ vũ khí va chạm với nhau làm lồng ngực cậu nóng lên từng chút một.
"Lớp E... toàn những người như vậy sao?"
Taeru đứng bên cạnh cười khổ.
"Tớ đã bảo rồi mà. Ở đây ai cũng có vấn đề của riêng mình. Hideyoshi phá hoại tài sản quá nhiều nên bị trừ điểm hạnh kiểm. Còn Kiyoshi thì... lười làm bài lý thuyết y như cậu đấy."
"Ra là vậy..."
Makoto nhìn Kazuo và Aki vẫn đang cãi nhau chí chóe trước mặt Yuri.
Cái lớp bị gọi là đáy xã hội ấy, hóa ra không phải nơi chứa những kẻ vô dụng. Nó giống một cái chuồng tạm bợ hơn. Nơi học viện nhốt những con thú chưa ai biết phải thuần hóa ra sao.
Makoto cúi nhìn thanh kiếm gỗ trong tay mình. Không hiểu vì sao, dòng máu trong người cậu bắt đầu nóng lên. Có lẽ, lớp E này thú vị hơn cậu tưởng.
-
*Chú thích thêm:
[Naginata]: Hay còn được gọi là [Thế Đao], là một loại vũ khí cán dài và là một trong nhiều loại kiếm truyền thống của Nhật Bản. Naginata bao gồm phần cán gỗ dài nối với một lưỡi kiếm cong ở đầu, tương tự như giáo mác nhưng có lưỡi rộng và sắc bén giống như kiếm.
[Yakisoba]: là món mì xào cổ điển của Nhật Bản, cực kỳ nổi tiếng trong ẩm thực đường phố và các bữa ăn gia đình.