Chương 6: Chuẩn bị oánh lộn





Chương 6:

Trong vũ trụ bao la rộng lớn, những ngôi sao sáng dần bị bao phủ bởi bóng tối, một giọng nói bất chợt vang lên: “Wow tuyệt vời quá đi, đây là địa cầu mà đám thấp hèn và dị tộc cùng sinh sống sao?” Cô ta cười phá lên, “Nó sắp biến thành màu đen rồi kìa, thật xấu xí.”

Lúc này một cái đầu lú ra đằng sau cô nàng, hỏi với vẻ mặt vô cùng ngây thơ: “Ụa em thấy nó màu xanh mà chị?”

Lam Vy: “...”

Cho tôi giả làm phản diện tí đi! Thật là quê không chịu nổi luôn á!

“Những gì người lớn nói con nít không cần biết đâu.” Cô tỏ vẻ thâm sâu khó lường, cậu bé đằng sau “ò” cho có lệ.

Lam Vy nhìn lại quả địa cầu xanh… “đen” trước mặt, tính toán con đường tiếp theo. Cô là con gái thứ ba của Lam tộc - một trong tứ đại hoàng gia của vũ trụ, vì lỡ phá hủy tòa thành trong Sao Thủy mà cô bị cha của mình là kẻ thống trị Sao Thiên Vương vạn dặm xa xôi gửi tin về Sao Thủy bắt cô thăm dò địa cầu. Nguyên văn của ổng là:

“Con gái ngoan của cha, nếu con muốn tạ lỗi cho sai lầm của mình thì hãy tìm cách xâm chiếm địa cầu đi nhé, con đi thăm dò thôi là được rồi nè, việc nhẹ nhiều ý nghĩa con ha? Còn nếu con không chịu thì cũng không sao, trở về đấu với cha một trận sống còn con nhé? Cha yêu con nhiều, moa. 

P/s: Mẹ con đã đồng ý rồi, hết đường lui rồi nhé con yêu.”

Eo ơi, gớm chết đi được.

Còn cậu nhóc đằng sau cô là con trai độc đinh của bạo chúa Sao Thủy, đồng minh cùng cô phá hủy tòa thành, sau khi hay tin con trai mình làm việc xấu, cha của cậu nhóc này ngay lập tức đá đít con mình ra khỏi Sao Thủy, nguyên văn là: “Tự sinh tự diệt, ba ngàn năm sau còn sống thì quay về.”

Lam Vy và cậu nhóc đều đồng thanh: “Thật độc ác!”

Quan trọng hơn là, cô khều cậu nhóc, “Em điều tra được thông tin của người đó chưa?”

Từ Khải đang loay hoay với món đồ chơi mẹ cậu khóc lóc ỉ ôi nhét vào tay cậu, trả lời đại đại: “Em coi rồi, trừ việc có mái tóc trắng ra thì cái gì cũng không biết.”

Lam Vy: “Hả?”

“Nghe đâu người đó chỉ được cái tứ chi phát triển thôi.” Từ Khải liếc cô.

Lam Vy bực mình nhéo tai thằng nhóc: “Mi mới tí tuổi đầu, chưa du hành vũ trụ bao giờ thì biết gì về lòng người hiểm ác chứ.”

Từ Khải nhỏ tuổi không hiểu ý của Lam Vy là gì, chỉ nghiêng đầu chấm hỏi chấm hỏi. Cậu nhóc chỉ thấy được những gì có trên giấy tờ chứ không thể biết được sự thật ở đằng sau.

Bỗng một bóng đỏ lướt qua hai người, chỉ để lại một giọng cười điên cuồng: “Lam Vy à, gu cô đổi thành nhóc con tí tuổi rồi hả? Hơi biến thái đấy nha!”

Lam Vy nghiến răng, là dân Sao Hỏa đáng ghét, ỷ vào việc mới “kết thông gia” với Sao Mộc liền kiêu ngạo. Cô nắm tay kêu rắc rắc khiến Từ Khải hoảng sợ lùi ra xa. 

“Cô thắng thua với em ấy làm gì, hai người dù gì cũng là bạn học với nhau, sau này quay về học viện biết nói sao với viện trưởng chứ?” Một giọng nói trầm ổn vang tới, người yêu của cô nàng tóc đỏ kia vội hòa giải cho bạn gái mình.

Đứng đối diện Lam Vy là thiếu niên tóc xanh nhạt, con trai của kẻ thống trị Sao Mộc, thái tử Sao Mộc danh chính ngôn thuận, thân phận không hề tầm thường, tục xưng là Mộc Quý Ngữ. Người như tên, nói câu nào hiền lành câu đó.

Đâu như cô gái tóc đỏ đằng kia đang ghen ngầm bay tới.

“Anh nói với cô ta nhiều lời như vậy làm gì, nhanh chân lên nào, em mong chờ lắm rồi!!!”

Hồng Tú kéo áo bạn trai mình rời đi.

“Làm phiền rồi, Tam công chúa, Đại hoàng tử.”

Hồng Tú là quận chúa của Sao Hỏa, con gái em trai kẻ thống trị Sao Hỏa, mạnh mẽ cả bên trong lẫn bên ngoài, toàn thân dát lớp phòng ngự dày cộm. Nhìn hai người vô cùng xứng đôi vừa lứa. Không ngờ chuyến đi thăm dò này còn có các thế lực khác nhúng tay vào, địa cầu quan trọng vậy sao?

Lam Vy nhăn mày, kéo Từ Khải cao bằng một nửa mình bay về địa cầu.

“Không xong rồi, một đám người quái dị đang bay tới Trái Đất với tốc độ nhanh chóng, vệ tinh không đuổi theo kịp, mau báo cáo cho ngài Kim!” Thống lĩnh canh cổng của thành phố Ánh Sáng nhận được tin báo từ vệ tinh, nhanh chóng gửi thông tin đến Tổng bộ chung của địa cầu.

Lúc này Nhan Đình Phong đang nằm trên ghế lười nhâm nhi dĩa trái cây cậu mới chôm được từ con cáo già (Nguyễn Hồng) kia. Ti vi đang chiếu tới khúc gay cấn nhất.

Nhân vật nữ chính: “Anh buông tay em ra đi, chúng ta không là gì của nhau nữa…”

Nhân vật nam chính bá đạo “ka be đon”  nữ chính vào tường: “Dù trong mơ, em cũng không thể thoát khỏi tay tôi.”

Nhân vật nữ chính: “Vậy cô ta, người vợ của anh…”

Nhân vật nam chính: “Anh sẽ lập tức ly hôn ngay với cô ta nhé?”

Nhan Đình Phong nhấc chân đá ti vi ra khỏi kệ, Nguyễn Hồng bình thường hay coi mấy cái này à? Hiện tại cậu đang ở trong nhà với hai cấp dưới của mình. Người ngoài (Trần Thụy Vũ) nhìn vô tưởng họp cái gì quan trọng lắm nhưng thật ra:

Trần Ánh nhìn cậu với ánh mắt ai oán: “Đây là kiểu phim đang hot…”

“không được, em còn con nít, xem mấy cái này hư não đấy.” Nhan Đình Phong quyết tâm.

Cô chỉ có thể rưng rưng nước mắt nhìn ti vi nát bét, khóc thầm. Nguyễn Hồng đang tưới cây hắc xì một cái. 

Nhan Đình Phong thẫn thờ một lúc lâu, sao không thấy ngài ấy thông báo gì cho mình hết nhỉ?

Một thành phố thường có một kẻ đứng đầu và một người đại diện. Nhưng vì một lý do nào đó mà kẻ đứng đầu của thành phố này đi đâu mất tiêu, giao mọi việc cho cấp dưới rồi lượn lờ quậy phá. 

Nhan Đình Phong cười nhếch mép, làm sao qua mắt được cậu chứ. May mà người đó còn có lương tâm để một “kẻ đứng đầu” phiên bản nửa nạc nửa mỡ lơ lửng trong nhà cậu suốt 7 tháng để hỗ trợ cậu. 

Vừa mới nhắc thì cậu đã thấy một bóng trắng lượn lờ trên trần nhà.

Nhan Đình Phong: “...”

Ngài làm gì trên đó thế “bóng trắng sa ma”?

Nguyễn Hồng ở bên ngoài đang hát vu vơ thì thấy trời đột ngột chuyển mây đen, ngay lập tức cậu biến sắc. 

Thảm họa tới rồi. Giặc trong thù ngoài tới cả rồi.

“Reng reng reng.”

Điện thoại kế bên Nhan Đình Phong reo lên, cậu lười biếng nhấc máy: “Alo? Nghe rõ trả lời.”

Trần Thụy Vũ báo tin cho cậu: “Có những kẻ lạ mặt đột ngột xông vào Trái Đất tình cờ trùng ngay ngày số lượng vết nứt tăng mạnh, những thành phố nhỏ đã cử người giải quyết xong nhưng vẫn còn một nơi mà chúng tôi không vào được. Tôi biết ngài đang không ở đây nhưng có thể cử người đại diện của ngài tới được không ạ?”

Thật sự là bất đắc dĩ lắm anh mới gọi cuộc gọi này, đa số các người đại diện đều đi giải quyết thành phố của mình, không ai có thời gian trùng khớp để giúp nơi đó cả. Mặc dù anh không ưa tộc Bất Diệt lắm nhưng không thể thấy chết mà không cứu chứ!? Chưa kể anh có dự cảm nếu không mau giải quyết sẽ dẫn đến những thảm họa khôn lường. 

Nếu vết nứt là con người thì chắc chắn tính cách của nó sẽ là khó ở, khó chịu và khó ưa. Nó chỉ cho người có cùng đẳng cấp hoặc hơn nó chút vào, những người quá mạnh hoặc quá yếu sẽ không thể chạm đến một cọng lông mày của nó - lý do cơ bản mà Trần Thụy Vũ không thể trực tiếp giúp đỡ. 

Nói thẳng thừng là yếu quá nên nó chê, mạnh quá nên nó sợ á. 

“Địa chỉ ở đâu vậy?”

“Thành phố Bóng Tối, tọa độ xxxx.” Trần Thụy Vũ nói thêm, “Người đại diện nào của ngài cũng được ạ.” 

Nhan Đình Phong vẫn bình thản cắn trái cây như đang nghĩ cái gì đó.

Trần Thụy Vũ không nghe được tiếng trả lời liền không biết làm sao, một lát sau anh nghe thấy một giọng nói trong trẻo: “Ừ, người đại diện duy nhất của ngài ấy tới liền đây, vội gì chứ.”

Trần Thụy Vũ thở phào nhẹ nhõm rồi bỗng nhận ra điều gì đó.

“Cậu là…?”

Nhan Đình Phong cúp máy, chớp mắt liền biến mất. 

Người đại diện của Châu Đình Mộng Vũ, chỉ có duy nhất một mình cậu Nhan Đình Phong.

Nguyễn Hồng bất ngờ xong rồi thản nhiên cắt bông cắt hoa, “Trần Ánh” bỗng đứng dậy nằm trên ghế lười mà ban nãy Nhan Đình Phong đã nằm. Ánh mắt sắc bén không thể che giấu được nữa. 

“Tâm trạng của “cô” đang rất tốt nhỉ?”

“Tháng này tăng lương.” Không còn là giọng nói trong trẻo của cô gái thường ngày, thay vào đó là giọng của người đàn ông trưởng thành, không quá trầm, đủ làm điên đảo biết bao nhiêu người. 

Nguyễn Hồng trong lòng thầm nghĩ: Oceee tuyệt cú mèo! Trông trẻ kiểu này cậu làm được!

***

Tác giả: Mọi người nhận ra chưa? Có người là “simp” á, người nha.





0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout