Tâm sự của tác giả - Quang Nguyên H-ng


Cảm hứng viết truyện ngắn “Mỗi ngày vẫn thế, còn tôi…” đến từ những kỷ niệm buồn của những bạn bè mình trong thời gian du học, sinh sống ở nước ngoài.

Rất nhiều người đi du học theo mong muốn của bố mẹ, chọn những ngành học không đúng với sở thích và sở trường chỉ vì nó thời thượng hoặc nghe nói là dễ tìm việc. Đi du học rồi mới thấy rằng sự lạc lõng và cô đơn rất dễ dàng ập đến, tạo ra sự chới với và những nỗi buồn khó mà chịu nổi vì không giãi bày được, nhất là khi gia đình và bạn bè quen thuộc không thể hình dung ra những khó khăn của môi trường sống mới nhiều mới mẻ, xa lạ, thử thách.

Và những người có khi không thể vượt qua điều đó, dẫn đến sự tr.ầ.m c.ả.m, tự t.i b.i q.u.an, ngh.i.ệ.n ng.ậ.p, và nhiều t.ệ n.ạ.n đau lòng khác. Mình đã biết những người bạn như thế, tận sâu trong lòng họ là nỗi sợ và sương mù lạc lối.

Câu nói “Mỗi ngày vẫn thế” là từ 1 người bạn như thế, với 1 cuộc sống khắc khoải, luôn mơ lẽ ra bản thân nên có những lựa chọn khác, và một kết cục buồn đã ập đến, người bạn ấy biến mất mãi mãi. Một số bạn đã can đảm theo lựa chọn khác, dù việc rẽ ngang làm lại từ đầu không bao giờ dễ dàng. Sức khoẻ tinh thần cũng là một điều quan trọng, hãy tìm cách thổ lộ và chữa lành trước khi quá muộn.

“Còn tôi…” là một vế câu lửng, để mỗi nhân vật tự điền vào cuộc đời mình. Nếu không thể chủ động điền vào điều mình chọn, thì sẽ luôn chỉ dừng lại ở “Mỗi ngày vẫn thế” đầy bế tắc, chán chường và thu hẹp cuộc đời chúng ta. Ta nhớ rằng, dù ở lúc khó khăn nhất, ta vẫn luôn có thể quyết định được điều gì đó, dù rất nhỏ, nhưng rất thường xuyên, nó lại là chìa khoá chữa lành.


Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout
}