CHƯƠNG 12: Mình sai rồi
Hải Đường định cười với cậu, nhưng chưa kịp nhoẻn miệng thì Nhật Dương đã xoay ánh mắt sang Duy Anh, rồi nhìn xuống cuốn sổ. Ánh mắt lúc ấy của cậu sắc lạnh đến mức khiến người đối diện rùng mình. Ai trong lớp cũng biết động vào ai thì động, chứ đừng dại mà động đến Nhật Dương, con người này tính tình thất thường. Mặc dù chưa từng động tay động chân với bất kỳ ai, nhưng chỉ riêng cái nhìn sắc lẹm ấy thôi cũng đủ khiến người ta thấy áp lực nghẹn thở rồi.
Còn nữa, lần trước Nhật Dương cũng đã cảnh cáo trước cả lớp, ai dám động vào Hải Đường chính là động vào cậu ta. Dù Duy Anh chỉ đơn giản là hỏi bài Hải Đường nhưng không hiểu vì sao, khi chạm phải ánh mắt ấy Duy Anh lại thấy trong lòng chột dạ, thoáng chút sợ hãi.
Duy Anh đặt lại cuốn sổ xuống bàn, né tránh ánh mắt của Nhật Dương, giọng run run nói với Hải Đường: “Cảm ơn cậu... mình hiểu rồi...” Dứt lời, cậu ta chạy nhanh ra khỏi lớp bằng cửa sau.
“Ừ, không có gì.” Hải Đường đáp lời.
“Trong khi cả lớp ở sân vận động xem thi đấu. Vì sao cậu lại ngồi đây?” Nhật Dương đôi mắt tối sầm lại, cậu gằn từng chữ.
Hải Đường lóng ngóng giải thích: “Tại vì...”
“Tại vì còn bận học với người khác?”
Hải Đường lắc đầu: “Không phải, mình muốn xem...”
“Muốn? Muốn vậy thì tại sao cậu lại lên lớp ngồi?” Sắc mặt Nhật Dương càng lúc càng khó coi.
Hải Đường ấm ức xem lẫn tức giận, vô duyên vô cớ vào quát mắng cô còn không cho cô có cơ hội giải thích, cô cũng có lòng tự trọng mà.
Cô nghiến răng nghiến lợi cố tình nói bằng giọng ngang ngạnh: “Là vì đến hạng mục của cậu thi nên mình mới không muốn xem đấy được chưa?” Ngực trái của cô đau âm ỉ lan dần ra khắp lồng ngực, cảm nhận được nhịp tim đập một cách khó khăn. Hải Đường gắng nói tiếp: “Với cả, mình có học cùng với ai cũng chẳng liên quan gì đến cậu.”
Nhật Dương chống hai tay ở hông, gật gật đầu. Khóe môi cậu cong lên một nụ cười tự giễu: “Ừ đúng, liên quan gì đến mình chứ.”
Trước khi cánh cửa lớp bị đóng mạnh lại bởi Nhật Dương. Hải Đường nhìn theo bóng lưng cao gầy ấy, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà hét với theo: “Đồ hâm!”
“Vâng, tôi hâm.” Nhật Dương hầm hầm bỏ đi. Sự tức giận nghe rõ mồn một qua tiếng đáp trả của cậu vọng từ ngoài cửa vào.
Hải Đường ôm chặt lấy ngực trái, cả người khuỵu xuống bàn. Sắc mặt cô tái nhợt thấy rõ thân thể co rúm lại vì cơn đau ập tới, hơi thở khó khăn như thể không khí xung quanh đang dần cạn kiệt.
Một lúc sau, Hải Đăng đi ngang qua hành lang, liếc mắt liền nhìn thấy em gái mình trong lớp. Anh dừng lại, dựa người vào khung cửa theo thói quen cười trêu: “Cún xinh gái nhà mình sao lại ngồi đây thế này?”.
Nhưng chỉ một giây sau, nụ cười trên mặt anh chợt tắt. Nhận ra vẻ khác thường của em gái, Hải Đăng lập tức chạy nhanh vào lớp ngồi xổm trước mặt cô, sốt ruột hỏi: “Em sao vậy? Đau ở đâu à?”
“Em không sao đâu.” Hải Đường cố gắng ngồi thẳng lưng, hít vào một hơi thật chậm. Ngước nhìn anh trai thấy rõ vẻ lo lắng trong mắt anh, cô liền hạ giọng nói: “Chắc tại hôm nay em đứng ngoài nắng lâu quá, nên hơi chóng mặt một chút thôi anh.”
“Sáng anh bảo em đội mũ đi thì không nghe lời cơ.” Hải Đăng ngồi xuống ghế trước mặt em gái, vặn nắp chai nước vừa mua đưa cho cô: “Uống chút nước đi, xong anh đưa em xuống phòng y tế nằm nghỉ.”
“Em xin.” Hải Đường mỉm cười nhận lấy chai nước từ tay anh trai, ngửa cổ uống một ngụm nhỏ. Uống xong cô vặn nắp chai lại rồi nói: “Em vừa ở phòng y tế rồi, dưới ý đông quá nên em mới lên lớp đấy, với cả em hết mệt rồi.”
“Thật không?” Hải Đăng nheo mắt đầy nghi ngờ.
“Thật ạ.” Hải Đường đáp chắc nịch, rồi cô vội vàng đánh trống lảng: “Em tưởng anh thi chạy mà, sao lại loanh quanh ở đây vậy?”
Hải Đăng uể oải duỗi người ngửa cổ hít một hơi thật sâu, giọng kéo dài lười nhác: “Anh thi lượt cuối cơ.”
“Ra sân vận động đi anh.” Hải Đường vui vẻ gấp sách vở lại, vừa đứng dậy thì Hải Đăng đã kịp giữ tay cô kéo ngồi xuống.
Anh cau mày, giọng không mấy dễ chịu: “Đang mệt còn ra ngoài làm gì, nắng vẫn gắt lắm.”
Hải Đường phụng phịu nhìn anh trai, bám lấy cánh tay anh mà năn nỉ: “Đi mà anh, em muốn xem anh trai em thi đấu…”
“Phù!” Hải Đăng thở dài một tiếng đầy bất lực, cuối cùng vẫn không thắng nổi em gái. Anh đưa tay cởi chiếc mũ trên đầu mình xuống, chỉnh lại quai cho nhỏ hơn rồi đội ngay ngắn lên đầu Hải Đường.
“Nếu mệt thì gọi cho anh ngay nhớ chưa?”
“Vâng ạ.” Hải Đường ngoan ngoãn đáp lời.
Tròng mắt Hải Đường nhìn thấy anh trai xách một cái túi đầy những chai nước khoáng mới tinh, cô nghĩ nghĩ một chút rồi ngẩng lên hỏi: “Anh cho em một chai nước mới được không?”
“Được chứ.” Hải Đăng lập tức lấy một chai nước từ túi ra đưa cho cô.
Trên sân vận động tiếng hò reo cổ vũ dâng lên từng đợt không lúc nào ngớt, hòa lẫn với những tiếng huýt sáo chói tai khiến không khí trở nên sôi động và náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Dưới vạch xuất phát, tâm trạng của Nhật Dương lại hoàn toàn trái ngược với không khí sục sôi xung quanh. Trong lòng cậu cuộn lên một mớ cảm xúc bức bối và khó chịu, mỗi tiếng hò reo vang dội tên của cậu đều trở thành thứ âm thanh ồn ào dư thừa.
Lâm Bách đứng bên cạnh cảm thấy rất bối rối, cậu đắn đo một lúc quay sang nói với Nhật Dương: “Cậu nhất định phải thi với tôi à?”
Buổi sáng hôm nay trước khi cuộc thi chạy diễn ra, Lâm Bách rời khỏi văn phòng cô chủ nhiệm trở về lớp. Vừa đặt chân lên hành lang tầng ba, cậu đã khựng lại khi nhìn thấy Nhật Dương đang đứng đợi sẵn ở đó.
Một tay đút vào túi quần, tư thế có chút tùy tiện ánh mắt Nhật Dương lạnh lùng, nhạt nhẽo nói: “Nói chuyện chút.” Dứt lời, Nhật Dương quay lưng lại hai tay đặt lên thành lan can lạnh ngắt. Ánh mắt cậu dừng ở sân vận động phía xa.
“Chuyện gì?” Lâm Bách bước tới hai tay đút túi quần đứng nghiêng nhìn Nhật Dương.
“Không có gì, mời cậu lon nước thôi.” Nhật Dương nói rồi với tay sang bên cạnh, nhấc một lon Red Bull mát lạnh đặt sẵn trên thành lan can đẩy sang trước mặt Lâm Bách.
Lâm Bách nhướng mày, tình huống hiện tại có chút khó hiểu. Cậu nhìn Nhật Dương, không biết cậu ta đang âm mưu trò gì. Ánh mắt lướt sang lon nước một thoáng do dự, rồi cậu vẫn đưa tay cầm lấy.
Hai người không hẹn mà cùng bật nắp rồi ngửa cổ uống. Lâm Bách cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò, hơi mất bình tĩnh hỏi: “Thế rốt cuộc là có chuyện gì?”
Nhật Dương uống thêm một ngụm nữa, quay đầu nhìn Lâm Bách một cái: “Còn chơi với bọn hư hỏng kia không?”
Lâm Bách ngẩn người, ngay sau đó cậu lấy lại tinh thần lạnh nhạt đáp một tiếng: “Liên quan gì đến cậu?”
Nhật Dương không buồn liếc nhìn cậu ta, thờ ơ nói: “Hỏi thì trả lời đi, nhiều lời thế làm gì?”
Lâm Bách lẩm bẩm mắng thầm trong đầu, rồi cố gắng ép giọng trả lời: “Nghỉ chơi rồi.”
Đứng ở hành lang có thể nghe rõ tiếng nhạc từ sân vận động vọng lại, âm thanh rộn ràng theo từng cơn gió lướt qua, hòa lẫn với tiếng cổ vũ vang lên từng đợt, náo nhiệt và đầy khí thế.
Nhật Dương nghe vậy rồi cũng không nói về vấn đề nó nữa, cậu liền đổi chủ đề: “Cậu cũng tham gia chạy bền 4000 mét?”
Nhắc đến chuyện này, Lâm Bách lại rùng mình. Sức bền vốn là nhược điểm lớn của cậu, nhưng tại lúc đó thấy Hải Đường cầm tờ đăng ký đi hỏi từng người ai cũng từ chối cô, thế nên cậu mới đăng ký tham gia, chứ chẳng cần thi cũng biết trước kết quả là hạng bét rồi.
“Ừ.”
“Vậy, chiều tôi với cậu thi giành hạng nhất không?”
“Hả?” Lâm Bách trợn tròn mắt hoảng hốt nhìn Nhật Dương: “Thiếu gì người thi đâu mà cậu lại rủ tôi?”
“Vui thôi, mấy đối thủ hôm nay thi tôi đều đã thi cùng năm ngoái rồi quả thực quá yếu, năm nay có người mới là cậu nên tôi muốn xem sức cậu đến đâu.”
Lâm Bách nuốt nước bọt, gãi gãi mặt. Cậu thì khác gì mấy người đó, có khi còn ngục trước cũng chẳng đùa được đâu.
“Tôi nghĩ là…”
Chưa kịp nói hết câu, Nhật Dương đã đứng thẳng dậy cầm lon nước giơ lên lắc lắc, cậu nở một cười nhàn nhạt: “Vậy nhé! Chiều gặp lại.”
Lâm Bách: “…”
Trở lại với thực tại, Lâm Bách đang phải đối diện ánh mắt u ám cùng giọng nói đầy ân hận của Nhật Dương: “Tôi hối hận quá.”
Nghe vậy, Lâm Bách trong lòng vui sướng bật lên, âm lượng tinh thần cũng theo đó mà rộn ràng: “Cậu hối hận vì rủ một thằng không có sức bền như tôi đúng không?”
Nhật Dương không nói gì chỉ lắc đầu rồi quay đi.
Lúc này, Hải Đường cũng vừa đặt chân tới khán đài, cả không gian như muốn nổ tung bởi tiếng hò reo cuồng nhiệt hòa cùng tiếng trống nện dồn dập.
Hải Đường và Hạnh Nguyên yên vị ở khu vực khán đài của lớp. Có điều Hạnh Nguyên bị cận nên chê khoảng cách quá xa không nhìn rõ, cô nàng liền kéo Hải Đường tới chờ ở vạch đích.
Có rất nhiều bạn nữ đứng vây xung quanh đến từ cả những trường khác nhau. Nhờ phúc của cô bạn thân, Hải Đường nghe được rất nhiều câu chuyện.
“Này, Nhật Dương là cậu nam sinh mặc bộ đồ thể thao trắng kia kìa, nay tao đến đây cũng chỉ vì muốn nhìn thấy cậu ý. Năm ngoái Nhật Duơng vừa bước chân vào trường chúng ta thôi đã làm náo loạn cả trường lên rồi.”
“Haiz! Biết thế ngày xưa tao thi vào Giang Định thì có phải là đã được ngắm Nhật Dương hàng ngày rồi không...”
“Đẹp trai thật đấy! Tao cầm sẵn chai nước đây rồi lát nữa chạy xong tao phải ra đưa cho Nhật Dương mới được.”
“Ê cái cậu đứng bên cạnh là ai vậy, cũng đẹp trai quá!”
“Lâm Bách đấy, năm ngoái không tham gia chỉ ngồi trên khán đài thôi, nhưng cũng được vài bạn nữ vây quanh rồi.”
Hạnh Nguyên hồi hộp nói: “Không biết hai người lớp mình có thắng được không, chứ mình nhìn mấy người thi cùng to như hổ vậy.”
Hải Đường mím chặt môi, không nói lời nào. Cô nghiêng đầu nhìn Nhật Dương, vành mũ lưỡi trai kéo thấp che khuất tầm mắt, cô chỉnh lại mũ nheo mắt nhìn trong lòng tràn đầy hối hận. Thực ra lúc cậu tức giận rời khỏi lớp cô cảm thấy rất cắn rứt, cô không nên nói ra những lời đó…
Hiệu lệnh vừa dứt, những vận động viên khác lao đi như tên bắn bụi đỏ cuốn lên mù mịt dưới gót giày. Thế nhưng, Nhật Dương lại là một ngoại lệ đầy kỳ quặc. Cậu không chạy, nếu nói chính xác hơn cậu chính là đang đi bộ. Giữa những tấm lưng đang gồng mình bứt tốc, cậu lững thững bước đi trên đường chạy nhựa nóng bỏng.
Bên cạnh bắt đầu vang lên những tiếng bàn luận: “Có chuyện gì với Nhật Dương thế?
“Cuộc thi đi bộ à?”
Lâm Bách quay đầu lại nhìn cảm thấy có gì đó bất thường ở con người này nhưng cậu cũng không thể quay đầu, quay lại sẽ va vào mấy người đang lao về phía trước.
Bên ngoài đường đua, Thanh Việt lo lắng nói với Anh Tú: “Chết rồi, cậu ấy cứ định đi bộ thư giãn vậy sao?”
“Ai mà biết.” Anh Tú cắn móng tay, gương mặt căng như dây đàn.
Không biết từ đâu tiếng Minh Đức vang lên, cậu ta vội vã đi dọc mép đường đua bên ngoài, ngang tầm Nhật Dương chỉ về phía vạch đích rống lớn: “Dương Hoàng Nhật Dương tập trung lại ngay! Chạy về phía vạch đích nhanh lên bông hoa nhỏ của cậu đang ở đó cầm sẵn chai nước chờ cậu rồi đấy, cậu ý đội mũ màu đen.”
Nhật Dương ngẩn người, dừng hẳn lại nhìn về phía vạch đích. Cậu thấy một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp nổi bật giữa đám đông.
Tinh thần Nhật Dương bừng tỉnh hoàn toàn. Cậu đứng vào tư thế chuẩn bị, khuôn mặt nghiêng đanh lại đầy nghiêm túc khác hẳn dáng vẻ uể oải ban nãy. Ngay sau đó, một bóng hình cao lớn lao đi vun vút.
Trước khi vụt đi, Nhật Dương còn gửi một nụ hôn gió cho Minh Đức làm cậu ta không thể chấp nhận được mà gào thét lên như thiếu nữ mới lớn bị kẻ xấu trêu ghẹo.
Càng lúc cậu càng tăng tốc, tốc độ như bay trên đường đua. Đã có khoảng ba, bốn đối thủ không còn sức phải dừng lại bên mép đường thở dốc trong số đó có cả Lâm Bách. Chỉ qua hai vòng, cậu đã vượt lên ba thí sinh còn sót lại trên đường đua, học sinh trong trường ai nấy đều muốn sôi trào.
Cuối cùng, chỉ còn cách vạch đích khoảng 15 mét Nhật Dương nhìn thấy Lâm Bách đang thở dốc bên mép đường. Chiến thắng rõ ràng nằm ngay trước mắt cậu, thậm chí có thể trở thành người thắng đặc biệt nhất của mùa giải. Thế nhưng, thay vì lao thẳng về đích luôn thì cậu lại dừng lại, bước tới gần Lâm Bách.
Khóe miệng Nhật Dương nở một nụ cười rạng rỡ, bất ngờ cậu vòng tay qua eo Lâm Bách rồi nhấc cậu ta lên, xoay một vòng vừa xoay vừa cười lớn đầy thích thú.
Cả trường kinh hoàng trợn tròn mắt lên nhìn. Ngay cả các thầy cô giáo cũng hoàn toàn hóa đá, đặc biệt là chủ nhiệm lớp 11A1 đứng sững không nói nên lời.
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!”
“Trời ơi, chuyện gì xảy ra trước mắt tao vậy?”
“Không xong rồi không xong rồi, tao cần bình oxy để thở…”
Nhật Khang anh trai Nhật Dương nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không biết phải làm sao ngoài giấu cái mặt đi núp sau lưng Hải Đăng cũng đang há miệng lớn nhìn.
Hải Đường trợn tròn mắt, cô dường như đứng không vững điểm tựa duy nhất chính là chai nước mát đã bị cô siết chặt đến bẹo hình bẹo dạng. Cô đang nhìn thấy cái gì vậy? Hai người họ đang đóng phim tình cảm à?
“Thằng điên này, thả xuống!” Lâm Bách ở trên cao vùng vẫy đòi xuống.
“Cậu không thả tôi xuống! Tôi đây hôn... hôn cậu đấy!”
Nhật Dương xoay thêm một vòng nữa, rồi trực tiếp ném Lâm Bách xuống bãi cát. Ngay sau đó, cậu lao thẳng về phía dây ruy băng đỏ chói lọi căng ngang ở vạch đích bị lồng ngực vững chãi của cậu đâm xuyên qua bay phấp phới trong gió.
Cả trường như vỡ òa, tiếng hò reo sôi trào kéo dài không ngừng.
Nhật Dương mỉm cười, hít một hơi thật sâu để điều hòa lại nhịp thở sau quãng đường dài. Cậu đứng thẳng người, ung dung vuốt lại mái tóc đã bết dính vì mồ hôi. Dù cả người ướt đẫm, nhưng ở cậu vẫn tỏa ra một khí thế tự tin đến áp đảo khiến người ta không thể rời mắt.
Nhiều bạn nữ cầm sẵn chai nước tiến đến, nhưng cậu không nhận chỉ lịch sự nói cảm ơn rồi thẳng một mạch tiến đến đứng trước Hải Đường.
Hải Đường ngẩng lên nhìn cậu. Đôi mắt cô to tròn, phản chiếu ánh nắng chiều rực rỡ sáng lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà. Chứng kiến vẻ ngạo nghễ của người con trai ấy, cô không kìm lòng được mà nở một nụ cười.
Trong giải chạy Thành phố năm nay, cái tên Nhật Dương chắc chắn là tâm điểm của mọi cuộc bàn tán. Và người chiếm vị trí spotlight thứ hai chính là Lâm Bách, chàng trai đã được nhà quán quân bế bổng lên ngay giữa cuộc đua.
Khoảnh khắc Nhật Dương bế thốc Lâm Bách lên đã được một phóng viên ghi lại, tấm ảnh và đoạn video còn được các kênh thời sự đưa lên rất nhiều lần.
Suốt mấy tuần sau đó, cuộc sống của Lâm Bách rơi vào trạng thái “khủng hoảng”. Cứ hễ nhìn thấy bóng dáng Nhật Dương từ xa là toàn thân da gà, da vịt nổi lên rần rần như thể vừa bước chân vào hầm băng.
Nhưng Nhật Duơng lại hoàn toàn khác, một chút cũng không để tâm đến chuyện đó. Lúc nhận giải xong, cậu thong thả bước xuống với nụ cười rạng rỡ trên môi. Trước mặt toàn trường, Nhật Dương vui vẻ đưa tay đeo thẳng chiếc huy chương lên cổ Lâm Bách.
Cả người Lâm Bách toát ra sự u ám, dùng đôi mắt đen láy lườm Nhật Dương một cái sắc lẹm, dứt khoát lấy huy chương ở cổ ra đưa cho Hải Đường đứng bên cạnh đang trợn tròn mắt nhìn hành động vừa rồi.
“Hải Đường, cậu mang trả cho cái thằng điên đấy giúp mình. Không thể nào nhìn nổi cái mặt đó nữa.”
❀❀❀
“Dương cũng dỗi cậu cơ á?” Trên sân bóng đá, Hải Đăng nhàn nhã vừa tâng bóng bằng chân vừa nói chuyện với Nhật Khang. Quả bóng liên tục nảy lên rồi hạ xuống theo từng động tác thuần thục của anh.
“Dỗi.” Nhật Khang ngả người ra sau, duỗi dài chân chống hai tay xuống cỏ, cố tình kéo dài chữ. Anh bỗng bật người ngồi thẳng dậy, vẻ mặt đầy bất mãn. “Mà cái thằng đấy nó dỗi vô lý vô cùng.”
Hải Đường ngồi trên ghế uống trà sữa chăm chú nghe từng lời anh Nhật Khang nói.
“Sao?” Ánh mắt Hải Đăng đầy ẩn ý liếc nhìn em gái mình, cười nói: “Cậu nói thử tôi nghe xem có vô lý bằng em gái tôi không nào.”
Hải Đường cau mày lườm anh trai.
“Nhiều, nhưng vụ này là vô lý nhất.” Nhật Khang ngồi khoanh chân lại, miệng nói: “Đợt chung kết Premier League, Man City của tôi gặp MU của nó. Kết quả MU thua.” Anh dừng lại một nhịp, như thể đến giờ vẫn chưa tiêu hóa nổi chuyện đó. “Thế là nó dỗi tôi.”
Hải Đường: “…”
Nhật Khang chẹp miệng lắc đầu, “Đấy là còn may MU của nó vào đến chung kết đấy, chứ mà để Man City của tôi với Arsenal của bố tôi vào chung kết thì chắc nó dỗi cả bố cả anh trai nó.”
“Nó hậm hực mấy ngày liền, cuối cùng tôi phải chia cho nó một nửa tiền tiêu vặt, nó mới hết dỗi đấy.” Nhật Khang thở dài, “Em trai thân yêu của tôi đấy.”
“Thế cũng ngang ngửa em gái tôi.” Hải Đăng cười, anh vung chân sút mạnh, trái bóng lao vun vút rồi găm thẳng vào lưới. Anh nói: “Nhà tôi thì Cún nó chỉ cần mếu máo gọi bố ơi thôi, người sai chắc chắn là thằng anh trai này.”
“Làm anh khó lắm phải đâu chuyện đùa.” Nhật Khang đứng dậy, phủi phủi quần áo rồi vươn vai ngáp một hơi dài. “Lên lớp thôi.”
“Ừ.” Hải Đăng gật đầu, anh quay sang phía Hải Đường, cúi người lấy điện thoại trên ghế, nói: “Cún cho anh mượn cái bút viết. Tưởng hôm nay thi chạy xong được nghỉ cho về, ai dè lớp 12 vẫn phải học làm anh không mang theo cặp.”
Hải Đường đặt cốc trà sữa sang một bên, kéo chiếc balo ra phía trước. Vừa mở khóa cặp, cô vừa hỏi: “Nhưng không mang sách vở thì anh học kiểu gì?”
“Thế cho anh mượn thêm quyển vở nháp của em đi.”
“…”
Ngay khi mở balo ra, Hải Đường sững người nhìn trân trân vào bên trong vài phút. Phải cho đến khi anh trai lên tiếng giục, cô mới sực tỉnh, vội vàng đưa bút với vở cho anh.
“Anh đi đây.”
“Vâng.” Hải Đường trả lời nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi những thứ nằm trong balo.
Cô nhẹ nhàng lấy ra một bó hoa hồng nhỏ. Năm bông hoa hồng đỏ tươi, từng cánh hoa nở đều rất đẹp. Nó được gói bằng giấy vở viết, những nếp gấp có phần méo mó và vụng về.
Hải Đường cụp mắt nhìn tiếp vào bên trong balo, cả cặp gần như được lấp đầy bởi những gói kẹo xoài nhỏ màu vàng như những quả xoài chín. Cô thò tay vào, lấy ra một chiếc phong bì khá dày nằm trên đống kẹo. Chần chừ một lúc, Hải Đường mới từ từ mở nó ra. Bên trong là mấy tờ giấy A4 được gấp làm tư, trên đó viết chi chít chữ. Chỉ cần nhìn nét chữ xiêu vẹo quen thuộc ấy, Hải Đường đã biết ngay là của Nhật Dương.
“Chép phạt à.” Hải Đường cười nói.
Cô chậm rãi mở từng tờ giấy ra. Cả năm tờ đều kín đặc năm chữ “Xin lỗi bông hoa nhỏ.”
Đọc đến dòng cuối cùng của tờ giấy thứ năm, Hải Đường nhìn thấy một câu khác biệt hoàn toàn với những dòng trên.
“Mình sai rồi, rất hối hận, không nên nổi nóng với cậu như vậy. Đọc đến đây rồi thì tha lỗi cho mình nhé bông hoa nhỏ!!!!!”
Ký tên: Nhật Dương đẹp trai nhất Giang Định
Hải Đường bật cười, nói: “Đồ tự luyến.”
Cô gấp những tờ giấy lại, cẩn thận cất vào phong bì, cảm thấy hơi kỳ lạ không biết Nhật Dương đã viết rồi lén để vào cặp cô từ lúc nào. Cả hoa nữa, cậu lấy ở đâu ra? Chỉ cần nhìn cách gói, là cô cũng biết chắc chắn nó không phải mua ở tiệm.