CHƯƠNG 8: Bông hoa nhỏ
Sau lưng Hải Đường, mấy bạn nữ sinh đang xôn xao bàn tán về bài kiểm tra giữa kỳ môn cầu lông, tiếng than thở nối tiếp nhau không dứt.
Hải Đường vừa nghe vừa thở dài trong lòng, cô ngẩng lên nhìn cậu, nhỏ giọng gọi.
“Nhật Dương.”
“Hả?” Cậu vo tròn tờ giấy gói bánh mì rồi tiện tay bỏ vào túi đựng rác bên cạnh, mỉm cười nhìn cô. “Sao vậy?”
Hải Đường hít sâu một hơi chậm rãi thở ra, nhỏ nhẹ hỏi: “Cậu có thể ghép cặp đánh cầu lông với mình được không?”
Nghe được lời đề nghị của Hải Đường, trong lòng Nhật Dương tưng bừng vui sướng như mở hội, cậu đưa tay lên che hờ trước miệng, để giấu đi nụ cười đang càng lúc càng rõ hơn.
Cậu gật đầu, trầm giọng nói: “Được, mình đồng ý.”
“Phù!” Hải Đường thở phào nhẹ nhõm.Vừa rồi thấy Nhật Dương mãi không trả lời, cô cứ tưởng cậu đang nghĩ lời từ chối chứ.
Làm cô sốt hết cả ruột.
Hải Đường thong thả ăn bánh bao, trong lòng vui đến mức ngay cả giọng nói cũng mang theo ý cười: “Nhưng Dương ơi, mình chưa từng chơi cầu lông bao giờ.”
“…” Nhật Dương đang chuẩn bị ăn cái bánh mì thứ hai, nghe thấy vậy liền khựng lại ngẩng lên nhìn gương mặt rạng rỡ của cô.
Không biết chơi mà vui được như vậy sao? Nhưng cậu chỉ nghĩ trong lòng mà không nói ra.
“Không sao, mình chỉ cậu.” Nhật Dương lau khóe miệng, cậu trêu: “Miễn cậu biết hình dạng cây vợt trông như thế nào là được.”
Hải Đường “à” lên một tiếng, ngây ngô nói: “Cái ý thì mình biết.”
Nhật Dương bật cười.
Ăn xong, cả hai bước ra khỏi căng tin, sóng vai cạnh nhau đi lên lớp. Đến cầu thang, Hải Đường bước sát vào thành. Nhật Dương đặt tay lên đôi vai mảnh khảnh của cô, nhẹ nhàng đẩy cô vào phía trong rồi nói bằng giọng rất nhẹ: “Cậu mặc váy, thì đừng đi sát thành cầu thang như thế.”
Bỗng, khoảng cách giữa hai người trở nên gần hơn, gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau. Mặt Hải Đường lập tức hồng lên như quả anh đào chín, tay chân luống cuống chạy như trốn về lớp.
Ngồi xuống bàn học phải mất gần một phút đồng hồ cô mới khôi phục lại được tâm trí.
Hải Đường đưa tay sờ vào ngăn bàn để lấy hộp bút thì lại sờ vào một cái túi nhỏ, cô lấy ra xem là một gói kẹo xoài. Hải Đường sững sờ nhìn gói kẹo hồi lâu, rồi quay đầu nhìn về chỗ ngồi trống trải phía cuối.
Giữa lúc Hải Đường còn chìm trong dòng suy nghĩ mông lung thì một tiếng “bộp” vang lên, từ đâu một quả bóng rơi mạnh xuống ngay giữa ghế khiến cô và Hạnh Nguyên giật bắn mình.
Ba cậu con trai nghịch ngợm hoảng hốt chạy đến, liên tục nói xin lỗi. Anh Tú cúi xuống nhặt quả bóng, miệng không ngừng nói: “Xin lỗi hai cậu, mình định ném vào người thằng Đức ai mà ngờ nó né được nên rơi trúng chỗ hai cậu. Xin lỗi, xin lỗi.”
Hạnh Nguyên bực bội, bắt đầu mắng chửi Anh Tú vì cậu ta làm cô nàng tỉnh giấc mộng.
Hải Đường không nói gì, cô cúi người nhặt gói kẹo vừa đánh rơi ở lối đi giữa hai dãy bàn, không để ý đúng lúc Nhật Dương bước tới. Cánh tay cậu vung lên theo quán tính, vô tình đập trúng sống mũi cô.
Nhật Dương đang mải mê dán mắt vào video trận game trên điện thoại nên không hề để ý xung quanh. Đến khi cánh tay đập trúng thứ gì đó, cậu mới giật mình ngẩng lên trước mắt là Hải Đường đang nhắm chặt mắt lại hai tay ôm lấy sống mũi. Cậu hoảng hốt ném điện thoại lên bàn, đưa tay đặt lên đầu Hải Đường ấn nhẹ đầu cô ngửa ra sau.
“Mình xin lỗi! Bỏ tay ra mình xem nào.”
Hải Đường bỏ tay ra, sống mũi cô đã đỏ lựng lên như quả cà chua chín, nước mắt vô thức chảy xuống.
“Mình xin lỗi mà.” Nhật Dương luống cuống lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc, xin cậu đấy!”
“Không khóc, nước mắt tự chảy ra.” Hải Đường đem tay cậu đẩy ra, mũi vẫn còn rất đau nên kéo theo lời nói cũng chệch khỏi quỹ đạo: “Mình mà khóc đố cậu dỗ được.”
“Cũng biết lườm cơ à?” Bị đẩy tay ra Nhật Dương cũng không tức giận, mà nhẹ nhàng nói tiếp: “Được rồi, mình sẽ học cách kiên nhẫn. Sau này nếu cậu khóc, mình sẽ dịu dàng dỗ cậu đến khi nào cậu ngừng khóc thì thôi nhớ?”
Mấy người xung quanh đều kinh ngạc nhìn, trước giờ ai cũng quen với dáng vẻ ngông nghênh, bá đạo nghịch ngợm của Nhật Dương. Thật không ngờ cũng có ngày dân tình lại được chứng kiến cảnh cậu trở nên dịu dàng như vậy.
“Không cần.” Hải Đường cau mày, xoa xoa mũi nói.
Nhật Dương mỉm cười, nhướng mày quan sát cô. Dáng người cô nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn rất đẹp, hệt như hai giọt sương còn vương trên lá, long lanh và thuần khiết. Càng nhìn càng thấy giống một bông hoa nhỏ vừa chớm nở.
Cậu nghiêng đầu nhìn ra phía sau. Thấy cô dùng chiếc dây buộc tóc đỏ chấm bi để buộc tóc, khóe môi cậu bất giác cong lên, tâm trạng cũng vui hơn hẳn.
“Bông hoa nhỏ, cũng đanh đá quá nhỉ!”
Hải Đường nghe cái tên cậu gọi liền ngước lên cùng cậu đối mặt.
“Ai là bông hoa nhỏ chứ?”
Nhật Dương không nói gì, cười xoa đầu cô một cái rồi quay về chỗ ngồi.
Tiết học đầu tiên là môn Lý, còn khoảng năm phút trước khi vào tiết. Các bạn trong lớp sau khi xem bộ phim tình cảm chàng trai bá đạo toàn trường và cô gái hiền dịu nết na xong, thì tất cả lại cắm đầu cắm cổ vào chép bài.
Thầy dạy môn Lý đã có tuổi, phong cách giảng dạy vì thế cũng điềm đạm, bình thường hiếm khi giao nhiều bài tập. Thế nhưng có một điều khiến tất cả học sinh đều cảm thấy có bài tập về nhà là một niềm hạnh phúc, đó chính là thầy rất hay gọi học sinh lên bảng, bất kể lúc nào.
Tiếng trống trường vang lên. Thầy giáo một tay cầm chiếc cặp màu đen, một tay cầm cốc trà ấm vẫn còn bốc hơi, bước chân chậm rãi đi đến bàn giáo viên. Tất cả học sinh đồng loạt đứng dậy chào thầy, rồi theo cái vẫy tay quen thuộc của thầy mà ngồi xuống.
Đầu tiên, thầy cho ôn lại tất cả các nội dung đã học, sau đó gọi lớp trưởng và lớp phó lên viết hai đề bài lên bảng. Trong lúc chờ hai người viết xong đề bài thầy ngồi ở bàn ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt non trẻ chẳng khác nào một chiếc radar.
Theo kinh nghiệm xương máu của học sinh trong lớp, càng cúi gằm mặt càng dễ bị gọi tên. Vì thế, ngoài hai người đang đứng trên bảng và vài học sinh xuất sắc thì hơn ba mươi con người còn lại đều nhìn chằm chằm vào thầy.
Hải Đường nghe thấy cái gì đó rất buồn cười, cô quay đầu về phía sau thì nhìn thấy Minh Đức đang chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt khẩn cầu.
“Nam mô A Di Đà Phật. Con lạy chín phương Trời, con lạy mười phương Đất, con lạy chư Phật mười phương, mười phương chư Phật. Con là Trần Minh Đức trú ngụ tại Trường trung học phổ thông chuyên Giang Định lớp 11A1, xin hãy phù hộ cho con đừng để thầy gọi con lên bảng. Con đọc đề bài rồi con không làm được. Nam mô A Di Đà Phật.”
Xung quanh ai nghe xong cũng mím chặt môi mặt đỏ bừng bừng, cố nhịn để không bật ra tiếng cười.
Thầy giáo hắng giọng gọi một cái tên đầu tiên: “Hải Đường bài một.”
Hải Đường giật mình chớp chớp mắt đứng dậy đi lên bảng. Cô cảm thấy may mắn là thầy gọi cô lên bài một, bài này cô biết làm chứ bài hai là cô chết chắc. Đúng lúc thầy đang phân vân không biết gọi ai lên bảng làm bài hai thì một cậu học sinh vào lớp muộn đứng trước cửa lớp, gương mặt phờ phạc.
“Đi đâu mà bây giờ mới quay lại lớp hả?” Thầy giáo quát lớn.
Lâm Bách chỉ nói đúng hai từ xin lỗi, sau đó đứng im tại cửa lớp chờ thầy đồng ý cho vào.
Trong lớp lặng im như tờ, ngay cả mấy bạn đang ồn ào phía cuối lớp cũng đều ngẩng lên như chờ xem kịch hay. Thầy giáo cũng không muốn nói nhiều với mấy học sinh ngỗ ngược này, gắt gỏng nói: “Em lên bảng làm luôn bài hai cho tôi.”
Lâm Bách “vâng” một tiếng rồi đi đến cầm đại lấy một viên phấn, sau đó bước đến trước bảng. Một tay đút túi quần, vừa đọc đề vừa ngáp dài một cái, tay kia cầm phấn chậm rãi giải bài.
Hải Đường vẫn tiếp tục làm nốt bài của mình thì đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói: “Hải Đường.”
Cô sững lại một lúc, đưa mắt liếc sang thấy thầy giáo đang ngồi nhấp từng ngụm trà nóng.
“Hả?” Hải Đường đáp.
“Không phải mình làm ra những chuyện đó.”
“Chuyện gì?”
Lâm Bách vừa viết vừa nói: “Mình không bắt nạt cậu. Đừng tin mấy người trong lớp nói.”
“Mình biết.” Hải Đường cố tình viết chậm lại, nhỏ giọng nói: “Là cậu để kẹo vào ngăn bàn mình đúng không?”
“Cậu nhìn thấy à?”
“Không.” Hải Đường cười nhẹ: “Ngày xưa mỗi lần mình bị bắt nạt, cậu đều để kẹo dưới ngăn bàn cho mình.”
Lâm Bách mỉm cười, nụ cười thoáng qua như một vệt nắng mỏng.
Tiếng quạt trần quay đều trên cao, phát ra âm thanh “vù vù” đơn điệu. Từng luồng gió chậm rãi tản xuống phòng học ngập nắng, làm những trang sách vở trên bàn lật qua lật lại, phát ra tiếng kêu phành phạch.
Đột nhiên, Lâm Bách sững người trước câu hỏi của Hải Đường.
“Bách, sao cậu tránh mặt mình?”
Tiếng phấn vẫn vang lên từng nhịp ngắt quãng, khô khốc trên bảng đen. Lâm Bách viết đáp án cuối cùng, đi ngang sau lưng cô trầm giọng nói: “Mình không phải người tốt.”
Viên phấn trong tay Hải Đường bỗng khựng lại ở dấu bằng cuối cùng, cô quay đầu sang nhìn bóng lưng Lâm Bách ở bàn giáo viên, cậu ta để viên phấn xuống hộp đựng trên bàn rồi cúi gằm mặt đi về chỗ.
Đáp án cuối cùng được viết ra, Hải Đường trở về chỗ trong đầu cô lúc này là một mớ suy nghĩ hỗn độn.
Thầy giáo đứng dậy, nhìn các bước giải của hai người họ một lúc, vừa nhìn vừa gật đầu gương mặt không khỏi ngạc nhiên trước bài giải của Lâm Bách. Hướng giải bài của Hải Đường được thầy khen ngợi đơn giản và dễ hiểu. Đồng thời, thầy cũng nhìn về phía Lâm Bách nói: “Thầy nghĩ nếu em chú tâm vào học hành bớt quậy phá thì việc em thi đỗ vào các trường đại học hàng đầu là chuyện hoàn toàn có thể.”
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Mọi người nhìn nhau đầy nghi hoặc bởi trong mắt họ, cậu ta chỉ là một kẻ đứng hạng chót không còn thuốc chữa. Vài người còn quay xuống nhìn lén xem có đúng kẻ chuyên gây rắc rối Lâm Bách hay không.
Lâm Bách không bận tâm, tay xoay bút nhìn ra cửa sổ.
Thầy giáo viết lên bảng một đề bài nâng cao về mạch điện. “Bài này thầy sẽ mời…” Thầy dài giọng, rõ ràng đang tìm kiếm ai đó.
Hai con mắt của thầy đằng sau cặp kính như con chim đại bàng tìm kiếm con mồi, trong đám học sinh nhìn ai cũng run lẩy bẩy thì lại có một người nổi bật nhất chính là Nhật Dương, cậu ta tựa người vào ghế ung dung tự tại.
“Nhật Dương, em lên bảng giải bài này.”
Khoảnh khắc ấy, dường như thầy giáo có thể nghe thấy được nhiều người thở phào nhẹ nhõm. Nhật Dương biếng nhác đứng dậy đi lên bục giảng, cầm lấy viên phấn đọc lướt qua đề bài rồi bắt đầu làm.
Bạn học trong lớp bắt đầu bàn luận, con người này chỉ cần nhìn lướt qua đề là lập tức lời giải đã được sắp xếp hoàn chỉnh trong đầu rồi cứ vậy mà viết ra thôi.
Gương mặt Nhật Dương vẫn hoàn toàn thư thái, như thể cậu đang đứng trước bãi biển lộng gió tận hưởng một chuyến du lịch, chứ không phải đối diện với tấm bảng đen khô khốc.
Phấn viết sượt qua mặt bảng phát ra tiếng “Ba! Ba! Ba!”, bụi phấn trắng lả tả rơi xuống.
Càng về sau, tốc độ viết của cậu càng nhanh. Chỉ trong chốc lát, nửa mặt bảng đen đã chi chít những dòng suy luận. Cuối cùng, cậu viết một dấu tương đương làm kết luận, xoay người thả gọn viên phấn trở lại hộp.
Một bài Vật lý nâng cao khép lại hoàn mỹ.
Thầy giáo đẩy gọng kính, nheo mắt rùng mình trước chữ viết không ra hàng ra lối của Nhật Dương. Nhưng vẫn không giấu nổi vẻ tự hào trước bài giải ấy, đúng là Trạng nguyên Vật lý có khác.
Nhật Dương phủi tay quay về chỗ ngồi, lúc đi qua bàn Hải Đường cậu còn vui vẻ đưa ngón trỏ chọc nhẹ vào lúm đồng tiền của cô một cái. Hải Đường nhíu mày, cô định quay lại lườm thì bên cạnh vang lên một giọng nói rất nhỏ của Hạnh Nguyên.
“Nhật Dương này học hành tùy hứng lắm.”
“Tùy hứng là sao?” Hải Đường không hiểu.
“Là cậu ta có bao giờ học đâu. Trong giờ học ai cũng tưởng cậu ta đang ngồi ở bãi biển Hawaii tận hưởng kỳ nghỉ, chưa bao giờ thấy chăm chú nghe giảng. Vậy mà hễ giáo viên gọi lên bảng thì bài nào cũng có thể làm trơn tru.”
Hạnh Nguyên thấp giọng nói tiếp: “Nhật Dương là niềm tự hào của trường Giang Định mình đấy, cậu ta đạt giải nhất học sinh giỏi quốc gia môn Toán và giải nhì Hóa.”
Hải Đường ánh mắt đăm chiêu, trong lòng cô cảm thấy không cam tâm. Sao lại có thể tùy hứng học mà thứ hạng lại luôn cao được chứ.
Trong gia đình và họ hàng, ai nhìn vào cũng nghĩ anh trai cô mới là người có bản tính cạnh tranh cao, còn cô lại giống một người không bao giờ ganh đua. Nhưng thực tế, Hải Đường lại là người rất hiếu thắng. Ngược lại, anh trai cô thì chẳng hề bận tâm đến thứ bậc.
Sau tiết Lý, Hải Đường nhìn lại bài nâng cao vừa rồi của Nhật Dương, cô không hiểu những công thức mà cậu áp dụng vào bài là ở đâu ra. Cô quay sang hỏi Hạnh Nguyên, nhưng cô nàng này cứ đến giờ ra chơi là sống chết không bao giờ động vào sách vở, chỉ muốn ngồi vẽ hoặc nói chuyện.
“Thực ra mình cũng không hiểu Nhật Dương lấy đâu ra mấy công thức đó nữa. Cậu thử hỏi cậu ý đi, dù sao cũng là bài của cậu ta giải mà.”
Hải Đường nhíu hàng lông mày, nhìn lại bài giải một lúc lâu, cuối cùng cũng cầm lấy quyển vở đi đến trước mặt Nhật Dương. Lúc này, cũng chỉ có một mình Nhật Dương ngẩng lên nhìn cô đang đứng trước mặt mình, còn ba người xung quanh cậu vẫn đang mải miết chơi game.
“Dương!” Anh Tú lấy chân đá vào người Nhật Dương, không ngừng kêu than: “Cậu bị làm sao mà đứng chết trân như vậy hả?”
Nhật Dương dứt khoát đặt điện thoại lên bàn không quan tâm gì đến nó nữa, ôm cánh tay nghiêng đầu khóe miệng nhếch lên một nụ cười sâu xa.
“Bông hoa nhỏ, sao vậy?”
Hải Đường nhỏ giọng nói: “Cậu có thể giảng lại cho mình bài vừa rồi không?”
“Được thôi.” Nhật Dương cười cười, cầm lấy quyển vở của cô còn tiện tay rút luôn cây bút màu hồng có gắn bông hoa trên tay Hải Đường, nhanh chóng viết ra vài công thức. Viết được một ít, cậu ngẩng lên nhìn cô, thân người dịch vào trong một chút chừa ra một khoảng trống nhỏ bên cạnh, hơi nhíu mày nói: “Cậu đứng vậy khó nói lắm, ngồi tạm xuống đây đi.”
Hải Đường nghe vậy cũng không nghĩ nhiều, ngoan ngoãn ngồi xuống sát bên cạnh Nhật Dương.
Thanh Việt phía trên hai tay cầm điện thoại đứng hình trợn trắng mắt, trong lòng thầm nghĩ cô gái nhỏ này nói cái gì cũng nghe cũng tin hết, mặc dù học giỏi nhưng lại khá là ngốc.
Chết rồi! Cứ mãi như này sẽ bị tính lưu manh mới bộc phát của Nhật Dương lừa mất thôi.
Hải Đường ngồi xuống hơi cúi đầu, mùi chanh sả thơm mát trên tóc cô xông thẳng vào mũi cậu, đầu óc cậu căng như dây đàn hít một hơi thật sâu.
Hải Đường hỏi mấy công thức cậu đã áp dụng. Lúc này, Nhật Dương mới hoàn hồn trở về thực tại, lấy lại tinh thần rồi viết trình tự giải ra theo một cách đơn giản khác, kiên nhẫn giảng bài cho Hải Đường, nói tới đâu viết tới đó hết sức tập trung.
Nhưng chữ viết của cậu… Hải Đường hướng mắt lên là khuôn mặt tuấn tú của Nhật Dương, đôi mắt màu nâu đồng rất đẹp trên sống mũi có một mụn ruồi nhỏ nổi bần bật.
“Bông hoa nhỏ?” Cậu đột nhiên gọi cô.
Hải Đường giật thót “a” lên một tiếng.
“Sao cứ nhìn mình vậy? Cậu có ý gì với mình nên mới lấy cớ ra hỏi bài đúng không?” Nhật Dương đặt cây bút xuống chống tay lên bàn nghiêng người nhìn cô, nói một câu có ý vị sâu xa: “Muốn đôi bên thay đổi mối quan hệ hả?”
Anh Tú ngồi bên cạnh nhai kẹo cao su nghe Nhật Dương nói vậy, hàm răng không kiểm soát nổi cắn thẳng vào lợi. Cái tên lưu manh vô liêm sỉ này, từ bao giờ lại trở nên trơ trẽn như vậy?
“Hả?… không phải…” Mặt Hải Đường lập tức đỏ lên, nhìn đi chỗ khác: “Mình muốn nói là cậu có thể viết chậm hơn được không? Chữ cậu…”
“Chữ mình làm sao?”
Hải Đường mím chặt môi: “Hơi… khó nhìn.”
Thực sự, cô chưa từng thấy ai mà viết chữ xấu được đến như thế, cảm tưởng như có hàng ngàn con giun đang uốn éo trên trang giấy vậy, nhìn một lúc lâu mới miễn cưỡng đoán được vài chữ.
Nhật Dương nhướng mày gật đầu, với lấy một tờ giấy mới kiên nhẫn vừa viết nắn nót vừa giảng lại đầy đủ bài một lần nữa. Hải Đường hết sức chuyên tâm vào từng lời giải của Nhật Dương. Con người này đang học lớp 11 nhưng kiến thức Vật lý của lớp 12 đều nằm gọn trong đầu cậu ta.
“Hiểu hết chưa?”
“A! Mình mới học lớp 11 thôi.”
Nhật Dương đặt bút xuống, thở ra một hơi dài: “Cậu nghĩ mình không biết nên phải giải thích à?”
Hải Đường đưa tay vén hai bên tóc ra sau tai, cẩn thận nói: “Vậy nên, cậu có thể dùng kiến thức lớp 11 để giảng lại cho mình được không?”
Nhật Dương nhìn đồng hồ trên tay, nói: “Được, nhưng bây giờ không đủ thời gian sắp vào lớp rồi, chiều nay tan học ở lại lớp mình giảng lại cho.”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả?” Nhật Dương không cho phép cô phản kháng: “Chiều mang cái hả của cậu lại đây, mình sẽ giảng lại cho cậu một lần nữa.”
“À, được.” Hải Đường gật gật đầu, cúi xuống sắp xếp lại giấy tờ.
Trong lúc đó, Nhật Dương đưa tay lên sờ vào tóc cô xoắn xoắn vài sợi tóc mềm mại trên ngón tay cậu. Hải Đường cảm nhận được, theo bản năng liền rụt người lại. Cô dựng quyển vở lên một bông hoa giấy kẹp trong vở rơi xuống, Nhật Dương nhanh tay cầm lấy nghịch nghịch bông hoa.
Hải Đường lấy lại: “Đừng nghịch, hỏng cậu không gấp lại đẹp được như vậy đâu.”
Nhật Dương nhếch một bên miệng cười cười, nói: “Mình biết có bông hoa còn đẹp hơn cả bông hoa cậu gấp cơ”.
“Hoa gì?”
Cậu nhướng đôi mày, nụ cười cũng trở nên gian hơn, nhả từng chữ: “Hoa.Hải.Đường.”
Hải Đường nhíu mày, mặt mày nóng ran đứng dậy chạy nhanh về chỗ.
Nhật Dương đáng ghét! Suốt ngày trêu cô.
Ba thằng bạn bày ra bộ mặt khinh bỉ nhìn chằm chằm vào Nhật Dương đang cười, đồng thanh nói: “Bỉ ổi!”
Nhật Dương một chút cũng không thèm để ý, tự mân mê ngón tay của mình.