Thần Chết gọi tên - 1


Gã nhìn kẻ mặc đồ đen đang đứng trước mặt mình, trên tay hắn là một cái bìa trình hồ sơ. Hắn lật qua lật lại tờ giấy duy nhất trên cái bìa đó đến giờ đã là lần thứ bao nhiêu không biết. Gã không nhìn được vẻ mặt hắn lúc ấy, bởi khuôn mặt hắn đương ẩn bên dưới cái mũ áo choàng đen ngòm.

“Ê đồng chí, đồng chí nói lại tôi nghe coi, đồng chí là cái gì vậy?”

Gã hỏi. Thực ra thì ban nãy tên mặc đồ đen đã giới thiệu về bản thân rồi, nhưng gã sốc quá, thông tin chưa kịp ngấm qua cái hộp sọ dày quá mức bình thường của gã.

“Yên đi, để ta kiểm tra lại thông tin đã.”

Kẻ mặc đồ đen nói vậy với gã. Thế là gã lại yên lặng. Người gã vốn đã dựa sẵn vào bức tường trong căn phòng riêng bé bằng cái lỗ mũi, khi nãy lúc hỏi chuyện, gã đã định đứng thẳng người dậy, bước về phía tên áo đen đứng cách mình dăm bước chân, nhưng vì hắn nói như thế, gã lại thôi. Đầu gã lại ngửa ra sau, dựa vào tường, và từ vị trí đó, gã cứ thế nhìn chăm chăm vào kẻ tự xưng là Thần Chết.

Gã không dám tin kẻ đó là Thần Chết. Bởi vậy nên khi nãy gã mới phải hỏi lại. Gã sợ hắn đang đùa mình. Nhưng nếu là một trò đùa, thì hắn vào phòng gã bằng cách nào nhỉ? Nửa đêm nửa hôm hắn lù lù xuất hiện, vỗ vỗ lên vai gã, lúc ấy gã đang hì hụi ngồi xóa tàn nhang trên tấm ảnh mới chụp, bộ tịch vô cùng nghiêm túc nhưng thành phẩm thì tỉ lệ nghịch với điệu bộ đang trưng ra. Ở một mình một phòng nên gã giật bắn mình lúc tự nhiên có người chạm vào.

Căn phòng lúc ấy vẫn sáng đèn, vì sợ ma nên nửa đêm nửa hôm chưa leo lên giường gã nào dám tắt điện. Thế mà chừng đó ánh sáng vẫn không cứu gã khỏi việc nhảy dựng lên khi phát hiện ra thực thể vừa vỗ vai mình là một cái bóng cao lớn mặc bộ đồ đen trùm kín cả đầu, đen sì sì từ đầu đến chân. Suýt thì gã đã hét lên, nhưng sau mười giờ mà gây tiếng động lớn sẽ bị phạt, thế nên gã cố gắng ngậm miệng. Môi gã bậm thật chặt, đến độ hơi tê đi do máu không lưu thông, và gã có thể cảm nhận được máu chạy trong người rần rật, cùng với đó là bao nhiêu lông tóc trên cơ thể dựng đứng lên.

Tên mặc đồ đen trông như không có mặt. Đầu thì chắc là có, nếu không có đầu, làm sao mũ trùm có thể dựng lên được như thế kia. Từ cái khoảng đen ngòm không nhìn rõ đường nét nào có vẻ giống một khuôn mặt bên dưới mũ trùm, hắn ồm ồm lên tiếng.

“Anh bạn, nằm lên giường đi. Đã tới giờ đi rồi.”

“Đi? Đi đâu?”

Gã hỏi ngược lại. Gã cũng ngạc nhiên vô cùng về việc mình còn đủ can đảm để hỏi han chuyện đó. Nếu còn tỉnh táo, đáng lẽ phải vớ ngay điện thoại gọi cho công an. Hay bét nhất là gọi cho đứa bạn thân duy nhất trong cuộc đời gã, hay nhắn cho nó cái tin S.O.S, để nhỡ gã có bị tên áo đen làm gì, bạn gã cũng sẽ có chút manh mối cho cơ quan điều tra vào cuộc.

Thế nhưng gã chẳng làm thế. Gã hỏi tên đồ đen như kia. Tên nọ rất bình tĩnh, vẫn cái giọng ồm ồm, không có mấy cảm xúc, đáp trả.

“Địa ngục.”

Hai tiếng đó vừa cất lên là tay chân gã rụng rời. Ủa? Cái gì vậy? Địa ngục? Tên kia đùa gã à?

“Thế anh là ai?”

Sợ và kinh hãi đến rụng rời tay chân mà gã vẫn còn hỏi được câu này. Thật gã cũng không hiểu mình lấy đâu ra can đảm lúc đó.

“Ta là Thần Chết. Giờ thì ngoan ngoãn nằm lên giường đi, anh bạn. Ta sẽ chuẩn bị nghi lễ cho ngươi rời khỏi thế gian này.”

Giờ thì gã vừa sợ hãi vừa hoang mang. Thần Chết ấy hả? Ở cái xứ này có Thần Chết à? Những gì gã từng hình dung về thế giới bên kia bắt đầu vụn vỡ, nhất là khi thế giới trong tâm trí gã không thể nào có Thần Chết. Cái kẻ ấy là của xứ người ta, ở cái nơi xa lạ gã chưa từng đặt chân tới mới có Thần Chết, chứ ở đây… Sao lại thế?

“Nào, ta bảo ngươi nằm xuống, có nằm không đây? Hay muốn ngồi chết gục ở chính cái bàn này?”

Giọng của Thần Chết đáng sợ đến nỗi dù chân đang hơi run, tay cũng đang hơi lẩy bẩy, gã vẫn cố chống tay lên mặt bàn để đứng dậy. Cái giường cách đó chừng mươi bước chân, nhưng ngay lúc ấy gã cầu cho nó dài đâu đó tầm mười mét, hoặc hay hơn là mười ki-lô-mét. Dài nhiêu đó biết đâu có cơ hội chạy trốn.

Khi gã đã nằm xuống giường, Thần Chết chìa một cái bìa trình với một tờ giấy ra trước mặt gã.

“Đọc đi rồi ký tên vào.”

Đã nằm xuống rồi mà gã vẫn không thấy mặt Thần Chết đâu cả. Nhưng đó là bởi cái bìa trình ký đã choán hết tầm nhìn của gã, muốn nhìn trước ngó sau cũng chẳng được, vì hầu như chẳng còn chút khoảng không nào. Gã đành phải nhìn thẳng vào tờ giấy trên tấm bìa trình, đọc những dòng chữ màu đen xếp thành hàng ngay ngắn trên mặt giấy trắng.

Đọc được một đoạn, gã mới ấp úng nói.

“Đồng chí này…”

“Cái gì?”

“Ngày chết ghi trong đây là của năm sau mà?”

“Cái gì?!”

Giọng của Thần Chết lộ chút hốt hoảng. Hắn thu lại tờ bìa trình ký, cắm đầu đọc. Trong lúc đó, gã đứng lên, đi về phía đầu giường và đứng tựa lưng vào đó. Nằm trước mặt Thần Chết khiến gã cảm thấy không yên tâm. Ừ thì cái tờ giấy trông giống một thể loại hợp đồng gì đó ấy đã ghi rằng ngày chết của gã là ngày này năm sau, nhưng biết đâu chính tờ giấy ấy nhầm lẫn chứ không phải Thần Chết, và hắn sẽ lấy mạng gã nếu như gã cứ nằm ở trên giường.

Thế nhưng gã cũng không bỏ chạy. Gã còn chẳng buồn nghĩ tới chuyện nhắn tin để lại chứng cứ cho bạn thân nữa. Cái thằng đó dám sẽ nghĩ gã bị điên do thiếu ngủ nên nhắn tin trêu nó lắm. Lại còn là dăm ba cái chuyện ma mị, còn lâu nó mới tin gã. Gọi điện cho công an càng không được. Nhỡ đâu mới chỉ nói được tiếng đầu tiên, Thần Chết sẽ phất tay, thế là gã tắt thở.

Từ bấy đến giờ đâu đó đã được 10 phút hơn. Thần Chết cứ thế lật lật tờ giấy, mặc dù trên đó có bao nhiêu chữ hẳn hắn cũng đã đọc xong hết rồi. Còn gã, sau câu hỏi nọ thì cũng cứ đứng xớ rớ chỗ đầu giường, không dám bỏ đi, cũng chẳng nghĩ thông được bây giờ nên làm gì. Điều duy nhất gã muốn biết khi ấy là Thần Chết sẽ khẳng định với gã rằng hắn chính là Thần Chết, rồi giải thích cụ thể xem nhiệm vụ của hắn là gì, nơi hắn định dẫn gã tới là nơi như thế nào, vì sao gã lại phải đến Địa ngục chứ không phải nơi khác.

Thực ra, mọi ngày gã cũng đoán nếu đi tong thì mình sẽ xuống Địa ngục rồi. Với từng đó thứ nghiệp gã tạo ra mỗi ngày, không xuống Địa ngục mới lạ. Gã đã nghĩ vậy hàng ngày, nhưng khi nhận được thông tin chính thức gã vẫn sốc. Thì bởi, gã nghĩ ngày xuống Địa ngục của mình còn lâu mới đến.

Rõ ràng là gã không chuẩn bị cho việc phải tạm biệt cõi sống vào ngày hôm nay.

“Đúng là không phải hôm nay.”

Cuối cùng, kẻ tự xưng là Thần Chết cũng nói. Hắn đọc lại tờ giấy chắc đã đến lần thứ 100 mới tin vào sự thật, rằng hắn đã tới chỗ này sớm mất một năm.

Thế nhưng, gã chưa kịp thở ra thì Thần Chết đã nói tiếp.

“Nhưng KPI của ta chưa đạt. Ngươi chịu khó nằm xuống giường giúp ta nhé. Xuống dưới kia ta sẽ chia hoa hồng cho ngươi.”

Điên à?! Gã nghĩ thầm trong đầu. Chỉ nghĩ thầm thôi, còn lâu gã mới dám hét ra mồm. Gã chỉ là người phàm, mọi quyền lực đều trong tay thần thánh. Chửi thần điên là dở. Tốt nhất phải câm. Câm và ngoan.

Nhưng cuối cùng gã vẫn không câm hoàn toàn được. Mối thắc mắc trong lòng vẫn phải có lời giải. Thế là gã lại đánh tiếng.

“Đồng chí ơi…”

“Cái gì?”

“Làm ơn xác nhận lại giúp tôi với. Đồng chí là thần chết thật hả?”

Thần Chết nhìn thẳng vào mặt gã. Bét nhất là gã cảm giác vậy. Rồi hắn lại mở cái giọng ồm ồm của mình, đáp.

“Ngươi không tin hả?”

Sao lại đặt câu hỏi cho gã? Làm ơn trả lời có hoặc không, vậy là xong rồi!

“Thì bởi… đồng chí tự nhiên xuất hiện rồi nói chuyện như ở trên trời vậy, ai mà tin cho được.”

“Ngươi nằm xuống đây, đến lúc mở mắt ra thấy mình ở Địa ngục, ngươi sẽ tin.”

“Không ạ! Đồng chí làm ơn đi kiếm người khác giùm. Tôi đọc tờ giấy đó rồi, ngày này năm sau tôi mới phải đi cơ mà!”

Thần Chết cười khành khạch. Giọng cười của hắn rõ ràng là đang mỉa mai gã. Sao tự nhiên lại cười vào mặt gã như thế chứ?

Không để gã đợi lâu, Thần Chết hỏi luôn.

“Ngươi thật sự cần một năm còn lại à?”

Gã lặng thinh. Giờ biết trả lời sao đây?

Nếu là người khác, chắc họ sẽ khẳng định luôn họ cần một năm đó. Một năm là biết bao nhiêu ngày, mỗi ngày đó lại nhân lên thành biết bao nhiêu giờ, phút, giây, mỗi khắc trôi qua cũng đủ để làm được khối việc rồi.

Còn gã, năm nay, năm trước, năm trước nữa, có khác gì nhau không? Chắc ý Thần Chết là như vậy, đúng không? Gã chẳng làm được gì trong mấy năm vừa rồi, sống cũng như không sống, nên dù có là ngày này năm nay hay năm sau cũng như nhau cả thôi. Gã nhường lại đất cho người khác, nhường oxy cho nhân loại lẹ giùm đi.

Ủa rồi nhỡ năm nay không như các năm trước thì sao? Nhỡ năm nay, nếu sống, gã sẽ làm được điều gì đó khác biệt thì sao? Như thế, nếu nghe lời Thần Chết lúc này, chỉ vì hắn không chạy đủ KPI của hắn, chẳng phải quá thiệt thòi cho gã à?

“Nào, sao đây?” Thần Chết lên tiếng lúc thấy gã im lặng quá lâu. “Trả lời ta đi chứ, ngươi cần một năm còn lại à?”

“Cần!”

Gã dứt khoát đáp. Thần Chết tặc lưỡi.

“Rảnh rỗi quá. Rồi ngươi định làm gì với một năm còn lại của mình? Làm những gì ngươi đã làm trong năm vừa qua à? Đi làm như đi chơi, đi chơi như đi làm, căng thẳng vì những chuyện không đâu, những chuyện cần căng thì không thẳng. Sống như vậy ấy hả?”

“Ô kìa, đồng chí làm gì mà như đóng khung tương lai của tôi lại thế? Tôi phải sống nốt một năm còn lại thì mới biết được đời mình sẽ ra sao chứ.”

“Ta thấy chẳng ích gì đâu. Để giúp ngươi đưa ra quyết định nhanh chóng, ta sẽ phá lệ, cho ngươi thấy tương lai của mình nhé.”

Không để cho gã kịp trả lời, Thần Chết đã búng tay. Chớp mắt một cái, căn phòng đã thay đổi.

Thay đổi đó chính là cây đàn gã đang để bên cạnh giá sách được treo lên tường.

“Ủa, rồi tới tương lai chưa? Có vậy thôi ấy hả?” Gã chỉ tay về phía cái đàn, hỏi Thần Chết. Hắn vặc lại.

“Ta còn chưa xong, ngươi vội vã cái gì? Muốn chết hả?”

“Không ạ.”

Thần Chết rút từ trong túi áo choàng ra một cái lọ. Trong cái lọ có chứa thứ gì đó như không khí, mà lại nhìn thấy được, do nó màu xám. Thứ không khí đó cuộn vòng vòng, xoay chuyển trong không gian chật hẹp của cái lọ, như muốn được thoát ra ngoài lắm rồi. Thần Chết rút cái nắp bấc, thế là không khí tràn ra, uốn éo, rồi biến hình thành gã.

Ờ, phải rồi, là gã mà! Chỉ là tóc “gã” ngắn hơn một chút, “gã” béo ra một chút, và dựa theo bộ đồ trên người của “gã” thì chắc là đang mùa nóng. Nóng là mùa hè hay mùa nào thì gã chẳng dám đoán, vì sợ mình đoán không trúng. Mặc dù có ai quan tâm tới việc gã có đoán trúng hay không đâu.

Gã nhìn kĩ “gã” một lần nữa. Trời đất hỡi, giờ đã béo lắm rồi, thế mà sang năm đến hè (hay cái mùa nào đó trời vẫn còn nóng) lại lên cân nữa hả? Nhìn hơi tuyệt vọng nhé. Ý là, nếu như gã chết ngay hôm nay, thì sẽ không phải chịu cảnh lên thêm vài cân rồi xuống Địa ngục với hình dạng hơi giống lợn tăng trọng.

“Gã” đi đi lại lại trong phòng, được mấy bước chân thì lại ngồi xuống ghế, sau đó nghệt mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn y hệt những gì gã đã làm năm rồi. Gã quay sang hỏi Thần Chết.

“Cho thắc mắc với đồng chí ơi, lúc này là lúc nào thế?”

“Giữa mùa hè, từ giờ đến lúc ấy là khoảng bảy tháng.”

“Trời má, bảy tháng nữa tôi vẫn cứ thế này ấy hả? Đã thế còn lên cân.”

“Lúc xem tương lai của ngươi, ta cũng chẳng hiểu sao hết tiền mà ngươi lên cân được đấy. Không còn đồng nào thì ngươi lấy đâu ra tiền ăn?”

“Thế chứng tỏ có ai trong cuộc đời này nuôi tôi rồi.”

“Làm gì có ai.”

“Thế thì làm sao tôi béo lên được?”

“Vậy mới vô lý đùng đùng ra đấy, nên ta phải hỏi chính chủ là ngươi. Biết đâu ta không hiểu nhưng ngươi hiểu.”

“Không, tôi cũng không hiểu đâu. Mà này…”

“Gì nữa?”

Gã chỉ tay vào bộ dạng đen ngòm của Thần Chết, mạnh dạn hỏi.

“Đồng chí có thể lột cái bộ màu đen này ra, thay sang bộ khác không? Tự nhiên liếc sang bên cạnh cứ thấy có cái gì đó đen đen, tôi hơi sợ.”

“… Ta thay đồ thì ngươi có đồng ý ký tên vào Giấy Rời Xác không?”

“Giấy Rời Xác? Là cái tờ ban nãy ấy hả? Mà rời xác là cái gì?”

“Là hồn lìa hỏi xác đó! Ngươi không thèm đọc à? Bọn ta ghi chú thích diễn giải rõ ràng ở đây mà.”

Thần Chết lại chìa tờ giấy ra trước mặt gã. Quả nhiên tiêu đề văn bản chính là GIẤY RỜI XÁC, ở dưới còn ghi thêm một dòng nhỏ: Giấy xác nhận hồn sẽ lìa khỏi xác, nhưng ghi hồn lìa khỏi xác thì nhàm quá, vậy nên để là Giấy Rời Xác, tức linh hồn sẽ rời khỏi thể xác.

Mấy cha nội này rảnh quá! Gã lại trộm nghĩ. Đời thuở nhà ai mở ngoặc ghi cái chú thích dài bằng cái văn bản ngay dưới tiêu đề thế kia không?!

Nghĩ tới đây, tự nhiên gã giật thót. Chết bỏ, không biết Thần Chết có đọc được suy nghĩ không nhỉ? Nguy hiểm quá, nhỡ có thể thì từ nãy đến giờ gã lỡ dại chửi Thần Chết cũng như đồng nghiệp của hắn, những người soạn ra tờ giấy dớ dẩn kia, hai lần rồi. Thế đã quá nhiều, một lần là đủ để thần gõ cho cái hồn gã rời xác, nói chi hai.

Nhưng có vẻ Thần Chết không đọc được suy nghĩ của gã, vì hắn vẫn bình thản lắm. Chẳng có vẻ gì là muốn giáng cho gã một cú tát vì dám bố láo bố xiên. Thấy vậy, gã yên tâm hơn một chút.

Thần Chết liếc sang gã, thấy mặt gã đần ra, cũng không biết là gã đang suy tư điều gì. Hắn hỏi.

“Thế nào, xem đủ chưa? Nhìn đã chưa?”

“Cũng tàm tạm.” Nghe cái giọng Thần Chết gợi đòn quá, gã bèn đáp trả bằng giọng cũng hơi gây sự. Thần Chết nhún vai, sau đó phất tay một cái, “gã” lại trở thành làn khói xám, thu lại vào chiếc lọ nhỏ. Hắn đậy nút bấc lại, trong lúc đó, căn phòng của gã trở về như cũ. Xong xuôi, hắn lại chìa tấm bìa trình ký, với tờ giấy của nợ nọ, ra trước mặt gã và hỏi.

“Vậy giờ ký giấy được chưa?”

“Chưa.”

“Vẫn chưa?”

“Tôi bảo đồng chí rồi, ngộ nhỡ năm nay tôi sẽ khác năm trước, thế thì sao đây? Nhất là giờ tôi đã nhìn thấy tương lai đó rồi, tôi càng phải thay đổi chứ.”

“Khiếp, cái giống nhà ngươi, chắc ta còn lạ. Nói cho ngươi nghe, ta là Thần Chết phụ trách toàn bộ khu vực này, từ lúc nhà ngươi còn chưa ra đời đấy. Ta chắc lại còn chưa biết tỏng nhà ngươi. Mấy chục năm trên cuộc đời này, nhà ngươi nói ra có làm được không, mà giờ đòi thay đổi chỉ vì nhìn thấy một chút tương lai?”

Gã quay ngoắt qua, lấy hết can đảm để lườm Thần Chết một cái, sau đó giở giọng đanh đá nhất có thể ra để cãi.

“Sao mà đồng chí Thần Chết đây phải sốt sắng thế? Ngày tôi tèo rõ ràng là năm sau mà. Tức là ngay lúc này tôi chẳng việc gì phải nghe lời đồng chí để đi đời nhà ma sớm những một năm. Mà vì cái gì chứ? Chỉ vì đồng chí chưa đạt KPI. Hóa ra đồng chí cũng chỉ là một nhân viên lười biếng không biết phấn đấu, giờ đi dụ dỗ những người có thể dụ dỗ để hoàn thành khối lượng công việc được giao.”

“…”

“Nên là tôi xin từ chối. Tôi không dễ dãi đâu nhé. Giấy trắng mực đen đang trên tay đồng chí, ngày này năm sau đồng chí hẵng quay lại.”

Thần Chết đứng im lặng một lúc, sau đó hắn vươn tay lên vai. Không hiểu hắn lôi được từ đâu ra một cái quai ba-lô, tay hắn móc vào đó để tháo ba-lô xuống khỏi vai, cất cả tập bìa trình ký lẫn tờ giấy vào. Sau đó hắn đeo lại lên người. Chiếc ba-lô lập tức biến mất. Đoạn, hắn đưa tay lên, lật mũ trùm ra sau.

Trước mặt gã là một người đàn ông tầm trên dưới 40 tuổi, tóc đen bổ mái 7/3, chải ngược, vuốt gel bóng loáng. Ria lẫn râu của hắn cũng được tỉa tót gọn gàng, bao quanh khuôn miệng. Mắt hắn sáng rực, màu đỏ, nhưng khi thấy gã há hốc miệng, nhìn chòng chọc vào đôi mắt đó lâu quá, hắn liền chớp mắt một lần, khiến đôi đồng tử chuyển thành màu đen. Giờ thì trông hắn không khác gì một người dân điển hình của đất nước này. Một người dân giàu, phải nói vậy mới chính xác. Gã không biết mấy về chất liệu vải vóc, nhưng nhìn đồ hắn mặc trên người toát ra vẻ sang trọng hơn gấp mấy lần mớ vải đồ gã đang tròng lên cái thây không mấy đẹp đẽ của mình.

“Vậy ngươi muốn đi uống nước không?”

“Đi nhậu thì đi.”


Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout
}