Song Sinh Cảnh Vệ
Cảnh báo
Càng đi khỏi phạm vi tọa lạc của tòa lâu đài, quang cảnh càng trở nên tươi tắn và trong lành hơn, ngỡ như vầng dương trên cao vừa lấy lại quyền năng vốn có, chiếu rọi từng dải nắng vàng xuống mặt đất còn thấm đẫm hơi nước, vừa có sức mạnh phá vỡ vỏ bọc u ám đang bám lấy thành trì lộng lẫy, vừa có sức mạnh ôm lấy con người tránh khỏi cái lạnh do cơn bão sau đêm mưa giông gây ra.
Thanh Âm ngước nhìn bầu trời không chớp mắt. Bầu trời nơi đây không có cột điện chằng chịt dây dẫn hay các khối kiến trúc cao tầng nối tiếp nhau. Gió, mây, rừng sồi, và sự yên tĩnh đến lạ – đó là tất cả những gì mà cô hằng mơ ước. Cảm giác được sưởi ấm bởi vầng nắng ấm áp này khiến cô nhất thời chìm đắm, suýt chút nữa đã quên mất mình là ai ở thế giới này.
Khuôn viên rộng lớn rẽ ra rất nhiều hướng, chia thành nhiều lối đi dẫn đến những địa điểm khác nhau. Thanh Âm cùng hai nữ hầu là Letitia và bạn của cô ấy đi chung trên một lối đi có bậc thang, hai bên đường là hoa nhỏ cỏ dại mọc xanh mướt.
Nhìn bà Calis đi phía trước, Letitia chán chường thở ra một hơi dài, sau đó liếc sang Thanh Âm, không nhịn được tò mò bèn huých nhẹ vào khuỷu tay cô, che miệng hỏi nhỏ: “Cô là người mới à? Mới đến sáng nay sao? Trước đó tôi không thấy cô.”
Thanh Âm gật đầu, ra hiệu mình không thể nói chuyện mong Letitia thứ lỗi.
“Ôi, tôi không biết, thành thật xin lỗi nhé.” Letitia lúng túng dùng ngôn ngữ ký hiệu, “Vậy cô đã được bà Calis hướng dẫn sẽ làm những gì ở đây chưa?”
Thanh Âm chỉ vào tai mình rồi diễn tả, “Tôi không nói được nhưng vẫn nghe được. Cô cứ nói bình thường.”
Tuy Thanh Âm đã thích ứng được hiện tại mình là một người câm nhưng việc phải dùng thủ ngữ thuần thục đối với cô quả là một thử thách, đồng nghĩa với việc cô cũng chẳng hiểu thủ ngữ của mọi người truyền đạt tới mình, mà bí mật này thì không thể tùy tiện nói ra được.
"Xin lỗi cô. Tay chân tôi vụng về không biết cách diễn đạt, may mà cô nghe thấy tôi.” Letitia nói.
Thanh Âm cười mỉm, thầm nghĩ cô gái này ngại ngùng trông cũng đáng yêu phết, rất giống một em bé bụ bẫm đang bẽn lẽn.
Hai người xì xầm to nhỏ bị bà Calis phát hiện, bà quay xuống, Letitia chột dạ bịt miệng lại. Bạn cô thấy cảnh này thì phì cười, thuận tình quay sang chào hỏi “đồng nghiệp mới”: “Chào cô, tôi là Karlyn. Sau này cùng giúp đỡ nhau nhé.”
Bà Calis chạm phải ánh nhìn của Thanh Âm thì vô thức mỉm cười. Thanh Âm thầm mừng. Cô hít vào một hơi thật sâu. Cảm giác nhẹ nhõm này là gì đây? Hoá ra khi tiếp xúc với những người này lại khiến cô thấy gần gũi đến thế. Có lẽ thân phận của họ chẳng có gì đặc biệt nhưng chính sự mộc mạc và chân thật ấy đã giúp cô vơi bớt căng thẳng. Cô nghĩ mọi thứ cũng không đến nỗi tệ nên cho phép bản thân lơ đễnh ngắm nhìn cảnh vật thêm chốc lát. Rồi đột nhiên có một bóng đen bay vút qua làm cô giật mình, lập tức lấy lại tâm thế cảnh giác.
“Karlyn ơi Karlyn, em đi đâu đấy? Cho tôi đi theo với.”
Thanh Âm ngơ ngác.
Nghe kiểu gọi vừa âu yếm vừa sến súa này là Letitia lại không nhịn được bất mãn, chẹp miệng quát một câu rõ to: “Hết sức vô vị!”
“Này bà cô kia! Cô đừng có thái độ!”
“Tôi cứ thích thái độ đấy! Ai bảo suốt ngày cậu chỉ biết bấy nhiêu đó thôi! Còn dám gọi tôi là bà cô! Tôi mới hai mươi tuổi!”
“Cô không là bà cô thì ai là bà cô! Tránh ra đi, cô đứng chắn mất Karlyn bé bỏng của tôi rồi!”
Nghe xong, hai mắt Letitia trợn ngược.
Thanh Âm hết ngó lên trên rồi lại nhìn xuống cô hầu “thẳng thắn” đang đứng chống hai tay vào hông, mặt câng câng lên đáp trả không sót một câu nào của chàng trai kia. Cảnh tượng trước mắt hoá ra lại bình thường đến thế, hoàn toàn trái ngược với bốn từ “nguy hiểm tiềm tàng” vốn đã hằn sâu trong tiềm thức của cô từ rất lâu. Lúc này cô mới thả lỏng bả vai rồi thở phào, tự nhủ chắc do bản thân đa nghi thành thói thôi.
Bà Calis vẫy tay chào cậu thanh niên mặc trang phục thợ săn khoác kèm áo choàng nửa vai đang ngồi vắt vẻo trên cành cây, cất tiếng nói vừa đủ nghe: “Chào cậu Ryder, cậu trở về từ khi nào vậy?”
“Tôi về từ sáng sớm.”
“Sao chỉ có mình cậu thế?”
Ryder vắt hai tay ra phía sau ôm đầu, đáp: “Riley đang trên đường đến đây. Anh ấy phải dắt Ivanka về chuồng sưởi ấm.”
“Ivanka khỏe lắm mà, sao lại bị nhiễm lạnh rồi?” Letitia thắc mắc.
“Cậu bé đó không bị nhiễm lạnh, Riley phòng hờ thế thôi, tối qua mưa lớn mà.” Ryder giải thích.
“Đằng kia!” Karlyn bất ngờ reo lên, “Anh ấy ở đằng kia, đang đến chỗ chúng ta.”
Vừa nhắc người là người xuất hiện. Thanh Âm hiếu kỳ quay lại nhìn. Chàng trai với mái tóc cắt cao nam tính mặc trang phục chăn ngựa nhưng hoàn hảo phô ra cơ bắp săn chắc đó ắt hẳn là Riley. Anh đang tiến về phía này, ánh mắt trước tiên là dừng ở Thanh Âm, một lát sau mới đảo sang những người còn lại.
Thừa biết anh chàng này đang âm thầm đặt nghi vấn về người lạ là mình nên ánh mắt lúc nãy nhìn Thanh Âm mới khiến cô ngột ngạt đến vậy, nhưng trong lúc đó cô vẫn tranh thủ quan sát anh ta. Giày ống cao và thắt lưng màu da bò, cũng khá bình thường cho đến khi cô nhận ra hai tay anh ta đeo găng đen, dọc theo cánh tay có rất nhiều vết sẹo sâu và dài, ở đùi quần bên phải còn giắt một chiếc túi đựng dao găm và súng lục.
“Xin chào.” Riley chủ động bắt chuyện với mọi người, chất giọng trầm ấm rất đỗi nam tính.
Thanh Âm cúi mặt xuống khi bà Calis tiến lại gần chàng trai, “Chào cậu Riley, công việc suôn sẻ chứ ạ?”
“Cũng tạm.”
“Nghe cậu Ryder bảo cậu vừa trở về là đã đến thăm chuồng ngựa rồi.”
“Ryan nói mùa đông năm nay lạnh bất thường nên tôi phải chú ý hơn, dẫu sao có sự chuẩn bị trước vẫn tốt hơn là không làm gì.”
“Ivanka có sao không ạ?”
Riley lắc đầu: “Ngoại trừ Ivanka, mấy con ngựa còn lại đều có dấu hiệu bị nhiễm lạnh. May mà tôi đã đặt số lượng lớn củi và rơm từ một tháng trước để đề phòng trường hợp này. Tôi định sẽ báo cáo với Thống lĩnh, lọc ra những con ngựa thể chất yếu để nuôi dưỡng chúng theo phương pháp khác phù hợp hơn.”
“Đúng là nên báo cáo chuyện này với Ngài ấy. Dẫu sao ngựa ở trang trại Dylan đều là ngựa chiến, tốt nhất không nên để xảy ra sơ sót.”
Riley ừm hửm. Nói phiếm vài câu vậy thôi, bây giờ anh mới vào chuyện chính: “Nghe Letitia bảo bà Calis có việc cần chúng tôi giúp đỡ, là việc gì vậy?”
Bà Calis ái ngại không biết nên mở lời thế nào mới tốt, suy nghĩ lựa lời một lúc thì đáp: “Thật ra cũng không có gì to tát. Chỉ là… Công nương bảo chúng tôi đến gặp cô ấy, tôi sợ cô ấy lại làm ra những chuyện kỳ quặc giống lần trước nên mới bảo Letitia thông báo cho hai cậu. Cậu Riley đã dặn tôi thế mà, nhưng nếu các cậu bận hoặc không muốn cũng không sao đâu. Già này không dám làm phiền đâu ạ.”
Riley chưa kịp trả lời thì Ryder đã phóng xuống phản bác: “Chúng tôi đi cùng thì giải quyết được gì? Các người nên nhớ cô ta là Công nương Fullrayer!”
Riley giơ tay lên nhằm ngăn cản Ryder tiếp tục càm ràm. Anh nói thay cho câu nhận lời: “Chúng tôi sẽ quan sát, chỉ vậy thôi, được chứ?”
“Này, anh…”
“Em thôi nào!”
Bà Calis cúi đầu cảm ơn người anh: “Có các cậu ở phía sau trông chừng là tôi yên tâm rồi. Các cậu là bộ mặt của Ngài ấy, có các cậu ở đó, Công nương chắc sẽ nể mặt vài phần.”
“Để xem sao đã.” Riley lạnh nhạt cho hai tay vào túi quần.
“Nhưng nghe nói thời gian gần đây cô ta đã tốt hơn rồi.” Nói thì nói thế nhưng Ryder vẫn tỏ vẻ không hài lòng, “Dù sao thì bà cũng không nên bảo Karlyn của tôi đi cùng các người, lần trước em ấy còn bị đá-”
“Không sao đâu... là em muốn đi mà.” Cô hầu nhỏ tiếng ngắt lời.
Ryder nhíu mày nhìn nàng.
“Thôi nào, chúng ta mau đến chỗ Công nương nhé, đừng để cô ấy đợi lâu.” Bà Calis đề nghị.
Ryder lườm lườm bà rồi bất ngờ nắm lấy tay Karlyn làm cô giật mình. “Đi thì đi, có ta bảo vệ em.”
Anh chàng cứ lẽo đẽo theo sau cô bé như một chiếc đuôi mặc cho Letitia luôn miệng làu bàu rằng cậu rất phiền phức và vô vị.
Thanh Âm cười cười, bình tĩnh bước theo sau bà Calis, tưởng chừng đã đi lướt qua Riley nhưng lại bất ngờ bị anh giữ lại. Anh nắm chặt cổ tay cô, toàn thân cô cứng đờ, ngoái đầu liền chạm phải ánh mắt chăm chú của anh.
Hai người xa lạ lần đầu tiên đối mặt, kẻ tĩnh lặng như nước, người biển lòng dậy sóng.
Riley hơi nghiêng đầu, mày nhướng lên lộ rõ vẻ hiếu kỳ. Lại thêm một cơn gió tùy hứng nữa thổi qua, cuốn theo tóc mai đen nhánh và đuôi váy màu hạt dẻ bay là là. Lần này chẳng biết là gió đông vô tình hay lòng người thấp thỏm mà bụng Thanh Âm cứ quặn lên từng cơn ớn lạnh. Cô cảm nhận rất rõ gáy cổ của mình đang giật nhẹ. Cảm giác sợ hãi đến mức nghẹn cả lồng ngực này không phải là lần đầu tiên. Thanh Âm khẳng định rằng ánh mắt lạnh lẽo của anh ta là thứ đã khiến cơ thể cô có những phản ứng tiêu cực này. Bàn tay to lớn của người đàn ông đó giống như sở hữu một ma lực vô hình, như thể khống chế cô nhưng dùng sức chẳng mạnh, cũng tựa như lưu luyến muốn níu giữ cô lại, khiến cô không dám cử động dù chỉ là một cái chớp mắt.
Riley cứ đứng yên nhìn Thanh Âm như thế mà chẳng nói lời nào. Đáy mắt anh thẫm lại, u tối, tĩnh mịch tựa như vầng trăng khuyết khuất bóng sau rặng mây. Giữ thêm một lát nữa thì anh buông tay, tay còn lại tự chỉ vào đầu mình, “Khăn của cô... ừm, có vẻ sắp rơi rồi.”
Nghe anh nói câu này, trái tim Thanh Âm quặn từng hồi. Cô toát mồ hôi lạnh, hít thở không thông, nhìn kỹ thì mặt mày cũng tái mét hết cả.
“Lúc nãy… lúc nãy hình như anh ta đã cười phải không… Mình thấy khóe môi của anh ta… hơi nhếch lên…” Thanh Âm loạng choạng, suy nghĩ cũng không thông.
“Này, cô không sao chứ?”
Riley có vẻ lúng túng khi thấy biểu hiện bất thường của Thanh Âm. Anh định tiến tới đỡ cô nhưng cô lập tức gạt tay anh ra, lùi bước tránh né. Cô lắc đầu nguầy nguậy, không quên giữ chặt chiếc khăn trên đầu để cố định mái tóc “kì lạ”.
Letitia nhìn trái nhìn phải không thấy Thanh Âm đâu thì dừng lại. “Chúng ta chậm một chút đợi cô ấy nào. Anh Riley cũng nhanh lên nhé.”
Bà Calis chột dạ khi thấy Riley đang cố tình giữ chân Thanh Âm, vội chạy đến giải vây cho cô: “Đây là người hầu tôi mới nhận vào làm việc. Cô ấy chưa biết cách cư xử, mong cậu Riley đừng giận.”
“Cô ấy không làm gì cả. Tôi thấy sắc mặt cô ấy không tốt, nhưng có vẻ cô sợ người lạ, bà đến xem sao.” Riley bảo.
“Vâng vâng, để tôi.”
“Tiểu thư, cô vẫn ổn chứ?” Bà thì thầm vào tai Thanh Âm. Thanh Âm nuốt nước bọt, gượng cười gật đầu.
“Tóc của cô…” Bà liền nhận ra khi thấy Thanh Âm chỉ tay lên đầu. Bà hiểu rồi, hai tay thoăn thoắt chỉnh lại, “Để tôi giấu tóc giúp cô.”
Bà Calis búi khăn lại cho Thanh Âm rồi khẩn trương dắt cô rời khỏi đó. Riley thong thả sải bước theo sau. Dáng đi khập khiễng của cô hầu khuyết tật lọt thỏm trong đôi mắt màu nâu sẫm điển trai, tuy vậy lại giống như ảo ảnh, chẳng đủ sức lay động dù chỉ là một khắc.
Cũng đã đi được một quãng rồi nhưng bàn tay Thanh Âm vẫn còn rất lạnh. Cô cảm nhận được ánh mắt của người ở phía sau vẫn chưa có dấu hiệu rời khỏi mình, tâm trạng càng lúc càng nặng nề.
Bà Calis nhìn xuống bàn tay nhỏ xíu chi chít sẹo của cô gái tội nghiệp đang bám vào cánh tay mình thì len lén liếc nhìn đằng sau, quả nhiên nguyên nhân chính là Riley. Thấy cô gái lại quay về dáng vẻ rụt rè trước đó, bà thật lòng không nỡ, một phần cũng muốn thay chàng trai kia giải thích, liền nói: “Tiểu thư bị cậu ấy dọa sợ rồi đúng không? Vì những vết sẹo kinh khủng đó à?”
“...”
Ý bà Calis là Riley có sẹo, những vết sẹo chéo ngang chéo dọc ở hai cánh tay, nhưng đó không phải là nguyên nhân khiến cô sợ hãi.
“Thật ra cậu Riley không có ý xấu, cô đừng hiểu lầm cậu ấy nhé.”
Thanh Âm không có phản ứng gì, một lát sau mới gật đầu. Lại nghe bà Calis nói tiếp: “Cậu Riley rất tốt bụng và đáng tin cậy đấy ạ. Ở nơi này chỉ có cậu ấy và ngài Công tước là sẵn sàng giúp đỡ và bảo vệ những người hầu thấp kém như chúng tôi. Cậu Ryder cũng tốt lắm nhưng tính tình có phần hơi xốc nổi.”
“À quên mất, để tôi giới thiệu với cô. Tên đầy đủ của cậu Riley là Riley Salter, người đi phía trước là em trai Ryder Arnolien, hai người là anh em cùng mẹ khác cha. Cha của họ đều là những Bá tước nổi tiếng sở hữu nhiều đất đai ở phía Tây Vương quốc Maverick.”
Được biết thêm thông tin mới, tâm lý của Thanh Âm mới dần ổn định trở lại. Cô thắc mắc: “Chẳng lẽ vì vậy mà Công nương lại nể mặt họ ạ?”
“Không phải đâu. Lý do thật sự là vì Riley và Ryder là hai trong bốn siêu cảnh vệ thuộc Đội Ám hoàng dưới trướng của Thống lĩnh. Họ thường được gọi tắt với cái tên R4."
Cô xoè bốn ngón tay ra, ý hỏi R4 là gì.
“Đó là một đội chỉ có bốn cảnh vệ ưu tú nhất Vương quốc Maverick, được chính Thống lĩnh lựa chọn. Người ta đồn rằng bốn cái bóng ấy là lưỡi dao phán quyết trong tay Thống lĩnh, nơi nào xuất hiện dấu vết của họ, nơi đó sẽ có máu của Hoàng tộc đổ xuống.”
Thanh Âm trợn mắt. Biết cô bé đang nghĩ gì, bà Calis giải thích thêm: "Tuy mục đích là thế nhưng Thống lĩnh không phải người hung bạo, ngài chỉ xử lý những kẻ gây hại cho Vương quốc, gây hại đến dân chúng Thành Đông mà thôi."
"Cứ để pháp luật trừng trị những kẻ đó, tại sao ngài ấy phải làm thế?"
Bà Calis nghe xong chỉ biết cười trừ: "Ở nơi này, khi nào Hoàng đế còn cai trị, khi đó sẽ không có chỗ cho công lý đâu ạ."
Câu nói này khiến Thanh Âm phải suy ngẫm. Ở thời đại này, pháp luật do Hoàng đế ban hành, Hoàng đế cai trị mà ngu ngốc thì luật lệ và vận hành cũng trở nên thối nát. Có lẽ vì vậy mà Thống lĩnh phải thiết lập một quy tắc ngầm và sử dụng nó để bảo vệ Vương quốc theo cách của riêng mình.
Để ý thấy Thanh Âm lại trầm tư suy nghĩ, không muốn bầu không khí đang tốt lại bị mình kéo xuống, bà Calis quay lại chủ đề nói về Riley: "Cậu Riley chính là đội trưởng của Đội Ám hoàng, tiếp theo có cậu Ryder, cậu Ryan và cô Rize. Cả cậu Ryan và cô Rize đều là những nhà nghiên cứu đa lĩnh vực bao gồm chiêm tinh học, y học và cả thuật học. Hai người ấy lập thành một nhóm nghiên cứu và thường xuyên thực hiện các nhiệm vụ thu thập thông tin ở vùng biên giới."
"Hai người họ cũng là cảnh vệ ạ?"
"Nhưng ở cương vị hậu phương hỗ trợ cho đồng đội nhiều hơn."
"Họ trông thế nào vậy bà?"
"Rize ấy à... Cô ấy là người ngoại quốc, có mái tóc trắng rất đẹp. Còn cậu Ryan thì dịu dàng lắm. Khi nào họ trở về tiểu thư sẽ biết thôi.”
Thanh Âm ngoan ngoãn gật đầu, toàn thân từ từ thả lỏng, mí mắt cô cụp xuống, trong đầu thầm nghĩ: “Đúng là có quá nhiều thứ mình cần phải ghi nhớ… Còn phải nhanh chóng thích nghi với thế giới này để sớm tìm ra cách quay trở lại thế giới cũ, nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là mình phải cố gắng giữ bình tĩnh trước mọi chuyện, không thể để những chuyện quá khứ ảnh hưởng đến tâm trạng, làm lộ hết ra trên mặt như lúc nãy nữa.”
Lặng vài giây, cô lại nghĩ đến Riley nhưng không dám quay đầu, “Không biết anh ta có báo cáo với Thống lĩnh về mình không… hy vọng là không… Còn chưa biết vị Thống lĩnh đó là người như thế nào, dịu dàng như Harry thì tốt biết mấy… nhưng theo lời bà Calis, chắc là một người rất dữ dằn."
Thanh Âm cứ liên tục đặt nhiều câu hỏi cho chính mình, hoàn toàn không hay không biết đã đi tới đâu cho đến khi Letitia rít lên: “Ở đằng kia! Tới rồi Chúa tôi!”