Toà Lâu Đài Bí Ẩn
Harry ở một mình trong căn phòng rộng thênh thang. Màu nâu trầm chủ đạo phủ lên mọi vật chất, riêng anh là sắc vàng tương phản đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành màu đỏ rượu sang trọng.
Mỗi khoảnh khắc trôi qua, Harry vẫn luôn chuyên chú đặt tâm tư vào từng con chữ trong quyển sách dày cộm. Kết thúc một chương, anh chủ động cắt đứt sự tập trung khi đọc đến dòng chú thích ở cuối trang. Anh gấp quyển sách lại, tầm mắt di chuyển sang lối đi dẫn đến phòng tắm, tự hỏi đã bao lâu trôi qua kể từ khi Thanh Âm tạm rời khỏi nơi đây.
Vị Công tước trẻ bắt đầu quan tâm đến thời gian, anh lấy trong túi ra một chiếc đồng hồ cổ mạ vàng để xem. Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng "lạch cạch", anh nhìn sang cửa sổ, hóa ra là một chú chim bồ câu vừa bay tới, dưới chân còn cột kèm một lá thư. Anh mở ra xem, nét chữ vẫn đẹp và nội dung chẳng khác, bên trong chỉ viết vỏn vẹn ba chữ “Ta đợi cậu”, sau đó là tiếng gõ cửa bất chợt dội vào. Harry gấp bức thư lại, đặt lên bàn rồi nói vọng ra: "Cửa không khóa, mời vào."
Đối phương là một nữ sĩ quan, vừa thấy bóng dáng anh thấp thoáng sau cánh cửa là đã giơ tay chào theo kiểu nhà binh: "Chào Đội trưởng!"
Harry hơi ngây người vì ngạc nhiên, sau đó mỉm cười đáp lễ: "Chào Rosan, lâu quá mới gặp cô. Đây không phải khu căn cứ, cô không cần chào ta như thế đâu."
"Vậy… xin chào ngài Công tước!" Cô gái được gọi với cái tên kiêu sa “Rosan” kia lập tức thay đổi kiểu chào, chuyển tay xuống ngực rồi cúi đầu trước nụ cười bất lực của người đối diện, "Thật sự không dám nhận đâu Tiểu thư Miller ạ.”
Nghe Harry gọi mình là “Tiểu thư Miller”, Rosan có chút không ngờ, đứng thẳng lên nhìn anh chằm chằm.
“Sao thế?” Harry nhướng mày.
“À, không có gì. Đột nhiên có người gọi tôi như thế làm tôi có chút không quen. Dù sao cũng đã ba năm rồi tôi chưa nghe lại cách gọi này.”
Harry vẫn mỉm cười. Anh cất quyển sách vào kệ, vừa sắp xếp cho ngay ngắn vừa hỏi: “Thế cô đến tìm ta có chuyện gì sao?"
"Ngài đã nhận được thư triệu tập của Thống lĩnh chưa?"
"Ta vừa nhận được bồ câu đưa thư từ ngài ấy.” Harry nghiêng đầu nhìn Rosan, chốc sau ôm mặt bật cười, “Lại nữa sao? Thống lĩnh cũng thật là, đã gửi bồ câu rồi còn phiền cô cất công đến đây thông báo cho ta biết, thật ngại quá."
Rosan lắc đầu xua tay: “Tôi đến đây không phải theo lệnh của Thống lĩnh.” Nói xong, mặt cô bỗng nhiên đỏ lên, vội phân bua tiếp, “Ý tôi là, Thống lĩnh rất xem trọng Đội trưởng. Ngài ấy lo ngài bận nhiều việc, lần nào triệu tập cũng gửi bồ câu đưa thư. Còn tôi đến đây cũng là vì việc đó, chính xác là thế.”
"Ta biết ơn vì điều đó, nhưng không phải cô mới là người may mắn hơn ta sao, được gặp riêng Thống lĩnh còn gì.” Harry nói.
“Ngài cho đó là may mắn ư?” Rosan nhăn mặt, biểu cảm có vẻ không đồng tình lắm, “Tôi vừa hoàn thành nhiệm vụ ở Karina là đã bị ngài ấy gọi tới rồi. Một thân một mình đối diện với sát khí đó làm tôi còn tưởng mình vừa gây ra chuyện động trời gì, trái tim sắp rớt ra ngoài rồi đây này.”
Harry bật cười thích thú, cười xong mới bảo: "Xin lỗi xin lỗi, ta không biết cô đã lo lắng như thế. Nhưng ta tin Rosan mà, ắt hẳn cô phải rất xuất sắc mới có được lòng tin của người ấy. Ta không có năng lực gì đặc biệt nhưng nhìn người thì chuẩn lắm.”
Rosan chớp mắt nhìn chàng Công tước vẫn đang thong thả sắp xếp lại kệ sách. Thừa biết anh đang vịn vào đối tượng khác để gián tiếp khen ngợi mình, trong lòng cô vừa lâng lâng vừa hồi hộp. Bình thường anh vẫn khéo léo như thế.
“Nhưng tại sao lại là cô thông báo cho ta? Aiden đâu rồi, bình thường cậu ấy là người làm việc này mà?"
Rosan nghe nhắc đến người này thì sắc mặt bỗng đổi, giọng cũng hạ xuống mấy phần: "Chuyện này… Aiden vẫn đang chịu phạt ở thượng nguồn sông Joshua.”
Ánh mắt Harry chùng xuống nhưng rất nhanh đã lấy lại trạng thái ổn định. Thính giác nhạy bén của anh thu được tiếng động phát ra từ hướng phòng tắm, ngón tay đẩy quyển sách cuối cùng tra vào kệ. Anh biết đó là Thanh Âm và bà Calis nên nhanh chóng xác nhận thông tin với Rosan để cô ra về, chuyện về chàng sĩ quan Aiden cũng tự nhiên quên béng đi.
“Cô đến khu căn cứ tập hợp đồng đội trước nhé. Ta còn có chút việc phải ở lại xử lý, sẽ đến sau.”
“Có cần tôi giúp không?”
“Không sao, ta tự làm được.”
“Vậy tôi đến căn cứ trước đợi ngài.”
“Cảm ơn.”
Harry đích thân tiễn Rosan ra đến tận cửa. Khoảnh khắc anh quay lại cũng chính là lúc bà Calis dắt tay Thanh Âm bước ra.
Chiếc váy màu hạt dẻ điểm xuyết hoạ tiết thiên nga trắng vừa vặn ôm lấy vóc dáng nhỏ nhắn của nàng thiếu nữ. Vệt nắng ngoài cửa sổ rắc lên mái tóc xoăn sóng nước phản chiếu thành những hạt bụi tiên li ti, óng ánh tựa như vô số vì tinh tú đang trôi dạt trong dải ngân hà miên man.
Thanh Âm chầm chậm bước ra khỏi vùng tối được tạo nên từ bức tường chắn sáng. Chất liệu của giày tiểu thư khá mỏng, lần đầu được mang loại giày này làm cô không quen, mười ngón chân gò bó quá, cứ rục rịch mãi.
Bà Calis chẳng hay chẳng biết, đơn thuần nghĩ rằng nếu cô cứ cúi đầu như thế sẽ rất dễ bị choáng nên kề tai nói nhỏ: “Để tôi dìu tiểu thư qua đó, ngài Công tước vẫn đang đợi cô đấy.”
Thanh Âm nghe vậy thì quay sang nhìn bà, bà gật gật đầu, vẫn tiếp tục ở bên cạnh trợ giúp cho đôi chân khốn khổ của cô. Cô ngập ngừng ngước nhìn vị quý tộc tuấn tú, ánh mắt thận trọng nhưng không u tối, từ từ tiến đến chỗ anh.
Harry không còn biết chính mình đã đắm chìm trong sắc vóc dịu dàng ấy bao lâu cho đến khi giọng nói của bà Calis cất lên, vừa đúng lúc đánh động tâm trí chàng: "Tôi đã tắm gội cho tiểu thư chu đáo rồi thưa ngài."
Harry bừng tỉnh, nhịp đập trái tim lần đầu tiên mất kiểm soát khiến anh không thể mở lời một cách trôi chảy.
"Ngài Công tước? Ngài có sao không ạ?" Bà Calis thấy anh cứ ngơ ra thì hỏi lại. Anh lúng túng đáp, "Xin lỗi vì đã mất tập trung, ta vừa nhận được thư triệu tập từ Thống lĩnh."
“Thống lĩnh hồi phục rồi ư?”
“Ta nghe trợ lý của Rize bảo thế.”
Để ý thấy bà Calis có vẻ rất nhẹ nhõm khi nói đến vị “Thống lĩnh” đã bình phục, không hiểu sao trong đầu Thanh Âm lại bất giác nghĩ đến người đó, đôi mắt cũng vô thức hướng ra khung cửa sổ tráng lệ – nơi mà chẳng ngắm trọn vẹn được vẻ đẹp của bầu trời hay thoả thích nhìn lấy làn cỏ xanh mướt phủ rợp lớp đất đá màu mỡ. Ở cái vị trí lưng chừng này chỉ thấy mỗi cây sồi còn đóng tuyết, thấp thoáng phía sau là đỉnh tháp nhà thờ cao chót vót với đàn chim bồ câu vừa vút bay.
Có lẽ nào vỏ bọc đang che giấu sự thật về thế giới này là cảm giác yên bình mà mình nhận thấy trước mắt? Thanh Âm thầm nghĩ.
Rồi bà Calis lại reo lên, kéo cô quay về thực tại: “Tạ ơn Chúa tôi! Đấng tối cao của thành Dylan đã bình an vô sự. Ngài sẽ tiếp tục bảo vệ cho vùng đất và thần dân nơi đây.”
“Ta biết bà rất vui khi nghe Thống lĩnh hồi phục nhưng nhớ đừng nhắc đến Chúa trước mặt Ngài ấy nhé.” Harry nháy mắt.
“Xin lỗi tôi lỡ lời. Tôi rõ rồi ạ.”
Bà Calis trả lời Harry xong thì cũng là lúc anh không kiềm lòng được, nhanh chóng tiến đến gần Thanh Âm trước ánh nhìn chăm chú của cô. Anh nhẹ nhàng nâng bàn tay thon thả đã được bà Calis thay băng gạc sạch sẽ, mùi dược liệu tuy nồng nhưng không thể áp đảo hương thơm ngọt ngào tỏa ra từ mái tóc của thiếu nữ cứ thoang thoảng quanh mũi anh. Đáy mắt anh khẽ rung, đôi con ngươi màu hổ phách nay được lấp đầy bởi hình bóng cô lại càng thêm ấm áp. Anh nhìn cô, chất giọng cũng vì vậy mà đồng nhất với cử chỉ, trìu mến thủ thỉ: "Thành thật xin lỗi nàng. Vì sự bất cẩn của ta mà nàng mới bị thương nhiều như thế."
Thì ra chiếc xe ngựa đó là của anh ta. Thanh Âm lắc đầu ý muốn nói "không sao đâu" nhưng Harry vẫn mang vẻ mặt tự trách. Anh nắm tay cô đi đến bên ghế bành, biết chân cô có tật không thể di chuyển nhanh nên chậm rãi dìu dắt, cùng lúc đó là không ngừng hỏi han: "Nàng sinh sống ở đâu? Ta sẽ cho người hộ tống nàng trở về cùng những liều thuốc tốt nhất và vô số món quà tạ lỗi tùy ý nàng lựa chọn, có được không?”
Tự nhiên ở trên trời rơi xuống một “quý ông” điềm đạm và lịch thiệp thế này khiến Thanh Âm cứ có cảm giác không thật, nhất là khi một Công tước quyền cao chức trọng của gia tộc Fullrayer danh giá lại đang để một đứa cầu bơ cầu bất như cô ngồi trên ghế quý, còn chính mình thì khụy gối bên dưới và ngước nhìn cô chỉ để lắng nghe những lời hồi đáp hết sức miễn cưỡng.
Phải chi khi còn ở thế giới cũ, cô cũng gặp được một người như thế, có lẽ cuộc sống đã không phải chật vật đến vậy. Càng nghĩ càng thấy buồn cười, Thanh Âm vô thức tặc lưỡi một cái.
“Sao thế?” Harry lập tức có phản ứng.
Thanh Âm mỉm cười lắc đầu, Tôi nào có dám nói gì anh đâu chứ.
Nhưng cô quyết tâm phải giữ một cái đầu lạnh. Cô đến đây để làm nhiệm vụ sống còn, không phải như ong bướm lao vào mật ngọt rồi ra đi một cách vô nghĩa, phải ý thức được đâu là cám dỗ nhất thời và đâu là đích đến cuối cùng, thế là cô dứt khoát từ chối lời đề nghị xa xỉ của Harry.
Thấy cô lắc đầu, đồng thời sử dụng thủ ngữ để diễn tả, Harry nhìn hiểu được đôi chút, ánh mắt lộ rõ sự thương cảm: "Nàng không có nhà, chỉ là một người ăn mày phiêu bạt khắp nơi. Bây giờ nàng đã không sao rồi nên không cần lễ vật tạ lỗi, nàng mong ta đừng tự dằn vặt nữa, nàng không trách ta…”
Thanh Âm gật đầu lia lịa, may mà Harry thông minh, hiểu được tất thảy những gì cô muốn nói, nhưng câu chuyện nào có diễn ra suôn sẻ như vậy. Không để cô tiếp tục lấy xuất thân từ chối mình, Harry nhanh trí đưa ra một phương án khác: "Nếu nàng đã không có nhà thì cứ ở lại đây nghỉ ngơi thêm một thời gian nhé, ta sẽ sắp xếp nơi ở và đưa nàng đến Học viện Legolas. Ở đó có em gái của ta là giáo sư dương cầm, em ấy sẽ hướng dẫn mọi thứ cho nàng."
Bà Calis nghe vậy thì mắt sáng rỡ, "Học viện Legolas là nơi tập trung bồi dưỡng những người trẻ có thiên phú chiến đấu. Nơi đó tốt lắm đấy ạ, con trai của tôi may mắn cũng được Thống lĩnh cho phép học ở đó."
Nghe đến đây, Thanh Âm càng trở nên căng thẳng. Cô không dám mạo hiểm tiếp xúc với chiến binh trong quân đội, lại càng không thể để nhiều người biết đến mình, lỡ họ tò mò về cô rồi điều tra được lai lịch thật sự trong khi cô còn chưa trang bị được gì đã phải đối mặt với hàng tá thứ lạ lẫm ở đây. Suy đi nghĩ lại, vì để đảm bảo an toàn cho bản thân và Ricardo nên Thanh Âm vẫn kiên quyết từ chối. Cô đứng lên nắm tay bà Calis rồi quay sang nhìn Harry với ánh mắt khẩn cầu.
Làm ơn đi quý ngài à, ý tốt của anh sẽ gián tiếp hại tôi mất.
Giờ đây trong mắt chàng Công tước điển trai chỉ chứa được mỗi dáng vẻ mỏng manh yếu đuối của nàng thiếu nữ. Cô nhỏ bé như vậy, lặng lẽ tựa hồng trắng còn e ấp, đôi mắt màu xám khói chăm chú hướng về anh với toàn bộ chân thành đã thành công khiến con tim anh mềm nhũn. Anh định nói gì đó thì đột nhiên khựng lại, toàn bộ sự chú ý đang đặt nơi Thanh Âm hoàn toàn bị dẫn dắt sang tiếng chuông ngân vang từ Thánh đường.
Chiếc chuông lớn trên đỉnh tháp lắc mạnh hơn. Mấy con chim vỡ đàn bay tán loạn. Thanh Âm tự hỏi là người nào đang ở bên trong kéo chuông. Cô khẽ liếc sang bà Calis, nhận ra bà cũng bị phân tâm bởi âm thanh linh thiêng đó, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ: Những người ở đây đều hành xử cẩn trọng hơn vẻ ngoài của họ. Phải chăng là thế lực thần bí nào đó đang ngự trị trong tòa lâu đài này đã khiến mọi thứ trở nên ngột ngạt như vậy?
Tiếng chuông vơi dần, xung quanh Thanh Âm chợt lắng đọng. Cô nghe được tiếng gù của chim, tiếng lá cây xào xạc bởi gió đông lướt qua, nhưng chỉ cần một cái chớp mắt – mọi thứ lại rơi vào tĩnh lặng, cảm tưởng như tất thảy những thứ này đều chỉ tồn tại trong trang sách cổ, lật qua một cái thì mọi thứ biến động, dừng lại cảm nhận thì trống rỗng lặng thinh.
Có lẽ đây chính là cảm giác khi tồn tại trong một thế giới không có thật.
Harry đứng lên, trầm mặc nhìn ra cửa sổ trong giây lát rồi quay lại. Thấy Thanh Âm đang nhìn mình, anh hạ trọng tâm cơ thể xuống cho bằng với cô rồi vươn tay ra xoa đầu cô: "Ta rất vui vì nàng đã đồng ý ở lại. Nàng không thích Legolas thì không đến nữa. Ta nghe theo ý nàng.”
Thanh Âm mỉm cười sượng sùng. Cô đồng ý ở lại đây khi nào?
Ở lại đây rồi làm sao mình tìm được người mà Ricardo đã nói? Đó là cuộc chiến sống còn của mình! Mình không có nhiều thời gian! Mình không muốn chôn chân ở đây! Và đó là tất cả những gì cô đã nghĩ ngay sau khi Harry rời mắt khỏi cô.
“Tạm thời ta sẽ để bà Calis chăm sóc nàng, có việc gì cần cứ bảo với bà ấy. Khi ta đi vắng hãy ở yên trong phòng nghỉ ngơi nhé, ta sẽ tranh thủ xong việc rồi trở về với nàng sớm nhất có thể. Nếu nàng cảm thấy không khỏe có thể bảo Calis gọi Liam đến khám, cậu ấy là bác sĩ đã điều trị cho nàng."
Thanh Âm nở nụ cười hết sức miễn cưỡng trước sự chu đáo của Harry. Thật ra thì anh đi bao lâu cũng được, không cần để ý đến cô đâu, không tìm cô luôn thì càng tốt, tìm cô làm gì khi cô đang có ý định tẩu thoát chứ. Nhưng có vẻ hành xử như vậy thì vô ơn quá, nói đi cũng phải nói lại, Thanh Âm dễ có thiện cảm với những người tốt bụng và điềm đạm dù cho họ có là nam hay nữ. Riêng về Harry Fullrayer, đây là lần đầu tiên cô gặp một người đàn ông vừa đẹp đẽ lại vừa dịu dàng trong cả cách cư xử lẫn ngôn từ đến vậy. Anh tỏa sáng, ấm áp tựa như thái dương chiếu rọi trên đỉnh trời bát ngát. Từ nụ cười, ánh mắt, đến cả dòng năng lượng thánh thiện của anh đều khiến cô rất dễ chịu.
Cô cúi đầu tỏ lòng chân thành biết ơn anh. Anh mỉm cười, đỡ cô đứng lên rồi quay qua nói với bà Calis: "Bây giờ ta có việc cần phải ra ngoài, bà đưa cô ấy đến căn phòng phía Tây cạnh vườn nho giúp ta nhé.”
"Đ-để tiểu thư sống ở đó ạ?"
"Tạm thời cứ vậy đi. Ta sẽ suy tính lại sau."
Bà Calis có vẻ hơi sửng sốt nhưng vẫn tuân lệnh. Bà cúi đầu chào Harry khi anh rời khỏi, sau đó theo lệnh dẫn Thanh Âm đi về hướng ngược lại trên lối hành lang dài dát cẩm thạch.
Bà vừa dẫn đường vừa giới thiệu cho Thanh Âm biết về nơi này thì từ xa có một nữ hầu chạy về hướng hai người. Cô ấy tên là Letitia – một cô gái có thân hình cao lớn và đôi gò má mũm mĩm lắm tàn nhang thoạt nhìn rất đáng yêu.
Thanh Âm để ý thấy Letitia đang cầm một lá thư có đóng con dấu màu đỏ của gia tộc Fullrayer, đồng thời cô nàng cũng rất khẩn trương nói với bà Calis: "Bà Calis ơi, xảy ra chuyện rồi, Công nương Tristana cho gọi bà và chúng tôi đến gặp, chẳng biết lại muốn làm gì nữa.”
Bà Calis nghe xong thì giật thót mình, nhìn dáo dác xem có ai ở gần đây không, xác nhận không có rồi mới dám nói: “Suỵt! Cẩn thận cái miệng một chút! Công nương chỉ gọi chúng ta đến, còn chưa biết là phân phó chuyện gì, đừng ăn nói bất kính như thế. Ngài Công tước và những người khác mà nghe được lời này thì mạng cô khó giữ.”
Lời cô ấy nói như thể người tên Tristana này là chuyên gia gây rắc rối vậy. Thanh Âm thầm nghĩ.
“Vậy bây giờ Công nương đang ở đâu?” Calis hỏi.
Letitia dừng cắn móng tay cái nhưng hai hàm răng vẫn nghiến qua nghiến lại, liên tục cắn vào nhau: “Ở khu vườn phía sau thao trường. Cô ấy đang uống trà và dùng điểm tâm một mình ở đó. Cô ấy bảo tôi gọi bà Calis cùng vài nữ hầu khác đến có chuyện quan trọng cần giao phó. Phải đi ngay! Phải đi ngay!”
“Là chuyện gì nữa đây?” Bà Calis có vẻ lo lắng nhưng phận tôi tớ cũng chỉ còn cách tuân theo mệnh lệnh. Bà nói với Letitia: “Cô gọi Cảnh vệ Twins đi cùng chúng ta đi. Tôi sẽ đợi các cô ở bên ngoài.”
“Lại nữa sao? Họ không bận à?”
“Tôi cũng không biết nhưng cậu Riley đã dặn như thế.”
“Riley dặn dò cơ á? Lúc nào thế ạ?”
“Tôi sẽ kể sau. Mau đi đi.”
Letitia lật đật chạy đi chuẩn bị với một đống thắc mắc trong đầu. Thanh Âm thấy vậy thì kéo nhẹ tay áo bà Calis rồi mỉm cười ý muốn nói "bà không cần lo cho con đâu" nhưng bà không hiểu mà ngược lại còn nghĩ: "Nhìn màu tóc cô ấy đen tuyền thế kia chắc chắn không phải người Maverick! Ngộ nhỡ bị người trong lâu đài này phát hiện, tệ nhất là nếu Ngài ấy nhìn thấy thì sẽ xảy ra rắc rối lớn. Mình phải bảo vệ cô gái tội nghiệp theo lời dặn của ngài Công tước."
Nghĩ là làm, bà Calis vội vàng dẫn Thanh Âm vào phòng của mình để lấy đồ nữ hầu cho cô thay. Mái tóc của cô rất đặc biệt, bà sợ đó sẽ là điểm gây chú ý nên nhanh chóng lấy khăn búi kín lại. Bà còn dán thêm bông băng lên mặt cô, không quên lấy cả lọ phấn trang điểm chấm thêm mấy đốm tàn nhang để trông cô già hơn, cố gắng hóa trang cô thành một người hầu khuyết tật thật xấu xí.
"Vô cùng xin lỗi tiểu thư vì đã biến cô thành bộ dạng này nhưng trước khi ngài Công tước quay lại, tôi chỉ có thể làm vậy mới bảo vệ được cô. Tôi không yên tâm để tiểu thư một mình nên cô hãy ở bên cạnh tôi nhé.”
Thanh Âm ngoan ngoãn gật đầu, cô muốn hoá trang như vậy còn không kịp, sao có thể trách bà được?
“Ngài Công tước có thể sẽ rất tức giận nếu phát hiện cô đi cùng tôi đến gặp Công nương nhưng tôi hứa sẽ không để tiểu thư phải động tay vào bất cứ việc gì. Cô chỉ cần giả vờ làm người hầu, đứng phía sau tôi là được, có thể chứ?”
Thanh Âm gật đầu.
Cô hiểu tình hình và vô cùng cảm kích tâm ý của bà Calis dành cho mình. Cô cùng bà bước ra khỏi cánh cửa cao lớn, khi quay đầu nhìn lại mới biết đó là một tòa lâu đài cổ kính vô cùng nguy nga. Thứ mà cô chỉ có thể tưởng tượng vào mỗi lần nghiên cứu tài liệu về các thời kỳ hoàng gia trung cổ, nhưng ngay lúc này lại hiện diện sừng sững trước mắt cô không khác nào một kỳ tích.