Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Thác Thiên Đường

Không Phải Người Trong Tranh

Lại là một giấc mơ khác nữa – lần này Thanh Âm mơ thấy mình đang nằm trên một chiếc giường rất lớn, chăn vừa to vừa ấm bao trùm cả cơ thể cô, điều hòa đang bật 26 độ mát mẻ thì bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống một dị vật khổng lồ đè cô bẹp gí. Cô bàng hoàng tỉnh giấc, thứ đầu tiên đập vào mắt là đuôi chó đang ngoe nguẩy. 

"Tỉnh rồi à?” 

Thanh Âm mơ hồ khẽ phát ra tiếng “Ừm”. Thì ra là Ricardo, làm cô một phen giật mình, còn tưởng rằng giấc mơ đen đủi kia lại đeo bám đến tận thế giới bên đây. 

“Không liên lạc được với cậu, tôi còn tưởng cậu đăng xuất rồi chứ."

Đôi mắt Thanh Âm lim dim, hai hàng mi rợp xuống, khẽ run vì mệt mỏi. Cơn đau ngay tức thì ập vào cơ thể cô. Cô nhăn mặt, tự biết sức mình không gượng dậy nổi nên bất lực nằm yên, cái đầu nhỏ nghiêng nhẹ, nhìn qua cục đen đen đang ngồi thù lù trước mặt, thều thào gọi một tiếng: “Ricardo ơi.” 

“Hửm?” Ricardo ghé sát lại. 

"Tôi lại bị làm sao thế?" Giọng Thanh Âm nghe rất yếu. 

"Cậu bị xe ngựa đâm trúng. Cậu không nhớ gì sao?"  

Thanh Âm cố gắng sắp xếp lại đống ký ức hỗn loạn. Chừng một hai phút sau, khi gương mặt trắng bệch đã vơi bớt vẻ đờ đẫn thì cô mới "À" nhẹ một tiếng rồi chầm chậm đáp: "Tôi nhớ rồi, là… khi đó trời mưa tầm tã, tôi định chạy xuống chân cầu trú qua đêm thì bị thứ gì đó lớn lắm, đâm trúng…” 

“Một cỗ xe ngựa.” 

“Thì ra là xe ngựa, thảo nào tôi bất tỉnh... Không biết cơ thể có bị ảnh hưởng gì không mà bây giờ chưa thể ngồi dậy được, toàn thân tôi đau nhức quá." 

“Chỗ này của cậu bị đập xuống đất, chảy máu rồi này.” Ricardo chạm nhẹ vào vết thương trên trán đã được băng bó cẩn thận của Thanh Âm.

Thấy cô lại để lộ ánh mắt u buồn, cún nhỏ mủi lòng xoa đầu cô an ủi: "Yên tâm đi, tôi đã nhờ Hệ thống kiểm tra chi tiết cho cậu rồi. Ngoại trừ chấn thương phần mềm vùng đầu thì cậu chỉ bị thương ngoài da thôi, không ảnh hưởng nặng đến cơ thể thật hay chỉ số sinh tồn của cậu đâu.” 

“Có nghĩa là tôi không sao phải không?” 

Ricardo gật đầu, đơn phương đưa ra phán đoán để giúp Thanh Âm cảm thấy yên tâm hơn: “Có lẽ chặng đường đến Maverick xa xôi quá đã khiến cậu kiệt sức, cộng thêm vụ tai nạn không mong muốn đêm đó nên cơ thể mới chồng chất vết thương. Mấy vết bầm này để tôi lấy trứng gà lăn cho cậu, vài ngày sẽ mờ thôi. Nhưng kể từ bây giờ đến nửa đêm, nhớ chú ý đừng để bản thân bị thương nữa, kết hợp nghỉ ngơi cho tốt thì chỉ số của cậu sẽ nhanh chóng hồi phục." 

“Tôi nằm bao lâu rồi?” 

“Cậu hôn mê được hai ngày rồi đó.” 

Cơ thể Thanh Âm đau nhức kinh khủng, chỉ cần nhích nhẹ người cũng cảm thấy ê ẩm. Nằm bất động hai ngày với thương tích đầy mình thế này hẳn là chuyện rất bình thường đối với cô. Cô không sợ, lại càng không cuống cuồng, vẫn bình tĩnh nhận ra một lỗ hổng trong lời nói của Ricardo, bèn hỏi lại: “Nếu từ bây giờ tới lúc nửa đêm tôi lại tiếp tục gặp chuyện gì thì sao?” 

Ricardo trầm mặc nhìn cô, chần chừ không trả lời. 

“Sao thế?” 

"Cậu muốn mình gặp chuyện lắm sao?” 

“Hở?” Thanh Âm nghe không rõ. 

Ricardo đột nhiên gắt lên: “Cậu bất cẩn tới mức để bản thân gặp chuyện suốt hay sao? Da thịt này là miếng đậu phụ à, bị bầm dập rồi nhào nắn lại là xem như hồi phục rồi? Cậu cho rằng mình may mắn chuyển sinh vào thế giới khác rồi sẽ lại tiếp tục may mắn thêm lần nữa sao?” 

Tuy giọng điệu chất vấn của Ricardo rất khó ưa nhưng Thanh Âm lại cảm nhận được nó lo lắng cho cô nhiều đến mức nào. Nó trực tiếp phủ nhận rằng da thịt của cô không phải miếng đậu phụ vô cảm, không phải để mặc ai nghiền nát rồi xoa xoa vài cái là xem như xong chuyện. Trong mắt của Ricardo dâng lên một nỗi tức giận tự thân, nó không giận cô, cô cũng chẳng biết nó giận điều gì, chỉ biết nó đang rất bất bình, sự bất bình này khiến cô vô thức liên tưởng đến một người. 

Cô nhắm mắt lại, đáp với giọng nhẹ tênh: “Tôi nghe lời cậu mà.” 

Thấy Thanh Âm không cãi cố như mọi khi, Ricardo biết cô chẳng còn sức, nó thở phào: “Đó là khoảng thời gian tối thiểu để thể lực của cậu phục hồi. Đừng nghĩ nhiều. Tôi hứa lần tới sẽ bảo vệ cậu.” 

Thanh Âm thừa biết Ricardo có điều gì đó đang giấu mình nhưng chọn cách không đào sâu. Bây giờ cô kiệt sức đến mức chỉ muốn nghỉ ngơi, đệm chân chó mềm mềm nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô khiến cô rất dễ chịu, tuy mệt mỏi nhưng vẫn nở nụ cười thay cho lời cảm ơn vì nó đã kiên nhẫn chăm sóc cô. 
Ricardo không hiểu vì sao cô lại trưng ra vẻ mặt cảm kích đó, vừa định buông tay liền bị cô giữ lại, bảo nó cứ tiếp tục xoa đầu, đồng thời hỏi: "Cậu từng nói qua rồi nhưng tôi vẫn chưa rõ lắm, chỉ số sinh tồn của tôi hoạt động như thế nào vậy?" 

Ricardo lườm lườm cô, trước khi nói còn che miệng ho một cái làm ra vẻ thông thái: "Chỉ số sinh tồn là chỉ số thể hiện năng lượng sống của nhân vật, được biểu thị bằng màu sắc. Cách nhận biết rất đơn giản, chỉ số được chia thành bốn màu. Màu xanh lá là tình trạng cực kỳ tốt, vàng là ổn, cam thì trung bình và đỏ là kiệt sức.” Vừa nói Ricardo vừa chạm nhẹ vào trán của Thanh Âm, từ đó nhảy ra một cái màn hình giả lập trong suốt, trên màn hình hiển thị rất nhiều dữ liệu phức tạp. “Chỉ có người dẫn dắtngười được chọn mới xem được bảng dữ liệu từ hệ thống.” 

“Người dẫn dắt là cậu còn người được chọn là tôi hả?” 

“Tất nhiên.” Ricardo gật đầu rồi tiếp tục. “Nhìn vào đây, tôi thấy chỉ số của cậu đang ở mức màu vàng, phần hao hụt này là vì cậu bị thương nên đã mất đi. Chỉ số có thể được nạp đầy bằng rất nhiều cách, ví dụ như cậu chỉ cần nghỉ ngơi đúng giờ, ngủ đủ, ăn no, cảm thấy hạnh phúc hoặc nhận chỉ số từ một nhân vật khác trong thế giới này tình nguyện trao cho cậu." 

Thanh Âm vừa nghe vừa nhìn vào phần màu vàng của mình và màu xanh lá của Ricardo cùng được mang ra so sánh thì hiểu ngay.
Nghĩ lại thì, nào là trèo đèo vượt núi tốn biết bao nhiêu công sức, tiếp đến lại gặp phải tai hoạ từ một cỗ xe ngựa mất kiểm soát, hết thương tích này đến thương tích khác mà cô vẫn còn sống và đến được thế giới loài người thì quả là may mắn. Song, căn phòng lạ lẫm này lại là nơi thần bí nào nữa? 

“Chúng ta đang ở Vương quốc loài người đúng không?” Thanh Âm hỏi.

Ricardo mở bản đồ lên, chấm đỏ đánh dấu tọa độ hiện tại là khu vực phía Đông Maverick. Nó gật đầu.

Thanh Âm và Ricardo đang ở trong một căn phòng rất rộng, nội thất được trang trí quá đỗi công phu và tinh xảo. Chẳng lẽ là chủ nhân của căn phòng này đã cứu cô và đưa cô về nhà chữa trị? 

Dù có ý định tìm hiểu nhưng Thanh Âm chưa vội rời khỏi giường, thế là cô nằm yên, mắt nhìn lên trần nhà. Chùm đèn lộng lẫy với hàng trăm viên lam ngọc tỏa ra vầng ánh sáng lung linh khiến cô không thể ngừng trầm trồ. 

“Đẹp quá!” 

Thanh Âm tỉ mỉ quan sát từng chi tiết được bày trí trong căn phòng mang đậm màu sắc và vẻ đẹp cổ điển của Hoàng gia phương Bắc. Đầu hươu khổng lồ với hai chiếc sừng dài đầy uy nghi treo trên bức tường đối diện. Bên cạnh là những chai sâm banh và cúp huy chương lấp lánh được đặt ngay ngắn trong tủ kính bóng loáng. Dưới nền đá cẩm thạch lạnh giá trải một tấm thảm lông thú rất lớn, gần như phủ kín cả khoảng sàn trước giường.

Chợt một tiếng “tách” vang lên phá tan bầu không gian tĩnh lặng, sau đó lại nghe thêm âm thanh tương tự như thế vài ba lần, hóa ra là tiếng nổ nhẹ phát ra từ đống củi cháy âm ỉ chất trong lò sưởi. Có vẻ là người nào đó đã đến đốt lửa vào sáng nay, khi mà mưa bão ngừng ngông cuồng và gió rét nhường chỗ cho tiết trời hanh hao. 

Thanh Âm cố gắng chống tay ngồi dậy, chiếc chăn còn vương thoang thoảng mùi hoa hồng lạc thần chầm chậm rơi khỏi người cô. Cô lờ đờ sờ cổ, có chút khát, theo bản năng đảo mắt nhìn xung quanh, ngay khoảnh khắc vừa ngoảnh đầu lại đã vô cùng kinh ngạc.

Đồng tử của Thanh Âm khẽ co lại khi nhìn thấy bức chân dung khổ lớn được treo phía trên đầu giường. Cô dùng sức nhích người về sau để nhìn rõ hơn.

Trong tranh họa một người đàn ông có tuổi đời còn rất trẻ. Anh mặc áo giáp kiên cố, khoác trên mình áo choàng quân phục thêu huy hiệu hoàng gia. Hai tay anh đeo găng bạc, siết chặt dây cương cưỡi bạch mã hung hãn. Mái tóc màu xanh lạnh bay trong gió đẹp như một dải lam ngọc nguyên thủy. Đôi mắt sắc bén và sâu thẳm tựa hồ là hiện thân của chim ưng hiếu chiến.

Dù chỉ là một bức chân dung nhưng khí thế sát phạt của người trong tranh vẫn khiến cô có cảm giác như đang đối diện với một chiến binh vừa khải hoàn trở về.

Trong khoảnh khắc đắm chìm ấy, cô gần như nghe thấy tiếng vó ngựa vọng ra từ bức tranh tĩnh lặng.

Thanh Âm bất giác rùng mình.

Cô cho rằng rất có thể người trong tranh là chủ nhân của căn phòng này, bèn hỏi Ricardo: "Cậu có biết đây là đâu không?" 

Ricardo đang bay tới bay lui để kiểm tra mọi ngóc ngách trong phòng, nghe cô hỏi thì bay về cùng nhìn tranh với cô: "Tôi cũng không rõ nhưng tạm thời có thể xác định đây là phòng của một quý tộc thuộc gia tộc Fullrayer." 

"Họ là ai vậy?"

Ricardo có vẻ ngạc nhiên: “Cậu chưa từng nghe hay thấy qua à?” 

Thanh Âm lắc đầu: “Tôi còn chưa chơi được ải thứ nhất thì làm sao biết trong Heaven Falls có những ai.” 

Hai người nhìn nhau một lúc thì Ricardo đáp: "Fullrayer là một gia tộc rất nổi tiếng trong giới quý tộc ở Vương quốc Maverick. Họ được mệnh danh là những chiến binh bất bại của Đế chế Harold." 

"Cậu dựa vào đâu để xác định đây là phòng của một quý tộc Fullrayer?" 

Ricardo chỉ vào lá thư để trên bàn làm việc, khẳng định rất chắc nịch: "Tôi thấy tên người viết thư là Tristana Fullrayer.” 

“Tristana là tên của nữ mà? Nhưng cậu xem bức tranh này chẳng phải là một người đàn ông sao?” 

“Chồng của cô ta?”

“Tôi không nghĩ vậy! Nếu là chồng của cô ta thì phải treo ảnh của hai vợ chồng. Hơn nữa nữ giới phương Bắc rất xem trọng bản thân, hiếm khi treo tranh người khác trong phòng của mình dù là chồng cô ấy.” 

Ricardo “Ồ” lên ngạc nhiên: “Sao cậu biết?”

Ký ức về Thiên Vũ lập tức xuất hiện trong đầu cô. Cô lắc đầu tỏ ra bình thường: “Trước đây đi học có một người thầy đã nói cho tôi biết. Tôi thấy bối cảnh của Heaven Falls rất giống thời Trung Cổ nên đoán bừa thôi. Có lẽ nhà sáng lập đã lấy cảm hứng chế tác từ thời đại này.” 

Ricardo ừm hửm. 

“Tôi cho rằng rất có thể chủ nhân của căn phòng này là người nhận thư từ Tristana.”  

“Ý cậu là cái tên trông dữ tợn này đó hả? Hắn nhận được thư tình à?” Ricardo bay lên chọt chọt vào con mắt của người trong tranh. 

"Chỉ là phỏng đoán thôi.” 

"Cũng có khả năng. Trông hắn bảnh trai thế kia mà, con gái chắc phải xếp hàng dài hết Maverick."

Thanh Âm nhướng mày: "Vậy sao lúc nãy cậu bảo anh ta dữ tợn?” 

“Tại tôi bị mù!” Ricardo chẹp miệng một cái rõ to.

Trong lúc hai người đang tranh luận thì phát hiện có người mở chốt cửa, Ricardo nhanh chóng biến mất, Thanh Âm cũng kéo chăn nằm xuống, nhắm mắt giả vờ ngủ. Tiếng đế giày phát ra đều đặn đang hướng về phía cô khiến cô không thể nào ngừng hồi hộp. Người nọ đúng là dừng lại bên giường, sau đó cẩn thận bế cô đi ra ngoài.

Không biết mình lại bị đưa đi đâu, tim Thanh Âm đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mấy ngón chân vô thức co quắp lại. Còn lo sợ đối phương sẽ nhận ra mình đang giả vờ thì cô nghe người đó lên tiếng, chất giọng nam trầm khá ấm: "Ta đưa cô ấy về rồi đây." 

Ngay sau đó là giọng của một người phụ nữ trạc độ trung niên cất lên: "Thưa ngài, cô ấy không sao chứ?"

Dựa vào ngữ điệu đặt câu hỏi, Thanh Âm dễ dàng xác định được người đàn ông đang bế mình có địa vị cao hơn người phụ nữ kia. Lúc này anh cẩn thận đặt cô nằm xuống giường rồi trả lời: "Phụ tá của Rize đã khám cho cô ấy rồi, cậu ta bảo cô ấy bị chấn thương phần mềm vùng đầu, may mắn không nguy hiểm đến tính mạng, bà đừng lo nhé.”

“Phụ tá của cô Rize… là cậu Liam phải không ạ?” 

“Ừm. Rize đi làm nhiệm vụ đã mấy tháng, may mà còn Liam ở đây.” 

"Ôi tạ ơn Chúa tôi, như vậy thì quá tốt rồi. Tiểu thư thoát cơn nguy kịch là tốt rồi. Nhưng… ngài vừa đưa cô ấy từ đâu về thế ạ?" 

Mất một lúc sau Thanh Âm mới nghe người đàn ông nọ trả lời: "Phòng của Thống lĩnh." 

Thống lĩnh? Là người đó à? Thanh Âm nghĩ ngay đến người trong tranh. 

Sau câu trả lời ấy, không gian chợt chìm vào yên lặng khiến Thanh Âm càng sốt ruột hơn. Trong suy đoán của cô, có lẽ căn phòng đó là nơi cô không được ở nên người đàn ông này mới đến và đưa cô đi. Trước mắt thì cô biết mình đang ở nơi "được cho phép", thay vì tiếp tục giả vờ ngủ mà lòng nơm nớp lo sợ thì nhân lúc này "tỉnh lại" trông sẽ tự nhiên hơn. 

Nghĩ là làm, Thanh Âm khẽ phát ra tiếng rồi từ từ nâng mí mắt lên. Quả nhiên âm thanh đó đã thu hút toàn bộ sự chú ý của người đàn ông. Thấy cô tỉnh lại, anh vui mừng ra mặt, lập tức ngồi xuống giường hỏi han: "Tiểu thư, nàng đã ổn chứ?" 

Đúng như dự đoán, không có lý do gì phải trông chờ hay thất vọng khi người đàn ông trước mặt Thanh Âm không phải người trong tranh.

Khác biệt hoàn toàn với màu xanh lạnh, người trước mặt cô sở hữu một mái tóc vàng óng, gương mặt anh sáng ngời, đôi mắt nhân hậu và nụ cười ấm áp tựa như vầng dương đang gieo nắng hạ xuống nhân gian. Thanh Âm không biết phải gọi trang phục ở thời đại này là gì, anh mặc kiểu áo sơ mi tay phồng, màu trắng, phối với quần âu theo gam màu tối, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạc, mảnh, tối giản nhưng thanh lịch sang trọng.

"Tiểu thư ơi, cô thấy trong người sao rồi ạ?"
 
"Bà Calis đừng vội, tránh làm nàng ấy hoảng sợ." 

Thanh Âm nhìn sang người phụ nữ mặc trang phục người hầu, trên đầu quấn một mảnh vải tránh bẩn, trước bụng đeo tạp dề. Đường nét trên gương mặt bà có mấy phần giống với mẹ cô, tóc lưa thưa bạc và đôi mắt đã xuất hiện khá nhiều vết chân chim. Khi bà khúm núm đến gần và hỏi han cô với biểu cảm cùng bộ dạng bối rối đầy lo lắng, cô đã bất giác nhớ đến người mẹ vẫn đang một mình ở thế giới cũ. Không biết giờ này bà đang làm gì, có còn ngồi chờ đứa con gái mãi chưa tỉnh lại hay không.

Cô nhìn bà, mỉm cười đầy âu yếm, khẽ lắc đầu. 

Con không sao

Tinh ý nhận ra Thanh Âm muốn ngồi dậy, người đàn ông cẩn thận đỡ cô dựa vào đầu giường, không quên lót sau lưng cô một chiếc gối mềm và vén gọn mái tóc sang vai giúp cô. Thấy cô vẫn luôn nhìn mình và bà Calis mà chẳng nói câu nào, anh lo cô còn chưa lấy lại tinh thần nên chủ động tự giới thiệu: “Ta tên là Harry Fullrayer, rất hân hạnh được gặp nàng. Còn bà ấy là Calis Ambar, bảo mẫu của ta.” 

“Harry Fullrayer… thì ra anh ta là quý tộc… một chiến binh bất bại sao.” Thanh Âm thầm nghĩ.  

“Trước khi chuộc lỗi cho sai lầm của mình, nàng có thể cho ta biết tình trạng của nàng bây giờ thế nào rồi không? Nàng thấy trong người sao rồi, vẫn ổn chứ?”

Thanh Âm nhìn Harry có vài điểm tương đồng với người trong tranh, đặc biệt là huy hiệu “Harold” buộc trên tay áo và đôi giày chiến trông có vẻ nặng nề. Cô đoán rằng họ có liên quan với nhau. 

"Tiểu thư, nàng đang cảm thấy khó chịu ở đâu sao?"

Lại tiếp tục không nhận được phản hồi từ cô gái, Harry và bà Calis lo lắng nhìn nhau. 

Từ nãy giờ Thanh Âm cứ mãi quan sát xung quanh mà quên mất phải trả lời. Nghe tiếng gọi, cô chợt nhớ ra, chỉ vào cổ họng của mình rồi đan tay dấu x. 

"Nàng không nói được ư?” Harry có vẻ lo sợ. “Chẳng lẽ vết thương đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức khiến nàng không nói được?” 

Thanh Âm lắc đầu.

Bà hầu Calis trông cách cô dùng thủ ngữ có chút vụng về thì nhìn cô chằm chằm, sau đó thấy Harry phản ứng mạnh như vậy bèn lựa lời nói thay: "Có lẽ cô ấy bẩm sinh đã không thể nói thưa ngài." 

Thanh Âm ngước lên nhìn bà, bà đây là đang giải vây giúp cô đấy ư. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy bà mỉm cười hiền từ thay cho câu trả lời. Không hiểu sao nụ cười này lại khiến lòng cô ấm áp và tin tưởng đến lạ. 

Ánh mắt Harry có mấy phần chùng xuống khi biết Thanh Âm bị câm. Anh quay sang bảo bà Calis: "Phiền bà tắm gội giúp nàng ấy." Rồi anh đứng lên, khom lưng ghé xuống, dịu dàng hỏi, “Tiểu thư, ta xin phép được bế nàng nhé?” 

Thấy Thanh Âm ngồi yên, Harry hiểu rằng cô đã ngầm đồng ý. Anh đỡ lấy tay cô quàng vào cổ mình, cẩn thận từng chút một bế cô đi vào phòng tắm. Cô lắc đầu, hơi ngọ nguậy như thể muốn từ chối, Harry thấy vậy liền giải thích: “Ơ… ta nghĩ nàng cho phép rồi.” 

Thanh Âm nghiêng đầu qua nhìn anh, khoảng cách giữa hai gương mặt rất gần, cô lập tức quay ngoắt về chỗ cũ. Thật ra ý cô không phải thế, do cơ thể tự nhiên phản ứng với những đụng chạm của người khác giới nên mới vô thức giãy giụa. Trực giác của Thanh Âm mách bảo rằng Harry không phải là người xấu. Hơn nữa, ở một nơi xa lạ thế này, có thêm người sẵn lòng giúp đỡ cô vẫn luôn tốt hơn là tự cô chống chọi một mình.

“Bác sĩ bảo cơ thể nàng còn đau, phải hạn chế đi lại, ta chỉ muốn giúp nàng, với cả chân của nàng không tiện di chuyển đúng không?"
 
“...”

"Không phải ta điều tra nàng đâu, là bác sĩ bảo với ta chân nàng không khoẻ."

Harry đỡ lấy bàn chân của Thanh Âm thì bất ngờ bị cô đá ra. Cô cắn môi, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau. Anh hơi giật mình khi thấy phản ứng căng thẳng đó, nhanh chóng buông tay ra. “Ta xin lỗi, ta không biết nàng không thích bị chạm vào đây.” 

Thanh Âm yên lặng. 

“Nàng đừng tức giận nữa nhé. Ta bảo bà Calis tắm gội rồi chăm sóc vết thương cho nàng. Ta sẽ chờ nàng ở bên ngoài. Khi đó chúng ta có thể nói chuyện chứ?” 

“…” 

“Tuy ta không biết gì về thủ ngữ nhưng ta vẫn muốn được chuộc lỗi. Xin hãy để ta có cơ hội tìm hiểu về nàng.” Nhìn ánh mắt của Harry dành cho mình sao mà chân thành đến thế, Thanh Âm không nỡ từ chối. Thế là cô gật đầu.

Đi hết dãy hành lang ngắn, bà Calis đẩy cửa vào. Lại là một căn phòng rất rộng nhưng nội thất và trang trí theo màu chủ đạo ấm áp. Harry nhẹ nhàng đặt cô ngồi lên ghế bành.

Bà Calis đứng kế bên, ngập ngừng nói: "Nhưng thưa Công tước, đây là phòng tắm riêng của ngài…" 

"Không sao, phòng tắm này rất ít khi dùng tới, cứ để nàng ấy dùng.” 

Giao Thanh Âm cho bà Calis xong thì Harry ra ngoài ngồi đợi. Lần đầu tiên Thanh Âm thấy một cái bể tắm mà rộng gấp hai lần phòng ngủ của mình, chưa kể dưới sàn còn lát toàn đá cẩm thạch chống trượt, gặp nước đọng lại phản chiếu thành nhiều vệt sáng lấp lánh, dầu tắm dầu gội chất đống trong tủ kính, chỉ cần nhìn lướt qua cũng biết đó đều là những món hàng xa xỉ mà người bình thường khó lòng chạm tới.

“Tiểu thư thích dùng loại nào, tôi lấy cho?” 

Cô mỉm cười xua tay, thật ra loại nào cô dùng cũng được mà. Với tình cảnh hiện tại, có thứ để dùng đã là may lắm rồi.

Bà Calis vặn vòi cho nước ấm chảy vào bể rồi xách riêng một thùng nước đi đến chỗ của Thanh Âm, ngồi xuống gội đầu cho cô. Mùi hoa hồng lạc thần thoang thoảng lan ra trong hơi nước, trùng hợp đó cũng là mùi hương mà cô yêu thích nhất khi còn ở thế giới cũ. 

Thấy thần sắc của Thanh Âm đã tươi tỉnh hơn lúc nãy, bà mới bắt đầu bắt chuyện: “Tiểu thư chắc không phải người sống ở gần đây đâu nhỉ?” 

Thanh Âm suy nghĩ gì đó một lát thì gật đầu.
 
Vừa nhẹ nhàng vuốt tóc cho cô, bà vừa nói: “Tiểu thư đừng lo, thật ra ngài Công tước tốt bụng lắm, ngài ấy sẽ không làm hại cô đâu.” 

Cô khẽ gật đầu, nhưng tâm trí đã sớm trôi sang một vấn đề khác – Quý tộc Maverick ai cũng giàu như thế này sao?

Harry Fullrayer, à không, giới quý tộc nói chung rốt cuộc có thể giàu đến mức nào chứ? Phải rồi, hình như vừa nãy bà Calis gọi anh ta là Công tước...

Cái gì?!

Công tước á!!!

Thông báo từ Hệ thống xuất hiện: 

Ải thứ nhất – Đặt chân đến Vương quốc loài người

Hoàn thành.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px