Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Thác Thiên Đường

Ở Thế Giới Này Cũng Gặp Nạn

“Cậu thấy hình xăm đó chứ? Còn thấy gì khác nữa không?” Ricardo đột ngột xuất hiện, bay lơ lửng bên tai Thanh Âm. Giọng nó vẫn lạnh lùng như cũ nhưng lần này nghiêm túc hơn hẳn. 

“Hình như… hầu hết dân làng đều có hình xăm… Thằng bé lúc nãy nó bị cắt lưỡi đúng không?” Thanh Âm trả lời. 

“Mắt cậu cũng tinh đấy. Cắt lưỡi và hình xăm là hai biểu tượng điển hình của lời nguyền!” 

Thanh Âm trầm mặc, cà nhắc đi tới trước mặt Ricardo, căng thẳng nói với nó: “Cậu mau nói hết những gì cậu biết về thế giới này cho tôi nghe. Tôi không muốn trở thành con mồi của kẻ đó!” 

“Cậu bắt đầu thấy sợ rồi à?” Ricardo nhướng mày. 

Cô thành thật thừa nhận: “Chưa bao giờ tôi ngừng sợ hãi.” 

Ricardo thu lại ánh mắt trêu chọc. Nó thừa biết cô đang sợ hãi những điều gì, đổi lại là người khác thì có lẽ đã chẳng thể cố gắng đứng đây nói chuyện, suy cho cùng cô lo lắng như vậy cũng là lẽ thường tình.

Dứt suy nghĩ, nó bắt đầu tiết lộ những thông tin đầu tiên: "Thế giới này thực chất là một lục địa bay được tạo ra từ sức mạnh của Lãnh thần Silas trên Thiên Đường và ma thuật của Chúa tể Lloydia ở Vườn Địa Đàng dưới lòng đất. Hai người đó đã đặt tên cho lục địa này là Serrays.”

“Bay? Khoan đã! Một lục địa có thể bay được sao?” Thanh Âm vừa nói vừa dậm chân xuống mặt đất. Mọi thứ đứng yên, chẳng có động tĩnh gì giống như là đang lơ lửng trên không. 

Ricardo gật đầu. “Nhưng vì lục địa cứ trôi mãi, điều này đã gây ra rất nhiều khó khăn cho sự phát triển của nhân loại: những yếu tố ngoại cảnh và thời tiết liên tục thay đổi, sinh vật không thể sinh trưởng, nên tổ tiên của loài người là Nhân ưng Tritan đã đột nhập đến Vườn Địa Đàng dưới lòng đất để đánh cắp ba ngọn núi quỷ Evergreens rồi cắm xuyên tâm lục địa để nó không bay lung tung nữa. Đến tận 966 năm sau, lục địa mới rơi xuống.” 

Thanh Âm chỉ tay về ngọn đồi phía xa, chính là ba cái đồi nằm liền kề nhau trông rất thoải: “Mấy cái đồi kia… từng là núi quỷ ấy hả?” 

“Vì thời gian trôi qua quá lâu cộng thêm khí hậu biến đổi liên tục mà hình thành dãy đồi đẹp đẽ như bây giờ.”

“Lâu là bao lâu?” 

“Bây giờ là năm Serrays thứ 4894, tức gần bốn ngàn năm kể từ khi lục địa Serrays rơi xuống mặt đất. Nhờ tiếp xúc trực tiếp với Đất mẹ mà hệ sinh thái của Serrays càng ngày càng phát triển, những chủng tộc mới sinh nở và có sự phân hoá rõ rệt.” 

Thanh Âm nhìn đàn bò, đàn ngựa đang ăn cỏ, cô chợt hiểu ra: “Giống như con người và động vật phải không?” 

“Có thể hiểu là vậy. Tuy nhiên, động vật không đánh nhau, nhưng loài người thì có.” 

Cô chưa hiểu ý Ricardo muốn nói là gì, bèn hỏi: “Họ phát động chiến tranh à? Cũng không có gì lạ, lịch sử loài người đúng là từng xảy ra rất nhiều cuộc chiến.”

“Ừ! Hiện tại lục địa Serrays được chia thành năm vùng đất gồm hai quốc gia lớn và ba quốc gia nhỏ lân cận. Loài bán thần và dạ xoa là hậu duệ của Silas và Lloydia chủ yếu sống rải rác ở các nước nhỏ, còn loài người được chia thành hai tộc chính, người bình thường và người biết sử dụng phép thuật được gọi là pháp sư.”

“Vậy những người đó thuộc chủng tộc gì?” Thanh Âm chỉ xuống con phố đen đủi. 

Ricardo vẫn giữ chất giọng lạnh lùng: “Bên kia đồi là Vương quốc Maverick – nơi con người sinh sống. Còn chỗ này…” Nó chỉ xuống chỗ Thanh Âm vừa chỉ, “Một ấp nhỏ trực thuộc vùng đất phép thuật Godland.” 

“Vậy những người đó là người Godland?” 

“Không!” Ricardo lắc đầu, “Dãy đồi Evergreens là ranh giới phân chia lãnh thổ giữa hai tộc người. Dựa vào vị trí địa lý trên bản đồ thì Evergreens trực thuộc địa phận của xứ sở loài người hay còn gọi là vùng đất Hoàng gia Maverick.” Nó hất cằm lên phía trên, “Lãnh thổ của Maverick được tính từ dãy đồi trải dài đến phía Bắc, còn Godland thì trải dài xuống phía Nam. Thần dân của hai vùng đất này tuyệt đối không được bước qua ranh giới, giữa họ không thật sự hoà bình, thỉnh thoảng vẫn xảy ra những cuộc chiến vô nghĩa.” 

“Hoá ra Evergreens là biên giới quốc gia.”
 
“Chính xác.” Ricardo gật gù. 

Đại khái thì Thanh Âm đã nắm được thiết lập lãnh thổ của thế giới này, nhưng vẫn có một thắc mắc: “Lúc nãy cậu nói họ không phải người Godland, vậy họ là ai? Tại sao Chính phủ Godland lại bỏ mặc đất đai và thần dân của họ?” 

“Là hậu quả của lòng tham và chiến tranh!” 

“Sao?” Thanh Âm sửng sốt. 

“Nhiều năm trước, Hoàng gia Maverick muốn chiếm lấy phép thuật để phục vụ cho tham vọng cá nhân nên đã tấn công lãnh thổ Godland bất hợp pháp. Thánh pháp sư là người có quyền năng tối cao ở Godland đã cùng với những pháp sư tinh nhuệ chống lại đội quân ăn cắp. Nhưng ngay tại thời điểm đó Hiệp Ước Miễn Tử vẫn còn hiệu lực nên Thánh pháp sư không thể trực tiếp giết bọn người Maverick.” 

Với trí tuệ của Thanh Âm, cô chỉ cần nghe đến đây cũng ngầm đoán được hậu quả phía sau. Cô ngập ngừng đưa ra kết luận: “Vậy nên anh ta đã khiến họ trở nên như vậy?” 

“Thánh pháp sư đã trừng trị người Maverick bằng cách giam lỏng họ vào một thành phố ma thuật. Ở đây, họ vĩnh viễn bị lưu đày trong bóng tối, trở thành nạn nhân hứng chịu mọi đau đớn và tai ương." 

"Quả nhiên… những người đó đều là người Maverick.” Cô nhíu mày, “Có cả trẻ con ư… rốt cuộc loài người đã nghĩ gì vậy?” 

“Đó là cái giá phải trả cho lòng tham không đáy. Bọn họ đều bị Thánh pháp sư nguyền rủa suốt đời không thể thoát khỏi nơi này, lưỡi bị cắt, còn hình xăm mà cậu thấy là nguyền ấn của vị pháp sư đã gieo lời nguyền.” 

Thanh Âm nghe mà rùng mình, cô hỏi: "Chẳng lẽ tôi cũng là người Maverick bị nguyền rủa?" 

"Chuyện đó thì chưa chắc. Hệ thống chưa thiết lập quốc tịch cho cậu. Tuy cậu bị câm nhưng nhìn thế nào cũng chẳng giống nạn nhân bị nguyền rủa. Cậu có thể tự do đi lại, không có luồng pháp thuật nào khống chế cậu cả, nguyền ấn cũng không có.” 

Thanh Âm thở phào nhẹ nhõm. Mà còn một vấn đề cô vẫn chưa hiểu, tò mò hỏi: "Hiệp Ước Miễn Tử là gì vậy?"

Biểu cảm của Ricardo có vẻ khá khó chịu khi nghe cô nhắc đến chuyện này. Song, nó vẫn chậm rãi giải thích: "Thánh pháp sư hiện thời là con trai trưởng của Thánh pháp sư Lucas Theophilus. Lucas có con với vợ sau, cô ấy là một người phụ nữ xứ Maverick.” 

“Nếu như vậy, đáng lẽ hai tộc người phải chung sống hoà thuận chứ?” 

Ricardo lập tức bác bỏ: “Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy! Các pháp sư Godland đã phản ứng và lên án rất gay gắt khi biết cô vợ này là kẻ ngoại lai. Để bảo vệ người vợ sắp sinh, Lucas đã dùng máu của ông đại diện cho Godland và vợ ông nhằm đại diện cho Maverick, hai người cùng tạo ra một bản hiệp ước, trong đó ràng buộc rằng pháp sư Godland không được giết hại người Maverick nếu không họ sẽ bị ngọn lửa từ thiên đường thiêu chết."

"Ngọn lửa từ thiên đường?" 

"Là một loại phép thuật tối cao mà chỉ có pháp sư quyền năng nhất mới có thể sử dụng.” 

"Vì không thể giết người nên mới được gọi là Hiệp Ước Miễn Tử.”

"Ừ, đại loại vậy." Ricardo chẹp miệng. 

Nhưng thấy nó chìm trong suy tư, Thanh Âm lại càng thêm tò mò: "Có chuyện gì với bản hiệp ước đó à?"

"Nếu tôi nhớ không lầm thì bản hiệp ước này có thời hạn. Lucas đã qua đời khá lâu rồi, phép thuật của ông ấy không còn đủ mạnh để duy trì hiệu lực vô hạn nữa. Sau khi kế thừa cha, con trai trưởng của Lucas đã dùng quyền năng Thánh pháp sư rút ngắn thời gian chấm dứt.”

“Anh ta là ai vậy?” 

“Tôi chưa có nhiều thông tin về nhân vật này nhưng theo tôi nhớ thì hắn rất căm hận người Maverick. Thành phố đen đủi là do hắn dùng ma thuật đen tạo ra đấy." 

“Ma thuật đen là cái gì?”

“Là một loại hắc thuật hay còn gọi là cấm thuật mà chỉ có những Thánh pháp sư tài năng bẩm sinh mới biết cách sử dụng. Một khi bị cấm thuật nguyền rủa, cậu sẽ sống không bằng chết.”

“Tên Thánh pháp sư này không trực tiếp vô hiệu hoá bản hiệp ước mà chỉ có thể rút ngắn thời gian chấm dứt, hắn bị giới hạn gì sao?” 

“Đúng vậy. Hắn không thể vượt qua cha mình! Đó là lý do tại sao một kẻ sử dụng ma thuật đen không thể chống lại ma thuật trắng tối cao – chính là ngọn lửa từ thiên đường.” 

“Hoá ra là không thể vượt qua cha mình." Thanh Âm thầm nghĩ.

Không ngờ ở thế giới giả lập này vẫn còn cài đặt quy tắc ngầm mà vốn dĩ chỉ tưởng ở xã hội thực tại mới có. Người sáng lập hay còn gọi là thủ lĩnh tiền nhiệm, vĩnh viễn là kẻ mạnh nhất. Vị trí của họ tồn tại sâu sắc trong tín ngưỡng của toàn thể bộ tộc. Còn người kế vị mãi mãi chỉ là người "kế" vị, dẫu có vượt trội cũng bị đặt điều giới hạn, minh chứng rõ ràng nhất cho kẻ dã tâm đầy mình như con trai trưởng của Thánh pháp sư là không thể hoá giải thứ phép thuật đang bảo vệ tình yêu của ông ấy, bảo vệ đứa con của người vợ ông ấy yêu nhất.

Thanh Âm gật đầu: “Vậy thời gian chấm dứt bản hiệp ước là khi nào?” 

Ricardo trầm mặc một lúc thì đáp: "Là khi người con trai thứ hai của ông ấy tròn hai mươi tám tuổi, đúng bằng số tuổi của người vợ Maverick lúc qua đời!" 

“Tại sao lại rút ngắn thời hạn vào đúng ngày giỗ của người vợ? Chẳng phải cậu đã nói Thánh pháp sư rất căm hận cô ấy sao?” 

“Chính vì căm hận nên hắn càng phải làm thế! Vào đúng ngày giỗ của người Maverick, tàn sát người Maverick!” 

Thanh Âm liếc xuống những người dân vẫn còn đang xin ăn khắp con phố mà không khỏi lạnh sống lưng. “Dã tâm khủng khiếp quá.” Cô không thể tưởng tượng được từng này người đều là từng sinh mạng vô giá, chỉ vì sai lầm của thời đại trước mà phải hứng chịu án tử vào cái ngày định mệnh do kẻ mạnh đã đặt sẵn. 

“Người con thứ hai… Liệu anh ta có thể ngăn cản anh trai của mình không?” Thanh Âm lẩm bẩm một mình. Không hiểu sao trực giác của cô lại mách bảo rằng rất có thể nhân vật này chính là người nắm giữ chìa khoá mà cô đang tìm kiếm – một mối quan hệ mật thiết không diễn tả được.

Cô không kìm nổi tò mò, bắt đầu hỏi dồn dập: “Cậu biết con trai thứ hai của ông ấy đúng không? Anh ta là ai vậy? Hiện giờ anh ta đang ở đâu?"

"Không. Tôi đâu biết. Tôi nói cậu rồi, những chuyện này cậu phải tự mình tìm hiểu chứ sao cái gì cũng hỏi tôi. Tôi đâu phải người tạo ra trò chơi." Ricardo đáp cộc lốc.

“Thôi nào, đừng đùa. Cậu là người canh gác Thác Thiên Đường, cậu phải biết chứ.”
 
“Cậu cũng biết nói tôi là kẻ canh gác, vậy cậu có thấy kẻ canh gác nào nắm được toàn bộ cốt truyện chưa?” 

Một khoảng lặng hiện ra khi mắt người và mắt chó nhìn nhau. Trán Thanh Âm nhăn lại, cô bực mình nắm đuôi Ricardo quay mòng mòng cho đến khi nó chóng mặt quá phải chuồn mất mới thôi. 

"Đúng là biết cách khiến người khác mất hứng mà.” Thanh Âm thở hắt ra, “Thôi kệ, không cần đến nó mình cũng tự xoay sở được. Bây giờ mình không biết phép thuật, nếu ở lại Godland sẽ rất dễ bị phát hiện, ngộ nhỡ pháp sư ở đây hiểu lầm mình là người Maverick thì coi như tiêu. Nếu muốn thu thập thông tin về thế giới này thì đến vương quốc của loài người là an toàn nhất."

Thanh Âm quyết định sẽ tự mình băng qua dãy đồi Evergreens để đến vùng đất của loài người thu thập thông tin. Nhưng trước khi lên đường, cô phải đóng tròn vai người ăn xin. Thế là cô hòa nhập vào con phố đen đủi, xin được chút đồng bạc làm vốn liếng phòng thân rồi mới rời khỏi đó. 

[...]

Mục tiêu là băng qua dãy đồi Evergreens nhưng thật ra Thanh Âm không biết đường đi thế nào mới tới nơi. Cô đã đi bộ được gần hai giờ rồi, những lúc như vậy lại không thấy con chó kia đâu, ngay cả trước lúc biến mất còn chả đưa bản đồ hay thứ gì có ích cho cô.

Tránh kiệt sức giữa đường, Thanh Âm quyết định tấp vào một ngôi làng nhỏ để nghỉ chân. Dù không biết vì sao mình lại đọc hiểu được những ký tự lạ lùng khắc trên bệ đá nhưng nhờ vậy mà cô có được chút thông tin. Trên đó viết rằng ngôi làng này tên là Bavelynn, một ngàn năm trước từng có các bán thần Silas sinh sống, nhiệm vụ của họ là bảo vệ những viên đá mặt trăng nằm sâu trong lồng đất được nuôi dưỡng bởi bảy mạch nước thiêng của sông Helga. Sau này thổ dân da đỏ đến chiếm đóng, nhập cư vào Godland. Họ đập vỡ mạch nước, dựng thành làng nhỏ nằm chắn ngang con sông như bây giờ, còn đá mặt trăng và những bán thần kể từ thời điểm đó cũng đã biến mất không một chút dấu vết. 

Vừa bước vào cổng làng đã thấy một băng cướp đang càn quét tài sản của người dân, Thanh Âm vội vàng tìm chỗ ẩn nấp, may mà có xe bò đỗ gần đó, cô nhanh chóng chui xuống gầm. Từ góc độ này, Thanh Âm nhìn thấy rất rõ cái bóng của bọn cướp phản chiếu xuống mặt đất. Chúng chĩa kiếm, vung chùy, hành động hung hăng phải biết. Ngoài việc vơ vét của cải, chúng còn giết thịt thêm mấy con heo và gia cầm; tiếng kêu eng éc lọt vào tai Thanh Âm rõ mồn một. Trai tráng trong làng hợp sức chống trả liền bị chúng đánh cho tơi bời, trong số những nạn nhân còn có người hét lên: "Các ngươi biết phép thuật? Các ngươi là người Godland!”

Thanh Âm mím chặt môi ngăn không cho mình phát ra tiếng động khi nghe tiếng thét tuyệt vọng và nhìn thấy dòng máu đỏ tươi bắn tung tóe xuống mặt đất. Tiếng cười man rợ của bọn cướp cứ vang vọng, một trong số chúng đắc thắng nói lớn: "Đúng là một lũ da đỏ lạc hậu! Thật tội nghiệp khi các ngươi là con dân của Godland. Hiệp Ước Miễn Tử đã hết hạn rồi, các ngươi còn dám chống cự là bọn ta dùng phép thuật giết hết đấy!”

“Hiệp Ước Miễn Tử hết hạn rồi? Vậy tức là người con thứ hai của Lucas đã được hai mươi tám tuổi! Hôm nay… chẳng lẽ những người dân đó đã bị…”

Đang chìm trong lo sợ thì Thanh Âm giật bắn mình khi thấy bọn cướp dừng lại ngay chỗ cô đang ẩn nấp. Một tên vai u thịt bắp gác thanh đao lên vai, cười một tràng rồi mới nói: "Phép thuật cướp được từ bọn Godland sau chuyến đi săn ở thung lũng sắp cạn rồi, chúng ta tạm thời không thể sử dụng dịch chuyển tức thời nữa. Hay là lái xe này sang làng khác đi, bọn mày thấy sao?" 

Cô tự bịt miệng mình lại. “Gì chứ! Bọn chúng cướp phép thuật của các pháp sư, vậy có nghĩa bọn chúng là con người! Con người Maverick… chúng biết rất rõ về Hiệp Ước Miễn Tử, vậy mà lại không đi cứu đồng hương, chỉ biết trộm cắp và tàn sát tộc nhân vô tội khác. Thảo nào… thảo nào Thánh pháp sư lại căm ghét bọn chúng như vậy. May mà mình đã sớm rời khỏi đó, nếu không chắc phải chết từ tập đầu tiên rồi.” Càng nghĩ, cô càng rùng mình.

"Xe chở bò à, vừa hay chở thêm mấy con bò sống này đến lò mổ ở Thành Đông đi, bò ở đấy bán có giá lắm." Một tên khác tiếp lời. 

Thế là bọn cướp quyết định cướp luôn xe bò để di chuyển. Thanh Âm không còn cách nào khác đành phải bám chặt vào gầm xe để "nương nhờ" bọn chúng đến thẳng Vương quốc Maverick.

Trời sập tối, Thanh Âm dần kiệt sức khi phải đu bám vào cỗ xe trong khoảng thời gian quá lâu. Dựa vào lời của mấy tên cướp nói oang oang từ nãy đến giờ, cô được biết mình đã vượt qua đồi Evergreens và đang tiến vào lãnh thổ Maverick, cụ thể là khu vực Thành Đông gì đấy. 

“Nếu cứ tiếp tục lẩn trốn thế này thì chắc chắn sẽ kiệt sức, đến lúc đó bị bọn chúng phát hiện cũng xong đời thôi. Mình phải tìm cách nhanh chóng thoát khỏi đây mới được!”

Quan sát chuyển động của bánh xe không nhanh lắm, Thanh Âm xác định xe chạy đến cổng của một thị trấn thì lấy hết can đảm buông tay ra khỏi gầm xe. Cô rơi “thụp” xuống đường, lồng ngực đập xuống nền đất cứng ngắc, có chút đau nhói. 

“May mà lúc nãy mình đã tết tóc lại cho dễ di chuyển. Nhưng mà đau thật đấy, không còn sức để ngồi dậy luôn.” Nằm sấp chưa đầy mười giây là Thanh Âm lại phải co chân chui vào một cái hốc giăng đầy tơ nhện và phân chuột. “Nói thì nói thế chứ nằm ra đấy không biết chừng lại bị cái gì tông trúng nữa thì khổ.”

Nghe tiếng động lạ, bọn cướp nhìn nhau, một tên trong số chúng vén màn ngoái đầu nhìn ra đằng sau. Đường phố trống trơn, người dân đi bộ lác đác chẳng có gì bất thường. Thấy vậy hắn mới buông bỏ hoài nghi, quay vào trong xe. 

Thanh Âm ngồi co rúm trong hốc kẹt hôi hám. Tay cô ôm lấy lồng ngực, thở hồng hộc. Toàn thân cô đau nhức ê ẩm, trước đó đã nhếch nhác nay lại càng thê thảm hơn. Cô rụt rè bò ra ngoài, đau đớn quá mà gục xuống, một lúc sau mới lấy lại sức đứng lên.

“Bây giờ mình cảm nhận được cơn đau rồi. Chết tiệt! Đau quá đi mất! Cũng may hệ thống còn thương xót tấm thân tồi tàn này, chứ mà dồn cả những vết thương kia chắc mình chết thật.”

Cô đi chưa được ba bước thì trời nổi sấm kéo mây đen tới. Cảnh tượng này khiến cô nhớ lại cái ngày cuối cùng mình còn sống ở thế giới thực, đầu óc lập tức quay cuồng, mặt cắt không còn một giọt máu. 

“Phải đi tìm chỗ trú mưa. Phải đi tìm chỗ trú mưa. Phải đi tìm…” 

Thanh Âm vác tấm thân đã kiệt sức lê lết vào trong thị trấn. Thị trấn này nằm gần vùng biên giới nên khá vắng vẻ, nhà nhà đều đóng cửa tránh bão, nhìn chung chẳng có nơi nào dành cho người cơ nhỡ như cô, may sao cô nhìn thấy phía trước có một cây cầu sắt, định bụng đêm nay sẽ trú dưới chân cầu nên vội vàng chạy về hướng đó. 

Trời bắt đầu nổi dông, mưa nặng hạt rơi xối xả như trút, gió thét càng lúc càng lớn, Thanh Âm cố gắng nhìn đường để chạy vì trời quá tối. Tới lúc cô sắp chạy xuống chân cầu thì bất thình lình một chiếc xe ngựa từ đâu lao tới với tốc độ nhanh như gió đâm sầm vào cô. Cô bị hất bay vào lề đường, lăn xuống đất bất tỉnh tại chỗ. Ngựa thắng gấp, hoảng loạn hí lên vang trời. 

"Phía trước xảy ra chuyện gì vậy?" 

"Hình như là xe ngựa đâm phải người dân rồi thưa Đội trưởng!" 

Gương mặt của người được gọi là Đội trưởng kia lập tức đanh lại. Anh thúc ngựa vượt qua cỗ xe lớn đến chỗ cô, ghìm gấp dây cương rồi phóng xuống. 

Anh khuỵu gối bên cơ thể cô, nhìn lướt qua phán đoán tình trạng: "Đầu chảy máu rồi, va chạm mạnh quá." 

“Tôi xin lỗi, tôi không cố ý đâu. Trời tối quá nên tôi-” 

“Aiden! Đừng tự trách mình vào những lúc như vậy! Cậu giúp tôi che mưa cho cô ấy trước đã.” 

Đội trưởng cẩn thận đỡ đầu Thanh Âm ngả vào lòng mình, trước tiên là kiểm tra hơi thở ở cánh mũi vẫn còn, sau đó là lay nhẹ hai bên má cô: "Này cô gái, cô có thể trả lời không? Cô gái! Cô gái ơi!" 

"Không xong rồi, cô ấy bất tỉnh rồi!” Người được gọi là Aiden cũng chính là người cầm lái cỗ xe đang xòe hai bàn tay che mặt cho Thanh Âm khỏi nước mưa, đồng thời nói lớn với Đội trưởng: “Mưa càng lúc càng lớn, chúng ta không thể cứ bỏ mặc một cô gái tội nghiệp ở đây được, nhưng mà cũng..." Anh ngập ngừng liếc về phía sau, nơi cỗ xe không có lấy một chút động tĩnh nào, rất nhanh rồi thôi, “Nhưng cũng không thể đưa người lạ về thành.”

"Không có thời gian để lo chuyện đó đâu. Chúng ta phải mau đưa cô ấy về gặp bác sĩ."

Vừa nói Đội trưởng vừa cởi áo choàng chống nước của mình quàng lên người Thanh Âm. Mái tóc vàng rực rơi ra khỏi tấm áo tưởng chừng là mặt trời bừng sáng giữa màn đêm giông bão. Anh mặc kệ lời can ngăn của cộng sự, cẩn thận bế cô đặt lên lưng ngựa.  

"Tôi thật lòng muốn cứu cô ấy nhưng thành của chúng ta không cho phép người lạ, hay là anh về trước đi, tôi ở lại tìm bác sĩ-” Aiden líu ríu. 

"Tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm!"  

Dứt lời, người đàn ông phóng lên lưng ngựa, một tay anh ôm chặt Thanh Âm, một tay cầm chắc dây cương. Ngựa chiến bền sức, chạy băng băng trong màn mưa trắng xóa…

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px