Linh Hồn Được Lựa Chọn
Thanh Âm mở choàng hai mắt, bóng tối lập tức thâu tóm toàn bộ nhãn cầu của cô. Cảnh này thật quen thuộc, chả biết lại cái quái quỷ gì kéo tới nữa. Cô ngồi co ro, vô phương xác định bản thân đang ở đâu. Bất chợt một tia lửa điện xẹt qua rồi vụt tắt, cô khịt khịt mũi, ngửi thấy như có mùi khét, sau đó mọi thứ đột nhiên bừng sáng.
Thanh Âm ngơ ngác khi thấy mình đang ngồi trước một cái màn hình vô cực. Toàn bộ không gian được bao trùm bởi hệ thống mạch điện rất phức tạp. Cô không biết đây là đâu, lại càng không hiểu những ký tự lạ lùng trên bàn phím kia là gì. Cô rụt rè chạm một ngón tay vào màn hình, chấm điểm đó sáng lên, từ từ lan rộng ra, hiện một dòng chữ: "Chào mừng đến với Cổng Thiên Đường."
“Cổng Thiên Đường? Đó không phải là ải đầu tiên trong bản đồ nhiệm vụ của Thác Thiên Đường sao?" Thanh Âm kinh ngạc thốt lên.
"Đúng vậy!"
Thanh Âm quay phắt ra đằng sau khi nghe có tiếng đáp lại. Cô không dám tin vào mắt mình khi thấy một con cún tai ngắn, lông màu đen, không có cánh nhưng đang bay về phía mình. Sắc mặt cô tái nhợt, cảnh giác lùi về sau, tay chân thủ thế dè chừng con vật lạ. Bộ dạng đề phòng hài hước của cô làm nó bật cười. Thấy nó cười, cô càng hoảng loạn hơn: "Mày là cái quái gì đây?"
Nó bay thẳng đến trước mặt cô, nào là nâng cằm cô lên ngắm nghía, bay vòng vòng xem xét, kiểm tra từ trên xuống dưới rồi phán một câu: "Vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn xinh đẹp."
Lần này Thanh Âm không nghe nhầm, nó đang nói tiếng người! Cô hoang mang hỏi nó: "Cún con kia là ai? Nơi này là đâu? Chuyện này rốt cuộc là sao, tại sao tôi lại ở đây còn người nằm trên giường bệnh lại giống y hệt tôi vậy?"
"Người nằm trên giường là cái xác của cậu.”
Thanh Âm xanh mặt.
"Nói chính xác hơn thì người đang đứng ở đây là trạng thái linh hồn của cậu. Phần lớn linh hồn của cậu đã rời khỏi xác rồi."
"Điên rồi... làm gì có chuyện đó được, chỉ là hoang tưởng thôi..."
Cún con lông đen mắt vàng nhìn Thanh Âm chằm chằm một lúc rồi nói tiếp: "Xin tự giới thiệu với cậu, tôi tên Ricardo Devlin, là linh vật canh giữ cổng vào của Thác Thiên Đường, trong tương lai sẽ là người hướng dẫn cho cậu."
Thanh Âm cho rằng đây là một giấc mơ kỳ lạ và cô lại bắt đầu lên cơn hoang tưởng.
"Hiện tại tôi chỉ có thể nói cho cậu biết bấy nhiêu thông tin về tôi thôi, sau này có cơ hội sẽ nói rõ hơn. Còn về việc tại sao cậu lại ở đây thì tôi sẽ giải thích một cách dễ hiểu thế này: Cậu được đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng rất nguy kịch do bị tai nạn giao thông, tuy cậu vẫn chưa chết nhưng trạng thái cũng gần giống người chết rồi. Tôi không biết vì lý do gì mà linh hồn của cậu lại tách ra khỏi cơ thể và mắc kẹt trong hệ thống Thác Thiên Đường, nhưng nếu đã đến đây thì đó chính xác là số mệnh của cậu. Linh hồn của cậu đã được hệ thống lựa chọn.”
"Số mệnh gì? Lựa chọn gì?”
"Nơi chúng ta đang đứng chính là lối đăng nhập, cũng tức là điểm giao nhau giữa không gian thực và ảo. Bây giờ cậu chỉ có một lựa chọn duy nhất là chấp nhận thử thách từ hệ thống và chiến thắng trò chơi này, phần thưởng dành cho cậu là sự hồi sinh, nhưng nếu thua cuộc hoặc từ chối tham gia thì đúng ba ngày sau khi rời khỏi đây, cậu sẽ chết!" Ricardo cố tình nhấn mạnh ba từ cuối khiến Thanh Âm rùng mình.
Cô cười ngờ nghệch, tự gõ vào đầu mình mấy cái: "Lại phát điên rồi, giấc mơ này còn kỳ lạ hơn những lần trước nữa."
Ricardo xem cách Thanh Âm phản ứng với hiện thực thì trầm mặc: "Tôi biết chuyện này rất khó tin nhưng cậu bắt buộc phải tin và bước vào Thác Thiên Đường, đó là cách duy nhất để cậu có thể tỉnh lại."
Đối diện với ánh mắt nghiêm trọng của cún con, lồng ngực Thanh Âm chợt hóa nặng nề.
Biết mình cần phải đưa thêm dẫn chứng để thuyết phục cô, Ricardo bay về phía màn hình. Sau một lúc thao tác thì màn hình chuyển cảnh, nó lạnh lùng nói: "Đây sẽ là tương lai của cậu nếu cậu không tin tôi."
Tận mắt chứng kiến cảnh mình chết trên giường bệnh trong sự đau thương tột cùng của mẹ nuôi và Thiên Vũ, cõi lòng Thanh Âm quặn thắt lại, tâm hồn mỏng manh bị nỗi sợ choán lấy trong phút chốc. Cô quay sang nhìn Ricardo, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc. Ricardo mủi lòng, thở dài, tắt màn hình: "Đây là sự thật."
"Tôi không muốn như vậy..."
"Tôi biết cậu bị rối loạn tâm lý, đã nhiều lần cậu tự giải thoát chính mình khỏi suy nghĩ muốn tự tử nhưng sau đó vẫn không tài nào xóa được những đớn đau và ám ảnh trong quá khứ. Tôi biết cậu chọn sống tiếp vì lưu luyến tình thương của mẹ nuôi. Mẹ nuôi vì cứu cậu khỏi vụ tai nạn năm đó nên mới bị liệt cả hai chân đúng không? Còn cậu thì bị chấn thương, một chân bị tật và một bên tai mất đi thính lực, đúng chứ? Cậu chọn sống tiếp vì muốn đền đáp ơn cứu mạng của bà ấy, cũng như cảm thấy áy náy không phải sao?”
Thanh Âm gục đầu xuống, lặng thinh.
"Lần đó là cậu muốn tự tử à? Vì tên anh trai đốn mạt nghiện ngập lại bạo hành cậu ư?”
"... Sao cậu biết được chuyện đó? Cậu rốt cuộc là ai vậy?”
Suýt chút nữa thì Ricardo đã nói ra điều gì đó nhưng lại thôi. Nó thở dài: "Suy nghĩ ngu ngốc gì vậy chứ. Lần trước là đâm đầu tìm cái chết, lần này muốn sống thì không sống được. Ông trời biết trêu đùa cậu thật đấy.”
"Lúc nãy cậu bảo tôi phải làm sao mới có cơ hội sống lại?" Thanh Âm lí nhí hỏi.
"Bước vào thế giới Thác Thiên Đường và chiến thắng trò chơi!” Ricardo kiên định trả lời. “Cậu hãy suy nghĩ thật kỹ đi. Tôi hy vọng cậu sẽ vì sinh mạng quý báu của mình mà chấp nhận thử thách."
Ricardo phóng khỏi bảng điều khiển, quẫy đuôi bước đi, đi chưa được ba bước thì nghe cô ngập ngừng nói: "Tôi... tôi đồng ý."
“Cậu chắc chưa?" Ricardo dừng lại.
Cô khom xuống bế Ricardo lên: "Làm ơn giúp tôi, tôi muốn sống! Làm thế nào để chiến thắng trò chơi này?"
Ricardo hơi ngơ ra vì đôi mắt ngấn lệ nhưng sâu thẳm bên trong lại tràn đầy khát vọng sống của Thanh Âm. Nó có chút ngại ngùng khi tiếp xúc quá gần với một cô gái khả ái như này, ho khan mấy tiếng rồi bảo: "Nếu cậu đã quyết định thì tôi sẽ giúp cậu. Từ bây giờ hãy nghe cho rõ đây, để chiến thắng trò chơi này, cậu buộc phải tiêu diệt được kẻ thống trị thế giới đó! Đừng hỏi tôi hắn là ai vì tôi chưa có đủ dữ liệu để xác định, phải dựa vào trí khôn và may mắn của cậu trong suốt cuộc hành trình để tìm ra hắn.”
Thanh Âm căng thẳng nuốt nước bọt.
“Nên nhớ đây không phải là một trò chơi bình thường. Thác Thiên Đường là một hệ thống sống hoàn chỉnh, được tạo ra với mục đích kiến tạo tân thế giới – khi mà những con người có tầm nhìn méo mó đã chán ngấy lũ nhân loại tầm thường. Họ khát vọng thống trị vùng đất của riêng mình. Để mà nói thì đây đúng là một phát minh vĩ đại, tuy nhiên tư tưởng và mục đích tạo ra nó thì lại quá bệnh hoạn.”
“Bệnh hoạn ư?”
“Con người ở thế giới này cũng có đầy đủ các giác quan và cảm xúc giống hệt như con người ở thế giới thực. Những gì người chơi trải qua trong Thác Thiên Đường sẽ tác động trực tiếp lên linh hồn của người chơi. Nếu cậu bị thương cậu sẽ thấy đau đớn, mọi cảm giác về thế giới này đều là cảm giác thật, nếu không may bị tiêu diệt thì cậu sẽ chết. Ban đầu các tân thủ sẽ cho rằng đây là một dạng trò chơi nhập vai bình thường, nhưng lại không nhận ra mối nguy hiểm tiềm ẩn, vì chỉ cần họ vượt qua ải đầu tiên, mọi dữ liệu cá nhân đều sẽ bị thu thập triệt để và biến thành con dao gây hại cho chính họ, không bằng cách này thì bằng cách khác. Nói dễ hiểu hơn là họ sẽ bị thế lực ngầm tra tấn từ tinh thần đến thể xác, nếu không muốn bị như vậy thì phải bán linh hồn cho trò chơi. Đằng nào cũng đồng nghĩa với việc tự sát. Một khi đã chơi là phải chết. Một phát minh điên rồ chống đối Chính phủ!” Ricardo chán ghét.
Thanh Âm nhăn mặt vì không thể tin được những điều con chó nói lại là sự thật. Phát minh kinh tởm này vậy mà lại là “kiệt tác” trong mắt quần chúng.
“Sao trên đời lại có người có thể phát minh ra một hệ thống độc tài và thất đức như vậy được chứ?”
“Cho nên cậu sẽ là người đầu tiên thật sự đi vào trò chơi, tiêu diệt kẻ thống trị đồng nghĩa với việc tiêu diệt tân thế giới, khi đó hệ thống này sẽ bị vô hiệu hóa vĩnh viễn, linh hồn của cậu cũng sẽ được thoát ra.”
“Vậy còn cậu thì sao?”
Ricardo ngạc nhiên nhìn Thanh Âm, lát sau mới đáp: “Cậu lo cho thân cậu trước đi.”
"Tôi biết rồi. Tôi sẽ... cố gắng để không bị tiêu diệt."
“Nghĩ kỹ chưa?”
“Rồi.”
"Chuyện này cũng khó nói lắm nhưng tốt nhất là hãy thật cẩn thận ở thế giới xa lạ này. Tôi sẽ ở bên cạnh hỗ trợ cậu vượt qua nguy hiểm."
Nhìn sâu vào đôi mắt vàng hực của Ricardo, Thanh Âm cảm nhận được sự tận tình sâu sắc. Cô nhận ra rằng đây là số phận bắt buộc cô phải vượt qua. Đằng nào cô cũng sẽ chết, nếu cô cứ nhu nhược không dám bước ra khỏi vùng an toàn thì thứ chờ đợi cô sẽ không bao giờ là hơi ấm của sự sống. Hơn nữa, không hiểu sao cô lại có cảm giác cái chết của mình không phải là ngẫu nhiên.
Thanh Âm lau nước mũi xì xụp rồi xoa nhẹ cái đầu tròn trĩnh của Ricardo: "Cảm ơn cậu.”
Ricardo ngây người trước nụ cười man mác buồn của cô. Nó tỏ vẻ lạnh nhạt: "Nhớ kỹ, tôi không phải chó nhỏ! Tên của tôi là Ricardo! Trước tiên thì cậu buông tôi ra đi."
Thanh Âm suy nghĩ một lúc thì bảo: "Nếu Thác Thiên Đường ghê gớm như vậy thì người phát minh ra trò chơi này chắc cũng không tầm thường đâu nhỉ, đó là ai thế?"
Nghe xong câu hỏi, mặt Ricardo ngay lập tức xuống sắc trầm trọng.
"Tôi... hình như tôi đã hỏi một câu không nên hỏi phải không?"
“Không phải trước đó cậu đã đọc qua thông tin của trò chơi rồi sao?”
Thanh Âm nhớ lại lúc cô đang đọc bản tin thì thấy cái tên Heaven Falls nên hoảng quá, chẳng còn tâm trí nhét thêm chữ nào vào đầu, chưa kể lúc đó Trần Văn còn bất thình lình xuất hiện làm cô giật mình, sao mà nhớ được tên người phát minh chứ. Cô cười cười, lắc đầu nói: “Tôi quên hết rồi.”
“Không phải không nên, chỉ là chưa đúng thời điểm… Sau này cậu sẽ tự biết thôi.” Ricardo đáp với thái độ bất cần. “Quên luôn càng tốt, cái tên đó chả phải thứ gì tốt đẹp đâu mà nhớ.”
Nói xong, nó phóng lên ghế ngồi, hai tay thao tác trên màn hình: "Cậu đặt bàn tay vào đây để hệ thống xác nhận dấu vân tay, từ đó sao chép DNA để quy đổi ra điểm sinh mạng cho cậu. Hãy suy nghĩ kỹ một lần nữa, cậu không thể rút tay ra được đâu."
“Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi chấp nhận thử thách sống còn.”
Dứt câu, Thanh Âm đặt tay vào ô. Hệ thống hoàn thành xác nhận. Không gian bắt đầu biến đổi, dáng hình của Thanh Âm và Ricardo dần dần biến mất trong luồng ánh sáng vàng rực.
—oOo—
Gì vậy, chuột kêu ư?
Thanh Âm nghe loáng thoáng có tiếng "chít chít" bên tai. Mí mắt cô nặng trĩu. Cô chầm chậm hé mắt ra, cảnh vật xung quanh dần hiện rõ trong tầm nhìn hạn hẹp.
Trước mắt cô là một bầy chuột cống chừng năm sáu con đang bâu lấy ống tay áo của cô. Cô giật mình bật dậy. Cả bầy chuột con thì chạy vun vút, con thì bò lổm ngổm, giẫm lên vụn bánh mì phát ra tiếng “lách tách” rất nhỏ.
Thanh Âm ngồi đần ra như một khúc gỗ, lát sau thì cơ thể mới hồi phục lại được chút cảm giác. Cô dáo dác nhìn ngang nhìn dọc rồi dừng lại ở mặt đất lồi lõm, mắt chằm chằm hướng vào mẩu bánh mì đã mọc một lớp mốc ôi thiu. Trong đầu cô bắt đầu xuất hiện rất nhiều hình ảnh rời rạc. Cô từ từ hồi tưởng lại, nào là cảnh tượng quái dị sau khi chết, nào là lần đầu hiểu về chuyện “hồn lìa khỏi xác”, và ký ức gần nhất chính là bị hút vào một lỗ đen toàn là tia lửa điện rồi sau đó gặp một con chó biết nói tiếng người.
Thoạt đầu, Thanh Âm còn cho rằng mình lại lên cơn hoang tưởng, nhưng khi mở mắt ra nhìn thấy bầy chuột cống và bắt đầu nhận thức được tình cảnh hiện tại không phải là ảo giác, sắc mặt cô lập tức tối sầm.
Thanh Âm quay ngoắt lại nhìn tiếp, trong đôi mắt còn chưa vơi bớt vẻ đờ đẫn giờ đây đang phản chiếu một nỗi sợ không tên. Cô nhìn xuống thấy mình mặc một bộ đồ nông dân có chất liệu vải khá cứng, nhiều góc bị bạc màu, lởm chởm chỗ chắp vá. Đôi ủng da cổ thấp cũng rách đáy, để lộ ra hai cái chân nhỏ xíu lấm lem bùn đất. Cô giơ hai bàn tay lên xem, cả mười ngón tay đều tróc da rướm máu. Mép môi cô bị bầm, tụ máu tím lịm nên thỉnh thoảng giật nhẹ.
“Lại có chuyện gì xảy ra với cơ thể mình nữa rồi?”
Thanh Âm chạm vào vết bầm trên mu bàn tay, kì lạ thay lại không đau. Đáy mắt cô hơi sáng lên. Cô thử lại lần nữa, nắn nắn, xoa xoa cả những bộ phận khác trên cơ thể, đúng là chẳng có cảm giác gì.
“Nhiều vết thương như vậy mà lại không đau sao? Chẳng lẽ do mình chết rồi, hay là dây thần kinh nào của mình bị liệt?” Thanh Âm có vẻ hoài nghi.
Càng nghĩ càng thấy mọi chuyện quá kỳ quặc, Thanh Âm tự trấn an bản thân, cố gắng giữ bình tĩnh hít vào một hơi thật sâu. Bỗng nhiên cô cảm thấy rất choáng váng, cổ họng đột ngột dâng lên cơn buồn nôn. Cô loạng choạng chạy ra khỏi góc tối, quay lại nhìn mới biết chỗ mình vừa nằm hóa ra là một góc tàn dưới chân cầu sắt. Nước cống thải ra con mương nhỏ cùng hàng tá túi rác và xác động vật trôi nổi bốc lên cái mùi hôi thối nồng nặc. Thanh Âm dựng tóc gáy, vừa nín thở vừa chạy ngược lên trên cầu để cầu cứu "đồng minh".
"Ricardo! Ricardo, cậu ở đâu?"
Đang gọi thì Thanh Âm chợt im bặt, dường như cô vừa nhận ra điều gì đó rất bất thường. Cô thất thần đứng trơ ra như phỗng, sau đó há miệng thật to, cả người gồng lên như thể đang chuẩn bị hét một hơi rất lớn nhưng rồi lại buông thõng toàn thân. Cô ôm lấy cần cổ, miệng mấp máy liên hồi nhưng mọi thứ vẫn lặng thinh.
"Mình không nói chuyện được sao?!"
Bỗng từ đâu phát ra một giọng nói: "Công nhận số cậu xui xẻo thật, mới bị xe tông hồn bay phách lạc thì vào đây lại biến thành ăn mày, còn bị câm nữa chứ."
Nghe giọng điệu đá đểu quen quen, Thanh Âm biết chắc là Ricardo đang ở đâu đó quanh đây, cô vừa quay đầu thì thấy nó bay lơ lửng phía sau.
"Cậu có thể nghe thấy tôi?"
“Ừ. Dù cậu bị câm hay không thì tôi vẫn luôn nghe thấy cậu.”
“Nhưng tại sao tôi không nói chuyện được? Chuyện này có liên quan gì đến trò chơi không?”
"Xem ra cậu thích ứng nhanh đấy, vừa vào đây đã nhận ra rồi.”
“Nếu có liên quan đến trò chơi, vậy cậu chỉ tôi cách làm sao giúp tôi nói chuyện lại bình thường có được không?”
“Tôi không làm được.”
“Vậy tình trạng này còn kéo dài trong bao lâu? Khi nào thì tôi mới nói chuyện lại được?”
“Tôi không biết.”
Thanh Âm bàng hoàng: "Cậu cố tình đúng không?”
Ricardo nhíu mày tỏ vẻ không hiểu.
“Lừa tôi vào cái thế giới chết tiệt này, rồi muốn đối xử với cơ thể tôi như thế nào là đối xử à?” Cô quát lên.
Ricardo hất mặt sang hướng khác, hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng đáp: "Cậu nghĩ tôi là loại người gì mà phải dùng chiêu trò lừa gạt cậu?”
Thanh Âm hoài nghi nhìn chằm chằm Ricardo. Đúng vậy – cô chả có gì để con chó này lợi dụng, ngoại trừ linh hồn của kẻ sắp chết được trò chơi lựa chọn! Là trò chơi lựa chọn cô – theo lời Ricardo là thế, nhưng cô không biết vì sao trò chơi quái quỷ này lại chọn mình hoặc tình huống tệ nhất là Ricardo thật sự đang lừa cô.
Ricardo không thèm đoái hoài đến chuyện đối phương đang nghĩ gì trong cái đầu nhỏ hay suy diễn đó, lạnh lùng nói: “Thiết lập nhân vật là hệ thống chọn ngẫu nhiên cho cậu, tôi không thể tự ý điều chỉnh. Dù muốn hay không thì cậu vẫn phải chấp nhận thiết lập mặc định này, hệ thống chọn như vậy chắc chắn có lý do, dù sao gương mặt và vóc dáng của cậu vẫn được giữ đúng với bản gốc là may rồi.”
“May? Cậu nói thật đấy hả?”
“Đừng có giở cái giọng vặn vẹo đó với tôi! Tôi nhắc lại, sau này chúng ta thu thập nhiều tài nguyên hơn rồi tìm cách phục hồi giọng nói cho cậu sau. Mới bước vào thế giới này, còn chưa rõ tình hình thế nào thì không nói được âu cũng là chuyện tốt, càng nói ít càng giữ được cái mạng nhỏ của cậu đấy.”
Thanh Âm nuốt nước bọt, càng nghe càng có linh cảm những thứ ở thế giới này vượt ngoài tầm hiểu biết của mình. "Có phải tôi đã chọn một con đường chết khác không?"
“Con đường chết thì chưa chắc đâu, nhưng nếu cậu cứ hỏi mấy câu ngớ ngẩn như thế này thì chết là cái chắc đấy.” Ricardo chấn chỉnh. “Thay vì phí thời gian nghĩ tới mấy chuyện vớ vẩn thì cậu nên ra ngoài thích ứng với thế giới mới đi. Kể từ giây phút này, cậu không có thời gian để do dự đâu.”
Thanh Âm có chút hụt hẫng khi Ricardo vừa nói xong là lại biến đâu mất dạng.
“Còn chưa có thời gian thích ứng. Con chó đó vậy mà dám lên giọng với mình.” Cô vừa đi vừa hậm hực siết chặt hai tay thành nắm đấm. Nhờ vậy mà cô mới phát hiện chân trái của mình ở “trong đây” cũng bị tật giống ngoài đời, thành ra không trực tiếp leo thẳng lên sườn dốc được, phải mất thời gian đi đường vòng mới lên được trên cầu.
Ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy thế giới mới, Thanh Âm đã bị cảnh vật nơi đây làm cho sững sờ.
Lác đác mấy rặng mây vắt mình nằm lên những dãy đồi xanh ngát mọc san sát nhau. Phía dưới là đàn ngựa, đàn bò tách biệt mỗi loài tụ mỗi góc. Tưởng chừng cảnh sắc trong lành ấy sẽ giúp tâm trạng Thanh Âm được giải tỏa phần nào nhưng chỉ trong chớp mắt nụ cười hiếm hoi của cô đã bị tước đi bởi tiếng đồng xu lăn theo chiều gió lạnh.
Ở bên dưới cách dãy đồi không xa là một con phố đen đủi. Thanh Âm tiến vào mới thấy nhiều ngôi nhà bị bắn phá có vết tích của súng đạn, tường đổ tứ phía, đèn rơi trước ngõ. Hai bên vệ đường là "lãnh địa" của những kẻ bán mình cho “lòng trắc ẩn”. Quần áo họ rách tươm, môi tím tái, mắt lõm sâu, đỏ ngầu như cú đêm chẳng ngủ. Họ không còn đủ nhận thức để quan tâm đến cái thực tại thê lương đang bao trùm trên đầu, chỉ còn lại lòng tự tôn bị vứt bỏ, hèn mọn vái lạy chỉ để lượm nhặt từng đồng bạc lẻ của bọn thương nhân vừa tùy tiện ném xuống.
Chợt một đồng xu từ đâu lăn tới trước mũi chân Thanh Âm, ánh bạc lóe lên làm cô nheo mắt. Cô khẽ động ngón chân, đột nhiên có một bàn tay đen đúa nhưng nhỏ xíu thò tới giữ chặt lấy đồng xu. Cô cúi đầu nhìn, tóc xõa bù xù. Đứa bé chừng mười tuổi ngước lên trừng cô, nó mặc mỗi cái quần, phía trên ở trần, trước ngực có một hình xăm rất kỳ lạ. Nó há miệng ra, bên trong là một mảng trống đen ngòm. Thanh Âm hơi giật mình, lùi về sau một bước – thằng nhóc này đã bị cắt lưỡi. Ánh mắt nó dữ dằn nhưng cử động lại rất dè chừng. Nó giữ chặt đồng xu bằng cả hai tay, từ từ tránh xa cô rồi chạy thục mạng về bên người mẹ tật nguyền cũng hốc hác chẳng khá hơn là bao.
Đáy mắt Thanh Âm ánh lên tia run rẩy. Cô ngước nhìn vầng dương trên rặng đồi phía xa không có cách nào ban phát ánh sáng cứu rỗi xuống lòng phố điêu tàn, trái tim bất chợt nhói đau. "Chuyện gì đã xảy ra với thành phố này vậy?"