Trăng non gọt mỏng trên đầu núi,
Có một người thương đã ch*t rồi!
Rừng rú hoang vu, ai lầm lũi
Từ giã kiếp người để được vui.

Ánh trăng tỏ tường nơi thăm thẳm,
Sao chẳng cứu rỗi được người thương?
Lòng tôi như một con tàu đắm,
Ch*t giữa biển tình mãi trăm năm.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px