Đêm tàn
Lạc lõng vào những thời khắc của ngày tàn.
Thi nhân định sẵn phận cô hành Lạc lõng trên đời chẳng có danh Thơ ấy bay lên , trời chẳng biết Chữ kia hạ xuống, đất không rành. Nhấm nháp ly trà trông bóng nguyệt Mà thương lại nhớ một thời xanh Xin cầu vạn kiếp ngàn năm nữa Đơn độc hồng trần chỉ có anh. |
0 |