Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Tâm Tình Gởi Người

13. Lần theo dấu chưn

Có tiếng động bên buồng chị. Giống như tiếng người khẽ hét lên? 

Lo lắng kẻ đột nhật hôm qua đã trở lại, em mau chóng đốt đèn chạy sang xem thử là ai. Đến lúc nầy em chẳng quan tâm có nguy cơ gì sẽ xảy đến với em nữa. Nếu nó mà nhờn thì em sẽ cứng với nó. Đừng đánh giá thấp tinh thần bất ổn của em mấy ngày vừa qua.

Chưn giả em đã tháo ra trước khi ngủ không có thời gian đeo vì sợ chậm trễ thì kẻ gian sẽ tẩu thoát mất. Em vịn tường, từng bước cà nhắc tiến về buồng chị. 

Vén rèm lên, bên trong có những hai người.

Anh Phong đang cầm đèn rọi kẻ đứng cạnh bàn làm việc.

Qua vai ảnh, em thấy một người đờn bà khá quen mắt. Bả sững người nhìn bọn em bắt quả tang bả tại trận, không dám ho he lời nào. 

Em gọi tên anh Phong, hỏi tình hình, nhưng ảnh không trả lời em mà chỉ nói với người kia rằng, nếu bả mà trốn thì sẽ phải chịu tội nặng và không được nhận khoan hồng từ pháp luật. Sức nặng của lời nói được cộng dồn thêm bởi cây súng lục trong tay ảnh.

Người kia nghe rồi xụi lơ, không phản ứng nữa.

Lúc nầy, anh Phong nhoài người ra sau đưa em cái đèn, mắt vẫn không rời người đờn bà kia. Cũng vì tâm lý phòng bị, em cứ đứng ở ngoài cửa, chắn lối thoát thân của bả. Thiệt ra cũng chẳng cần thiết lắm, ngữ như em thì chặn được ai trong khi anh Phong lớn tướng đang hùng hổ tiến về phía bả. Anh Phong giữ hai tay bả sau lưng và đẩy bả lại chỗ em. Nương theo ánh đèn le lói nhìn đôi mắt bả, bây giờ em mới nhận ra đây chính là người đờn bà trộng tuổi em thấy hồi hôm kia ở đất thổ mộ. 

Khi em nhíu mày, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì anh nói: đây chính là bà Kế Hiền Lựu. 

À, dĩ nhiên rồi, còn ai trồng khoai đất nầy. Vậy cũng tiện quá, tốn công đi tìm thì không thấy, bây giờ bả tự đến nộp mình. 

Vừa xin chị phò hộ tối qua thì giờ đã có kết quả, chị linh thiêng thiệt chớ… Vậy hẳn là chị có nghe lời em nói. Thiệt là quá tốt rồi. Chị hãy cứ dõi theo em đi nhớ. Biết rằng có chị ở bên, dù chỉ tồn tại ở cõi mắt thường không nhìn thấy được, thì em sẽ thấy mình trong cuộc đời nầy chẳng hề cô đơn.

Dường như em lại huyên thuyên xích đế rồi, quay lại vấn đề chính thôi.

Khi anh Phong đẩy bả ra ngoài, ánh mắt bả sượt qua em ở ngưỡng cửa. Đó là một ánh nhìn lạnh lùng biết làm sao. Rồi bả quay về phía trước, dậm chưn vô con đường tối đen mù mịt.

Trong đêm khuya, em và anh Phong áp giải bà Kế Hiền ra nhà việc đóng trăng. Chúng em phải bịt miệng bả lại và lén lút lấy xe hơi của anh đi. Chuyện xảy ra bất chợt, anh không kịp thông báo trước cho Thường xuyên Hồ chuẩn bị xe. Thêm nữa là sự việc hãy còn lắm điều phức tạp, chưa rõ đầu đuôi, do đó chúng em không để ai trong nhà biết hết.

Trên suốt dọc đường đi, chẳng ai nói với ai câu nào. Tất cả đều mang trong mình tâm tình phức tạp, chờ tĩnh tâm mới có thể động khẩu.

Quẹo tới trước cửa nhà việc, anh Thường Xuyên chạy ra tiếp. Người nầy sáng làm ruộng, tối đi thường trực, chẳng biết đặt lưng ngủ khi nào. Ảnh đỡ bà Kế Hiền Lựu từ tay anh Phong và hỏi chuyện.

Anh chỉ nói đơn giản rằng bả đột nhập bất hợp pháp, vẫn chưa biết mưu đồ là gì. 

Thú thiệt với chị, giờ nầy em mệt mỏi lắm rồi, mắt không mở nổi nữa. Lúc hai người kia nói chuyện, suýt chút nữa thì em đã gục xuống bàn mà ngủ. Nhưng chị thấy rồi đấy, đến nước nầy thì ngủ nghê gì được. Nghi phạm thứ ba đã nằm trong tay rồi. 

Chị ở bên đó có thấy phấn khích khi chúng em gần đi đến kết cục không?

–––––

Anh Phong đứng trước em một chút, em chỉ nhìn thấy được sau ót, không rõ biểu cảm trên mặt ảnh hiện ra sao. 

Ảnh sững người như tượng một lúc lâu, hai tay đút túi quần. Nhìn thì có vẻ nhàn nhã, nhưng em có thể thấy, chỗ hai bên túi lồi lên thành hình tròn. 

Thái độ của anh lộ rõ vẻ thù địch, khác hẳn so với cha con Bá hộ Xưởng. Em không khỏi nghĩ rằng, liệu có phải là ác cảm có từ những gì xưa kia bà và thằng con trai đã gây trực tiếp lên chị và em?

Cũng như anh vậy. Đứng trước mặt bà Kế Hiền với chiếc trăng gỗ làm xiềng xích, cái tâm trạng nhấp nhổm của em dâng lên như nước tràn bể. Nhìn bà rất khác so với lần cuối cùng em gặp. Khi đó, bà trông vẫn còn rất sang, cả người đầy đặn, thịt mềm da trắng; hoàn toàn không có dáng dấp của người phải động tay động chưn vô việc gì. Còn bây giờ bà có gương mặt khắc khổ, cả người gầy đi nhiều; nhìn có vẻ như đã phải kinh qua bao nhiêu thống khổ. Có lẽ là thế thiệt. Bả thương thằng trời đánh kia đến vậy mà.

Em… thú thiệt là không cảm thông được. Em không bao giờ có thể thương một ai đó bất chấp như thế. Lấy chị làm ví dụ đi. Nếu chị mà gây nên tội như thằng kia, thì thay vì đi trả thù nạn nhân và những người không liên quan, chính tay em sẽ xử lý chị đầu tiên. Thương cũng phải dùng não mà thương, chớ không thể chỉ dùng trái tim được.

Bà Kế Hiền ngồi yên trên ghế, chỉ đăm đăm nhìn bức tường, chẳng hề để ý đến hai đứa tụi em. Ngay cả lời giới thiệu của anh Phong, bả cũng xem như gió thoảng qua tai. 

Ấy cũng là một quyền lợi của kẻ phạm tội - sau nầy em nghe anh Phong giải thích lại như thế - nhưng quyền lợi của người điều tra chính là đặt câu hỏi. Nếu đã cứng họng không chịu trả lời, vậy anh phải tìm cách cạy miệng ra.

Chuyện không đơn giản như thế đâu, anh nói với bà Kế Hiền, bà tưởng chỉ cần giữ im lặng thì sẽ có người chuộc bà ra khỏi đây à? Tôi không chỉ là trạng sư, mà còn là vị hôn phu của cô Hai Tình. Mong muốn điều tra, làm sáng tỏ của tôi rất mạnh. Nay tôi đã biết có điều khuất tất trong cách vị hôn thê của tôi lìa đời, tôi sẵn sàng đào mộ cổ lên để khám nghiệm tử thi lại từ đầu. Tôi cũng biết hai tuần trước bà đã tìm mua một lọ cyanide từ tay một gã lang băm hám tiền, và gã đã chịu đứng trước tòa làm chứng khi tôi yêu cầu. Đến lúc đó, đừng mơ tưởng luật pháp sẽ ban cho bà khoan hồng.

Lời lẽ thiệt là đanh thép!

Lúc nầy, bà Kế Hiền mới chịu liếc mắt nhìn tụi em. Bà ta nói với cái kiểu thời thượng lai Tây khó ngửi từa tựa như ông Bá hộ Xưởng vậy. 

Toa mà nghĩ moa là kẻ có tội đầu độc cô Hai Tình, thì chúc toa may mắn chứng minh trước quan tòa. Bởi vì trong khoảng thời gian đó, đúng là moa đang ở trong nhà nghỉ cách đây những nửa ngày đường. Nhưng thầy trạng cứ đi hỏi mà xem. Có rất nhiều người làm chứng là trong suốt ngày cô Hai Tình chết, moa chưa hề ra khỏi đó. Dính vô nhà các người từ mấy năm trước cho đến nay chưa một ngày nhà moa được yên. Tội gì cũng đã trả rồi, sao cứ phải gây nghiệp cho nhau làm gì nữa.

Bà nầy… nói hay nhỉ!

Trong cơn giận, em buột miệng xen vô, nếu bà không muốn dính tới chúng tôi, vậy chắc lọ thuốc là từ trên trời rơi xuống.

Bả nhăn mặt và gắt gỏng ngay: Nếu không phải vì bị sai khiến, moa muốn rớ tay vô cái keo dinh chuột nầy chắc!

– Bà nói mình không phải kẻ gây tội. Thế chi bằng cứ nói cho hết những gì bà biết. Bà không gây tội nhưng bây giờ phải ở đây chịu đóng trăng thay vì hung thủ chẳng phải rất vớ vẩn sao? 

Bả nheo mắt nhìn em, khiến em hơi rùng mình. Rồi khẽ thở dài, bảo: Muốn moa nói. Được thôi. Việc ác moa không làm, moa chẳng cần phải trốn tránh. Nhưng với điều kiện là phải bảo vệ cho moa. Chừng nào có người đi theo bảo đảm an toàn cho moa đến khi kẻ ấy bị bắt thì moa nói. 

Anh Phong cam đoan về chuyện nầy. Anh ra ngoài sai Thường xuyên Hồ đánh dây thép gọi tay chưn của mình đến, sau đó lại biểu ảnh cho đến lúc có người đến, bằng mọi giá phải canh giữ bên người bà Kế hiền Lựu.

Thỏa mãn yêu cầu đưa ra rồi, bả mới chịu nói.

 – Khoảng tháng trước, moa đã bị người khác gởi thơ nặc danh, hẳn kẻ đó vẫn đang theo dõi moa và tìm cách bịt đầu mối. Không chỉ an toàn bên ngoài, mà còn cả về thức ăn thức uống cũng phải được đảm bảo.

Bả còn nói thêm, hẳn là kẻ đó vẫn còn giữ lại một ít thuốc độc, dùng làm sao mà hết được.

Anh Phong bên cạnh một lần nữa chấp nhận yêu cầu của bả, nói rằng sẽ gọi thêm đầu bếp riêng trong những ngày nầy. Chỉ cần nói thiệt, thì đãi ngộ của bả về sau sẽ không tệ.

Và rồi bả bắt đầu kể. Em không giả cái thứ tiếng thượng đẳng đó cho chị nghe nữa đâu, nhợn hết cả người. Em sẽ chỉ kể vắn tắt lại thôi.

Từ tháng trước, bà Kế Hiền đã nhận một lá thơ nặc danh, đe dọa rằng sẽ kể cho tất cả mọi người ở cái làng bả chuyển đến sau sự cố của thằng con, tất tần tật chuyện nó đã gây ra tội ác như thế nào. 

Vì không muốn quá khứ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại. Bả đã quyết định làm theo những gì trong thơ yêu cầu. Bà đã tìm một tay thầy thuốc trong làng, hỏi mua một lọ thạch tín đúng như anh Phong đã điều tra được. Sau đó lại có thêm một lá thơ khác kêu bả phải đặt thuốc trong một chiếc hộp, rồi chôn ở cánh rừng sau nhà. 

Bẵng đi một thời gian sau, lại có một lá thơ nữa gọi bả đến một nhà nghỉ cách đây nửa ngày đường như đã nói trước đó. Nhưng vì có cảm giác không lành, nói trắng ra là sợ bị diệt khẩu, nên bà ta luôn ở những nơi có người qua lại. Đến mấy hôm vừa rồi, nghe tin chị qua đời, bả mới tá hỏa nhận ra mình đã bị sai khiến làm gì. Sợ mình sẽ bị liệt vô diện tình nghi, bả trà trộn vô những vị khách đến phúng điếu. Một là tìm những lá thơ bả từng gửi cho chị, vốn đầy sát khí; hai là nếu có cơ hội thì sẽ đánh lạc hướng điều tra. Kết quả là chưa tìm thấy lá thơ nào thì đã bị bắt quả tang rồi.

Anh Phong nghe rồi lại hỏi lá thơ nặc danh bả có giữ không. 

Đời làm gì có chuyện dễ dàng thế. Cũng như cha con Bá hộ, dĩ nhiên là bả không cầm theo rồi.

Bả giấu lá thơ trong buồng ngủ của mình. Và để chứng minh mình thiệt thà, bả cũng tiết lộ chỗ giấu để anh Phong đi tìm.

Mọi thứ bả nói dường như đều gọn ghẽ và theo trình tự rõ ràng, ngữ khí cũng không run rẩy, chỉ có chán chường và mệt mỏi. Song thực hư thế nào còn chưa rõ. Bả đã dính đến chuyện nầy trước đó cả tháng trời, vậy thì chút ít lý do lý trấu hẳn cũng đã nghĩ ra đầy đủ từ lâu.

Tạm thời chưa có bằng chứng nào khác chứng minh bả nói sai hay đúng, cũng khó mà đôi co chất vấn với bà Kế Hiền lúc nầy khi lời khai của bả cần phải xác minh. Cả cha con Bá hộ cũng vậy. Tạm thời phải gác lại ở đây thôi. Đợi đến lúc tìm được lá thơ nặc danh xem thế nào. Chắc hẳn hung thủ sẽ để lại manh mối trên thơ, thậm chí có thể tìm dấu vân tay nhờ công nghệ tân tiến như anh Phong đã nói. 

Nhưng có được dấu vân tay in trên đó rồi thì sao đây? Chẳng lẽ lại lôi hết cả làng Điều Hòa ra để lấy dấu vân tay đối chiếu? Với lý do gì? Nếu nói thiệt là để điều tra, vậy sẽ gây nên một vụ bê bối, và điều tiếng thêm về cái chết vốn đã được xem là tự vận của chị.

Anh Phong nói sáng mai phải đi xác nhận chứng cứ ngoại phạm của ông Bá hộ Xưởng, xem liệu cả hai cha con có thiệt sự ở nhà hay không. Bằng cách hỏi han hàng xóm quanh nhà ổng.

Sau đó tiếp tục xác minh sự hiện diện của bà Kế hiền ở nhà nghỉ, và thăm dò xem bả có trao đổi với ai đáng ngờ hay không. Dù bả có chứng cứ ngoại phạm, cũng có thể là có người giả danh để bả tự do che giấu hành tung của mình.

Đầu óc anh cũng thiệt linh hoạt. Chỉ trong thời gian ngắn mà biết bao nhiêu phương hướng điều tra, các ngõ ngách đều phải nghĩ đến tường tận. Một người mà phải điều tra ngần ấy thứ, chạy đôn đáo khắp nơi nơi, làm hết việc của cả một tổ đội điều tra. Anh Phong quả là một người bạn thiệt tâm thiệt tình của chị.

Phần em cáng đáng được lại không bao nhiêu… Giá mà em có thể đỡ đần được chút việc cho anh Phong, đẩy nhanh tiến độ đòi lại công bằng cho chị thì hay biết mấy…

–––––

Anh Phong trước khi rời đi còn thưởng cho Thường xuyên Hồ một ít bạc, cùng lời nhờ cậy việc canh giữ cả ba nghi phạm. Sau đó, anh chở em về nhà. Tiện thể bàn thêm một số chuyện trên xe. 

Em giả sử rằng trường hợp có người gửi thư nặc danh thiệt, vậy thì kẻ đó đang cố ý đánh lạc hướng điều tra bằng cách dùng đến nhiều người có thâm thù đại hận với nhà họ Đặng làm trung gian. Lá thơ của bà Kế hiền dụ bả đến nhà nghỉ cách đây không xa ấy, khả năng rất cao là chủ đích đổ tội cho bả. Đúng là tính kế chỉn chu quá rồi. Có khi bước cuối cùng là hạ độc, tay của kẻ ấy cũng sạch tinh tươm.

Anh chỉ nói rằng, chỉn chu mấy thì cũng sẽ có sơ hở. Kim trong bọc muốn giấu cũng có ngày phải lòi ra. Sớm mai anh sẽ lại quay về Gò Công điều tra thêm, cùng lúc đó anh muốn em giúp điều tra một chuyện.

Về đến nhà, trời còn chưa sáng tỏ, anh Phong gọi em vô buồng để cho em xem vài thứ.

Trước đó, lúc trở về buồng sau khi tìm được các tập hợp đồng và hồ sơ, anh đã không ngủ ngay mà tiếp tục xem xét các giấy tờ ấy. Bởi vậy cho nên mới có thể nghe được tiếng động bất thường ở buồng chị để chạy đi kiểm tra, và phát hiện bà Kế hiền. Thành ra bây giờ ảnh muốn cho em xem thứ anh đã tìm ra khi căng mắt nhòe đọc chữ cả đêm.

Anh chìa cho em xem tờ sơ yếu lý lịch của ông Năm Hòa, và bảo em nhìn kỹ xem có nhận ra gì không.

Em nghe theo và lật tới lui một hồi. Hồi khuya lúc lấy hồ sơ ra, ảnh của ông nầy vốn không dính vô giấy. Em nhìn mặt sau của tấm hình - có vết keo hơi gợn lên…

Đó là lúc em nhận ra vết keo trên hình và vết keo trên giấy không hề khớp nhau. 

Chị biết đấy, khi dán hai ảnh vô giấy thì sẽ bôi một lượng keo vừa phải lên đó, muốn gỡ ra thì sẽ tróc một phần giấy ở một hoặc hai mặt. Phần keo ở trên sơ yếu lý lịch đã bị tróc ra một khoảng nhỏ rồi, sờ mạnh một chút sẽ lủng lỗ ngay. Còn vết keo trên ảnh lại không dính mảng giấy tróc ấy, thậm chí lượng keo cũng không đồng đều.

Tấm hình nầy đã bị thay thế rồi, em nói với anh như vậy.

– Đúng, anh nói, đây cũng chính là vấn đề anh cần nhờ em. Chuyện nầy có khả năng không đơn giản. Tình đã giấu nhẹm tập hồ sơ nầy là có khuất tất. Không chừng lại có tình tiết quan trọng mà chúng ta đã bỏ qua, mà nếu tìm ra, sẽ chỉ đích danh kẻ nào là người đứng sau tất cả. Em cần phải tìm cho ra tấm hình cũ. Tạm thời anh sẽ không kết luận gì, vì thông tin còn quá ít ỏi. Ngày mai, em cứ đi tìm hiểu trước, đến tối lại họp với nhau.

Sau khi nhận lấy nhiệm vụ mới, em trở về buồng, trằn trọc chẳng thể ngủ tiếp. Mấy hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, dù rất muốn, em cũng khó lòng chợp mắt, hẹn hò cùng chị trong mơ được nữa. 

Nhưng em vẫn có thể tự đưa mình vô giấc mộng. Không phải vĩnh hằng đâu, chị đừng vội lo. Là mơ mộng viển vông thôi.

Chị có còn nhớ, một tuần sau, tụi mình có một cuộc hẹn lên chùa Vĩnh Tràng chơi chớ? Trùng hợp làm sao, đêm nay em mơ một giấc mơ về cái ngày cả nhà chị và em đều đến đó để cầu phước. Cũng khi đó, chị và em đã có một cuộc hẹn hò không chính thức. Hồi ấy chúng ta mới xác nhận mối quan hệ chưa lâu, cả chị và em đều lo ngại đủ mọi thứ, nhưng cái niềm khát khao được ở bên nhau lại trào dâng khiến chúng ta cầm lòng không đặng mà tìm đủ mọi cách để được gần đối phương thêm đôi chút. 

Đã rất lâu rồi, kể từ ngày ấy. Hai ta ít khi được ở riêng với nhau, thoải mái tự tại ở một nơi xa. Những cuộc hẹn sau nầy, chúng mình chỉ quanh quẩn gần nhà thôi. Dù khó khăn đôi chút, nhưng chị có đồng ý với em rằng lén lút như vậy cũng khá là hưng phấn không? 

Em còn nhớ rõ từng cái liếc nhìn thoáng qua giữa hai ta mỗi khi không ai để ý, cả những lần tay chị khẽ lướt lên tay em khi đông người, mỗi khi chị đỡ em dậy, bàn tay ngọc ngà nấn ná trên thắt lưng em rồi miễn cưỡng dời đi.

Chúng ta chẳng mấy khi hò hẹn đoàng hoàng như bao người, nhưng em chưa bao giờ vì thế mà cảm thấy buồn rầu. Em trân quý từng giây phút được ở bên chị và luôn khát khao lần tiếp theo hai ta có thể gần nhau. 

Em tự hỏi chị sẽ đưa em đi đâu và làm gì khi sang bờ Đông hẹn hò. 

Đầu tiên, chắc chắn chúng ta sẽ viếng chùa. Cầu phước, cầu bình yên. Em sẽ cầu một tương lai nơi em có thể theo chưn chị, danh bất chính ngôn bất thuận cũng được, chỉ cần không phải chia xa.

Sau đó sẽ đi xin quẻ chăng? Chắc là thôi. Em có cảm giác khi ra quẻ rồi, chuyện sẽ chắc như đinh đóng cột. Tương lai tuy vô định nhưng mình còn có thể hy vọng. Một nhà hiền triết họ Thành đã từng nói: thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng… À mà thôi… thuyền đã trôi khỏi bến mất rồi.

Sau đó, chúng ta sẽ quay lại những cửa tiệm mình đã từng ghé thăm. Hẳn là họ vẫn buôn may bán đắt. Nếu vậy, mình có thể mua thêm vài thứ đồ đôi mà chỉ hai ta mới hiểu ý nghĩa. Hai chữ Nhật Nguyệt trên cây viết của em và hai chữ Hỏa Thổ trên máy đánh chữ của chị, người ta chỉ nghĩ đó là tên nơi sản xuất, nào có ai ngờ chúng ta gan đến nỗi khắc tên nhau lên đồ dùng cá nhân. Cứ mỗi khi em cầm viết lên, em đều có cảm tưởng như đang nắm lấy bàn tay chị vậy.

Mua thêm cả những món quà lưu niệm cho người nhà chị nữa. Em còn nhớ bà rất thích chiếc khăn lụa thêu hoa mai chị em mình cùng mua, cả mợ Ba cũng ưng lọ nến hương cam chị đích thân chọn lựa. Lần trước mình đi vội quá, chưa kịp mua quà cho ông, vậy lần nầy phải chọn hai món, bù cho cả lần trước, có vậy mới toại lòng ông được. 

Tiếp đến, chúng mình sẽ đi dọc con kinh Trạm, trước nay nhìn từ góc bên kia chán rồi, nay hai ta sẽ đổi mới một chút và ngắm vườn tược nhà đất của chị từ bờ Đông. Cũng là một cách nhìn về quá khứ, về khung cảnh chúng ta bao lần lén lút ra riêng dù chỉ thoáng chốc, thoát khỏi ánh nhìn của người đời và chìm trong hơi thở của nhau. Ở bên bờ Đông tuy nhiều người hơn, nhưng thế cũng không có nghĩa mình sẽ không làm gì được, vì suy cho cùng, tình yêu ở trong đôi mắt của kẻ si tình. 

Thiệt là… bao nhiêu điều, bao nhiêu điều chị còn dang dở, bao nhiêu điều hai ta có thể làm vì nhau, giờ đã chẳng còn cơ hội nữa rồi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px