Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Đêm ấy, Rosy lên phòng khá muộn. Sau khi giúp bà ngoại dọn dẹp bếp núc, nàng còn đứng rất lâu bên cửa sổ nhìn những vì sao. Từ nhỏ nàng luôn có cảm giác rằng trên bầu trời kia tồn tại một điều gì đó đang chờ đợi mình. Không phải kho báu, không phải quyền lực hay danh vọng, mà là một câu trả lời. Một câu trả lời cho cảm giác kỳ lạ mà nàng vẫn mang theo từ khi còn bé, cảm giác rằng cuộc đời mình dường như được kết nối với một nơi nào đó rất xa ngoài thế giới này. Hôm nay, kể từ khi gặp Griffin, cảm giác ấy đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Trong căn phòng dành cho khách ở tầng dưới, Griffin vẫn chưa ngủ. Anh ngồi bên cạnh cửa sổ, nhìn ánh trăng đang trải bạc trên khu vườn nhỏ. Đôi mắt màu bạc phản chiếu những vì sao xa xôi. Đối với người khác, đó chỉ là bầu trời đêm bình thường. Nhưng đối với Griffin, mỗi ngôi sao đều là một tọa độ. Mỗi chòm sao đều là một tuyến đường không gian. Mỗi điểm sáng đều gợi nhớ đến một vùng lãnh thổ mà anh từng đi qua.

Anh nhớ đến những chiến hạm khổng lồ đang neo đậu trên quỹ đạo của các hành tinh xa lạ.

Nhớ đến những cuộc chiến kéo dài hàng thế kỷ.

Nhớ đến những người đồng đội đã ngã xuống.

Nhớ đến những quyết định mà chỉ một mệnh lệnh của anh đã làm thay đổi vận mệnh của hàng triệu sinh mạng.

Thế nhưng điều khiến anh bất ngờ là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, những ký ức ấy không còn chiếm trọn tâm trí mình.

Thay vào đó là hình ảnh một ngôi nhà nhỏ.

Một khu vườn đầy hoa.

Một bà lão hiền từ.

Một cô gái có nụ cười dịu dàng.

Anh không hiểu tại sao những thứ giản dị ấy lại khiến lòng mình dao động đến vậy.

Bỗng nhiên, một cơn đau nhói xuất hiện nơi ngực trái.

Griffin lập tức đứng bật dậy.

Những ký hiệu ánh sáng trên cánh tay anh bắt đầu phát sáng dữ dội.

Lõi năng lượng bên trong cơ thể đang mất ổn định.

Vụ va chạm xuyên không gian đã gây tổn hại nghiêm trọng hơn anh tưởng.

Anh cố gắng giữ bình tĩnh.

Nếu sức mạnh mất kiểm soát, toàn bộ ngôi làng có thể gặp nguy hiểm.

Anh bước nhanh ra khỏi phòng, mở cửa và đi về phía khu vườn sau nhà. Gió đêm lạnh hơn lúc chiều. Anh đứng giữa khoảng đất trống rồi nhắm mắt lại.

Ngay lập tức, những luồng ánh sáng bạc bắt đầu tỏa ra quanh cơ thể.

Không khí rung lên.

Mặt đất khẽ chấn động.

Những chiếc lá bay xoáy thành vòng tròn.

Ở rất xa trên bầu trời, vài ngôi sao dường như chớp sáng mạnh hơn bình thường.

Griffin cố gắng nén dòng năng lượng đang hỗn loạn bên trong.

Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên phía sau.

"Anh đang đau phải không?"

Anh mở mắt.

Rosy đang đứng đó.

Nàng khoác chiếc áo choàng mỏng màu trắng và nhìn anh bằng ánh mắt lo lắng.

Griffin hơi ngạc nhiên.

Anh đã dựng một lớp màn che năng lượng quanh khu vực này. Người bình thường sẽ không thể nhận ra.

Rosy bước lại gần hơn.

"Em cảm nhận được."

"Em cảm nhận được điều gì?"

"Trái tim anh."

Griffin sững người.

Rosy cũng không biết phải giải thích thế nào.

Từ khi gặp anh, nàng liên tục nghe thấy những cảm xúc rất xa lạ. Đó không phải suy nghĩ bằng lời nói. Đó giống như những làn sóng cảm xúc đang âm thầm lan tỏa.

Nàng cảm nhận được sự cô đơn.

Sự mệt mỏi.

Sự mất mát.

Và một nỗi buồn sâu thẳm mà Griffin luôn cố giấu kín.

Rosy khẽ ngồi xuống cạnh anh.

"Anh biết không?"

"Biết gì?"

"Hồi nhỏ em từng nghĩ những ngôi sao rất cô đơn."

Griffin im lặng.

Rosy nhìn lên bầu trời.

"Bởi vì chúng ở rất xa nhau."

"Nếu vậy thì đúng."

Rosy mỉm cười.

"Nhưng sau này em nhận ra một điều."

"Là gì?"

"Dù ở xa đến đâu, ánh sáng của chúng vẫn tìm được đến với nhau."

Gió khẽ thổi qua khu vườn.

Những bông hoa phát sáng nhẹ trong màn đêm.

Griffin nhìn Rosy.

Không hiểu vì sao câu nói đơn giản ấy lại khiến anh nhớ rất lâu.

Có lẽ bởi suốt hàng trăm năm qua, anh chỉ học cách trở nên mạnh mẽ.

Anh học cách chiến đấu.

Học cách lãnh đạo.

Học cách chiến thắng.

Nhưng chưa từng học cách lắng nghe trái tim mình.

Rosy chợt nhìn những ký hiệu ánh sáng trên cánh tay anh.

"Chúng giống như những vết nứt."

"Đúng vậy."

"Có chữa được không?"

Griffin ngước nhìn bầu trời.

"Có lẽ cần thời gian."

Rosy gật đầu.

"Vậy thì anh cứ ở đây."

"Ở đây?"

"Ừ."

"Bao lâu?"

Rosy suy nghĩ một lúc rồi cười.

"Cho đến khi khỏe lại."

Lần này Griffin thực sự mỉm cười.

Một nụ cười rất nhỏ.

Nhưng là nụ cười thật sự đầu tiên kể từ khi anh xuất hiện trên hành tinh Lam Ngọc.

Ngay khoảnh khắc ấy, cả hai đều không biết rằng phía bên kia dải ngân hà, hàng nghìn chiến hạm cổ đại đang lần lượt thức tỉnh. Những tín hiệu săn tìm đã được phát đi đến vô số tinh hệ. Các thế lực từng e sợ Thiên Ma Vương nay đều biết một sự thật quan trọng. Griffin còn sống.

Và cuộc truy tìm lớn nhất trong lịch sử vũ trụ đã bắt đầu.

Nhưng đêm nay, tại ngôi làng nhỏ bên hồ Thiên Lam, không có tiếng động cơ chiến hạm, không có ánh sáng của chiến tranh, không có âm mưu quyền lực nào hiện hữu. Chỉ có một khu vườn yên tĩnh, hai con người ngồi dưới bầu trời đầy sao, và một câu chuyện rất dài đang lặng lẽ mở ra từ những điều bình dị nhất. Có lẽ mọi huyền thoại vĩ đại đều bắt đầu như thế. Không phải từ những trận chiến làm rung chuyển thế giới, mà từ một cuộc gặp gỡ khiến hai trái tim xa lạ dần học được cách nhìn thấy ánh sáng của nhau.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px