Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Ta chờ nhau tại nơi bắt đầu

Chương 7: Về lại Sài Gòn

Sau khi rời đồi chè, Hùng dẫn tôi đi tham quan một vài nơi nữa. Chúng tôi tới thăm nhà của đồng bào miền núi, tìm hiểu đời sống của họ. Người dân nơi đây rất thật thà và hiếu khách, họ vui vẻ mời chúng tôi dùng cơm với những món đặc sản của vùng núi Tây Bắc. Nào là bê chao Mộc Châu với thịt bê được ướp gừng sả ớt, chao nhanh trong chảo dầu sôi sùng sục, bên ngoài giòn rụm, bên trong thì mềm và ngọt thơm. Nào là cá hồi tươi ngon bóp gỏi. Khó quên nhất là thịt trâu gác bếp, món ăn đặc trưng của Tây Bắc. Như cái tên của nó, thịt được làm từ bắp trâu tươi, ướp gia vị rồi hun khói bằng củi. Thịt dai có mùi thơm của khói bếp xen lẫn với hương vị của hạt mắc khén, một loại gia vị phổ biến ở vùng núi phía Bắc. Chúng tôi vừa ăn vừa uống rượu ngô Mộc Sa, trò chuyện vui vẻ đến gần hết ngày.

Trong bữa ăn, Hùng kể rất nhiều về những chuyến đi của anh, những nơi anh đã đi qua và những người anh từng gặp gỡ. Mỗi chuyến đi như một trang sách của cuộc đời, sống động, đáng nhớ. Tôi biết rồi mình cũng sẽ trở thành một trong những người góp phần làm phong phú quyển sách của anh. Bỗng dưng, tôi không muốn làm một người mờ nhạt lướt qua đời Hùng. Làm bạn với một người như anh cũng rất thú vị đó chứ, nhưng tôi không có can đảm ngỏ lời xin số liên lạc nên cứ chần chừ mãi. Bỗng Hùng cất tiếng làm tôi giật mình: 

“Cậu cho tôi số điện thoại đi, để sau này khi về Sài Gòn còn liên lạc.” 

Tôi ngây ra trước lời đề nghị của Hùng, cứ như anh đã đọc được suy nghĩ của tôi vậy. 

“Cậu sao vậy? Bộ không muốn làm bạn với tôi hả?” 

Ngập ngừng một lát, tôi bắt đầu đọc số. Hùng lưu số tôi rồi nhá máy qua, tôi cũng mỉm cười lưu số anh lại.  

Tới tối, chúng tôi quay về nhà nghỉ. Hùng chợt hỏi:

“Cậu tính khi nào về lại Hà Nội?” 

Tôi vừa thu xếp hành lý vừa trả lời: 

“Chắc là... sáng mai.” 

“Về sớm vậy ư?” 

“Ừm, vì tôi không nghỉ được nhiều...” 

“Tiếc thật, lần sau nếu có dịp hãy ở chơi nhiều hơn.” 

Rồi Hùng lại hỏi tôi: 

“Có muốn về bằng mô tô cùng tôi không?” 

Tôi hơi do dự khi nghĩ tới cung đường dài ba trăm cây số và những đoạn đèo uốn lượn đầy nguy hiểm mình sẽ đi qua. Nhưng một con người khác lại thúc giục tôi mau chóng đồng ý. Tuổi trẻ trôi đi nhanh lắm, nếu bỏ lỡ thì thật uổng phí. Huống hồ tôi chưa tới ba mươi, chẳng lẽ còn không bằng một người đàn ông U40 trước mặt hay sao? 

“Vậy cũng được.” Cuối cùng tôi đưa ra quyết định. 

Hôm sau, tôi thức dậy lúc năm giờ sáng, ăn sáng xong thì tiếp tục cùng Hùng đi phượt từ Mộc Châu về Hà Nội. Lần này tôi đã quen nên không còn ngượng ngùng khi ngồi đằng sau anh nữa. Cung đường đèo uốn lượn hiện ra trước mắt, mùi sương sớm tê tê nơi đầu mũi khiến tôi hắt xì mấy bận. Không biết là do sợ tôi lạnh hay vì sương rơi khá dày không nhìn rõ đường đi mà Hùng lái xe rất chậm. Nhưng dù vì lý do gì thì cũng đủ thấy anh là một người rất đáng tin cậy. Tôi an tâm vòng tay ôm lấy anh, để hơi ấm từ tấm lưng rộng truyền đến toàn thân mình. 

Càng đi càng gặp nhiều đoạn quanh co nguy hiểm, tôi lo ngay ngáy, ôm chặt Hùng hơn. Sợ anh cười nên tôi chẳng dám nói tiếng nào, bỗng anh đùa: 

“Tôi đã từng chinh phục rất nhiều cung đường hiểm trở như vầy rồi. Nhưng gần đây hơi có tuổi nên tay lái không được cứng như xưa nữa. Cậu bám cho chắc nha!” 

Tiếng gió át luôn cả chất giọng trầm ấm của anh, nhưng tôi cũng loáng thoáng hiểu được ý anh muốn nói. Anh như vậy là rất giỏi rồi, còn hơn tôi, nếu bảo tôi cầm lái, chưa chắc đã vững vàng được như anh, không chừng đi được vài trăm mét đã run sợ mà bỏ cuộc chứ chẳng chơi.  

“Anh chưa già đâu.” Tôi nói.

Nghe tôi khen, Hùng bỗng phá lên cười: 

“Cậu cũng thấy vậy hả? Ai cũng nói tôi bị thời gian bỏ quên hết trơn. Nhưng tôi biết rõ mình, vẻ ngoài dù có trẻ khỏe thì bên trong vẫn là một ông già gần bốn mươi tuổi mà thôi. Xương cốt nhiều khi không còn cứng như thời thanh niên trai tráng nữa.” 

Tôi suy nghĩ một lát rồi nói: 

“Ai rồi cũng sẽ già. Nhưng có mấy ai cháy hết mình để không lãng phí những tháng năm tuổi trẻ đâu chứ. Tôi thấy anh là người rất nhiệt huyết.” 

Hùng nửa đùa nửa thật: 

“Cậu nói đúng, tôi đã cháy hết mình cho tuổi trẻ, thậm chí cháy đến khét lẹt luôn. Mà cậu biết đó, cái mùi khét thì không dễ chịu gì...” 

Câu nói của Hùng làm tôi nhận ra một người dù lạc quan cách mấy cũng có những mảng tối trong tâm hồn. Tuy không biết mảng tối của anh là gì, nhưng tôi nghĩ anh sẽ có cách dung hòa chúng mau thôi. 

Trên đường về, Hùng dừng lại ở cung đường chữ S huyền thoại. Cung đường như dáng hình đất nước uốn lượn nhịp nhàng qua từng khúc cua. Dải lụa mềm mại trải dài giữa sắc xanh ngút ngàn của rừng núi bao la. Bất cứ ai đi phượt ngang đây cũng muốn lưu giữ những bức ảnh xinh đẹp làm kỷ niệm, và Hùng cũng không ngoại lệ. Anh đột nhiên cặp cổ tôi, giơ điện thoại lên. Tôi bối rối né đi nhưng anh nhất quyết kéo tôi lại.

“Ấy, làm một bức kỷ niệm nào. Có gì mà ngại?” 

Tôi miễn cưỡng mỉm cười, anh vui vẻ bấm “tách” một cái, sau đó gửi ảnh qua điện thoại của tôi. Nhìn bức ảnh, tôi chợt thở dài một tiếng rất khẽ. Toàn bộ ánh sáng đều tập trung vào Hùng hết rồi, còn vẻ mặt tôi lúc nào cũng âm u đáng chán.

“Sau chuyến đi này, cậu hãy dẹp hết chuyện không vui đi. Lần sau gặp lại, tôi muốn thấy một nụ cười khác của cậu.” 

Tôi giật mình. Đây là lần thứ hai anh nhảy vào suy nghĩ của tôi.  

“Cùng hét lên nào. Tôi sẽ không còn buồn nữa!!!” 

Tiếng la của Hùng làm tôi giật bắn mình. Tôi xấu hổ lắc đầu. Anh vẫn cố thuyết phục:

“Những khi gặp chuyện bế tắc tôi hay làm như vậy, có công hiệu lắm đó.” 

Không thể tin được một người như anh lại có lúc gặp bế tắc. Tôi chần chừ một hồi lâu, dáo dác nhìn xung quanh để chắc chắn không có ai gần đó rồi mới rụt rè la lên: 

“Tôi… sẽ không còn… buồn nữa…” 

Âm thanh thốt ra như muỗi kêu, tôi xấu hổ đến mức nóng bừng cả người. Hùng tặc lưỡi: 

“Phải hít thở sâu, dùng hết sức hét thật to. Đừng ngại, ở đây chỉ có tôi, có rừng núi, đất trời chứng kiến. Làm lại một lần nữa, tôi hét cùng cậu.” 

Dứt lời, Hùng bắt nhịp: 

“Tôi sẽ không còn buồn nữa, hai, ba…” 

Từ “ba” vừa dứt, tôi bắt đầu cất giọng theo anh. Lần này có tiến bộ hơn một chút. Hùng vẫn chưa hài lòng, liên tục bắt lại nhịp. Tiếng hét của tôi và anh hòa vào nhau náo động cả một vùng yên tĩnh. Đến cuối cùng, tôi chỉ còn nghe mỗi giọng của chính mình. 

“Tôi làm được rồi!” 

Tôi hào hứng quay sang Hùng. Anh bật ngón cái, cười thật tươi. Tim tôi thoáng đập mạnh. Thì ra con người ta cũng có thể cười vui sảng khoái như vậy. Suýt chút nữa tôi đã quên mất cách mỉm cười với cuộc đời này là thế nào rồi.

La hét chán chê, tôi mệt nhoài nằm xuống giữa lòng đường. Hùng cũng nằm sải lai bên cạnh. Tôi nhìn anh, khẽ cười. Lần này là nụ cười thật tâm từ tận đáy lòng, không gượng gạo.  

Chúng tôi lại tiếp tục hành trình. Trên đường đi, thỉnh thoảng Hùng dừng xe ở một số nơi có cảnh đẹp, cùng tôi chụp vài tấm ảnh. Hùng đi không nhanh nên bốn giờ chiều chúng tôi mới tới Hà Nội. Anh chở tôi ra sân bay, trước khi chia tay nhau không quên dặn:

“Về Sài Gòn đừng quên tôi đó. Hai ngày sau tôi cũng bay về.” Anh vẫy tay chào tôi, dường như có một chút tiếc nuối trong ánh mắt. 

Tôi gật đầu rồi tạm biệt anh.

Chuyến bay năm giờ bị hoãn một tiếng. Trong khi chờ đợi, tôi thong thả đi ăn tối. Cuối cùng, sau ba ngày chạy trốn khỏi nơi phố thị ồn ào, tôi lại quay về cuộc sống tẻ nhạt trước đây. Ngồi trên máy bay, tôi đã nghĩ ra rất nhiều tình huống khi đối diện với Tuấn. Tôi không biết mình có đủ can đảm dứt ra khỏi hắn như đã quyết tâm hay không. Có điều Tuấn sẽ mau chóng đồng ý chia tay thôi, tôi đã làm cho hắn tức điên thế cơ mà. Nhưng tất cả những gì sắp diễn ra đều trái ngược với suy nghĩ của tôi. Tuấn đã hành động như một con thú phát điên. Hắn không buông tha cho tôi, cuồng loạn giữ tôi ở lại. Tuấn đã thay đổi đến mức tôi không còn nhận ra.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}