Sau tấm rèm son

Ngày đẹp như mơ


 Vào ngày làm lễ hỏi, cuối cùng Sáng cũng làm được điều mà anh mong mỏi bao lâu, dùng mười một tráp lễ để rước cô tư về dinh. Ngày hôm ấy, cái danh gái ế trong làng lại thành người mà bao kẻ ghen tị, ao ước.

Bình luận đoạn văn

 Chẳng mấy chốc mà đã đến ngày cưới. Lễ tổ chức vào mùa hạ, ấy vậy mà không biết có phải ông trời cũng chúc phúc cho hai người có tình hay không mà trời cao, trong vắt gió đìu hiu, không khí dễ chịu vô cùng.

Bình luận đoạn văn

 Cái Na ngồi trong buồng nhìn người ta làm đẹp cho cô tư, khóe mắt nó cay cay. Nó cố nhịn cảm giác khó chịu ở trong lòng, bước đến bên cạnh Hiên rồi ngồi xuống, đầu tựa lên gối của cô.

Bình luận đoạn văn

 Nó ngước lên nhìn cô, cô tư của nó lúc nào cũng đẹp, nhưng hôm nay cô rực rỡ làm nó nhòe cả mắt. Nó vội vã đưa tay lên lau nước mắt, không thể làm ướt bộ đồ cưới quý giá của cô tư được. Với lại, nay là ngày vui nên nó không được phép khóc.

Bình luận đoạn văn

 “Cô tư ơi, cô đẹp thật đấy, anh Sáng thực có phúc mới rước được cô tư của em về.”

Bình luận đoạn văn

 Hiên nghe con bé nịnh mà khẽ cười, cô nghe ra trong giọng con bé chút nghẹn ngào nhưng cũng không nói ra.

Bình luận đoạn văn

 Cô ngước lên nhìn bản thân trong gương, hôm nay chị Hồng đã phải dậy từ sớm để giúp cô chỉnh trang, lớp phấn hồng trên gò má làm khuôn mặt cô càng thêm sáng rỡ.

Bình luận đoạn văn

 “Chị cài giúp em cây trâm này nhé.”

Bình luận đoạn văn

 Hiên nhấc một cây trâm bạc lên rồi đưa cho chị Hồng. Chị hết nhìn cây trâm cô đưa, lại nhìn cây trâm mà mình định chọn, nói khẽ:

Bình luận đoạn văn

 “Nhưng nó không hợp với đồ em đang mặc cho lắm.”

Bình luận đoạn văn

 “Vâng, nhưng chị cài giúp em nhé.”

Bình luận đoạn văn

 Nhìn nét mặt của Hiên chị Hồng bỗng như hiểu ra điều gì, chị mỉm cười nhận lấy cây trâm rồi cẩn thận cài lên tóc giúp cô.

Bình luận đoạn văn

 Xong xuôi, Hiên cúi xuống nhìn cái Na đang ngẩn ngơ tựa vào chân cô, véo nhẹ má con bé.

Bình luận đoạn văn

 “Liệu bà Mai với ông Dần đã chuẩn bị xong chưa nhỉ?”

Bình luận đoạn văn

 Chị Hồng vừa xếp gọn đồ trên mặt bàn vừa hỏi bâng quơ.

Bình luận đoạn văn

 “Chắc là cũng xong rồi, qua em dặn chị Lành với anh Tiến giúp hai người chuẩn bị từ sớm rồi.”

Bình luận đoạn văn

 “Để em xuống dưới xem sao.”

Bình luận đoạn văn

 Đột nhiên cái Na đứng phắt dậy, nó nói một câu như vậy rồi chạy ào đi mất.

Bình luận đoạn văn

 Hiên nhìn theo bóng lưng của cái Na khuất sau cánh cửa, trộm cười. Chắc là con bé sắp hết nhịn nổi rồi, lại lo cô sẽ suy nghĩ nên mới trốn mất.

Bình luận đoạn văn

 Cô lén nhìn lên chị Hồng, ban nãy lúc chị thu dọn đồ trên mặt bàn cô hình như thấy tay chị hơi run. Chẳng biết từ lúc nào chị Hồng đã cúi đầu nhìn Hiên, khóe mắt đỏ hoe giống như trực khóc.

Bình luận đoạn văn

 Hiên cười xòa, cô đứng dậy vươn tay kéo chị Hồng, khẽ khàng vỗ lưng chị.

Bình luận đoạn văn

 “Chị đừng buồn, em sẽ thường xuyên về thăm anh chị mà.”

Bình luận đoạn văn

 “Không phải.”

Bình luận đoạn văn

 Chị Hồng vội vàng đẩy Hiên ra, chị sợ nước mắt sẽ dính vào đồ của cô. Chị không phải thấy buồn, chị đang mừng thay Hiên. Chị còn nhớ ánh mắt của Hiên vào năm Sáng rời đi, nhớ tiếng nấc nghẹn của cô khi xin chị tìm cách giữ anh lại. Thời gian qua đi dường như Hiên cũng không nhận ra, nhưng đôi khi chị lại thấy Hiên ngẩn người nhìn xa xăm. Chị mừng vì cuối cùng Hiên cũng được hạnh phúc.

Bình luận đoạn văn

 Chị Hồng lau vội nước mắt, vươn tay nắm chặt lấy tay Hiên.

Bình luận đoạn văn

 “Ừ, em phải thường xuyên về thăm đấy, nếu không chị sẽ giận, biết chưa?”

Bình luận đoạn văn

 Hiên sững người, một lúc sau mới nhẹ nhàng gật đầu.

Bình luận đoạn văn

 Ngày vui nên nhà họ Vũ mở rộng cửa mời cả dân làng đến chung vui. Trên sân chính, ông Dần với bà Mai ngồi ở vị trí dành cho trưởng bối, Hiên không còn thầy, không còn mẹ, nhưng hai người như ông bà đã chăm sóc cô từ bé tới lớn, vậy nên cô phải mất mấy ngày để thuyết phục hai người họ ngồi ở đó.

Bình luận đoạn văn

 Sau mấy tuần rượu, đến gần giữa trưa, giờ lành điểm, đoàn người rước dâu của nhà họ Vũ đã đứng xếp hàng đi vào, tiếng trống, tiếng chiêng rộn ràng, cánh hoa tươi rải dọc lối đi.

Bình luận đoạn văn

  Ông Bảy cũng được Sáng giữ lại, anh nhờ ông hãy thay vai thầy của anh trong ngày quan trọng nhất đời này. Đôi mắt ông khẽ nhíu lại, nhìn về khuôn mặt tươi cười rạng rỡ khác hẳn với đứa nhóc lầm lì trong trí nhớ của ông kia. Thật tốt, thật may vì sai lầm năm ấy của ông không khiến đứa trẻ này mất đi tương lai.

Bình luận đoạn văn

 Đứng trước bàn thờ nhà họ Vũ, trước bài vị của ông Cẩn, hai người khom lưng bái lạy gia tiên. Lúc ngẩng đầu lên, Sáng nói rất khẽ:

Bình luận đoạn văn

 “Đời này con thề chỉ có một mình Hiên, và sẽ đối tốt với con gái hai người, xin thầy mẹ cứ yên tâm.”

Bình luận đoạn văn

 Anh nói rất nhỏ nên Hiên cũng chẳng nghe rõ. Hiên chỉ cảm giác hình như anh nói gì đó nên nhìn sang. Nhưng anh chỉ cười, đôi mắt nhìn cô đong đầy tình ý làm Hiên cảm thấy ngượng ngùng.

Bình luận đoạn văn

 Sau khi xong hết lễ bên nhà họ Vũ, tính toán cũng đã đến lúc phải rời đi, Sáng nắm nhẹ tay Hiên giúp cô bước lên xe.

Bình luận đoạn văn

 Lạ lắm, rõ là từ sáng đến giờ cô chỉ thấy vừa hồi hộp, vừa vui mừng, ấy vậy mà bây giờ trong lòng lại thấy buồn khó tả. Cô cố nén cái cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng xuống, cười thật tươi vẫy tay với mọi người trong nhà.

Bình luận đoạn văn

 Đột nhiên cái Na chen từ trong ra, nó chạy đến bên cạnh xe, khuôn mặt đã ướt nước mắt. Nó nghẹn ngào:

Bình luận đoạn văn

 “Cô tư, sau này em có thể đến thăm cô được không?”

Bình luận đoạn văn

 Hiên mím môi ngăn không cho giọng mình lạc đi, cô vỗ nhẹ lên đầu con bé, gật đầu.

Bình luận đoạn văn

 Xe lăn bánh, cổng nhà họ Vũ ngày càng xa, Hiên cố gắng nhìn những người đứng ở bên ngoài đến lúc khuất hẳn. Cô bấu chặt lấy vạt áo ngăn không cho nước mắt trào ra, chị Hồng đã vất vả dậy sớm để giúp cô chỉnh trang, cô không thể để chị ấy uổng công được.

Bình luận đoạn văn

 Chợt cô cảm thấy bàn tay mình được Sáng nắm lấy, khẽ khàng vỗ nhẹ giống như muốn an ủi cô.

Bình luận đoạn văn

 Đi theo đoàn rước dâu của nhà họ Nguyễn chỉ có ông Dần, cậu cả với chị Hồng. Gia đình Sáng chẳng có ai cả, vậy nên cũng rất nhanh đã xong lễ ở đàng trai. Hiên nhìn ba người họ, chỉ mong lễ dài ra một chút để họ ở đây lâu thêm một chút.

Bình luận đoạn văn

 Nhưng rồi lễ cũng đã xong, họ chỉ ở lại chuyện trò thêm dăm ba câu thì cung phải về.

Bình luận đoạn văn

 Hiên nhìn theo bóng dáng ba người họ bước lên xe, dần đi xa khỏi tầm mắt, không thể kiềm nén thêm được nữa mà bật khóc. Chẳng biết vì sao cô lại thấy buồn đến vậy nữa, cũng có phải chia xa mãi đâu.

Bình luận đoạn văn

 Sáng chẳng rõ đã tiến lại bên cạnh cô từ bao giờ, kéo cô vào trong lòng, lặng lẽ để cô nức nở trong vòng tay mình.

Bình luận đoạn văn

 Nhà họ Nguyễn cũng mời bà con xóm giềng đến ăn bữa cơm chung vui, người làm nhà anh cũng lần đầu tiên thấy trong nhà nhộn nhịp như vậy nên vui lắm. Dẫu sao thì cậu trong mắt họ lúc nào cũng ít nói ít cười, ấy thế mà hôm nay lại vui vẻ như vậy nên họ cũng mừng thay cậu.

Bình luận đoạn văn

 Có lẽ vì nay Sáng vui nên anh uống hơi nhiều, đợi đến lúc tàn tiệc thì anh đã ngà ngà say. Từ trước đến giờ anh chưa từng động vào một giọt rượu nào, ấy thế mà cũng bị mọi người đến ăn tiệc kéo theo.

Bình luận đoạn văn

 Lúc vãn tiệc đã muộn, anh ngẩng đầu nhìn trăng lưỡi liềm mờ mờ trên cao, cảm thấy ngày hôm nay không thực chút nào, chỉ sợ một chút nữa lại tỉnh giấc, phát hiện hóa ra mọi chuyện đều là mơ.

Bình luận đoạn văn

 Anh nắm chặt tay, căng thẳng đi chậm chạp về hướng phòng ngủ. Đứng trước sân, anh thấy ánh đèn lọt qua khe cửa vẽ lên một mảnh dài ở dưới đất. Hôm nay trong phòng có người đang đợi anh về.

Bình luận đoạn văn

 Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, anh nhìn thấy người mà vô số lần trong suốt nhiều đêm anh nằm mơ thấy. Cô ngồi đó, yên lặng, đôi mắt cong cong đẹp như vầng trăng nhìn anh.

Bình luận đoạn văn

 Anh tiến nhanh về phía Hiên, nhẹ nhàng nâng bàn tay cô lên, khẽ khàng hôn lên đó, tỉ mỉ tựa như vật quý giá nhất trên thế gian.

Bình luận đoạn văn

 “Cảm ơn mình vì đã đợi tôi.”

Bình luận đoạn văn

 Hiên ngạc nhiên, khuôn mặt dần đỏ lên vì ngại ngùng. Một lúc sau cô mới hiểu ra anh đang nói điều gì. Cô đứng dậy, vươn tay ôm lấy hai má anh, khẽ cười:

Bình luận đoạn văn

 “Vâng, em vẫn luôn đợi mình mà.”

Bình luận đoạn văn

 Sáng ừm một tiếng rất nhỏ. Thật may vì cô vẫn đợi anh sau chừng bấy thời gian, thật may vì anh chưa từng bỏ cuộc, và thật may, vì hai người có thể về bên nhau.

Bình luận đoạn văn

 Hoá ra mọi mối duyên tình trên đời đều là do ông trời sắp đặt, và dù cho quá khứ bị phủ bụi, bị che lấp suốt bao nhiêu thời gian, kẻ yêu nhau thì sẽ đến với nhau, chấp nhận, và vỗ về cho quá khứ tưởng như đã ngủ quên ấy.

Bình luận đoạn văn

 Anh nhìn thật sâu vào mắt Hiên, từ giờ anh không chỉ có một mình nữa rồi, từ giờ anh cũng có gia đình, có mái ấm của riêng mình.

Bình luận đoạn văn

 Ánh đèn dầu hắt bóng của hai người lên vách tường, hai hình bóng giống như hòa thành một.

Bình luận đoạn văn

 Sáng nâng mặt Hiên, trong ánh mắt anh chỉ có mình cô, có một bể tình sóng sánh. Hiên đột nhiên ngẩn người, rồi cô che miệng cười, đôi mắt hạnh long lanh phản chiếu ánh sáng của đèn dầu.

Bình luận đoạn văn

 Sáng khó hiểu, hỏi nhỏ:

Bình luận đoạn văn

 “Mình đang vui chuyện gì vậy?”

Bình luận đoạn văn

 Hiên lắc đầu:

Bình luận đoạn văn

 “Không có gì.”

Bình luận đoạn văn

 Chẳng biết sao cô lại thấy khung cảnh này rất quen, dường như từ rất lâu về trước, trước cả khi cô đem lòng thương anh, cô đã từng mơ thấy ngày hôm nay.

Bình luận đoạn văn

 Trước đây bà Mai từng dặn cô, mỗi người đến và đi trong đời đều đã được sắp đặt từ trước. Sau này người có thể nên duyên vợ chồng, đầu ấp tay gối của cô đều đã được ông trời quyết định sẵn. Ban đầu cô còn không tin lời bà lắm, nhưng bây giờ thì cô tin rồi.

Bình luận đoạn văn

 Mặc dù anh không biết cô đang nghĩ gì nhưng đột nhiên trong lòng lại thấy vừa khó chịu, vừa vội vã. Anh nhìn môi cô chăm chú, một lúc lâu mới dè dặt hỏi:

Bình luận đoạn văn

 “Tôi hôn mình được không?”

Bình luận đoạn văn

 Hiên bật cười:

Bình luận đoạn văn

 “Mình thương em thì không cần phải hỏi đâu.”

Bình luận đoạn văn

 Sáng ôm lấy mặt cô, để cô ngẩng lên một chút, rồi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, vừa cẩn thận, vừa nâng niu như sợ sẽ làm cô đau. Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng lại ngọt ngào đến mức Sáng tưởng như cả hồn đều tan ra. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Hoàn thành chính truyện

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px