Sập bẫy

Người yêu cũ và bạn thuở nhỏ

Cảnh báo

Không có cảnh báo

Buổi chiều ngày hôm sau, như lời hứa hẹn học nhóm, Khải đến thư viện gặp Minh. Trước khi ra khỏi nhà còn đứng rõ lâu trước gương nhà tắm để chỉnh lại mái tóc bù xù mà bình thường không bao giờ ngó ngàng đến. Sau khi thấy mình đẹp trai đến mức bản thân cũng phải rung động mới xách cặp ra cửa, lấy đôi giày thể thao nằm trơ trọi trên kệ dép đeo vào. Đang thắt dây dở tay thì Việt Anh đến, cầm theo ba cốc nước đựng trong túi ni lông lớn. 

Bình luận đoạn văn

Thấy thằng bạn có vẻ tươm tất hơn bình thường, Việt Anh tiện miệng hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Đi đâu đây? Điệu dữ vậy?”

Bình luận đoạn văn

“Mày sang làm gì?” Khải không trả lời mà hỏi ngược lại.

Bình luận đoạn văn

“Mẹ tao tập tành nấu trà sữa, bảo đem sang cho nhà mày nếm thử.”

Bình luận đoạn văn

“Bỏ tủ ấy. Nhanh tao khóa cửa.”

Bình luận đoạn văn

Điệu bộ gấp gáp của Khải khiến Việt Anh nhớ lại dáng vẻ vội vàng của Vy lúc đến nhà cô giao nước. Mấy ngày nay hình như cô rất ngóng đợi để gặp ai đó ở phòng khám, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại cười một mình. Cậu bâng quơ hỏi vài lần nhưng cô đều đánh trống lảng, có lẽ là cố tình giấu giếm. Biết là vô dụng, cậu vẫn thử thắc mắc với Khải:

Bình luận đoạn văn

“Mày biết mấy nay Vy có chuyện gì không?”

Bình luận đoạn văn

Khải lui cui xâu lại dây giày bị kéo lệch:

Bình luận đoạn văn

“Chịu. Việc riêng của nó sao tao biết.”

Bình luận đoạn văn

Việt Anh mãi không trả lời, nắm chặt quai túi ni lông. Lần đầu tiên trong đời, cậu cảm thấy giữa mình và cô bạn thời thơ ấu có một bức tường ngăn cách. Nó mỏng tang nhưng bền chắc, cho dù cậu gào khản cổ, Vy cũng không tài nào nghe thấy. Cô quay lưng lại phía cậu, phớt lờ hoặc không hề biết sự bất an bên kia ranh giới, vô tư đắm chìm trong niềm vui của riêng mình. 

Bình luận đoạn văn

“Có phải là con nít nữa đâu. Mày không phải đứa bạn duy nhất của Vy, đừng có tọc mạch nhiều thế giới riêng của nó.”

Bình luận đoạn văn

“Không mượn mày nhắc!” Việt Anh tặc lưỡi, đi thẳng vào bếp mở tủ lạnh nhét ba cốc nước nhựa vào trong. Lời của Khải thay đổi một cái gì đó bên trong tiềm thức, giữa những lo lắng và sợ hãi, cậu dần để ý thấy “chấp nhận”. Nó dè dặt đẩy chiếc hộp ngụy trang lên, lần đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, nhắc nhở cậu rằng mười hai năm thơ ấu cũng chỉ là một quãng ngắn của dòng thời gian bất tận, kỉ niệm đợn thuần chỉ là những tấm ảnh vô tri vô giác nằm bất động trong một cuốn album.

Bình luận đoạn văn

Và rồi thời gian lại tiếp tục trôi, gửi những con người mới, trải nghiệm mới vào cuộc đời cô ấy. Những trang giấy trống trong cuốn sổ ảnh lại được lấp đầy bởi vô vàn những tấm ảnh khác. Một ngày nào đó, cái tên Việt Anh sẽ không còn gì đặc biệt với cô nữa.

Bình luận đoạn văn

Khải chờ Việt Anh không quá lâu, vẫn kịp đến thư viện trước Minh. Chủ yếu cũng nhờ cậu đã chuẩn bị sớm hơn hẳn hai tiếng. Minh đến đúng hẹn, khoảng hai rưỡi, thấy cậu đang ngồi chờ cũng theo lẽ thường hỏi cậu đợi lâu chưa. Nhưng cậu không thể để lộ sự mong đợi quá trớn của mình, nói dối bản thân cũng vừa mới tới.

Bình luận đoạn văn

Thư viện tương đối tĩnh lặng, mọi người cũng có xì xầm nói chuyện nhưng không đáng kể. Bởi vì các bộ bàn ghế được đặt đủ xa để những vị khách cần yên tĩnh không bị tiếng nói của người khác làm phiền. Khải giảng cho Minh vài dạng đạo hàm nâng cao mà cô không hiểu, đưa cho cô tệp bài tập cậu chuẩn bị sẵn. Trong lúc Minh ngồi bấm máy tính giải đề, cậu đọc sách văn tham khảo. Quả nhiên lý luận văn học thực sự không dễ đọc, cậu không kiềm được cơn buồn ngủ mà ngáp dài mấy bận.

Bình luận đoạn văn

Rảnh rỗi sinh nông nổi, cậu chuyển qua nhìn Minh thay vì cuốn sách. Cảm nhận được điều đó, nhưng cô không buồn ngẩng lên, tập trung vạch đồ thị lên giấy nháp. Chiếc kẹp tóc hình mặt mèo trên đầu cô khiến cậu hiếu kỳ, nhưng lại quá lười biếng để nhấc tay lên sờ thử. Nó cứ thế di chuyển qua lại theo hành động của chủ nhân, vẻ mặt bất cần như đang ngầm cự tuyệt ánh nhìn của cậu. Vậy nên cậu chiều ý nó mà chuyển hướng chú ý xuống tờ giấy nháp nơi Minh đang đặt tay lên, phát hiện trên đó ghi một dòng chữ in hoa: 

Bình luận đoạn văn

“ĐỒ ĐẦN ĐỘN.”

Bình luận đoạn văn

“Cậu nói với gia sư của mình như thế đấy à?” Khải tựa tay lên thái dương, đáp lại.

Bình luận đoạn văn

“Tôi nói với tư cách gia sư dạy văn của cậu. Chữ trên sách chứ có trên người tôi đâu mà nhìn?”

Bình luận đoạn văn

Khải đưa tay lật sang trang, vẫn là những dòng phân tích mông lung mơ hồ đó. 

Bình luận đoạn văn

“Khó hiểu quá. Sao cậu đọc được quyển này hay vậy?”

Bình luận đoạn văn

“Cũng dễ mà. Tôi highlight kiến thức trọng tâm cho cậu rồi còn gì.” Minh chỉ vào những vạch màu xanh đỏ trên giấy, “Không phải cậu muốn làm đạo diễn phim à? Trường sân khấu điện ảnh lấy điểm văn cao lắm đó. Đọc hết cuốn sách đó cũng chưa chắc được chín điểm văn đâu.”

Bình luận đoạn văn

Đúng là cậu có ước mơ làm đạo diễn phim stop motion. Nhưng trên đời có những chuyện không thể quyết định dựa trên đam mê cá nhân được. Đôi lúc người ta nên ưu tiên thứ mình giỏi hơn là thứ mình thích.

Bình luận đoạn văn

“Chưa biết. Đó là sở thích ngoài lề thôi. Thực ra tôi định thi vào bách khoa.”

Bình luận đoạn văn

Đối với Minh, việc Khải thích quay phim cũng giống như cô thích viết tiểu thuyết vậy. Hôm đến nhà cậu, nhìn đống dụng cụ và mô hình khổng lồ đó, cô có thể hình dung được cậu đã đổ tâm huyết lớn thế nào để mua và giữ gìn tất cả chúng. Bởi vì cô cũng đã bỏ rất nhiều công sức vào việc học văn và viết lách, cô muốn một ngày nào đó những nỗ lực đấy sẽ được mọi người công nhận, để được tự hào nói với mẹ mình rằng, “Mẹ thấy không, con thực sự trở thành một nhà văn thành công rồi.”

Bình luận đoạn văn

“Tại sao? Có nghề gì đó cậu muốn làm hơn à?”

Bình luận đoạn văn

Khải phì cười:

Bình luận đoạn văn

“Không phải muốn hay không? Tôi chọn cái gì mình giỏi thôi. Trông vậy chứ tôi cũng biết tự ti đấy, là tôi không tự tin vào khả năng làm phim của mình.”

Bình luận đoạn văn

Cảm giác của cậu, có lẽ là giống với cách bà Mai nghĩ khi định hướng nghề nghiệp cho cô. Trong khoảnh khắc, cô muốn cổ vũ cậu, tựa hồ như đang trấn an mẹ mình, để bà đặt lòng tin ở cô dù chỉ một chút thôi. Minh rướn người lên để vò đầu Khải:

Bình luận đoạn văn

“Nếu cậu thích gì thì cứ làm đi. Tôi tin cậu mà. Nếu cậu cần, tôi sẽ trở thành khán giả đầu tiên của cậu, sẽ nói cho cả thế giới biết cậu tài năng như thế nào.”

Bình luận đoạn văn

Khải thoáng bất ngờ, dường như thấy một tia dũng khí nhỏ bé đang nảy nở. Cậu hơi cúi xuống nhìn chỗ sách vở ngổn ngang trên bàn phía Minh ngồi, dịu dàng ừ một tiếng. Ngày hôm đó, cậu đã nghĩ mình không bao giờ buông bỏ được mối tình đầu. Cô gái cậu thích, có thể độc miệng, có thể khó gần, cũng có thể dịu dàng đến thế. Từng chút một, cô đã cổ vũ, đã cho cậu can đảm để mơ ước ấp ủ hơn mười hai năm không bị lãng quên ở một xó kí ức tối tăm đóng đầy mạng nhện.

Bình luận đoạn văn

Và cũng chính ngày hôm đó, Minh biết được rằng, một người tưởng chừng giỏi giang và tự tin như cậu, hóa ra cũng có thể hèn nhát và yếu đuối trước lựa chọn mang tính quyết định trong đời.

Bình luận đoạn văn

Một lúc sau, Minh chợt để ý đến cánh tay trái đang bị băng bó của Khải. Cô thôi vò tóc cậu, kéo ghế ngồi xuống:

Bình luận đoạn văn

“Mà tay vậy chắc mấy nay không quay chụp được gì rồi ha? Còn lâu lắm mới được xem phim.”

Bình luận đoạn văn

“Chắc thế.” Khải thử nhấc tay lên, cơn đau đã thôi âm ỉ lòng vòng khắp da thịt. Chỉ là chưa thể vận động mạnh được, “Đau lắm đấy. Cậu thử thổi phù phù xem có hết không?”

Bình luận đoạn văn

Minh phớt lờ trò đùa nhạt nhẽo của cậu, lấy bút làm bài tiếp:

Bình luận đoạn văn

“Bộ là con nít à?”

Bình luận đoạn văn

“Con nít mà. Em bé nhỏ bé yếu đuối đó.” Cậu đáp trơ trẽn. Minh liếc nhìn vẻ mặt mang vài phần ranh mãnh của cậu, không buồn phản ứng gì thêm.

Bình luận đoạn văn

“Nhỏ hay không thì không biết. Nhưng đúng là có vẻ yếu thật.”

Bình luận đoạn văn

Thoạt đầu cậu chưa hiểu lắm, thản nhiên lật cuốn sách tham khảo đọc tiếp. Vài giây sau mới cảm thấy câu nói vừa rồi có gì đó không đúng, bất chợt lại nghe tiếng cô cười phụt một cái. 

Bình luận đoạn văn

Con gái con đứa, ăn nói kiểu đó mà nghe được à?

Bình luận đoạn văn

“Cậu cứ đợi đến khi nào tay tôi lành lặn đi! Xem tôi có tìm đánh cậu một trận không?”

Bình luận đoạn văn

“Nghe sợ thế. Hay là tôi bẻ gãy luôn tay cậu để phòng ngừa hậu họa.”

Bình luận đoạn văn

“Đồ ác quỷ.”

Bình luận đoạn văn

“Ừm. Sau lưng tôi có nguyên địa ngục mà.”

Bình luận đoạn văn

Minh dễ dàng thừa nhận, thẳng thắn đến mức cậu không còn gì để căn vặn. Cậu quay nghiên cứu cuốn sách dưới bàn, nghĩ xem cách nói chuyện đa nghĩa của cô có phải là kết quả của việc đọc quá nhiều hay không. Sau một hồi cắm mặt vào đó, cậu cuối cùng cũng hiểu mình không hiểu gì. 

Bình luận đoạn văn

“Còn cuốn nào khác không? Tôi đọc không được.”

Bình luận đoạn văn

Cô ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy tài liệu mình mang theo hình như không hợp với cậu lắm. Sẵn đang ở thư viện, hai người đứng dậy lượn khắp các kệ sách xem có gì dùng được không. Tình cờ chiếc kệ kế bên chỗ ngồi của cả hai trưng bày sách văn học, rất nhiều cuốn mà cô chưa từng đọc bao giờ. 

Bình luận đoạn văn

Trong lúc lục lọi thư viện, Minh loáng thoáng nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Nó càng lúc càng gần, đến mức có thể nghe được rõ ràng nội dung câu thoại. Cô rút hai cuốn sách có tựa “Bình giảng văn 12” và ‘Cuốn theo chiều gió” trước mặt xuống, qua khe hở nhìn thấy hai cô gái vừa chuyển đến ngồi kế bên chỗ mình.

Bình luận đoạn văn

Là Quỳnh. Và một người khác cô từng gặp một lần ở nhà Khải, cô bạn thuở nhỏ của cậu.

Bình luận đoạn văn

“Chỗ này thư viện mà. Nói bé thôi có người ta chửi giờ!” Vy e dè lướt qua căn phòng rộng rãi, kéo áo Quỳnh nhắc nhở.

Bình luận đoạn văn

“Có sao đâu. Chỗ này cũng giống kiểu cà phê sách thôi. Nói thoải mái không ai để ý gì đâu.” Quỳnh hồ hởi xua tay, thực sự vặn nhỏ âm lượng lại.

Bình luận đoạn văn

“Mà đi bộ ra đây hơi xa ha? Chân cậu ổn không?”

Bình luận đoạn văn

“Cũng bình thường. Nhưng mà bố cậu bảo từ giờ đến hết tháng một chưa chắc đã thi đấu được.”

Bình luận đoạn văn

“Hội giao lưu thể thao là đầu tháng hai...” Quỳnh cúi nhìn chân Vy, nhẩm tính thời gian rồi lạc quan ngước lên, ‘Không sao! Chắc chắn vẫn lên võ đài được!”

Bình luận đoạn văn

Vy cười, vẻ mặt thoáng bất lực:

Bình luận đoạn văn

“Nghĩ tích cực thế! Còn thời gian luyện tập nữa chi?”

Bình luận đoạn văn

“Hôm trước ở trạm xe cậu ra đòn dứt khoát thế còn gì! Bữa đó tôi sẽ đến cổ vũ, nhân mười động lực!”

Bình luận đoạn văn

Hôm đó sau khi Việt Anh đưa về nhà, Vy đã trấn an cậu yên tâm, nhưng bản thân cô cũng có hơi lo lắng, hôm sau cà nhắc đến phòng khám xương khớp kiểm tra. Bác sĩ khuyên cô nên đến điều trị thường xuyên, đồng thời dừng luyện tập trong hai đến ba tháng. Chuyện này khiến cô không thôi chán nản, dù gì cũng đã chuẩn bị rất lâu. Nhưng mỗi lần nói chuyện với con gái bác sĩ cô lại thấy được chút động lực. 

Bình luận đoạn văn

Những cô gái vui vẻ và lạc quan giống như hoa hướng dương, lúc nào cũng tỏa sáng và đem lại hy vọng cho người khác.

Bình luận đoạn văn

“Giữ lời nhé!” Vy phì cười, “Bữa đấy tôi mà thua là tại cậu cổ vũ không nhiệt tình!”

Bình luận đoạn văn

Quỳnh hơi ngẩn ngơ, quay mặt đi ừ một tiếng nhỏ. Đến cô cũng không hiểu sao mình lại quen thân với một người mới gặp được vài hôm như thế. Có lẽ vì ấn tượng với cô gái lo chuyện bao đồng ở trạm xe buýt hôm đó, cô mới tò mò đến phòng khám của bố thường xuyên để làm quen một chút. Trông cô ấy dường như rất thất vọng vì chiếc chân đau sẽ cản trở việc thi đấu, trái ngược với vẻ sắc bén dọa cho thằng Hoàng sợ hú hồn mấy ngày trước.

Bình luận đoạn văn

“Mà cậu có vẻ rảnh nhỉ? Bảo tham gia đội văn nghệ lớp mà. Chiều không phải đi tập à?”

Bình luận đoạn văn

“Lớp tập sau giờ tan học cho đỡ mất công ấy mà! Nhưng vẫn mệt, thấy giọng tôi hơi khàn không? Hát mỏi miệng vãi!” Quỳnh nằm ra bàn than thở, “Giờ đó tôi nên về ăn cơm ngủ trưa mới phải chứ!”

Bình luận đoạn văn

“Chịu khó đi! Cậu hát hay mà. Hôm đó tôi đến xem được thì tốt!”

Bình luận đoạn văn

Đằng sau kệ sách, Minh đứng đọc nốt cuốn “Bình giảng văn 12”. Có lẽ bây giờ cô không nên bước ra, Vy chắc chắn sẽ nhận ra cô. Và rồi sự thật về mối quan hệ lắt léo giữa hai người họ sẽ bị lộ. Người yêu cũ của Việt Anh là một người bạn khá thân thiết với thanh mai trúc mã của cậu ta. Có thể hai cô gái kia không đơn thuần coi nhau là bạn, có thể đối với Việt Anh, Vy không chỉ là một người bạn thơ ấu. 

Bình luận đoạn văn

Nghĩ thế nào cũng rất rắc rối.

Bình luận đoạn văn

Khải ngồi bên dưới giá sách, không biết có đang đọc quyển truyện trên tay mình hay không. Cậu bất chợt nói nhỏ:

Bình luận đoạn văn

“Bất ngờ ghê. Tôi không nghĩ Vy lại quen bạn gái cũ của Việt Anh.”

Bình luận đoạn văn

Minh không đáp, làm ra vẻ tập trung đọc sách. Cậu lại tiếp:

Bình luận đoạn văn

“Ngồi đây mãi thế à? Ra học tiếp thôi chứ?”

Bình luận đoạn văn

“Nghĩ gì vậy? Cậu không thấy để họ phát hiện mối quan hệ bùng binh đấy sẽ rất khó xử à?”

Bình luận đoạn văn

Khải đứng dậy, ghé mắt qua khe hở nhỏ để nhìn sơ qua hai bạn nữ. Cứ như đoán được suy nghĩ trong đầu cậu, Minh nhắc lại lần nữa:

Bình luận đoạn văn

“Đừng để chuyện lộ ra. Nghiêm cấm cậu đấy.”

Bình luận đoạn văn

“Hai đứa nó cũng là bạn tôi mà. Trông tôi giống kiểu người đem tình cảm bạn bè ra làm trò đùa lắm hay gì?”

Bình luận đoạn văn

“Cậu không giống. Cậu chính là loại người đó.”

Bình luận đoạn văn

Không biết đến hai gương mặt thân quen đã vô tình nghe được cuộc trò chuyện ở gần mình, Quỳnh và Vy vẫn tiếp tục nói đủ thứ trên trời dưới đất với nhau. Một lúc sau, Quỳnh hớn hở đứng dậy, đẩy Vy đi vào sâu trong thư viện. Cô muốn mượn vài quyển truyện trước khi về nhà. 

Bình luận đoạn văn

Và lẽ dĩ nhiên, họ đi lướt qua ngách nơi Minh và Khải đang đứng. Nhưng không ai trong cả hai nhận ra bạn thân mình cả, chỉ thấy một đôi nam nữ hình như đang hôn nhau. Cậu con trai ép cô gái vào tường, tấm lưng cao lớn hoàn toàn che khuất cả người cô.

Bình luận đoạn văn

Quỳnh không kiềm được tò mò ngoái lại xem. Vy nhăn mặt lướt qua, tiện tay đẩy nhỏ bạn đi nhanh ra chỗ khác, cảm thấy người vô liêm sỉ đúng là ở đâu cũng có. 

Bình luận đoạn văn

Trong lúc hai cô gái kia chưa ra khỏi thư viện, Khải chưa thể buông Minh ra, hoặc là không muốn buông. Tiếng xôn xao của hàng chục con người trong gian phòng ngập ngụa sách phút chốc cũng mờ nhòe bên tai, chỉ còn nhịp tim hỗn loạn không hiểu là của bản thân hay người trước mặt. 

Bình luận đoạn văn

Khoảnh khắc đó, Minh cũng không nghĩ đến chuyện xác minh hoặc là để ý đến đôi tai nóng bừng lấp sau những lọn tóc mỏng. Cô bị xao nhãng bởi hơi thở không đều của cậu, bởi bóng hình bản thân mong manh như ảo ảnh phản chiếu trên lớp thủy tinh thể phủ lên đôi mắt cậu. Trong vô thức, bàn tay tự ý di chuyển lên miệng đối phương, trở thành vật thể ngăn cách cả hai chạm vào nhau.

Bình luận đoạn văn

Mãi rất lâu sau đó, khi Quỳnh và Vy đã thực sự rời đi, hai người vẫn giữ nguyên trạng thái đó. Đến khi Khải liếc nhìn xuống môi, Minh mới rụt tay lại.

Bình luận đoạn văn

“Họ đi rồi. Buông ra đi.” Cô chủ động mở lời trước.

Bình luận đoạn văn

Giọng cô mang theo chút gì như là bối rối, nhưng sắc mặt thường thấy đó chẳng chứng minh được gì cả. Khải bóng gió hỏi lại:

Bình luận đoạn văn

“Sao tự nhiên bịt miệng tôi?”

Bình luận đoạn văn

“Đau tim. Tôi sợ cậu làm chuyện đấy thật.”

Bình luận đoạn văn

“Chuyện gì cơ?”

Bình luận đoạn văn

“Liếm đỉnh đầu tôi.”

Bình luận đoạn văn

Cậu có cảm giác như bị dội một chậu nước vào đầu trong cơn ngái ngủ.

Bình luận đoạn văn

“Đồ điên. Tôi có phải chó đâu!”

Bình luận đoạn văn

“Tại cậu không biết thôi. Trông cậu giống một con chó con, nhưng không được trung thành lắm.”

Bình luận đoạn văn

Hồi nhỏ Khải từng được đám trẻ trong khu phố gọi như vậy thật. Vậy nên cậu không thể phản bác lại được. Thay vào đó cậu sẽ tự khẳng định bản tính ranh mãnh và thường xuyên lật lọng đó của mình.

Bình luận đoạn văn

“Nói đúng đấy. Thật ra tôi còn láo nháo hơn cậu nghĩ nữa kia.” Khóe miệng cậu hơi nhếch lên để lộ nụ cười gian manh, “Ví dụ như giữ cậu ở đây đến lúc cậu sợ khóc toáng lên thì thôi. Sau đấy lợi dụng hôn cậu một cái.”

Bình luận đoạn văn

Minh nhìn thẳng vào Khải, vẻ mặt khó đoán với ánh mắt như thể đang phân tích gì khác. Cô vòng tay lại, thả lỏng người ra.

Bình luận đoạn văn

“Giỏi thì làm đi. Cậu có thể có được cơ thể này, nhưng không có được trái tim tôi đâu.”

Bình luận đoạn văn

Cậu cau mày, rồi mau chóng buông cô ra, hai tay giơ lên thể hiện sự đầu hàng. Cậu thừa nhận mặt mình không dày bằng con bé này.

Bình luận đoạn văn

“Nói thế không tự thấy xấu hổ à?”

Bình luận đoạn văn

“Tự nhìn lại mình đi! Tôi mà thở ra cái câu ban nãy của cậu chắc cả đời không dám xuống núi!”

Bình luận đoạn văn

Nói rồi Minh đi thẳng ra bàn học cũ, gấp gọn sách vở giấy tờ chuẩn bị về nhà. Cô vẫn chưa thôi lúng túng, tâm trí vẫn còn bấn loạn giữa những dòng suy nghĩ mênh mang hỗn tạp. Bên ngoài tay thoăn thoắt dọn dẹp, tốc độ lúc nhanh lúc chậm như chính nhịp đập không đều của trái tim vậy.

Bình luận đoạn văn

Khải không hay biết điều đó, thờ ơ lặp lại hành động của Minh trái ngược với sự bối rối bởi cả ngàn câu hỏi đang quấy tung trong đầu. Nếu như lúc này chỉ còn một mình, có thể cậu sẽ nằm dài ra chiếc bàn bừa bãi giấy tờ mà thẫn thờ như đứa ngốc. 

Bình luận đoạn văn

Nếu lúc đó cô thực sự không thấy rung động, nghĩa là cậu không đủ hấp dẫn?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px