Thằng khốn và nhỏ lừa đảo
Cảnh báo
Gần bốn giờ chiều, mưa vẫn còn miên man, tí tách tuôn rơi trên con phố mua sắm. Âm thanh của những chiếc lá hoa sữa trên cao va đập với những giọt nước thuộc về bầu trời nghe thật êm tai. Khách khứa thưa thớt lại qua, những người bán hàng ở khu chợ bên kia đường cũng đã dọn về gần hết.
Mưa lớn nên Minh đâm ra ngại đi về. Mà thật ra lý do chính là cô muốn nói chuyện với Khải. Minh mở cửa quán, xách túi rác ra đổ vào chiếc thùng to bên ngoài. Vừa lúc đó Khải cũng đang đổ bã cà phê vào gốc cây. Mùi thơm đặc trưng lan trong không khí, cứ tưởng vị đắng của loại đồ uống kia đã hòa quyện vào những hạt mưa đang rơi giữa thinh không.
Khải nhìn Minh lại nhớ đến chuyện hồi sáng. Không biết là Minh có giận không, thấy cô đang im lặng đóng nắp thùng rác, cậu cợt nhả lên tiếng:
“Đằng ấy làm gì bên kia thế? Không chào hỏi mình à?”
Minh bình thản quay lại, nở một nụ cười thật tự nhiên:
“Mình đổ rác! Chẳng lẽ mình nhầm chỗ thu rác rồi ư? Nhưng làm sao mình đổ lên mặt cậu được?”
Dù sao lớp mặt nạ hòa đồng đó cũng không che giấu nổi sát khí của thiếu nữ. Khải biết chắc cô vẫn còn cay cú trò đùa sáng nay, càng lúc cậu càng thấy đắc ý.
“Tôi chỉ muốn cậu chào hỏi thôi mà. Tổn thương ghê.”
“Tôi chào cậu làm gì?”
“Vậy là cậu không thích nói chuyện với tôi?”
Minh nuốt cơn điên tiết vào trong, giữ trạng thái thản nhiên:
“Đâu có. Tôi đang định tìm cậu thương lượng một chuyện.”
“Gì vậy?” Cậu tò mò.
“Cậu đến đây làm vì muốn có tiền đúng không?”
“Không, tôi rảnh quá nên đi làm giết thời gian.”
“Thế thôi vậy.” Minh cáu kỉnh bỏ vào trong nhà. Khải kéo áo cô lại, không nhịn được cười. “Tôi đùa tôi đùa! Cậu nói đi.”
Minh đợi đến khi cậu ta ngưng cười mới mở miệng:
“Cậu có muốn làm người mẫu không?”
Khải thoáng bất ngờ. Cậu ngẫm nghĩ một lúc, cúi xuống gần cô:
“Tôi không thích kiếm ăn bằng gương mặt.”
“Không phải cậu đồng ý quay phim quảng cáo cho quán cà phê sao?”
Khải ngước lên nhìn tấm biển “Cà phê Leng Keng” khuất lấp sau những tán hoa giấy rồi lại nhìn xuống. Minh đang chờ cậu trả lời, hai hàng lông mày của cô khẽ chùng xuống, chắc là sắp hết kiên nhẫn rồi.
“Tại chỗ này là quán nhà tôi mà.”
“Rồi sao?”
“Rồi nếu như quán ế khách thì cả nhà tôi sẽ phải sang nhà cậu ăn chực chứ gì? Hỏi câu ngốc nghếch vậy?”
Ồ, ngốc nghếch thật, Minh cũng chẳng hiểu sao mình lại hỏi một điều hiển nhiên thế. Cô chớp nhẹ mắt, thoáng sau nhìn ra cảnh quan bên ngoài vỉa hè nơi mưa lăn phăn chớm rơi rồi đổ loang trên những tán ô và áo mưa của người lạ lưa thưa qua về. Đôi ba ký ức dội về trong đầu, rõ nét, đại khái là về trò đùa nhạt nhẽo sáng nay của Khải. Tạm gác chuyện thuê mướn kia qua một bên, cô cảm thấy cậu nên trải nghiệm lại miếng “bả” sáng nay cậu quăng ra.
“Sao đấy? Đang nghĩ sẽ cho tôi ăn chực thật đấy à?” Tự nhiên thấy cô im lặng không đáp nên cậu gợi chuyện tiếp. “Cậu trông vậy mà ngố… à tốt bụng thật đấy nhỉ?”
Thằng này nói chuyện gợi đòn thật, Minh thầm nghĩ. Cô ngẩng đầu lên nhìn nụ cười nham nhở thấp thoáng đắc ý của đối phương, cũng trưng ra nụ cười ôn hòa thân thiện đáp lại:
“Ừ thì tôi có nghĩ thế thật. Lúc nào đó cậu cạp đất thật thì tôi sẽ cho cậu ăn, nghiêm túc đấy.”
“Uây? Thật luôn?”
“Thật.” Minh liếc nhìn hàng bún nơi vỉa hè bên kia. Một anh thanh niên đang đổ đồ ăn thừa cho một con chó hoang gầy còm, bộ lông chèm nhẹp nước mưa dính sát vào cơ thể gầy guộc đáng thương của nó. “Mà cậu biết không, trên đời này chỉ có một kiểu người dưng được quyền ăn uống tùy thích ở nhà người khác mà thôi.”
“Kiểu người nào?” Khải không hiểu lắm, quay lưng nhìn theo hướng mắt của thiếu nữ, trông thấy một con chó da bọc xương đang liếm láp đồ ăn trong thau và để mặc người cho ăn vỗ vỗ cái đầu lông bết nước của nó. Không rời mắt khỏi cảnh tượng đó, cậu hỏi nốt câu nữa cho chắc chắn:
“Mong là tôi nhầm lẫn nhưng mà có phải cậu đang mắng tôi là đồ chó không thế?”
“Đâu có, tôi còn chưa nghĩ đến cái đấy.”
“Thế là kiểu người nào?” Khải quay nhìn cô, trong đầu vẫn nghĩ đến con chó hoang.
“Ừm…” Minh cắn nhẹ khớp tay, liếc nhìn cậu con trai trong khoảnh khắc rồi dời ra màn mưa mơ hồ làm nhiễu nhòe vạn vật, ngập ngừng trả lời. “Thì là… con rể.”
Khải chớp mắt, không nhớ đã bày ra gương mặt đần thộn trong bao lâu nhưng đến khi nhận ra hàm ý trong lời cô nói thì trái tim đã loạn nhịp hết cả. Khi ấy không có tâm trạng phán đoán lời cô nửa nào đùa nửa nào thật, vì nhìn chỗ nào cũng thấy bộ dáng của thiếu nữ đang yêu, giọng điệu e dè lấp lửng, tay che miệng ngoảnh đến nơi không người như đang cố trốn tránh nỗi xấu hổ tràn ra từ phát ngôn vừa rồi, hoặc là không dám nhìn cậu? Giả thiết ấy lướt qua trong đầu làm Khải giật thót, cậu vừa ảo tưởng gì vậy? Cứ vậy nhìn cô với những bàng hoàng, hoang mang và bối rối hỗn loạn trong mắt, cậu quên bẵng mất việc trả lời. Mưa nặng hạt hơn một chút, phủ một màn sương trắng nhòe lên tầm nhìn của bất kỳ ai, dẫu vậy đôi ba người qua đường vẫn chú ý nhìn vào đôi nam nữ sinh đứng đối diện nhau trong yên lặng trước quán cà phê lấp sau những dây hoa giấy. Minh nhìn những cái quay đầu tò mò kia, lắng nghe bầu không khí câm lặng xung quanh và đoán ra phản ứng của Khải, muốn bồi thêm câu nữa:
“Nếu cậu trở thành người nhà của tôi…” Cô ngẩng đầu lên, chừng như trong mắt chỉ còn bóng hình cậu thiếu niên đối diện mơ hồ tan lẫn vào vạn vật lấp dưới màn mưa mỏng như sương trải dài tít tắp. “Ừm… kiểu như… con rể ấy.” Cô thả thêm một câu mập mờ, chốc sau lại thôi nhìn thẳng vào mắt cậu. “Vậy thì có thể quay quảng cáo được rồi, nhỉ? Biết đâu đấy… ừm… sau này cậu lại là người tiếp quản quán…”
“Ể? Gì cơ?” Khải hoảng loạn, hình như không kiểm soát được biểu cảm trên mặt, vẻ phấn khích khoái chí lồ lộ ngay trên nụ cười phơn phởn đó. Bởi vì cậu vừa được tỏ tình, rõ ràng là thế. Cậu không nghĩ Minh lại bạo dạn vậy, mà không phải, vốn dĩ là không ngờ cô lại nghĩ về mình theo cách đó. Ban sáng cậu chỉ muốn đùa cho vui, nhìn cô sĩ diện cố giấu cơn điên tiết trong lòng thực sự rất giải trí. Nhưng rốt cuộc cô lại đổ cậu thật, dù cậu chẳng biết cô dính trấu từ bao giờ. Có điều bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó, cậu phải gật đầu, à không, cậu phải từ chối. Hai đứa chỉ mới gặp được đôi ngày thôi, dù trông cô có xinh xắn hơn người khác một chút cũng không được, cậu không phải là một thằng dại gái nông cạn.
“Chờ… chờ đã! Tự nhiên cậu nói cái gì thế? Nếu cậu thực sự đang tỏ tình thì…” Khải đột ngột giữ hai vai Minh, vẻ hoảng loạn lúng túng như thể lần đầu tiên trong đời được nữ sinh chủ động tán tỉnh. Giả thiết ấy vừa đáng tin thêm đôi phần, bởi trong một thoáng khi Minh hơi bất ngờ ngoảnh lại nhìn cậu, mọi suy nghĩ tỉnh táo vốn dĩ trong đầu cậu bỗng chốc bay hơi sạch bách. “Thì… à… thì chúng ta có thể thử…”
“Thử cái gì?”
“Hẹ… hẹn hò…”
“Hể? Để tôi cân nhắc. Cậu cứ vào thử quay quảng cáo giúp bố tôi đã nhé, cậu mà làm tốt biết đâu ông ấy sẽ cho cậu qua cửa đấy.”
Vài giây câm lặng, Khải ngẩn ra, tạm thời vẫn chưa tải được diễn biến câu chuyện. Không lẽ cậu vừa ăn phải bả? Chắc là vậy rồi. Trông vẻ mặt đần thối ngu ngốc của cậu, ánh mắt Minh thấp thoáng chút gì như là đắc ý giễu cợt. Cô gạt tay cậu ra khỏi vai mình, liếc ra nơi khác, lỡ miệng phụt cười một cái. Cái phản ứng ngây thơ của Khải hiện rõ mồn một trong đầu, rốt cuộc cũng khiến cô không kiềm được cúi xuống cười khùng khục.
“Này cậu cười đủ chưa?” Khải ấm ức gọi thiếu nữ. Cô không điều khiển nổi bản thân nữa, cho dù cố nhịn để nói chuyện đàng hoàng thì bả vai và cổ họng vẫn cứ tự ý rung lên vì buồn cười. Cuối cùng không chịu nổi, thiếu nữ lại thả phanh ôm bụng cười mãi không dứt. Hả dạ làm sao, cô đúng là cái đồ xấu tính, cậu có ức chế thì cứ việc khóc to lên.
“Cậu không nghe thì tôi đi vào!” Khải giận dỗi. Lần này đến lượt Minh kéo áo cậu lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh, “Chờ chút, khục… Cậu nói tiếp đi.”
Cậu đợi một lúc cho cô nghiêm túc trở lại mới chịu trả lời:
“Tóm lại là hồi nãy muốn tôi làm người mẫu cho quán nhà cậu chứ gì?”
“Ừ.” Cô thản nhiên.
“Như đã nói tôi không kiếm ăn bằng gương mặt.”
Minh nắm tóc cậu lôi xuống:
“Cậu giỡn mặt tôi hả? Thế tôi phải năn nỉ cậu ở lại làm gì?” Có lẽ là cu cậu đang cay cú vì trò đùa vừa nãy, có điều cô chẳng thấy mình đã làm gì quá đáng. “Nhỏ nhen! Không phải sáng nay cậu cũng làm thế với tôi à?”
“Tôi đã nói không đồng ý từ đầu rồi còn gì.” Khải nhờn mặt, vẫn còn rất tự ái vì miếng bả độc hồi nãy, cậu cố tình chọc tức lại cô. “Mà sáng nay tôi làm gì cậu cơ? Tôi lỡ làm trái tim bé nhỏ của cậu tổn thương ấy hả? Thằng này không biết là lại lỡ khiến Thanh Minh đau lòng đến giờ không quên được đấy!”
“Cậu là thằng khốn!”
“Con nhỏ lừa đảo!”
Minh dập đầu cậu xuống rồi bực bội đi vào trong tiệm. Khải ngồi thụp xuống hiên, nhìn bóng dáng thiếu nữ biến mất sau cú đóng cửa thô bạo. Cậu cứ bần thần ngồi đấy, nhìn mãi hai tấm cửa kính đóng kín mít, những cái bóng trắng xóa lấp loáng di chuyển trên bề mặt thủy tinh trong suốt. Mưa tí tách rơi. Giọng nói của Minh, từng lời cô nói mơ hồ gieo vào cậu những mầm hoa không rõ tên gọi, đón lấy những hạt mưa trong vắt bên ngoài mái hiên tựa hồ đôi mắt tĩnh lặng của cô, từng chút một cắm rễ đâm chồi trong trái tim cậu, dù cậu có nhận ra sớm hay muộn cũng không cách nào nhổ bỏ được nữa rồi.
Lúc sau đó, Minh đã trở vào trong quán cắt tóc, thả mình nằm phè phỡn trên chiếc giường dùng để gội đầu. Ông Thanh ở vườn sau bất ngờ mở cửa, thấy con gái trông như người mất hồn. Ông vừa giũ áo mưa vừa hỏi:
“Sao rồi? Thằng nhóc có đồng ý không?”
Minh quay người vào góc tường, giọng giận dỗi:
“Không! Con không làm nữa đâu.”
“Bố tăng tiền thưởng lên bảy trăm nhé!”
Minh vẫn không nhúc nhích.
“Tám trăm!”
“Chín trăm!”
“Một triệu hai.”
Cô từ từ ngồi dậy, ngoảnh mặt nhìn bố:
“Con làm!”
“Có thế chứ!”
***
Tám giờ tối, sau khi tắm rửa xong, Minh thả người nằm tự do trên chiếc giường rộng lớn. Rèm cửa trong phòng mở tung, thấy rõ những ánh sao li ti lấp lánh trên nền trời đen thăm thẳm. Cô lại đưa mắt nhìn chiếc điện thoại nằm ngoan ngoãn kế bên bàn tay mình, nghĩ một hồi rồi cầm lên mở mật khẩu vào messenger.
Nhóm chat “Ba con yêu nữ” đang hiện chấm xanh. Cô nhắn vào nhóm lập tức nhận được phản hồi.
Nửa đêm trộm mộ: “Ê”
Thiết Phiến: “?”
Bò tót: “?”
Nửa đêm trộm mộ: “Tao ghét Đỗ Quang Khải vl!”
Thiết Phiến: “Sáng nó nói gì à?”
Nửa đêm trộm mộ: “Chọc tức tao!”
Thiết Phiến: “?”
Bò tót: “?”
Nửa đêm trộm mộ: “Bọn mày muốn có tiền không?”
Bò tót: “Nãy giờ mày lảm nhảm gì vậy?”
Nửa đêm trộm mộ: “Mời cậu ta làm người mẫu cho quán cắt tóc của bố tao!”
Bò tót: “?”
Minh mở hộp thoại, kể lại đại khái câu chuyện cho Nguyệt và Quỳnh. Dĩ nhiên là việc hai người hơn thua trêu ghẹo nhau thì cô giấu tiệt. Chủ yếu là không liên quan gì. Tin nhắn gửi được một lúc thì có thông báo trả lời.
Thiết Phiến: “Tóm lại là nếu thuyết phục được cái tên tự luyến đấy đến nhà mày làm mẫu cắt tóc là được chứ gì.”
Nửa đêm trộm mộ: “Kiểu kiểu vậy.”
Thiết Phiến: “Tao có cách.”
Nguyệt gửi một file báo sang, bảo Minh viết theo nội dung mà cô chỉ. Cô nhanh chóng hiểu ý con bé, thức suốt đêm để hoàn thiện, sáng dậy mắt thâm quầng như chồn núi. Nhưng nỗ lực không phụ lòng người, quả nhiên ngay ngày hôm đó Khải đã phải đến tìm cô.
Sáng đầu tuần, Khải vừa vào phòng học lớp 12A1 đã thấy đám bạn học hôm nay xôn xao khác thường. Trên tay vài đứa có một tờ báo, vừa nhìn đã đoán được là sản phẩm của câu lạc bộ báo chí. Tháng nào cũng đều đặn phát hành, nội dung toàn là mấy chuyện thường nhật xảy ra trong trường được kể phóng đại lên. Nói chung là một tờ báo lá cải, ngoại trừ mục tiểu thuyết sáng tác trong đó đọc tạm được.
Việt Anh đang dán mắt vào tờ báo thì bị Khải dí cùi chỏ vào đầu, nhưng nó không buồn phản ứng gì, thậm chí còn thuận tiện nhoài người ra cho cậu đẩy xuống chiếc bàn gỗ.
“Nó bị gì vậy?” Khải hỏi Đức đang ngồi đối diện. Nó đưa cho cậu tờ báo, phẩy tay bảo đọc.
Cậu mở tệp giấy mỏng ra xem thử. Đập vào mắt là bài viết về nhân tố V, nổi tiếng đào hoa sát gái trong trường, hóa ra lại là một tên lừa gạt tình cảm con gái. Tiêu đề giật tít “Bắt cá bằng lưới: Lịch sử tình trường của kẻ khốn nạn.”
“Ồ mày đổi tên thành khốn nạn hồi nào vậy?” Khải đẩy Việt Anh vào trong, ngồi xuống nghiên cứu tờ báo. Thằng bạn không buồn đáp. Cậu miễn cưỡng an ủi nó một câu:
“Buồn làm gì! Phốt mày ngập trên confession rồi thêm một bài báo cũng có ảnh hưởng gì đâu?”
Việt Anh bật dậy:
“Là mày khích lệ tao dữ chưa thằng ***?” Vừa nhìn lướt qua tờ báo, cậu ỉu xìu nằm vật vã ra bàn, “Vấn đề là mấy nhỏ đó sẽ không tha cho tao! Nhỡ mà rêu rao chuyện này đến tận khi ra trường thì tao chết mất!”
“Tao có cách đấy!” Khải bình thản lên tiếng. Việt Anh ngồi phắt dậy, ánh mắt đầy mong đợi. Cậu nói tiếp, “Mày biết sắp đến ngày 20/10 không?”
Khải mở điện thoại lên, chỉ vào bộ mô hình lâu đài trên ứng dụng mua sắm:
“Tao muốn mua cái này!”
Khải nhăn mặt:
“Ngày phụ nữ mày đòi quà làm mẹ gì?”
“Đó là ngày tri ân phụ nữ!”
“Thì?”
“Mày không thấy tao giống bà vợ tần tảo đi giúp mày giải quyết rắc rối sao? Mày không định tri ân tao à?”
“Tao sẽ mua cho mày một cái váy!”
“Mày khuyến mãi thì tao nhận!”
Việt Anh vò đầu, dù gì cậu cũng định mua tặng Khải một bộ mô hình vào dịp sinh nhật nó. Đến lúc đó quỵt cũng không muộn. Nghĩ vậy, cậu đồng ý với yêu cầu của thằng bạn nối khố. Thỏa thuận cứ thế được kí kết.