Chương 9
Chiếc xe dừng trước cổng nhà Phương Nhi khi những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên những tán cây. Loa xe đã tắt, để lại trong khoang xe một khoảng lặng êm đềm. Thành Nhật tắt máy, quay sang nhìn cô, mỉm cười, "Vào nhà đi. Nhớ nói với bố mẹ đấy."
Phương Nhi gật đầu, bỗng nhiên thấy câu chuyện vừa rồi trên đường đã khiến cô quên hết mọi lo lắng.
Nhưng cô không ngờ rằng, hiệu suất làm việc của Bùi Thành Nhật không phải dạng vừa. Chưa đầy năm phút sau khi cô đặt chân vào nhà, điện thoại đã rung lên tin nhắn nhắc nhở cô mau mau thưa chuyện với bố mẹ.
Bữa cơm tối bày ra giữa bàn, mùi cơm nhà quen thuộc xộc vào mũi, nhưng Phương Nhi thấy mình chẳng thể tập trung. Cô cầm đũa lên lại đặt xuống đến lần thứ ba thì ông Hải ngẩng đầu nhìn, "Con làm sao thế? Không ăn ngon à?"
"Dạ không ạ…" Phương Nhi hắng giọng. Cô định nói vài câu dạo đầu cho khéo, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chẳng biết nói gì ngoài sự thật. Cô hít một hơi, cố làm ra vẻ bình thường nhất có thể, rồi buông một câu, "Bố, mẹ… con muốn lấy chồng."
“Hả?”
Ông Bùi Công Hải gắp trượt miếng cổ vịt, tròn mắt ngẩng đầu nhìn con gái. Dù vậy, mẹ cô, bà Hoàng Thị Cẩm Phương lại bình tĩnh hơn nhiều. Mẹ đặt bát cơm xuống bàn, nhìn Phương Nhi rồi nói, “Với người bạn trai sáu, bảy năm gì đấy của con?”
“Chứ còn ai nữa ạ!” Bùi Phương Nhi hơi chột dạ, nhưng vẫn cố tỏ ra kiên quyết, “Con không lấy anh ấy thì lấy ai.”
“Nhưng mà con gái này, bố mẹ còn chưa biết mặt ngang mũi dọc người ta như thế nào mà?” Ông Bùi Công Hải đoán con gái bị vợ bức tới phát bực rồi, liền vội vàng đem chuyện hệ trọng ra đùa giỡn.
Thật lòng, ông Hải không nghĩ rằng con gái sẽ cưới chàng trai đó, hoặc đã chia tay mà không nói với vợ chồng già hai người. Vì với tính tình của Bùi Phương Nhi, nếu thích cái gì thì sẽ khoe suốt, nào có chuyện im hơi lặng tiếng như vậy?
Bùi Phương Nhi nhận được ánh mắt của bố, liền dịu giọng an ủi, “Con biết bố mẹ lo lắng. Nhưng mà bảo chưa từng gặp thì không đúng đâu ạ. Mẹ con từng gặp anh ấy rồi đó.”
“Mẹ từng gặp rồi?” Bà Hoàng Thị Cẩm Phương nhíu mày, giọng nói ngờ vực. Tuy rằng bà đã gần sáu mươi tuổi, nhưng trí nhớ vẫn siêu tốt. Nếu như gặp rồi, còn là bạn trai của con gái, không có lý nào bà không nhớ ra.
“Gặp rồi ạ!” Bùi Phương Nhi giải thích với bố mẹ, “Bạn trai con là bạn cùng bàn năm cấp ba ạ. Nhưng mà mãi sau này lên đại học mới yêu nhau đó. Vì thi đại học xong là anh ấy đi du học rồi. Mấy năm nay anh ấy làm việc ở nước ngoài, bọn con yêu xa nên mới không dám nói cho bố mẹ. Năm nay anh ấy chuyển hẳn về nước rồi, hai đứa liền bàn chuyện kết hôn luôn.”
Cô dừng lại một nhịp, như để câu chuyện thêm phần đáng tin, rồi nói tiếp, “Còn việc mẹ gặp rồi là hồi lớp mười hai, lúc con đi học thêm và gặp kẻ xấu, chính anh ấy giúp con, rồi đưa con tới chỗ mẹ đang đứng chờ xe đó ạ.”
Giọng cô trôi chảy, sự kiện sắp xếp đâu ra đấy, ánh mắt khéo léo đảo giữa hai vị phụ huynh, chẳng hề giống người đang bịa chuyện. Thậm chí, kể xong câu chuyện tình yêu nửa thật nửa hư này, chính Bùi Phương Nhi còn suýt tin vào nó.
Hiển nhiên, bố mẹ của Bùi Phương Nhi lập tức tin ngay, nhất là mẹ cô, người vẫn nhớ rõ dáng vẻ cậu học sinh năm đó, đến cả ánh mắt cũng không nhầm lẫn.
Phương Nhi nhân lúc câu chuyện còn nóng hổi, liền thừa thắng xông lên, “Hôm nay anh ấy cũng về thăm nhà, nếu được thì tối con dẫn Thành Nhật tới ra mắt bố mẹ, có được không ạ?”
“Được. Con bảo thằng bé tối qua.” Bà Hoàng Thị Cẩm Phương không chút nghi ngờ, lại thêm ấn tượng tốt với Bùi Thành Nhật nên gật đầu ngay. Còn ông Bùi Công Hải thì suy nghĩ sâu hơn một chút, nếu chàng trai này không có vấn đề gì về tính cách thì đúng là người phù hợp với con gái.
Hai người cùng quê, sau này sẽ không khúc mắc tranh cãi chuyện ngày lễ về quê nội hay ngoại, lại thêm thời gian quen biết và yêu đương lâu như vậy, sự ổn định rất lớn. Còn về phần tính cách, đương nhiên là người làm bố như ông sẽ soi xét thật kỹ vào bữa tối nay.
Thấy bố đang nheo mắt tính toán, Phương Nhi vội huých nhẹ, “Bố đừng có bày trò thử thách anh ấy nhé!”
“Hừ, chưa gì đã bênh nó.” Ông Hải hừ một tiếng, nhưng khóe miệng khẽ nhếch, “Ăn cơm đi đã. Ăn xong bố ra ngoài có việc.”
Bữa trưa vừa xong, Phương Nhi đã nhanh chóng cầm điện thoại nhắn cho Thành Nhật, báo rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ với bố mẹ. Ấy thế mà, đối phương vẫn chê cô lề mề chậm chạp.
Bùi Phương Nhi trừng mắt đọc tin nhắn, cảm thấy Bùi Thành Nhật điên rồi. Anh làm như hôm nay gặp bố mẹ, ngày mai liền có thể kết hôn không bằng? Với lại, Phương Nhi nghĩ hai gia đình gặp mặt xong còn một đống chuyện để nói, nào có kết hôn nhanh như vậy, sớm nhất chắc cũng phải tới cuối tháng.
Ấy thế mà, chỉ bảy ngày sau…
Phương Nhi ngồi trên ghế sofa cũ trong nhà, trên tay là tờ giấy đăng ký kết hôn màu đỏ. Nó vẫn còn hơi ấm từ máy in, mùi mực mới lẫn trong không khí và cái cảm giác bàng hoàng vẫn còn nguyên vẹn như phút đầu tiên.
Bùi Phương Nhi: “…”
Thậm chí, hôm nay còn chưa tới mùng 10, ngày cô lấy lương nữa đấy!
Cô nhớ lại tuần vừa rồi, vào tối thứ bảy, chỉ một tiếng đồng hồ trò chuyện đã biến Thành Nhật từ "thằng bạn con từng nhắc" thành "rể quý" của bố mẹ. Bố cô thậm chí còn ngồi lại uống rượu cùng anh, hai người cười nói như thể quen nhau từ lâu.
Cô nhớ lại tuần vừa rồi như một thước phim tua nhanh.
Tối thứ bảy, chỉ một tiếng đồng hồ trò chuyện, Bùi Thành Nhật đã biến từ "thằng bạn cùng bàn hồi cấp ba" thành "rể quý" trong mắt bố mẹ cô. Bố cô thậm chí còn ngồi lại uống rượu với anh, hai người nói cười như thể quen biết từ lâu. Phương Nhi đứng ngoài nhìn vào, thấy bố vỗ vai Thành Nhật cười hà hà, mà trong lòng vừa mừng vừa lạ.
Chủ nhật, hai bên gia đình gặp mặt. Mẹ Thành Nhật là người phụ nữ thanh lịch, nói năng nhẹ nhàng, vừa gặp mẹ Phương Nhi đã cười tươi như hoa. Hai bà bắt tay nhau, rồi lôi nhau ra sau bếp bàn chuyện ăn hỏi, xem ngày, người ngoài nghe chừng như hai người đã là thông gia từ lâu.
Nhưng đến lúc bàn về tiến độ, bà Hoàng Thi lại có chút chần chừ thăm dò, "Thật ra chúng tôi có một điều muốn thưa với anh chị. Mẹ tôi, bà ngoại của Thành Nhật, năm nay sức khỏe không được tốt lắm. Nhật là đứa cháu duy nhất, bà mong được thấy cháu cưới vợ trước khi bà…."
Bà Hoàng Thi dừng lại một nhịp, ánh mắt thoáng buồn, "Nên thành ra bọn tôi mới muốn bàn bạc với nhà bác. Chúng tôi có ý cho hai đứa đăng ký trước cho bà ngoại yên lòng. Sau này hai đứa ổn định công việc, sắp xếp được nhà cửa, tổ chức đám cưới sau vẫn được, bấy giờ sẽ rộn ràng và chu đáo hơn."
Mẹ Phương Nhi cau mày. Bà ngồi yên một lúc, tay nâng chén trà nhưng không uống. Với bà, chuyện kết hôn không phải trò đùa. Đám cưới là sự kiện trọng đại, phải được tính toán cẩn thận, hai nhà phải có thời gian tìm hiểu và thông gia với nhau thật sự. Nhà trai tuy có lý do chính đáng, nhưng đăng ký kết hôn ngay lập tức như vậy vẫn có phần gấp gáp.
Nhưng bà chưa kịp mở lời, liếc sang bên cạnh đã thấy Phương Nhi đang ngồi bên bàn cạnh Thành Nhật, mắt mở to, ánh nhìn lấp lánh như một đứa trẻ vừa được hứa quà.
Bà lại nhìn Thành Nhật. Thằng bé ngồi đối diện, bàn tay đặt trên bàn vô thức hướng về phía con gái bà, ngón út khẽ chạm vào ngón út của nó như một thói quen không chủ đích.
Bà Cẩm Phương nuốt lại những lời định nói, chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, khẽ mỉm cười, "Ừm, vậy cũng được. Hai đứa thương nhau là quý. Đám cưới sau này lo sau, còn bà ngoại thì không thể chờ mãi. Nhà tôi đồng ý."
Phương Nhi bật cười, nụ cười sáng bừng như vừa được cứu thoát khỏi một cuộc bao vây. Cô quay sang nhìn Thành Nhật, rồi lại nhìn mẹ, không nói gì nhưng mắt long lanh hơn cả ban nãy.
Còn Thành Nhật, không giấu được một tia vui mừng trên mặt. Anh cúi đầu nhẹ, giọng trầm ấm và đầy thành kính, "Con cảm ơn bác. Tuy việc kết hôn có hơi gấp gáp, nhưng nhà con sẽ bắt tay để chuẩn bị tổ chức đám cưới từ giờ ạ. Con hi vọng hai bác và bố mẹ con có thể hỗ trợ hai đứa ạ."
Mẹ Phương Nhi gật đầu, khóe môi khẽ cong lên một nét hài lòng.
Và thế là, chỉ từ một bữa cơm trưa chủ nhật, đám cưới chưa tổ chức nhưng Phương Nhi đã chính thức có tên trên một tờ giấy hồng, ký tên cùng người đàn ông mà cô từng tưởng đã rời xa đời mình mãi mãi.
Những ngày tiếp theo, nếu không cắm mặt điền hồ sơ kết hôn thì cô lại bới tung giấy tờ để hoàn thiện hồ sơ kết hôn. Vèo một cái, sáng thứ sáu bị anh lôi về quê, rồi kéo thẳng lên ủy ban đăng ký.
Giờ đây, tờ giấy hồng cứng cáp ấy đã nằm trong tay cô hai ngày, nhưng cảm giác bàng hoàng thì vẫn còn nguyên. Ngay cả Lâm Khánh Vy nhìn tốc độ đánh nhanh thắng nhanh của Bùi Thành Nhật còn phải xuýt xoa như xem kỷ lục thế giới.
Bà Hoàng Thị Cẩm Phương đi ngang qua ba lần vẫn thấy con gái ngồi ngẩn người ôm tờ giấy, liền ngứa mắt vỗ nhẹ vào đầu cô một cái, “Sao? Chính cô đòi lấy chồng, mà giờ lại ngồi như thể vừa bị bố mẹ ép gả.”
“Ai da, đau con…” Phương Nhi xoa đầu, ánh mắt ai oán nhìn mẹ, “Con thấy bố mẹ mới là người vui nhất khi con lấy chồng ấy!”
“Còn phải nói.” Nhắc đến chàng rể vừa chính thức bước vào cửa ngày hôm qua, bà Cẩm Phương cười đến tít cả mắt, “Ngay từ hồi con học cấp ba, mẹ gặp thằng Nhật là đã ưng bụng rồi. Người đâu vừa lễ phép, vừa cao ráo đẹp trai.”
“Mẹ à, nhìn người phải nhìn nhân phẩm, sao lại nhìn mặt?” Cô bĩu môi.
“Nhân phẩm nó còn không tốt à?” Bà Cẩm Phương lập tức phản pháo, “Con xem, nó chiều con thế đấy. Sáng sớm bảnh mắt đã đòi ăn măng cụt, nó còn lập tức lấy xe đi mua cho. Giữa tháng tám rồi, măng cụt còn đâu mà đòi?”
“Ở Hà Nội vẫn bán đầy mà mẹ!” Phương Nhi nhỏ giọng phản bác, nhưng cũng chẳng dám nói to.
Sáng nay, vừa tỉnh giấc, chưa kịp ăn sáng, cô đã tiện miệng bảo muốn ăn măng cụt. Thành Nhật nghe xong, chẳng nói chẳng rằng, thay quần áo, cầm chìa khóa phóng ra chợ. Còn cô, thì lôi tờ giấy kết hôn ra ngồi giữa phòng khách ngắm nghía như thể đang kiểm tra bảo vật quốc gia từ nãy tới giờ.
Quả nhiên, chưa đầy nửa tiếng sau, Bùi Thành Nhật đã quay về, trên tay không chỉ có một túi măng cụt tròn căng, mà còn kèm cả ly trà nhài măng cụt mát lạnh mà cô thích uống.
Ánh mắt Phương Nhi lập tức sáng như sao, chẳng buồn giữ hình tượng, vội vàng đón lấy cốc nước, uống một ngụm rồi hất cằm kiêu ngạo, “Mày mang măng cụt vào bếp gọt cho tao ăn đi.”
Bà Hoàng Cẩm Phương đang ngồi bên, nghe vậy liền giật nảy, đưa tay đánh nhẹ vào vai con gái một cái, “Kết hôn rồi còn xưng mày – tao à?”
“Con quen miệng rồi, từ trước tới giờ vẫn vậy mà. Mẹ đừng để ý.” Phương Nhi vừa cười vừa nép ra xa.
Bà Hoàng Cẩm Phương khẽ thở dài. Thương cảm cho chàng rể, bà cất giọng, “Để mẹ gọt cho. Con vào nhà ăn sáng đi, cái Nhi cũng chưa ăn đâu, nó chờ con đó.”
“Dạ thôi, mẹ cứ ngồi xem tivi ạ. Con làm là được rồi.”
Thế rồi, Bùi Thành Nhật xách túi măng cụt căng tròn, bước từ cửa chính xuyên qua phòng khách. Túi nilon trắng căng phồng, bên trong lấp ló sắc tím than của vỏ măng cụt, lắc nhẹ theo nhịp bước.
Phòng bếp nhà Phương Nhi không lớn nhưng sạch sẽ ngăn nắp. Bàn ăn gỗ vuông vức đặt sát tường, phía trên treo một bóng đèn vàng ánh sáng ấm, hắt xuống mặt bàn sáng bóng. Kệ bếp hình chữ L, bề mặt lát đá màu kem, phía trên là tủ gỗ cánh kính trong suốt, xếp gọn đủ loại gia vị, lọ thủy tinh và chồng bát đĩa trắng. Góc trong cùng là bồn rửa inox, bên cạnh treo dãy dao làm bếp sáng loáng.
Bà Hoàng Cẩm Phương thong thả theo sau, bước chân nhẹ nhưng ánh mắt không rời chàng rể mới.
“Để mẹ tìm dao cho.” Bà Cẩm Phương mỉm cười, đứng cạnh giúp anh lục ngăn kéo tìm dao nhỏ lưỡi bén. Tiếng lách cách của kim loại chạm nhau vang lên, hòa cùng mùi thơm dìu dịu của trà nhài còn sót lại từ phòng khách.
Tìm được dao, Thành Nhật cầm một quả măng cụt, nhẹ nhàng xoay lưỡi dao cắt ngang vỏ, rồi khéo léo tách ra, để lộ từng múi trắng nõn, căng mọng. Anh vừa làm vừa trò chuyện, giọng điềm tĩnh, "Hồi cấp ba, con với Nhi cũng như vậy mà mẹ. Mẹ đừng lo nghĩ ạ."
Anh dừng một nhịp, tay vẫn thoăn thoắt với mấy quả măng cụt tiếp theo, rồi nói thêm, như một sự thật tình cờ lọt ra ngoài, "Bọn con xa nhau hồi con ra nước ngoài. Phương Nhi cũng chịu nhiều thiệt thòi."
Câu nói ngắn gọn, không bi tráng hay sến súa, nhưng bà Cẩm Phương vẫn khựng lại một chút. Bà liếc nhìn chàng rể, thấy anh vẫn cúi mặt, tập trung vào từng quả măng cụt, ngón tay dài và chắc khẽ tách vỏ, không hề có dấu hiệu của một người đang cố tình kể lể.
Trong thâm tâm Thành Nhật, khi nói ra câu ấy, anh đang nghĩ về một điều khác. Anh nghĩ về những năm tháng đại học của Phương Nhi, những năm tháng anh không ở bên cạnh. Anh biết cô đã từng yêu một người khác, từng trải qua những rung động, những nỗi buồn và cả những tổn thương của một mối tình đầu đại học dài đằng đẵng rồi kết thúc vội vàng. Anh không có mặt ở những khoảnh khắc ấy, không thể bảo vệ cô, không thể xoa dịu cô.
Anh có chút tiếc nuối. Tiếc vì đã không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn hoặc có lẽ đã nhận ra, chỉ là anh sợ, sợ làm hỏng đi sự trong sáng giữa hai người. Hoặc giả dụ, nếu Phương Nhi cũng có tình cảm với anh, thì cô sẽ phải chờ đợi trong vô vọng đến nhường nào?
Vậy nên, mặt khác, anh lại thấy nhẹ nhõm. Vì trong từng ấy năm, Phương Nhi đã không đợi anh. Cô đã sống cuộc sống đại học của mình, đã có những mối tình, những trải nghiệm, những bài học và những tổn thương. Tất cả những điều mà anh không thể và cũng không nên can thiệp. Cô đã trưởng thành theo cách của riêng cô và điều đó, dù có phần cô đơn khi nghĩ về thì cũng đáng để anh mỉm cười.
Còn bà Cẩm Phương, khi nghe câu nói của Thành Nhật, bà lại hiểu theo một cách khác. Trong tâm trí bà, nó được dịch thành nỗi xót xa của một người đàn ông khi nghĩ về người phụ nữ mình yêu đã phải chờ đợi mình trong những năm xa cách.
Bà Cẩm Phương khẽ gật đầu, tay xếp những múi măng cụt vào chiếc đĩa sứ tròn viền xanh. Giọng bà dịu hẳn, “Con bé lấy được con là phúc của nó. Mẹ chỉ mong hai đứa mãi mãi thoải mái với nhau như thế này.”
Kỳ thật, từ hôm thứ bảy tuần trước gặp mặt Thành Nhật, bà vẫn mang máng một cảm giác khó gọi tên, rằng hai người dường như không giống một đôi tình nhân thật sự. Họ thân mật, quen thuộc, thoải mái trêu đùa nhau, nhưng lại thiếu mất chút tình ý sâu sắc. Tuy vậy, bà tự an ủi rằng có lẽ vì hai đứa phát triển tình cảm từ tình bạn cùng lớp, nào có thể giống với các cặp đôi khác được.
Con gái lớn rồi, bà không thể và cũng không muốn can thiệp quá sâu vào đời sống của nó nữa. Người làm cha mẹ, đến một lúc nào đó phải học cách đứng ở phía sau, chỉ lặng lẽ dõi theo. Vợ chồng bà chỉ mong hai đứa trẻ này thật sự tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, vui vẻ nắm tay nhau vượt qua từng giai đoạn của cuộc đời, đến khi tóc bạc vẫn có thể mỉm cười.