Chương 6: Thuyền Lam Nguyệt ra khơi
Sáng hôm sau, khi bình minh vừa nhuộm hồng đường chân trời, năm người đã tập trung tại bến cảng nhỏ phía Tây đảo. Không khí buổi sớm se lạnh, mùi của muối biển hòa quyện với hương hoa Aim, mùi hương này bay thoang thoảng từ cánh rừng phía trung tâm hòn đảo như thể chúng đang rượt đuổi theo làn gió, len lỏi vào từng ngóc ngách của hòn đảo.
Thuyền của nhóm Rin không phải loại thuyền thông thường mà người dân hay lái ra biển, một chiếc thuyền ma thuật được gia cố bằng phù chú Thuỷ - Phong với tên gọi "Thuyền Lam Nguyệt". Thân thuyền làm từ gỗ trắng óng ánh được lấy từ cây cổ Mokumao ven biển, cánh buồm mỏng như lụa, dệt từ sợi Kevlar do người từ đất liền vận chuyển để để trao đổi lấy gỗ của cây Mokumao, cánh buồm bền hơn sắt thép, chịu được gió bão lớn nhưng lại nhẹ tựa như tơ. Trên thân thuyền khắc những vòng tròn ma pháp trải dài từ mũi thuyền đến đuôi thuyền, lấp lánh ánh bạc mỗi khi sóng vỗ vào. Tiếng hải âu vang vọng một vùng trời xanh, tiếng sóng vỗ vào bờ như lời chào bình an cho nhóm của Rin.
Rin đứng ở mũi thuyền, gió biển thổi tung mái tóc dài của cô, đôi mắt cô đượm buồn, một nổi buồn da diết mà khó có thể tả thành lời. Cô nhìn ra phía khơi xa mênh mông, nơi biển và trời hòa làm một, nhìn về một tương lai sáng hơn cho người trên đảo và cả những sinh vật vô tội ngoài kia đang bì thứ gì đó cướp lấy sinh mệnh từ ngày. Mùi muối quen thuộc giờ đây mang theo một chút gì đó nặng nề hơn, như hơi thở của một thứ gì đó đang chậm rãi thức giấc dưới đáy vực sâu thẳm.
Kaede lên tiếng đầu tiên xoá tan bầu không khí yên tĩnh, cậu chậm rãi nói:
"Em đã xác định được rung động mạnh nhất nằm cách đảo Nam Hải khoảng 70 hải lý về phía Tây Nam, trùng với nút giao Aetheryn cung thứ bảy, ở độ sâu khoảng 3200 mét. Nếu những điều em suy đoán là đúng thì việc dòng chảy Aetheryn không ổn định lần này tiếp tục lan rộng rất có thể đã có thứ gì đó tác động đến mạch chảy ngầm dưới biển, toàn bộ hệ sinh thái biển quanh đảo Nam Hải sẽ bị ô nhiễm nặng nề bởi mạch chảy ma thuật đậm đặc này. Aetheryn quá nhiều có thể sẽ dẫn đến quá tải tuần hoàn gây ngộ độc.”
Lirien chỉ khẽ gật đầu, cô định nói gì đó thế rồi lại thôi. Ngón tay cô vô thức lướt qua lông vũ trên mũi tên. Thorne nhìn thấy thì cười lớn, giọng cậu oang oang, tay vô mạnh lên bàn khiến cả bàn rung lên. Arielis quay phắt lại giơ tay gõ đầu Thorne hai cái liền khiến cậu ta kêu đau không thành tiếng:
"Nhẹ nhàng coi cái thằng đần này! Việc của nhóm chúng ta lần này sẽ là truy vết nguyên do mạch Aetheryn rò rĩ, ngoài ra còn là kiểm tra xem có thứ gì đó quấy nhiễu dưới biển hay không, chị biết nhóm có hai người ít khi ra biển làm nhiệm vụ là Lirien và Thorne nên chị có đề xuất với Hội trưởng là thêm Rin vào đội, ngoài ra chúng ta cũng cần cảnh giác vì trước đó Rin đã bị tấn công bởi một người lạ mặt."
Nói đoạn, Arielis nhìn đi đâu đó vài giây rồi cô nói tiếp:
“Ngoài ra, rất có khả năng những kẻ đó chính là tác nhân của việc mạch Aetheryn rò rĩ dưới đáy biển, theo như Hội trường cũng có thể chúng muốn đánh thức sinh vật đang ngủ say dưới biển, nhưng điều này chỉ là suy đoán ban đầu, mọi người cần chú ý quan sát, nếu bắt buộc phải chiến đấu, chị mong mọi người ưu tiên đường lui nhiều hơn, rõ chứ!”
“Đã rõ”
Cả đội đồng thành, không ai nói với ai lời nào, mọi người trở lại vị trí được phân công trên tàu.
Rin gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn thấp thỏm không yên. Cô nghĩ đến người đàn ông lạ vẫn đang bị giam ở Y viện với cơ thể đen kịt và đôi mắt trắng đục đã cố tấn công cô, nhớ đến cái rương gỗ đen khắc đầy phù chú, và đến những con rùa biển vô tội đã mất mạng chỉ vì tên lạ mặt kia cố tấn công cô. Đại dương và đảo nơi cô sinh ra, cô yêu thương đang bị tấn công một lần nữa sau nhiều thập kĩ bình yên, và cô không thể đứng ngoài nhìn chúng bị tàn phá.
Buổi họp kết thúc khi mặt trời đã lặn hẳn sau đường. Arielis bước đến bên cô, đặt tay lên vai Rin một cách nhẹ nhàng:
"Em vẫn ổn chứ? Chị nghe mọi người kể lại là ở Y viện trước đó em cũng bị tấn công, em là công chúa của đảo à sao người ta tìm em nhiều vậy."
Arielis vỗ vai Rin rồi cười sau câu nói đó.
Rin hít sâu, mỉm cười lắc đầu dù lòng vẫn còn lo sợ:
"Chị vẫn như ngày nào nhỉ, cứ thích đùa như thề thôi, chẳng chịu trưởng thành cứ thích chọc ghẹo em thôi."
Thuyền Lam Nguyệt rời bến đã lâu, thời gian lặng lẽ trôi qua, ngoảnh lại mặt trời đã đứng bóng. Những cánh buồm căng gió, đẩy con thuyền lướt nhẹ trên mặt nước gợn sóng. Phía sau, đảo Nam Hải nhỏ dần rồi biến mất trong tầm mắt, trở thành một vệt xanh nhỏ bé giữa đại dương mênh mông bao la. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền vang lên đều đặn, như nhịp tim của chính đại dương.
Kaede ngồi khoanh chân ở giữa thuyền, hai tay đặt lên chiếc bình thuỷ tinh cậu luôn mang bên người, mắt nhắm nghiền. Ánh sáng lấp lánh từ bình lan toả ra bao bọc lấy cậu, rất nhiều dòng chú ngữ như mắc xích quấn lấy cậu rồi bung rộng ra như chiếc lồng làm từ ma pháp cổ. Cậu ta thì thầm gì đó rồi cất lời:
"Em thấy chúng rồi, mạch chảy Aetheryn đang ở rất gần chúng ta, nhưng có thứ gì đó rất lạ, chúng ngắt quãng mạch chảy rồi lại thả như, như thể có thứ gì đó bóp mạnh rồi lại buông ra, em nhìn không thấy hình dạng của thứ đó, chỉ nhìn được đến đó rồi bị đẩy ra."
Thorne đứng ở đuôi thuyền, đôi mắt sắc bén quan sát không ngừng bốn phía. Cậu ta cười khẩy:
"Không cần biết đó là thứ gì, lên đây ông cho một kiếm, hahahaha …”
Lirien ngồi im lặng trên boong thuyền, lưng tựa vào lan can, tay vuốt ve cây cung dài. Cô chửi thầm:
“Thằng điêng này suốt ngày đánh nhau”
Rin cười mỉm rồi cúi xuống mạn thuyền, cô với tay xuống biển, lòng bàn tay cách mặt nước một đoạn, Rin niệm chú, một vòng tròn ma pháp hiện ra dưới tay cô, tia sáng màu xanh lơ chiếu thẳng xuống biển ít lâu, một bày cá biển bời lên, mấy con cá heo hồng cũng bơi đến gần, mọi người không biết cô đã giao tiếp với chúng như thế nào chỉ biết chúng đã ở đó khá lâu cùng Rin và rồi Rin rút tay chào chúng rồi chạy đến chỗ Arielis:
“Có thông tin rồi, theo như mấy sinh vật ở đây, chúng nói có hàng chục con ngư long đã rượt đuổi và tấn công đồng loại của chúng, em nghĩ chính những con ngư long này là nguyên nhân dẫn đến mạch Aetheryn rõ rĩ.
Arielis trầm ngâm ít lâu, rồi cô lắc đầu:
“Chị cũng từng nghĩ đến khả năng đó. Dù loài này sinh sống chủ yếu quanh các mạch Aetheryn, nhưng giả thuyết chúng phá hoại đá ngầm để tìm kiếm thức ăn là vô lý. Với tốc độ sinh sản chậm, chúng khó có thể làm cạn kiệt nguồn sống đến mức phải gây rò rỉ. Dù sao thì, chúng ta phải đến tận nơi kiểm tra mới rõ được.”
….……
Thuyền Lam Nguyệt tiếp tục lướt nhanh về phía Tây Nam suốt cả buổi sáng. Mặt trời lên cao, ánh nắng chiếu xuống mặt biển tạo thành những mảng sáng lấp lánh như kim cương. Không khí trên thuyền dần thư giãn hơn khi không có biến cố gì xảy ra. Thorne kể vài câu chuyện cũ về lần săn Kraken, giọng oang oang khiến Lirien khẽ nhếch mép cười vì sự liều mạng. Kaede thỉnh thoảng báo cáo ngắn gọn về tình trạng dòng Aetheryn. Arielis đứng ở cabin lái, mắt quan sát chân trời.
Đến giữa trưa, khi mặt trời chói chang nhất, Kaede đột nhiên mở mắt to, giọng hơi run:
"Chị Arielis... dòng chảy bắt đầu thay đổi mạnh. Vệt tím đen dày hơn rất nhiều. Chúng ta đang tiến gần đến rìa vực rồi."
Arielis gật đầu, cô đáp:
"Giảm tốc độ. Mọi người chuẩn bị lặn biển. Chúng ta sẽ lặn xuống quan sát trước, sau đó mới đến gần. Cả nhóm gật đầu, Rin đứng dậy cô hít một hơi thật sâu, vừa niệm chú vừa dùng hai tay vẽ một vòng tròn lớn trên không trung:
" Oceanic Ward - Lam Uyên Thủ Giới"
Ánh sáng lam nhạt lan tỏa, bao phủ toàn bộ các thành viên và cả con thuyền Thuyền Lam Nguyệt trong một lớp kết giới trong suốt.
Không khí bên trong kết giới trở nên dễ thở hơn rõ rệt. Thay vì để nước tràn vào hoàn toàn, lớp màng ánh sáng đã đẩy nước ra khỏi một khoảng không gian quanh thuyền, tạo thành một lớp bong bóng không khí khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ con thuyền. Nước biển chỉ còn lấp lánh ngoài lớp màng trong suốt, trong khi bên trong vẫn giữ được không khí trong lành, đủ để mọi người hô hấp bình thường và di chuyển tự do.
Chiếc thuyền di chuyển trong nước được đoạn thì đến đoạn có các khe núi dưới biển khá khó đi nên cả nhóm quyết định rời thuyền. Thuyền Lam Nguyệt chậm lại, rồi dừng hẳn. Rin giữ nguyên lớp kết giới mỏng bao quanh con thuyền, biến nó thành một quả bong bóng không khí khổng lồ. Nhờ vậy, mọi người không cần phải lặn ngay lập tức mà vẫn có thể chuẩn bị kỹ lưỡng trong môi trường khô ráo và dễ thở.
Thorne cởi bỏ áo giáp ngoài, để lộ thân hình cơ bắp đầy sẹo cũ. Lirien kiểm tra lại cây cung, gắn thêm những mũi tên đặc biệt có khả năng phát sáng mạnh dưới nước. Kaede ôm chặt bình thủy tinh, ánh sáng bên trong giờ đã chuyển sang màu tím nhạt dịu dàng.
Arielis quan sát đáy biển qua lớp màng kết giới trong suốt, rồi ra lệnh ngắn gọn:
"Đi thôi."
Lần lượt, cả năm người bước ra khỏi lớp bong bóng không khí của con thuyền. Ngay khi rời khỏi kết giới, nước biển lạnh buốt lập tức ôm lấy cơ thể họ. Rin nhanh chóng giơ tay vẽ một vòng nhỏ, tạo ra lớp màng ma thuật mỏng manh bao quanh từng người, giúp giảm bớt áp suất nước và cung cấp một lượng không khí để họ có thể hô hấp dễ dàng hơn trong lúc lặn.
Họ lặn sâu dần. Ánh sáng mặt trời yếu dần, nhường chỗ cho màu xanh thẫm của đại dương. Ở độ sâu hơn một trăm mét, bóng tối đã bắt đầu nuốt chửng mọi thứ. Rin khẽ vẫy tay, thả ra hàng chục quả cầu ánh sáng lam nhạt lơ lửng xung quanh nhóm. Những quả cầu này phát ra ánh sáng dịu dàng, đủ để họ nhìn rõ đường đi trong phạm vi khoảng hai mươi mét.
Khi đã lặn được khoảng hai trăm mét, Kaede giơ tay ra hiệu dừng lại. Cậu chỉ xuống phía dưới. Dù ở độ sâu này, họ vẫn có thể nhìn thấy một vệt tối om khổng lồ ở rất xa phía chân trời dưới biển rìa của vực thẳm.
Kaede thì thầm qua liên kết ma thuật, giọng có phần căng thẳng:
"Đó là rìa vực. Dòng Aetheryn ở đây đã bị nhiễm tím gần một nửa. Chúng ta không nên tiến sâu hơn..."
Đúng lúc đó, một rung động nhẹ truyền lên từ đáy biển. Toàn bộ nước xung quanh như rung chuyển. Rin cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cô nhìn xuống, và trong khoảnh khắc ấy, cô tưởng như mình nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang chậm rãi... cử động dưới đáy vực sâu hun hút.
Một tiếng gầm trầm thấp, rung động tận linh hồn, vọng lên từ vô tận.
Thorne siết chặt rìu, giọng qua liên kết vang lên cảnh giác:
"Có thứ gì đó...."
Arielis giơ tay, chuẩn bị tụ khí. Rin cảm nhận rõ ràng hơn ai hết dòng nước xung quanh đang trở nên lạnh lẽo bất thường, như có một luồng khí đen từ Hắc Long đang len lỏi vào từng kẽ nước. Và ở rất sâu dưới đó, thứ gì đó khổng lồ đang mở mắt, nhìn thẳng về phía họ.
Cô muốn hét lên cảnh báo, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.
Đột nhiên, một luồng sáng tím đen lóe lên từ đáy vực, lao thẳng về phía nhóm như một mũi tên khổng lồ. Arielis hét qua liên kết:
"Nguy hiểm."
Nhưng đã quá muộn.
Luồng sáng tím đen va chạm với lớp kết giới của Rin, khiến toàn bộ nhóm bị đẩy mạnh về phía sau. Rin cảm thấy ma lực trong cơ thể bị hút đi một cách kinh hoàng. Vết thương cũ trên vai cô lại rát bỏng.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Rin nhìn thấy rõ ràng từ đáy vực, một con mắt khổng lồ, màu đỏ như máu và tím đen hỗn tạp, đang mở to, nhìn thẳng lên họ.
Còn tiếp