Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Rin và Truyền thuyết Hafgufa

Tập 4: Trận chiến trong y viện

Những ngày sau vụ việc ở Y Viện, hòn đảo Nam Hải lại trở về với nhịp sống êm đềm. Sự cố với chàng trai phương Bắc và cái rương đen vẫn ám ảnh Rin. Vết thương trên cánh tay đã lành, nhưng mỗi lần nhìn thấy Edam lo lắng nhìn mình, cô lại thầm nghĩ:

“Mình phải mạnh hơn. Không thể để mọi người phải lao vào nguy hiểm vì mình mãi được.”

Buổi chiều hôm ấy, sau khi thăm hỏi tình hình Edam canh chừng phòng giam, Rin ngồi một mình trước hiên nhà. Gió biển lùa nhẹ, mang theo mùi muối quen thuộc. Cô cầm que phấn trắng, vẽ một vòng pháp trận đơn giản trên mặt đất. Những đường nét còn vụng về.

“Ta cần một người bạn… một thứ gì đó có thể bảo vệ mọi người,” cô thì thầm.

Cô hít sâu, đọc câu chú cuối cùng. Không có cột sáng rực rỡ, không có tiếng sấm vang trời. Chỉ có một tiếng “cộc” khô khốc vang lên.

Giữa vòng tròn, một vật cao gần hai mét hiện ra.

Một chiếc tủ gỗ đứng.

Gỗ nâu sậm, bề mặt hơi xước theo năm tháng. Nó chia làm ba phần: cánh cửa lớn phía trước và một ngăn kéo nhỏ bên trên. Rồi trên mặt gỗ, hai con mắt tròn mở ra, một cái mũi nhô nhẹ và miệng méo mó như được khắc vội.

Chiếc tủ chớp mắt. Nó thở dài khe khẽ.

Rin ngẩn người vài giây, rồi cười khúc khích, nụ cười giống hệt lúc cô còn bé hay trêu Edam.

“Ngươi… là cái gì vậy? Tinh linh à”

Cánh cửa lớn kêu kẽo kẹt mở ra, như đang gật đầu.

“Ta gọi được ngươi từ đâu?” Rin hỏi, giọng đầy tò mò.

Một giọng trầm khô vang lên từ bên trong tủ, như gió lùa qua khoang gỗ cũ:

“Thế giới khác.”

Rin không sợ nó. Cô chỉ hơi thất vọng vì hình dạng của thứ này quá… bình thường. Không có cánh, không có ánh sáng lấp lánh, không có sức mạnh oai phong như những câu chuyện Edam hay kể về thế giớ pháp sư bên ngoài đảo.

Tinh linh tự xưng là Tansu. Hình dáng của nó phản chiếu chính ma pháp non nớt của Rin lúc này, một vật chứa, một kết giới hữu hình để bảo vệ và giữ gìn.

Tansu có thể mở cánh cửa lớn để hút lấy những va chạm ma lực yếu, và dùng ngăn kéo nhỏ cất giữ những vật phẩm mang năng lượng lạ. Nó không chiến đấu. Nó bảo toàn mọi thứ.

Từ hôm đó, người làng quen với cảnh một chiếc tủ gỗ cao lớn lững thững theo sau Rin khắp nơi. Trẻ con tò mò chạy lại chạm vào cánh cửa, cười vang. Edam nhìn thấy thì lắc đầu, nhưng khóe miệng lại cong lên:

“Rin, em lại tìm được ‘bạn mới’ rồi à? Lần này đừng để nó suýt làm cả làng hoảng loạn nhé.”

Rin cười tươi, vuốt ve cánh cửa tủ:

“Tansu sẽ không làm vậy đâu, anh Edam.”

Tansu khẽ kêu cọt kẹt, như đang cười theo....

....

Sau đó vài ngày, Rin trở lại công việc như mọi khi, nay cô đến trung tâm bảo trợ để họp về việc gì đó, cụ thể như nào thì chưa được nghe thông báo. Mới đến cổng vào trung tâm thì Rin gặp Arielis, Arielis cũng làm công việc trong trung tâm giống cô nhưng khác đôi chút Arielis là tiền bối mà Rin vô cùng ngưỡng mộ và có thể nói ma pháp của tiền bối Arielis là ngang ngửa một pháp sư dạy học bật cao cấp..

"Ơ...trùng hợp vậy, Em khoẻ chứ, mấy ngày nay chúng mình không gặp nhau trông em hơi gầy đi." Arielis niềm nở, chạy đến khoác tay Rin.

"em vẫn khoẻ, ăn nhiều là đằng khác, chỉ là dạo nay học hỏi chị, học thêm thuật triệu hồi nên hơi hao sức khoẻ chút" Rin cười rồi kéo Arielis vào trong.

Bên trong phòng, ít lâu sau đó mọi người đã đến đông đủ.

Trưởng hiệp hội Gravius bước lên bục, vẻ mặt ông nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

 

“Cảm ơn mọi người đã đến đông đủ, tôi thông báo nhanh" ông nói, giọng trầm và sắc lạnh.

“Hơn 1 tuần nay, đội tuần tra vùng biển ở phía Tây phát hiện dấu hiệu lạ từ đáy biển sâu, những rung động của Hafgufa, loài quái vật cổ xưa đã bị đánh đuổi và phong ấn ở  vùng biển con người không sinh sống, chỉ sống vĩnh viễn trong vực thẳm đen tối dưới đáy đại dương, nãy nó đã di chuyển hoặc ít nhất là nó đã có va chạm với kết giới ở đáy biển”

Cả hội trường im bặt. Với người ngoài đảo, Hafgufa chỉ là truyền thuyết. Nhưng với dân Cửa Ảnh Hải nói chung và đảo Nam Hải nói riêng, nó là nỗi ám ảnh từ thời tổ tiên của họ truyền qua các đời.

“Hafgufa chưa từng rời vùng vực sâu hàng ngàn năm. Nó nằm yên như một hòn đảo đen sì, nuốt chửng mọi thứ lọt vào lãnh địa. Da nó hấp thụ Aetheryn thuần khiết đến mức nếu nó thức tỉnh hoặc di chuyển, năng lượng đáy biển sẽ bị xáo trộn mạnh. Dòng chảy ma lực đang rung chuyển chính vì thế...”

Gravius dừng lại, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm quét qua hội trường. Không khí đột nhiên nặng nề, như có một lớp sương mù vô hình bao phủ.

“Những rung động chúng ta ghi nhận được trong khoảng một tuần qua không phải ngẫu nhiên. Hafgufa đang cử động. Dù chỉ là một chuyển mình nhỏ, nhưng đủ để làm dòng Aetheryn hỗn loạn. Nếu nó hoàn toàn thức tỉnh… toàn bộ Cửa Ảnh Hải sẽ bị kéo xuống vực sâu cùng nó.”

Ông hít sâu, giọng trở nên trầm thấp hơn:

"Arielis!"

Arielis giật mình, đứng thẳng dậy. Tim cô đập mạnh. Cô đáp:

“Thưa Trưởng hiệp hội gọi cháu.”

“Cháu là một Ma pháp sư mạnh, cháu hãy hỗ trợ nhóm điều tra sâu hơn việc này"

Ông ngưng lại rồi đảo mắt nhìn qua Rin.

 "Rin là kết giớ sư có kinh nghiệm lặn biển, là người có khả thuần thục ma thuật tạo không khí và cũng là người có đủ khả năng hỗ trợ mọi người ở trong biển mà không cần không khí để thở. Ngoài ra, ta tin rằng việc người đàn ông trôi dạt đến biển này và cái rương cũng vậy, có mối liên hệ với con Hafgufa . Từ ngày mai, cháu cùng Rin sẽ cùng dẫn một đội nhỏ ra vùng biển sâu nhất mà chúng ta có thể tiếp cận an toàn. Quan sát mọi rung động lạ bất thường từ đáy vực. Nếu Hafgufa thực sự đang thức tỉnh, chúng ta phải chuẩn bị phong ấn hoặc… chiến đấu hết sức để nó không gây hại đến Cửa Ảnh Hải”

Buổi họp kết thúc trong không khí nặng nề. Mọi người rời khỏi hội trường mà không ai nói nhiều.

Rin bước ra ngoài, lòng vẫn còn rối bời với những lời Gravius vừa nói. Cô hít một hơi gió biển mát lạnh, rồi quyết định một mình đi về phía bờ biển Bắc nơi cô từng ghé thăm mấy tổ trứng rùa biển cách đây không lâu.

Khi đến nơi, Rin chết lặng.

Toàn bộ bãi cát vốn yên bình giờ đây tan hoang. Hàng loạt hố cát to lớn như miệng vực bị đào xới tung tóe. Những tổ trứng rùa mà cô và mọi người trong làng cẩn thận che chắn đã bị phá hủy sạch sẽ. Vỏ trứng vỡ nát, lòng đỏ tanh banh lẫn với cát trắng. Không còn dấu vết của sự sống.

“Không thể nào…” Rin thì thầm, tay run run quỳ xuống bên một tổ trứng bị xé toạc. “Chúng… chúng bị làm gì vậy?”

Cô chưa kịp đứng dậy thì một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía sau lưng.

BOOM!

Xung lực mạnh mẽ đẩy cô ngã nhào về trước, mặt úp xuống cát. Tai cô ù đi, đầu óc choáng váng. Khi Rin gắng gượng đứng dậy, cát bụi vẫn còn bay mù mịt, cô nhìn thấy từ xa xa trên bầu trời: một người đàn ông cưỡi trên lưng một con ngựa đen khổng lồ đang bay lơ lửng.

Con ngựa có đôi cánh da đen bóng, mắt đỏ rực như than hồng. Người đàn ông mặc áo choàng tối màu, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh nhìn xuống Rin như nhìn một con mồi. Ánh mắt ấy mang theo sức ép đe dọa khiến cô lạnh sống lưng.

Hắn giơ cao cây thương dài, đầu thương lóe lên ánh sáng ma thuật màu tím thẫm.

Rin giật mình, nhận ra hắn đang chuẩn bị tấn công.

“Chờ đã! Anh là ai? Tại sao lại…!”

Cô vội vẽ một vòng tròn, hô to: “Lưu Vân Tán Lực!”

Một lớp mây trắng mềm mại bay ra, cố tạo thành lá chắn trước mặt. Nhưng ma thuật của Rin vẫn còn non, không đủ sức chống đỡ. Ánh sáng tím từ cây thương bắn ra như một tia chớp, xuyên thẳng qua lớp mây. May thay, lớp mây đã làm lệch hướng tia sáng, khiến nó chỉ sượt qua vai Rin, rạch một vết cháy xém trên áo.

Rin lảo đảo đứng dậy, giọng vẫn run nhưng cố giữ bình tĩnh:

“Tại sao anh lại tấn công tôi? Tôi không quen biết anh! Chúng ta có thể nói chuyện được không?”

Người đàn ông chỉ nheo mắt lạnh lùng, không thèm đáp một lời. Hắn thúc ngựa, con ngựa cánh đen hí vang một tiếng man rợ rồi lao thẳng xuống, cây thương chĩa thẳng vào ngực Rin.

Rin né người hết sức, nhưng khả năng chiến đấu của cô vốn hạn chế. Cây thương vẫn quét qua, đâm trúng vai trái cô một nhát nông nhưng đau rát. Máu tươi chảy ra, thấm đỏ lớp áo. Cô ngã nhào xuống cát, cố gắng lăn người tránh đòn tiếp theo.

Người đàn ông không dừng lại. Hắn giơ tay phải, tụ một luồng ma thuật cực mạnh màu tím đen, chuẩn bị bắn thẳng xuống đầu Rin từ trên cao.

Lúc này, Rin gần như đã nhìn thấy cái chết đang lao tới.

ẦM!!!

Một lực lượng khác bất ngờ va chạm vào luồng sáng, xé toạc nó ngay giữa không trung.

Sóng ma lực lan ra, thổi tung cát xung quanh.

Rin sững sờ.

Khi ngẩng đầu lên.

Trước mặt cô, một bóng người đã đứng đó từ lúc nào.

Arielis.

“Tìm nơi an toàn đi, tên này không phải ma pháp sư bình thường. Chị cảm thấy hắn có gì đó rất lạ.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px