Tập 3: Quái vật đen
Từ lòng bàn tay cô, hàng loạt bọt khí trong suốt, lấp lánh ánh bạc bay ra như đàn sứa. Chúng to dần rồi liên kết thành khối, dính nhớp và nặng trịch, lần lượt lao nhanh về phía hắn, bọc lấy hai chân và thân trên để giữ hắn đứng yên tại chỗ. Bọt khí dính chặt như keo, hạn chế chuyển động của hắn một cách rõ rệt, chân hắn như bị kéo xuống nền đất, thân người chậm lại.
Nhưng giờ đây, toàn bộ cơ thể hắn đã hoá thành thứ không rõ con người hay hình thù của sinh vật gì. Với sức mạnh hung bạo gấp bội, hắn gầm gừ bằng thứ âm thanh vừa lạ vừa quen, nó phát ra như một tầng sóng âm của sinh vật dưới biển mà Rin đã từng nghe qua trước đây, chỉ có điều là không nhớ rõ là nghe ở đâu, hai cánh tay hắn nay đã thành hai thanh kiếm nối liền với phần cánh tay, chúng xé toạc mấy quả bọt khí lớn nhất. Mảnh bọt vỡ tung toé như mưa, hắn tiến tới ngày càng gần Rin, mắt hắn trắng trợn trừng, biểu cảm méo mó đầy cuồng nộ và khát máu của hắn là đối phương phải khiếp đãm.
“Anh….anh… đừng lại gần đây!”
Rin lùi lại, vội vẽ một vòng tròn phép bằng ngón tay giữa không trung. Vòng tròn sáng lên màu trắng nhạt, rồi từ đó bay ra hàng loạt đám mây trắng muốt, mềm mại như bông hoa sen trời, nhưng dính nhớp và dai như tơ nhện thần. Chúng quấn lấy thân hắn, cố kéo hắn ngã xuống giường cũ. Hắn giãy giụa điên cuồng, kiếm chém loạn xạ, xé nát mấy đám mây, nhưng vẫn bị chậm lại đôi chút.
Tiếng động ầm ĩ khiến Y sư và Hộ sư chạy xô vào.
“Cái gì vậy?!” Y sư già kêu lên, theo sau là hộ sư, một cô gái trẻ đeo kính, lao tới định giúp Rin, nhưng một thanh kiếm đen của hắn vung ngang, trúng thẳng vai cô. Cô hộ sư văng mạnh ra sau, đập vào vách tranh, ngã gục, máu chảy ra từ miệng ướt cả vạt áo.
Ngoài sân, Edam cảnh vệ trưởng làng, một thanh niên cao lớn, vai rộng, mặt nghiêm nghị với vết sẹo cũ trên má, đang hỏi thăm thông tin về chàng trai lạ. Nghe tiếng la hét và tiếng va chạm, anh ta rút kiếm chạy bổ vào ngay lập tức.
“Rin! Tránh ra!”
Đúng lúc thanh kiếm tay đen nhọn của chàng trai kia vung mạnh xuống, nhắm thẳng ngực Rin. Edam lao tới, kiếm của Edam và vào kiếm của tên kia làm lưỡi kiếm của tên kia bật ra, chặn ngang một tiếng “keng” vang vọng. Hai thanh kiếm chạm nhau, tia lửa ma thuật bắn ra.
Edam gằn giọng, gương mặt anh lạnh như băng, ánh mắt loé lên tia lửa:
“Hắn bị gì vậy?”
Edam lợi thế hơn hẳn nhờ bọt khí và trước đó ma thuật của Rin vẫn còn dính một phần trên chân và thân hắn, khiến chuyển động của tên quái vật kia chậm chạp, nặng nề như đang lội trong bùn lầy. Edam vung kiếm nhanh nhẹn, chém ngang, đâm thẳng, mỗi nhát đều mang theo gió xoáy nhỏ hỗ trợ. Hắn né được hai nhát kiếm đen hung hãn, rồi phản đòn một đường chém vào vai quái vật, khiến hắn lảo đảo.
Quái vật gầm lên, hai thanh kiếm quét như lốc xoáy đen, nhưng Edam khéo léo lách người, tận dụng khoảng trống do bọt khí tạo ra để đâm một nhát sâu vào đùi hắn. Máu đen đặc quánh phun ra.
Sau vài hiệp nữa, với sự hỗ trợ của Rin tiếp tục vẽ vòng tròn siết chặt đám mây, cuối cùng Edam cũng đè được hắn xuống giường. Hắn vẫn giãy giụa, nhưng sức lực dần cạn.
Cơ thể hắn không trở lại bình thường. Da vẫn đen tuyền, mắt vẫn trắng đục, hai cánh tay có hình dạng thanh kiếm vẫn nhọn hoắt, chúng không hề biến thành cánh tay như cũ. Hắn nằm đó, thở hổn hển, biểu cảm hung dữ xen lẫn sự đau đớn.
Lúc này, hậu bối của Edam một chàng trai trẻ, mặt còn non choẹt, chạy xô vào vì nghe tin “đánh nhau”.
“Anh Edam! Tình hình thế nào? Có cần giúp không? Anh trai kia là ai vậy? Sao lại…”
Edam quay phắt lại, không nói không rằng giơ tay ký một cái “bốp” thật mạnh vào đầu cậu hậu bối.
“Mọi thứ đã giải quyết xong rồi, đồ lề mề! Vào làm gì nữa, ra ngoài canh chừng!”
Hậu bối ôm đầu, mặt nhăn nhó:
“Đau… em chỉ hỏi thăm thôi mà…”
Edam áp chế chàng trai lạ bằng vòng đá ma thuật, giờ đã thành quái vật, đưa vào phòng giam đặc biệt của Y viện, nơi có phù chú trói buộc linh khí.
Sau khi chàng trai lạ hay đúng hơn là “quái vật đen tối” đã bị trói chặt bằng dây phù chú và đưa vào phòng giam sâu nhất của Y viện, không khí bên ngoài mới dần trở lại bình thường. Ánh nắng chiều len qua những tán lá, mang theo mùi muối biển quen thuộc. Rin thở phào nhẹ nhõm, nhưng cánh tay trái vẫn rát bỏng, máu khô dính theo lớp vải rách.
Edam lau kiếm vào vạt áo, rồi quay sang Rin, giọng trầm ấm xen lẫn lo lắng: “Rin, em ổn chứ? Để anh xem vết thương.”
Rin cười nhẹ, lắc đầu: “Chỉ xước da thôi anh, may mà dùng Chú ngữ kịp né phần lớn rồi. Anh mới là người đáng lo, kiếm của hắn chém trúng vai anh kìa.”
Edam không nghe, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Rin, kéo tay áo lên thật cẩn thận. Ngón tay anh ấm áp, chạm vào da Rin nhẹ như sợ làm đau. Đôi mắt anh màu nâu sâu của biển cả lúc chiều tà nhìn chằm chằm vào vết rạch dài, lông mày chau lại.
“May mà không sâu. Nhưng vẫn phải rửa sạch và bôi thuốc. Để anh đưa em về, mà chờ anh đi qua chỗ Y sư lấy thuốc cho.”
Rin gật đầu, hai người họ cùng rời khỏi Y Viện. Con đường làng nhỏ hẹp, hai bên là hàng dừa và bụi hoa dại màu tím nhạt. Cả hai vừa đi vừa nói chuyện, bước chân chậm rãi như sợ đường về sẽ nhanh chóng kết thúc....
“Anh Edam,”
Rin lên tiếng trước, giọng vẫn còn hơi run.
“chàng trai kia… em đã cứu anh ấy cùng với cái rương lạ lùng ở bờ biển cách đây ba ngày. Hôm đó sóng biển khá mạnh, chúng kéo anh ta đến bở biển. Em và mấy người trong làng đã cứu anh ta, có một cái rương gỗ đen trôi cùng với anh ta. Không ai dám động vào rương, có nhiều lí do nên cái rượng không đem y viện được.”
Edam lắng nghe, bước chân chậm lại một chút. “Cái rương ấy hiện giờ ở đâu? Anh thấy mọi người bảo nó… kỳ quặc lắm.”
Rin dừng lại, ngoảnh đầu nhìn về phía cuối làng. “Nó vẫn để nguyên ở góc nhà em ấy. Không ai có thể nâng lên để mang đi được. Anh muốn xem không? Em dẫn anh qua nhé.”
Edam gật đầu ngay, không do dự. Hai người rẽ sang con đường nhỏ dẫn về nhà Rin ngôi nhà tranh ven biển, mái lá úa vàng dưới nắng chiều. Khi đến nơi, Rin đẩy cánh cửa sau hé mở. Cái rương nằm yên ở góc tối, ngay dưới mái hiên. Gỗ đen sì, bề mặt khắc đầy những đường nét uốn lượn như rồng đang bơi trong mây mù. Ở chính giữa nắp rương là một cái khóa đồng cổ xưa, hình dáng kỳ lạ, không phải ổ khóa thông thường, mà là một con rồng nhỏ cuộn tròn, miệng ngậm một viên ngọc màu đỏ sẫm. Viên ngọc ấy thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng mờ ảo, như đang thở.
“Đây,” Rin chỉ tay, giọng hạ thấp, “cái khóa này lạ lắm anh ạ. Em thử sờ một lần, cảm giác như có linh khí đang chảy bên trong. Lúc mấy chú đàn ông khiêng, lúc thì nhẹ bẫng, lúc lại nặng đến mức không nhấc nổi. Em nghĩ… có lẽ nó liên quan đến chàng trai kia. Anh ta nói tiếng Bắc phương, em chẳng hiểu gì cả. Chỉ nghe được vài từ như ‘hắc long chi khí’ hay ‘thiên địa chi biến’…”
Edam cúi xuống quan sát cái rương, nhưng ánh mắt anh thường xuyên liếc sang Rin. Anh đưa tay định chạm vào khóa, rồi lại thôi.