Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Rin và Truyền thuyết Hafgufa

Chương 3: BIẾN DỊ

Từ lòng bàn tay Rin, hàng loạt bọt khí trong suốt lấp lánh ánh bạc ngọc trai vỡ òa ra, tựa như một đàn sứa biển di động lao đến bủa vây lấy chàng trai lạ mặt.

“Hải Linh Thủy Bào… Trói buộc!”

Những bong bóng nước lập tức phình to, liên kết lại thành một khối dịch lỏng đặc quánh và nặng trịch. Chúng bọc chặt lấy hai chân và thân trên của hắn, ghìm chặt kẻ cuồng loạn xuống nền đất như thể bị hút vào một vũng bùn lầy, hạn chế tối đa mọi cử động.

Thế nhưng, kẻ đối diện giờ đây đã không còn giữ nổi nhân hình. Toàn bộ cơ thể hắn co rút, biến đổi thành một thứ sinh vật gớm ghiếc đầy hắc khí. Với sức mạnh hung bạo tăng lên gấp bội, hắn ngửa cổ gầm gừ. Thứ âm thanh đục ngầu ấy phát ra theo từng tầng sóng âm kỳ lạ một dải tần số đặc trưng của sinh vật biển sâu mà Rin chắc chắn mình đã từng nghe qua ở đâu đó, nhưng trong cơn hoảng loạn, cô không thể nào nhớ nổi.

Xoẹt!

Hai cánh tay của hắn giờ đã dị hóa thành hai thanh hắc kiếm sắc lẹm, mọc liền từ xương cùi chỏ. Hắn vung tay, chém toạc những quả bọt khí lớn nhất. Mảnh thủy bào vỡ tung tóe như một trận mưa rào. Hắn điên cuồng tiến về phía Rin, đôi mắt xám ngoét trợn trừng, gương mặt vặn vẹo lộ rõ vẻ khát máu khiến người ta phải khiếp đảm.

“Anh… anh đừng lại gần đây!”

Rin kinh hãi lùi lại, ngón tay vội vã vẽ một vòng tròn ma pháp giữa không trung. Một quầng sáng màu bạch kim lóe lên, phóng ra hàng loạt dải sương mù trắng muốt, mềm mại như cánh sen trời nhưng lại dẻo dai như tơ nhện thần. Chúng quấn chặt lấy thân hình hộ pháp của con quái vật, cố kéo trì hắn ngã khuỵu xuống chiếc giường bệnh cũ kỹ. Hắn giãy giụa điên cuồng, hai thanh kiếm tay chém loạn xạ vào không khí, dù xé nát được vài dải tơ sương nhưng tốc độ đã bị kéo chậm lại đáng kể.

Tiếng Kiếm Giữa Y Viện

Tiếng động chát chúa và tiếng gầm rú kinh hoàng bên trong phòng bệnh khiến Y sư và Hộ sư bên ngoài kinh hãi lao vào.

“Có chuyện gì thế này?!”

Vị Y sư già thốt lên đầy thảng thốt. Ngay phía sau ông, cô hộ sư trẻ tuổi đeo kính cận định lao lên ứng cứu cho Rin. Thế nhưng, một đường kiếm đen ngòm của sinh vật kia đã quét ngang không trung. Lưỡi kiếm sắc lẹm sượt mạnh qua bả vai cô gái trẻ. Lực đánh mạnh đến mức hất văng cô hộ sư ra sau, đập rầm vào vách tranh y viện rồi ngã gục, khóe miệng trào ra vệt máu tươi, nhuộm đỏ cả vạt áo y phục.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ ngoài sân, một bóng người cao lớn, bờ vai rộng vững chãi lao bổ vào như một mũi tên. Đó là Edam Cảnh vệ trưởng của làng, người sở hữu gương mặt nghiêm nghị với một vết sẹo cũ kiên cường trên má. Anh vốn đang ở ngoài dò hỏi tung tích về kẻ lai lịch bất minh này, nghe tiếng thét thất thanh liền rút thanh trường kiếm bên hông, xông thẳng vào phòng bệnh.

“Rin! Tránh ra!”

Keng!

Một tiếng va chạm thanh rợn người vang lên, làm bắn ra những tia lửa ma thuật chói mắt. Thanh kiếm của Edam đã kịp thời chặn đứng lưỡi kiếm tay nhọn hoắt của con quái vật ngay khi nó chỉ còn cách ngực Rin vài tấc, đánh bật đòn hiểm của hắn ra ngoài.

Edam gằn giọng, gương mặt lạnh lùng như băng đá, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc bén: “Hắn bị cái quái gì thế này?”

Nhờ lớp ma thuật thủy bào và tơ sương của Rin vẫn còn bám chặt dưới chân, chuyển động của con quái vật trở nên nặng nề, chậm chạp rõ rệt. Edam lập tức chiếm thế thượng phong. Anh vung kiếm nhanh như chớp, những đường chém ngang, đâm thẳng chuẩn xác đều mang theo những luồng gió xoáy nhỏ cộng hưởng từ phong thuật. Lách người né hai đường cưa hiểm hóc của đối phương, Edam xoay người phản đòn, rạch một đường sâu hoắm vào vai con quái vật khiến hắn lảo đảo lui lại.

Kẻ biến dị gầm lên đau đớn, hai thanh kiếm tay quét thành một trận lốc xoáy đen kịt. Nhưng bằng kinh nghiệm thực chiến dày dặn, Edam khéo léo nghiêng người né áp lực, tận dụng sơ hở do lớp tơ dính của Rin tạo ra để đâm một nhát chí mạng vào đùi hắn. Một dòng máu đen đặc quánh, bốc mùi tanh nồng phun ra trên sàn đất.

Sau vài hiệp đấu dồn dập, kết hợp với việc Rin liên tục vẽ thêm các trận pháp siết chặt vòng vây của đám mây tơ, Edam cuối cùng cũng dùng toàn lực đè nghiến con quái vật xuống giường. Hắn gầm rít, giãy giụa một hồi rồi dần cạn kiệt dưỡng khí, nằm im thở hổn hển.

Dù đã mất khả năng phản kháng, cơ thể hắn vẫn không thể trở lại nhân hình. Làn da vẫn một màu đen tuyền gớm ghiếc, đôi mắt trắng đục vô hồn, và hai cánh tay hắc kiếm vẫn nhọn hoắt đầy đe dọa.

Đúng lúc này, một cậu cảnh vệ trẻ tuổi hậu bối của Edam, gương mặt còn búng ra sữa mới hớt hải chạy xô vào phòng vì nghe phong phanh có tin "đánh nhau lớn".

“Anh Edam! Tình hình sao rồi? Có cần em chi viện không? Mà anh trai kia là ai vậy? Sao lại thành ra thế…”

Bốp!

Edam quay phắt lại, không thèm giải thích lấy một lời, thẳng tay ký một cú rõ đau vào đầu cậu đàn em lề mề.

“Giải quyết xong xuôi rồi, đồ chậm chạp! Vào giờ này thì làm được gì nữa, ra ngoài cửa canh chừng cho anh!”

Cậu hậu bối ôm cái đầu sưng một cục, mặt mũi nhăn nhó tiu nghỉu: “Đau em… Em chỉ muốn vào hỏi thăm tình hình thôi mà…”

Không để phí thời gian, Edam dùng vòng đá ma thuật khóa chặt linh khí của sinh vật biến dị kia, rồi cùng các cảnh vệ áp giải hắn vào sâu trong khu ngục tối đặc biệt của Y viện nơi được trấn giữ bởi những phù chú phong tỏa ma lực kiên cố nhất.

Bí Mật Dưới Mái Hiên Cũ

Sau khi "quái vật đen tối" đã bị cách ly hoàn toàn, bầu không khí căng thẳng bao trùm Y viện mới phần nào dịu xuống. Ánh hoàng hôn muộn len lỏi qua các tán lá dừa, mang theo vị mặn mòi quen thuộc của gió biển thổi vào đất liền. Rin bấy giờ mới dám buông lỏng cơ thể, khẽ thở phào một tiếng. Thế nhưng lúc này, cánh tay trái của cô bắt đầu truyền đến cảm giác rát bỏng, máu tươi đã thấm qua lớp vải rách, khô lại thành vệt dài.

Edam cẩn thận lau sạch vết máu trên thanh trường kiếm vào vạt áo, rồi bước nhanh về phía Rin. Giọng nói trầm ấm của anh không giấu nổi sự lo lắng: “Rin, em có sao không? Để anh xem vết thương nào.”

Rin mỉm cười yếu ớt, khẽ lắc đầu: “Em chỉ bị xước da chút thôi, cũng may lúc nãy dùng chú ngữ kịp né được phần lớn xung lực. Anh mới là người cần kiểm tra đấy, thanh kiếm của hắn suýt nữa đã sượt qua vai anh rồi.”

Chẳng thèm nghe lời phân trần của cô, Edam nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ lấy cánh tay trái của Rin. Những ngón tay thô ráp nhưng ấm áp của anh cẩn thận vén lớp tay áo rách lên, cử động nhẹ nhàng như thể sợ làm cô đau thêm lần nữa. Đôi mắt anh màu nâu thẳm sâu như đại dương lúc chiều tà nhìn chằm chằm vào vết rạch dài trên da thịt cô, cặp lông mày vô thức cau chặt lại.

“May mà đường kiếm không sâu. Nhưng dính máu hắc ám của hắn thì phải rửa sạch và bôi thuốc ngay. Để anh đưa em về, nhưng trước hết phải qua phòng Y sư lấy chút thuốc mỡ đã.”

Rin ngoan ngoãn gật đầu. Hai người họ cùng nhau rời khỏi Y viện khi trời đã chạng vạng. Con đường làng nhỏ hẹp trải sỏi lạo xạo dưới chân, hai bên bờ dậu là những bụi hoa dại màu tím nhạt đung đưa trong gió. Họ bước đi bên nhau, nhịp chân chậm rãi, như thể cả hai đều có một nỗi niềm ích kỷ, muốn con đường về nhà kéo dài mãi không thôi.

“Anh Edam…” Rin lên tiếng trước, thanh âm vẫn còn vương chút dư chấn của trận chiến. “Chàng trai lúc nãy… thực ra em đã cứu anh ta cùng với một chiếc rương vô cùng kỳ lạ ở bờ biển cách đây ba ngày. Hôm đó sóng dữ lắm, hải lưu cứ thế đẩy anh ta vào bờ cát. Em và mấy chú trong làng đã vớt anh ta lên, bên cạnh có một chiếc rương gỗ đen trôi dạt cùng. Lúc đó tình thế hỗn loạn, việc cứu người là ưu tiên nên cái rương được tạm thời mang về đặt ở nhà em, vì nó... kỳ lạ quá, không ai dám mang vào Y viện.”

Edam lắng nghe, bước chân anh hơi khựng lại: “Chiếc rương đó bây giờ vẫn ở nhà em sao? Anh có nghe vài người trong đội cảnh vệ khấp khởi bàn tán rằng nó… có gì đó không bình thường.”

Rin dừng bước, ngoảnh đầu nhìn về hướng ngôi nhà tranh nhỏ nằm cô độc nơi ven biển, mái lá úa vàng tịch mịch dưới ánh hoàng hôn nhuốm máu: “Nó vẫn nằm nguyên ở góc hiên nhà em. Lạ một điều là không ai có thể nhấc nổi nó lên để di chuyển đi nơi khác cả. Anh có muốn xem thử không? Em dẫn anh qua.”

Edam gật đầu không một chút đắn đo. Hai người rẽ vào con đường nhỏ dẫn thẳng ra phía bờ biển Bắc.

Khi cánh cửa sau nhà vừa được Rin khẽ đẩy hé mở, chiếc rương gỗ đen sì lập tức lộ ra trong góc tối của hiên nhà. Bề mặt gỗ đen bóng như mun, khắc đầy những đường nét uốn lượn cổ quái, tựa như hình ảnh một thực thể hắc long đang uốn lượn giữa những tầng mây mù.

Ở chính giữa nắp rương là một chiếc khóa đồng cổ xưa mang hình dáng dị biệt. Đó không phải là một ổ khóa thông thường, mà là hình một con rồng nhỏ cuộn tròn, miệng ngậm chặt một viên ngọc màu đỏ sẫm. Viên ngọc ấy thỉnh thoảng lại nhấp nháy, lóe lên những tia sáng mờ ảo, nhịp nhàng như một tạo vật đang thở.

“Chính là nó,” Rin hạ thấp giọng, đốt ngón tay run rẩy chỉ về phía chiếc khóa đồng, “cái khóa này kỳ lạ lắm anh ạ. Có lần em vô tình chạm vào, cảm giác như có một dòng linh khí lạnh toát đang chạy dọc bên trong. Lúc mấy chú thanh niên trong làng khiêng nó, có lúc thì thấy nó nhẹ bẫng như một khúc gỗ mục, có lúc lại nặng đến mức cả bốn người đàn ông lực lưỡng cũng không nhấc nổi một góc. Em nghĩ… nó liên quan trực tiếp đến thể trạng của chàng trai kia. Lúc mới được cứu, anh ta mê sảng nói toàn bằng ngôn ngữ Bắc phương, em nghe không hiểu gì cả. Chỉ bập bẹ ghi nhớ được vài cụm từ như ‘Hắc Long chi khí’ hay ‘Thiên Địa chi biến’…”

Edam cúi thấp người, chăm chú quan sát từng đường chạm khắc trên chiếc rương cổ, nhưng ánh mắt anh lại thỉnh thoảng liếc sang gương mặt đang lo lắng của Rin. Anh chầm chậm đưa bàn tay định chạm vào viên ngọc đỏ trên ổ khóa, nhưng rồi lại đắn đo rụt tay về.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px