Chương 2: HOÁ HÌNH
Không còn nhiều thời gian để nghĩ về kịch bản nàng tiên cá cứu anh thuỷ thủ, với tính cách của một nhân viên cứu hộ cô không thể làm ngơ trước tình cảnh. Rin lao mình xuống biển nhanh nhất có thể, nước biển lạnh hơn cô tưởng, từng cơn sóng lạnh buốt vỗ vào mặt, chúng như thẩm thấu vào da, bào mòn đi lớp trang điểm sáng nay Rin vừa cất công ngồi hoạ. Từng đòn vỗ của sóng mang theo thứ áp lực nặng nề, đẩy ngược cô về phía bờ. Rin phải gồng mình, cố tìm cách hóa giải lực đẩy ấy để rẽ nước bơi ra.
Nước biển vốn là đồng minh của Rin, nhưng người đàn ông này giống như một mỏ neo bằng sắt rỉ, bướng bỉnh kéo cả hai chìm xuống đáy sâu. Bản năng cứu hộ thúc giục cô phải hành động ngay lập tức. Rin vòng một tay qua ngực anh ta, siết chặt, rồi dùng toàn bộ sức mạnh của sải tay còn lại và đôi chân rẽ nước bơi ngược dòng.Nhưng biển cả dường như đang giận dữ. Một cơn sóng ngầm từ đâu ập tới, mang theo thứ áp lực ngàn cân nện thẳng vào lưng Rin. Sức nặng của người đàn ông cộng với lực đẩy mạnh bạo của dòng nước khiến lồng ngực cô nhói lên, dưỡng khí trong phổi vơi đi quá nửa. Cứ đà này, cả hai sẽ bị làn nước nuốt chửng trước khi chạm được vào bờ cát.Trong khoảnh khắc tầm nhìn dần mờ đi vì bọt biển và sương muối, Rin cắn chặt môi. Cô cần một thứ gì đó mềm mại hơn, một thứ có thể hóa giải bạo lực của sóng dữ. Rin nhắm mắt, cảm ứng với hơi nước đang bốc lên trên bề mặt đại dương, ép chúng cô đọng lại thành một tầng sương khói mỏng manh bao bọc lấy tấm lưng mình.
"Flowing Cloud Ward..." – Chiêu thức này tạm dịch Lưu vân tán lực” âm thầm được thi triển trong tâm thức.
Cơn sóng dữ thứ hai ập đến, nhưng ngay khi vừa chạm vào làn sương mây vô hình quanh Rin, toàn bộ động năng khủng khiếp của nó bỗng chốc bị trượt đi, rẽ sang hai bên như một lưỡi dao cùn chạm phải dải lụa mềm. Áp lực ngàn cân biến mất. Lợi dụng khoảnh khắc lực đẩy của sóng bị triệt tiêu, Rin dùng chút sức tàn cuối cùng, kéo theo "khối đá nặng" bên mình, rạch một đường nước lao vút về phía ánh sáng nơi bờ biển.
Anh ta cao hơn bất kỳ ai trong làng cô. Vai rộng, thân hình cao lớn, mái tóc sẫm màu bết nước che gần hết gương mặt. Quần áo anh ta không giống đồ của người sống trên đảo. Chất vải rất dày thấm đẫm nước, bề mặt vải khá thô cứng, có những đường khâu kim loại mảnh đan vào mép áo như để gia cố.
“Nè...anh nghe được tôi không?” Rin nói, vừa cố giữ đầu anh ta khỏi chìm xuống nước. Không có phản ứng gì.
Cô dùng ma thuật như một tấm đệm nước để kéo anh ta trên mặt biển. Ma lực tiêu hao nhanh hơn cô nghĩ. Có lẽ do cô ít luyện tập nên chưa kịp đến bờ thì anh ta lại trôi trên biển như ban đầu.
Chật vật mãi cô mới kéo được anh ta lên bờ biển.
Rin nhanh chóng lấy lại sức rồi thực hiện kiểm tra ban đầu cho anh ta. Anh ta còn thở nhưng nhịp tim khá yếu, sinh khí trong máu giảm dần. Rin lẩm nhẩm mấy câu chú gì đó, một tia nắng ma thuật xuyên qua tầng mây chiếu thẳng chỗ anh ta. Trong tia nắng là một nguồn ma lực được Rin tạo từ không khí sạch ở tầng mây cao truyền đến, tuyến đường tia nắng đi qua các dòng sinh khí sạch truyền vào người anh ta.
Quan sát anh ta, Rin nhận ra trên cổ tay anh ta có một ký hiệu lạ, không phải ấn chú Ngũ Hành cô từng đọc trong sách ở giáo thất. Hình này có đường nét sắc cạnh nhưng không hoàn toàn giống những hình trong sách mà Rin được học trước đây.
“Tỉnh lại nhanh đi tôi cứu động vật biển chứ chưa từng cứu người” cô lẩm bẩm, vừa vỗ nhẹ vào má anh ta.
“Tôi còn chưa hỏi anh từ đâu tới nữa.”
Một con sóng khác đưa vào bờ thêm một vật nữa. Một cái rương gỗ sẫm màu, cạnh viền kim loại đen, khoá chặt bằng một cái khoá hình tròn có hoạ tiết rồng thân dài 4 chân ngắn như một con rắn mọc ra 4 cái chân
Nó va vào đá rồi lật nghiêng.
Rin nhìn từ người đàn ông sang cái rương.
Bản năng tò mò khiến cô kéo luôn cái rương lại gần, làm ra sợi xích bằng phép cố định nó khỏi bị cuốn đi lần nữa.
Việc đưa anh ta về làng để điều trị mới thực sự là thử thách.
Cô thử kéo bằng tay rồi cũng vô ích. Cô thử tạo kết giới nâng đỡ, nhưng trọng lượng cơ thể anh ta quá lớn so với mức ma lực cô. Cô chạy đi tìm cái tàu dừa to thật to, cho anh ta nằm lên nhờ sức kéo ma thuật và độ bền của sóng dừa mà kéo, rồi đẩy từng đoạn một.
Mỗi bước tiến là một lần cô phải dừng lại thở.
Giữa đường rừng, cô ngã xuống một lần vì mất tập trung. Đầu anh ta suýt đập vào gốc cây, may mà bãi cát mềm chứ cái đà này về đến nơi chắc anh ta vỡ đầu chết chứ không phải đuối chết.
“Tôi không biết anh ăn gì mà nặng thế,” Rin nói, cô cố giữ giọng bình tĩnh dù thở không ra hơi.
“Nếu anh tỉnh lại, làm ơn tự đi bộ phần còn lại hộ tôi cái.”
Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây cao.
Nhưng lúc này, cô đang một mình. Thế rồi từ trong bụi cây lao ra một bóng người cao hơn cô cái đầu, cú va chạm mạnh làm Rin lảo đảo ngã nhào, người kia hốt hoảng chạy đến đỡ lấy.
“A…cậu sao không ? Xin lỗi mình đang vội chạy tìm đồ bị lạc.”
“Romeo…đúng lúc quá…phụ mình một tay đi.” Nói đoạn cô chỉ tay về phía chàng trai kia.
“Ơ ai đây…”- Romeo kéo hai bên tay áo rồi ngồi xổm xuống bên cạnh anh chàng kia, tay choàng qua vai rồi đỡ anh ta, sức của Romeo phải nói là khác xa với Rin. Trên đường đi Rin thuật lại sự việc đã cứu anh ta ra sau cho Romeo nghe.
Khi cả hai nhìn thấy mái nhà đầu tiên của làng, cô hét lên gọi người lớn, giọng cô lúc này trở nên khản đặc:
“Mọi người ơi, giúp tụi con một tay!”
Người dân chạy ra. Họ nhìn cô, rồi nhìn người đàn ông lạ.
“Con nhặt được anh ta ngoài biển,” cô nói giữa những nhịp thở gấp. “Và cả cái rương kia nữa.”
Một bác ngư dân tiến lại gần, nhíu mày.
“Con bé này,” bác lẩm bẩm, “ra biển cứu rùa rồi mang về thêm người lạ.”
Cô muốn cười, nhưng không còn sức.
Khi người dân khiêng anh ta vào nhà thầy Jorden gần đó, Rin ngoái nhìn cái rương đặt bên thềm. Khoá của nó không có khe tra chìa, chỉ có một vòng tròn kim loại với ký hiệu giống hệt dấu ấn trên cổ tay người đàn ông. Cô chạm tay vào bề mặt của cái khoá. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống tủy rõ mồn một.
Cũng đã ba ngày trôi qua, từ hôm sóng biển ném chàng trai lạ mặt dạt vào bãi biển Nam Hải, hiện tại anh ta được chăm sóc tại Y viện, một nơi điều trị bệnh của người dân trên đảo. Cái rương gỗ đen sì khắc đầy phù chú kỳ quái kìa thì để ở Rin, ban đầu dự định sẽ đem đến Trung Tâm MCC để những đi nữa đường, mấy người khinh nó thấy nó tự nhiên nặng đến mức không còn nâng lên nổi dù là khoảng cách một lóng ngón tay.
Y Viện là ngôi nhà được làm bằng gạch nung, nằm sâu bên trong làng, nơi Y sư và Hộ sư chăm sóc những người bị thương nặng hoặc cần tịnh dưỡng và theo dõi thêm tình trạng bệnh.
Vì tính cách trách nhiệm của người làm cứu hộ nên cũng không thể bỏ mặc anh ta trên đảo. Hôm nay, lòng hiếu khách của người đảo kéo Rin đến Y viện thăm anh ta. Tay đem theo ít thức ăn phòng hờ hắn tỉnh thì cũng có cái gì đó lót dạ, đồ ăn ở Y viện thì thôi không bình luận gì thêm. Có một lần cô bệnh nghỉ lại Y viện, đang mệt mỏi, ăn xong một muỗng thức ăn cũng phải ngồi dậy dọn đồ về trong ngày. Rin nghĩ bụng:
Nếu hắn tỉnh, chắc cũng cho hắn ăn được một ít chứ truyền chất lâu ngày cũng không nên lắm. Chứ ăn đồ ở đó coi bộ lành ít dữ nhiều…
Mấy cô hàng xóm thấy Rin bưng giỏ đi ngang, mấy bà cô lại xì xào:
“Con bé Rin này tốt bụng ghê, người lạ mà chăm nom tận tình thế kia. Hắn mà tỉnh nhớ bắt trả công chăm nôm nha”
Rin bối rối xua tay:
“Ây…con tiện tay nấu rồi đi thăm thôi chứ quen biết gì đâu mà…”
Đường đến đó cũng gần, tầm mười phút đi bộ là tới nơi. Y viện hôm nay yên ắng lạ thường. Không gian nhỏ hẹp, mùi thuốc nam thoang thoảng hoà quyện với hơi muối biển. Chàng trai nằm trên giường tre giữa nhà, khuôn mặt anh ta sắc sảo, mái tóc đen dài rối bù nay đã được chải gọn gàng. Đôi lông mày rậm, sống mũi cao, môi mỏng khẽ mím lại. Da anh ta tái nhợt, nhưng vẫn toát lên vẻ kiên nghị của một chiến binh lỗi lạc vì lí do nào đó mà trôi dạt đến đây.
Rin đặt giỏ xuống, múc chén canh nóng hổi đặt bên giường, định khẽ gọi một tiếng xem hắn có tỉnh không. Bỗng nhiên, không khí xung quanh tối sầm lại. Ánh sáng ban ngày bị nuốt chửng như có bàn tay vô hình kéo rèm đen xuống. Gió biển vốn mát lạnh giờ trở nên nặng nề, lạnh buốt tận xương.
“Ơ…chuyển mưa nhanh vậy?” Rin thầm nghĩ rồi cô đặt chén canh xuống bàn. Đang dự định ra kéo cửa sổ thì…
Cô nghe thấy tiếng gì đó lạ lùng vang lên từ giường. Chàng trai mở mắt. Đôi đồng tử ban đầu còn nhắm nghiền, nhưng chỉ trong chớp mắt, đôi mắt hắn mở to, đồng tử giãn to đột ngột, rồi chúng co lại thành hai khe hẹp trông như mắt mèo. Anh ta vụt ngồi dậy, bàn tay siết chặt cổ tay Rin mạnh đến mức cô ấy nhăn mặt.
“.………………………..” Giọng hắn khàn khàn, khô khốc, mỗi âm tiết như gió lạnh từ hang rồng phương Bắc thổi ra. Rin nghe mà ngẩn ngơ, thứ ngôn ngữ lạ lẫm, hoàn toàn xa lạ với ngôn ngữ của sống trên đảo, thậm chí cũng khác xa với tiếng của mấy tay lái buông đến đảo.
Rin cố giật tay ra: “Thả ra! Tôi không hiểu anh nói gì đâu!”
Nhưng có lẽ quá muộn, cơ thể anh ta bắt đầu biến đổi. Da thịt từ từ hoá đen như thể màn đêm đang bao bọc lấy anh ta, chúng lan nhanh như lửa cháy trên giấy. Đôi mắt hắn méo mó, hai con ngươi tan biến, chỉ còn lại hai đồng trắng đục, vô hồn, lạnh lẽo như mắt quái vật dưới đáy vực sâu được sách vẽ lại. Hai cánh tay gân guốc co giật, ngón tay kéo dài ra rồi chúng hoà làm một, hoá thành lưỡi kiếm đen nhọn hoắt, lấp lánh ánh sáng ma quái, sắc bén như được rèn từ bóng tối ngàn năm.
“Á…!” Rin hoảng hốt, tim đập thình thịch như trống trận.
Anh ta gầm lên một tiếng man rợ, hung bạo hơn hẳn, đôi mắt trắng trợn trừng đầy sát khí. Một thanh kiếm tay vung ngang, mang theo luồng khí đen kịt cắt qua không khí, nhắm thẳng vào cổ cô.
Rin né người sang bên. Nhưng lưỡi kiếm đen vẫn liếm qua cánh tay trái, rạch một vết dài nhưng may là khá nông. Máu tươi chảy ra, nóng hổi, đau rát như bị lửa ma thiêu đốt.
“Đau quá… anh ta bị làm sao vậy trời” Rin cắn răng nghĩ, cố kìm nén cơn choáng váng.
Không chần chừ, cô vung tay phải, đọc khẽ chú ngữ:
“Sea Spirit Bubble... Ensnare them”
CÒN TIẾP