Chương 10. Em vẫn chưa thôi hối hận chị à.
Sau chuỗi ngày mưa dầm dề không dứt, thời tiết cứ thế chuyển dần sang chớm thu, kéo theo làn sương mờ mịt giăng kín lối đi vào mỗi buổi sớm. Lúc Hoàng Phi bước vào lớp, hơi lạnh se se của sương sớm vẫn còn vương nhẹ trên vai áo hắn. Hành lang vắng lặng, không gian bên trong cũng chưa một tiếng động. Vừa bước qua cửa đã bắt gặp bóng dáng ai kia đang gục đầu ngủ quên trên bàn, hắn bất giác ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường phía cuối phòng. Hôm nay hắn đã cố ý đến sớm, nào ngờ vẫn có người còn đến sớm hơn. Nhìn dáng vẻ này, có lẽ là do thức đêm ôn bài quá mệt nên đã thiếp đi từ lúc nào không hay.
Châu Thanh úp mặt vào cánh tay, vài lọn tóc mềm rũ trước trán khẽ lay động theo gió. Ánh mắt Hoàng Phi lướt qua bờ vai cậu đang phập phồng theo từng nhịp thở rồi dừng lại nơi xấp tài liệu ngổn ngang bên cạnh. Ống tay áo của Châu Thanh hơi kéo lên, để lộ cổ tay mảnh khảnh cùng những ngón tay co lại theo bản năng, trên mu bàn tay cậu vẫn còn mờ mờ một vết sẹo nhạt. Tập giấy nháp dày cộp kín đặc chữ cho thấy cậu đã vắt kiệt sức mình từ lúc trời còn chưa sáng.
Hắn tự hỏi liệu có phải cậu nghĩ mình là siêu nhân hay không.
Đã mệt mỏi đến nhường này rồi, tại sao vẫn cứ phải lao mình đi làm thêm? Đã vậy còn nhất quyết muốn quay về cái nơi đầy rẫy rắc rối ấy? Do cậu thực sự không biết tự xót thương lấy bản thân, hay vì bài học trong quá khứ vẫn chưa đủ để cậu thấy đau?
Trong giấc ngủ nông, Châu Thanh lờ mờ nhận thấy có ai đó đang đứng trước bàn mình. Có lẽ nhận ra nhịp thở của cậu có chút nặng nề, người nọ chần chừ giây lát, rồi khẽ áp mu bàn tay lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ. Đầu ngón tay đối phương mang theo hơi lạnh, như thể đã đứng hứng gió ngoài trời rất lâu trước khi bước vào. Vì thực sự đã quá kiệt sức, mí mắt cậu nặng trĩu không cách nào nhấc nổi, chỉ biết theo bản năng vùi đầu sâu hơn vào khuỷu tay để né tránh cái lạnh đột ngột ấy.
Mãi đến khi tiếng bàn ghế xê dịch cùng tiếng cười nói xôn xao của bạn học tràn vào từ phía hành lang mỗi lúc một lớn, Châu Thanh mới nặng nề thoát khỏi cơn mộng mị. Ngước nhìn đồng hồ, cậu hơi sửng sốt khi nhận ra mình đã ngủ li bì gần một tiếng đồng hồ. Không biết là ai đã đóng hết khung cửa sổ cạnh chỗ cậu, ngay cả tấm rèm xanh cũng bị kéo kín mít không một kẽ hở, chẳng để lọt vào một tia nắng nào. Cậu định lên tiếng hỏi Du Phương, nhưng vừa quay sang đã thấy cô bạn đứng phắt dậy kéo phăng tấm rèm ra, vừa làm vừa ôm đống sách lầu bầu: “Sao lớp tối om thế này? Không ai thèm mở đèn, mở cửa gì hết hả?”, thế là những lời định hỏi liền bị nuốt ngược vào trong.
Từng tốp học sinh lục tục kéo vào lớp, rõ ràng tất cả đều mới tới. Châu Thanh vô thức đưa tay lên chạm trán, thầm nghĩ chắc do mình quá mệt mỏi nên mới nằm mơ linh tinh. Cậu cúi đầu xuống, phát hiện vở bài tập của mình đã bị Hoài Phong lấy mất từ lúc nào, cậu ta đang cắm đầu chép hùng hục.
Thấy Châu Thanh cựa mình ngồi dậy, Hoài Phong lập tức chột dạ, cười giả lả giải thích:
“Thấy anh ngủ ngon quá nên em không nỡ gọi dậy. Mà tập bài tập cứ để mở sẵn ra đó nên cho em mượn tạm.”
Châu Thanh cũng không giận, đưa tay mò chiếc kính trên bàn đeo lên rồi nghiêng đầu liếc nhìn cậu ta:
“Cậu chép như vậy có hiểu được không?”
Hoài Phong vẫn cắm cúi chép lia lịa, mồm liến thoắng:
“Tầm này hiểu hay không quan trọng lắm ư? Anh có tin không, tí nữa kiểm tra một tiết, cô Tâm mà nổi hứng lên thu vở bài tập về nhà kiểm tra, thiếu bài nào em chỉ có nước nhai cả cuốn.”
Cô Tâm dạy Toán khối Mười một vốn nổi tiếng khắp trường với đặc sản thu vở bài tập đột xuất ngay trước giờ kiểm tra một tiết. Hoài Phong từng đen đủi trúng đạn một lần, dạo đó cậu ta làm thiếu mất vài bài, kết quả bị phạt viết lại ba cách giải cho mỗi bài thiếu, mà mỗi cách còn phải chép đi chép lại hai mươi lần. Nghĩ lại đã thấy rợn sống lưng.
“Nhưng cậu không nên đối phó kiểu này.” Châu Thanh nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc. “Bài tập về nhà là để rèn luyện lại kiến thức. Không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi tôi, chứ muốn nâng điểm thật sự thì phải bỏ cái thói chép bài này đi. Gặp bài khó cứ mạnh dạn hỏi cô, cô cũng sẽ không trách cậu.”
Ngòi bút trên tay Hoài Phong đột ngột khựng lại:
“Anh…”
“Sao?” Châu Thanh nhìn sang.
Hoài Phong nghẹn nửa ngày mới phun ra được một câu:
“Anh nghiêm túc thế này làm em hổ thẹn vãi.”
Châu Thanh đẩy nhẹ gọng kính, bình thản nhắc lại:
“Chẳng phải chính cậu là người nói muốn tôi giúp đỡ học tập sao?”
Hoài Phong ngớ người:
“...” Hình như đúng là có chuyện này thật.
Hôm đổi chỗ cho Hoàng Phi, thấy Châu Thanh cứ im thin thít, Hoài Phong còn tưởng kèo này thế là bể rồi. Lại thêm ông thần Hoàng Phi mở miệng dọa bớt mồm bớt miệng lại, cậu ta càng chẳng dám ho he thêm câu nào. Ai mà ngờ được Châu Thanh không những để tâm đến lời cậu ta nói, mà bây giờ còn chủ động nhắc lại. Cậu chàng lập tức chộp lấy tay Châu Thanh, mắt long lanh cảm động:
“Anh đồng ý cứu vớt tương lai của em thật hả?”
Châu Thanh gật đầu.
“Nhưng nói trước, tôi học cũng bình thường thôi, không giỏi như cậu nghĩ đâu. Điều quan trọng nhất vẫn là cậu phải tự giác. Bắt đầu từ việc không được bỏ bê bài tập về nhà.”
Lời này cậu nói rất thật lòng.
Dù nghỉ học một năm nhưng thời gian qua cậu bù đắp rất chăm chỉ, chỉ là để lấy lại phong độ như trước thì không thể một sớm một chiều. Dẫu vậy, so với mặt bằng chung hiện tại, nền tảng của cậu vẫn được xem là khá vững chắc. Châu Thanh vốn không thích kiểu người lười biếng, làm việc qua loa đại khái, nhưng cứ đứng trước những ai thực sự muốn cố gắng, cậu lại luôn mềm lòng thêm vài phần.
“Ngày thường việc riêng của tôi cũng nhiều nên không thể lúc nào cũng ở bên đốc thúc cậu được...”
“Anh chịu kéo em lên là tốt lắm rồi! Em đâu dám chiếm dụng thời gian riêng tư của anh, lúc nào anh rảnh rỗi thì chỉ bài cho thằng em này một tí là được.” Hoài Phong cười phớ lớ.
“Cậu cũng không cần gọi tôi là anh.”
Châu Thanh luôn cảm thấy có chút gượng gạo với cách xưng hô ấy, nhưng Hoài Phong lại tỏ ra vô cùng kiên quyết:
“Không được đâu nhé. Gặp người lớn tuổi hơn mà không lễ phép là người ta chửi con nhà không có giáo dục đấy nhé.”
“...” Châu Thanh không cãi nổi, cậu nhất thời cứng họng, cuối cùng chặc lưỡi. “Tuỳ cậu vậy.”
Đúng lúc ấy, Hoàng Phi từ bên ngoài leo qua cửa sổ nhảy vào lớp, vừa hay bắt trọn ngay khung cảnh “ấm áp tình thân” này. Hắn liếc nhìn Hoài Phong, nhếch mép cười khẩy một tiếng. Cái thằng ranh con mở miệng ra là gọi hắn bằng cái biệt danh “Phi chó” kia, sao nó không đem cái lý thuyết kính già yêu trẻ đó áp dụng cho hắn luôn đi?
Song, ánh mắt hắn cũng không dừng lại ở hàng ghế cuối quá lâu. Hoàng Phi thong thả kéo ghế ngồi xuống chỗ của mình.
Khả Nhi đang khe khẽ nhẩm thuộc lòng mấy bài thơ bỗng bị luồng khí lạnh vô hình toát ra từ người hắn làm giật mình thon thót. Nhỏ cũng không giải thích rõ được vì sao mình lại sợ Hoàng Phi đến thế, dù bình thường hắn chưa từng làm gì quá đáng hay gây ảnh hưởng đến nhỏ, nhưng cứ đối diện với bầu không khí ngột ngạt này là nhỏ lại chịu không nổi. Cuối cùng, Khả Nhi bèn ôm vội cuốn sách bài tập, co giò chạy qua ngồi chung bàn với mấy bạn nữ khác phía trên.
“Bị cái gì vậy má?” Trúc Ly đang trải sẵn giấy kiểm tra ra bàn, thấy Khả Nhi hớt hải chạy qua thì hỏi.
“Hôm nay trông mặt Anh Phi thấy ghê quá, tôi sợ.” Khả Nhi lí nhí.
Trúc Ly ngoái đầu nhìn xuống, kẻ được kể là hung dữ kia tỏ ra chẳng mấy để tâm. Hắn kéo rèm “roẹt” một cái che bớt tầm nhìn để giám thị đi ngang không thấy, xong xuôi mới thong thả lôi chiếc điện thoại từ trong túi áo đồng phục ra, nhét gọn vào ngăn bàn rồi ngả người ra sau ghế, ngón tay bắt đầu gõ tin nhắn lia lịa. Cô xoa đầu Khả Nhi trấn an:
“Sợ gì chứ? Anh Phi có bao giờ bắt nạt con gái đâu. Bà thấy lão ấy to tiếng với nữ sinh bao giờ chưa?”
“Biết là thế, nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến việc trông lão ấy đáng sợ cả.”
“...”
Ok fine.
Nói cho cùng thì cũng không thể trách Khả Nhi nhát gan được. Hoàng Phi tuy không phải kiểu người hay trưng ra bộ mặt khó chịu nhưng chỉ cần thông qua một động tác nhỏ hay một cử chỉ, những người xung quanh sẽ tự khắc biết lúc nào hắn đang vui để có thể bắt chuyện, và lúc nào thì tốt nhất nên né càng xa càng tốt.
Điển hình như lúc này, nhìn cái dáng vẻ tập trung bấm điện thoại kia là đủ biết hắn đang bật chế độ “cấm làm phiền”.
Trúc Ly từng tận mắt chứng kiến Hoàng Phi nổi điên hồi đầu năm lớp Mười. Cho đến tận bây giờ, cũng không ai biết rõ tên gan to bằng trời nào đã lỡ chạm đúng vảy ngược của hắn, chỉ nhớ hôm đó hắn dẫn theo hai ba người bạn thân xông thẳng sang lớp bên cạnh gây náo loạn một trận, suýt chút nữa là thành một vụ hỗn chiến tập thể. Đám bên kia bị dọa cho sợ mất mật, từ đó về sau cứ thấy bóng dáng bọn hắn từ xa là lập tức chủ động đi đường vòng. Có người đầu tiên tiên phong thì lập tức có người thứ hai, thứ ba nối gót. Chẳng bao lâu sau, cánh cửa lớp đã bị lũ cáo già tiện tay khép lại. Ngay sau đó, mười mấy cái đầu đồng loạt chui tọt xuống dưới ngăn bàn, lôi điện thoại ra và bắt đầu bấm lia lịa.
Dưới ánh mắt hiền hòa của Châu Thanh, Hoài Phong đành nghẹn ngào nhắn tin tạm biệt trận game đã hẹn trước với đồng bọn. Cậu chàng ngoan ngoãn cúi đầu, cắm cúi tự giải nốt mấy bài tập còn lại mà chưa kịp chép xong.
Còn khoảng mười phút nữa là tiếng trống vào tiết sẽ vang lên. Thế nhưng, cuộc trò chuyện trên màn hình điện thoại của Hoàng Phi xem chừng vẫn chưa có dấu hiệu đi đến hồi kết.
[Hà Trúc: Bình thường em có vòng vo như này đâu nhỉ? Chị nói rồi, chuyện giữa chị và em không cần phải câu nệ. Em đã dám đứng ra bảo đảm thì cứ dẫn người ta thẳng qua đây là được, mắc gì cứ phải lén lút đi đường vòng?
[Phi: Càng dễ dàng cậu ấy càng đề phòng. Chị cứ theo quy trình tuyển dụng bình thường mà làm.]
[Hà Trúc: Em không sợ làm nghiêm túc quá thì cậu ta bị nhân sự bên chị đánh trượt à?]
Một bong bóng chat nữa lại nảy lên ngay sau đó:
[Hà Trúc: Chị nghe anh Quang kể, anh ấy thích thằng nhóc này lắm. Hôm trước còn suýt nhận người ta vào Vọng Tưởng, cuối cùng lại bị em cản đường hả?]
Hoàng Phi gõ vài chữ rồi lại xoá, ngón tay chần chừ mãi trên bàn phím. Cuối cùng, hắn chỉ gửi đi một dòng ngắn ngủn:
[Phi: Vọng Tưởng không được.]
[Hà Trúc: Sao thế? Bên anh Quang đãi ngộ đâu có thấp hơn chỗ chị.]
Hoàng Phi lặp lại một lần nữa:
[Phi: Nếu chỗ chị không hợp, em sẽ tìm nơi khác cho cậu ấy. Nhưng Vọng Tưởng thì tuyệt đối không được.]
[Phi: Hơn nữa, em không nghĩ chị sẽ từ chối Châu Thanh đâu. Cậu ấy rất được việc.]
Đối phương im lặng mất một phút, sau đó một đoạn tin nhắn dài dằng dặc được gửi đến:
[Hà Trúc: Em tin tưởng người ta đến mức này thì chắc chắn hai đứa phải thân nhau lắm. Nếu em không nói, chị cũng chẳng biết em có người bạn như vậy đấy Phi. Quan hệ tốt thế sao không trực tiếp giới thiệu cho nhanh? Lại còn bày đặt bắt người ta tự lực cánh sinh? Em không dắt mối thì sao cậu ấy biết chỗ chị đang cần người mà tự tìm đến được?]
Hoàng Phi thở dài, gõ chậm rãi từng chữ.
[Phi: Vấn đề là, hiện giờ Châu Thanh không thích em.]
[Hà Trúc: ?]
[Phi: Cậu ấy tốt với tất cả mọi người, trừ em ra.]
Giúp Lưu Ly sửa xe này, kiên nhẫn kèm Hoài Phong làm bài này. Còn với hắn…
Hoàng Phi liếc nhìn về phía hàng ghế sau, rồi lại cúi đầu tiếp tục gõ:
[Phi: Đến việc ngồi cạnh em cậu ấy còn không chịu. Mới ngày thứ hai đi học đã xin thầy đổi chỗ rồi. Chị nghĩ cậu ấy thèm đếm xỉa đến em chắc?]
[Phi: Nói chung là em tự có cách để cậu ấy tự tìm đến chị.]
Nhắc đến chuyện đổi chỗ, trong đầu Hoàng Phi lập tức hiện lên khung cảnh sáng hôm đó ở phòng giáo viên. Vừa bước chân đến trường, hắn đã bị thầy Tùng gọi lại, lôi tuột vào phòng rồi mắng cho vuốt mặt không kịp:
“Nếu anh không tỏ thái độ thì sao người ta phải chủ động xin đổi chỗ? Có phải anh lại làm ra cái vẻ không hoan nghênh người ta đúng không? Tôi tưởng anh lớn rồi biết suy nghĩ, ai ngờ tôi vừa vắng mặt một cái là anh lại dọa người ta chạy mất dép!”
Ban đầu, Hoàng Phi thấy oan ức thấu trời, định gân cổ lên cãi lý như mọi lần. Nhưng khi nghe thầy nói là do Châu Thanh chủ động đề nghị đổi chỗ, những lời hắn định nói bỗng kẹt ngang cổ họng. Hắn không phản bác cũng chẳng đùa cợt giống mọi lần, thay vào đó là gật đầu nhận lỗi luôn.
Người ta đã đích thân lên tận phòng giáo viên xin đổi chỗ để tránh mặt hắn, hắn còn biết nói gì nữa đây?
Kết luận khi ấy của hắn rất rõ ràng, Châu Thanh có vẻ không muốn dính líu gì đến hắn. Ngoài khoảng cách một năm không gặp, có lẽ nguyên do chính là vì cậu đã thấy hắn sa đà trở lại con người kiêu ngạo, tùy hứng, đầy tật xấu mà cậu vốn chán ghét ngay từ đầu. Châu Thanh từ trước đến nay chưa bao giờ muốn làm bạn với nhóm người như hắn.
Hôm đó hắn chỉ nói với thầy Tùng một câu:
“Vậy em chuyển đi là được, thầy cứ để cậu ấy ngồi yên ở đấy.”
Cuối cùng thầy Tùng đồng ý đổi bạn cùng bàn mới cho Châu Thanh thay vì chuyển cậu sang tổ khác. Đó cũng là đề xuất của Hoàng Phi. Hơn ai hết, hắn hiểu rõ những bất tiện từ khiếm khuyết trên cơ thể của cậu. Với Châu Thanh, chỗ ngồi lý tưởng là góc lớp, dựa tường, gần cửa sổ, có thể nhìn thấy bầu trời bên ngoài. Chỗ đó đem lại cho cậu cảm thấy an toàn, không bị xáo trộn bởi những tiếng ồn ào xung quanh.
Chỉ cần cậu thấy thoải mái là được.
Nếu sự hiện diện của hắn khiến cậu không tự nhiên, vậy thì hắn lùi lại một bước cũng chẳng sao.
[Hà Trúc: Vậy mà em vẫn muốn giúp đỡ người ta?]
Tùng! Tùng! Tùng!
Tiếng trống vào lớp vang lên. Cả phòng học lập tức nháo nhào, đứa nào đứa nấy cuống quýt giấu nhẹm điện thoại vào ngăn bàn, lật vội sách vở ra vờ như mình đang chăm ngoan lắm. Hoàng Phi nhìn dãy bàn phía trước, ánh mắt vô thức đuổi theo những động tác vội vàng của đám bạn cùng lớp. Lòng dạ phức tạp, hắn nhắn vội một tin cuối cùng trước khi tắt màn hình.
[Phi: Biết làm sao được, cho đến bây giờ em vẫn chưa thôi hối hận chị à.]