Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
BL - Rêu Phong

Chương 9. Hóa ra, đến cả một con mèo hoang cũng chẳng muốn gần mình. 

Hôm nay trong tủ lạnh chỉ còn vài quả trứng nằm cạnh ít hành lá, nên bữa cơm của hai bố con ngoài đậu phụ và canh rau cũng chỉ có thêm món trứng chiên đơn giản. Lão Thuận tiếp tục bỏ bữa, vừa chửi rủa vừa đập phá bàn ăn. Có điều, lần này chẳng có thêm thiệt hại nào phát sinh, bởi Châu Thanh đã chủ động đổi hết bát đĩa trong nhà sang đồ inox. Cậu coi lão như không khí, bình thản ăn nốt phần cơm của mình rồi lẳng lặng lên phòng học, bỏ mặc gã đàn ông cùng cơn thịnh nộ nực mùi men rượu ở lại phía sau. Dù lão có ăn hay không, đến cuối ngày người đứng ra thu dọn bãi chiến trường tanh bành ấy vẫn chỉ có mình cậu.

Cứ như vậy trôi qua chừng một tuần lễ không mấy vui vẻ, hai bố con, một người lo phá của, một người lo dọn dẹp, phối hợp ăn ý đến mức căn phòng khách chẳng mấy chốc đã trống huếch trống hoác. Giờ đây, ngoài bộ bàn ghế và cái tủ lạnh quá khổ so với sức vóc tàn phế của lão Thuận, chỉ còn lại chiếc ti vi là được yên ổn, không phải vì gã biết xót tiền mà đây là vật duy nhất gã không nỡ đập vì còn tiếc mấy trận bóng đá.

Châu Thanh đối diện với chuyện này hết sức thản nhiên. Đồ đạc hỏng thì mua lại được. Sự tử tế có thể giữ vững, nhưng tuyệt đối không được phung phí cho kẻ không xứng đáng. Với loại người như lão Thuận, cậu chọn cách không can thiệp nhưng cũng quyết không thỏa hiệp. Ở cái xóm Mười này, vốn dĩ chẳng ai coi họ là hàng xóm đúng nghĩa để mà lui tới. Căn nhà này không cần trang hoàng, miễn có chỗ che mưa che nắng qua ngày là đủ. Chỉ còn hơn một năm nữa là cậu có thể rời khỏi nơi này. Nghĩ vậy, Châu Thanh càng không cho phép mình lơ là trong khoảng thời gian trước tốt nghiệp. Cậu dồn toàn bộ tâm trí vào việc học và gom góp tiền bạc, gắng không để bất cứ tác nhân nào làm lệch hướng đi của mình.

Cậu vẫn giữ thói quen ghé qua quán Vọng Tưởng vào mỗi buổi chiều tan học, mục đích duy nhất là tìm gặp Phúc Quang, nhưng lần nào cũng ra về tay trắng. Chị lễ tân vẫn đón tiếp cậu bằng nụ cười thân thiện quen thuộc nhưng câu từ chối đưa ra thì lần nào cũng lạnh lùng, rập khuôn như văn mẫu:

“Vọng Tưởng dạo này mở rộng quy mô nên bên an ninh soi kỹ lắm em ạ. Năm ngoái quán bị kiểm tra rồi phạt tiền, suýt nữa thì bị tước giấy phép kinh doanh, chạy vạy mãi mới êm xuôi. Bây giờ quy định nghiêm ngặt rồi, tuyệt đối không nhận nhân sự dưới mười tám tuổi đâu.”

“Anh Quang dạo này có tới không ạ?” Châu Thanh kiên nhẫn hỏi.

“Dạo này anh chủ bận việc riêng nên ít qua đây. Khi nào anh ấy đến, chị sẽ chuyển lời hỏi thăm giúp em.”

“Cảm ơn chị.”

Châu Thanh lại một lần nữa ra về tay không. Người cậu muốn gặp vẫn bặt vô âm tín.

Khi bóng lưng của người thiếu niên vừa khuất sau cánh cửa kính, bầu không khí trong quầy lễ tân lập tức thay đổi. Cậu nhân viên phục vụ nãy giờ vừa lau sàn vừa dỏng tai nghe ngóng liền hấp tấp chạy lại:

“Năm ngoái quán mình bị kiểm tra thật hả chị? Sao em làm ở đây chưa từng nghe ai kể vậy?”

Chị lễ tân nhìn quanh rồi khẽ chép miệng:

“Tất nhiên là không rồi. Ở cái khu khỉ ho cò gáy này ai rảnh mà đến kiểm tra. Nhóc con à, làm cả tuần rồi mà em vẫn chưa hiểu sao? Anh chủ không muốn nhận cậu thiếu niên đó vào làm thôi.”

Cậu nhóc “à” lên một tiếng, gãi đầu khó hiểu: 

“Sao lại không nhận vậy chị? Dạo này quán thiếu người lắm mà?”

Lễ tân thở dài, vừa sắp xếp lại sổ sách vừa đáp: 

“Em hỏi chị thì chị biết hỏi ai? Chị chỉ làm theo lệnh thôi. Anh Lâm dặn kỹ rồi, ai xin việc cũng có thể xem xét, nhưng riêng cậu nhóc kia bước vào thì từ chối thẳng thừng, không cần hỏi nhiều.”

“Chẳng lẽ cậu ta gây thù chuốc oán gì với anh chủ nhà mình?” Cậu nhóc đoán già đoán non. “Em trông cậu ấy hiền lành, ngoan ngoãn thế cơ mà?”

“Cũng chẳng phải thù oán gì, mà quan hệ có vẻ còn khá tốt nữa.” Cô gái hạ giọng. “Anh chủ còn dặn thêm, ngoài việc không được để cậu bé đó làm việc ở đây, còn lại nếu có nhu cầu gì về ăn uống hay tiền bạc đều không thành vấn đề. Kết quả là thằng bé ngoài hỏi anh Quang có tới không thì chẳng đòi hỏi gì hết.”

“Kỳ lạ thật đấy…” Cậu nhân viên lẩm bẩm.

“Đúng là chẳng biết đường nào mà lần.”

Giữa lúc hai người còn đang hoang mang, một gã phục vụ đang dọn bàn gần đó bỗng buông lời chế nhạo:

“Có gì đâu mà khó hiểu.” Gã thanh niên đầu đinh nhếch môi, vứt cái khăn lau xuống mặt bàn “bốp” một tiếng rồi thong thả bước lại gần. “Trông cái mặt thì ngoan hiền thật đấy, nhưng nhân cách bên trong thối nát từ lâu rồi. Nhận nó vào quán khác gì ôm bom nổ chậm, sơ sẩy một cái là tanh bành cả đám, ai mà dám dây vào.”

“Em nói thế là sao? Chị thấy thằng bé đó cư xử lễ phép, rất ngoan ngoãn đấy chứ?” Lễ tân cau mày, không hài lòng với giọng điệu gay gắt của gã.

Gã đầu đinh cười khẩy, ánh mắt lạnh nhạt quét ra phía cửa: 

“Mọi người quên vụ ầm ĩ một năm trước rồi à? Cái vụ thằng con ruột cầm gậy đánh gãy chân bố đẻ, lên cả báo mạng rồi bị tống vào trại giáo dưỡng ấy.”

Cả hai người nghe xong lập tức sững sờ. Vụ án năm đó từng gây xôn xao dư luận một thời gian dài. Tuy nhiên, do Luật Bảo vệ trẻ vị thành niên nên danh tính và hình ảnh của người liên quan đều bị làm mờ. Ngoại trừ những người sống ngay sát vách, đa số người ngoài chỉ biết đến câu chuyện qua những dòng tin tức lạnh sống lưng trên mặt báo.

“Ý em là... chính là thằng nhỏ đó?” Lễ tân rùng mình.

“Chị không tin thì cứ lên mạng mà lục lại, bài viết chắc vẫn còn đấy.” Gã đầu đinh nhún vai, gương mặt lộ rõ vẻ khinh miệt. “Trước kia nó có quen biết với anh chủ, giờ ra trại rồi muốn quay lại dựa hơi kiếm miếng ăn. Nhưng gây ra cái loại chuyện động trời, trái luân thường đạo lý như thế, anh chủ nhà mình dù có nể tình cũ đến mấy cũng làm sao dám chứa chấp.”

Gã dừng lại một chút, chốt hạ bằng một câu xanh rờn: 

“Chị cứ ngẫm mà xem, nếu quan hệ tốt đẹp như chị nghĩ thì cả tuần nay nghe tin nó đến, anh chủ bận mấy cũng phải ra mặt một lần chứ? Đằng này đến cái mặt nó mà anh ấy còn chẳng buồn nhìn. Bảo chúng ta đối xử tốt, cho tiền, cho ăn… thực chất khác gì bố thí cho kẻ ăn mày đâu? Cốt là để nó tự thấy nhục nhã mà biết đường cút đi cho khuất mắt.”

Đúng lúc ấy, cửa kính nhẹ nhàng bị đẩy ra. 

“Em quên đồ.” Châu Thanh bước vào, lặng lẽ đi ngang ba người, lấy đi chiếc áo khoác vừa bỏ quên trên ghế.

Bốn bề sa vào một sự im lặng kỳ dị. Việc nói xấu người khác và bị nhân vật chính nghe thấy chắc chắn là một trải nghiệm không mấy vui vẻ.

“Em…” Lễ tân lúng túng gọi một tiếng, không biết cậu đã nghe được bao nhiêu.

Châu Thanh dừng lại ở ngưỡng cửa, khẽ nói trước khi bước ra ngoài: 

“Xin lỗi vì thời gian này đã làm phiền mọi người.”

Cánh cửa khép lại sau lưng cậu, vừa lúc Trường Lâm dựng xe đi tới. Châu Thanh chào gã, kèm theo một lời xin lỗi y hệt, vẻ mặt không lộ chút sắc thái biểu cảm nào rõ rệt. Trường Lâm nhìn theo cậu một lúc mới vào trong quán. Thấy ba nhân viên đứng như hóa đá, gã bán tín bán nghi hỏi:

“Vừa rồi có chuyện gì à?”

Cả ba không ai dám thuật lại cuộc trò chuyện vừa rồi, lễ tân buộc phải tránh nặng tìm nhẹ: 

“Cậu bé đó hôm nay lại đến tìm anh chủ như mọi khi, không gặp được nên về rồi ạ. Vừa nãy đi được một đoạn thì nhớ ra quên áo nên quay lại lấy thôi.”

Trường Lâm rút bao thuốc, gõ xuống mặt bàn, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng gương mặt.

“Bọn mày không nói cái gì đụng chạm đến nó đấy chứ?”

“Nói gì… là nói gì ạ?”

Nhìn biểu cảm chột dạ và bối rối của đám nhân viên, Trường Lâm đã đoán biết được ít nhiều. Lăn lộn bên ngoài lâu như vậy, gã thừa độ tinh đời để đọc vị người khác.

“Thằng nhóc đó tao lạ gì, nó không phải kiểu người làm đúng mà lại tự dưng đi xin lỗi.” Gã bật lửa. Ngọn lửa bùng lên, soi rõ gương mặt đang tối sầm. “Đi làm thì lo mà làm cho đàng hoàng, đừng để cái mồm đi chơi xa quá. Dạo này tao dễ tính với chúng mày quá rồi phải không? Ngay cả chuyện riêng của chủ mà cũng dám lôi ra thêu dệt, bàn tán?”

Ba người giật mình thon thót, vội vàng xin lỗi rối rít rồi tản ra. Nhìn họ hoảng hốt, Trường Lâm chỉ cần một ánh mắt là biết ai đó đã nói quá lời.

“Em làm ở đây cũng biết đãi ngộ của Vọng Tưởng thế nào rồi đấy. Thưởng lễ tết, bao ăn ở, phụ cấp chưa từng thiếu một đồng, thu nhập có khi còn tốt hơn một vài công việc văn phòng đấy nhỉ.” Gã nhìn thẳng vào chị lễ tân đang đứng đực ra. “Nhưng tôi và anh Quang không nuôi những kẻ rảnh rỗi thích đâm bị thóc chọc bị gạo.”

Trường Lâm gõ tay xuống bàn:

“Một là kể lại toàn bộ sự việc vừa nãy không sót một từ, hai là cả ba đứa dọn đồ rồi nghỉ việc ngay trong ngày hôm nay.”

Bị dọa cho khiếp vía, chị lễ tân biết không thể giấu được nữa, đành lí nhí khai ra từng chữ một, từ câu hỏi tò mò của cậu nhân viên lau sàn cho đến những lời lẽ cay độc của gã đầu đinh. Nghe xong, sắc mặt Trường Lâm sa sầm hẳn xuống. Gã ném mạnh hộp quẹt xuống bàn, nghiến răng chửi một tiếng: 

“Lũ ngu này!”

***

Ráng chiều đỏ quạch như máu bầm loang lổ khắp vòm trời. Khi Châu Thanh đạp xe đến đầu ngõ xóm Mười, trời đã chập choạng tối. Con đường độc đạo dẫn vào xóm vốn nát bươm, ổ gà ổ voi chi chít, nước đọng đen ngòm. Cậu đang cố lách qua một đoạn gồ ghề thì bánh xe bất ngờ nảy lên rồi phát ra tiếng “xì” dài. Tay lái chệch hẳn, lốp trước xẹp lép. Đúng là họa vô đơn chí. Cậu vừa nhảy xuống định xem xét thì một chiếc xe máy bạt mạng lao từ phía sau vọt tới. Gã lái xe giật mình đánh lái, dù đã phanh gấp vẫn không tránh kịp, quệt mạnh vào bàn đạp khiến cả người lẫn xe của Châu Thanh ngã nhào xuống đất. Gã đó loạng choạng chống chân, quay ngoắt đầu lại chửi đổng: 

“Mẹ kiếp! Chán sống rồi à? Ai dạy mày cái kiểu dừng xe giữa đường thế hả thằng ranh con?”

Xả cho đã miệng rồi phóng xe đi mất hút.

Châu Thanh lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên áo quần rồi dựng chiếc xe đạp đang nằm chỏng chơ lên. Săm lốp đã hỏng hoàn toàn, cậu đành phải dắt bộ ngược trở ra đường lớn để tìm tiệm vá xe. Ngang qua cổng nhà hàng xóm, cậu bắt gặp một đứa trẻ chừng sáu, bảy tuổi đang ngồi thu lu trước mái hiên chơi đùa cùng một con mèo nhỏ. Tiếng cười khúc khích của đứa trẻ bỗng tắt ngấm ngay khi nó ngẩng đầu nhìn thấy cậu. Gương mặt nó thoáng qua vẻ sợ hãi, chẳng nói chẳng rằng, vội vàng bật dậy chạy tót vào trong nhà rồi chốt chặt cửa lại, bỏ mặc con mèo hoang ngơ ngác ở lại bên ngoài. Châu Thanh gạt chân chống xe, chậm rãi tiến lại gần. Nhưng ngay khi cậu vừa định vươn tay ra với chút thiện ý, con vật bé nhỏ ấy liền ngoao lên một tiếng chói tai, lông dựng ngược. Nó khè mạnh một cái rồi phóng vút lên bờ rào, biến mất sau tàng cây rậm rạp.

Gió chiều nổi lên, cuốn theo vài cánh hoa giấy mỏng manh lướt qua bờ vai của người thiếu niên rồi rơi rụng xuống đất. Bàn tay Châu Thanh chới với giữa khoảng không, rồi từ từ buông thõng. Cậu đứng chôn chân tại chỗ, ngửa đầu nhìn trân trân vào tàn cây đang xào xạc trong gió, im lặng hồi lâu.

Hóa ra, đến cả một con mèo hoang cũng chẳng muốn gần mình.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px