Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
BL - Rêu Phong

Chương 8. Em  sẽ phá đám cho đến khi cậu ta chịu nghỉ việc mới thôi.

Châu Thanh ngẩng đầu lên mới nhận ra câu vừa rồi không phải Hoàng Phi đang nói với mình. Hắn xách cặp đi vòng sang dãy bàn bên cạnh, đứng ngay trước chỗ của Hoài Phong. Câu đổi chỗ kia cũng là nói với cậu ta.

Hoài Phong mới phút trước còn đứng trước mặt Châu Thanh vỗ ngực thề thốt sẽ tu tâm dưỡng tính, chăm chỉ cày cuốc để cải thiện bảng điểm, vậy mà vừa quay lưng đi, Châu Thanh đã thấy cậu chàng chúi đầu xuống gầm bàn, ôm điện thoại chơi game chém giết quên cả trời đất. Thấy Hoàng Phi đặt cặp lên bàn mình, Hoài Phong mới ngước lên, ngơ ngác hỏi: 

“Anh chuyển sang chỗ em ngồi á?”

“Ừ.” Hoàng Phi lôi cặp sách của Hoài Phong trong ngăn bàn ra, ném thẳng vào người cậu ta rồi đặt cặp mình vào. “Mày xuống bàn cuối ngồi đi.”

“Ơ?” Hoài Phong ngơ ngác, lật đật ôm cặp bước ra khỏi chỗ, hoang mang nhìn xuống vị trí cuối lớp.

Châu Thanh thong thả xoay bút, tiếp tục cúi đầu đánh dấu vào tài liệu, dường như cũng không chú ý quá nhiều đến hành động đột ngột này của Hoàng Phi. Còn Hoài Phong thì khác. Trí tưởng tượng của cậu ta lập tức bay xa vạn dặm. Nghĩ lại chuyện hôm qua, cậu nhận thấy dù lời lẽ của Hoàng Phi có vẻ dửng dưng nhưng rõ ràng hắn đối với cậu bạn cũ này có vẻ không tồi, bởi lúc kể về Châu Thanh, câu nào câu nấy của hắn cũng đều theo chiều hướng tốt. Không nhịn được tò mò, Hoài Phong nghiêng người ghé sát lại, hỏi nhỏ: 

“Anh cãi nhau với anh Thanh à?”

“Anh Thanh?” Hoàng Phi dừng tay cởi áo khoác, liếc cậu ta bằng ánh mắt khó đoán. “Mày gọi nghe thuận miệng gớm nhỉ?”

“Vì tương lai tương sáng của em mà!” Hoài Phong nhún vai.

“Thế thì vừa hay đúng ý mày rồi.” Hoàng Phi hất hàm về phía dãy bàn cuối. “Tương lai nằm ngay trong tầm tay đấy, lượn xuống nhanh còn kịp.”

Hoài Phong “ồ” một tiếng rồi ôm cặp đi xuống. Đi được ba bước, cậu ta lại không nhịn được mà quay đầu.

“Hay là anh xin lỗi anh Thanh một tiếng đi. Chuyện gì cũng có thể từ từ nói mà.” Thấy Hoàng Phi hơi nhướng mày, Hoài Phong vội bổ sung. “Với lại để thầy Tùng thấy đổi chỗ lung tung, kiểu gì thầy cũng băm anh em mình ra làm mấy mảnh.”

Thế rồi cậu ta thấy người kia nhìn mình như nhìn một thằng ngu:

“Mày biết thầy Tùng nói gì không?”

“Nói gì cơ?”

“Hiếm lắm mới có cơ hội để cái bộ não nhân tạo của mày phát triển thêm vài nếp nhăn. Thầy bảo tao nhường chỗ cho mày xuống đó ngồi cạnh cậu ta mà học hỏi, đừng để tao với thầy phải thất vọng.”

Hoài Phong đứng đực ra mấy giây: 

“Móa. Anh đá đểu em đấy à?”

Hoàng Phi thở dài, nói bằng giọng đầy thương cảm:

“Người nhà chưa kể cho mày nghe à? Mày là ca hiếm được WHO ghi nhận là kỳ tích y học đấy.”

“Kỳ tích gì nữa?”

“Ca sinh sản đầu tiên mà đứa trẻ ra đời an toàn, trong khi não vẫn còn bỏ quên trong bụng mẹ.”

Vài người xung quanh bắt đầu ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Sau vài giây con tim chết lặng, Hoài Phong ta đứng giữa lớp, mặt đỏ bừng.

“Phi chó!” Cậu ta nghiến răng chửi um lên. “Tốt nhất là anh đừng có mở miệng nữa, Phật trên cao sẽ không độ anh đâu.”

Phòng học vốn đang yên tĩnh để truy bài đầu giờ chợt rần rần tiếng cười nói. Hoàng Phi đứng tựa vào bàn, cùng đám học sinh xung quanh hùa vào chọc Hoài Phong tức điên. Rồi không biết ai là người ra tay trước, đám con trai bắt đầu xô đẩy, đấm đá nhau túi bụi. Châu Thanh bị tiếng ồn thu hút, rời mắt khỏi trang sách ngẩng đầu nhìn sang nhóm nam sinh.

Họ đang cười đùa rất vui vẻ. Hôm qua, vài người trong số họ còn rỉ tai cảnh báo cậu đừng dây dưa với Hoàng Phi, liệt kê hàng loạt chiến tích bất hảo của hắn. Thế mà lúc này, chính họ lại vây quanh hắn, nói cười không chút khoảng cách.

Rốt cuộc họ sợ Hoàng Phi, hay là yêu thích hắn? Rất có thể là cả hai.

Dù mang danh trùm trường, nhưng trong những lúc bình thường, Hoàng Phi vẫn toát lên vẻ hào sảng, phóng khoáng đặc trưng của một thiếu niên mười bảy tuổi. Thứ sức hút tự nhiên ấy khiến bạn bè đồng trang lứa vừa e dè, vừa không kìm được muốn lại gần.

Thu hút cả nam sinh và nữ sinh.

Gió từ ô cửa sổ mở hé thổi vào làm tấm rèm xanh nhạt phồng nhẹ. Một vệt nắng trưa lướt qua mái tóc đen nhánh và sống mũi cao thẳng của người kia, rồi như vô tình đọng lại trong đáy mắt Châu Thanh, khiến đôi con ngươi vốn đen láy của cậu chợt sáng bừng lên trong một khoảnh khắc. Đúng lúc ấy, Hoàng Phi nghiêng đầu. Ánh mắt hai người thoáng chạm nhau. Hắn nhìn thấy Châu Thanh bình thản cúi xuống, lấy chiếc tai nghe trong túi áo ra mang lên tai mình. Nụ cười trên môi hắn cũng theo đó mà nhạt dần.

“Được rồi, ai về chỗ nấy đi.” Hoàng Phi phất tay một cái, cả đám lại lục tục tản ra. 

Hoàng Phi về chỗ lấy điện thoại, nhét vào túi quần rồi quay người đi thẳng ra khỏi lớp. Vừa lúc Khả Nhi ôm sổ đầu bài từ ngoài cửa đi vào, thấy hắn đi ngược hướng, nhỏ tròn mắt hỏi:

“Anh Phi đi đâu đấy? Trống vào tiết rồi mà.”

Hoàng Phi không dừng bước, thủng thẳng ném lại một câu: 

“Tâm trạng không tốt. Tiết này bùng!”

***

Buổi chiều tan học, Châu Thanh đạp xe đến Vọng Tưởng để hỏi việc làm thêm như đã dự tính. Không biết có được nhận hay không, nhưng cậu nghĩ mình cũng cần phải tự đối diện một lần.

Giờ này quán vẫn còn vắng khách. Phía trước cửa, vài nhân viên đang dọn dẹp, kê lại bàn ghế. Tiếng chổi quét nền xen lẫn tiếng nhạc thử loa vọng ra từ bên trong. Châu Thanh đưa mắt nhìn quanh một lượt, tuyệt nhiên không thấy bất kỳ gương mặt quen thuộc nào, hầu hết đều là những người cậu chưa từng gặp. Cô lễ tân xinh đẹp đứng sau quầy vừa thấy khách đã nở nụ cười niềm nở. Nhìn bộ đồng phục học sinh trên người Châu Thanh, cô nhỏ nhẹ hỏi:

“Vọng Tưởng sáu giờ mới chính thức đón khách em nhé. Em có đặt lịch trước chưa?”

Nói là quán bar, nhưng thực ra Vọng Tưởng lại giống một phòng trà cao cấp hơn. Bên ngoài trông khá hoành tráng với bảng hiệu LED rực rỡ, nhưng bước vào trong mới thấy bầu không khí dịu hẳn. Ánh đèn vàng ấm áp, nhạc mở vừa đủ nghe, cách bài trí cũng thiên về phong cách cổ điển của những thập niên trước. Ngoài khu phòng trà chính, nơi đây còn kinh doanh phòng KTV. Khách quen cũng thường có cả học sinh cấp Ba đến tổ chức sinh nhật hoặc liên hoan.

“Em không đặt phòng.” Châu Thanh thu lại ánh mắt quan sát, lễ phép đáp. “Em muốn tìm anh Quang, chủ quán ạ.”

Chị lễ tân kín đáo đánh giá cậu. Nam sinh trước mặt có đôi mắt buồn, hàng mi dài rũ xuống, ngay cả lúc mỉm cười cũng phảng phất nét ưu tư. Xác nhận mình chưa từng gặp cậu bao giờ, mà ngoại hình cũng chẳng giống họ hàng của anh chủ, cô bèn hỏi:

“Anh chủ giờ này không đến quán đâu. Em có hẹn trước chưa?”

“Chưa ạ.”

“Thế thì khó gặp lắm, anh chủ một tuần chỉ ghé qua hai ba lần thôi. Nếu là người quen thì em gọi điện cho anh ấy thử xem?”

Châu Thanh trầm ngâm một lát rồi lấy trong ba lô ra một gói trà hoa cúc đóng gói đơn giản đặt lên quầy: 

“Em không có số của anh ấy. Em ra ngoài đợi cũng được. Phiền chị chuyển giúp em món này cho anh Quang nhé.”

“Dù sao cũng chờ. Sao em không đợi anh ấy tới rồi tự đưa?”

“Em cũng không chắc hôm nay có gặp được anh ấy không nữa.” Châu Thanh cười.

“À.” Cô lễ tân gật đầu. “Vậy cho chị xin tên của em.”

“Em tên Thanh. Trần Châu Thanh. Chị nói là anh ấy biết là ai thôi ạ.”

Đăng ký xong, Châu Thanh không nán lại làm ảnh hưởng đến công việc của người ta nữa. Cậu chào cô lễ tân rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Cậu đến đây tìm việc là thật. Nhưng muốn gặp Phúc Quang cũng là thật. Suy cho cùng, giữa hai người từng có giao tình. Sự giúp đỡ anh dành cho cậu năm đó thậm chí còn nhiều hơn những gì cậu từng nhận được từ chính người trong gia đình.

Từ khi trở về Hải Phòng, đây là lần đầu tiên cậu quay lại nơi này. Một phần vì bận rộn, phần khác vì cậu vẫn chưa biết phải đối diện với những người cũ như thế nào. Dù hôm nay Phúc Quang có đồng ý tiếp nhận cậu một lần nữa hay không, thì cái gì nên làm vẫn phải làm. Chữ “tình”, chữ “nghĩa” ở đời, cậu không cho phép mình dễ dàng quên lãng.

Gió thu vô tình, lá phượng bị cuốn khỏi cành, lả tả rơi xuống mặt đất. Vừa bước ra khỏi cửa, Châu Thanh chợt nhìn thấy một tờ giấy A4 dán lệch trên tấm kính. Nó bị khuất sau hai chậu cây cảnh um tùm, bảo sao lúc nãy đi vào cậu không để ý. Cậu cúi xuống nhìn, trên đó chỉ in ba chữ rất lớn: Tuyển nhân viên.

“Thanh à?” 

Đằng sau có tiếng gọi, Châu Thanh giật mình quay người lại. Một người đàn ông lững thững bước tới. Gã mặc áo ba lỗ để lộ hai bắp tay kín hình xăm, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bản, khóe miệng vẫn ngậm hờ điếu thuốc.

“Anh Lâm ạ.” 

Trường Lâm là em họ của Phúc Quang. Hồi trẻ học hành dang dở, suốt ngày giao du với đám bạn lông bông, chẳng làm nên trò trống gì, cuối cùng theo anh họ về quản lý Vọng Tưởng, đến nay cũng đã ổn định được vài năm. Hồi Châu Thanh còn làm ở đây, hai người chạm mặt không ít lần nên cũng xem như quen biết. Trường Lâm có vẻ chẳng mấy bất ngờ khi gặp cậu. Gã bước tới, hỏi:

“Về từ bao giờ?”

“Em về từ tháng Bảy.”

Sau khi liếc cậu một lượt, Trường Lâm dụi điếu thuốc đang hút dở vào mép chậu cây, tùy tiện nhận xét:

“Nhìn mày giờ gầy như con bọ ngựa. Trong đấy chúng nó không cho mày ăn uống à?”

“Trong đấy” là đâu, không cần nói rõ, Châu Thanh cũng hiểu. Trường Lâm ít học, nói năng bỗ bã, lời lẽ thẳng như ruột ngựa, nhưng thông qua thái độ thì thấy được gã không có ác ý gì.

“Em vẫn vậy thôi ạ.”

Trường Lâm cúi nhìn đồng hồ rồi hất hàm về phía quán.

“Mày ăn tối chưa? Chưa thì vào làm bát mì với anh.”

“Không cần đâu anh. Em đến tìm anh Quang có chút việc.”

“Việc gì?” Trường Lâm nhướng mày.

Châu Thanh chỉ vào tờ giấy dán trên cửa kính, có sao nói vậy: 

“Em thấy Vọng Tưởng đang tuyển người nên…”

“Không nhận mày được.” 

Không chờ cậu nói hết, Trường Lâm vươn người giật phắt lấy tờ thông báo xuống. Chưa đầy một cái chớp mắt, nó đã bị vo tròn, nằm gọn lỏn trong sọt rác dưới chân gã. Châu Thanh sửng sốt. Ánh mắt dừng lại trên cục giấy nằm dưới đáy thùng, nhất thời không nói thành lời. Thật ra cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị từ chối, nhưng cũng không nghĩ rằng sẽ nhận được đáp án dứt khoát như thế. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì bất ngờ. Ở Vọng Tưởng, chỉ cần từng tiếp xúc với cậu một năm trước, ai cũng biết chuyện đã xảy ra.

Châu Thanh hít sâu, gật đầu: 

“Vậy em xin phép về trước. Hôm khác em lại ghé đến anh với anh Quang.”

“Mày đang thiếu tiền à?” 

Trường Lâm gọi giật lại khi cậu mới đi được vài bước. Gã rút chiếc ví da trong túi quần sau, lấy ra một xấp tiền rồi chìa sang.

“Cần tiền gấp thì anh cho mày mượn tạm mà xoay xở trước. Còn chuyện việc làm thì lão Quang dặn...”

Nhận ra mình suýt lỡ lời, Trường Lâm lập tức ngậm miệng. Châu Thanh nhìn xấp tiền trên tay gã, cũng không hỏi Phúc Quang đã dặn điều gì. Chỉ lắc đầu từ chối rồi quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Châu Thanh dần khuất sau đầu phố, Trường Lâm chỉ biết thở dài. Gã bất ngờ quay đầu quát vọng vào trong quán, mắng oang oang đến mức như cố tình cho cả nửa con phố nghe thấy:

“Đứa nào in cái tờ thông báo ngu thế hả? Tao đã bảo ghi cho to, rõ ràng vào: Chỉ tuyển người đủ tuổi lao động! Mẹ nó, chúng mày tiếc mấy con chữ hay là học hành nửa chừng bỏ đi đẻ mà viết cái bảng tuyển dụng cũng không thành hồn? Ngày nào cũng có học sinh cấp Ba vào hỏi. Phiền chết mẹ!”

Vừa chửi, gã vừa khoa chân múa tay chỉ trỏ vào không khí đầy vẻ bức xúc. Đợi đến khi liếc ra ngoài cửa, xác nhận bóng dáng cậu thiếu niên áo trắng đã đạp xe đi xa, gã mới thu lại vẻ hùng hổ, phất tay đuổi đám nhân viên đang đứng thộn mặt đi, sau đó móc điện thoại gọi cho Phúc Quang.

“Ảo ma thật. Sao anh biết hôm nay thằng Thanh sẽ đến thế? Với cả sao lại không nhận nó? Trước anh còn khen nó làm việc được nhất quán cơ mà. Anh không dặn trước là suýt nữa em nhận nó luôn rồi.”

Sau đó gã không nghe thấy giọng của ông anh họ nhà mình từ đầu giây bên kia, thay vào đó là giọng nói trẻ măng nhưng lạnh tanh của một thiếu niên.

“Anh Lâm, anh dám để cậu ta vào làm thử xem?”

Trường Lâm giật mình, nhìn chằm chằm vào điện thoại ba giây, bật thốt:

“Đệt… Phi chó? Sao mày lại nghe máy của lão Quang?” 

Đáp lại chỉ là tiếng ly cốc va vào nhau lạch cạch.

“Hai người đi nhậu mà không rủ tao?” Trường Lâm bất bình bĩu môi.

Đến lúc này, gã xem như đã hiểu. Chuyện chặn đường sống của Châu Thanh, mười phần thì cả mười là do thằng nhóc kia nhúng tay vào.

“Nói chứ thằng em này...” Gã cau mày. “Mày đá bát cơm của người ta làm gì? Trước thằng Thanh tốt với mày thế, giờ nó khó khăn, mày không giúp thì thôi lại còn qua cầu rút ván. Nó đang tuổi ăn tuổi lớn, lỡ ăn uống thiếu thốn rồi bệnh tật lăn quay ra thì sao?”

Gã tiện thể xỉa luôn cả ông anh họ.

“Còn anh nữa. Lớn đầu rồi, làm ông chủ rồi mà để thằng ranh con dắt mũi. Lớn đầu rồi, làm ông chủ rồi mà còn hùa vào bắt nạt một thằng con nít. Trước anh còn bảo anh nhớ thằng Thanh lắm cơ mà?”

Ở một nơi mà Trường Lâm không nhìn thấy, Phúc Quang vẫn ngồi nhàn nhã gặm chân gà. Anh ta cũng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đây này.

“Anh không cần bận tâm chuyện đó.” Hoàng Phi đủng đỉnh đáp, cũng không quên nói móc: “Châu Thanh khác anh. Không có Vọng Tưởng thì cậu ta cũng chẳng chết đói được.”

“Anh chỉ cần biết, nếu anh và anh Quang dám để cậu ta vào thì em sẽ phá đám cho đến khi cậu ta chịu nghỉ việc mới thôi. Lúc đó chẳng may ảnh hưởng việc làm ăn của hai anh, đừng trách em không nói trước.”

Bình luận đoạn văn

Nam Tâm

Nam Tâm

Chương nào cũng là gu mình. Hay điên 

Bình luận

Nam Tâm

Nam Tâm

Chương nào cũng là gu mình. Hay điên 

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px