Chương 6. Vọng Tưởng.
Thời tiết tháng Chín ở Hải Phòng tương đối ẩm ương. Buổi chiều tưởng như đã chuyển sang nắng ráo, nhưng vừa xâm xẩm tối mây lại kéo về giăng kín bầu trời, chẳng mấy chốc mưa đã rả rích khắp nơi.
Châu Thanh về đến đầu ngõ khi vai áo đã loang thêm một mảng nước mưa. Ngõ xóm Mười vừa tối vừa hẹp, lối vào sỏi đá khấp khểnh khó đi. Nhà cửa thì thưa thớt, giờ này chỉ còn lác đác vài ô cửa hắt ra chút ánh sáng cùng tiếng ti vi rầm rì như người trò chuyện. Thoáng thấy bóng cậu lướt qua ngoài hàng rào, người hàng xóm nhà bên lập tức kéo sập cánh cổng sắt lại.
Châu Thanh dừng xe trước cổng nhà mình, nhìn vào khoảng sân tối om bên trong. Cậu tháo ba lô, lục tìm chìa khóa. Đúng lúc ấy, từ phía nhà bên kia bức tường vọng sang hai ba giọng nam nữ đang trò chuyện rôm rả, dường như chẳng hề biết có người đứng ngay bên này.
“Con trai lão Thuận đi tù về rồi đấy à? Đã thế rồi mà vẫn còn đi học được? Trường học nào mà nhân từ thế? Loại này mà còn dạy dỗ được cơ à?”
“Đi tù đâu mà đi tù, mới mười mấy tuổi, đi trại giáo dưỡng thôi. Kể cũng nhanh thật, mới đó mà đã được thả rồi.”
“Thì khác gì nhau. Cũng từng phạm tội cả thôi. Trông mặt hiền lành thế mà ra tay cũng ghê thật.”
“Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, bố nào con nấy mà.”
“Bảo thằng Tú ra đường nhìn trước nhìn sau, đừng có dây vào mấy loại này, có ngày rước họa vào thân lúc nào chẳng hay.”
“…”
Tiếng chìa khóa tra vào ổ lanh canh vang lên, nối tiếp là tiếng cổng đóng sập. Bên kia bức tường, tiếng trò chuyện cũng im bặt.
Châu Thanh dắt xe vào sân. Khi ngang qua phòng khách ngổn ngang vỏ chai lọ, cậu dùng chân gạt tạm chúng sang một bên, đi thẳng lên tầng hai. Đến phòng mình, cậu cắm sạc cho chiếc máy MP3 đã cạn sạch pin từ nửa tiếng trước rồi bước vào phòng tắm.
Lúc bước ra, chiếc điện thoại đặt trên giường đang rung lên liên hồi. Châu Thanh vừa trùm khăn lau tóc vừa nhấn nút nhận cuộc gọi.
“Tình hình thế nào rồi?” Giọng Châu Linh nhẹ nhàng cất lên từ đầu dây bên kia.
“Em ổn.” Châu Thanh vừa trả lời vừa đi xuống bếp, mở tủ lạnh. “Giáo viên chủ nhiệm mới rất nhiệt tình, bạn bè cũng dễ gần.”
Cậu nghe thấy một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
“Anh rể phải vất vả lắm mới sắp xếp được cho em nhập học ở trường đó. Dù đáng ra em có thể tới được nơi tốt hơn, nhưng giờ chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Em phải biết trân trọng cơ hội này, hiểu không?”
Căn bếp yên ắng, ngoài tiếng vòi nước chảy thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác. Châu Thanh đặt điện thoại sang một bên, bắt đầu rửa rau.
“Có nghe thấy chị nói gì không?”
Sau một hồi im lặng, Châu Thanh mới đáp:
“Em ở đâu cũng vậy thôi.”
“Ở đâu thì cũng phải cố gắng.”
“Em biết mà.” Cậu cười cho dù biết người ở đầu dây bên kia cũng chẳng thể nhìn thấy. “Chị giúp em gửi lời cảm ơn đến anh rể nhé.”
“Không cần em phải nhắc. Một lát nữa chị sẽ gửi tiền sinh hoạt tháng này qua. Nhớ giữ cho kỹ, đừng tiêu hoang phí. Với lại…” Giọng chị nhỏ hơn một chút. “Cũng không được đưa cho ông ta.”
“Ông ta” trong lời chị, cậu không cần nghĩ cũng biết là ai
“Còn nữa, trên trường có bất kỳ vấn đề gì cũng phải nói ngay với chị. Không được phép tụ tập bạn xấu, lêu lổng, hay học theo bạn bè gây sự đánh nhau, rõ chưa?”
Châu Thanh “vâng” sau mỗi lần mà chị ngắt nhịp. Mỗi lần gọi điện, Châu Linh luôn dặn dò đủ điều, nhưng rốt cuộc nội dung vẫn chỉ xoay quanh chừng đó chuyện. Châu Thanh biết chị luôn ám ảnh với những hành vi liên quan đến tệ nạn xã hội, đặc biệt là bạo lực. Từ ngày cậu về đây, không biết đã bao nhiêu lần chị nhắc đi nhắc lại chuyện ấy. Chị tuyệt đối không thể chấp nhận việc em trai mình lầm đường lạc lối, sợ cậu giao du với bạn bè hư hỏng rồi tự mình trượt theo. Bởi một lần đã là quá đủ cho thời niên thiếu của cậu.
“Chuyện trước đây không nhắc đến nữa, dù cho ai có nói gì…”
Chị còn chưa nói hết, Châu Thanh nghe bên ngoài có tiếng mở cửa, tiếp đó là tiếng bánh xe lọc cọc trên nền sân mỗi lúc một gần. Cậu liếc mắt nhìn ra ngoài rồi nói nhanh vào điện thoại:
“Em cúp máy trước đây. Ông ấy về rồi.”
Trần Văn Thuận đẩy xe lăn qua thềm nhà, tay ôm khư khư chai rượu trắng. Gương mặt lão ta đỏ bừng, men say khiến cả người chao đảo, lão ta phải vặn vẹo đẩy bánh xe mãi mới qua nổi ngưỡng cửa phòng khách. Thấy lão đã tự loay hoay vào được trong nhà, Châu Thanh cũng chẳng buồn để ý nữa. Cậu bưng mâm cơm đơn giản ra phòng khách, ngồi xuống ghế và bới cơm ăn. Bị ngó lơ, lại sẵn có men rượu trong người, lão Thuận lập tức lớn tiếng quát tháo:
“Cái loại con cái bất hiếu, thấy bố mày mà không chào nổi một tiếng à?”
Châu Thanh nhai cơm từ tốn, nghiêng đầu nhìn lão đang dừng xe lăn giữa phòng, tùy ý hỏi:
“Bố ăn cơm không ạ?”
Nghe giọng cậu có vẻ lễ phép, lão thoáng hả dạ, bèn đẩy xe lăn lại gần. Nhưng vừa liếc xuống mâm cơm, mặt mày lão lập tức sa sầm.
“Rau luộc với đậu rán? Mày cho tao ăn thế này mà được à? Không phải chị mày vẫn gửi hết tiền cho mày sao? Đến miếng cá miếng thịt cũng không mua nổi cho bố mày?”
“Hôm nay trong tủ lạnh chỉ còn mấy thứ này, bố không ăn được sao?” Châu Thanh vẫn không nhìn lão.
“Cơm này mày nấu như cho chó ăn. Tao không ăn!”
“Vậy thì bố cứ nhịn đi.”
Chưa dứt lời, một tiếng vút qua. Chai rượu trên tay lão Thuận lao thẳng về phía cậu. Châu Thanh nhanh nhẹn ngả người ra sau, tránh được. Chai thủy tinh va mạnh vào tường, phát ra một tiếng choang chói tai, vỡ tan thành nhiều mảnh rồi rơi lăn lóc dưới nền đất. Con chó nhà hàng xóm nghe thấy tiếng động lớn bắt đầu sủa inh ỏi. Mùi cồn nồng nặc bốc lên lập tức. Châu Thanh không khỏi cau mày. Cậu ghét cái mùi này, thứ mùi đã ám ảnh suốt cả thời thơ ấu của cậu.
“Thằng khốn, tao đánh chết mày!”
Lão Thuận gào lên. Cơn giận dữ quyện cùng men say khiến mặt lão đỏ gay đỏ gắt. Lão cố sức đẩy xe lăn về phía trước, định đưa tay hất đổ cả mâm cơm. Châu Thanh nhanh hơn một bước. Trước khi lão kịp lao tới bàn ăn, chân cậu đã duỗi ra, ghì chặt chiếc xe lăn không cho nó tiến thêm.
Thật nực cười, tất cả những lần phản ứng nhanh nhẹn của cậu đều là để xử lý những chuyện như thế này.
“Một năm trôi qua rồi mà ông vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ? Nghiện đánh đập con cái đến thế cơ à?” Đặt bát cơm xuống, cậu liếc nhìn đôi chân tàn phế của lão, khóe môi nhếch lên. “Ông quên mất vì sao chân mình lại thành ra thế này rồi à? Hay để tôi nhắc lại nhé?”
Ánh mắt cậu dời từ đôi chân lên gương mặt đang méo mó vì tức giận của lão, đáy mắt sâu thẳm tựa đêm đen không thấy sao trời:
“Nghĩ lại vẫn hơi hối hận, tại sao tôi không làm chuyện đó sớm hơn nhỉ?”
Vẻ mặt Lão Thuận lập tức trắng bệch, gân cổ nổi lên từng đường:
“Mày… mày dám dọa cả tao à? Thằng khốn nạn mất dạy này!”
“Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.” Nụ cười trên môi Châu Thanh càng thêm buốt giá. “Ông đang tự hào về bản thân hay đang tự sỉ nhục chính mình đây?”
Cậu tiếp tục cầm bát cơm lên, bình thản gắp thức ăn:
“Nếu ông không muốn hòa thuận chung mâm thì từ nay ai ăn người nấy tự nấu. Tôi cũng muốn làm tròn đạo hiếu, nhưng ông đã không cần thì thôi. Ông đối xử với chị tôi như thế, vậy mà suốt thời gian qua chị ấy vẫn gửi tiền về nuôi ông. Thế là đủ rồi. Còn bây giờ tôi đã về đây, tốt nhất ông đừng gây thêm chuyện.”
Đặt đũa xuống, cậu nói thêm:
“Đừng quên, hiện tại chân ông đã gãy rồi, ông cũng không làm gì được tôi nữa.”
Châu Thanh nhấc chân khỏi xe lăn, đứng dậy rót cho mình một cốc nước. Trước khi bước lên gác, cậu quay đầu để lại một câu:
“Trong nồi vẫn còn cơm, ông ăn xong thì cứ để bát đũa đấy, lát nữa tôi xuống rửa.”
Cửa phòng vừa đóng lại, dưới nhà lập tức ầm ầm một hồi đập phá cùng lời chửi rủa hằn học.
Khóa trái cửa, tắt đèn phòng, Châu Thanh đeo tai nghe, nhìn ra bầu trời bên ngoài qua khe rèm ban công. Bản nhạc không lời dịu êm truyền tới tai phải rồi dần len lỏi vào cõi lòng cậu, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới tầng và tiếng chó sủa inh ỏi nhà bên. Cơn mệt mỏi rã rời nhanh chóng ập đến. Cậu thả mình xuống giường, để mặc bóng tối nuốt chửng lấy cơ thể rồi nhanh chóng chìm vào một giấc ngủ nông.
Khi Châu Thanh mở mắt lần nữa, trời đã khuya hẳn. Trăng lên cao, kim đồng hồ chỉ mười giờ tối. Không gian dưới nhà im lặng như tờ. Có lẽ lão Thuận quậy phá mệt rồi cũng đã về phòng lăn ra ngủ. Châu Thanh đẩy cửa xuống tầng, nhìn bát đũa cùng đống đồ vật tan tành vương vãi khắp nền nhà. Trái tim cậu đã nguội lạnh từ lâu, chẳng gợn chút cảm xúc, cậu lặng lẽ cầm chổi, bắt đầu thu dọn tàn cuộc.
***
Hôm sau, Châu Thanh rời nhà từ rất sớm. Cậu cẩn thận kiểm tra và khóa cửa kỹ lưỡng. Dù biết với tình trạng tàn phế hiện tại của lão Thuận, lão chẳng thể nào mò lên được tầng hai, nhưng có những thói quen một khi đã ăn sâu vào tiềm thức thì không phải nói bỏ là bỏ ngay được. Trước đó, cậu đã kịp nhìn thấy biến động số dư từ tài khoản ngân hàng sáng lên trên màn hình điện thoại. Châu Thanh biết chị gái lại vừa gửi tiền sinh hoạt cho mình. Cảm giác sốt ruột trong cậu ngày một tăng thêm, cậu muốn mau chóng tìm một công việc làm thêm. Không phải vì số tiền chị gửi không đủ chi tiêu, mà cậu tự tính toán được rằng với mức thu nhập hiện tại của Châu Linh, việc vừa phải gánh vác cậu vừa phải lo cho lão Thuận e là sẽ sớm ảnh hưởng đến cuộc sống riêng trong gia đình mới của chị.
Vừa đạp xe vừa mải mê suy nghĩ, cậu vô thức rẽ vào đường Vọng, cho đến khi dừng lại trước một quán bar kiêm phòng trà cổ điển mang tên Vọng Tưởng. Trước cửa quán, tấm bảng hiệu LED kiểu cũ vẫn chạy sáng xuyên đêm, cách bài trí xung quanh không thay đổi là bao so với một năm về trước. Cây phượng vĩ bên cạnh quán vẫn ở đó xòe rộng tán lá, như thể chưa từng có điều gì đổi thay. Những tụ điểm giải trí như thế này vốn không đón khách vào buổi sáng, cánh cửa ngoài vẫn đóng im lìm. Châu Thanh chống một chân xuống vỉa hè, nhìn chăm chú qua lớp cửa kính tối màu vào bên trong, suy nghĩ miên man.
Không biết Vọng Tưởng giờ còn tuyển nhân viên hay không. Và nếu còn, anh chủ quán liệu có chấp nhận cậu thêm một lần nữa hay không?
Chuyện đã xảy ra ầm ĩ đến mức ấy, dù anh chủ từng cưu mang cậu một lần, chưa chắc anh đã đủ bao dung để nhận cậu trở lại lần thứ hai. Thế nhưng, mỗi khi nghĩ đến chuyện tìm việc, nơi đầu tiên hiện lên trong đầu cậu vẫn luôn là chốn này. Cậu đã biết bao lần không kiềm lòng được mà muốn quay lại Vọng Tưởng, dù bản thân chẳng biết phải đối mặt với người cũ ra sao. Bởi ở một góc độ nào đó, nơi đây được coi là một nơi thân thuộc với cậu, đã từng là chốn để cậu dung thân.
Bóng dáng cậu học trò lặng im dưới vòm phượng vĩ ban sớm tĩnh lặng như tranh. Tiếc là hiện tại đã sang tháng Chín, phượng vĩ chẳng còn trút sắc đỏ rực rỡ như những ngày hè, nếu không khung cảnh ấy hẳn sẽ còn lay động lòng người hơn nữa. Cảnh đẹp ấy cũng chẳng giữ được lâu vì ngay sau đó, một chiếc xe mô tô gầm rú từ phía xa lao vụt qua, kéo theo làn khói bụi mù phá hỏng bức tranh đẹp.
Âm thanh đó đủ lớn khiến Châu Thanh bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ vẩn vơ. Cậu cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, ước chừng thời gian vào lớp cũng đã cận kề bèn quay đầu xe đạp rời đi.
“Ê, ai kia, gia sư cũ của ông giờ này tìm đến quán bar nhà người ta làm cái gì vậy? Đi giải sầu trước giờ học à?”
Lưu Ly ngồi dúm dó sau lưng Hoàng Phi, vội vã gõ lên mũ bảo hiểm của hắn. Hoàng Phi giảm tốc độ rồi cho xe tấp hẳn vào lề đường. Hắn đẩy kính chắn gió của mũ bảo hiểm lên, ngoái đầu nhìn ra phía sau. Châu Thanh lúc này đang rời khỏi khu vực trước quán Vọng Tưởng, chậm rãi đạp xe vòng lại, chuẩn bị băng qua đường lớn theo hướng đến trường của bọn họ.
Trước mặt hai người kia, Hoàng Phi không kể quá nhiều về mối quan hệ cũ giữa mình và Châu Thanh, càng không nhắc đến những chuyện không nên nhắc của cậu. Hắn chỉ giải thích đơn giản rằng Châu Thanh từng làm gia sư giúp mình ôn thi. Hai đứa bạn nghe vậy thì không hẹn mà cùng nhắc đến cậu bằng cái tên “gia sư cũ”, đồng thời cũng cho rằng Hoàng Phi để tâm đến Châu Thanh hơn những người khác trong trường là điều hết sức bình thường.
Hoàng Phi ngước nhìn tấm biển hiệu quen thuộc của Vọng Tưởng. Một vài hình ảnh cũ bất giác vụt qua trong đầu. Hắn chặc lưỡi rồi bịa đại một lý do để trả lời Lưu Ly:
“Chắc đi lạc đường thôi.”
“Đi học mà còn có thể lạc đường được á?” Lưu Ly ngơ ra.
“Lạ lắm à?” Hoàng Phi cười khẩy. “Thế đứa nào hồi mới lên cấp Hai chở thằng Phong đi học mà chở thẳng sang tận trường khác, xong rồi chính mình cũng không nhớ đường về nhà hả?”
“...”
Qua gương chiếu hậu, thấy xe đạp của Châu Thanh đang tiến đến mỗi lúc một gần, hắn gấp gáp hạ kính mũ, phóng xe như ma đuổi. Chiếc áo khoác gió màu đen viền ánh bạc chưa kéo khóa của hắn phần phật tung bay trong gió. Chỉ vài giây sau, bóng xe đã mất hút nơi cuối con đường.