Chương 3. Đây là người lớp tao.
“Cậu bài xích tôi đến vậy sao?”
Giọng Châu Thanh rất nhỏ, chỉ đủ để một mình hắn nghe thấy. Nếu người ngoài vô tình nghe được, chắc hẳn họ sẽ nghĩ giữa hai người từng có ân oán hay thù hằn gì ghê gớm lắm.
Nhưng Hoàng Phi hiểu, hắn thực sự hiểu được ý cậu muốn biểu đạt là gì.
Dù sao họ cũng đã từng có một quãng thời gian quen biết, hắn ít nhiều cũng hiểu về cậu. Tuy nhiên, phản ứng đầu tiên của hắn đối với câu hỏi này của cậu không phải là “đúng vậy” hay “không phải”, mà là “sao cậu lại nghĩ rằng tôi bài xích cậu?”.
Và câu hỏi này cũng chỉ dừng lại ở trong suy nghĩ của hắn.
Hoàng Phi đan hai tay sau gáy, ngả người tựa vào mảng tường phía sau, trầm mặc nhìn tấm lưng của người ngồi kế bên. Bạn cùng bàn mới của hắn đang chủ động nghiêng người về phía trước nhỏ tiếng gọi Du Phương, mượn thời khóa biểu của cô rồi chép lại từng dòng vào sổ của mình.
Hoàng Phi chợt muốn nói “không có”.
Dù hình ảnh Châu Thanh của đêm hôm đó đã từng khiến hắn ám ảnh, mất ngủ cả một thời gian dài, nhưng thực tâm, hắn chưa từng có bất cứ định kiến hay đánh giá tiêu cực nào dành cho cậu. Nhưng từ nãy đến giờ hắn đã im lặng quá lâu, cứ thế vô tình bỏ qua thời điểm vàng để trả lời câu hỏi đó. Sự để tâm vốn có trong ánh mắt của đối phương đã sớm dời sang chuyện khác mất rồi.
Thời gian sau nghĩ lại, Hoàng Phi vẫn cảm thấy hối hận. Nếu khi ấy hắn không chần chừ quá lâu, chỉ cần dứt khoát nói “không phải” thì có lẽ mối quan hệ của cả hai đã không rơi vào trạng thái gần hơn người lạ, xa hơn người quen thế này. Bởi vì sau câu hỏi không được đáp lại ngay ấy, Châu Thanh đã không còn chủ động mở lời với hắn thêm một lần nào nữa.
***
Tiết học đầu tiên trôi qua thuận lợi. Hoàn toàn không có cảnh đại ca trường và học sinh mới va đập ì đùng như trong tưởng tượng của nhiều người. Thầy Tùng trước khi xách cặp ra khỏi lớp cũng phải khen đểu Hoàng Phi một câu:
“Tuyên dương bạn Phi hôm nay chăm chỉ nhìn bài giảng, không ngủ gật lần nào nhé.”
Hoàng Phi ngồi duỗi chân, tay xoay bút, cả buổi chỉ nhìn bảng chứ chẳng lọt được chữ nào vào đầu, nghe thầy nói thế thì cái mỏ hỗn lại bắt đầu co giật:
“Tuyên dương suông thôi là không đủ, phải trao thêm bằng khen nữa thầy ạ.”
Tiếng cười khúc khích bắt đầu rộ lên ở vài bàn nào đó.
Thầy Tùng cạn lời nhìn hắn:
“Sao anh không bảo cả lớp vỗ tay chúc mừng anh nữa đi?”
“Em thấy ý kiến này rất hay!” Hoàng Phi bật cười.
“Anh Phi giỏi quá, vỗ tay vỗ tay!” Hoài Phong lập tức đứng dậy phối hợp.
Cậu ta dẫn đầu luôn, trèo hẳn lên bàn mà vỗ tay bồm bộp. Làm màu thì phải làm màu cả tập thể mới được, tiếp đó cả đám con trai phía sau cứ vậy rộ lên hưởng ứng theo.
“Anh Phi giỏi quá!”
“Anh Phi đẳng cấp quá!”
“Anh Phi đỉnh lắm luôn!”
Hoàng Phi đứng dậy đi quanh lớp bắt tay với từng người một, vừa bắt tay vừa nói:
“Quá khen, quá khen!”
Hành lang tầng ba cứ thế truyền ra tiếng cười huyên náo.
Học sinh ưu tú có hào quang của học sinh ưu tú, học sinh cá biệt có sức hút của học sinh cá biệt, hắn thuộc vế thứ hai. Bởi vì bất kể trong một lớp học nào cũng sẽ xuất hiện ít nhất một học sinh giống như Hoàng Phi. Dù quậy, dù cà lơ phất phơ, dù đứng bét lớp về thành tích, nhưng chỉ cần hắn đứng dậy vẫy tay một cái là sẽ có cả một đám sẵn sàng hùa theo làm loạn, cứ như thể thế giới này chỉ xoay quanh hắn vậy. Thầy Tùng nhìn lớp học một lượt, chán chẳng buồn nói, cửa phòng thẳng tiến. Nhất quỷ nhì ma, thứ ba Hoàng Phi, ông đã quen quá rồi.
Giờ giải lao chỉ có mười phút. Vì ngoài trời vẫn còn mưa lâm thâm nên đa phần học sinh đều lựa chọn ngồi lại tại chỗ, chỉ lác đác có vài người đi lấy nước uống hoặc ra ngoài rửa mặt cho tỉnh ngủ.
“Phong.” Hoàng Phi đứng dậy rời bàn học. Hắn lướt qua chỗ Hoài Phong, đụng vai cậu ta. “Mang thuốc không?”
Hoài Phong nhướng mày ngạc nhiên:
“Có mang đây, nhưng em tưởng anh bảo cái thứ của nợ này chẳng tốt lành gì, bỏ hút lâu rồi cơ mà?”
Cậu ta vừa nói vừa nhảy xuống khỏi bàn, mò mẫm trong túi quần. Nhận ra nét mặt của Hoàng Phi có chút khác lạ, cậu ta dè dặt hỏi:
“Xảy ra chuyện gì à? Từ sáng đến giờ em thấy anh cứ là lạ thế nào ấy.”
“Lắm lời thế nhỉ?” Hoàng Phi hơi cau mày.
“Được rồi, em không hỏi nữa là được chứ gì.” Hoài Phong chặc lưỡi. “Đi thôi, em đi cùng anh. Lỡ có bị thầy giám thị tóm được thì hai đứa ôm nhau chết chung.”
Hai người một trước một sau bước ra khỏi lớp. Khi đi ngang qua dãy cửa sổ sát hành lang, Hoàng Phi vô thức liếc mắt nhìn vào bên trong. Qua lớp kính cửa, hắn thấy Châu Thanh vẫn ngồi yên tại vị trí của mình. Cậu nghiêng đầu tựa vào một tay, tay còn lại lướt nhanh ngòi bút trên trang giấy. Trên tai cậu quấn hờ sợi dây tai nghe màu trắng, đầu hơi cúi thấp khiến vài sợi tóc rủ xuống che đi hai hàng lông mày. Hoàng Phi suýt thì quên mất, Châu Thanh vốn vô cùng nhạy cảm với tiếng ồn bởi thính lực của cậu không được trọn vẹn như người khác. Mỗi khi âm thanh xung quanh quá mức ồn ào, cậu sẽ có thói quen đeo tai nghe vào để tăng cường sự tập trung.
Nghĩ lại trò đùa vừa nãy của mình cùng đám bạn, hắn bất giác nhíu mày.
Đúng lúc đó, Trúc Ly từ bàn thứ ba đi xuống, dừng lại ngay cạnh Châu Thanh và nói với cậu mấy câu mà hắn đứng bên ngoài không thể nghe rõ. Hoàng Phi thấy Châu Thanh tháo một bên tai nghe ra rồi ngẩng đầu lên nhìn cô bạn. Sau khi Trúc Ly nhắc lại lời vừa rồi một lần nữa, cậu mới “à” lên một tiếng rồi mỉm cười. Dựa vào khẩu hình môi, có lẽ cậu đang nói “ừ, được chứ”. Vành mắt hơi cong, thái độ thân thiện khiến người ta quên đi cái khoảng cách vô hình mới đây bao quanh cậu.
“Sao thế?” Hoài Phong đi phía trước ngoái đầu lại hỏi khi thấy người anh em của mình tự dưng dừng lại giữa hành lang.
Hoàng Phi lập tức thu lại ánh nhìn, lắc đầu ra hiệu không có gì rồi đi tiếp.
***
Nhà vệ sinh tầng một của tòa nhà chức năng lúc này đã mịt mù khói thuốc. Khu vực này hầu hết đều là phòng chứa dụng cụ, vốn ít khi có giáo viên lui tới, hôm nay trời lại mưa gió nên thầy giám thị cũng không đi tuần tra. Thành ra, mấy nam sinh cá biệt của các lớp cứ tụ tập ở đây hút thuốc, nói chuyện rôm rả với nhau chẳng chút e dè. Khi thấy Hoàng Phi cùng Hoài Phong đẩy cửa bước vào, một đứa trong nhóm nhanh mồm nhanh miệng chào hỏi:
“Anh Phong, anh Phi.” Cậu ta tỏ ra ngạc nhiên nhìn thấy Hoàng Phi xoay bật lửa trong tay. “Ơ, em cứ tưởng anh Phi không đụng đến thuốc lá chứ?”
Hoàng Phi liếc mắt nhìn qua, thấy trong phòng có tổng cộng năm đứa. Tất cả đều là học sinh lớp khác, mặt mũi trông quen quen nhưng hắn chẳng nhớ nổi tên đứa nào với đứa nào, chắc chỉ mới tiếp xúc qua vài lần trước đó. Chúng nó có vẻ đã quá quen thuộc với khu vực này, thằng nào thằng nấy tự chọn cho mình một góc, tựa lưng vào tường bắt chước mấy nhân vật ngầu ngầu trên phim ảnh, vừa nhả khói vừa nói nhảm đủ thứ chuyện trên đời. Tỷ như chuyện hôm qua trốn đi chơi game suýt bị thầy giám thị bắt được thế nào, rồi chuyện bị bố cắt bớt tiền sinh hoạt phí ra sao, cho đến mấy việc lông gà vỏ tỏi kiểu ra đường vô tình chạm mặt đám học sinh trường bên, thái độ của chúng nó khiêu khích thế nào, lần sau nếu gặp lại thì sẽ xử lý ra sao.
Sự xuất hiện của Hoàng Phi làm cả đám sực nhớ ra điều gì đó, chúng nó lập tức nhao nhao quay sang gợi chuyện:
“Nói mới nhớ, sau cái bữa PK với bọn trường Đăng Minh, đám bên đó cứ hỏi anh Phi liên tục, đòi hẹn gặp một lần nữa kìa.”
“Hài vãi, lần trước anh Phi một mình chọi năm, tụi nó ăn hành ngập mặt rồi chạy cong đuôi, giờ còn làm trò khích tướng, nói anh không đến là sợ không dám ra mặt. Toàn một đám ngu mà lì.”
“Anh Phi, hôm nào múc tụi nó trận nữa đi anh!”
“Nhảm nhí vừa thôi.” Hoài Phong liếc mắt nhìn sang cái người đang thong dung xoay chiếc bật lửa bên cạnh, cụp mi châm thuốc. “Anh tao là ai chứ? Người đẹp trai được săn đón nhất cái đất Hải Phòng này. Chúng nó thích gặp là được gặp chắc? Em nói đúng không anh Phi?”
Hoàng Phi hờ hững nhìn cậu ta một cái, cúi đầu nhả ra một làn khói xám rồi cười khẩy:
“Mày bớt nói mấy câu buồn nôn đi.”
“Vậy anh tính sao?”
“Không rảnh, không đi.” Hắn đáp. “Bọn mày bên ngoài chơi kiểu gì thì chơi, nhưng bớt dây dưa đến cái lũ đó đi, cũng đừng có hở ra là lại kéo tao vào.”
Hoàng Phi tuy bị coi là thành phần cá biệt của trường này nhưng trong lòng hắn lại coi thường đám ất ơ của trường Đăng Minh bên cạnh. Đối với hắn, báo đời thì cũng được chia làm dăm bảy loại, phá của có, gây chuyện có, nhưng vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ có biết điểm dừng hay không. Loại thường gặp nhất là kiểu đến tuổi nổi loạn, cùng lắm thì trốn tiết, hút thuốc, nói dối để đi chơi net, hay tụ tập nghịch ngu… Nói chung, ở mức độ đó thì vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát được. Còn loại mà kẻ khôn ngoan không bao giờ muốn dây dưa nhất chính là loại còn lại. Đó là kiểu côn đồ học đòi theo thói lưu manh trên phim ảnh, ra ngoài lúc nào cũng mang theo dao, mã tấu, động một tí là muốn đổ máu, toàn là những con báo hàng thật giá thật.
Đám ranh con trước mặt hắn lúc này vốn sẵn tính bốc đồng, mới nghe khích bác một tí đã muốn ăn thua đến cùng. Thỉnh thoảng, Hoàng Phi thực sự không thể bắt kịp nổi cái tư duy hơn thua của chúng nó. Thấy thái độ hắn chẳng lung lay chút nào, một đứa trong nhóm vẫn chưa chịu từ bỏ, ấm ức lên tiếng:
“Nhưng chúng nó nói thế mà anh nhịn được à? Đã vậy còn rêu rao nói xấu anh, nghe hèn chết đi được!”
“Nói tao chứ có nói bọn mày đâu mà cuống?” Hoàng Phi có vẻ mất kiên nhẫn. “Cấm bọn mày ra ngoài tự tiện thay mặt tao nhận bất cứ kèo nào đấy.”
Mấy đứa ngẩn ngơ nhìn nhau một lúc, cuối cùng ậm ừ “ok” mấy tiếng.
Cũng phải mấy tháng rồi Hoàng Phi không đụng vào thuốc. Bây giờ hút lại mới thấy vị của nó chẳng thơm tho gì, cũng chẳng mang lại cảm giác giải tỏa như hắn mong muốn. Hắn tựa lưng vào tường, một tay kẹp thuốc, tay còn lại rút điện thoại ra, tranh thủ trả lời mấy tin nhắn trong lúc chờ Hoài Phong xử lý nốt điếu thuốc của mình rồi cùng về lớp.
Không rõ qua bao lâu, cửa phòng vệ sinh lại một lần nữa bị đẩy mở ra. Cứ ngỡ là có thêm đồng minh từ lớp nào đó nhập bọn nên chẳng ai buồn quay đầu lại nhìn. Hoàng Phi cũng không mấy để tâm, cho đến khi Hoài Phong đột nhiên huých mạnh vào tay hắn.
“Anh. Tin được không? Học sinh mới trông ngoan thế mà cũng đến nhập hội kìa.”
“Gì cơ?” Hoàng Phi nhíu mày ngẩng đầu lên, nhìn người vừa bước vào qua một làn khói mỏng.
Châu Thanh đứng ngay ngưỡng cửa, gương mặt thoáng nét ngạc nhiên khi thấy bên trong đông người đến vậy. Nhất thời, cậu không biết nên quay đầu bước ra hay đi tiếp vào trong. Một đứa trong nhóm vừa nhìn thấy Châu Thanh đã lên tiếng hỏi:
“Người anh em này học lớp nào đấy? Trông lạ nhỉ, chưa gặp bao giờ. Không phải là thành viên của đội Cờ đỏ đấy chứ?”
Người của đội Cờ đỏ tất nhiên là có thù với đội Báo con, giọng điệu của cậu ta rất thiếu thân thiện. Châu Thanh mất vài giây mới hiểu được ý trong lời của cậu ta, bình thản trả lời:
“Đây là nhà vệ sinh.”
Có lẽ do vẻ ngoài ngay ngắn, sạch sẽ của cậu trông không phù hợp để đứng ở nơi này, một đứa khác trong nhóm nhìn cậu từ đầu đến chân soi xét, sau đó cười cợt bảo:
“Ở đâu chui ra một ông bạn ngáo ngơ thế này vậy? Không biết nhà vệ sinh tòa chức năng không phải chỗ để đi vệ sinh à?”
“Vậy à?”
Châu Thanh nhìn quanh một lượt, dường như cũng đã hiểu ra phần nào, chuẩn bị quay đầu rời đi. Thế nhưng đúng lúc ánh mắt nhẹ nhàng quét qua góc phòng, cậu mới nhận ra trong đây còn có cả người kia nữa. Như một thói quen nào đó, ánh mắt cậu rơi xuống điếu thuốc đang cháy dở trên tay hắn.
Hoàng Phi từ nãy đến giờ đều giữ im lặng. Lúc này, nương theo tầm mắt của Châu Thanh, hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Không rõ đang nghĩ đến điều gì, hắn tự nhiên thở dài một tiếng rồi thả điếu thuốc xuống sàn, dùng chân dập tắt, dẫu cho nó vẫn còn chưa cháy hết một nửa. Những người khác đều không chú ý đến hành động này của hắn. Sau khi làm xong, Hoàng Phi ngẩng đầu đối diện với cậu đúng hai giây rồi nhét điện thoại vào túi quần. Hắn trầm giọng nói với người vừa lên tiếng:
“Ăn nói cho đàng hoàng một chút. Đây là người lớp tao.” Hắn bổ sung. “Mới đến.”
Tiếp đó, hắn quay đầu nói với Hoài Phong bên cạnh:
“Xong chưa? Xong rồi thì về lớp.”
Hoài Phong ngẩn người, vốn định nói “còn sớm mà”, song thấy ánh mắt như hối thúc của hắn, cậu ta lại đảo mắt sang Châu Thanh, dù không hiểu tình hình lắm nhưng cũng đành nuối tiếc dập đi điếu thuốc đang hút dở:
“Xong rồi, về thôi.”
Hai người một trước một sau rời đi, để lại mùi khói lửng lơ trong không khí. Đám nam sinh còn lại trố mắt nhìn nhau.
“Đại ca hôm nay bị sao thế? Nói câu nào cọc câu đấy, trước đây có thế đâu?”
“Mày còn không rõ tính nó à? Phút trước đùa với mày được, thì phút sau cũng cho mày tím mắt được. Tính tình lão ấy thất thường xưa giờ, lạ lẫm cái gì.”
“Hoặc cũng có thể là tới tháng?”
Mấy đứa bật cười, nhưng không rõ có phải bị lời của Hoàng Phi vừa rồi làm cho cụt hứng hay không, cũng chẳng buồn ở lại nữa.
“Thôi, tao cũng về lớp đây.”
“Thế tao cũng đi luôn, tiết tới là tiết của chủ nhiệm rồi.”
“Chiều nay có đứa nào đi net không?”
“Tao hẹn chơi bida với người ta rồi.”
“...”
Một toán người trao đổi với nhau vài câu rồi lũ lượt rời đi hết. Chẳng bao lâu, nhà vệ sinh trống trơn.
Lúc đi ngang qua Châu Thanh, một thằng trong đám bỗng dừng lại, vỗ nhẹ lên vai cậu:
“Ông bạn, vừa rồi thằng ôn kia chỉ đùa thôi, không có ý gì đâu. Nếu ông là bạn của anh Phi thì cũng là bạn của bọn này, đừng để bụng nhé.”
Cậu ta tốt bụng bổ sung:
“Chẳng qua nhà vệ sinh của tòa này đám bọn tôi tụ tập hút thuốc quen rồi, hiếm đứa nào vào đây để đi vệ sinh lắm. Trông ông thế này bọn tôi còn tưởng là Cờ đỏ đến kiểm tra đấy.”
Châu Thanh “ừm” một tiếng trả lời cậu ta. Cậu vốn không biết khu này lại là “địa bàn đặc biệt” của nam sinh trường Hòa Yên. Vừa nãy lúc hỏi thăm các bạn trong lớp, họ chỉ cho cậu vài chỗ, thấy khu này gần nhất nên cậu mới tiện đường ghé qua đây.
Chờ nam sinh kia đi khuất, Châu Thanh chần chừ một hồi rồi mới bước tiếp vào trong. Khi đi ngang qua góc tường nơi Hoàng Phi vừa đứng, cậu bất giác dừng bước, nhìn đăm đăm vào nửa điếu thuốc đang nằm lăn lóc trên nền gạch, thậm chí còn không nhận ra bản thân mới thở dài.
Người ta thích làm gì thì làm, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cậu, mà cậu cũng càng không có tư cách để phán xét người ta.
Tuỳ ý đi vậy.