Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Thế Giới Này Không Có Anh Hùng

Chương 6: Lời Nguyền

Dị Phàm đứng giữa tầng hai, hơn bảy mươi con bao vây xung quanh như một biển đen ngòm, mắt đỏ rực lấp lánh.


"Các ngươi muốn chiến đấu?" Dị Phàm cười lạnh, giọng nói vang vọng khắp hành lang. "Vậy ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thật sự của một Pháp Sư!"


Cậu giơ cả hai tay lên, mười ngón tay dang rộng. Ma lực tập trung ở đầu mỗi ngón tay, tạo thành những điểm sáng xanh lấp lánh.


"Lao Cung Thập Phương Diệt - Toàn Phương Vị Tử Trận!"


Từ mỗi đầu ngón tay, những tia điện xanh dày như ngón tay cái phóng ra, ngay lập tức phân chia thành hàng trăm tia nhỏ hơn. Cảnh tượng như một màn pháo hoa. Những vệt sáng cắt qua không khí với tốc độ cực nhanh, không khí bốc khói do nhiệt độ cao.


Hàng chục tiếng hét thảm thiết vang lên cùng lúc. Những con cô hồn bị tia điện đâm xuyên qua, cắt làm đôi, tan biến thành những đám khói đen bay lên trần nhà.


Trong vòng hai mươi giây, toàn bộ tầng hai im lặng.


"Ôi trời..." Khả Hân đứng sau lưng cậu, giọng nhỏ. "Anh... anh vừa làm gì vậy?"


"Dọn đường." Dị Phàm hạ tay, lau mồ hôi trên trán. "Xuống tầng một."


Tầng một có tám mươi con.


Phong Vận Thân Pháp kích hoạt, cơ thể cậu trở thành một tia sáng xanh, xuất hiện và biến mất liên tục giữa đám cô hồn với tốc độ mà mắt thường không bắt kịp. Kiếm Phong Lôi vung theo từng vị trí cậu dừng lại, để lại những vệt điện sáng lấp lánh trong bóng tối.


Không đến ba phút, sàn tầng một phủ đầy khói đen.


"Tuyệt thật đấy!" Khả Hân vỗ tay nồng nhiệt, mắt sáng rực như sao. "Đ-đây chẳng khác gì các chiến binh trong truyện Fantasy tôi đọc cả. Bay lượn, pháp thuật, chiến đấu với quái vật…"


Cô không tìm được từ ngữ để diễn tả thêm nữa, chỉ biết nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ tột độ.


Tiếp tục, họ đi xuống và bước ra sân trường. Không khí đêm lạnh lẽo bao quanh, yên tĩnh đến mức kỳ lạ sau tất cả những gì vừa xảy ra bên trong.


Đột nhiên, một cơn đau như dao cứa ập đến, khiến cậu phải quỳ xuống một đầu gối.


"Hự!" Cậu ôm bụng, cảm thấy như có hàng trăm con kiến lửa đang cắn ruột mình.


Một lượng máu tươi lớn phun ra từ miệng cậu, không phải máu bình thường mà là máu có màu đen sẫm, nóng như dung nham. Nó nhuộm đỏ mặt đất và bốc lên những làn khói trắng.


"Dị Phàm!" Khả Hân hoảng sợ chạy đến. "Anh sao vậy? Anh bị thương sao? Sao máu lại màu đen thế?"


[Cảnh báo nghiêm trọng!]


[Ma lực đang giảm bất thường: 600/1.000 và tiếp tục giảm với tốc độ 10 điểm/giây!]


[Phát hiện tác động Quỷ! Nghi ngờ có lời nguyền cấp cao đang tác động!]


"Đây là..." Dị Phàm lau máu đen ở miệng, nhìn quanh sân trường với ánh mắt cảnh giác.


Chưa kịp nghĩ nhiều, tiếng hét thảm thiết của Khả Hân xé toạc đêm tĩnh lặng.


"Aaaa!! CỨU TÔI!"


Dị Phàm quay lại.


Trên cơ thể Khả Hân, những khuôn mặt người đang từ từ nổi lên. Trên cánh tay phải, một khuôn mặt trẻ em đang khóc nức nở, nước mắt đen như mực chảy xuống. Trên cánh tay trái, một khuôn mặt phụ nữ trung niên đang gào thét, miệng há to đến mức có thể nhìn thấy cả cổ họng. Trên trán cô, một khuôn mặt cô gái trẻ xinh đẹp nhưng biến dạng kinh hoàng, tóc bết máu che khuất nửa khuôn mặt.


Những khuôn mặt đó đồng loạt mở miệng. Nhưng thay vì máu, thì những sợi tóc dài màu đen như mực chảy ra như những con rắn sống. Chúng cuộn quanh chân Khả Hân, siết lấy eo cô, che khuất mắt cô, bịt kín miệng cô.


"Ưm... Ưm...!" Khả Hân cố gắng kêu nhưng âm thanh bị nghẹt lại.


"Khả Hân!" Dị Phàm cố đứng dậy nhưng bị một cơn đau khủng khiếp đánh gục. Cậu nôn thêm một lượng máu đen lớn nữa.


Ngẩng đầu lên bầu trời, cậu lạnh người đến tận xương tủy.


Bầu trời đêm đã biến thành một tấm màn ma quỷ khổng lồ. Hàng nghìn khuôn mặt cô gái trẻ đang hiện ra từ những đám mây đen, to như cả tòa nhà, biến dạng theo những cách khác nhau. 


"Hee hee hee... cuối cùng cũng gặp được Pháp Sư..."


Giọng nói ngọt ngào như tiếng hát ru nhưng chứa đựng nỗi thù hận sâu sắc vang vọng từ mọi hướng.


"Ngươi đã giết hết những thuộc hạ của ta... Giờ đây ta sẽ trả thù!"


"Hồng Y Oán Linh..." Dị Phàm trợn tròn mắt. "Thuộc Quỷ tộc, cấp E+ - phẩm Lao Dịch."


Dị Phàm nhớ lại kiến thức thầy đã dạy. Quỷ ngoài các cấp bậc thông thường, chúng còn chia theo phẩm, giống như giai cấp:


Phẩm Nô Bộc là Quỷ sinh ra từ những linh hồn bị áp bức, thường yếu và dễ kiểm soát. Chúng chỉ có bản năng cơ bản và sức mạnh hạn chế theo từng cấp độ


Phẩm Lao Dịch là Quỷ sinh ra từ những linh hồn có oán hận sâu sắc, được hun đúc qua nỗi đau và thù hận. Chúng thông minh hơn, mạnh hơn và có khả năng sử dụng Quỷ thuật phức tạp.


Sự khác biệt là cực lớn. Một con Quỷ cấp E phẩm Lao Dịch có sức mạnh gần bằng tám phần của một con cấp D phẩm Nô Bộc.


"Đó là năng lực của ta!" Giọng nói từ trên trời tiếp tục. "Đối với Pháp Sư, ta hút cạn ma lực từ từ. Đối với người thường, ta rút năng lượng linh hồn, biến họ thành xác sống phục vụ ta!"


Nó dám tự khai năng lực?


Dị Phàm nhíu mày. Thông thường, Quỷ không bao giờ làm vậy trừ khi chúng hoàn toàn tự tin vào chiến thắng, hoặc đang thị uy. Nhưng một con cấp E+... tại sao lại ngạo mạn đến mức này?


Có thứ gì đó đang tăng cường sức mạnh cho nó.


[Ma lực: 520/1.000 và tiếp tục giảm với tốc độ 15 điểm/giây!]


"Thảo nào." Cậu thầm nghĩ. "Chỉ đánh bọn cô hồn tầm thường mà hao tổn nhiều đến thế. Là do năng lực của ả."


Khả Hân vẫn đang bị những sợi tóc cuốn chặt. Dị Phàm nhìn cô, nhìn những khuôn mặt đang nổi lên trên da cô, và nhận ra vấn đề.


"Khả Hân, tôi phải giải lời nguyền trên người cô trước."


"Ưm..." Cô cố gắng trả lời nhưng miệng bị bịt kín. Chiếc áo khoác của cô đang bị những sợi tóc xé rách.


Dị Phàm cố đứng dậy, máu đen vẫn chảy từ miệng. Cậu đến gần cô, quan sát nhanh, những khuôn mặt trên tay, trên chân, trên trán. Ấn chú phải ở nơi gần tim nhất. Đó là cách Quỷ tộc thường làm, càng gần nguồn sống, càng khó phá.


Cậu nhìn vào mắt Khả Hân.


"Tôi cần kiểm tra vùng ngực trái của cô. Ấn chú nhiều khả năng ở đó." Cậu nói thẳng. "Cô có thể tự kéo cổ áo sang một bên được không?"


Khả Hân nhìn cậu, mắt vừa sợ hãi vừa ngượng ngùng. Những sợi tóc vẫn đang siết lấy tay cô. Khả Hân cố cử động ngón tay, kéo cổ áo khoác sang trái, nhưng tóc ma quỷ siết chặt hơn.


Cô lắc đầu, mắt đỏ hoe.


"Được rồi." Dị Phàm gật đầu. "Tôi sẽ tự làm. Chỉ cần đủ để nhìn thấy."


Cậu dùng hai ngón tay kéo nhẹ cổ áo khoác sang một bên. Bên trong là chiếc áo thun bó màu trắng đơn giản. Cậu kéo nó ra theo, chỉ đủ để lộ ra một khoảng da nhỏ ngay phía trên tim bên trái.


Và đúng như dự đoán.


Một dấu ấn đen hình khuôn mặt đang gào thét, to bằng bàn tay, nằm ngay trên ngực trái Khả Hân. Nó phát ra ánh sáng tím nhạt, nhịp theo từng hơi thở cô.


"Tìm thấy rồi." Dị Phàm thở phào. Cậu đặt bàn tay phải lên dấu ấn. Qua lớp vải, cậu cảm nhận được nhiệt độ bất thường. Lạnh như băng ngay trên ngực cô, trong khi da xung quanh vẫn ấm.


"Thiên địa vô cực, càn khôn mượn pháp. Ma nguyền tiêu tán, chính khí phục hồi. Cấp cấp như luật lệnh!"


Ánh sáng vàng từ tay Dị Phàm tỏa ra, chiếu thẳng vào dấu ấn qua lớp vải. Nó phát ra tiếng hét đau đớn:


"KHÔNG! TA CHƯA MUỐN BIẾN MẤT!"


Dấu ấn từ từ mờ dần. Những sợi tóc ma quỷ rụng xuống sàn như rắn chết. Những khuôn mặt trên cơ thể Khả Hân biến mất dần. Chiếc áo khoác ngoài của cô cũng bị rách tơm, để lộ chiếc áo bó bên trong. Bây giờ nhìn kỹ hơn, thì cô có vóc dáng rất đẹp, vai hẹp, eo thon, ba vòng đầy đặn. Dị Phàm nhìn đi chỗ khác để không mất tập trung.


"Haa... haa..." Khả Hân thở hổn hển, lấy lại được khả năng cử động. "Cảm ơn... cảm ơn Dị Phàm..."


Cô đặt tay lên ngực, nhìn xuống chỗ dấu ấn vừa biến mất. Vẫn còn cảm nhận được hơi lạnh mờ nhạt qua lớp vải. 


[Ấn chú trên Khả Hân đã được tạm thời ẩn đi. Hiệu lực: 10 phút.]


"Hahahahaha! Hay đấy!" Tiếng cười điên cuồng từ trên trời vang xuống. "Ngươi có thể giải được lời nguyền tạm thời trên cô gái, nhưng lời nguyền trên chính ngươi thì sao?"


Dị Phàm cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình. Trên ngực cậu cũng có một dấu ấn, nhưng phức tạp hơn nhiều. Hình một con rồng đen đang cắn đuôi mình, xung quanh có vô số ký tự Hán cổ, nhịp đập chậm và đều như nhịp tim thứ hai.


"Tự giải lời nguyền trên chính mình." Dị Phàm cười. "Gần như bất khả thi. Giống như kéo chính mình khỏi đầm lầy vậy."


[Ma lực: 480/1.000 và vẫn tiếp tục giảm với tốc độ 20 điểm/giây.]


Cậu ngồi phịch xuống đất..


"Thật xui xẻo." Cậu nhìn lên bầu trời, những khuôn mặt khổng lồ vẫn đang nhìn xuống với ánh mắt thù hận. "Cứ nghĩ chỉ là một trận chiến với ma nữ thông thường ở trường học. Nào ngờ lại gặp phải Hồng Y Oán Linh."


"Là... là tôi làm phiền đến anh rồi..." Khả Hân nói bằng giọng tội lỗi, ngồi xuống bên cạnh cậu. "Nếu tôi không đăng bài đó, thì anh đã không tìm đến."


"Không phải lỗi của cô." Dị Phàm lắc đầu, mắt vẫn đang quét khắp sân trường. "Vấn đề là ta phải làm sao thoát khỏi đây."


Cậu nhìn quanh sân trường rộng lớn, tòa nhà bốn tầng, hàng cây xanh, một hồ nước nhỏ ở góc sân. Không có đường thoát nào rõ ràng.


Rồi cậu nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi, tia điện thứ tám bay về phía hồ nước và biến mất hoàn toàn.


Hồ nước đó có vấn đề.


"Có một cách." Dị Phàm nói. "Nhưng nguy hiểm."


"Cách gì?" Khả Hân hỏi.


"Tôi sẽ giải thích sau." Cậu đứng dậy, nhìn về phía hành lang. "Giờ chúng ta cần trở vào trong trước."


Dị Phàm đứng dậy, cởi áo hoodie của mình khoác lên vai Khả Hân - áo khoác hồng của cô đã bị những sợi tóc ma quỷ xé rách trong lúc ấn chú hoạt động. Cô nhận lấy, mặc vào không nói gì.


"Cảm ơn." Cô nói nhỏ.


"Tất cả theo ta vào trong." Dị Phàm ra lệnh cho đàn cô hồn còn lại.


"Hee hee hee..." Tiếng cười ác độc vang lên từ trên trời.


Trong đầu Dị Phàm, một kế hoạch đang hình thành.


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px