Quỷ Núp Bóng

Quyết Định


Trên cổng còn có treo hai ngọn đèn lồng đỏ. Chúng lặng lẽ treo lơ lửng dưới mái hiên, khẽ đung đưa theo từng cơn gió thoảng qua. Nếp giấy của chiếc lồng đèn được gấp vô cùng ngay ngắn, chỉn chu, màu giấy sáng bóng hệt như thể vừa mới được khoác lên mình tấm áo mới. Hai ngọn đèn được treo đối xứng hai bên, cao ngang đầu người lớn. Phần sợi chuông nhỏ dưới đáy chuyển động mềm mại, chạm nhẹ vào nhau phát ra thứ âm thanh vô cùng dễ chịu. 

Bình luận đoạn văn

Đứng ở ngoài cổng, cái Lành có thể thấy một lối đi dài lát gạch cam dẫn thẳng vào bên trong. Những viên gạch ấy dẫu đã ngả màu theo năm tháng nhưng vẫn còn nguyên vẹn, sạch sẽ, không vết nứt, cũng không rêu phong. Hai bên lối đi là những chậu cây cảnh xếp ngay ngắn. Chúng đều khoác lên mình màu xanh tươi của sức sống và được cắt tỉa vô cùng gọn gàng. Ngoài ra còn có cả những bụi hoa nhỏ, thưa thớt nhưng rực rỡ sắc màu, tỏa hương dìu dịu trong không khí. 

Bình luận đoạn văn

Thoạt trông qua những lớp kiến trúc và thiết kế đó, cái Lành có cảm giác như mình sắp bước vào một nơi hoàn toàn khác - nơi mà những con người sống trong căn nhà này đều khoác lên mình nhung lụa, kiều diễm, vải vóc đắt tiền. Không biết khi bước chân vào làm người giúp việc cho ông bà chủ, nó sẽ phải đối mặt với thử thách nào. 

Bình luận đoạn văn

Hình ảnh người đàn bà mặc áo gấm vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí nó. Bà ấy mang dáng người thon gọn, khuôn mặt hình trái xoan được tô điểm thêm bằng những lớp trang điểm nhẹ nhàng. Mái tóc bà ta được búi lên gọn gàng, trên còn đội vấn. Trái ngược lại với điều đó, ánh mắt người phụ nữ lại sắc như dao cau. Bà ta lướt qua mọi món đồ hàng để trên sạp rồi dừng lại ở nó - chính là cái Lành. Nghiễm nhiên là con bé cũng nhận thấy sự bất thường đó. 

Bình luận đoạn văn

Nó không hiểu tại sao bà ấy lại nhìn mình lâu đến thế, như thể đang cân đo, tính toán điều gì trong đầu. Không phải là ánh nhìn của người muốn mua hàng, cũng chẳng phải ánh mắt của kẻ lạ lướt qua vô tình. Đó là một ánh nhìn hoàn toàn có chủ đích. Bà ta không hỏi giá, chỉ quay sang nói thì thầm điều gì đó với một người phụ nữ khác làm người hầu thân cận. Cái Lành nghe lỏm được, tên của mụ là Liễu. Mụ ta nghe xong thì gật gật đầu rồi ra lệnh cho đám người theo cùng đi tìm ai đó. 

Bình luận đoạn văn

Ra lệnh rồi, người phụ nữ đó cùng mụ Liễu rời đi mà không nói thêm điều gì. 

Bình luận đoạn văn

Cho đến tối muộn, con bé mới biết được ánh nhìn bà ta có ý nghĩa gì. 

Bình luận đoạn văn

Vẫn như thường lệ, anh Lựu vừa trở về sau công việc vất vả tại xưởng gỗ trong làng. Cái Lành khi đó vẫn đang loay hoay lau dọn căn bếp. Bữa cơm tối cũng đã được chuẩn bị sẵn, tất cả được úp lại bằng chiếc lồng bàn cũ. Anh Lừu sau khi thay quần áo xong thì bảo cái Lành ra có chút việc để bàn bạc. Anh còn bảo chuyện này khả năng rất cao sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống tương lai của con bé. 

Bình luận đoạn văn

“Mày muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn không?” 

Bình luận đoạn văn

Cái Lành chần chừ suy nghĩ, vài giây sau mới lắp bắp trả lời: 

Bình luận đoạn văn

“Chắc là có.” 

Bình luận đoạn văn

Anh Lựu lắc đầu, phản bác. 

Bình luận đoạn văn

“Không có chuyện chắc được. Một là có, hai là không thôi.” 

Bình luận đoạn văn

Cái Lành cúi đầu, lặng thinh.

Bình luận đoạn văn

Từ bé đến giờ, nó chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đời mình sẽ khá lên. 

Bình luận đoạn văn

Cái nghèo cứ rong ruổi theo nó từ lúc nó còn là một đứa trẻ sơ sinh. Chúng như một cái bóng lầm lũi bám riết, len lỏi vào từng kẽ tóc, nếp áo của nó, chẳng rũ đi được. Nó cũng có bao ước mơ, mong muốn, mà mình muốn thực hiện trong cuộc đời. Ngặt một nỗi, điều kiện kinh tế lại không cho phép nó thực hiện chúng. Nếu như nó không mong muốn có được một cuộc sống hạnh phúc hơn thì chẳng phải mọi điều nó chịu đựng từ bé đến khi trưởng thành đều trở nên vô nghĩa hay sao? 

Bình luận đoạn văn

Vậy nếu là “có” thì sao? 

Bình luận đoạn văn

Không phải là nếu nữa, cũng chẳng phải chắc. 

Bình luận đoạn văn

Đúng là nó mong muốn có một cuộc sống khá giả hơn hiện tại. 

Bình luận đoạn văn

Như thế có phải tham lam quá không? 

Bình luận đoạn văn

Người thanh niên vẫn chờ đợi câu trả lời từ cái Lành từ lúc nó trầm ngâm. Anh cũng thương con bé này lắm, mong muốn nó có một nơi sống thật đàng hoàng, tử tế. Lúc anh còn là một người bán tò he ngoài chợ, cái Lành đã tôn trọng và thân thiết với anh đến mức nào, anh đều nắm rõ. Trên chuyến hành trình lang thang suốt mấy năm trời ròng rã, anh Lựu cũng biết được nguyên do nào mà con bé lại có mong muốn được đi cùng với anh. Đó là cả một câu chuyện buồn. 

Bình luận đoạn văn

“Thế nào rồi? Quyết được chưa?” 

Bình luận đoạn văn

Cái Lành không trả lời, thay vào đó là một cái gật đầu rất nhẹ. Anh Lựu cũng hiểu ý tứ của nó sau hành động đó. 

Bình luận đoạn văn

Lúc này anh Lựu mới tường thuật lại mọi chuyện cho cái Lành nghe. 

Bình luận đoạn văn

“Lúc sáng, qua xưởng gỗ có mấy người thanh niên hô hào tên của anh, thành thử ra anh phải chạy ra ngoài xem thử. Hình như mấy người bọn họ đều là người ở của gia đình nào đó thì phải, ăn mặc cũng không được mấy gọn gàng lắm. Họ hỏi anh rằng anh có phải là người thân của con bé bán sạp hàng ngoài chợ hay không. Anh cũng gật gù. Một lát sau thì có hai người phụ nữ khác đi đến, dáng dấp quyền quý, ăn mặc cũng sang trọng lắm. Người phụ nữ đi phía trước tiến đến trước mặt anh rồi nhìn nhìn. Chốc sau lại quay sang hỏi mấy kẻ làm. Qua cách xưng hô vai vế thì anh chắc chắn đám thanh niên kia là người làm cho hai người phụ nữ.”

Bình luận đoạn văn

Cái Lành nghe đến đó thì hoang mang tột độ. Người mà anh Lựu nhắc đến chắc chắn là người phụ nữ đã đến trước sạp hàng của nó rồi ngắm nghía. 

Bình luận đoạn văn

“Rồi bà ta nói với anh rằng: “Tôi muốn dẫn cô bé về nhà!”, ý là chỉ em đấy! Ban đầu anh không chịu, bởi em là người thân duy nhất của anh lúc này rồi. Anh không muốn phải bỏ mặc em sống cô đơn một mình. Nhưng khi nghe người phụ nữ nói về “ưu đãi” của những con người được chọn sống ở trong căn nhà ở đó, anh Lựu lại chần chừ. Nơi đó có chăn ấm, nệm êm, có cả đồ ăn cung cấp hằng ngày ba bữa. Hầu như mọi thứ mà em cần đều có đủ cả. Thay vào đó, em phải làm giúp cho ông bà chủ những công việc được đưa ra hằng ngày. Nếu hoàn thành tốt thì sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh. Bà ấy cho em một tuần để suy nghĩ trước khi đưa ra quyết định. Nếu đồng ý thì đi đến nhà của bà ta, sẽ có người đón em vào làm việc.” 

Bình luận đoạn văn

Đêm hôm ấy, trời không trăng, chỉ có vài ánh sao nhạt vắt ngang nền trời tối sẫm. Gió nhẹ lùa qua những tàu lá chuối ngoài vườn, phát ra những âm thanh xào xạc. Trong gian nhà nhỏ, cái Lành nằm nghiêng trên chiếc chiếu sờn, trán đẫm mồ hôi, vẫn còn thao thức không ngủ được. Tiếng ếch nhái cứ thay nhau trấn giữ sự yên tĩnh của ban đêm. Con bé còn nghe thấy tiếng ngáy của anh Lựu ở gian bên ngoài. 

Bình luận đoạn văn

Lời nói của anh Lựu cứ văng vẳng bên tai nó. Cứ mấy phút, chúng lại lặp đi lặp lại. 

Bình luận đoạn văn

“Tôi muốn dẫn cô bé về nhà!”

Bình luận đoạn văn

“...chăn ấm, nệm êm…” 

Bình luận đoạn văn

“...đồ ăn cung cấp hằng ngày ba bữa…” 

Bình luận đoạn văn

“... phần thưởng hậu hĩnh…” 

Bình luận đoạn văn

Từng chữ từ lời nói ấy chẳng khác gì những mảnh ghép của một bức tranh đẹp đẽ – bức tranh ấy khác hẳn với cảnh túng thiếu của hai anh em hiện tại. Cái Lành chưa từng dám mơ nhiều về một cuộc sống tốt đẹp. Nhưng giờ đây, giấc mơ ấy không còn là điều xa xôi, mà đang nằm ngay trước mặt nó. Một lời mời tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, lại có thể thay đổi cả một cuộc đời con người. Nó không biết người phụ nữ kia là ai, và thật sự bà ta có ý tốt không. Nhưng... làm gì có ai sống hoài được trong cảnh nghèo khổ mà không một lần mơ đến việc được thay đổi?

Bình luận đoạn văn

Cái Lành trở mình, mặt quay ra ngoài cửa sổ, không quên hắt ra một tiếng thở dài não nượt . Ánh sao hắt nhẹ vào trong, soi lên gương mặt đầy băn khoăn của đứa trẻ đang đứng trước một quyết định quan trọng. Bên kia vách, tiếng thở đều đều của anh Lựu vọng sang. Anh là người thân duy nhất còn lại của nó. Nghĩ đến việc rời xa anh, tim nó se lại. Nó nhớ những ngày hai anh trú dưới cơn mưa rào, cùng nhau chia sẻ chuyện buồn trong cuộc sống, nhớ lại cả những bài học mà anh Lựu dạy dỗ trong suốt chặng đường “phiêu lưu”.

Bình luận đoạn văn

Có lẽ, đây là cơ hội duy nhất. Cơ hội mà số phận, bằng một cách kỳ lạ nào đó, đã mang đến cho nó.

Bình luận đoạn văn

Số phận nó đã được an bài, và không thể nào thay đổi được nữa. 

Bình luận đoạn văn

Đúng một tuần sau, cái Lành xách theo túi tre mà nó tự tay đan, bên trong chứa những món vật dụng thiết yếu mà nó mang theo, từ chiếc khăn rằn cũ, đôi dép mòn vẹt, đến mấy chiếc áo cũ đã bạc màu theo năm tháng. Những thứ ấy, dù không đắt tiền nhưng là tất cả những gì nó có. Một tuần – chỉ một tuần – là thời gian để nó chuẩn bị rời xa ngôi nhà nhỏ, rời xa người anh thân yêu, những kỷ niệm mà nó đã gắn bó bao năm qua tại mái nhà tranh này.

Bình luận đoạn văn

Anh Lựu thấy vậy thì dỗ dành nó, hứa nhất định sẽ chờ đợi nó trở về. 

Bình luận đoạn văn

Và thế là, cái Lành bước đi, rời xa ngôi nhà này.

Bình luận đoạn văn

Khi ra đến cổng, cái Lành quay lại nhìn ngôi nhà lần cuối, lòng nặng trĩu. Cả một phần đời, những ký ức của nó, những lần cười đùa, những lần khóc cùng anh Lựu… tất cả như dừng lại trong khoảnh khắc ấy. Nó hít một hơi thật sâu, cố đẩy đi những cảm xúc ngổn ngang trong lòng.

Bình luận đoạn văn

Dòng cảm xúc ấy theo nó đến tận cổng nhà của gia đình giàu có kia, nơi nó phải bước vào, nơi mà mọi thứ sẽ hoàn toàn khác, nơi mà cuộc đời mới của nó bắt đầu.

Bình luận đoạn văn

[...]

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px