Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Quán Tiêu Sầu

Quyển 1 - Chương 2: Luật sư tập sự

(*) Bối cảnh truyện giả tưởng dựa trên nền tảng xã hội Việt Nam, các tên địa danh hoàn toàn là giả tưởng.


Hùng Vỹ nhìn Bội, Bội cười gật đầu như xác nhận lời anh nói.

- Toàn bộ sách ở đây đều là của gia đình tôi, hiện tại thì nó thuộc về tôi. - Bội nói rồi đứng dậy, bước về phía Vỹ.

Thấy Vỹ sững ra tại chỗ, Bội huých anh, nói:

- Đi thôi, tôi tiễn anh về. Nếu anh đọc cuốn sách này thì chắc sẽ hiểu ít nhiều về tôi đấy.

Vỹ thật sự ngẩn người. Trong một thoáng anh đã nghĩ toàn bộ sách ở đây đều là do Bội chắp bút. Sau đó, anh phải bật cười vì sự hoang đường của bản thân. Một suy nghĩ quái lạ như vậy mà anh cũng có thể nghĩ ra được, sự lý trí của anh rốt cuộc đâu rồi?

Mặc dù con đường đến nơi hơi trúc trắc, thế nhưng Hùng Vỹ đi về đến nhà rất thông thuận, không có vấn đề gì cả. Anh cho rằng mình đã thuộc đường, điều này cũng tốt, đến khi anh cần tìm đến Bội để hỏi ngọn ngành nếu có thì cũng tiện.

Ơ nhưng mà, anh cứ cảm thấy cuộc gặp này nó dở hơi làm sao ấy?

___

Hùng Vỹ trở về nhà, tắm rửa rồi xuống ăn cơm cùng bố mẹ, sau đó lên phòng làm việc. Anh vẫn còn là một luật sư tập sự nên không thể lười biếng. Bản thân anh vẫn cho rằng mình còn đang học, nhưng là học thực tế ở đời.

Hùng Vỹ là một con người siêng năng và kỷ luật từ bé. Mọi công việc đều phải được hoàn thành theo kế hoạch đề ra. Anh không cho phép bản thân là một kẻ lười biếng và thiếu trách nhiệm với bản thân.

Gia đình anh là một gia đình học thức kiểu mẫu, bố mẹ anh đều là nhà giáo, quen nhau từ khi còn nghèo, yêu đương nghiêm túc và hết mình vì sự nghiệp trồng người. Họ sinh ra Hùng Vỹ và nuôi nấng anh trong yêu thương và khuôn phép, dung dưỡng nên con người anh được như ngày hôm nay.

Vỹ vốn định học vào ngành giáo dục như bố mẹ, nhưng vì một số cơ duyên, anh rẽ hướng sang học luật.

Thật lòng thì ban đầu anh không định sống với nghề luật, chỉ là học vì phù hợp với định hướng chuyên ban, được bác cả tư vấn định hướng và cũng có một phần muốn thử sức với việc thi ngành học có thể nói là khó nhất của ban xã hội, không ngờ lại đậu.

Đậu vào trường Đại học Luật Quốc gia, ngành Luật học, chuyên ngành Luật Dân sự có thể coi là một thành tựu lớn đầu tiên của Hùng Vỹ, khiến gia đình và bản thân anh tự hào.

Nhưng Hùng Vỹ nhanh chóng đối mặt với vấn đề đầu tiên.

Đó là anh chưa thật sự yêu, chưa thật sự cảm được ngành học, chưa thật sự biết mình cần làm gì, mình muốn gì, mình có định hướng tương lai ra sao sau khi ra trường.

Giờ nhìn nhận lại, Vỹ nghĩ, đó là điều mà ai cũng phải trải qua với tư cách là một người trẻ đang chuẩn bị cho hành trang trưởng thành.

Vỹ thấy mình là một người may mắn, may mắn vì khi chỉ còn không bao lâu nữa sẽ phải tiến ra xã hội với tư cách là một người trưởng thành, bản thân đã tìm được con đường sáng.

Anh không bao giờ quên phiên tòa đầu tiên mình được tham gia.

Đó là năm thứ ba đại học, khi anh được giới thiệu thực tập tại Tòa án nhân dân cấp cao tại thành phố.

Người hướng dẫn anh là chị Quỳnh, thư ký thẩm phán, đảm nhận vai trò viết biên bản các phiên tòa, phát hành án, lưu trữ án.

Chị Quỳnh rất dễ chịu, dễ tính, đôi khi hơi cẩu thả trong sinh hoạt hằng ngày. Thế nhưng trong công việc, chị ấy là một người vô cùng kỹ tính và kỷ luật, đúng tác phong của một cán bộ trong ngành tư pháp.

Hùng Vỹ nghĩ, một sinh viên ngành luật như mình chắc chỉ có thể ngồi ở văn phòng, lo chỉnh lý các hồ sơ, tài liệu, hỗ trợ công việc cho các anh chị, cô chú trong cơ quan, đôi khi hỗ trợ việc trà nước bên phòng tiếp dân là được. Anh vẫn luôn cố gắng hết mình, chủ động trong những công việc được giao.

Mọi chuyện cứ thế trôi qua được vài hôm, cho đến khi bản thân được chị hướng dẫn gọi vào một phiên xét xử phúc thẩm.

Thực chất, Hùng Vỹ cũng rất muốn vào trải nghiệm cảm giác được tham dự một phiên tòa.

Ngặt nỗi, cánh cửa phòng xử án luôn được đóng kín, người ra người vào phải được kiểm tra thân phận, giấy tờ, đương sự có liên quan thì cần được đọc tên mới được cho vào.

Vỹ vẫn nhớ hôm ấy, khi cả đám thực tập đang loay hoay phụ việc lưu trữ hồ sơ, chị Quỳnh nháy mắt với bọn họ, nói: “Vào xem thử một phiên không? Phiên này chị làm thư ký, chị dẫn các em vào, xem có học hỏi, có được mở mang tầm mắt không. Vụ này hay lắm.”

Anh cũng nhớ cái cảm giác tim đập thình thịch vì phấn khích, háo hức, mong đợi, xen lẫn chút lo lắng mơ hồ, không biết mình có lỡ phạm phải nội quy của phòng xử án hay không. Anh tin là hai người bạn của mình cũng vậy.

Thế là ba thực tập sinh có mặt ở tòa hôm ấy, một nữ, hai nam cùng hồi hộp bước vào phòng xử án, ngồi ở hàng ghế dưới cùng một cách nghiêm chỉnh, gần như không dám phát ra tiếng động.

Vừa bước vào, yên vị, cái không khí nghiêm minh, trang trọng của phòng xử án đã đập thẳng vào người đám thực tập sinh bọn họ.

Đây là một vụ án khá đặc biệt, nằm ở ranh giới giữa vụ việc mang tính chất hình sự và tranh chấp dân sự.

Sát giờ, Thư ký phiên tòa bắt đầu kiểm tra giấy tờ, sự có mặt của những người có liên quan trong phiên tòa của ngày hôm nay.

Khi gọi đến tên bị cáo, các cảnh sát tư pháp trong cảnh phục chỉnh tề đưa bị cáo nữ trung niên độ ba mươi mấy, bốn mươi mấy tuổi, trông có vẻ hơi tiều tụy, mặc áo xanh lá nhạt, nhạt hơn màu cảnh phục một chút lên vị trí ngồi ở gần bục khai báo.

Vì đây là phiên xét xử phúc thẩm nên bị cáo thống nhất mặc áo màu xanh lá nhạt, phiên sơ thẩm sẽ là màu xanh dương.

Tất cả mọi người, bao gồm đại diện Viện kiểm sát, luật sư bào chữa, gia đình bị cáo, bị hại, người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan đều có mặt đông đủ.

Đúng giờ, chuông reo.

Tiếng chuông reo mang theo một áp lực còn lớn hơn nữa, khiến ba cô cậu sinh viên cũng hơi giật mình.

Đây là lúc Hội đồng xét xử bước vào.

Mọi người trong phòng xử án đồng loại đứng lên chào.

Sau đó, mọi người được ngồi xuống, riêng bị cáo vẫn đứng nghe Chủ tọa phiên tòa khai mạc đọc Quyết định xét xử.

Thư ký phiên tòa báo cáo với Hội đồng xét xử về sự có mặt, vắng mặt của những người được Tòa án triệu tập hoặc được mời và lý do vắng mặt.

Nghe xong, Chủ tọa phiên tòa kiểm tra lại sự có mặt của những người có mặt tại phiên tòa theo giấy triệu tập, giấy mời của Tòa án; kiểm tra lý lịch, phổ biến quyền và nghĩa vụ của họ; giải thích cho họ biết về những bản án, quyết định được công bố trên Cổng thông tin điện tử của Tòa án và quyền của họ về việc yêu cầu Tòa án không công bố những nội dung liên quan đến bí mật cá nhân, bí mật gia đình, bí mật kinh doanh.

Sau đó, Chủ tọa giới thiệu những người tiến hành tố tụng và hỏi những người tham gia tố tụng xem họ có đề nghị thay đổi Thẩm phán, Kiểm sát viên và Thư ký phiên tòa hay không.

Khi xác nhận không có yêu cầu thay đổi, Chủ tọa phiên tòa hỏi người kháng cáo có bổ sung, thay đổi hay rút kháng cáo hay không.

Bị cáo nữ đáp: “Bị cáo không rút kháng cáo.”

Chủ tọa phiên tòa tiếp tục hỏi Kiểm sát viên và những người tham gia tố tụng xem có ai yêu cầu bổ sung chứng cứ mới, tài liệu, đồ vật, triệu tập thêm người làm chứng hay không.

Tất cả mọi thủ tục bắt đầu phiên tòa được tiến hành một cách liền mạch, trơn tru, trong sự nghiêm minh và thượng tôn pháp luật.

Cả phòng xử án im lặng, không có tiếng xôn xao ồn ào nên giọng Chủ tọa phiên tòa hỏi, các bên đáp vô cùng rành mạch, rõ ràng. Điều đó vô hình trung khiến cho không khí phiên tòa đã nghiêm minh nay lại càng thêm áp lực, căng thẳng.

Ngay sau khi thủ tục hoàn thành, thành viên đại diện Hội đồng xét xử tiến hành đọc lại nội dung vụ án.

Lúc này, Vỹ và hai người bạn của mình mới được biết nội dung vụ án mà họ được tham gia hôm nay.

Đây là một vụ án xét xử “Tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. 

Trong quá trình làm việc tại cơ quan, nữ bị cáo Nguyễn Thu Phương, 38 tuổi, đã nhiều lần vay mượn tiền của nhiều người để mua bán, kinh doanh bất động sản nhưng mất khả năng thanh toán. Từ đó, bị cáo Phương nảy sinh ý định chiếm đoạt tiền của các đồng nghiệp làm cùng cơ quan bằng cách vay tiền của người này rồi trả cho người khác, cũng có khi chỉ trả một phần vốn và lãi cho chính họ. Để vay được tiền, bị cáo Phương đã nói dối mục đích vay để đầu tư bất động sản và chi trả lãi suất cao là 0,4%/ngày, tương đương 12%/tháng để tạo lòng tin của các đồng nghiệp.

Với thủ đoạn nêu trên, Phương đã vay mượn và chiếm đoạt tiền của sáu đồng nghiệp khác nhau, việc giao nhận tiền chủ yếu thông qua chuyển khoản và không thường xuyên viết giấy vay mượn.

Thông qua việc đối chiếu sao kê các tài khoản tại các ngân hàng khác nhau của bị cáo và các bị hại, cơ quan điều tra xác định con số cho vay lên đến hàng trăm lần, tổng số tiền cho vay lên đến hàng trăm tỷ đồng, tổng số tiền trả nợ gốc và lãi cũng lên đến hàng trăm tỷ đồng.

Cuối cùng, sau khi lấy số tiền gốc trừ tổng số tiền Phương đã trả cho các đồng nghiệp, con số Phương chiếm đoạt được xác định là 5.104.440.000 đồng.

Phiên sơ thẩm đã kết thúc với Bản án sơ thẩm tuyên bị cáo Nguyễn Thu Phương phạm “Tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, xử phạt bị cáo 15 năm tù.

Ngoài ra, Bản án sơ thẩm còn quyết định trách nhiệm dân sự, xử lý vật chứng, án phí và công bố quyền kháng cáo.

Sau khi xét xử sơ thẩm, bị cáo Nguyễn Thu Phương có đơn kháng cáo với nội dung xin giảm nhẹ hình phạt.

 

(*) Bối cảnh truyện giả tưởng dựa trên nền tảng xã hội Việt Nam, các tên địa danh hoàn toàn là giả tưởng.


Hùng Vỹ nhìn Bội, Bội cười gật đầu như xác nhận lời anh nói.

- Toàn bộ sách ở đây đều là của gia đình tôi, hiện tại thì nó thuộc về tôi. - Bội nói rồi đứng dậy, bước về phía Vỹ.

Thấy Vỹ sững ra tại chỗ, Bội huých anh, nói:

- Đi thôi, tôi tiễn anh về. Nếu anh đọc cuốn sách này thì chắc sẽ hiểu ít nhiều về tôi đấy.

Vỹ thật sự ngẩn người. Trong một thoáng anh đã nghĩ toàn bộ sách ở đây đều là do Bội chắp bút. Sau đó, anh phải bật cười vì sự hoang đường của bản thân. Một suy nghĩ quái lạ như vậy mà anh cũng có thể nghĩ ra được, sự lý trí của anh rốt cuộc đâu rồi?

Mặc dù con đường đến nơi hơi trúc trắc, thế nhưng Hùng Vỹ đi về đến nhà rất thông thuận, không có vấn đề gì cả. Anh cho rằng mình đã thuộc đường, điều này cũng tốt, đến khi anh cần tìm đến Bội để hỏi ngọn ngành nếu có thì cũng tiện.

Ơ nhưng mà, anh cứ cảm thấy cuộc gặp này nó dở hơi làm sao ấy?

___

Hùng Vỹ trở về nhà, tắm rửa rồi xuống ăn cơm cùng bố mẹ, sau đó lên phòng làm việc. Anh vẫn còn là một luật sư tập sự nên không thể lười biếng. Bản thân anh vẫn cho rằng mình còn đang học, nhưng là học thực tế ở đời.

Hùng Vỹ là một con người siêng năng và kỷ luật từ bé. Mọi công việc đều phải được hoàn thành theo kế hoạch đề ra. Anh không cho phép bản thân là một kẻ lười biếng và thiếu trách nhiệm với bản thân.

Gia đình anh là một gia đình học thức kiểu mẫu, bố mẹ anh đều là nhà giáo, quen nhau từ khi còn nghèo, yêu đương nghiêm túc và hết mình vì sự nghiệp trồng người. Họ sinh ra Hùng Vỹ và nuôi nấng anh trong yêu thương và khuôn phép, dung dưỡng nên con người anh được như ngày hôm nay.

Vỹ vốn định học vào ngành giáo dục như bố mẹ, nhưng vì một số cơ duyên, anh rẽ hướng sang học luật.

Thật lòng thì ban đầu anh không định sống với nghề luật, chỉ là học vì phù hợp với định hướng chuyên ban, được bác cả tư vấn định hướng và cũng có một phần muốn thử sức với việc thi ngành học có thể nói là khó nhất của ban xã hội, không ngờ lại đậu.

Đậu vào trường Đại học Luật Quốc gia, ngành Luật học, chuyên ngành Luật Dân sự có thể coi là một thành tựu lớn đầu tiên của Hùng Vỹ, khiến gia đình và bản thân anh tự hào.

Anh cũng cố gắng hết sức để không phụ sự kỳ vọng của bản thân và gia đình.

Sau khi hoàn thành công việc, Vỹ xuống dưới nhà uống cốc nước.

Thấy căn nhà im lìm trong bóng tối, anh nhìn lên đồng hồ, thấy cũng đã mười giờ rồi.

Gia đình cũng phải đi ngủ thôi.

Để không làm phiền bố mẹ, Vỹ cố gắng nhẹ tay nhẹ chân, đi chậm xuống bếp lấy ca nước to rồi mang lên phòng mình.

Sau khi về phòng, anh định đọc sách một lúc trước khi ngủ nhưng không hiểu sao trong đầu cứ quanh quẩn về cuốn sách cô bé ngỗ nghịch gì đó mà mình nhìn thấy ở nhà Bội.

Bình thường, Vỹ cũng khá thích đọc sách. Anh không kén chọn thể loại, cũng không phải quá đặc biệt đam mê một loại nội dung nào. Anh nghĩ, mỗi quyển sách nó đều sẽ có cái hay riêng, một triết lý, một lối sống, một câu chuyện,... Dù là gì, khả năng là nó cũng sẽ mang đến cho anh một cảm ngộ nào đó.

Anh có chỉ tiêu cho bản thân, mỗi ngày sẽ đọc một chút, mỗi tháng dù bận đến đâu cũng cần đọc hết một quyển sách.

Sách trong phòng Vỹ rất nhiều, anh cũng hay được họ hàng hay bạn bè đến nhà khen về bộ sưu tầm sách của bản thân. Thế nhưng, từ khi đến căn nhà của Bội, Vỹ cảm thấy chỗ sách của mình thấy ra cũng chẳng đáng là bao.

Mà nếu những cuốn sách ấy thật sự là độc bản chứ không phải là lời khoác lác của Bội thì lại càng ấn tượng hơn. Điều đó chứng tỏ không chỉ mỗi bản thân Bội là người có học, mà cả gia đình của cô ta đều thuộc hàng học thức, trâm anh thế phiệt.

Vỹ nghĩ, sống trong không gian như vậy, ít nhiều cũng có cảm giác khuôn phép, kiểu cách, nếu phải mô tả thì có thể dùng câu “mọt sách thì tâm hồn thanh cao” chăng?

Còn nếu tất cả chỉ là lời ba hoa của một người phụ nữ thích làm màu thì anh không còn gì để nói, dù sao thì thời buổi hiện nay cũng có không ít người, cả già cả trẻ, “phông bạt” về trình độ học thức.

Phông bạt học thức còn gây nghiện hơn phông bạt tiền bạc ấy chứ, khó bị bóc trần bởi những người ít hiểu biết hơn mình và người nhiều học thức hơn thì thường là họ “khinh không để ý đến”.

Nghĩ miên man một lúc, Vỹ mới cảm thấy bản thân mình để tâm trí bay xa quá. Anh lấy quyển sách đang đọc dở ra, lần theo trang được kẹp sách làm dấu, đọc tiếp.

Đây là một quyển sách nói về việc nuôi dạy con và định hướng cho trẻ của một nhà nghiên cứu tâm lý học trẻ vị thành niên khá nổi tiếng trên thế giới.

Hùng Vỹ chưa có con cái và thành thật là anh cũng chưa có ý định lập gia đình. Thường thì dòng sách làm bạn với trẻ thế này là kiểu anh ít đọc nhất, vì một là anh chưa có gia đình nhỏ, hai là bản thân anh cũng không làm gì trong ngành giáo dục. Tính chất công việc của anh thường sẽ tiếp xúc với những người lớn, những người chắc chắn là phát triển khá đầy đủ cả về thể chất lẫn trí não. Thế nên, nếu mà nói đến dòng sách tâm lý, thường thì anh sẽ chọn những quyển dành cho tâm lý học người lớn.

Nhưng dạo gần đây, tỉ lệ phạm tội của tội phạm vị thành niên tăng cao, các vụ án liên quan đến trẻ vị thành niên nhiều vô số kể, văn phòng luật nơi Vỹ đang làm việc cũng tiếp nhận khá nhiều khiến anh bắt đầu tò mò liệu vấn đề nó đến từ đâu.

Vỹ không cho việc mình đọc sách là thanh cao gì, anh đọc những thứ bản thân muốn đọc, cần đọc và cảm thấy là bản thân nên đọc mà thôi.

Sau khi đọc sách mệt, Vỹ cho phép mình nhắm mắt thư giãn một lúc rồi mở podcast, đeo tai nghe vào, chìm vào giấc ngủ.

...

Một đêm trôi qua.

Bảy giờ sáng Vỹ mới dậy, do đêm qua mơ một giấc nên anh cứ trong trạng thái mơ màng, ngủ không nông cũng không sâu, người cứ trì nặng, không dậy được.

Bố mẹ Vỹ làm giáo viên nên đã đi làm từ sớm, anh là người cuối cùng còn ở lại nhà.

Trước giờ, bố mẹ không phải lo chuyện đi làm hay đi học của Hùng Vỹ, anh cũng tỏ ra là một người con khá đáng tin nên càng không có vấn đề gì. Có thể nói, đây là lần hiếm hoi Vỹ đi học, đi làm trễ.

Khi Hùng Vỹ đến chỗ làm, hầu như các đồng nghiệp trong biên chế và các em thực tập đều đã có mặt đầy đủ.

Trong văn phòng riêng, thầy của Vỹ là luật sư Hà cũng vừa ăn xong bữa sáng, đang dùng một tách cà phê sữa nhiều cà phê để tỉnh táo. Đây cũng là thói quen nhiều năm qua của thầy.

Khi thấy học trò đến, thầy cười nói: 

- Sao thế, hôm nay ngủ dậy trễ à? Thầy đã bảo là lo đi ngủ sớm đi mà.

Nghe thấy chỉ thẳng mặt mình đi làm trễ, Vỹ cảm thấy khá xấu hổ. Anh gãi đầu, vừa đi vào vừa cười gượng, đáp:

- Vâng, hôm qua em đọc án mải quá nên ngủ trễ ạ.

Thầy Hà bật cười sằng sặc, tiếng cười giòn tan không chừa lại chút mặt mũi nào cho đứa học trò của mình: 

- Thôi anh đừng có nói phét. Thầy cầm án rồi thì làm sao mà anh đọc được? Khéo lại nhắn tin với cô nào quên thì giờ rồi đổ thừa án này án nọ. Kìa. - Nói xong, thầy chỉ vào ổ bánh mì thịt xíu đặt ở bàn tiếp khách trong văn phòng, ý chỉ thầy đã mua bữa sáng cho anh rồi.

Thầy vẫn vậy, vẫn hệt như lần đầu anh gặp trong phiên tòa được tham gia khi còn thực tập ở tòa án thành phố, một người đàn ông trung niên dáng người dong dỏng cao, thường mặc áo sơ mi hơi rộng, đóng thùng ngang bụng với bước chân khoan thai. 

Khuôn mặt thầy Hà khá lành, cái này thì anh cũng không chắc có phải là tâm sinh tướng hay do gen gia đình, kết hợp với cặp mắt kính dày không gọng càng làm thầy trông có vẻ hiền hơn. Thế nhưng, ai đã từng thấy phong cách làm việc cũng như những phiên tranh tụng của thầy trên tòa đều phải tấm tắc “đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong”.

Thầy Hà đã ngoài bốn mươi tuổi, cái tuổi mà nhiều người hướng về gia đình, con cháu nhiều hơn. Nhưng thầy vẫn hết mình vì công việc, hết mình vì các thân chủ ở khắp nơi trên đất nước. Hình như thầy mới chỉ kết hôn vào khoảng bảy năm trước và có một đứa con bé tí, đúng là thong dong tự tại trong cuộc sống và dốc lòng cho công việc.

Hùng Vỹ nói cảm ơn thầy rồi vội xử lý ổ bánh mì nhanh nhất có thể. 

Ngay khi anh ăn bánh mì xong cũng là lúc luật sư Hà dùng hết cà phê.

Thầy đứng dậy, đi ra bản tiếp khách, thường cũng sẽ là bàn mà thầy cùng cộng sự bàn bạc và phân tích vụ án. Vỹ ăn uống gọn gàng nên vụn bánh mì cũng không vãi ra gì, nhưng anh cũng nhanh chóng rút khăn giấy lau sạch bàn.

Luật sư Hà đến bàn, đặt tập tài liệu xuống, nhẹ nhàng nói:

- Được rồi, trọng tâm hôm nay vẫn là vụ của bọn trẻ. Hôm qua thầy cầm các tài liệu về nghiên cứu qua, đã phát hiện thấy một vài điểm có thể khai thác được. Em xem đây...

Luật sư Hà và Hùng Vỹ thảo luận rất kỹ. Đây cũng coi như là vụ án đầu tiên Hùng Vỹ được tiếp xúc trực tiếp và chỉ có một mình anh là cộng sự cùng thảo luận với thầy. Thầy nói đây sẽ là kinh nghiệm vàng và rất trân trọng ý kiến của anh, anh nên mạnh dạn thể hiện nghiệp vụ, thầy sẽ hỗ trợ, góp ý và giúp đỡ.

Tuy nhiên, trong phiên sơ thẩm diễn ra mới đây, họ đã thua.

Nhìn thấy sự đau đớn, thất vọng trong đôi mắt của người mẹ đơn thân, cũng chính là mẹ của thân chủ họ trong vụ án lần này, cả Hùng Vỹ và luật sư Hà đều quyết tâm phải cố gắng hết sức.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px