Hiếm lắm mới được thấy hai cậu cháu nhà này luống cuống tay chân. Cảm giác đau đã quay trở lại. Đã là con gái, Hoài Anh chắc nhiều người cùng từng trải qua cái cảm giác này. Lưng cũng đau mà bụng cũng đau, ngồi không được, nằm cũng không xong.
Cô nằm cuộn tròn trên giường, mồ hôi ướt đẫm trán, cả người lạnh buốt. Bụng như bị đấm liên tiếp, còn lưng thì nhức nhối không chịu nổi. Bình thường thì có thể ngủ một giấc cho đỡ đau nhưng bây giờ cô không dám ngủ. Ký ức trong mơ thỉnh thoảng vẫn xuất hiện, cô sợ rằng nếu mình thật sự ngủ say thì biết đâu cơ thể sẽ bị quái vật chiếm đoạt.
Vệ Linh gắn xong dụng cụ kiểm tra sức khỏe, dùng khăn ướt lau trán cho cô, quay qua nói với Nhật Phương:
“Đun nước ấm giúp cậu.”
Đã nhấp nhổm một hồi, nghe vậy, cậu bé lập tức chạy ra ngoài lục lọi phòng thí nghiệm.
“Theo lý thuyết thì quái vật có thể tự động điều chỉnh cơ thể… Em thử xem.”
Tay bóp nát góc giường, Hoài Anh thều thào:
“Thử cái gì? Tự giảm đau à?”
“Bình tĩnh, có khi chỉ là ảo giác thôi. Nếu em kiểm soát được thì…”
“Hay để tôi đâm anh một nhát xem có kiểm soát được không…”
Đèn báo động của cái máy nhỏ trên cánh tay cô reo vang. Âm thanh ầm ĩ nghe điếc hết cả tai, làm cô muốn chửi thề, nhưng vì không còn sức nên đành hít sâu một hơi.
Vệ Linh tắt báo động, bấm bấm lướt lướt màn hình máy tính bảng một lúc rồi nhỏ giọng hỏi:
“Cần xoa bụng không?”
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh ta, không còn gì để nói.
“Thì tại… trông có vẻ đau.” Vệ Linh có vẻ ngượng ngùng, gãi đầu gãi tai.
“Thôi khỏi, ai lại cho con trai chạm vào bụng bao giờ. Uống nước ấm là được.”
“Vậy chườm nóng đi.”
Quấn mình trong chăn, cô lẩm bẩm:
“Cái đó cũng được.”
Giọng của Nhật Phương từ ngoài vọng vào phòng:
“Cháu mang cả bình nước vào nhé!”
Hai người họ loay hoay làm sao mà pha được cốc trà gừng mật ong, rồi quấn bình đựng nước nóng vào khăn bông cho Hoài Anh làm vật chườm nóng. Hai mắt lim dim, có lẽ vì ấm áp, có lẽ vì an tâm, cô dần ngủ say.
Sau đó, cô lại nằm mơ thấy mảnh ký ức chập chờn. "Cô" đang ngồi trước máy tính, chăm chú xem video trên màn hình. Trong video có mỗi một mình “cô” đứng giữa căn phòng trống trải, và rồi “cô” dị hóa. Nửa phần đầu nhô ra hai bên, tạo thành một hình trụ đầy bướu thịt. Phần cằm giữ nguyên dạng và đôi môi mỏng phát ra một tiếng rít chói tai, “cô” biến thành con quái vật đã giết mình.
Hai tay con quái vật kéo dài, quất về phía hai bên tường. Cổ của nó cũng mọc ra xúc tu thịt và đập liên tục xuống nền xi măng. Chỉ có nó tức tối quật đánh mặt đất một hồi lâu. Quái vật dùng đao tự chém đứt xúc tua, đổ máu. Khi đã thấm mệt, cuối cùng, nó cũng dừng lại. Bướu thịt mọc ra từ mặt, cổ, tay, chân - tất cả những phần da nó lộ ra - bọc lấy nó lẫn những xúc tua, bóp nhỏ nó rồi lại biến thành “cô”.
Hoài Anh sực tỉnh, nước mắt đã nhuộm ướt hai má tự lúc nào. Người mà cô mơ thấy là thứ đã giết cô. Cô cảm nhận được sự hiện diện của thứ đó ngủ say trong cơ thể, nhưng đồng thời cũng nghe thấy tiếng khóc rấm rứt của một người khác. Có thứ gì đó, trực giác mách bảo là tôi có thể tách nó ra và khiến tiếng khóc dừng lại.
Như kẻ mộng du nghe theo lời thì thầm từ hư vô, Hoài Anh chậm rãi ngồi dậy. Nhắm mắt lại, cô chầm chậm giơ hai về phía trước. Cảm giác như từng phần từng phần một trong cơ thể bị rút đi, trồi ra khỏi lòng bàn tay. Một thứ gì đó đang thành hình trong tay cô.
Hoài Anh nhớ đến chuyện mất ngủ, thoáng nghĩ rằng có lẽ mình cần một người ru ngủ. Nói là một người thì không đúng nhưng cô không muốn nhìn thấy hình dáng của một quái vật. Cho dù có tạo ra cái gì thì cô cũng muốn nó mang hình dáng một con người. Đầu tiên, Hoài Anh nghĩ đến hình dạng của một người phụ nữ. Nhưng không, cô tưởng đến một sự tồn tại yếu ớt hơn - ai đó tuyệt đối sẽ không làm cho những người xung quanh sợ hãi, một hình dạng dễ bị tổn thương hơn - một cô bé.
Mớ thịt nhầy nhụa trong tay dính nhớp. Cô hạ tay xuống, đặt nó xuống đất, rồi cúi người đến gần, tưởng tượng ra thân hình nhỏ nhắn của một học sinh tiểu học với mái tóc mỏng đen dài óng ả, bàn tay búp măng, cổ ngắn trắng ngần. Ngắm nhìn hình ảnh cô bé tưởng tượng trong tâm trí, cô đưa tay sờ lên má đứa trẻ đứng đối diện.
Nhìn khuôn mặt trống rỗng trong tưởng tượng của mình, Hoài Anh phân vân không biết nên tạo ra một gương mặt như thế nào. Một gương mặt vô cảm? Mắt mèo? Mắt hai mí? Mắt sụp? Mũi cao? Mũi thấp? Môi mỏng? Hình dạng môi nhìn ra sao? Hàng loạt câu hỏi ập tới, cô chần chừ.
Cô nhớ đến con quái vật dạng người mà mình từng thấy. Khuôn mặt và ánh mắt của cô ta trông thật khác biệt. Vậy mà cô cũng đang tạo nên một sinh vật như thế. Cùng lúc, Hoài Anh thấy lạnh và mất sức. Mồ hôi lăn trên hàng mi, và cô chợt nhận ra cả người đang bị mồ hôi ướt sũng. Đó là lúc cô ngừng suy nghĩ về chi tiết trên khuôn mặt và quyết định tạo ra một chiếc mặt nạ. Nó không nên có mặt. Mặt của nó sẽ là một chiếc mặt nạ - một chiếc mặt nạ mèo trắng tinh che kín khuôn mặt, có mũi nhưng không có miệng. Đôi mắt trên mặt nạ trống rỗng, để lộ ra đôi mắt của một người, của chủ nhân cơ thể cũ - đội phó của chiến đội. Tôi còn nhớ tên người ấy, chị Sa, một âm tiết nghe như hạt cát trôi đi qua kẽ hở giữa những ngón tay.
Cảm giác choáng váng quen thuộc ập tới. Hình như cô từng cảm nhận được cảm giác này trước đây, hao hao giống hiến máu, khi bản thân nhận thấy được máu đang rời khỏi cơ thể. Sau đó, khi túi máu bơm đủ, nó dừng lại.
Hoài Anh buông tay, chưa mở mắt nhưng biết nó thành hình. Quá trình nhào nặn đã kết thúc. Không còn thứ gì ẩn nấp trong cơ thể cô nữa. Thứ gì đó vừa nãy nằm trong bàn tay cô hồi lâu cũng rời ra. Cô biết nó đang đứng ngay trước mặt, bất giác mở mắt, nhẹ nhàng xoa đầu nó, thủ thỉ:
“Em tên là Sa Miên, năng lực là ru ngủ người khác…”
Có một mối liên hệ vô hình nào đó giữa Hoài Anh và sinh vật nhỏ nhắn trước mặt. Cô cảm nhận được cảm xúc bỡ ngỡ của nó, thấy được hình ảnh của chính mình in trong ký ức đầu tiên - khoảnh khắc nó vừa mở mắt ra - và chợt biết được rằng sinh vật mình tạo ra sẽ trung thành tuyệt đối. Sa Miên im lặng, nhẹ nhàng choàng tay ôm lấy cô.
Sống mũi bỗng cay cay, Hoài Anh ôm nhẹ thân hình bé nhỏ, thì thầm:
“Cảm ơn em…”
Mặt kính bật mở, Vệ Linh hốt hoảng bước vào. Mắt trợn tròn, mặt mày tái nhợt, anh nhìn cô như thể sinh vật lạ, khẽ nói:
"Em... tạo ra nó? Không thể nào. Chỉ Nữ Hoàng mới có thể... Nữ Hoàng chỉ có một, sao lại có thể..."
Sa Miên dụi đầu vào cổ Hoài Anh, ôm chặt hơn.
“Nữ Hoàng?” Cô hỏi lại.
“Giống như loài kiến và loài ong sống ở tổ, quái vật có Nữ Hoàng... Kinh nguyệt, trứng, cấp bậc áp đảo... Năng lực sinh sản và tái tạo… Sao mình lại không nghĩ ra…” Vệ Linh bần thần cả người, che miệng lại, hít sâu một hơi. "Xin lỗi. Đợi tôi bình tĩnh chút. Em ngủ tiếp đi."
Vừa dứt lời, Vệ Linh liền lập tức lao ra ngoài. Không biết liệu có phải là ảo giác không, bước chân của anh ấy trông như đang vội vàng trốn chạy vậy.




Bình luận
Chưa có bình luận