6: Quái vật cấp cao


 

 

Máy phát sóng âm lại được đặt lên trên bàn. Vệ Linh nhìn Nhật Phương và Hoài Anh, hỏi:

“Hai người nghe được gì?”

Nhật Phương trả lời trước:

“Cháu vẫn không nghe thấy gì hết.”

Hoài Anh nhìn cậu bé, một tay chống cằm, thử miêu tả tiếng mình nghe thấy:

“Giống tiếng radio, cát sét cũ, kêu rè rè.”

Vệ Linh tổng kết lại:

“Tóm lại là không nghe hiểu.”

Hai sinh vật không tính là 100% con người nhìn nhau, đồng thời gật đầu khẳng định. Sau đó, Vệ Linh nói:

“Đây là bản phát âm chứa mệnh lệnh của quái vật cấp cao.”

Cô đặt câu hỏi:

“Cấp cao là sao?”

Không thể trách Hoài Anh không biết gì. Có lẽ người dân ở vùng chiến sẽ quen với vũ khí và có kinh nghiệm chiến đấu. Song, sống ở thủ đô, thứ duy nhất công dân học được qua giáo trình và video giới thiệu về quái vật là cách phân loại chúng. Hơn nữa, có nhiều kiến thức tuyệt mật mà quân đội sẽ không phổ biến rộng rãi. Trước đây, theo như cô biết thì quái vật không có hình người. Một số loài có kích thước to lớn, số khác nhỏ gọn hơn, tùy theo đó cũng có ưu nhược điểm khác nhau, chia nhóm theo mức độ nguy hiểm. Chưa giáo sư hay chuyên gia nào giới thiệu khái niệm quái vật cấp cao cấp thấp bao giờ.

“Nhật Phương.”

Vệ Linh lại điểm danh cháu trai. Chưa đầy nửa tiếng kể từ khi học sinh chuyển trường xuất hiện, Hoài Anh biến thành đứa đội sổ ở cái lớp học thêm này. 

“Hầu hết quái vật đều chỉ biết chiến đấu, nhưng cũng có quái vật có khả năng tư duy. Chúng được gọi là Quái vật cấp cao. Có con ở dạng quái vật, cũng có dạng người, vẫn chưa rõ có phải là một loại với hai hình dạng khác nhau hay không. Ngụy Quái cũng tính là Quái vật cấp cao, nhưng những con ở tiền tuyến đẳng cấp hơn, ngoại trừ bề ngoài thì không khác gì con người.”

Nhật Phương nhỏ giọng giải thích, ánh mắt lấp lánh nhìn Vệ Linh, trầm trồ:

“Không ngờ cậu có ghi âm. Làm sao mà biết trong đó nói gì ạ? Có phải là mấy cái mệnh lệnh mà cậu kể không?”

Vệ Linh hắng giọng:

“Tập trung! Theo lý thuyết thì cả hai người đáng ra phải nghe hiểu mới đúng. Em có đoán được tại sao không?”

Hoài Anh xua tay lia lịa.

“Làm gì có. Nếu là tiếng nước ngoài thì cũng phải học mới biết chứ!”

“Không đúng. Cái này cháu học rồi. Tuân theo mệnh lệnh được khắc vào gen của loài. Có lẽ vì là con lai nên cháu không sao, nhưng cô Hoài Anh thì nghe thấy mà.”

Nói xong, Nhật Phương tò mò nhìn tôi.

“Nhưng cô có nghe hiểu đâu.” Hoài Anh cự nự.

“Nếu là ngôn ngữ chung của loài thì chắc chắn em phải biết. Nếu em nghe không hiểu, thì từ đây ta có một giả thuyết khác. Hoài Anh, em nhận định mình là người nên chối bỏ nó.”

Nhìn xa xăm như đang hồi tưởng, Vệ Linh thấp giọng kể:

“Chị tôi cũng chưa bao giờ dị hóa...”

Lén quan sát sắc mặt của Nhật Phương, cô thấp giọng hỏi:

“Kể cái này có ổn không?”

Anh ta cười đáp:

“Nhật Phương biết mà, tôi kể cháu nghe suốt.”

Chị gái từng phản kháng, nên anh ta mới tìm hiểu và rồi trở thành chuyên gia về quái vật. Hoài Anh trầm ngâm suy nghĩ. Nhận định thân phận nào thì sẽ là thân phận đó, thật sự đơn giản như vậy sao?

“Từ thi thể Quái vật trong nhà xưởng phát hiện gen người.” 

Vệ Linh buông một câu, khiến Nhật Phương lẫn cô im bặt. Bầu không khí trong phòng chợt trở nên im ắng, làm cô không dám hỏi gì thêm. 

"Quái vật cấp thấp tiến hóa quá nhanh. Lần nào cũng xuất hiện thứ càng khó bị tiêu diệt, càng thích nghi với vũ khí bên ta. Không ai biết phía bên kia Cổng là một quốc gia hay một thế giới, nhưng nhất định tồn tại sinh vật có trí tuệ, biết nghiên cứu. Hai người phải nhớ lấy."

Đang ghi chép giảng giải, bỗng nhiên, Vệ Linh không nhịn được che miệng ngáp một cái. Hoài Anh lập tức đứng dậy, nói:

“Thôi, không học hành gì nữa. Anh ra ngoài ngủ nghỉ một giấc giùm tôi. Nhật Phương, dắt cậu cháu ra ngoài đi. Trông hai cái quầng thâm mắt kìa, mấy ngày không ngủ rồi không biết.”

“Nhưng mà, không có cậu đảm bảo thì cháu không được tự tiện…”

“Được rồi, để cậu đi ngủ.”

Vệ Linh ngắt lời cậu bé, cúi xuống làm bộ thì thầm nhưng nói rõ to:

“Mình đi thôi, không thì bị cô Hoài Anh cằn nhằn chết mất.”

Nói rồi, anh ta chìa tay ra cho Nhật Phương. Cậu bé nở nụ cười, nắm lấy tay anh, cúi xuống chào Hoài Anh, nom vui vẻ lắm.

“Cháu chào cô ạ.”

Và thế là, từ hôm đó, căn phòng lạnh lẽo của Hoài Anh có thêm một vị khách mới. Sau khi giảng xong kiến thức cơ bản, không phải ngày nào ba người cũng tụ tập học hành. Đôi khi, Vệ Linh chỉ ngồi chơi. Cô tin chắc đối phương vẫn luôn thử mình, như vụ thường xuyên mời đồ ăn có độc hay cố tình tắt tường điện chẳng hạn.

Có Nhật Phương ở, Vệ Linh sẽ mặc đồ thường. Hai chú cháu thích chơi cờ vua, nhưng Hoài Anh thì ghét động não, nên đành ngồi xem họ đánh cờ. Nhưng mà, thay vì nhìn cờ, nhìn người thú vị hơn nhiều.

Nhật Phương nhìn chằm chằm bàn cờ, đưa tay vuốt cằm, gật gù như một ông cụ non, rồi dịch quân Tốt. Chẳng hề nghĩ ngợi gì nhiều, Vệ Linh ra quân Tượng. Chẳng hiểu bàn cờ đang như thế nào, nhưng hai người họ chơi một hồi mà hai bên quân trắng đen vẫn chưa làm gì nhau.

“Không cần nhường cháu.” Cậu bé trừng mắt. Dễ thương.

Thú thật, từ khi Nhật Phương đến, cuộc sống của Hoài Anh bớt ảm đạm hơn nhiều. Đôi lúc, cô cảm thấy dường như mình vẫn còn đang sống một cuộc đời bình thường: cả ngày nằm ườn trong căn phòng nhỏ, thỉnh thoảng có bạn bè tới thăm nhà, cùng nhau trò chuyện cười đùa...

Một tuần bảy ngày, kể cả thứ bảy hay chủ nhật, Vệ Linh đều phải chăm cháu trai một mình. Anh ta đưa Nhật Phương cùng đi công tác, ngày nào cũng bận rộn từ tờ mờ sáng đến tối mịt. Đêm ngủ bốn tiếng, uống cà phê, nước tăng lực thay cơm là chuyện thường. Cô và cậu bé ăn ý thành lập liên minh giám sát anh. 

Nhật Phương bị coi là nguy hiểm, nhưng từ nhỏ đã được Vệ Linh nuôi nấng, nên hai người họ luôn sống nương tựa lẫn nhau. Vì cậu bé, Vệ Linh chuyển đồ đạc sang sống hẳn ở trong phòng nghiên cứu. Có việc đột xuất phải gửi cháu trai cho bạn bè, cũng nhất định phải về sớm cho cháu ngủ.

“Có nửa đêm cháu tỉnh dậy, thấy chăn đắp kín trên người, còn cậu thì ngủ gục bên giường.” Nhật Phương lén lút nói với Hoài Anh. “Nhiều khi cháu thấy…”

“Suỵt.” Cô ra dấu cho cậu bé im lặng, nói. “Không thể miên man suy nghĩ mãi được. Để cô bày cháu chiêu này. Trăm trận trăm thắng.”

“Thì thầm nói xấu gì tôi đấy?”

Vừa kịp lúc Vệ Linh mang trà sữa vào phòng. Cô đứng dậy, nháy mắt với Nhật Phương, vừa bước đến vừa đáp:

“Đang nói chuyện anh suốt ngày làm việc vất vả.”

“Có gì vất vả đâu, công việc mà.”

Vệ Linh không để ý, đặt hai cốc trà sữa lên bàn, xua tay. Nhưng rồi, khi tôi bước đến càng gần, anh ta ngẩng đầu lên.

“Em đang định làm gì? Định tấn công nhân viên thi hành công vụ?”

Hoài Anh kéo ghế, tỏ ý mời Vệ Linh ngồi xuống. Tuy trông hơi hoang mang, nhưng anh ta vẫn ngồi, miệng còn hỏi:

“Rốt cuộc hai người tính làm gì vậy?”

“Để cháu trai ôm anh chứ còn làm gì.”

Cô bước ra sau ghế, ấn Vệ Linh ngồi yên, quay đầu bảo:

“Nhật Phương. Lên đi. Ôm một cái.”

“Không cần.” Vệ Linh giãy dụa. “Đừng ôm! Ngại quá!”

Bởi vì đang ngồi bỗng dưng muốn đứng dậy, nên đầu của anh ta đụng vào lồng ngực Hoài Anh. Mở to mắt, Vệ Linh né sang bên phải, vừa lúc cô luống cuống vòng tay ôm lấy cổ anh, vai đè đầu vai xuống. Trong vòng tay cô, cả người anh bỗng cứng đờ. 

Ban đầu Nhật Phương còn hơi rụt rè, nhưng rồi cũng nhanh chóng chạy tới. Sau đó, không chờ cô buông tay, cậu bé choàng tay qua eo Vệ Linh, vòng tay ôm chặt cả cô, miệng cười khúc khích. Cô không nhịn được nghĩ, hai chú cháu nhà này giống nhau thật, tay vỗ nhẹ lên lưng cậu bé.

“Có ai giải thích cho tôi biết lý do không? Chúng ta thi ôm à?”

Tóc Vệ Linh bù xù, má anh chuyển đỏ, vẻ mặt không biết phải làm sao. Hoài Anh cảm thấy má mình cũng hơi nóng lên, vội buông ra, quay sang Nhật Phương, nói lấp liếm:

“Tóm lại, ôm là vạn năng, với người nhà lúc nào cũng dùng tốt. Mỗi lần thấy ủ rũ, thấy người này mệt, cháu chỉ cần ôm chặt là được.”

Nhật Phương vui vẻ gật đầu cái rụp. Mặt vẫn đỏ lựng, Vệ Linh lẩm bẩm:

“Dạy thằng bé cái này… Thật không đấy…”

“Vậy anh được Nhật Phương ôm không vui sao?”

Tuyển thủ Vệ Linh bị đưa vào thế khó. Trước ánh mắt đầy chờ mong của Nhật Phương, anh ta miễn cưỡng nói:

“Cháu thích thì ôm đi.”

Hoài Anh không nhịn được phì cười, và rồi, giật thót khi Vệ Linh quay qua nhìn. Anh ta mỉm cười, từ đâu lôi ra một cây kim tiêm, chọc qua lớp màng bọc, bơm hết chất lỏng vào cốc, cắm ống hút, rồi đon đả đưa qua cho tôi.

“Để cảm ơn thì tôi đãi em trà sữa đặc biệt.”

“Quen rồi mới biết anh nhỏ nhen thật đấy.”

Chuyện nhỏ thôi mà cũng thẹn quá thành giận. Hoài Anh lầm bầm, cầm lấy ống hút. Nước trà vừa xuống bụng, cô bỗng dưng thấy nôn nao. Tay run lên, tôi chạy thẳng đến bồn vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.

“Em sao vậy?”

“Cô có sao không?”

Ngoài nửa hớp trà sữa, cô nhổ ra cả mật đắng, vừa hoãn lại liền trả lời:

“Không sao, có lẽ loại độc này có tác dụng, tự dưng bụng…”

Đúng lúc này, giữa hai chân cô trào ra thứ gì đó. Máu đỏ nhỏ giọt xuống sàn nhà. Mặt như phát sốt, cô đờ đẫn cả người, chán nản nói:

“Ra là đến kỳ.”

Có lẽ là vì không thấy đau nên cô không cảm nhận được trước. Nhưng mà, thế này cũng xấu hổ quá đi thôi. 

“Không thể nào.”

Giọng nói của Vệ Linh nghe vô cùng ngạc nhiên. Khó hiểu, Hoài Anh hỏi lại:

“Không phải bình thường sao?”

Vệ Linh hốt hoảng đáp:

“Cơ thể sau khi dị hóa thì không có khả năng. Đúng là quân đội tạo ra thí nghiệm nhưng đều là lấy trứng từ cơ thể nữ giới chưa dị hóa. Chưa bao giờ có ai đến kỳ kinh nguyệt cả.”

“Thế tức là không tốt à?”

Hít sâu một hơi, người đứng đối diện cô ôm mặt, nhỏ giọng trả lời:

“Đầu tiên, em cứ nằm nghỉ trước đã.”

0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout