Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Dạ Bách vừa ra đến nhà trước thì bắt gặp ngay má bảy đang bưng một tô canh lớn đặt lên bàn. Bà mỉm cười dịu dàng nhìn cậu gọi: 

"Cậu ba dậy rồi. Ông chủ bảo tôi đợi cậu dậy rồi hâm đồ lại cho nóng. May quá vừa kịp lúc."

Cậu đảo mắt nhìn xung quanh rồi mới kéo ghế ngồi xuống. Tay đón lấy chén cơm má bảy đưa đến.

"Cảm ơn dì." Cậu khẽ cười.

"Cậu ba khách sáo quá. Cậu cứ dùng tự nhiên. Có gì cứ gọi tui hoặc con Thắm đều được."

Cậu gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Bữa sáng khá đơn giản, chỉ có cơm trắng, dưa mắm với ít canh khổ qua. Có lẽ là đồ ăn có dư đêm qua để lại, nhưng đủ để no bụng cho một ngày hoạt động. 

Chén cơm đầy nhanh chóng đã bị cậu chén sạch. Do đêm qua không ăn gì nên nay cậu cảm thấy ngon miệng đến khó tả. Con người khi bị bỏ đói mới biết thế nào là trân quý đồ ăn. Dùng xong, cậu quen tay mà thu dọn chiến đũa. Dù sống trong một gia đình có người hầu kẻ hạ nhưng những việc này bà Phan luôn bắt con mình phải tự giác mà làm. 

Má bảy đang loay hoay dưới bếp thấy cậu bưng chiến đũa xuống mà không khỏi ngạc nhiên. Bà buông con dao đang thái thịt xuống, phủi phủi tay đón nhận đồ cậu đưa đến.

"Cậu ba sao không gọi để tui lên dọn. Mắc công ông bà chủ thấy tui lại bị la." Má bảy nói.

"Không sao đâu ạ. Nhưng chuyện này không cần phải phiền đến dì. Dì cứ làm tiếp việc của mình đi, không cần để tâm đến con." Cậu từ chối. 

"Đúng rồi, sao không thấy những người khác ạ?"

"Thưa cậu, sáng nay ruộng nấm có người phá nên ông bà chủ đã ra xem rồi. Cậu hai có hẹn với bạn nên đã ra ngoài từ sớm. Cô tư thì cuối tuần mới về." Má bảy từ tốn trả lời.

Cậu gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Do chưa biết gia nếp sống của gia đình này thế nào nên cậu cũng không muốn hỏi nhiều. Đưa đồ xong, cậu cũng không nán lại lâu mà liền quay lại phòng.

Chiếc điện thoại sau một hồi tiếp năng lượng cuối cùng cũng đã được hoạt động trở lại. Hơn năm trăm tin nhắn từ các bộ phận trong công ty liên tiếp đập vào mắt cậu. Dạ Bách hơi nhíu mày, lấy máy tính từ trong hành lý ra mà bắt đầu làm việc.

Dạ Phong là công ty cậu tự mở dưới tầm mắt của ba Phan mấy năm trước. Tuy ở quy mô nhỏ, nhưng các dự án có tiếng điều có sự góp mặt của công ty. Khác với Công Thành của Châu Minh Duật, một công ty nghiêng về tài chính, thì công ty cậu lại tập trung vào ngành thực phẩm rất nhiều. Dù thế, công ty của ba Phan vẫn làm về tài chính và thuộc sự quản lý của cậu. Việc 'Tinh Hà' rơi vào tay đối thủ chắc chắn phòng kinh doanh sẽ truy hỏi cậu tới cùng.

Ba tiếng liên tục dán mắt vào màn hình máy tính khiến mắt cậu mỏi vô cùng. Dạ Bách ngã người tựa vào thành ghế mà nhắm mắt nghĩ dưỡng. Tin nhắn trên màn hình máy tính không ngừng nhảy liên tục khiến cậu đau đầu không thôi. Mãi đến khi một tin nhắn của tài khoản tên là sếp Phan nhảy lên thì cuộc tranh luận này mới kết thúc. 

Bên này, Dạ Bách cũng nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ. Sau khi trao đổi một hồi mới kết thúc. Tắt máy tính, cậu thở ra một hơi dài đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt lại hiện lên vài tia tính toán. 

Cốc cốc.

"Cậu ba, cậu có trong phòng không ạ?"

Tiếng của Thắm từ bên ngoài vọng vào. Dạ Bách nhìn màn hình điện thoại rồi mới đứng dậy mở cửa. 

"Tìm tôi có chuyện gì sao?" Cậu nhàn nhạt hỏi lại.

Thắm hơi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào cậu nói: "Ông chủ gọi điện về bảo em gọi cậu ra xem ruộng nấm một chút."

Cậu gật đầu không nói gì, tay chìa ra, ra hiệu cho em dẫn đường. 

Thắm dẫn cậu men theo con đường nhỏ ở sau hè, còn phải băng qua cái mương mới móc mới ra tới khúc đường đan trong xóm. Đường nhỏ lại trơn làm cậu suýt té vài lần. 

Dạ Bách đưa tay lau mấy vệt nước trên tóc nhíu mày hỏi:

"Hình như mình đi từ ngõ chính vòng sang bên đây vẫn được đúng không? Sao lại đi đường trơn như vậy?"

Thắm cười khẽ đáp: "Do cậu không biết. Nếu đi từ ngõ chính vòng xuống đây thì xa lắm. Đi tắt đường này tầm trăm mét là tới rồi."

Đi được một đoạn mà không thấy ai đáp lại, em liền quay đầu lại gọi: "Cậu ba! Cậu không sao đó chứ?"

Cậu lắc đầu, nhanh chân bước nhanh tới chỗ của Thắm. Thắm sợ cậu không theo kịp, thi thoảng lại ngoái đầu lại nhìn. 

Nhìn hành động của Thắm cậu có chút buồn cười. Trông em như đang trông trẻ sợ đi lạc. Mặc dù cậu mới đến đây làm đầu nhưng cũng không đến nổi đi lạc đến vậy. 

Dạ Bách liền tăng tốc bước nhanh tới chỗ em. Giọng cậu mang theo chút trêu đùa hỏi: 

"Thắm này, cô sợ tôi đi lạc hay gì mà ngó chừng hoài vậy?"

Bị hỏi đột ngột Thắm có phần lúng túng. Em hết nhìn cậu rồi lại nhìn xuống đất, ấp a ấp úng đáp: "Cậu...cậu nói sao ạ? A! Không có đâu."

Thắm mặc kệ cậu trả lời thế nào liền cong chân mà bỏ chạy. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Hải Băng Dương Hˋan

Hải Băng Dương Hˋan

Chương 2, 3, 4 bị lập lại rồi tác giả ơi 🥲

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px