Nguyên Tắc Combo
Ánh bình minh vừa ló lên nơi phía Đông, người chơi trong thị trấn cũng lần lượt tỉnh giấc. Hôm nay đã là ngày thứ ba kể từ khi mười tỉ người Trái Đất đặt chân tới Thần Lục.
Đúng như dự đoán của Zed, người chơi ở Wind Land lúc này đã dần phân hóa thành ba tầng lớp rõ rệt.
Luồng thứ nhất là nhóm người chơi sở hữu chức nghiệp độc quyền. Sau một đêm nghỉ ngơi trong nhà trọ, nhờ hiệu ứng hồi phục, cộng thêm nền tảng thuộc tính vượt trội và sự hỗ trợ từ mục sư, trạng thái của bọn hắn đã hoàn toàn khôi phục. Tinh thần phấn chấn, họ nhanh chóng rời khỏi thị trấn, tiếp tục tiến ra dã ngoại săn quái cày cấp.
Luồng thứ hai là những người chơi bình thường tay trắng, thanh máu vẫn đang ở mức nguy hiểm. Dù dựa vào khả năng hồi phục tự nhiên suốt cả đêm, tình trạng cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu.
Nhóm này lại tiếp tục chia thành hai tốp nhỏ.
Một tốp lựa chọn bám theo đội ngũ chức nghiệp độc quyền với tâm thế liều mạng. Hoặc chết ngoài dã ngoại, hoặc tranh thủ hít chút EXP. Nếu may mắn nhặt được vật phẩm, bọn hắn sẽ lập tức mang về bán lấy tiền.
Tốp còn lại là những người đã từ bỏ việc ra ngoài săn quái từ sớm, cùng những kẻ vốn đã chăm chỉ làm nhiệm vụ trong thị trấn ngay từ đầu. Bọn hắn bắt đầu còng lưng chạy việc, chắt chiu từng đồng bạc chỉ để đổi lấy một bữa ăn.
Luồng thứ ba là nhóm người chơi lớn tuổi, những người đã quen với nhịp lao động ngoài đời thực. Họ nhanh chóng tìm được con đường làm thuê cho NPC. Lương không quá cao, nhưng tương đối ổn định, mỗi ngày cũng kiếm được năm sáu Bạc.
Nhìn tổng thể, dấu hiệu phân tầng giữa người chơi đã bắt đầu hiện lên vô cùng rõ rệt.
Người chơi sở hữu chức nghiệp độc quyền có nguồn thu ổn định từ việc săn quái ngoài dã ngoại. Dù phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm, thanh EXP của bọn hắn vẫn chậm rãi tăng lên, trung bình khoảng bốn mươi phần trăm.
Chức nghiệp mạnh mẽ, cộng thêm kỹ năng thực chiến được rèn luyện từ nhỏ, khiến bọn hắn càng đánh càng thuận tay, giống như hổ mọc thêm cánh.
Thỉnh thoảng cũng xuất hiện vài người chơi bình thường gặp được vận may, vô tình kích hoạt nhiệm vụ ẩn rồi chuyển chức thành nghề ẩn. Dù chỉ là số ít, nhưng cũng đủ để miễn cưỡng chen chân vào hàng ngũ được các tập đoàn tài phiệt chú ý.
Chỉ trong chớp mắt, vận mệnh đã hoàn toàn thay đổi.
Ngược lại, phần lớn người chơi chức nghiệp thường đến ngày thứ ba thì ngay cả tiền ăn cũng không còn. Họ ôm cái bụng đói đi làm thuê, thanh stamina tụt xuống đáy cực nhanh. Chỉ làm việc được một lúc đã mệt đến mức ngồi phịch xuống đất, cuối cùng còn bị đám bản địa ác độc đánh cho thừa sống thiếu chết.
Chỉ sau ba ngày, Wind Land đã thay đổi đến mức chóng mặt.
Ngày đầu tiên còn là khung cảnh hỗn loạn như ong vỡ tổ. Ai nấy đều háo hức và vui mừng, chưa thật sự xuất hiện khoảng cách rõ ràng giữa các tầng lớp người chơi.
Nhưng đến hôm nay, số người chơi tử vong đã vượt quá một nửa. Cảnh chen chúc dần biến mất. Tiếng cười nói cũng không còn nữa, thay vào đó chỉ là những gương mặt xanh xao và hốc hác vì đói khát.
Đây chính là bước khởi đầu cho sự tái hiện chênh lệch giai cấp trong Thần Lục.
Có thể nói, chỉ sau ba ngày, Thần Lục đã bộc lộ sự khốc liệt chẳng khác gì thế giới thực. Kẻ mạnh nhanh chóng vươn lên, kẻ yếu bị đào thải, còn dòng chảy kinh tế và xã hội cũng bắt đầu vận hành theo trật tự riêng của nó.
Lúc này, Zed đang cùng Cửu làm phục vụ tại Mặc Ngữ Nhân Gian. Livia thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn gã, nhưng không hỏi quá nhiều.
Chỉ có Cửu là không nhịn được, lén bước tới bên cạnh gã rồi hạ giọng:
“Đại ca, bà chủ Livia nói anh muốn đi đâu thì đi, lương tính theo giờ chứ không tính theo ngày nữa. Sao anh còn chưa đi bán hàng? Không đủ vốn hay vẫn chưa có kế hoạch?”
Zed đáp gọn:
“Chưa tới lúc. Khoảng năm giờ chiều mới là thời điểm thích hợp.”
“Hãn gia không thấy nôn hả? Chứ em mà có vốn đi buôn ở dị giới như anh là em chạy đi liền rồi đó. Nghĩ thôi đã thấy phấn khích!” Cửu cười khà khà.
“Nói bán là bán, mày không sợ rủi ro à?” Zed lắc đầu, vừa lau bàn vừa nói.
“Yên tâm đi, rồi sẽ có ngày anh cho mày làm thương nhân ở dị giới này.”
“Ok Hãn gia, có gì cần cứ gọi em.”
Cửu cười lớn, vỗ vai gã một cái rồi chui thẳng vào bếp.
Zed không định giải thích quá nhiều với Cửu. Thằng nhóc này bảo gì làm nấy, đầu óc thật thà, mà miệng lại không kín. Zed biết cách đọc người và dùng người. Cửu sẽ không nhanh nhạy như Umi, càng không phải kiểu người có thể chia sẻ bí mật.
Cửu có thế mạnh của riêng mình, chỉ là hiện tại vẫn chưa tới lúc để Zed sử dụng nó.
Còn lý do Zed vẫn chưa đem số bình HP kia đi bán?
Ngay từ ngày đầu tiên đặt chân tới Thần Lục, gã đã nhận ra số lượng bình hồi phục trong các cửa hàng NPC đều có giới hạn. Chỉ cần qua một buổi sáng, vài triệu người chơi tràn vào mua là sạch hàng.
Tối qua, sau khi tận mắt nhìn thấy quy trình nhập hàng từ cảng, Zed càng khẳng định suy đoán của mình là chính xác.
Sang ngày thứ hai, dù cả chục triệu người chơi đã sạch túi, số bình hồi phục trong các tiệm tạp hóa vẫn bị vét sạch trước buổi trưa.
Vậy ai là người mua?
Câu trả lời chính là các mạo hiểm giả bản địa.
Đó cũng là dòng người đông đúc đã trở về thị trấn vào tối qua. Bọn họ nghỉ ngơi, ăn uống, mua nhu yếu phẩm, gom vật phẩm hồi phục rồi lại rời đi vào sáng sớm hôm sau.
Có lẽ vì chướng mắt đám người chơi yếu ớt đến từ dị giới nên ban ngày rất hiếm khi thấy mạo hiểm giả bản địa xuất hiện trong thị trấn.
Hoặc đơn giản hơn, bọn họ đủ mạnh để sinh tồn ngoài dã ngoại suốt cả ngày.
Sau ba ngày quan sát ở Wind Land, Zed nhận ra cứ tới khoảng giữa trưa và chiều tối sẽ có một lượng lớn dân bản địa ghé qua thị trấn để làm nhiệm vụ, buôn bán và sinh hoạt, sau đó lại tiếp tục lên đường.
Chính những luồng khách đó đã mua sạch số bình hồi phục trong các tiệm tạp hóa.
Zed sẽ chờ tới thời điểm hàng trong các cửa tiệm cạn sạch rồi mới đem hàng của mình ra bán.
Bởi vì khi ấy, nguồn cung đã hoàn toàn biến mất, trong khi nhu cầu của đám mạo hiểm giả chưa bao giờ dừng lại.
Một khi cầu vượt cung, giá cả sẽ không còn do thị trường quyết định nữa, mà nằm trong tay gã.
Đây chính là monopoly (2) trong ngắn hạn.
Giá vốn Zed mua từ bà Marris chỉ có 3.8 Bạc một bình. Tiệm tạp hóa bán ra 5 Bạc, nhưng trong tình trạng khan hiếm, gã hoàn toàn có thể đẩy giá lên 6 hoặc thậm chí 7 Bạc.
Đám mạo hiểm giả dù có chửi bới cũng chỉ đành nghiến răng móc tiền mua lấy, bởi họ không còn lựa chọn nào khác.
Kho hàng trong tay gã vốn không nhiều. Bán hết là hết.
Mà bà Marris cũng sẽ không tiếp tục bán hàng cho gã theo giá vốn nữa.
Vậy nên, kiếm được đồng nào thì phải tranh thủ đồng đó.
Còn chuyện giá 6 hay 7 Bạc thì người chơi nào mua nổi?
Zed chỉ cười nhạt.
Đối tượng gã nhắm tới vốn không phải người chơi Trái Đất, mà là đám mạo hiểm giả bản địa, những kẻ sở hữu khả năng chi trả cao hơn rất nhiều.
Đó gọi là phân khúc thị trường, Market Segmentation (3).
Chọn đúng tệp khách hàng tiềm năng, thay vì bán đại trà cho tất cả. Chính vì vậy Zed mới bình tĩnh đến thế. Gã chỉ lặng lẽ quan sát, âm thầm chờ thời.
Bởi gã hiểu rất rõ một điều.
Kẻ đủ kiên nhẫn mới là kẻ nắm cán cân lợi nhuận trong tay.
Đúng như Zed dự đoán, tới khoảng bốn giờ chiều, khi ánh hoàng hôn bắt đầu phủ xuống vùng dã ngoại, các tiệm tạp hóa trong thị trấn đã hoàn toàn cạn sạch bình hồi phục.
Ngay cả những cửa hàng lớn trong Khu Thương Mại Trade Quarter cũng không còn hàng để bán.
Zed khoác lên mình một chiếc áo choàng đen cũ kỹ, vừa đủ che khuất khuôn mặt, rồi chậm rãi bước ra cổng phía bắc thị trấn.
Gã ngồi xuống bên ngoài khu vực an toàn, tựa lưng vào tường thành, sau đó trải một tấm thảm cũ xuống mặt đất.
Chiếc áo choàng cùng tấm thảm này đều là đồ gã xin từ kho của bà chủ Livia.
Zed vừa mới trải thảm xong.
Vút!
Hai tên Vệ binh giữ cổng lập tức bước tới, mũi giáo sắc lạnh chĩa thẳng vào cổ gã. Sắc mặt cả hai đều âm trầm.
“Ngươi định mở quầy hàng ở đây hả, tên dị giới?”
Zed vẫn bình tĩnh mỉm cười. Gã nhanh tay móc ra 10 Bạc, lặng lẽ nhét vào tay hai tên Vệ binh.
“Hai vị đại ca, ta chỉ ngồi nép ở đây tới tối rồi đi, tuyệt đối không gây rắc rối.”
Hai tên Vệ binh khẽ hừ lạnh, tiện tay nhét số bạc vào túi.
“Coi như ngươi còn có chút đầu óc.”
Hối lộ Vệ binh: -10 Bạc
Tài sản còn lại: 22 Bạc
Nói xong, bọn chúng xoay người quay về cổng thành.
Zed mặt không đổi sắc. Việc chọn ngồi ở đây vốn đã nằm trong tính toán của gã, chỉ là không ngờ đám Vệ binh này cắn nhanh đến vậy.
Dù mang chức nghiệp thương nhân, thứ Zed nhận được cũng chỉ là kỹ năng độc quyền cùng một vài ưu đãi về giá cả.
Muốn buôn bán hợp pháp trong thành vẫn phải có giấy phép và thuê quầy hàng như bà Marris nói.
Mà chỉ riêng một quầy nhỏ đã tốn tới vài nghìn Bạc mỗi tháng. Nếu muốn mua đứt, giá ít nhất cũng từ vài chục nghìn Bạc trở lên, còn phải tùy vào vị trí mặt bằng.
Với số vốn hiện tại, Zed hoàn toàn không kham nổi.
Cho nên gã chỉ có thể bán chui theo cách này.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ sẫm bên ngoài cổng thành Wind Land, Zed khẽ kéo lại vạt áo choàng cũ kỹ, đôi tay gầy gò chậm rãi sắp xếp từng bình thuốc, từng chiếc bánh bao cùng những gói hàng nhỏ trước mặt.
Gã đóng gói một bình HP, một bình Mana, một bình Stamina cùng một chiếc bánh bao thành một combo hoàn chỉnh.
Sau đó, gã dựng một tấm bảng gỗ bên cạnh.
Bộ Dụng Cụ Cày Sơ Cấp - 20 Bạc
Khoảnh khắc tấm bảng được cắm xuống đất, trái tim Zed khẽ rung lên.
Đây không phải món hàng lớn lao gì. Nhưng nó lại là viên gạch đầu tiên đặt nền móng cho thế lực tài chính mà gã vẫn luôn hình dung trong đầu.
“Ba ngày vất vả, cuối cùng cũng ngồi được tới đây.”
“Không sao. Dù nhỏ bé, nhưng từ nơi này, con đường thương nhân của ta tại Thần Lục mới thật sự bắt đầu.”
Lúc này, trước cổng thành Wind Land vẫn đông nghịt người chơi qua lại. Dòng người nối đuôi nhau không dứt.
Thấy Zed khoác chiếc áo choàng rách rưới, ngồi co ro bên vách tường như dân bán dạo, không ít người chơi lập tức bật cười chế giễu.
Nhất là sau khi tận mắt chứng kiến cảnh hắn vừa bị đám Vệ binh dí thương đuổi như đuổi chó lúc nãy.
“Nhìn kìa, thương nhân đó hả? Ta còn tưởng mở cửa hàng lớn, ai ngờ ngồi bệt dưới đất như ăn mày.”
“Chọn cái chức nghiệp phế vật đó làm gì? Không có sức chiến đấu, chỉ biết cúi đầu kiếm chút tiền lẻ của người khác. Nhục thật.”
Tiếng cười nhạo ngày càng lớn hơn.
“Một bình HP trong tiệm chỉ bán có 5 Bạc. Nó gói ba bình cộng thêm cái bánh bao 1 Bạc nữa thì tổng cộng mới có 16 Bạc.”
“Mà dám bán tận 20? Tên này đói tiền tới phát điên rồi sao?”
“Haha, mấy bình máu cỏn con mà cũng dám bán mắc hơn cửa hàng. Chắc nghèo tới mức sắp chết đói rồi.”
Ngay cả những người chơi vừa trở về từ dã ngoại, trên người còn mang theo mùi máu tanh, cũng cười lạnh đầy khinh thường.
“Thương nhân à? Mới ba ngày đã phải ngồi bán lén lút thế này thì chắc chẳng bao lâu nữa là phá sản.”
“Người ta ra ngoài săn quái lên cấp, còn hắn ngồi ôm bánh bao rao hàng. Đúng là trò cười.”
Zed vẫn im lặng ngồi đó, lưng tựa vào vách tường đá rêu phong. Bàn tay hắn chậm rãi vuốt lại nếp áo choàng cũ kỹ. Gương mặt không hề dao động.
Thương nhân vốn là như vậy.
Thuận thời thì phất lên như diều gặp gió. Còn khi chưa tới thời cơ, tốt nhất nên nằm im quan sát, không cần nhiều lời.
Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm ổn bất ngờ vang lên từ phía cổng thành:
“Ta mua hai suất.”
Giọng nói ấy khiến cả quảng trường sững lại. Zed ung dung ngoảnh đầu nhìn sang.
Cổng Nam khẽ rung lên bởi tiếng vó ngựa cùng âm thanh giáp sắt va chạm lách cách. Một đội mạo hiểm giả bản địa bước vào, trên người phủ đầy bụi đất lẫn máu khô.
Không khí trước cổng trấn lập tức lặng xuống, đám người chơi vốn còn ồn ào cũng vô thức né sang hai bên.
Đi đầu là một gã đàn ông cao lớn với bộ râu quai nón rậm rạp. Hắn khoác bộ giáp da nứt nẻ, tay kéo lê thanh đại kiếm sứt mẻ.
Rurik, Kiếm Sĩ Level 17.
Chỉ một ánh mắt nghiêm nghị quét qua cũng đủ khiến đám người chơi cấp 1 rụt cổ.
Ngay phía sau Rurik là bốn thành viên khác. Một thiếu nữ khoác áo choàng tím rách tả tơi tên Selene, Pháp Sư Nguyệt Quang Level 16. Một nữ cung thủ Level 15 tên Kael. Brynhild, Kị Sĩ Lửa Level 16. Và Eldon, Mục Sư Ánh Sáng Level 15.
Năm người dừng lại trước sạp hàng của Zed. Đám người chơi Trái Đất nín thở, chỉ dám nhìn trộm.
Rurik cau mày:
“Ta lấy hai bộ. Nhưng một bộ ngươi bán giá 20 Bạc, còn đắt hơn trong tiệm gần gấp rưỡi. Ngươi chỉ là thương nhân cấp 1, lấy gì đảm bảo chất lượng?”
Zed khẽ nhướng mày:
“Ngài Rurik sợ hàng giả?”
“Đương nhiên. Lũ thương nhân dị giới rẻ tiền các ngươi xuất hiện khắp lục địa. Mười kẻ thì chín kẻ là lừa đảo.”
Zed không vội giải thích. Hắn nhập hàng từ bà Marris mà không có bất kỳ giấy tờ nào, không thể mạnh miệng nhận là hàng chính hãng từ Thương Hội Elyria.
Hắn cũng không ngờ Thần Lục lại tồn tại cả loại tội phạm hàng giả. Thế giới này hỗn loạn và đen tối hơn hắn tưởng.
Xem ra bán cho người bản địa sẽ được giá cao hơn, nhưng cũng phải nhìn sắc mặt và độ tín nhiệm của đối phương.
Zed thong thả mở túi vải, lấy ra một bộ dụng cụ sơ cấp. Bình HP đỏ thẫm, bình Mana xanh lam, một ống Stamina vàng nhạt và chiếc bánh bao nóng hổi còn bốc khói.
Hắn đặt chúng trước mặt Selene:
“Nếu các vị đang cần gấp thì cứ thử xem.”
Selene thoáng chần chừ, nhưng ánh mắt đồng đội phía sau đã thúc giục cô. Cô vặn nắp bình máu, uống một ngụm nhỏ. Ngay lập tức, vết thương rách trên cánh tay bắt đầu khép miệng, sắc mặt cô cũng sáng hẳn lên.
“Thật sự có hiệu quả.” Selene gật đầu.
“Tiện hơn việc phải gom từng món. Rurik, ta thấy ổn đấy. Trong thị trấn chẳng còn bao nhiêu bình nữa rồi. Đi vét từng tiệm chắc tới sáng cũng chưa xong.”
Rurik im lặng vài giây rồi rút ra một túi bạc da thú, dằn xuống bàn một tiếng cạch nặng trịch.
“Cho chúng ta năm bộ.”
Âm thanh đồng bạc va vào nhau leng keng vang lên, tựa như tiếng trống khai màn trong lòng Zed.
Hoàn Thành Giao Dịch: 5 Bộ Dụng Cụ Sơ Cấp +100 Bạc. Tổng Tài Sản: 132 Bạc.
Zed khẽ nhếch miệng, nhận lấy túi bạc.
Trong ánh mắt châm chọc ban đầu của đám người chơi Trái Đất, ngọn lửa ghen ghét lập tức bùng lên.
“Một tên thương nhân rẻ mạt như gã mà cũng bán được giá chênh lệch sao?”
“Chẳng lẽ trong thị trấn thật sự hết sạch thuốc rồi? Làm sao thằng thương nhân này biết được? Chẳng lẽ hàng trăm cửa tiệm gọi báo cho gã?”
Đám đông bắt đầu ồn ào chửi bới.
“Hay đám mạo hiểm giả bản địa kia giàu tới mức chẳng buồn mặc cả?” Một người vẫn chưa hết khó tin.
Lại có kẻ cay nghiệt cười gằn:
“Đúng là trò hề. Nếu để loại sâu mọt này yên ổn kiếm tiền, sau này ai cũng dám mở sạp ngoài đường rồi bán giá gấp đôi. Người chơi như chúng ta sống kiểu gì nữa?”
Một tên khác nghiến răng:
“Mà lũ bản địa chết tiệt kia còn vui vẻ đưa bạc cho hắn nữa chứ. Bọn chúng coi tiền như rác à?”
Một nữ Xạ Thủ khịt mũi:
“Hắn bán còn đắt hơn tiệm chính thống mà vẫn có người mua? Hay chúng ta cũng thử làm theo?”
Nghe vậy, mắt đám người chơi đứng xem lập tức sáng lên. Nhưng chỉ một giây sau, tất cả lại bất lực lắc đầu.
Muốn bán thì cũng phải có hàng.
Đám người chơi đã cày quái ngoài dã ngoại suốt cả ngày, bán mạng tranh giành với hàng trăm người khác. Vậy mà may ra mới có một kẻ nhặt được bình hồi phục.
Huống hồ là gom đủ cả combo ba loại như tên thương nhân kia. Quá khó khăn.
Rurik gửi lời mời kết bạn tới Zed:
“Kết bạn đi, thương nhân. Ngươi là kẻ làm ăn uy tín. Sau này gặp ở dã ngoại, ta sẽ tiếp tục mua combo của ngươi.”
“Không thành vấn đề. Cảm ơn ngài Rurik cao quý.” Zed gật đầu.
Thần Lục không tồn tại cổng truyền tống không gian. Phần lớn mạo hiểm giả sau khi rời thị trấn sẽ rất lâu mới quay về. Vì vậy, thương nhân độc hành không có cửa hàng thường tranh thủ buôn bán ngoài dã ngoại, bán hàng cho những kẻ đang cần tiếp tế.
Zed lần lượt kết bạn với cả năm thành viên trong tổ đội của Rurik. Sau đó, bọn họ lập tức lên ngựa, men theo ánh hoàng hôn rời khỏi thị trấn, tiến thẳng ra vùng dã ngoại.
Đến lúc này, đám người chơi xung quanh mới dám bước lại gần Zed.
Một tên kiếm sĩ lạnh giọng:
“Thằng thương nhân trùm mặt kia. Nếu không muốn chết thì nói rõ cho bọn tao biết vì sao mày dám bán giá cao như vậy mà lũ bản địa ngạo mạn kia vẫn chịu mua.”
“Tại sao mày biết thời điểm các cửa tiệm trong thị trấn hết hàng để ra đây bán?”
Một người chơi sở hữu chức nghiệp độc quyền hừ lạnh:
“Nếu mày không nói, tao không chỉ lấy sạch bạc và vật phẩm trên người mày, mà cái mạng của mày cũng khỏi cần giữ nữa.”
Hàng trăm người chơi nhanh chóng vây kín Zed trước tường thành. Trong mắt bọn họ là sự tham lam lẫn ghen ghét. Những món vũ khí sứt mẻ trong tay cũng dần giơ lên.
Với một thương nhân tay không tấc sắt, mạng của Zed lúc này giống như đang nằm trong tay bọn chúng.
Giữa vòng vây đầy vũ khí, Zed bỗng ngẩng đầu.
Khăn trùm chỉ để lộ phần miệng, nơi một nụ cười tươi tắn đến lạ đang hiện lên. Như thể hắn đã thắng từ trước khi ván cờ bắt đầu.
Vút!
Hai mũi giáo lạnh lẽo bất ngờ vung tới, chặn ngang trước mặt đám người chơi.
Hai tên vệ binh gác cổng giận dữ quát lớn:
“Một lũ mọi rợ! Các ngươi dám gây loạn trước cổng thị trấn sao?”
“Kẻ nào dám chém giết hay gây chiến tại cổng thành, theo lệnh Hội Đồng An Ninh sẽ bị bắt giam 24 giờ!”
Vừa quát, hai tên vệ binh vừa vung giáo ép tới. Sức mạnh của hai vệ binh Level 10 lập tức khiến đám người chơi tái mặt, vội vàng lùi ra sau.
Chỉ trong chớp mắt, cả đám đã tản ra bỏ chạy, chỉ dám dùng ánh mắt ghen ghét nhìn Zed.
Mới lúc nãy còn cười nhạo cảnh hắn bị vệ binh đuổi như chó. Giờ tới lượt bọn chúng bị xua đuổi chẳng khác gì chó mất chủ, vậy mà vẫn không dám hé nửa lời.
Zed bật cười khẽ, gật đầu cảm ơn hai tên vệ binh. Bọn họ chỉ hừ lạnh rồi vác thương quay về cổng thành. Gã vốn đã đoán trước đám người chơi này sẽ vì số bạc hắn kiếm được mà nổi sát tâm. Cho nên mới cố tình bày sạp sát cổng thành, chấp nhận bỏ ra 10 Bạc hối lộ để đổi lấy an toàn.
“Trừ khi mở được một cửa tiệm trong thị trấn, kích hoạt kỹ năng độc quyền Ghost Merchant để miễn nhiễm mọi sát thương và tác động bên ngoài, ta mới có thể thoải mái rời khỏi thị trấn, bắt đầu hành trình giao thương và khám phá dị giới.”
“Còn bây giờ, cứ nhẫn nhịn kiếm tiền trước đã.”
“Mục tiêu kế tiếp là 1.000 Bạc để thuê một sạp hàng nhỏ.”
Zed lẩm bẩm, ánh mắt dần ổn định lại.
Thương nhân vốn không có sức chiến đấu. Bình thường muốn ra dã ngoại, họ phải thuê lính đánh thuê, gia nhập thương hội hay thương đoàn.
Nhưng Zed thì khác.
Chỉ cần mua được một cửa tiệm trong thị trấn và mở khóa kỹ năng bị động Bóng Ma Thương Gia, hắn sẽ không còn phải sợ đám người chơi tham lam muốn lấy mạng mình nữa.
Zed bình tĩnh ngồi lại sau quầy hàng.
Không lâu sau, những người bản địa từ trong lẫn ngoài thị trấn ghé qua, mua sạch năm combo còn lại. Gã không nói gì, chậm rãi dọn hàng.
Đám người chơi xung quanh chỉ biết đỏ mắt nhìn Zed nhét 200 Bạc vào túi.
Đó là một con số trên trời đối với những kẻ lúc này trong người chỉ còn năm, sáu bạc. Giỏi lắm cũng chỉ khoảng hai mươi bạc.
200 Bạc.
Gấp đôi số tiền Zed vay lúc ba giờ sáng.
Đám người chơi càng nghĩ càng không hiểu vì sao Zed biết chính xác thời điểm các cửa hàng hết hàng để ra bán giá cao.
Quan trọng hơn, vì sao đám người bản địa kia mua hàng mà không hề dị nghị.
Đây chính là kết quả của việc Zed cắm đầu nghiên cứu thị trường.
Muốn biết khi nào các tiệm tạp hóa cạn hàng, tất cả đều phải dựa vào số liệu từ quá trình khảo sát của hắn.
Người khác chỉ thấy Zed kiếm tiền, nhưng bọn họ không biết hắn đã thức trắng đêm để tính toán, đi tới mỏi chân vẫn không dừng lại, hạ thấp cái tôi đến mức chẳng còn quan tâm sĩ diện chỉ để dò hỏi thông tin từ NPC bản địa.
Ngay cả khi làm phục vụ ở Mặc Vũ Nhân Gian, Zed cũng chưa từng ngừng nghiên cứu thị trường.
Hắn đã thống kê được số liệu cụ thể.
Trong thị trấn Wind Land có khoảng 600.000 tiệm tạp hóa, chia thành ba quy mô khác nhau.
Đầu tiên là 30.000 tiệm lớn, mỗi tiệm dự trữ khoảng 5.000 bình hồi phục.
Tiếp theo là 180.000 tiệm trung, mỗi tiệm có khoảng 3.000 bình.
Cuối cùng là 390.000 tiệm nhỏ như cửa hàng của bà Marris, mỗi nơi chỉ có khoảng 1.000 bình.
Cộng toàn bộ lại, số lượng bình hồi phục trong thị trấn đạt tới một con số khổng lồ.
Một tỷ không trăm tám mươi triệu bình.
Giả sử trung bình mỗi người bản địa mua hai mươi bình hồi phục, vậy muốn vét sạch toàn bộ số hàng này sẽ cần khoảng năm mươi bốn triệu người cùng lúc lao vào mua.
Đương nhiên, còn phải tính tới việc trong năm mươi bốn triệu người đó, có ít nhất một nửa không đủ tiền mua đủ hai mươi bình.
Zed nhanh chóng tính toán dựa trên thông tin Lilia từng cung cấp.
Dân số của thị trấn Wind Land lên tới ba mươi triệu người, tính cả mạo hiểm giả bản địa lưu động thì khoảng sáu mươi triệu người một ngày ghé qua thị trấn.
Nếu chỉ cần khoảng 15% dân số đồng loạt xuống tiền, toàn bộ thị trường bình hồi phục sẽ bị vét sạch. Không còn sót lại dù chỉ một bình nào.
Zed tiếp tục dựa vào lưu lượng mạo hiểm giả bản địa xuất hiện trong thị trấn từ tối qua. Gần sáng, bọn họ nhập hàng rồi rời đi, sau đó lại thêm một đợt vào sáng sớm và giữa trưa. Chỉ cần chờ tới cuối giờ chiều, phần lớn cửa hàng trong thị trấn chắc chắn sẽ cạn sạch bình hồi phục.
Tính toán cực khổ như vậy đương nhiên không phải chỉ để dùng một lần. Sau này, khi có cửa hàng riêng và đủ vốn, Zed chắc chắn sẽ tìm được cách dựa vào những thông số ấy để liên tục ăn spread giá (1).
Còn vì sao đám mạo hiểm giả kia chấp nhận mua hàng lệch giá mà không làm loạn?
Có chứ. Chỉ cần nhìn ánh mắt bọn họ là biết ghét hắn ra mặt.
Tuy nhiên, Zed đã áp dụng một chiến thuật bán hàng dựa trên tâm lý người mua để tống sạch hàng tồn. Chiến thuật đó gọi là Nguyên Tắc Combo, thứ từng được các nhãn hàng tiêu dùng và trung tâm mua sắm trên Trái Đất thế kỷ 20 sử dụng rộng rãi.
Trong mắt những mạo hiểm giả bản địa, giá vốn của ba bình thuốc chỉ là mười lăm Bạc. Khi Zed treo bảng hai mươi, phản ứng đầu tiên tất nhiên là khó chịu.
Đó là phản xạ tự nhiên trước thứ gọi là Loss Aversion - Ác cảm mất mát.
Con người luôn cảm thấy đau vì mất nhiều hơn vui vì được, cho nên 5 Bạc chênh lệch dù không lớn, vẫn giống như một nhát cắt khó chịu trong lòng.
Nhưng khi Zed đặt thêm một chiếc bánh bao nóng hổi vào bộ dụng cụ ấy, toàn bộ cảm nhận lập tức thay đổi. Chiếc bánh bao vốn chỉ trị giá 1 Bạc, nhưng ở đây nó lại đóng vai trò như một Justification Token - Cái cớ để người mua tự hợp lý hóa quyết định của mình.
Không còn là 20 Bạc cho ba bình thuốc, mà biến thành 20 Bạc cho một combo hoàn chỉnh: máu, mana, stamina và cả một bữa ăn nóng.
Đây chính là Framing Effect - Hiệu ứng khung. Vẫn là cùng một con số, nhưng khi đặt trong hai bối cảnh khác nhau, ý nghĩa cũng đổi khác hoàn toàn. Một bên khiến người ta tức tối vì bị chém giá, bên còn lại lại tạo cảm giác tiện lợi và đáng tiền.
Trong lúc ấy, khách hàng còn vô thức mắc phải một hiện tượng khác gọi là Mental Accounting - Kế toán tinh thần. Trong đầu họ, mười lăm Bạc được xếp vào chi phí thuốc men, còn năm Bạc chênh lệch bị chuyển sang một ngăn khác, xem như phí tiện lợi.
Chiếc bánh bao chính là thứ hợp thức hóa khoản tiền ấy, khiến họ cảm thấy mình không hề bị lừa, thậm chí còn mua khá hời khi mà hàng đã hết.
Khi Selene thử bình máu, Eldon cắn miếng bánh bao, giá trị của món hàng được cảm nhận ngay lập tức. Đó là Endowment Effect - Hiệu ứng sở hữu. Một khi đã nếm trải lợi ích, con người sẽ mặc nhiên xem món đồ ấy là của mình, từ đó càng khó từ chối.
Đó là lý do mà Zed không ngại để họ thử hàng.
Và thế là năm Bạc chênh lệch, từ một vết cắt trong tâm lý, dần biến thành Convenience Premium - Phụ phí tiện lợi. Không còn ai cảm thấy mình bị lỗ nữa, mà tự nhủ:
“Chỉ tốn thêm một chút để đổi lấy đầy đủ và an toàn. Đáng mà.”
Zed chẳng cần tranh biện nửa lời. Hắn để khách hàng tự tìm lý do, tự an ủi, tự tin rằng mình vừa mua được món hời. Bởi trong thương trường, điều quan trọng chưa bao giờ là món hàng đáng giá bao nhiêu, mà là khách hàng tin rằng bản thân vừa thực hiện một thương vụ khôn ngoan.
Đúng lúc nhóm người chơi còn đang ghen ghét Zed, một giọng thông báo dõng dạc bất ngờ vang vọng khắp thị trấn:
Thông Báo: “Chúc mừng người chơi Nhất Tiếu Kinh Hồng trở thành người đầu tiên hạ gục BOSS Thanh Đồng - Tinh Linh Rừng Thầm Thì Level 5. Người chơi nhận được phần thưởng đặc biệt!”
Thông báo lặp lại ba lần, lập tức khiến cả thị trấn dậy sóng. Ngay cả Zed, người luôn giữ được vẻ bình tĩnh, cũng không khỏi há hốc mồm.
Trong đầu hắn chỉ còn lại một suy nghĩ.
Thằng này trọng sinh hả?
Sổ Tay Zed
Thần Lục, Ngày 3, Tháng 1, Năm 5.272.
Tài Sản: 222 Bạc.
Hành Trang: Túi 5 viên Than Onis
Nợ: 100 Bạc Livia.
Chú Thích:
(1) Spread giá: Là khoảng chênh lệch giữa giá mua vào và giá bán ra; trong kinh doanh, đây là phần lợi nhuận kiếm được từ việc mua thấp bán cao.
(2) Monopoly (Độc quyền):
Trạng thái chỉ có duy nhất một bên nắm giữ nguồn hàng trên thị trường, từ đó có quyền kiểm soát giá bán trong một khoảng thời gian nhất định.
(3) Market Segmentation (Phân khúc thị trường):
Chiến lược chia khách hàng thành nhiều nhóm khác nhau dựa trên khả năng chi trả, nhu cầu hoặc đặc điểm tiêu dùng, nhằm lựa chọn đúng đối tượng mục tiêu để kinh doanh.