Lô Hàng Đầu Tiên
Thời gian dần trôi về khuya, dải Ngân Hà hoa lệ vắt ngang bầu trời, phủ xuống thị trấn Wind Land một màn đêm mờ ảo, lung linh.
Dẫu đã nửa đêm, tiếng huyên náo vẫn vang vọng khắp nơi. Nghĩ cũng phải, được sống lại một đời trong thế giới trò chơi, ai mà chẳng muốn liều mạng để trở nên mạnh mẽ.
Những người chơi sở hữu chức nghiệp độc quyền có thể săn quái kiếm tiền, tích lũy EXP để nhanh chóng vượt lên. Còn những kẻ bình thường như Zed, chỉ còn cách cắm đầu làm nhiệm vụ, từng bước bò về phía trước.
Zed phân tích không sai. Tâm thái của người chơi bên ngoài lúc này đúng là như vậy.
Có kẻ lười biếng, có kẻ mệt lả đến mức không nhấc nổi chân, nhưng vẫn còn rất nhiều người tranh thủ từng phút từng giây để tiếp tục nhiệm vụ. NPC vẫn thức, vẫn kiên nhẫn giao nhiệm vụ cho họ.
Điều đáng chú ý là đến giờ vẫn chưa nghe nói có ai thăng lên cấp 2. Thanh EXP của tất cả vẫn loanh quanh, cao nhất cũng chỉ khoảng 10%.
Khó khăn là vậy, nhưng với nhịp sống nhộn nhịp ở Wind Land, trong mắt Zed, thị trấn này chẳng khác nào một New York về đêm phiên bản mở rộng. Dù đã khuya, cả khu vẫn đèn đuốc sáng trưng, không hề có dấu hiệu chìm vào giấc ngủ.
Những người bản địa khoác trên mình trang bị cấp cao lúc này cũng vừa từ các chuyến dã ngoại trở về. Họ tranh thủ bổ sung vật phẩm, sửa chữa trang bị, mua sắm nhu yếu phẩm, thậm chí giải trí ngay trong đêm.
Lilia từng nói với Zed rằng, nếu tính cả người bản địa, mật độ dân số của thị trấn Wind Land có thể lên tới ba mươi triệu người. Chỉ tiếc là người chơi không thể tổ đội với họ, thậm chí còn bị từ chối giao tiếp. Đám người chỉ mặc áo vải gai như người chơi khiến họ cảm thấy chướng mắt.
Lúc này, Zed đang tựa lưng trên chiếc ghế ở hậu viện Mặc Ngữ Nhân Gian, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao. Cả người anh rã rời, mệt đến mức gần như không thể đứng dậy.
Cửu vừa từ trạch viện phía trước bước vào. Gã lê bước tới bên cạnh Zed, ngồi phịch xuống rồi đưa tiền lương cho anh:
“Đại ca, bà chủ Livia gửi anh mười bạc. Năm bạc tiền công, năm bạc tiền thưởng.”
“Thưởng tao năm bạc?” Zed nhận tiền, hơi bất ngờ.
Tiền Lương Nhận Được: +10 Bạc.
Zed day trán:
“Mày nhận làm gì? Anh đã nói với bà chủ Livia là không nhận tiền thưởng, đổi lại chỉ cần ngủ ở hậu viện này thôi mà.”
“Ai mà biết được. Anh tự đi hỏi bà chủ ấy.” Cửu phất tay, cười cười. “Em thấy bà chủ Livia có vẻ thích anh đó, nhận đi.”
Gã nheo mắt, cười tà rồi hạ giọng thì thầm:
“Người ta bật đèn xanh rồi, anh thử tiến lên xem sao. Biết đâu thành công làm luôn ông chủ Mặc Ngữ Nhân Gian. Lúc đó thằng đệ này cũng được hưởng lợi ké. Há há.”
Zed vỗ mạnh lên đầu gã:
“Ngậm mồm lại, đừng nghĩ linh tinh. Tao không quen sống dưới váy phụ nữ. Tự lực kiếm tiền chẳng phải tốt hơn sao? Hơn nữa, chưa chắc người ta đã có ý tốt gì. Coi chừng rơi vào bẫy buôn người.”
“Ôi trời, Hãn gia nghĩ nhiều quá rồi.” Cửu cười hề hề. “Trong này làm gì có tội phạm buôn người.”
“Người giết người như gà mà mày bảo không có tội phạm buôn người?” Zed liếc gã.
“Mày không biết Khu Ngoại Vi gần thị trấn toàn là tội phạm truy nã máu mặt à?”
Zed phất tay:
“Thôi bỏ đi, đợi khi nào cô ta mở miệng nói rõ ràng rồi tính.”
Cửu gật đầu, rồi đột nhiên lấy ra một túi bạc, đưa về phía Zed.
“Chuyện gì?” Zed khó hiểu.
Cửu đáp:
“Chẳng phải lúc nãy rửa chén, đại ca nói vào đây là để kiếm vốn mồi buôn bán sao?”
Gã vỗ vai Zed, giọng chắc nịch:
“Em tin Hãn gia sớm muộn cũng làm nên chuyện lớn như ở Trái Đất.”
Zed cười khẩy, cúi đầu kiểm tra túi tiền.
“Hai mươi bạc. Mày làm ở đây hai ngày rồi à?”
Cửu thở dài, gật đầu:
“Ngày đầu mới vào game có năm mươi bạc, không biết trời cao đất dày, chen lấn làm nhiệm vụ không được nên mua mười bình máu, chạy ra ngoài dã ngoại đánh sói. Ai ngờ quái thường còn mạnh hơn cả đại boss, người chơi chết như ngả rạ.”
“Hai buổi sáng liều mạng quần thảo, mạng sống như chỉ mành treo chuông, cắn sạch mười bình máu mới được có mười phần trăm EXP. Đến trưa thì hấp hối bò về, trong người không còn đồng nào, đói đến mức tay chân rã rời.”
“Hết cách, chỉ còn biết lục thùng rác phía sau Mặc Ngữ Nhân Gian tìm đồ thừa ăn cầm hơi. Bà chủ Livia bắt gặp, thấy tội nghiệp nên nhận vào làm thuê. Đệ vốn có làm bếp ở ngoài, thế là được kéo vào trong bếp.”
Cửu lắc đầu cảm thán:
“Nhân sinh đúng là một vở kịch buồn. Buổi sáng còn hùng hổ đánh quái, quát tháo quần hùng, đến trưa đã phải móc rác mà ăn.”
Zed nghe xong chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
“Chức nghiệp gì?”
“Kị sĩ.”
Zed cười nhạt:
“Không phải chức nghiệp ẩn thì theo tao liều mạng làm ăn đi. Chức nghiệp thường ở cái chỗ này chẳng khác nào con tốt thí.”
Cửu ngồi thụp xuống bậc thềm, giọng khàn đi:
“Liều thì liều. Cùng lắm chết, mười ngày sau hồi sinh. Hai mươi bạc này coi như thằng em hùn vốn với Hãn gia. Chứ nếu không gặp đại ca, em cũng chỉ quanh quẩn làm thuê ở Thần Lục thôi.”
Gã cười chế giễu:
“Nói thật nhé đại ca, trò chơi Thần Lục này quá khắc nghiệt. Người bình thường ra ngoài chỉ có nước bị sói cắn đến hấp hối, dã quái thường còn không đánh nổi. Làm nhiệm vụ thì bạc chẳng đủ ăn qua ngày. Nhiều người chắc sớm bỏ cuộc thôi, cuối cùng vẫn không thoát được kiếp bần cùng.”
“Người giàu thì tiếp tục nắm quyền sinh sát ở Thần Lục. Còn kẻ dưới đáy xã hội, rốt cuộc vẫn ở dưới đáy, trở thành người làm thuê, không thì bị đào thải ra khu ổ chuột, lặng lẽ sống kiếp phế vật.”
Zed gật đầu:
“Ừm. Nhưng họ bỏ cuộc thì ngoài hiện thực còn gì? Ở thế giới thật, bọn họ còn chẳng đủ cơm ăn. Ở đây chí ít vẫn còn cơ hội. Dù chỉ là rửa bát, bưng bê, cũng tốt hơn chết đói co ro trong khu ổ chuột.”
Cửu thở dài:
“Nghĩ cũng phải. Ít nhất ở Thần Lục, cày cuốc còn có hi vọng tích góp. Ngoài kia, sống thêm một ngày đã là kỳ tích.”
Gã nghiêm giọng, nhìn thẳng vào Zed:
“Hãn gia thấy chúng ta còn cơ hội trở mình không? Anh định kinh doanh cái gì ở đây?”
Zed không trả lời ngay. Anh ngả người ra ghế, ánh mắt dõi lên bầu trời đầy sao. Gương mặt vừa mệt mỏi, vừa lạnh lùng.
Cuối cùng, Zed khẽ thở ra, giọng trầm thấp:
“Chưa chắc tao với mày làm nên cơ nghiệp lớn. Nhưng chí ít, còn có một con đường để thử. Thay vì chờ chết co ro ngoài kia, ở đây mày có thể liều, có thể cày, và có thể đổi số phận.”
Gã dừng lại một nhịp.
“Chỉ cần mày đi cùng tao, tao đảm bảo mày không chết đói.”
Cửu nhìn Zed, trong mắt lóe lên một tia hy vọng hiếm hoi:
“Được. Vậy thì em cược mạng này theo Hãn gia. Dù là ở trong nhà ngục mới, thì ít nhất cũng có anh dẫn đường.”
Zed nghiêng người, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Trong đôi mắt mệt mỏi ấy, có thứ gì đó kiên định hơn cả sao trời đang lặng lẽ cháy lên.
Gió khuya thổi mạnh hơn.
Zed và Cửu đã ngủ gục ở hậu viện. Cho đến khi một tiếng động lớn nơi cửa sau đánh thức Zed.
Vừa mở mắt, anh đã thấy cửa hậu viện bị đẩy mở toang. Phía trước là hai chiếc xe ngựa lớn đỗ sát nhau, trên xe chất đầy những rương hàng đóng kín, bên ngoài dán nhãn hiệu Mason Carriage.
Livia Moretti đang đứng kiểm hàng, phía sau là mấy người làm thuê tất bật khuân từng thùng gỗ vào kho. Zed liếc nhìn đồng hồ, lúc này mới chỉ ba giờ sáng.
Anh nép người bên cột gỗ quan sát. Khi ánh mắt chạm vào lớp nhãn sơn dán trên các thùng hàng, con ngươi anh khẽ sáng lên:
“Cảng Wind Land.”
Livia liếc nhìn anh:
“Làm sao? Ồn quá làm anh giật mình à?”
Zed lắc đầu, giả vờ bâng quơ:
“Hóa ra bà chủ nhập gia vị, thực phẩm từ cảng. Tôi cứ nghĩ quán ăn trong trấn mua ngoài chợ là đủ rồi.”
Livia liếc qua đống thùng hàng, giọng thản nhiên:
“Chợ trong trấn à? Nếu mua lẻ ngoài đó thì tôi đã phá sản từ lâu. Quán như Mặc Ngữ Nhân Gian phải nhập buôn, gom thẳng từ cảng mới có lời. Giá ở đó rẻ hơn ngoài chợ chừng một phần ba.”
“Tất nhiên, không phải lúc nào cũng nhập hàng từ cảng được. Muốn mua hàng từ cảng thì phải may mắn gặp được tàu buôn đơn lẻ. Họ cử người vào trấn rao hàng, sau đó mới chuyển hàng từ cảng tới.”
“Nếu không thì chỉ còn cách mua nguyên vật liệu từ các cửa hàng trong khu Trade Quarter.”
Zed tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Nhưng gom từ cảng về tận đây hẳn tốn kém lắm. Tôi thấy nhiều xe, nhiều người, lại còn giấy tờ trong tay cô nữa.”
Livia gật đầu, đáp một cách lấp lửng:
“Dĩ nhiên. Ở Cảng Wind Land, muốn đưa hàng ra khỏi kho, trước hết phải đóng thuế cảng, từ hai đến năm phần trăm giá trị lô hàng. Sau đó là phí bốc dỡ cho phu khuân vác, ít thì vài trăm Bạc, nhiều thì cả vài chục Vàng.”
“Nếu giữ hàng trong kho cảng thì còn phải trả tiền thuê kho, ít nhất mười nghìn Bạc một tháng. Chưa kể Mason Carriage sẽ thu phí xe ngựa chở hàng từ bến sông vào nội thành. Tất cả cộng lại, mới đưa được một thùng hàng tới tay tôi.”
Nàng không nói thêm, chỉ vào một thùng gỗ vừa được đặt xuống sân, lẩm bẩm:
“Như thùng rượu mạnh và gia vị này, giá mua tại cảng là tám mươi Bạc. Nhưng khi về tới Mặc Ngữ Nhân Gian, chi phí thực tế đã đội lên thành một trăm Bạc. Tôi trả đúng mức đó. Thế thôi.”
Nói xong, nàng quay đi ký nhận vào sổ hàng.
Zed đứng lặng tại chỗ. Nhưng trong đầu gã, từng con số đã lặng lẽ xếp hàng, ngay ngắn vào đúng vị trí của mình.
“Từ 80 lên 100 Bạc. Chênh lệch 20 Bạc, tức khoảng 25%. Nếu tách nhỏ ra thì thuế cảng khoảng 2 tới 5%, mất 5 Bạc. Phí kho bãi tạm tính trung bình 4 Bạc cho mỗi thùng. Phí bốc dỡ và giấy tờ thêm 3 Bạc.”
“Cước vận chuyển của Mason Carriage từ cảng tới đây chí ít 8 Bạc một thùng cho một chuyến. Vậy tổng cộng là 20 Bạc, khớp đúng mức chênh lệch mà bà chủ Livia vừa nêu.”
“Như vậy, lợi nhuận 20 Bạc trên một thùng hàng này đang nằm trong tay đội xe ngựa Mason Carriage, kho cảng của Nam Tước Mason, cùng những tay môi giới bán hàng, cuối cùng là đội bốc vác. Chủ quán như cô ta chỉ mua lại ở mức giá cuối.”
Zed siết chặt cuốn sổ ghi chép giấu trong túi áo.
“Tốt.”
“Con số đầu tiên của tập đoàn Logistics tương lai đã rõ ràng. Cảng 80, về nội thành 100. Phần chênh 20 này chính là chìa khóa.”
“Muốn thành lập tập đoàn Logistics, ta phải nắm lấy đoạn đường đó.”
Nghĩ tới đây, Zed bỗng giật mình, quay sang hỏi:
“Bà chủ Livia, có phải giờ này Mason Carriage đang vận chuyển hàng cung ứng từ cảng về cho các cửa hàng trong thị trấn không?”
Livia vừa kiểm hàng vừa gật đầu:
“Ừ. Các tuyến tàu buôn cập cảng lúc mười hai giờ đêm. Sau đó, Mason Carriage hoặc mấy dịch vụ vận chuyển khác sẽ đưa rương hàng về cho những cửa hàng đã gửi hợp đồng cung ứng từ hôm qua. Thường thì khoảng ba giờ sáng sẽ tới.”
Zed lập tức nhớ tới những cửa tiệm tạp hóa bán bình HP, Mana và Stamina trong trấn. Gã vội vàng kiểm tra túi tiền.
Nhờ có Cửu đưa tiền, cộng thêm tiền lương cả ngày hôm nay, Zed lúc này có 46 Bạc trong túi.
Khóe miệng gã nhếch lên. Gã ngửi thấy mùi tiền cực đậm trong không khí.
Zed quay sang Livia:
“Bà chủ, tôi có việc gấp, cần ra ngoài một lát.”
“Muốn đi đâu thì đi, không phải giờ làm.” Livia phất tay.
Zed lập tức chạy về phía cửa sau. Nhưng khi đi ngang qua Livia Moretti, gã bỗng khựng lại.
Trong đầu hiện lên bảng thuộc tính quen thuộc.
Tín Nhiệm: F
Thông số dùng để người chơi vay tiền từ NPC.
Trên thang điểm S, A, B, C, D, F. Đây là mức tệ nhất.
Zed chần chừ một nhịp rồi quay lại hỏi:
“Tôi có thể mượn tiền của bà chủ không?”
Livia nghiêng đầu nhìn gã, nhoẻn miệng cười:
“Tất nhiên là được.”
“Nhưng phải có điều kiện.”
Trong quán Mặc Ngữ Nhân Gian, Livia chậm rãi đặt chén rượu xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Zed.
Nàng nói:
“Zed de Vincent, 100 Bạc này tôi có thể cho anh vay, nhưng Hệ Thống Thần Lục sẽ đứng ra làm chứng. Một khi ký khế ước, anh không thể nuốt lời.”
Zed gật đầu, giọng điềm tĩnh:
“Vậy thì càng tốt. Ta thích những giao dịch minh bạch.”
Với điểm Tín Nhiệm cấp F thấp nhất cùng Ảnh Hưởng Thương Mại là 1, việc Zed vẫn còn có thể vay tiền từ người bản địa đã là một điều may mắn. Một khế ước ràng buộc chẳng đáng là gì.
Ngay khoảnh khắc ấy, trước mặt hai người hiện lên một bảng ánh sáng màu lam, trên bề mặt khắc đầy những rune cổ xưa. Giọng nữ êm ái của Hệ Thống Thần Lục vang vọng trong đầu:
Khế Ước Vay Nợ
Bên A: Livia Moretti
Bên B: Zed de Vincent
Số tiền vay: 100 Bạc
Điều khoản:
Nếu Bên B kinh doanh thành công, Bên A sẽ trở thành đối tác chiến lược kiêm đầu mối phân phối ưu tiên, được mua hàng với giá ưu đãi và có quyền nhập hàng trước.
Nếu Bên B thất bại, Bên B phải dùng toàn bộ lợi nhuận tương lai hoặc sức lao động để hoàn trả cho đến khi thanh toán hết khoản nợ.
Khế ước này chịu sự giám sát của Hệ Thống Thần Lục.
Vi phạm sẽ bị phạt: Tước toàn bộ tài sản, uy tín và khóa chức năng giao dịch trong vòng 1 năm.
Ngài có đồng ý ký kết?
Chữ ký của Livia hóa thành một đóa hoa đỏ tựa mực son, nở rộ trên khế ước.
Zed giơ tay lên, đầu ngón tay phát sáng, chậm rãi viết xuống tên mình:
Zed de Vincent.
Khế ước lập tức bùng lên ánh sáng rực rỡ, hóa thành một chuỗi rune rồi lần lượt nhập vào bảng thông số của cả hai.
Hệ Thống: Khế ước vay nợ giữa Livia Moretti và Zed de Vincent đã được xác nhận. Số tiền 100 Bạc sẽ tự động chuyển giao. Điều khoản bắt buộc thực thi. Không thể hủy bỏ.
Tài Sản +100 Bạc
Tổng tài sản: 146 Bạc
Đã vượt chỉ tiêu vốn mồi 50 Bạc cần kiếm.
Zed siết chặt tay, khóe môi dần nhếch lên thành một nụ cười:
“Cuối cùng thì trò chơi của mình cũng thật sự bắt đầu.”
Livia khẽ nhấp một ngụm rượu, giọng nói vẫn lạnh nhạt:
“Đừng vội cười. Kinh doanh ở Thần Lục chưa bao giờ đơn giản. Mỗi thị trấn có hàng chục triệu cửa hàng, thuế má và luật lệ chằng chịt. Vừa phải cạnh tranh với đối thủ, vừa phải đối phó với chính quyền.”
“Anh vẫn chưa hiểu được sự đáng sợ của chính quyền đâu. Nếu thất bại, chuẩn bị rửa chén ở Mặc Ngữ Nhân Gian của tôi nửa năm đi.”
“Không thành vấn đề.” Zed mỉm cười đáp.
Điều kiện cho vay này vốn đã nằm trong dự liệu của gã. Livia là chủ một quán ăn lớn, dòng tiền ổn định. Còn Zed chỉ mới khởi nghiệp, gần như tay trắng, trong người chỉ có vài chục Bạc. Mọi giao dịch với gã đều mang theo rủi ro mất trắng.
Vì vậy, Livia không thể cho vay một cách dễ dàng. Đặt điều kiện là cách duy nhất để bảo toàn số vốn của mình.
Zed chỉ lo đối phương sẽ đưa ra những yêu cầu khó xử. Nhưng xem ra, gã đã nghĩ quá nhiều rồi. Làm thuê để trả nợ, chuyện này hoàn toàn nằm trong khả năng chấp nhận.
Zed đứng dậy, đưa tay ra bắt:
“Vậy bây giờ tôi phải đi giải quyết chút việc. Cảm ơn bà chủ Livia, ân tình hôm nay tôi sẽ nhớ.”
“Thuận buồm xuôi gió.” Livia khẽ mỉm cười.
Zed lập tức rời khỏi Mặc Ngữ Nhân Gian. Thời gian vừa bước qua 3 giờ 30 phút sáng. Gã không hề dừng chân, nhanh chóng đi tìm Tiệm Tạp Hóa gần nhất.
Trên đường, số lượng người chơi đã thưa thớt hơn hẳn. Phần lớn đều mệt mỏi ngủ gục bên lề đường, khư khư ôm chặt túi tiền trong tay. Cả dãy phố giờ chỉ còn dân bản địa qua lại, cùng hàng loạt xe ngựa chở hàng của Mason Carriage nối đuôi nhau lăn bánh, rồi lần lượt dừng trước những cửa tiệm NPC vẫn còn sáng đèn.
Trong lúc tìm Tiệm Tạp Hóa, Zed bắt gặp không ít tên trộm đang lén lút móc túi người chơi. Dân bản địa hoàn toàn làm ngơ. Ánh mắt họ nhìn những kẻ bị trộm mang theo sự khinh miệt trần trụi, giống hệt ánh mắt của tầng lớp thượng lưu dành cho dân đen.
Chỉ khi có Vệ binh thị trấn tuần tra đi ngang, đám trộm mới vội vã giải tán. Đáng thương cho những người chơi kia, số bạc ít ỏi dùng để cầm cự qua ngày cũng bị cướp sạch.
Đến ngày thứ ba, Zed đã nhận ra một sự thật rất rõ ràng, cái khó của người chơi không còn nằm ở nhiệm vụ, mà là cái đói. Không muốn chết đói, họ chỉ còn cách ngoan ngoãn và chăm chỉ cày cuốc.
Cuối cùng, trong tầm mắt hắn xuất hiện một Tiệm Tạp Hóa nằm trên con phố vắng phía trước. Zed chậm rãi dừng bước, lặng lẽ ẩn mình vào góc tối, âm thầm bám theo chiếc xe chở hàng vừa dừng lại trước cửa tiệm.
Xe ngựa của Mason Carriage từ từ dừng bánh. Năm phu khuân vác mồ hôi nhễ nhại khiêng xuống hơn chục thùng gỗ lớn, đặt ngay trước Tiệm Tạp Hóa của bà Marris. Trên mặt thùng in dấu đỏ:
“Harbor & Riverside - Cảng Wind Land.”
Bà Marris không nói một lời. Bà dùng chìa thép bật nắp thùng, giơ đèn soi vào bên trong.
Những bình thủy tinh đỏ thẫm, xanh lam và vàng rực xếp san sát nhau, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Bà cẩn thận kiểm tra từng hàng, từng cột, gương mặt nghiêm nghị của một thương nhân lão luyện hiện rõ mà không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Trong bóng tối phía sau, Zed lặng lẽ quan sát. Hắn siết chặt cuốn sổ trong tay, khẽ thì thầm:
“Định Giá.”
Ngay lập tức, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng vàng kim. Một luồng sáng nhàn nhạt quét qua đống hàng hóa. Trước mắt Zed lập tức hiện ra một bảng thông tin trong suốt:
Bình HP Nhỏ
Giá: 3.8 Bạc/bình
Có thể trả thấp xuống tối đa 3.5 Bạc/bình
Khóe môi Zed khẽ nhếch lên, ánh mắt lóe sáng.
“Đúng như ta nghĩ.”
“Nếu một thùng gia vị của Livia mua vào 80 Bạc, đến nội thành thành 100 Bạc, thì lô HP này cũng tương tự. Giá vốn 3.5, đội lên 3.8, bán ra 5. Khoảng chênh lệch 1.2 trên mỗi bình. Toàn bộ lợi nhuận đều nằm trong tay bà Marris.”
Gã nhanh chóng ghi lại các con số vào sổ, đầu ngón tay khẽ run lên.
“Một thùng chứa 1.000 bình. Tức là lời hơn 1.200 Bạc mỗi lô.”
“Mason Carriage, thuế cảng, kho bãi, tất cả chỉ là những kẻ ăn phần ở giữa. Nếu ta kiểm soát được đoạn đường này, dòng chảy Bạc sẽ tuôn thẳng về tay ta.”
Ánh mắt Zed vẫn không rời khỏi bà Marris, người đang lặng lẽ kiểm đếm hàng hóa rồi gật đầu xác nhận với phu xe.
Trong mắt bà, đây chỉ là một lô hàng bình thường như bao ngày khác.
Nhưng trong mắt Zed, đó lại là một cánh cửa vừa hé mở, phơi bày bí mật thương nghiệp của Wind Land.
Gã khẽ lẩm bẩm:
“Cuối cùng thì ta cũng đã nhìn thấy giá vốn thật sự của vật phẩm trong cửa hàng.”
Đúng vậy. Trước đó, Zed từng dùng kỹ năng Định Giá lên các vật phẩm được bày bán trong cửa hàng, nhưng kết quả trả về hoàn toàn không xuất hiện sai số.
Một bình HP nhỏ bán 5 Bạc, khi dùng Định Giá, hắn cũng chỉ nhìn thấy đúng 5 Bạc. Ban đầu, Zed còn cho rằng loại vật phẩm này vốn không thể mặc cả.
Nhưng khi ánh mắt hắn dừng lại trên lô hàng còn nằm trong thùng gỗ, sai số cuối cùng cũng xuất hiện.
Zed gần như lập tức hiểu ra vấn đề.
Kỹ năng Định Giá chỉ phản ánh giá trị giao dịch chính thức tại thời điểm đó, tức mức giá mà bất kỳ ai bước vào cửa hàng cũng buộc phải trả, cùng với mức giá thấp nhất mà hắn có thể thương lượng.
Còn với những món hàng đã được bày lên kệ, giá cả đã bị chính quyền niêm yết cố định. Toàn bộ cửa hàng NPC đều phải bán thống nhất một mức giá.
Đó là luật.
Luật dùng để giữ cho thị trường ổn định, tránh cảnh người bán phá giá hay tự ý nâng giá, làm rối loạn toàn bộ trật tự cung cầu.
Đây rõ ràng không phải kiểu thị trường đơn giản mà một trò chơi bình thường nên có, mà là một thị trường được quản lý cực kỳ chặt chẽ, với hệ thống giá niêm yết vận hành theo quy định rõ ràng.
Thương gia không phải cứ có tiền là sẽ mua được hàng tốt rồi kiếm lời dễ dàng.
Vì vậy, dù sở hữu kỹ năng độc quyền, thứ Zed nhìn thấy vẫn chỉ là con số 5 Bạc đã được niêm yết công khai, chứ không phải giá vốn thật sự mà bà Marris nhập hàng từ cảng.
Muốn nhìn thấy con số đó, hắn phải quan sát ở một tầng sâu hơn.
Không phải khi hàng hóa đã nằm trên kệ, mà là lúc chúng vừa được bốc dỡ khỏi Mason Carriage, hoặc ngay thời điểm thương nhân ký nhận hợp đồng trực tiếp với nhà cung cấp ở cảng.
Zed khẽ gật đầu.
“Giờ thì hiểu rồi. Kỹ năng Định Giá cho ta cái nhìn về giá bán công khai và mức có thể mặc cả thấp nhất. Lợi nhuận của người bán vẫn nằm trong đó, nhưng giá vốn nhập hàng vẫn là bí mật.”
“Nếu muốn trở thành Ghost Merchant, ta phải nhìn vào nơi đồng tiền bắt đầu chảy ra, chứ không phải nơi nó dừng lại.”
Zed khép cuốn sổ lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào mấy thùng gỗ trước mặt. Trong đầu hắn, từng con số xoay tròn như những bánh răng đang khớp nối với nhau, từ giá nhập cảng 3.5, đến tay cửa hàng thành 3.8, rồi cuối cùng bán cho người chơi với giá 5.0 Bạc.
Một vòng lợi nhuận rất nhỏ.
Nhưng khi nhân lên hàng nghìn, hàng vạn bình, nó sẽ trở thành cả một dòng suối Bạc cuồn cuộn tuôn chảy.
Ngay lúc Zed còn chìm trong những phép tính của mình, ánh sáng từ chiếc đèn dầu bất ngờ quét ngang qua gương mặt hắn.
Bà Marris chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt già dặn nhưng sắc bén của bà xuyên thẳng về phía Zed. Hàng mày khẽ cau xuống, giọng khàn khàn vang lên giữa màn đêm:
“Người đàn ông kia, nửa đêm lén lút nhìn hàng hóa của ta để làm gì?”
Zed không hề tỏ ra giật mình. Hắn từ tốn bước ra khỏi bóng tối, hơi cúi đầu chào:
“Ta không phải trộm, thưa bà. Ta chỉ đang quan sát và tính toán.”
“Tính toán?” Marris nhíu mày, khẽ hừ lạnh.
“Ta còn chưa mở miệng nói giá cả, ngươi thì tính được cái gì? Hay là đang tính cách cướp hàng của ta?”
Zed mỉm cười. Hắn mở cuốn sổ ghi chép ra, lật đến trang mới nhất. Trên đó là những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng cực kỳ rõ ràng:
3.5 Bạc ở Cảng Wind Land.
3.8 Bạc tới cửa hàng.
5 Bạc giá bán lẻ.
Ánh mắt Marris thoáng chấn động.
Zed nhìn thẳng vào bà:
“Ta biết bà nhập hàng từ Cảng với giá 3.5. Cộng thêm thuế cảng, phí bốc dỡ và xe ngựa Mason, giá vốn của bà sẽ thành 3.8. Đến sáng mai bán ra 5 Bạc, lời khoảng 1.2 trên mỗi bình. Tổng cộng, lô hàng này mang về hơn một nghìn Bạc lãi ròng.”
Bà Marris im lặng rất lâu, rồi mới chậm rãi hạ giọng:
“Ngươi rốt cuộc là ai? Người chơi từ dị giới bình thường tuyệt đối không thể nắm rõ từng đồng phí vận chuyển như vậy. Ta cũng chưa từng mở miệng tiết lộ giá nhập hàng.”
Bà nhìn hắn chằm chằm.
“Mà ngươi cũng không giống dân buôn. Là người mới từ dị giới đúng không? Nhưng chỉ đứng nhìn ta kiểm hàng mà đã tính ra được tới mức này... Ngay cả những thương nhân lâu năm cũng chưa chắc làm nổi.”
Zed khẽ cười:
“Ta là Zed de Vincent. Một Ghost Merchant, thưa bà.”
“Ghost Merchant?”
Bà Marris chậm rãi khép nắp thùng gỗ lại. Ánh đèn dầu phản chiếu trong đôi mắt già nua. Khoảnh khắc Zed dõng dạc xưng danh Ghost Merchant, sắc mặt bà đã thoáng thay đổi.
Trong ký ức của dân bản địa, Ghost Merchant là một tồn tại mơ hồ nhưng vô cùng đáng sợ. Đó là những thương nhân ma quái không ai có thể giết chết.
Thứ duy nhất người khác có thể làm là đánh sập thương nghiệp của họ. Một khi Ghost Merchant trỗi dậy, cả một vùng kinh tế sẽ bị thao túng.
Bà Marris nhìn Zed thêm lần nữa, ánh mắt dần trở nên nặng nề.
Zed khẽ gập cuốn sổ lại, giọng bình thản:
“Nhưng thành thật mà nói, ta chỉ mới đặt chân tới lục địa này. Không có sản nghiệp, vốn liếng trong tay cũng ít ỏi.”
Hắn dừng lại một nhịp rồi tiếp tục:
“Đêm nay ta xuất hiện ở đây là để đưa ra một giao dịch đặc biệt.”
“Bà hãy bán cho ta 10 bình máu, 10 bình mana và 10 bình stamina theo giá vốn cửa hàng.”
“Đổi lại, ta nợ bà một ân tình.”
Bà Marris khẽ cau mày. Bán hàng mà không lấy lợi nhuận chưa bao giờ là cách làm của bà.
Nhưng ánh mắt của người đàn ông trước mặt lại quá mức điềm tĩnh. Cái danh Ghost Merchant vừa được thốt ra vẫn như đè nặng trong lòng bà, khiến nhịp tim già nua kia khẽ run lên.
Sau một thoáng cân nhắc, bà chậm rãi đáp:
“Được. Ta sẽ bán cho ngươi theo giá vốn, coi như mua lấy một ân tình của Ghost Merchant trong tương lai.”
“Nhưng đừng nghĩ ta dễ bị lợi dụng. Ghost Merchant ở vương quốc này còn đáng sợ hơn cả đám quý tộc. Một khi Thương Hội Elyria phát hiện ra ngươi, chính quyền các cấp sẽ lập tức truy nã nếu biết ngươi tồn tại.”
“Nếu có ngày thương hội truy đến tận cửa, đừng lôi tên ta ra. Ta không muốn cả gia tộc mình bị treo cổ cùng ngươi đâu.”
Dứt lời, bà gói toàn bộ vật phẩm vào một tay nải vải. Zed lập tức đưa ra yêu cầu giao dịch, hệ thống ngay tức khắc hiện lên làm chứng.
Giao Dịch: 10 Bình HP Nhỏ + 10 Bình Mana Nhỏ + 10 Bình Stamina Nhỏ.
Giá: 3.8 Bạc/bình
Tổng chi phí: 30 × 3.8 = 114 Bạc
Zed xác nhận giao dịch. Tổng tài sản của hắn lập tức giảm từ 146 Bạc xuống còn 32 Bạc, trở thành số vốn lưu động cuối cùng trong tay.
Lô hàng đầu tiên đã chính thức tới tay hắn.
Zed gật đầu, giọng thành khẩn:
“Chân thành cảm ơn bà Marris. Nhưng còn một chuyện ta muốn hỏi.”
“Nói đi.” Marris hạ giọng.
Zed nghiêm mặt lại:
“Nếu muốn nhập hàng trực tiếp từ Cảng Wind Land, điều kiện tiên quyết là gì? Ta không thể mãi mua lại qua trung gian.”
Marris im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, bà mới cất tiếng:
“Nếu muốn chen chân vào con đường này thì mọi chuyện không đơn giản như cậu nghĩ đâu.”
“Hiện tại, cậu vẫn chưa có tư cách đó. Bởi vì cậu vừa mới đặt chân tới nơi này, chính quyền còn chưa cấp căn cước công dân hay mã giao dịch của vương quốc cho cậu.”
“Dù vậy, mấy thứ đó rồi sớm muộn cũng sẽ được cấp thôi.”
Bà dừng lại một nhịp, ánh mắt già nua híp lại.
“Nhưng Ghost Merchant như cậu thì khác. Chỉ cần bọn họ biết cậu mang thân phận đó, cậu sẽ bị tống vào ngục cho tới lúc mục xương.”
Zed khẽ cau mày. Hắn vẫn chưa hiểu vì sao Ghost Merchant lại bị chính quyền và Thương Hội Elyria bài trừ đến vậy. Nhưng xem ra, chức nghiệp ẩn này của hắn đang bắt đầu phản tác dụng rồi.
Bà Marris nghiêm mặt:
“Tạm bỏ qua thân phận Ghost Merchant của cậu. Khi có được hai thứ kia, cậu vẫn phải hoàn thành ba điều kiện bắt buộc thì mới có tư cách kinh doanh ở Wind Land hay bất kỳ thị trấn nào thuộc Vương quốc Elyria.”
“Thứ nhất, phải đăng ký thân phận thương nhân hợp pháp.”
“Thứ hai, cần giấy phép kinh doanh do Phòng Quản lý Thương nghiệp Elyria cấp.”
“Thứ ba, phải đăng ký pháp nhân cửa hàng hợp lệ để nhận hàng từ cảng.”
“Thiếu một trong ba điều kiện đó, Phòng Quản lý Thương nghiệp Elyria sẽ lập tức cho người tới tịch thu toàn bộ hàng hóa.”
“Thậm chí còn bắt cậu ngồi tù vì tội kinh doanh trái phép.”
“Tội thương nghiệp mà cũng bị xử hình sự sao?”
Zed cau mày.
Bà Marris khẽ hừ lạnh:
“Ở Elyria, tội thương nghiệp chỉ đứng sau tội phản quốc, âm mưu lật đổ chính quyền.”
“Phạt tù đã là nhẹ đấy.”
“Đa số thương nhân trái phép khi bị bắt đều bị Thương Hội Elyria xử tử ngay tại chỗ, hoặc kéo ra quảng trường thiêu sống.”
Zed nheo mắt, nhanh chóng ghi chép mọi thứ vào sổ. Nét mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng nơi đáy mắt đã bắt đầu lóe lên tia lửa tham vọng.
“Cửa hàng, giấy phép, pháp nhân. Ta hiểu rồi.”
“Cảm ơn bà, Marris. Đêm nay ta không chỉ mua được ba mươi bình thuốc, mà còn mua được một con đường.”
“Ân tình này, ta sẽ nhớ kỹ.”
Dứt lời, hắn xoay người vác theo tay nải rời đi.
Bà Marris đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Zed dần khuất trong màn đêm. Trong lòng bà bất giác dâng lên một linh cảm khó tả.
“Mình giúp hắn là đúng hay sai đây.”
Sổ Tay Zed
Thần Lục, Ngày 3, Tháng 1, Năm 5.272.
Tài Sản: 32 Bạc
Kho Hàng:
10 Bình HP Nhỏ; 10 Bình Mana Nhỏ; 10 Bình Stamina Nhỏ.
Hành Trang: Túi 5 viên Than Onis.
Nợ: 100 Bạc Livia.