Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Oligarch

Thân Phận Của Zed

Zed phun ra một ngụm máu, tựa lưng vào bức tường trong con hẻm vắng. Hơi thở anh dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.

Zed bật cười khàn: “Tên này mạnh thật. Đã ra tay thì chẳng cần nói lý lẽ.”

Ngay khi nhận ra mình đã nghe được những chuyện không nên nghe, Zed hiểu rõ kết cục của kẻ xuất hiện sai chỗ. Bọn họ chắc chắn sẽ giết anh để bịt miệng.

Vì vậy, anh không do dự ra tay trước, liều mạng giành lấy chút thời gian để bỏ trốn. Chậm thêm một nhịp, có lẽ giờ anh đã trở thành một cái xác lạnh.

Zed khịt mũi, nụ cười mang theo chút châm biếm: “Chính quyền thị trấn Wind Land đúng là chẳng yên ổn. Quan chức và quý tộc âm thầm giành giật quyền lực ngay dưới mắt Nam tước. Nhưng như vậy cũng tốt, họ càng chia rẽ thì tôi càng có đường sống. Chỉ đáng sợ khi tất cả cùng đứng về một phía, ai cũng sạch sẽ đến mức không tìm được sơ hở.”

Anh vừa lẩm bẩm vừa mở hành trang, kiểm tra thứ mình vừa giành được.

Túi 5 viên Than Onis

Zed nheo mắt: “Than Onis?”

Thông tin ít đến mức chẳng nói lên điều gì, nhưng theo kinh nghiệm của anh, thứ càng mơ hồ như vậy thường càng không rẻ. Anh cất túi than vào hành trang rồi cố gắng đứng thẳng người.

Hôm nay vẫn còn thời gian đi làm thuê kiếm tiền, anh không thể nằm lì ở đây. Mới mệt một chút đã không chịu nổi thì còn nói gì đến chuyện tích lũy vốn.

Chỉ khi thật sự đứng dậy, Zed mới cảm nhận rõ các chỉ số thuộc tính đáng sợ đến mức nào. HP của anh lúc này chỉ còn vỏn vẹn 10 điểm. Cơ thể suy yếu thấy rõ, stamina cũng tụt thẳng một nửa.

Anh có 8 điểm thể lực, nghĩa là mỗi giờ chỉ hồi được chưa tới 3 HP. Sau một ngày, lượng HP hồi lại thậm chí chưa đến 70. Muốn khôi phục đầy 180 HP, anh phải chờ đủ ba ngày.

Zed bật cười, lần này chỉ còn lại sự bất lực: “Ba ngày mới hồi đầy HP. Hệ thống đúng là ép người quá mức. Thà bỏ 15 bạc mua ba bình HP nhỏ, chưa đầy nửa phút là xong.”

Một bình HP nhỏ có thể hồi máu liên tục trong mười giây. Chỉ cần có 20 bạc, chưa đầy một phút là người chơi có thể đứng dậy như chưa từng bị thương. Không có bạc thì chỉ còn cách để thời gian kéo dài sự mệt mỏi từng chút một. Đến lúc này, Zed mới thật sự hiểu giá trị của đồng tiền trong Thần Lục.

Anh lấy chiếc bánh bao nóng cuối cùng ra ăn rồi ló đầu khỏi con hẻm quan sát. Trên đường, không khó để bắt gặp những người chơi có tình trạng chẳng khá hơn anh là bao, ngồi bệt khắp nơi với vẻ mặt mệt mỏi. Dù là người chơi bình thường hay sở hữu chức nghiệp hiếm, HP của họ đều đã cạn, trông vô cùng thảm hại.

Đây đã là tối ngày thứ hai kể từ khi người chơi đặt chân đến Thần Lục. Phần lớn số tiền dành cho thuốc hồi phục đã bị tiêu sạch, họ chỉ còn biết trông chờ vào khả năng hồi máu tự nhiên ít ỏi.

Sau khi chắc chắn xung quanh không có vệ binh thị trấn, Zed đổi hướng đi về phía bắc. Nơi này vẫn thuộc Craftsman Quarter nhưng đã cách xưởng cơ khí của Abraham rất xa. Anh bước đi thận trọng, ánh mắt liên tục quan sát bốn phía, bởi chỉ cần bất cẩn một lần cũng đủ mất mạng.

Cuối cùng, Zed dừng lại trước một quán rượu mang tên Mặc Ngữ Nhân Gian. Tiếng người ồn ào cùng không khí đông đúc từ bên trong vọng ra khiến anh phải nhìn thêm một lần.

Quán rượu Mặc Ngữ Nhân Gian nằm nép bên một con phố cổ ở Khu Thợ Nghề. Tòa nhà mang phong cách phương Đông rõ rệt, với mái ngói cong nổi bật dưới nền trời xám nhạt và những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, khẽ đung đưa trong gió chiều.

Bên trong quán hoàn toàn trái ngược với vẻ yên tĩnh bên ngoài. Khách ngồi kín chỗ, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng mùi rượu nồng và hương thức ăn xào nướng lan khắp không gian.

Tiếng bát đũa va nhau leng keng, hòa vào sự ồn ào quen thuộc của một quán rượu đông khách. Những chiếc bàn gỗ tròn lớn được kê sát nhau. Khách trong quán đủ hạng người, từ những thợ rèn vạm vỡ, thương nhân ăn mặc chỉnh tề cho đến khách đường xa. Trên tầng hai, sau lan can được chạm khắc cẩn thận, vài người ngồi nhâm nhi rượu, thỉnh thoảng đọc vài câu thơ, khiến nơi này vừa náo nhiệt vừa có phần thanh lịch.

Zed đứng ngoài quan sát, khẽ nhíu mày. Trong quán, số người chơi mặc quần áo vải thô chỉ chiếm một phần rất nhỏ, còn lại gần như đều là người bản địa của Thần Lục.

Zed nheo mắt: “Vậy ra người bản địa mới là khách hàng thật sự.”

Ở thời điểm này, người chơi gần như không còn tiền dư để tiêu xài, nhưng người bản địa thì khác. Bỏ ra hàng trăm bạc để gọi một bàn rượu thịt với họ cũng không phải chuyện lớn. Đây mới là nguồn khách ổn định.

Nghĩ đến đó, Zed hoàn toàn yên tâm. Anh không cần lo chuyện điều chỉnh giá bán rồi lại không có người mua nữa.

Ánh mắt Zed lướt qua quán, lúc này mới chú ý đến mấy chục nhân viên nam nữ đang liên tục chạy bàn. Tay họ bưng khay rượu thịt, trên môi luôn giữ nụ cười niềm nở, tiếng hỏi khách có muốn gọi thêm món hay không vang lên không dứt, khiến không khí trong quán càng thêm náo nhiệt.

Zed thử kích hoạt kỹ năng Định Giá lên họ, lúc này mới phát hiện trong số những nhân viên ấy có hai người chơi đang làm thuê.

Sau quầy tính tiền, một bóng người nổi bật giữa không gian huyên náo nhanh chóng thu hút sự chú ý của Zed.

Đó chính là bà chủ tửu quán Livia Moretti.

Cô mặc một chiếc áo lụa xanh da trời, tóc búi gọn, mang vẻ thanh lịch tự nhiên. Dù đã ngoài ba mươi, gương mặt cô vẫn sáng bừng, nụ cười dịu dàng nhưng đôi mắt lại vô cùng sắc sảo.

Chỉ cần đảo mắt một vòng, cô đã nắm rõ tình hình trong quán. Cô vừa tính sổ vừa điều phối nhân viên phục vụ, xử lý mọi việc đâu ra đấy như một người đã quen nắm quyền ở đây.

Zed bước vào quán, đi thẳng đến trước quầy. Livia vừa ngẩng đầu nhìn anh thì khẽ mở to mắt, ánh mắt thoáng hiện vẻ khác lạ.

Zed không vòng vo: “Bà chủ Moretti, quán còn nhận người làm không? Tôi muốn xin việc.”

Livia Moretti thoáng sững lại, ánh mắt vẫn dừng trên người anh. Zed khó hiểu gọi lại: “Bà chủ Moretti?”

Livia lấy lại bình tĩnh, mỉm cười dịu dàng: “Anh vừa nói muốn xin việc?”

Zed gật đầu.

Zed năm nay đã bốn mươi hai tuổi, mang vẻ rắn rỏi, từng trải của một người đàn ông. Cách anh cư xử cũng điềm tĩnh và chín chắn. Livia gọi anh như vậy cũng không sai.

Livia Moretti đáp ngay: “Còn. Nếu anh phục vụ hết đêm nay, tôi trả anh 5 bạc. Làm tốt sẽ được thưởng thêm 2 bạc.”

Nói xong, cô đứng dậy, ra hiệu cho Zed đi theo.

Zed thở phào nhẹ nhõm. Anh chỉ sợ mình không được nhận, còn 5 bạc đã là quá đủ.

Chạy bàn không thể so với công việc cơ khí, nhưng bù lại thời gian ngắn, tiền công ổn định, phù hợp nhất với tình cảnh hiện tại.

Zed theo Livia đi sâu vào khu sân sau của quán rượu. Con đường lát đá yên tĩnh hơn hẳn gian chính ồn ào phía trước. Nhìn dáng người đầy đặn nhưng uyển chuyển của cô đi trước, Zed thoáng cảnh giác, không hiểu người phụ nữ này dẫn mình tới đây để làm gì.

Đến khi dừng lại trước một phòng thay đồ, Livia mới quay người nhìn anh.

“Anh tên gì?”

“Zed de Vincent.”

“Anh là thương gia, đúng không?” Cô nghiêng đầu hỏi.

Zed khẽ giật mình. “Sao cô biết?”

Livia khẽ cong môi. “Chỉ những người mang chức nghiệp thương gia mới có kỹ năng nhìn thấy tên của người khác.”

Zed gật đầu, đã hiểu chuyện.

Livia nói tiếp: “Tôi thấy anh khá hợp mắt. Hay anh làm việc lâu dài cho tôi đi. Làm cả ngày, lương 10 bạc. Nếu chăm chỉ, tôi sẽ thưởng thêm.”

Zed im lặng tính toán một lúc rồi lắc đầu:

“Có lẽ tôi chỉ làm thêm được bốn ngày. Tôi còn có việc kinh doanh riêng cần xử lý.”

Ánh mắt Livia thoáng hiện vẻ tiếc nuối. Đúng lúc đó, Zed nói tiếp:

“Nhưng tôi không cần tiền thưởng. Đổi lại, cô có thể cho tôi ngủ lại ở khu sân sau này không?”

Ngủ ngoài đường vào ban đêm chẳng khác nào tự nộp mạng cho lũ trộm cướp. Nhưng căn phòng trọ rẻ nhất cũng có giá 15 bạc một đêm, quá đắt.

Livia mỉm cười:

“Được. Anh muốn ở bao lâu cũng được, tôi không lấy tiền.”

Zed hơi sững người nhìn cô. Anh không còn trẻ người non dạ, đương nhiên nhận ra người phụ nữ trước mặt có ý khác với mình. Chưa đến mức gọi là tình cảm, nhưng rõ ràng không chỉ đơn giản là lòng tốt của một bà chủ.

Anh suy nghĩ một chút rồi thẳng thắn nói:

“Ở miễn phí thế này không hợp lý lắm. Mỗi đêm tôi trả lại cô 2 bạc, coi như tiền phòng.”

Livia nhìn anh đầy hứng thú rồi gật đầu đồng ý:

“Nếu anh đã rõ ràng như vậy thì tôi nhận. Sau này, hôm nào chạy bàn thì tôi trả lương, không làm thì anh cứ ở lại.”

“Được, chốt vậy.” Zed mỉm cười.

“Vào rửa mặt rồi thay đồng phục đi.” Cô chỉ tay về phía phòng thay đồ. “Đừng mang bộ dạng lấm lem đó ra tiếp khách của tôi.”

Zed gật đầu rồi bước vào phòng. Anh cởi lớp áo ướt đẫm máu và nhớt quái vật, rửa mặt qua loa rồi mặc chiếc sơ mi trắng cùng quần tây đen. Không ngờ vừa quay người lại, anh đã thấy Livia đứng ngay ngoài cửa, ánh mắt dán chặt vào phần thân trên rắn chắc, phủ đầy sẹo cũ của mình.

Zed giật mình, lập tức đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài lập tức vang lên tiếng cười khẽ đầy trêu chọc. Livia để lại một câu rồi rời đi:

“Nhỏ nhen.”

Zed thở phào. Ai biết được ở Lục Địa này, những chuyện vượt giới hạn như vậy có bị hệ thống phát hiện rồi đá văng khỏi trò chơi hay không.

Khi thay đồ xong và quay lại gian chính, Zed thấy Livia đã ngồi sau quầy quản lý. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn anh bằng ánh mắt dò xét của một kẻ săn mồi. Zed chỉ biết bất lực lắc đầu.

Đúng lúc đó, từ phía sau vang lên một giọng nói trầm và rõ:

“Chào người mới. Bà chủ Livia giao tôi hướng dẫn anh cách phục vụ bàn.”

Zed quay người lại. Vừa nhìn rõ đối phương, cả hai đồng thời sững sờ.

“Cửu?”

“Anh Đại Hãn?!”

Trước mặt Zed là một thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi, vóc dáng cao lớn, mang gương mặt quen thuộc đến mức anh không thể nhận nhầm.

Ở thế giới thực, Đại Hãn từng lập ra một băng nhóm chuyên chăm sóc trẻ mồ côi và giữ trật tự ở khu ổ chuột, lấy tên là băng Rồng Đen. Cái tên có phần bốc đồng do đám nhóc tự đặt, nhưng anh cũng chỉ cười cho qua. Cửu chính là đứa trẻ được Đại Hãn cứu mạng khi mới mười tuổi. Hơn mười năm trôi qua, Cửu giờ đã trưởng thành, từng làm đủ loại công việc và hiện là người đứng thứ chín trong băng.

Gặp lại Zed, Cửu xúc động đến mức không kiềm được, lập tức choàng vai anh:

“Trời ơi, anh Đại Hãn! Gặp được anh ở đây em mừng chết đi được. Không ngờ giữa cái thế giới chết tiệt có mấy tỉ người này mà chú cháu mình vẫn đụng nhau.”

“Bình tĩnh.” Zed gạt tay hắn ra. “ID trong game của mày là gì?”

“Black Dragon Nine! Kết bạn đi, đại ca!” Cửu đập ngực một cái bộp.

Tên quái gì vậy?

“…”

Zed nhìn hắn rồi khẽ thở dài.

Hai người nhanh chóng xác nhận kết bạn trên giao diện hệ thống.

“Có mày ở đây thì tốt rồi.” Zed nói, hạ thấp giọng. “Chúng ta có thể hợp tác để đứng vững ở nơi này.”

Cửu vỗ vai Zed, ánh mắt đầy vẻ trung thành của một đàn em mafia lâu năm:

“Yên tâm đi, anh Đại Hãn. Chỉ cần anh ra lệnh, mạng này em theo anh tới cùng!”

Nói đến đây, hắn càng thêm xúc động: “Không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy. Để vào được cái đặc khu này, em đã phải…”

Zed vỗ nhẹ lên trán hắn, cắt ngang:

“Làm xong việc rồi kể. Đang làm công ăn lương thì nghiêm túc vào. Chỉ tao quy trình ở đây trước đi.”

Cửu ho khan, lập tức nghiêm chỉnh hướng dẫn Zed cách phục vụ tại quán rượu Mặc Ngữ Nhân Gian. Không bao lâu sau, Zed đã có thể tự đứng bàn, còn Cửu thì quay về khu bếp phụ việc.

Gặp lại Cửu ở đây đúng là một biến số nằm ngoài dự tính của Zed. Cửu là một đàn em đáng tin cậy, nhất là vào lúc anh đang phải xây dựng lại thế lực từ con số không.

Đúng lúc Zed đang bận rộn bưng bê, từ phía cửa quán bỗng vang lên một giọng nói đầy chế giễu:

“Yo, ai đây? Người mà em để ý lúc sáng hóa ra chỉ là một gã chạy bàn thấp kém ở đây thôi sao, Diễm?”

Zed bình thản ngẩng đầu.

Đứng trước cửa là gã kỵ sĩ Đoàn Thiên Hạ, ánh mắt lạnh lẽo và đầy vẻ coi thường. Bên cạnh hắn là nhóm của nữ ma pháp sư nóng bỏng Vân Diễm.

Ánh mắt cả bọn đồng loạt dừng trên gương mặt tái nhợt nhưng vẫn bình tĩnh khác thường của Zed.

Không khí trong quán rượu khẽ chùng xuống khi Đoàn Thiên Hạ bước vào.

Ánh mắt gã dừng trên Zed trong bộ đồng phục phục vụ, gương mặt tái nhợt như người vừa trải qua một trận ốm nặng.

Khóe môi Đoàn Thiên Hạ nhếch lên, giọng nói lạnh lùng vang giữa gian chính: “Tôi còn tưởng một thương gia có thể ngồi ghi chép suốt buổi sáng ngoài chiến trường thì ít nhất cũng sẽ xuất hiện trên thị trường. Không ngờ anh lại đang bưng khay trong quán rượu.”

Gã cười khẩy, ánh mắt đầy coi thường: “Mang danh thương gia mà lại đi làm phục vụ, chẳng khác nào con công khoe bộ lông đẹp rồi cúi đầu nhặt thóc. Đúng là buồn cười.”

Zed không hề tức giận. Anh chậm rãi đặt khay rượu xuống bàn khách rồi mới nhìn về phía Đoàn Thiên Hạ: “Bưng khay cũng là làm việc kiếm tiền.”

Zed bình thản nói: “Ít nhất tôi không cần dựa vào thân phận hay đội ngũ của người khác để khiến mình trông quan trọng.”

Vẻ mặt Đoàn Thiên Hạ lập tức tối lại. Gã nhướng mày, giọng đầy mỉa mai: “Anh đang tự hào vì làm phục vụ sao? Trong mắt tôi, người bưng bát mãi mãi chỉ là người bưng bát. Dù anh có tự nhận mình là thương gia thì cũng không thể bước chân vào giới thượng lưu.”

Zed nhìn thẳng vào gã, giọng đều đều: “Thị trường không quan tâm một người đang đứng cao hay thấp, chỉ quan tâm người đó có giá trị hay không. Những kẻ tự cho mình ở trên cao nhưng lại nhìn nhầm người khác thường sẽ bị loại bỏ đầu tiên.”

Đoàn Thiên Hạ bước lên một bước, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “Anh nghĩ mình có tư cách dạy đời tôi sao? Một tên phục vụ cũng dám nói chuyện ngạo mạn như vậy.”

Zed ngẩng đầu: “Tôi chỉ làm việc cho bà chủ quán. Còn có người lại tự nguyện làm việc cho lòng đố kỵ của chính mình. So ra, tôi thấy như vậy còn đáng thương hơn.”

Đoàn Thiên Hạ thoáng sững lại rồi bật cười lớn: “Miệng lưỡi sắc bén thật. Nhưng nói hay đến đâu cũng không thay đổi được thân phận của anh. Kẻ yếu dù nói giỏi đến mấy cũng không thể trở thành kẻ mạnh.”

Zed vừa thu dọn chén đũa trên chiếc bàn bên cạnh vừa đáp: “Người thật sự mạnh không cần nói quá nhiều. Chỉ những kẻ sợ bị xem thường mới luôn phải lớn tiếng chứng minh bản thân.”

Nụ cười trên mặt Đoàn Thiên Hạ biến mất. Gã tiến sát Zed, cầm một chén rượu trên khay lên rồi xoay nhẹ trong tay: “Mày có biết chỉ cần tao muốn, mày sẽ phải quỳ xuống nhặt từng mảnh vỡ dưới chân người khác không? Giữa tao và mày là khoảng cách mà cả đời này mày cũng không vượt qua nổi.”

Zed bình tĩnh đối diện với gã: “Nếu anh thật sự muốn khoe quyền thế trước mặt mọi người thì cứ làm đi. Tôi sẽ cúi xuống nhặt chén cho anh. Nhưng đến lúc đó, ai mất mặt hơn thì chưa chắc.”

Bàn tay Đoàn Thiên Hạ siết chặt chén rượu. Không khí trong quán trở nên nặng nề. Nhưng ngay khi định đập chén, gã nhìn thấy tấm bảng nội quy treo trên vách, trên đó ghi rõ mọi thiệt hại đều phải bồi thường gấp ba.

Đoàn Thiên Hạ lạnh lùng đặt chén xuống bàn: “Anh rất giỏi nói chuyện. Nhưng cái miệng này sớm muộn cũng sẽ hại chết anh.”

Giọng Zed vẫn điềm tĩnh: “Người thông minh dùng lời nói để kiếm tiền. Kẻ ngu ngốc dùng lời nói để khoe khoang. Ai phải trả giá trước, thời gian sẽ trả lời.”

Hai người nhìn thẳng vào nhau. Một bên lạnh lẽo và đầy ghen ghét, một bên bình tĩnh, tỉnh táo. Cả hai đều hiểu đối phương không phải người dễ bắt nạt, và cuộc đối đầu này chắc chắn chưa kết thúc tại đây.

“Anh sẽ phải hối hận vì hôm nay dám tỏ thái độ trước mặt tôi.” Đoàn Thiên Hạ cười nhạt rồi xoay người trở về chỗ nhóm Vân Diễm.

Zed chỉ mỉm cười, không đáp lại. Anh đã quá quen với thái độ coi mình hơn người của phần lớn giới tài phiệt trên Lục địa Xanh. Trong mắt họ, khinh rẻ những người đến từ Vực Ngoại là chuyện đương nhiên. Nhưng chỉ cần người Vực Ngoại dám lên tiếng phản bác, họ lập tức xem đó là hành vi không thể tha thứ.

Zed hiểu rất rõ rằng kể từ hôm nay, anh và Đoàn Thiên Hạ, thậm chí cả một nhánh nhỏ của Công hội Aurelius, xem như đã trở thành kẻ thù. Nguyên nhân lại đơn giản đến buồn cười, chỉ vì người phụ nữ tên Vân Diễm kia chú ý đến anh nhiều hơn bình thường.

Đúng lúc này, Cửu từ trong bếp bước ra, trên tay cầm một con dao chặt xương lớn. Gã cau mày, giọng hạ thấp: “Đại ca, em nghe nói có thằng nào kiếm chuyện với anh sao?”

Zed giơ tay ngăn lại, ra hiệu rằng không cần. Cửu lạnh lùng liếc theo bóng lưng Đoàn Thiên Hạ rồi mới quay vào bếp. Zed vẫn bình thản bưng khay chén đĩa đi về phía sau, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Toàn bộ cuộc đối thoại đều nằm trong tầm mắt của hai người phụ nữ trong quán. Vân Diễm và Livia Moretti đã quan sát từ đầu đến cuối, khóe môi cả hai gần như cùng lúc khẽ cong lên.

Nhân lúc Đoàn Thiên Hạ còn chưa quay lại, Vân Diễm nghiêng đầu nói nhỏ với nữ hiền giả tóc tím ngồi bên cạnh: “Trợ lý Dương, ngày mai hãy cử một người âm thầm theo dõi mọi hành động của người đàn ông tên Zed de Vincent đó cho tôi.”

Hiểu Dương thoáng giật mình. Cô không ngờ Vân Diễm lại để tâm đến một người đàn ông xa lạ như vậy. Trong nhiều năm ở bên cạnh cô ấy, Hiểu Dương chưa từng thấy chủ nhân chú ý đến ai nhiều đến thế. Nếu chuyện này lọt vào tai Đoàn Thiên Hạ, phản ứng của gã chắc chắn sẽ còn dữ dội hơn vừa rồi.

Không kìm được sự tò mò, Hiểu Dương khẽ hỏi: “Anh ta là người thế nào vậy, Tổng giám đốc Lý? Là nhân vật quan trọng nào đó của Lục địa Xanh sao?”

Vân Diễm chỉ mỉm cười, không trả lời. Đôi mắt xinh đẹp cùng nụ cười cuốn hút ấy khiến người đối diện thoáng thất thần.

Người ngoài có thể không biết, nhưng Vân Diễm hiểu rất rõ cái tên Zed de Vincent có ý nghĩa như thế nào.

Ánh mắt cô dõi theo từng động tác bình thản của Zed giữa quán rượu, một đoạn ký ức mà rất ít người trong giới tài phiệt từng được nghe đến chợt hiện lên.

Năm đó, Tập đoàn Aurelius từng đứng bên bờ sụp đổ.

Giá cổ phiếu lao dốc không ngừng, tài sản bị phong tỏa, những tập đoàn lớn xung quanh chờ sẵn như bầy kền kền để lao vào xâu xé. Cả gia đình rơi vào tuyệt vọng. Khi ấy, cha cô đã chuẩn bị bán tháo mọi thứ có thể bán, thậm chí chấp nhận đưa người con gái duy nhất là Vân Diễm vào một cuộc hôn nhân chính trị chỉ để đổi lấy cơ hội sống sót cho gia tộc.

Nhưng rồi người đàn ông ấy xuất hiện.

Một người mang ba chức danh: Tổng Cố Vấn Kinh Tế, Ủy viên Tái Thiết Toàn Cầu và Kiến Trúc Sư Thị Trường của Chính Phủ Thế Giới. Người mà cha cô đã dốc toàn bộ số vốn cuối cùng, đặt cược tất cả để mời về cứu Aurelius.

Người đó chính là Lý Đại Hãn.

Anh không xuất hiện trong ánh hào quang, cũng không có xuất thân quyền quý. Thứ duy nhất anh mang theo là trí óc sắc bén và ánh mắt lạnh đến mức khiến người khác khó chịu.

Một người có xuất thân bình thường, bị khinh thường ngay từ khi bước vào phòng họp, nhưng chỉ với một tập hồ sơ mỏng và một cây bút đã xoay chuyển toàn bộ tình thế.

Không ai tin một người bình thường, thậm chí còn bị xem là dân Vực Ngoại thấp kém, lại có thể đưa ra những chiến lược chính xác đến vậy. Chỉ trong 3 tháng, Aurelius từ một tập đoàn gần như chết hẳn đã ổn định tài chính, tái tổ chức toàn diện rồi mở đường tiến thẳng ra thị trường quốc tế.

Vân Diễm vẫn nhớ rất rõ cuộc họp năm ấy.

Hàng chục tập đoàn quốc tế liên kết ép Aurelius bán tháo tài sản. Cha cô run đến mức không thể ký nổi văn bản. Nhưng Đại Hãn vẫn đứng thẳng giữa căn phòng, đối diện với từng ánh mắt lạnh lùng. Chỉ bằng 3 câu nói và một bảng số liệu, anh đã buộc tất cả phải nhượng bộ.

Khi cánh cửa phòng họp khép lại, Aurelius không còn là con mồi chờ bị xâu xé, mà đã trở thành kẻ nắm dao trong tay.

Sau 3 tháng, Aurelius không chỉ sống lại mà còn mở rộng thêm 5 thị trường mới. Người ngoài cho rằng Chính Phủ Thế Giới đã đứng sau giúp đỡ. Nhưng chỉ Vân Diễm và một số ít thành viên hội đồng quản trị biết rõ, người thật sự vạch ra con đường sống ấy chính là Đại Hãn.

Trước khi rời đi, anh còn để lại cho Aurelius một bản kế hoạch dài hạn 30 năm. Cho đến tận hôm nay, từng mốc trong đó vẫn lần lượt trở thành hiện thực với độ chính xác đáng sợ. Chính nhờ bản kế hoạch ấy, Aurelius chưa từng đánh mất vị trí hàng đầu.

Vân Diễm vẫn nhớ buổi tối cuối cùng trước khi anh rời đi.

Anh không nhận lời cảm ơn, cũng không nhận bất kỳ phần thưởng nào. Anh chỉ lạnh nhạt để lại một câu: “Khi tập đoàn này đủ lớn để tự bước đi, hãy quên tên tôi đi. Bởi cái tên ấy chưa từng tồn tại trong lịch sử Lục địa Xanh.”

Sau đó, Đại Hãn được Chính Phủ Thế Giới mời giữ một chức vụ cấp cao, phụ trách các kế hoạch tái thiết toàn cầu. Nhưng vì không thuộc tầng lớp cầm quyền, lại mang thân phận người Vực Ngoại, chức danh ấy mãi mãi bị che giấu sau những cánh cửa quyền lực.

Anh lặng lẽ làm việc rồi cũng lặng lẽ rời đi, để lại một khoảng trống mà nhiều năm sau Aurelius vẫn phải dựa vào những kế hoạch anh đã vạch sẵn để tồn tại.

Vân Diễm cắn chặt môi.

Trong mắt người ngoài, Zed hôm nay chỉ là một nhân viên phục vụ bình thường. Nhưng trong ký ức của cô, đó là người đàn ông từng một tay xoay chuyển tương lai của cả một tập đoàn khổng lồ, từng đứng ở vị trí khiến các gia tộc tài phiệt cũng phải ngước nhìn.

Chính vì vậy, ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh vào buổi sáng, dù anh không hề nhận ra cô, trái tim cô đã không còn giữ được bình tĩnh.

Đoàn Thiên Hạ ngồi xuống đối diện Lý Vân Diễm, gương mặt lạnh lùng:

“Diễm, thật buồn cười. Một kẻ thấp kém đi bưng rượu mà cũng lọt vào mắt em sao? Đặt hắn cạnh chúng ta chẳng khác nào mang bùn đất đặt lên bàn ngọc.”

Vân Diễm mỉm cười, không đáp. Cô thoải mái tựa lưng vào chiếc ghế bọc da, xoay nhẹ ly pha lê trong tay. Bên ngoài cô vẫn tươi cười, nhưng ánh mắt đã nhiều lần lướt về phía người đàn ông đang dọn bàn kia.

Trong đầu cô vang lên hai cái tên.

Lý Đại Hãn.

Zed de Vincent.

Người đàn ông từng cứu Aurelius giờ lại đứng đó như một nhân viên phục vụ vô danh. Hình ảnh ấy vừa khiến cô chua xót, vừa khiến trái tim rung lên mạnh mẽ.

Vân Diễm nghiêng người, ghé sát tai Hiểu Dương rồi nói rất khẽ:

“Ngày mai cử hai người theo dõi anh ấy. Tôi không muốn mất dấu.”

Hiểu Dương giật mình, hạ giọng hỏi:

“Tổng giám đốc Lý, rốt cuộc người đàn ông đó là ai mà khiến cô để tâm đến vậy?”

Vân Diễm mỉm cười. Nụ cười xinh đẹp, nhưng đôi mắt sâu như biển đêm.

“Tôi biết người đàn ông đó. Chỉ cần giữ được anh ấy, chuyện kinh tế của Aurelius tại Thần Lục sẽ không còn gì phải lo.”

Cô nói chậm rãi, từng chữ đều rõ ràng.

“Tôi có thể khẳng định, một người như anh ấy đã bước vào trò chơi này thì tuyệt đối không thể mãi sống như một kẻ vô danh.”

Cô dừng lại một nhịp, giọng trầm xuống:

“Tôi sẽ không để bất kỳ ai cướp anh ấy khỏi tay mình.”

Ánh mắt Hiểu Dương khẽ run lên. Từ khi đi theo Vân Diễm đến nay, cô chưa từng thấy chủ nhân của mình nhìn bất kỳ người đàn ông nào như vậy. Trong ánh mắt ấy vừa có sự chiếm hữu, vừa giống một lời tuyên chiến âm thầm với cả thế giới.

Ở phía sau bếp, Lý Đại Hãn đang rửa chén bỗng rùng mình.

Lời tác giả: Tuy có nhiều nhân vật nữ xuất hiện, nhưng nhân vật chính chỉ có một vợ nhé các bạn, không có nhân tình, cũng không đa thê.

Sổ Tay Zed
Thần Lục, Ngày 2, Tháng 1, Năm 5272.
Tài Sản: 16 Bạc.
Hành Trang: Túi 5 viên Than Onis.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px