Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Oligarch

Độ Khó Hardcore

Zed khẽ hỏi: “Lilia, em ngủ chưa?”

Lilia nhô đầu ra khỏi ngực áo gã, đôi mắt ngái ngủ vẫn vương nét mộng mị:

“Em đây ạ, chủ nhân.”

Zed nhíu mày: “Hệ thống có khi nào thông báo sai số liệu không?”

Lilia gật đầu: “Có ạ. Thông tin hệ thống cung cấp đều dựa trên biến động thực tế để cập nhật cho người chơi và người hướng dẫn như em. Nhưng đôi khi tiến trình đồng bộ dữ liệu sẽ bị trễ, vì lượng thông tin xử lý lên tới hàng nghìn tỷ đơn vị mỗi giây. Chủ nhân phát hiện điều gì bất thường ạ?”

Zed gõ nhẹ lên mặt trang sổ: “Ừm. Em từng nói dân số ở Wind Land là gần ba mươi triệu người. Nhưng theo tôi thấy, chỉ khoảng mười triệu là cùng.”

Lượng người chơi đông đảo là thật, nhưng Zed cảm giác mật độ cư dân không thể chạm ngưỡng mười mấy nghìn người trên một km². Nếu đúng theo tỷ lệ đó, cả thị trấn phải chen chúc đến mức cực đoan, chẳng khác nào những toa tàu chở quá tải tràn ngập người mà gã từng chứng kiến ở Ấn Độ.

Lilia khẽ cười như bị bắt quả tang: “Chủ nhân thật nhạy bén. Wind Land hiện tại chỉ có khoảng mười triệu người chơi thôi ạ. Hệ thống đã cập nhật lại, nhưng em chưa kịp thông báo cho ngài.”

Zed gật đầu: “Ừ, vậy thì hợp lý hơn. Nhưng mười triệu vẫn là con số khủng khiếp. Với mười tỷ người ở Trái Đất, không biết cần bao nhiêu thị trấn quy mô thế này mới chứa hết được.”

Lilia lắc đầu: “Mười tỷ người của Trái Đất và thêm hàng chục tỷ người chơi đến từ các hành tinh khác nữa ạ. Họ được phân bổ đều ở bốn server.”

Zed giật mình: “Hành tinh khác?!”

Đây là lần đầu tiên gã nghe nói đến sự sống ngoài vũ trụ. Nếu đúng như lời Lilia, Thần Lục không đơn thuần là rộng lớn như gã tưởng, mà quy mô của nó đã vượt xa mọi giới hạn khái niệm gã từng biết.

Zed khẽ cười, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia hứng thú lạnh lẽo: “Chà. Xem ra muốn dựng một đế chế kinh tế ở nơi này, độ khó lại tăng lên một bậc rồi.”

Giờ đây, gã không chỉ phải đối đầu với giới siêu tài phiệt Trái Đất, mà còn phải tính toán với cả những thế lực siêu giàu đến từ các tinh cầu khác.

Đúng lúc đó, Umi Forger chỉ tay vào những dòng ghi chú cuối cùng trong Sổ Ghi Chép của Zed, giọng đầy ngạc nhiên: “Anh ơi, chính quyền ở Wind Land vận hành thế nào vậy? Anh là thương gia mà còn nghiên cứu cả chính trị sao?”

Không sai. Những dòng cuối trong Sổ Ghi Chép hôm nay chính là sơ đồ giải phẫu bộ máy chính quyền tại thị trấn Wind Land mà Zed tìm hiểu được.

Tại đây, người đứng đầu trên danh nghĩa là Nam tước Mason. Theo lời một số dân bản địa với thái độ chán ghét, Mason chỉ là một vị lãnh chúa trên giấy tờ. Quy mô dân số quá tải đã bào mòn nghiêm trọng quyền lực thực tế của ông ta. Vai trò cốt lõi của Mason chỉ xoay quanh việc thu thuế định kỳ nộp lên thượng tầng, duy trì một lực lượng quân số tượng trưng và làm đại diện cho vương quyền.

Bên dưới ông ta là Hội Đồng Dân Chính do Vương quốc thiết lập, nhưng trên thực tế đã bị các thế lực phong kiến bản địa thâu tóm và thao túng hoàn toàn:

Quan Chấp sự Diego kiểm soát tài chính, thuế khóa và kho bạc nội đô.

Chỉ huy Vệ binh Darius nắm quyền điều binh và duy trì trị an.

Quan Thương vụ Aaron đóng vai trò trung gian với các thương đoàn, phê duyệt giấy phép và điều tiết hoạt động giao thương.

Quan Giáo hội Brian đại diện cho Giáo hội Kim Dương, nắm giữ quyền lực tinh thần tối cao và cực kỳ lão luyện trong việc thao túng lòng dân.

Bộ máy hội đồng này tồn tại để duy trì trật tự ổn định trên giấy tờ, nhưng thực chất bên trong lại mục nát bởi tham nhũng, chia rẽ nội bộ và lỏng lẻo trước các khoản hối lộ.

Thậm chí, các mạng lưới chợ đen, đường dây buôn lậu hay các giao dịch bất hợp pháp đều dễ dàng bắt tay với giới quan chức để đi cửa sau.

Dĩ nhiên, đây mới chỉ là những mảnh dữ liệu sơ khởi mà Zed thu thập được, chưa đủ để gã bóc tách toàn diện cấu trúc quyền lực thực sự của Wind Land. Theo suy đoán của gã, sau lưng một siêu đô thị khổng lồ thế này, hệ thống chính quyền lõi chắc chắn sẽ còn đồ sộ và phức tạp hơn gấp trăm lần.

Ngoài ra, thông qua cuộc trò chuyện với người đánh xe vào ban ngày, Zed cũng đã phác thảo được một góc hệ thống quân sự của thị trấn. Trên toàn địa bàn Wind Land hiện tại, chỉ có vỏn vẹn khoảng 10.000 binh lính chính quy chịu trách nhiệm đồn trú tại pháo đài nhỏ và bảo vệ kho lương. Một con số quá đỗi mỏng manh khi đặt cạnh cán cân mười triệu người chơi và cư dân bản địa.

Thậm chí, Nam tước Mason còn phải bỏ tiền túi chiêu mộ lực lượng lính đánh thuê để tuần tra, gác cổng và trấn áp xung đột. Có điều, đám lính này vốn chỉ trung thành với tiền bạc hơn là vị lãnh chúa của chúng.

Và giữa mớ hỗn độn thông tin về bộ máy chính quyền ấy, thứ duy nhất lọt vào mắt xanh của Zed chỉ có một.

Thuế.

Sau một ngày ròng rã khảo sát, cuối cùng gã cũng nắm được các sắc thuế cơ bản. Đầu tiên là thuế giao thương tại chợ, hệ thống sẽ tự động trích 5% lợi nhuận trên mỗi giao dịch.

Ngoài ra còn có thuế cư trú, thuế đất đai và thuế thu nhập cá nhân.

Kế đến là thuế cầu đường và quan ải. Sắc thuế này đánh thẳng vào phương tiện vận tải của giới thương nhân, mỗi lượt ra vào cổng thành đều bị siết một khoản phí cố định.

Cuối cùng là thuế Guild. Tuy nhiên, qua lăng kính của Zed, với cục diện hiện tại thì ít nhất phải một năm nữa các thế lực công hội của người chơi mới đủ khả năng thành hình.

Zed chỉ tay vào dòng ghi chú: “Đây chính là tử huyệt trong hệ thống cai trị của Wind Land.”

Umi khẽ ồ lên: “Quân sự quá yếu kém sao?”

Zed gật đầu: “Ừm. Quân lực mỏng manh như vậy không cách nào duy trì được kỷ cương. Hệ quả là bộ máy hội đồng dễ tham nhũng, dễ bị thao túng bằng tiền, chẳng có một ai trung thành tuyệt đối với Nam tước.”

“Kinh tế khủng hoảng, nguồn thuế thất thoát, chợ đen hoành hành khiến thị trường dễ dàng bị thao túng. Đi kèm với đó là áp lực dân số quá tải đè nặng lên chuỗi cung ứng lương thực và an ninh nội đô. Sau cùng, toàn bộ công tác quản trị đều đã vượt quá tầm kiểm soát của vị Nam tước.”

Umi kinh ngạc nhìn gã: “Đại ca, đây rõ ràng là một tựa game cày cấp, nơi người ta nói chuyện với nhau bằng nắm đấm và vũ lực mà. Vậy mà anh lại đi mổ xẻ kinh tế với chính trị sâu sắc đến mức này. Nếu không phải anh vẫn đang tỉnh táo, em đã nghĩ anh bị điên rồi đấy. Chính trị thì có can hệ gì tới việc giao thương của chúng ta chứ?”

Zed khẽ bật cười. Gã đóng gập cuốn Sổ Ghi Chép lại, đưa mắt nhìn Umi bằng một ánh nhìn trầm ổn, tựa như một người thầy kiên nhẫn đang giảng giải cho học trò của mình: “Umi, em nghĩ kinh doanh chỉ đơn giản là mua rẻ bán đắt thôi sao?”

Umi thật thà gật đầu: “Vâng ạ.”

Zed chậm rãi lắc đầu: “Đó chỉ là lớp vỏ bọc thô sơ bên ngoài thôi. Muốn thực sự đứng vững trên đỉnh tháp, chúng ta phải thấu hiểu kẻ nào đang nắm giữ quyền lực tối cao tại vùng đất này. Chính trị chính là luật chơi. Chính quyền ban bố sắc thuế, nắm giữ quân đội, và có quyền tối cao trong việc phê duyệt hay bóp nghẹt bất cứ thương vụ nào.”

Gã nhìn thẳng vào mắt cô: “Em thử nghĩ xem, nếu tôi buôn gỗ mà Quan Thương vụ bị một Guild lớn mua chuộc, ông ta chỉ cần nâng mức thuế lâm sản lên là tôi đã lỗ mặc định. Nếu tôi muốn thâu tóm một mặt bằng ở khu trung tâm nhưng Quan Chấp sự đã bán đặc quyền đó cho một thương hội khác, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ chen chân vào được. Rồi khi đoàn xe hàng của tôi lăn bánh qua cổng thành, đám Vệ binh hoàn toàn có thể vin cớ để bóc lột thêm phụ phí. Nếu không có quan hệ, hoặc không chịu vung vàng bôi trơn túi tiền của chúng, hàng hóa chắc chắn sẽ bị niêm phong.”

Zed nhấn mạnh từng chữ: “Thấy chưa? Không thấu hiểu chính trị, thương nhân chẳng khác nào cá nằm trên thớt. Chỉ cần một sắc lệnh lâm thời, một nét bút ký của giới cầm quyền cũng đủ thổi bay toàn bộ sản nghiệp của tôi về con số không. Nhưng nếu tôi nắm rõ bộ máy này đang mục nát ở phân khu nào, ai tham lam, ai dễ bị thao túng, ai thực sự cần đến tôi, thì tôi hoàn toàn có thể biến chính những lỗ hổng đó thành lợi thế độc quyền.”

Gã trầm giọng: “Nói một cách đơn giản, chính trị là sân khấu, còn kinh doanh là vở kịch. Muốn diễn tròn vai, chúng ta phải biết rõ đạo diễn là ai, khán giả cần gì, và kẻ nào đang chực chờ ném đá vào mình.”

Zed khẽ nói: “Kiếm được tiền là một chuyện, có quyền lực để chi tiêu số tiền đó hay không lại là chuyện khác. Tiền bạc là sức mạnh của thương nhân, nhưng muốn biến nó thành thứ vũ khí thực thụ, gã phải biết chuyển hóa nó thành quyền lực bộ máy.”

Gã khẽ khép cuốn sổ lại, ánh mắt bình thản: “Cho nên, Umi, một thương nhân không am tường chính trị chẳng khác nào kẻ sải bước trong bóng tối, sớm muộn cũng sa chân vào hố sâu.”

“Còn tôi, tôi thắp lên ngọn đèn để nhìn rõ con đường và buộc kẻ khác phải bước theo ánh sáng đó.”

Umi mở to mắt, ngỡ như nhìn thấy một lối đi hoàn toàn mới: “Đại ca, quá lợi hại!”

Zed phất tay: “Được rồi, buổi khảo sát hôm nay kết thúc tại đây. Ngủ thôi, ngày mai chúng ta sẽ ra dã ngoại để tận mắt quan sát chiến trường, quái vật và khí tài.”

Umi tán thành: “Chốt, ngủ thôi!”

Zed buộc phải thừa nhận thế giới Thần Lục này chân thực đến mức đáng sợ. Lúc này đã gần một giờ sáng, mí mắt gã trĩu nặng vì cơn buồn ngủ kéo đến. Việc duy trì cường độ làm việc liên tục là bất khả thi, gã và Umi đành phải tạm thời chợp mắt.

Dù vậy, với bản năng đề phòng trộm cắp, Zed ngủ không hề sâu giấc. Thỉnh thoảng gã lại mở mắt để kiểm tra lại túi tiền của mình.

Đêm trôi qua trong yên bình. Mới năm giờ sáng, dòng người đã bắt đầu tấp nập trở lại trên các ngả đường. Chỉ số Stamina của đám người chơi cũng đã hồi phục hoàn toàn sau một giấc ngủ dài.

Sang đến ngày hôm nay, lượng Bạc định mức ban đầu do hệ thống cấp phát phần lớn đã cạn kiệt. Muốn thăng cấp và sinh tồn, đám người chơi buộc phải lao vào cuộc chiến tranh giành nhiệm vụ, bất chấp độ khó điên rồ của chúng.

Bằng không, lựa chọn duy nhất của họ là liều mạng lao ra ngoài đồ sát quái vật, một ván cược sinh tử không hơn không kém.

Zed và Umi sóng đôi đứng trước cổng thị trấn. Trên tay mỗi người là một chiếc bánh bao nóng hổi, lượng nước sạch cũng đã được chuẩn bị đầy đủ.

Tính toán trước kịch bản thám hiểm cả ngày không trở lại, Zed mua thêm hai chiếc bánh bao nhét vào túi đồ.

Bánh Bao Nóng x4 -4 Bạc

Tài sản còn lại: 6 Bạc

Vừa đặt chân ra ngoại vi, một khung cảnh hỗn độn lập tức đập thẳng vào mắt hai người. Biển người chơi đông nghịt đang gào rách họng, hò hét để chiêu mộ tổ đội.

“Tổ đội chuyên nghiệp đã hạ 3 con Dire Wolves! Tuyển một Mục Sư biết chạy vị trí chiến trường!”

“Tổ đội chuyên nghiệp sát phạt 4 con Tree Spirits! Tuyển Cung Thủ biết dọn bãi nhặt tên, yêu cầu trên 20 tuổi, lũ nít ranh biến!”

“Sát Thủ có kinh nghiệm săn Shadow Panther, tìm tổ đội chuyên nghiệp, tay mơ xéo!”

“Tổ đội chiến đấu thiếu 2 người, ưu tiên Kỵ Sĩ và Hiền Giả dày dặn thực chiến!”

Phía ngoài cổng thành là một vùng bình nguyên dã ngoại rộng lớn trải dài tới bìa rừng xa thẳm. Đám người chơi lấp đầy khoảng trống để kêu gọi tổ đội.

Zed nhíu mày quan sát toàn cục. Trên người đám người kia chẳng một ai lành lặn, vũ khí sứt mẻ đến mức gần như vỡ vụn.

Cả khu vực không khác gì một bãi chiến trường ngổn ngang tàn binh.

Zed thoáng kinh ngạc: “Hạ được 3 con Dire Wolves mà đã tự xưng là tổ đội chuyên nghiệp rồi sao?”

Umi rùng mình nhớ lại, giọng run rẩy: “Đúng thế đấy đại ca. Anh nhìn đám người vừa hạ được ba con sói kia đi, gương mặt gã nào gã nấy hừng hực sát khí, chuẩn phong thái cao thủ hàng đầu, ngoài đời thực chắc chắn là quân nhân chuyên nghiệp.”

“Còn mười hai tổ đội em từng gia nhập trước đây, ngay đến một con Dire Wolves còn không sờ gáy nổi, kết cục đều bị xóa sổ sạch sành sanh.”

Zed kinh ngạc: “Thật sự khó đến vậy sao?”

Mười hai tổ đội toàn quân bị diệt, thậm chí không hạ nổi một con Dire Wolves. Theo quy luật thông thường của các tựa game, quái dã ngoại giai đoạn tân thủ phải là thứ mà một người chơi đơn lẻ cũng có thể dễ dàng dọn dẹp liên tục, ít nhất là cho đến khi cạn kiệt Mana hoặc bãi quái bị quét sạch hoàn toàn.

Umi mếu máo: “Đại ca đi khảo sát thử là biết.”

Zed gật đầu: “Xuất phát.”

Umi lập tức dẫn đường. Cả hai men theo con lộ đất hướng thẳng về phía khu vực dã ngoại gần thị trấn Wind Land nhất: Whispering Forest, Rừng Thầm Thì.

Cấp độ quái vật tại phân khu này dao động từ cấp 2 đến cấp 10.

Dọc đường đi, đám người chơi vẫn đổ về đông nghịt. Phần lớn là những tổ đội lâm thời mới thành lập, tất cả đều có chung mục tiêu là tiến về Rừng Thầm Thì. Giữa hàng nghìn tổ đội hỗn tạp ấy, thỉnh thoảng gã lại bắt gặp một vài hội nhóm đặc biệt. Chỉ cần liếc qua, Zed đã cảm nhận được thứ áp lực vô hình tỏa ra từ những kẻ đó.

Zed thì thầm: “Chức nghiệp độc quyền sao?”

Gần một giờ rảo bước, Zed và Umi cuối cùng cũng chạm đến bìa Rừng Thầm Thì. Đập vào mắt gã lúc này là một sinh vật lông đen tuyền với đôi mắt đỏ rực như máu. Thân hình nó to lớn gấp đôi sói thường, chiều dài ước chừng hai mét.

Không chỉ đơn độc một con, mà là năm sáu con đang tụ lại thành một đàn hung hãn.

Khi phóng tầm mắt quan sát kỹ hơn, gã nhận ra bầy quái vật không chỉ dừng lại ở bấy nhiêu. Chúng phân bổ rải rác khắp bìa rừng, dày đặc đến mức tạo cảm giác như toàn bộ thảm thực vật nơi đây đang mọc ra những chiếc răng nanh sắc lẹm. Umi sợ hãi nép chặt sau lưng gã.

Rừng Thầm Thì được bao phủ bởi những đại thụ cao hàng chục mét, tán lá rậm rạp đan cài che khuất mọi tia sáng. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ đoán biết bên trong ẩn chứa nguồn tài nguyên khoáng vật quý giá cùng thảo dược quý hiếm. Ngặt nỗi, lũ sói già đứng trấn giữ ngay ranh giới khiến không một người chơi nào dám tiến sâu thêm dù chỉ một bước chân.

Zed tập trung nhãn lực vào một mục tiêu Dire Wolves. Ngay lập tức, giao diện thông tin cơ bản hiện hình.

Dire Wolves - Lv 2

HP: 2.000

ATK: 100

DEF: 50

SPD: 35

Kỹ năng Dire Wolves

Bầy Đàn (Active): Gọi thêm 5 đồng loại trong phạm vi 50m

Đớp Yết Hầu (Passive): Gây gấp đôi sát thương lên mục tiêu dưới 30% HP Khứu Giác Sói (Passive): Phát hiện người chơi trong phạm vi 20m

Zed biến sắc: “Cái chỉ số chó má gì thế này?!”

Dù đã từng đối mặt với tử thần không biết bao nhiêu lần ở thực tại, khoảnh khắc này gã vẫn không kìm được cảm giác lạnh sống lưng. Đây mà là thuộc tính của một sinh vật dã ngoại cấp 2 thông thường sao?

Để có sự đối chiếu trực quan, Zed triệu hồi bảng thuộc tính của chính mình.

HP: 180

MP: 220

Stamina: 140

ATK (Công vật lý): 16

MATK (Công phép): 34

DEF (Phòng thủ): 21

MDEF (Kháng phép): 26

SPD (Tốc độ): 15.5

Evasion (Né tránh): 24

Accuracy (Chuẩn xác): 27

Đặt lên bàn cân, lượng HP 2.000 của con sói này cao gấp hơn mười lần sinh lực của gã. Dĩ nhiên, các chức nghiệp chuyên chức chiến đấu sẽ sở hữu lượng máu dày dặn hơn một thương nhân tay không tấc sắt, nhưng chỉ số ATK 100 vẫn là một con số phi lý đến điên rồ, cao gấp sáu đến bảy lần gã.

Ngay cả chỉ số phòng thủ cũng vượt hơn gấp hai đến ba lần, còn tốc độ di chuyển thì gần như áp đảo gấp đôi.

Zed chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp, chỉ số này hoàn toàn áp đảo người chơi bình thường.”

Gã khẽ gập ngón tay, nét mặt đanh lại: “Một kẻ đơn độc xông lên thì chẳng khác nào tự đem thịt đi dâng miệng sói. Tổ đội năm người chuẩn cũng chỉ có nước ngậm trái đắng.”

Chưa kể, loài sinh vật này còn sở hữu cơ chế gọi bầy đập thẳng vào mặt người chơi, sẵn sàng kéo thêm năm con đồng loại tới hội đồng. Đi kèm với đó là hiệu ứng khuếch đại gấp đôi sát thương khi sinh lực của mục tiêu tụt xuống dưới 30% HP. Chỉ cần một cú đớp tử thần, kẻ sở hữu lượng máu mỏng manh như Zed hoàn toàn có thể bốc hơi ngay tại chỗ.

Tình cảnh này, nói một cách thô ráp thì đúng là một táp thì thiếu, mà hai táp thì thừa.

Zed ngao ngán lắc đầu.

Đến lúc này gã mới thấu hiểu vì sao đám người chơi đồng loạt rủa sả Thần Lục là thế giới của lũ “quái vật phá vỡ quy tắc”. Việc mười mấy tổ đội mà Umi từng gia nhập đều táng thân trong miệng sói, ngẫm lại bỗng trở nên hợp lý đến kỳ lạ.

Zed thầm nghĩ: “Không được. Mình là kẻ làm kinh tế, trước khi mở khóa được kỹ năng nội tại Bóng Ma Thương Gia thì tuyệt đối không thể tùy tiện dấn thân vào hiểm cảnh. Còn mạng là còn tiền, không thể liều mạng như đám thiêu thân ngoài kia.”

Tuy nhiên, một dấu hỏi lớn khác lập tức bật ra trong tư duy của gã. Zed tự vấn: “Vậy bằng cách nào đám tổ đội tự xưng chuyên nghiệp ngoài kia có thể triệt hạ được con ma sói này, thậm chí là hạ liên tiếp hai, ba con?”

Umi rơm rớm nước mắt: “Thế nên em mới bảo họ là cao thủ của cao thủ, vừa có kỹ năng chiến đấu thực tế thượng thừa lại vừa may mắn.”

Cô gái trẻ run giọng kể tiếp: “Hôm qua vô số người chơi đã ngã xuống như ngả rạ. Cuối cùng bọn họ mới đúc kết được kinh nghiệm, phải điều động hai, ba đội phối hợp ăn ý nhằm cô lập một con sói, khắc chế hoàn toàn cơ chế Bầy Đàn.”

“Tách được nó rồi thì ba, bốn đội mới hợp lực vây khốn quần thảo.” Umi thở hắt ra một hơi đầy bất lực: “Đội nào được thần may mắn mỉm cười thì ăn được mạng quái, nhưng số lượng kẻ tử trận vẫn nhiều vô số kể.”

Nghe vậy, Zed đảo mắt quét qua toàn bộ chiến trường dã ngoại. Quả nhiên, ngay tại phân khu bìa rừng đã có đến hàng triệu người chơi phong tỏa, nhìn đâu cũng thấy bóng người chen chúc. Không một ai vội vã xung phong, tất cả đều kiên nhẫn đứng lại lập đội và liên tục trao đổi tín hiệu.

Có lẽ bài học xương máu từ hôm qua đã được truyền tai nhau rộng rãi, hiện tại bọn họ chỉ đang chờ tập hợp đủ quân số để đồng loạt lao lên quần thảo.

Gã mở Sổ Ghi Chép ra bắt đầu ghi chép dữ liệu. Umi tò mò nhòm vào:

“Đại ca, anh lại nhìn ra điều gì rồi sao?”

Zed mỉm cười: “Tôi cá là ngày hôm nay, số người chơi bỏ mạng sẽ còn kinh khủng hơn hôm qua.”

Umi ngơ ngác: “Tại sao chứ? Rõ ràng họ đã nắm được kinh nghiệm thực chiến rồi mà.”

Zed khẽ bật cười: “Có kinh nghiệm, nhưng bình HP lấy đâu ra? Đá mài vũ khí tìm ở đâu?”

Gã gõ nhẹ ngón tay lên trang sổ: “Một viên đá mài thô sơ có giá tận 20 Bạc, túi tiền của bọn họ trụ nổi được bao lâu?”

Umi trố mắt kinh ngạc: “Đúng rồi, đại ca nhắc em mới nhớ, toàn bộ bình HP hôm qua đã bị càn quét sạch sẽ.”

Cô gái run rẩy siết chặt vạt áo rách: “Vũ khí của họ đều đã nứt nẻ, lượng Bạc rớt ra lại quá ít ỏi. Hôm nay không có thuốc để hồi máu, khí tài thì gãy nát, sát thương không đủ mà hồi phục cũng không xong. Chỉ sợ đây sẽ là một trận thảm sát, máu chảy thành sông mất thôi.”

Nghĩ đến viễn cảnh đó, Umi cảm giác một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cô mếu máo hỏi gã: “Đại ca, cục diện thế này thì làm sao chơi tiếp được nữa? Tựa game này quá điên rồ rồi.”

Zed gật đầu, đưa mắt nhìn về bìa rừng âm u: “Thần Lục vốn dĩ là một cái bẫy chế độ Hardcore ở mức độ tối thượng.”

“Chỉ riêng quái dã ngoại đã sở hữu thông số áp đảo, chưa nói tới việc lũ BOSS sẽ kinh hoàng đến mức nào.” Gã phân tích, giọng trầm xuống: “Mọi cơ chế vận hành đều bám sát thực tế khốc liệt, những kẻ thiếu kinh nghiệm thực chiến sẽ là đối tượng chịu thiệt thòi đầu tiên.”

“Dược phẩm HP, Mana cho đến đá mài đều yêu cầu một lượng Bạc khổng lồ để chi trả.”

Gã nhấn mạnh: “Trong khi tỷ lệ rơi đồ thì cực thấp, dòng tiền lưu thông trong giới người chơi lại vô cùng khan hiếm.”

“Đã vậy, chuỗi nhiệm vụ bản địa lại rườm rà, phần thưởng EXP nhận về chẳng bõ dính răng. Bởi vậy, hiện tại đám người chơi chỉ còn duy nhất một phương án.”

Gã nhìn về phía thị trấn phía sau, trầm giọng: “Họ bắt buộc phải cày cuốc các nhiệm vụ cơ bản nội đô, nhặt nhạnh từng món phế liệu rác thải bán cho NPC để tích lũy. Khi có tiền mua nhu yếu phẩm và đá mài mới có thể tiếp tục ra dã ngoại, nhưng cái giá phải trả là quỹ thời gian vàng của họ sẽ bị nghiền nát hoàn toàn. Quá nghiệt ngã.”

Với cục diện kinh tế ngột ngạt này, Zed thừa sức dự đoán tiến trình thăng cấp của người chơi sẽ còn bị kéo lùi sâu hơn nữa. Thế nhưng, khóe môi gã lại bất giác nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Trò chơi càng khó, vật phẩm càng khan hiếm. Và khi vật phẩm trở nên xa xỉ, giá trị của đồng tiền lại càng được đẩy lên đỉnh điểm.

Umi thở dài: “Em hết sạch tiền rồi. Nếu không làm nhiệm vụ thì không có tiền ăn, mà có làm thì cũng mất cả ngày trời, thu nhập chỉ vừa đủ đổi lấy bữa ăn cùng mớ kinh nghiệm lẻ tẻ.”

Cô gái nhỏ mếu máo cúi đầu, giọng đầy bế tắc: “Cứ thế này thì không biết đến bao giờ mới lên nổi cấp 2, sức mạnh chẳng tăng lên nổi. Không hoàn thành nhiệm vụ thì đến tiền ăn cơm cũng không có.”

Umi khóc ròng: “Nói vào chơi game mà chết vì đói, chắc ngoài đời chẳng ai tin nổi đâu nhỉ?”

Zed khẽ bật cười: “Yên tâm đi, ít nhất tôi vẫn đủ sức bao cô ăn bánh bao cho ngày mai. Hôm nay chúng ta cứ ở lại đây.”

Umi trợn tròn mắt kinh ngạc: “Ở lại đây sao? Đại ca định săn con sói quỷ kia đấy à?”

Zed đáp gọn: “Không.”

Gã nhìn về phía bìa rừng, ánh mắt sâu hoắm: “Ở lại để nhìn thấu giá trị thực sự của đồng tiền.”

Gã dẫn cô gái tới một gốc cây cổ thụ gần đó rồi ngồi xuống, lặng lẽ phóng tầm mắt quan sát toàn cục chiến trường.

Đúng lúc này, một tổ đội sải bước ngang qua vị trí của hai người. Zed lặng lẽ thu vào tầm mắt mọi chi tiết, bởi thứ khí thế áp bách tỏa ra từ cơ thể họ hoàn toàn khác biệt với đám đông rệu rã ngoài kia.

Kẻ dẫn đầu là một người đàn ông trung niên sở hữu mái tóc rậm tựa bờm sư tử, vóc dáng cao lớn vạm vỡ khuất sau lớp áo choàng lông thú, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc như tạc tượng.

Theo sát phía sau gã là một nữ cung thủ sở hữu đôi tai dài đặc trưng của tộc Tinh Linh, lưng mọc đôi cánh đen tuyền đầy huyền bí.

Kế đến là một sát thủ ẩn mình trong chiếc áo choàng sẫm màu. Kẻ này là thành viên duy nhất sở hữu bộ trang phục gần như nguyên vẹn, tay gã lăm lăm thanh chủy thủ tuy đã sứt mẻ nhưng không cách nào che giấu được thứ khí chất lạnh lẽo của một kẻ săn mồi.

Đi kế tiếp là một vị pháp sư già tóc bạc trắng như cước, tay nâng niu một viên ma ngọc rực sắc đỏ. Đoạn hậu cuối đội hình là một nữ mục sư nhỏ nhắn đang ôm khư khư quyển thánh thư màu xanh lục, gương mặt cô gái tinh xảo, trong trẻo tựa như viên ngọc không tì vết.

Đám đông xung quanh lập tức xôn xao: “Tới rồi! Là Hùng sư Escarnor! Tổ đội tinh anh hôm qua đã liên tiếp hạ sát bốn, năm con Dire Wolves đấy, nghe bảo họ là thành viên cốt cán của Công hội Hoàng Đế!”

Một kẻ khác tặc lưỡi tiếp lời: “Tôi nghe danh bọn họ là tổ đội xếp hạng số 3 của Công hội Hoàng Đế đấy. Đội trưởng Escarnor có năng lực thực chiến cực kỳ kinh hoàng. Chỉ riêng năm người bọn họ đã đủ sức vây giết một con Dire Wolves mà không cần bất cứ ai hỗ trợ.”

Có người chơi ngơ ngác hỏi: “Công hội Hoàng Đế là cái bang hội nào? Ở đâu ra thế?”

Lập tức ăn ngay một cú chửi từ kẻ bên cạnh: “Mẹ kiếp, đúng là đồ nhà quê rách nát. Bọn họ là người của Tập đoàn Hoàng Đế danh tiếng ở Lục địa Xanh đấy! Không lâu nữa họ sẽ chính thức thiết lập vương triều mang tên Công hội Hoàng Đế tại Thần Lục này, chuyện cỏn con thế mà cũng không biết.”

Tiếng trầm trồ lại vang lên từ góc khác: “Wow, nhìn nữ cung thủ kia kìa. Thân hình nóng bỏng điên rồ thật!”

Kẻ kế bên vội rít qua kẽ răng: “Muốn sống thì ngậm cái mồm lại! Đó là nữ thần Regina, gã nào dám đụng vào? Cô ấy sở hữu chức nghiệp độc quyền Thần Tiễn Tiên Tộc, mở miệng nói nhảm coi chừng ăn một tiễn xuyên sọ.”

Đôi mắt Umi Forger cũng sáng rực lên khi nhìn về phía nữ mục sư đoạn hậu, cô gái nhỏ ghé sát tai Zed thì thầm: “Đại ca nhìn kìa, cô gái đó chính là Dương Khiết, tam tiểu thư của Tập đoàn Hoàng Đế danh giá đấy.”

Umi nuốt nước bọt, giọng đầy hâm mộ: “Cha cô ấy đã vung ra một khối tài sản khổng lồ để thâu tóm chức nghiệp độc quyền Mục Sư Cấm Chú cho con gái mình, năng lực trị thương cực kỳ kinh khủng. Trong Thần Lục, ID của cô ấy là Violet de Royal.”

Zed khẽ gật đầu: “Một tổ đội quy tụ toàn chức nghiệp độc quyền như vậy, thực sự đủ khả năng độc lập triệt hạ một con Dire Wolves sao?”

Umi nghiêm túc gật đầu: “Nếu nắm vững kỹ nghệ thực chiến thì chắc chắn có thể. Dù tốn không ít thời gian, nhưng họ thực sự làm được.”

Zed gật gù: “Tốt, trước mắt cứ ngồi đây quan sát đã.”

Gã phóng tầm mắt nhìn về phía bình nguyên dã ngoại, trầm giọng phân tích tiếp: “Tôi cần nắm rõ tiến độ thời gian người chơi kết liễu một mục tiêu, đo lường sức mạnh thực tế của chúng, tỷ lệ rớt vật phẩm, và định mức tiêu hao tài nguyên khí tài trong suốt quá trình quần thảo.”

Đúng lúc này, một làn sóng hỗn loạn ồn ã từ phương hướng khác dội tới. Một tổ đội tinh anh khác sải bước xuất hiện, dẫn đầu bởi một người phụ nữ tóc đỏ rực.

Gương mặt cô ta kiều diễm sắc sảo, khí chất thành thục chín muồi cùng một thân hình quyến rũ chết người. Cô ta chính là một hỏa pháp sư.

Bốn người còn lại trong đội hình cũng mang theo áp lực vô hình, nhìn qua là biết không phải hạng tầm thường.

Đám đông xung quanh lập tức dấy lên những tiếng trầm trồ: “Mau nhìn kìa, nữ thần Vân Diễm của Công hội Aurelius cũng xuất hiện rồi!”

Một gã thô lỗ rít lên đầy thèm khát: “Quá sức nóng bỏng! Tao chỉ cần được ngủ với Vân Diễm một đêm, có chết cũng mãn nguyện!”

Kẻ bên cạnh liền vội vã tiếp lời: “Công hội Aurelius là thế lực trực thuộc Tập đoàn Aurelius Group đấy, tiềm lực tài chính chẳng hề thua kém Tập đoàn Hoàng Đế đâu.”

Giữa muôn vàn tiếng tán thưởng kinh hô, đám người chơi tự động dạt ra nhường đường cho tổ đội của Vân Diễm tiến thẳng ra chiến trường.

Bất ngờ, bước chân của Vân Diễm khựng lại. Cô ta xoay người, dời ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng về phía vị trí của Zed.

Biến cố đột ngột này khiến Umi đứng sau điếng người, vội nép sát sau lưng gã. Toàn bộ người chơi quanh khu vực cũng đồng loạt im bặt. Mấy gã đàn ông lập tức bắn những ánh nhìn ghen ghét đầy hằn học về phía Zed, cứ như thể việc gã lọt vào mắt xanh của nữ thần là một tội ác tày trời.

Zed cũng khá bất ngờ khi một nhân vật thuộc tầng lớp thượng lưu như Vân Diễm lại chú ý đến mình. Khác biệt với một Eira de Lorraine chỉ là thế hệ con cháu của giới siêu giàu, Vân Diễm thuộc nhóm nhân sự cốt lõi nắm thực quyền ở nấc thang quản trị cao hơn của giới tài phiệt.

Dù vậy, Zed không hề nao núng. Gã thản nhiên gật đầu chào xã giao.

Vân Diễm lập tức đáp lại bằng một nụ cười mê hoặc khiến đám nam nhân xung quanh như bị hút mất hồn phách. Cô ta khẽ gật đầu đáp lễ, rồi ung dung xoay người sải bước rời đi.

Một gã kỵ sĩ trong đội bước lên bên cạnh cô ta, hạ giọng: “Kẻ hèn mạt dưới đáy đó có gì đáng để cô phải lưu tâm?”

Vân Diễm không thèm ngoảnh đầu lại, chỉ bình thản đáp: “Tôi chỉ cảm thấy người đàn ông đó không hề tầm thường.”

Gã kỵ sĩ hừ lạnh đầy khinh miệt: “Hừ, chẳng qua cũng chỉ là một con rệp dưới đáy xã hội may mắn có được tấm vé bước vào Thần Lục thôi. Rẻ rúng.”

Vân Diễm mỉm cười, im lặng không đáp.

Sổ Tay Zed
Thần Lục, Ngày 2, Tháng 1, Năm 5.272.
Tài sản: 6 Bạc.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px