Chớm Nở
| Thảo Nhi và Hoàng Minh vừa bước ra khỏi phòng thi đầy căng thẳng. Khi đi tới giữa sân, chợt có một bạn nữ từ phía sau chạy tới vỗ vào vai Nhi một cái, khiến cô giật mình. Cô gái gọi to: “Này! Sao không chờ tao ra về chung hả?” Bạn nữ này sở hữu vóc dáng cao ráo và cân đối, không hề gầy. Chiều cao nổi bật khiến cô ấy mặc gì cũng đẹp, dù chỉ là trang phục đơn giản. Cô mặc chiếc áo đồng phục của trường với viền xanh dương nổi bật ở cổ và tay áo. Logo trường được in rõ nét bên trái ở phần ống tay kết hợp cùng chiếc quần tây đen được ủi thẳng thớm. Mái tóc đuôi ngựa suôn mượt và dài của cô nàng khẽ đung đưa theo mỗi bước chạy, trông thật đáng yêu. Thảo Nhi tiến đến bên cô gái, dùng hai tay nắm lấy tay cô nàng, làm vẻ mặt nũng nịu: “Ngọc Linh… cho… tao… xin lỗi nha!” Cô nàng nói với giọng ấp úng, ngượng ngùng vì hôm qua và cả hôm nay lại quên chờ cô bạn thân để cùng về nhà. Thảo Nhi và Ngọc Linh là đôi bạn thân từ năm lớp 9, đến giờ ngót nghét cũng được bốn năm. Trên mái trường, được học và kết giao nhiều bạn mới thì thật là một điều hạnh phúc. Tuy nhiên, để kiếm một người ăn ý, hợp tần số và hết lòng vì bạn thì là điều khó. Thường thì mọi người sẽ luôn vì lợi ích cá nhân hơn là vì bạn bè mà họ sẽ làm tất cả. Nên là Thảo Nhi rất yêu quý và tin tưởng cô bạn thân này. Đôi khi, cô nàng Ngọc Linh còn hóa thân thành một chuyên gia tư vấn tâm lý tình cảm cho Thảo Nhi. Nên lâu dần cả hai càng thân thiết và thấu hiểu nhau hơn. Ngọc Linh đưa mắt nhìn sang người kế bên, đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới, rồi lấy tay kéo Thảo Nhi sang một bên nói nhỏ: “Ai đây? Bồ mày hả?” Thảo Nhi hai mắt tròn xoe ngạc nhiên trước những câu hỏi vô tư của cô bạn mình: “Đâu có! Mày nghĩ tào lao không à!” Nhìn đôi bạn đang nói chuyện say sưa, nên Hoàng Minh cũng không muốn làm phiền. Cứ thế giơ tay chào tạm biệt hai người, rồi thanh thoát bước đi ra cổng trường. Chưa kịp để cho Thảo Nhi phản ứng gì thêm, Ngọc Linh đặt tay lên vai cô nàng rồi chỉ định cho cô đến quán trà sữa bọn họ thường uống. Mặc kệ cho sự hoang mang và bất ngờ của Thảo Nhi. Đến quán, hai đứa ngồi vào bàn, trên bàn có một bảng menu các loại đồ uống và đồ ăn vặt với mức giá bình dân ở vùng nông thôn. Bàn thì thấp nên chỉ phù hợp để ngồi bệt trên một cái đệm tròn nhiều màu sắc. Cô nàng Thảo Nhi rất thích đồ ngọt nhưng vẫn cần một chút thanh mát nhẹ nên cô đã chọn một ly trà sữa matcha latte. Còn con bé Ngọc Linh thì thích một vị béo ngậy nên gọi cho mình một ly trà sữa trân châu đường đen. Sau khi gọi món xong, Ngọc Linh từ giọng nói cao vút xen lẫn tinh ranh dần chuyển sang trầm giọng. Tạo cho người nghe một cảm giác đè nặng vô hình. Cứ như cảnh sát đang điều tra tội phạm: “Này! Mày vậy là thích người ta rồi.” “Không có!” Cô nàng khá sốc trước câu hỏi của bạn mình. Nhưng phải hóa thân thành diễn viên, trưng ra điệu bộ giả vờ không quan tâm, ánh mắt lơ đễnh, khóe miệng thì hơi cong chắc là muốn cười nhưng vội kiềm lại. Nhiêu đó thôi là đủ hiểu không thể giấu được Linh rồi. Cái chữ “CÓ” thiếu điều muốn hiện lên mặt mà vẫn cố giấu, cứ tưởng như người khác không biết. “Có thật không? Mày nói thật cho tao biết đi. Mày không giấu được tao đâu!” Ngọc Linh hơi nhướng nhẹ chân mày, mắt nhìn Thảo Nhi không rời. Thấy có vẻ không giấu được con nhỏ bạn thân kiêm luôn nghề thám tử. Con bé cũng phải nhắm mắt thú nhận trước vành móng ngựa của con bạn: “Thật ra cũng chẳng có gì đâu. Anh bạn kia là người thi chung phòng với tao. Mà ổng tốt lắm kìa còn cho tao mượn ô hôm trời mưa nữa!” Vừa dứt lời, Ngọc Linh liền tiến tới gần sát mặt của Thảo Nhi: “Có phải mày thích người ta rồi phải không?” Cô ngồi xuống ghế để mặt mình ra xa, dùng một tay chổi cằm giống như đang suy luận. Đôi mắt thì láo liên, nhìn lên rồi lại nhìn xuống dò xét biểu cảm của đối phương. Bỗng đôi mắt ấy sáng bừng lên hình như đã tìm được đáp án. “Đâu có! Ai mà mới gặp lần đầu đã thích người ta rồi. Có điều gương mặt cậu ta khiến người ta khó quên thật.” Thảo Nhi e thẹn nói. Cô vừa nói vừa ngượng ngùng, ánh mắt hướng xuống, vẻ mặt suy tư: "Bản thân mình cũng không biết tại sao trái tim lại phòng bị lỏng lẻo thế này." Cô nàng vẫn chưa nhận ra trái tim mình đang mở cổng để một người từ từ bước vào chiếm lấy đầu óc. “Vậy là thích rồi!” Linh vừa nói vừa cười thật to, tiếng cười sắp áp chế hết phần lời. Thảo Nhi vội dùng tay bịt miệng cô, tay còn lại đưa một ngón tay lên môi một tiếng: “Suỵt… ” Ra hiệu cho cô im lặng. Ngọc Linh dường như hiểu ý, giơ ba ngón tay lên ngụ ý: “Tao thề tao không nói gì nữa đâu!” Nhìn thấy được sự chân thành trong lời nói nên Thảo Nhi mới buông tay ra, Ngọc Linh thở phào một hơi tưởng suýt bay về trời. Cô dùng tay vuốt ngực, ánh mắt tức tưởi nhìn lại Thảo Nhi: “Đấy! Thế mà bảo không có! Làm tao suýt tắt thở rồi, con nhỏ này!” Cô nàng có chút áy náy, chu môi làm cái vẻ mặt dễ thương để chọc cười con bạn: “Thôi mà! Cho tao xin lỗi đi mà!” Ngọc Linh cố ý nói với giọng điệu trêu ghẹo: “Ai mà lọt vào mắt xanh của mày chắc cũng không phải hạng vừa rồi.” Vì bối rối nên cô nàng cứ liên tục chối bỏ. Bởi cô nghĩ cảm giác lúc này chỉ là “cảm nắng nhất thời.” Không lý nào chỉ gặp một lần mà đã thích ngay, cô nàng biết bản thân mình sẽ nhanh chán nên chả bận tâm nhiều vào việc thích một người. Với Nhi, thứ mà bản thân quan tâm nhất không phải là tình yêu đối với một người. Mà là cảm giác được tự do làm những điều mà bản thân mình thích, thỏa mãn ước muốn từ tận sâu trong trái tim. Thảo Nhi không muốn nói sâu vào, vội đánh trống lảng: “Thôi đừng suy diễn lung tung nữa!” Ngọc Linh ngầm hiểu ra: “Ừm! Vậy thôi uống hết nước rồi chúng ta về.” Rồi hai đứa không nói về chuyện đó nữa, bọn họ tâm sự những việc mà bản thân cảm thấy vui nhất. Kể lại những chuyện mà lần đầu hai đứa mới quen nhau, rồi nói những chuyện mình vừa gặp phải. Cứ thế say sưa đến khi ly nước chẳng còn sót một cục nước đá nào, thì hai đứa mới chịu về nhà. Trên đường về nhà vẫn như mọi ngày, nhưng hôm nay chẳng biết sao Thảo Nhi lại có một linh cảm chẳng lành. Trực giác của một người luyện võ rất nhạy bén, nên nó đã cho cô biết cảm giác như ai đang theo dõi mình. Một luồng khí lạnh khiến cô phải nổi hết cả da gà, có tiếng bước chân dồn dập ở phía sau. Cô xoay người lại thì chẳng nhìn thấy gì. Ngọc Linh thấy lạ, bèn cất tiếng hỏi: “Mày nhìn gì phía sau vậy?”. Thảo Nhi kề sát bên tai Linh và nói: “Tao có cảm giác như ai đang theo dõi hai đứa mình vậy!” Ngọc Linh không biết có gì xảy ra, nhưng khi nghe Nhi nói, cô bất giác gật đầu: “Tao cũng có cảm giác như mày.” Vừa dứt lời, không biết từ đâu chui ra hai tên đàn ông cao to lực lưỡng, đứng chắn trước mặt hai đứa không cho hai người đi tiếp. Bọn nó vẻ mặt ngông cuồng cùng với cái thân hình cường tráng, cũng khiến người khác e dè đôi phần. Thấy có vẻ như hai tên kia đang muốn cố ý gây sự. Vì không muốn gây chuyện nên Thảo Nhi đáp lại với thái độ nền nã, hiền hòa: “Bọn cháu không làm gì mấy chú. Mời mấy chú tránh đường cho cháu về!” Một tên cao to nhất trong đám lên tiếng: “Tao không tránh thì làm sao? Mày không làm gì tao nhưng người thuê bọn tao thì có.” Nói xong hai tên kia lao vào đánh hai cô gái. Có một tên rút ra một con dao găm vắt ở bên lưng quần, tiến đến với tốc độ thật nhanh vào Thảo Nhi. Cô đẩy bạn mình vào một góc an toàn, tiếp tới dùng chân đá con dao bay đi xa. Tên trong đám quát lớn: “Má nó! Con nhỏ này có võ, sao đây đại ca?” Tên đầu sỏ trong đám liền hiểu ý, đưa tay trái lên ngoắc ra hiệu thêm người. Bỗng từ bụi cây gần đó, không biết đã ẩn nấp từ khi nào, bất ngờ lại xuất hiện thêm bốn tên nữa. Những tên đó, mỗi người đều có một hình xăm là những con số khác nhau. Nhưng riêng tên đại ca lại có hình xăm khác biệt đó là "hai con dao chéo vào nhau." Thấy số người chênh lệch, bọn chúng đắc ý cười khinh bỉ. Tên đại ca thì nhổ nước bọt tại chỗ, mặt cứ vênh váo. “Có võ hả! Giỏi thì chấp với anh em tụi tao nè!” Ông ta vừa nói vừa cười ha hả, há miệng lớn như cái chảo, giọng thì đau tai nhức óc. Tiếp đến, ra hiệu cho đàn em lao vào đánh. Với số lượng đông như thế, Thảo Nhi không tài nào chống đỡ nổi. Có một tên chạy tới định đấm vào mặt cô. Theo phản xạ, Nhi giơ tay lên đỡ, nhắm chặt mắt. Nhưng hồi lâu mà chẳng có cảm giác gì cả. Cô mở mắt ra thì thấy bóng dáng một người quen thuộc đang đỡ trước đòn đánh, đấm tên kia một cước đá bay. “Minh Đức! Cảm ơn anh nha!” Thảo Nhi nói. Cậu ta xoay người lại nhìn Thảo Nhi nở một nụ cười thật tươi, rồi gật đầu như ra hiệu một ý gì đó. Thảo Nhi nhận lệnh, xoay người lại lưng chạm lưng, vai kề vai. Cả hai cùng nhắm mắt cảm nhận hơi thở đồng đều của nhau. Bỗng, Minh Đức hô lên: “1… 2… 3 lên!” Dứt lời hai đứa lao vào xử gọn hết năm tên, Minh Đức nhanh trí túm lấy cổ áo tên đại ca hỏi: “Ai thuê bọn mày! Nói mau!” Tên giang hồ hét lớn, nói một cách nhanh chóng, liền mạch: “Là một đứa tên Ánh My thuê bọn tao chặn đường hăm dọa con nhỏ đó.” Rồi chỉ tay về phía Thảo Nhi khiến cô giật mình, vẻ mặt hoang mang không hiểu chuyện gì xảy ra. Nói xong, bọn nó nhân lúc Minh Đức mất cảnh giác rồi tháo chạy thật nhanh khiến hai đứa chưa kịp phản ứng. Thoáng nhìn bọn nó đã đi xa, Thảo Nhi mới chậm rãi tiến đến cảm ơn cậu. Cùng lúc đó Ngọc Linh cũng bước ra, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hai người xen lẫn trầm trồ. Đôi mắt cô nàng phát sáng như ánh sao khi nhìn Minh Đức. Cậu ta có dáng người cao, làn da hơi rám nắng. Đôi bàn tay thon dài lộ ra những gân xanh chằng chịt. Đúng chuẩn phong thái của người học võ. Khuôn mặt thì ấn tượng nhất với sống mũi cao, đôi mắt to tròn với con ngươi đen tuyền tạo cảm giác huyền bí. Một chiếc cằm V - line chuẩn nét điện ảnh. Tổng thể gương mặt toát lên vẻ trẻ trung, tươi sáng, chân mày đậm và cằn đối tự nhiên cùng ánh mắt thu hút. Thấy có vẻ cô bạn của mình bị hốt hồn, Thảo Nhi dùng tay trái quơ vòng vòng quanh mặt Ngọc Linh: “Hô… biến mày tỉnh chưa?” Linh giật mình, vỗ vào vai Nhi và nói: “Con nhỏ này mày làm tao giật cả mình.” Không để cho Ngọc Linh nói tiếp, Thảo Nhi bèn giới thiệu: “Đây là Minh Đức, bạn chung lớp võ với tao. Anh ấy bằng tuổi bọn mình nhưng tại anh ta vào trước nên tao mới gọi là anh.” “Chào hai bạn!” Cậu nở một nụ cười rạng rỡ. Tuy vậy, cũng có chút ngượng ngượng vì nay không chỉ có Thảo Nhi mà còn có cô bạn thân của cô nàng. Thường thì tụi con trai khi gặp một bạn nữ mới quen thì đều trưng ra cái bộ mặt nhút nhát như thỏ đế trông thật là buồn cười. Mà chắc do là ngại nên cậu dùng tay vuốt ngược mái tóc. Lúc này, tóc đang ướt át khi vuốt lên, từng giọt mồ hôi rọi vào ánh nắng. Làm phát sáng khiến hai đứa kia nhìn chỉ biết trầm trồ. Liếc xuống phía dưới là chiếc áo cậu ta đang mặc loại thể thao sát nách màu trắng, kèm thêm chút xíu mồ hôi thấm vào áo. Lộ ra từng đường cơ bắp cuồn cuộn, rõ mồn một không cần đèn chiếu sáng vì chính cậu ta tự phát sáng rồi. Con bé Ngọc Linh vội lấy tay che mắt một cách hời hợt, có che nhưng cái gì cần thấy cũng thấy hết rồi. Cô nàng Linh che miệng hỏi Nhi: “Thấy anh ta sáng bóng bẩy không?” Thảo Nhi nghiêng đầu nói khẽ vào tai của Linh: “Sáng đến độ tao tưởng gia tiên hiện về suýt chắp tay lạy luôn rồi.” Nhỏ Linh vỗ vào vai Nhi rồi nói: “Cái con nhỏ này ăn nói xà lơ!” Thấy hai đứa xù xì, Minh Đức chỉ mỉm cười, hỏi thăm qua loa rồi rời đi một cách vội vã: “Tui có việc gấp có dịp gặp hai bạn sẽ nói chuyện nhiều hơn.” Cậu ta xoay người lại làm động tác chào tạm biệt rồi thoáng chốc mất dạng. Con bé Ngọc Linh nhìn theo mà ngơ hết cả người. Thảo Nhi dùng tay lay bạn tỉnh: “Nè, người ta đi rồi cứ nhìn hoài. Đi về nhanh coi!” Tuy là giải quyết được mấy tên kia, nhưng Thảo Nhi vẫn suy nghĩ mãi mình có đắc tội gì với ai mà họ lại muốn làm thế với mình chứ. Cô gái có tên Ánh My kia có cảm giác gì đó rất quen, hình như đã gặp cái tên này ở chỗ nào mà chả nhớ ra. Thảo Nhi nhíu mày, im lặng một hồi, tua lại ký ức trong đầu: “Thì ra là bạn nữ ký tên chung với mình buổi sáng.” Không rõ là có vấn đề gì nên cô nàng nghĩ ngày mai sẽ gặp cô ta hỏi chuyện cho ra lẽ, để giải hết khúc mắc trong đầu. |
0 |