[GL] Nhất Vạn Người Độc Duy Chân Ái
Chương 1: Cơ hội tiếp cận
Tiếng bút ma sát trên mặt giấy tạo thành những âm thanh nhỏ và đều đặn. Triệu Bách Nhã ngồi trên ghế da màu đen, ánh mắt lặng lẽ rời khỏi xấp tài liệu, hướng về khung cửa sổ rộng lớn. Ánh sáng bên ngoài len qua lớp rèm mỏng, mờ ảo phản chiếu trên sàn gỗ, nhẹ nhàng đánh thức thời gian ngủ quên trong căn phòng. Triệu Bách Nhã không vội, xấp giấy tờ trên bàn xếp thành một chồng gọn gàng, ngón tay thon dài lướt qua từng trang giấy, nhẹ nhàng vuốt phẳng những nếp gấp trước khi cất vào hộp tủ. Sau đó, cô đứng dậy, từng bước chân chậm rãi đến chỗ cánh cửa đang đóng chặt. Ngay khi cửa phòng hé mở, một luồng khí lạnh ập ra, cuốn phăng hơi ấm còn sót lại bên ngoài. Sự thay đổi đột ngột khiến những người đứng gần đó không khỏi rùng mình vì cái lạnh. Duy chỉ có quản gia vẫn giữ vững thái độ chuyên nghiệp, lịch thiệp đưa chiếc áo khoác được treo trên cánh tay cho Triệu Bách Nhã, cúi đầu nói. "Buổi sáng tốt lành thưa cô." Mặc dù bẩm sinh không sợ lạnh, lại có thói quen duy trì nhiệt độ trong phòng dưới hai mươi độ, Triệu Bách Nhã vẫn thuận tay nhận lấy chiếc áo khoác từ quản gia rồi khoan thai bước đi. Bóng lưng cô dần mờ nhạt sau các khung cửa sổ lớn của hành lang. Mỗi bước chân như sóng lăn trên cát, khuấy động bức tranh tĩnh lặng. Cho đến khi bóng lưng ấy hoàn toàn biến mất, không gian chỉ còn lại những vệt sáng mờ ảo lướt qua sàn đá cẩm thạch. Là người ít khi bộc lộ cảm xúc và luôn giữ vẻ lãnh đạm, Triệu Bách Nhã chưa bao giờ đưa ra yêu cầu cụ thể. Trong trang viên này, việc thấu hiểu mong muốn của cô không đến từ những chỉ dẫn rõ ràng mà từ khả năng quan sát và phán đoán. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt thoáng qua của cô đều được những người có kinh nghiệm lâu năm đọc hiểu, như thể họ đã thuộc lòng những điều cô chưa bao giờ nói ra. Phòng ăn rộng rãi, được thiết kế theo phong cách Âu Mỹ, nổi bật với tông màu trung tính. Những chiếc ghế bọc da màu be xếp xung quanh bàn ăn gỗ sồi sáng màu với chân bàn được chạm khắc tinh xảo, mang đến vẻ đẹp cổ điển nhưng không kém phần hiện đại. Trên bàn, các món điểm tâm được sắp xếp cẩn thận, cùng với các đồ dùng ăn uống bằng bạc sáng bóng, tạo nên sự sang trọng và thanh lịch. Một cốc cà phê được đầu bếp chuẩn bị. Mùi thơm của cà phê lan tỏa trong không khí, hòa quyện với ánh sáng tự nhiên chảy vào căn phòng. Không gian của phòng ăn vẫn yên tĩnh như phòng làm việc, không có bất kỳ ai ra vào trừ khi Triệu Bách Nhã cho gọi. Triệu Bách Nhã ngồi xuống bàn, thời điểm cốc cà phê trên tay gần vơi đi, ánh mắt cô mới từ từ chuyển hướng về phía màn hình điện thoại, ngón tay trượt nhẹ qua nút xanh. "Chuyện quan trọng?" Giọng nói quen thuộc của Triệu Bách Nhã khiến Hướng Lam Vân không ngừng vặn vẹo cơ thể, ở đầu dây bên kia cười nói. "Thật ra cũng không quan trọng..." Nghe đến đây, Triệu Bách Nhã liền tắt máy. Hướng Lam Vân ngây ngốc nhìn màn hình điện thoại tối đen, kéo theo đó là sự im lặng. Tới khi tâm trí trở về, cô liền một hơi mắng mỏ Triệu Bách Nhã. "Cái đồ vô lương tâm này! Cô đùa tôi chắc!" Dưới cơn giận bùng phát, Hướng Lam Vân không còn giữ được bình tĩnh. Cô hít một hơi dài, rồi bất ngờ đá mạnh vào chân bàn. Âm thanh vang lên chói tai, làm cho không khí xung quanh rung chuyển. Nhưng cơn giận vẫn chưa dịu đi, Hướng Lam Vân cảm thấy cần phải giải tỏa thêm, tiếp tục đá thêm vài cái nữa. Cứ mỗi cú đá, chân bàn lại rung lên dữ dội. Là một giáo sư danh tiếng, Hướng Lam Vân lẽ ra phải tận hưởng một cuộc sống vô lo vô nghĩ. Thế nhưng giấc mộng yên bình ấy đã bị xáo trộn khi cộng sự James đưa đến "vì sao chổi" mang tên Triệu Bách Nhã. Chỉ cần nghe đến cái tên này, Hướng Lam Vân đã không thể ngồi yên. Cô lập tức thu dọn hành lý trở về Trung Quốc, nhanh chóng nhận lời mời làm giáo sư ngoại ngữ tại Đại học H, đồng thời đảm nhiệm vai trò giám sát Triệu Bách Nhã. Ba năm gắn bó với hai công việc, Hướng Lam Vân đầu óc lúc nào cũng quay cuồng. Cô thở dài, lẩm bẩm đọc châm ngôn sống phải nhẫn nhịn mình luôn tuân thủ. Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, tâm trí chưa kịp tìm lại bình yên thì bên ngoài chợt vang lên những tiếng cười đùa. Nơi đây vốn là khu vực nghỉ ngơi của giáo viên, thật khó tin lại có người vô phép tắc đến làm ồn. Nhưng nghĩ lại, giữa môi trường bao quanh bởi những tiểu thư, cậu ấm, con nhà quyền quý, việc ai đó không màng đến quy tắc, bất ngờ tới phá rối cũng chẳng có gì lạ. Chính vì thế Hướng Lam Vân đành nhắm nghiền mắt, cố gắng lờ đi âm thanh ồn ào. Nhưng đợi mãi, tiếng nói chuyện kia vẫn không thuyên giảm. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm, Hướng Lam Vân bực bội đứng dậy, mở toang cửa phòng bước ra ngoài. Tiếng cửa mở vang lên, lập tức kéo sự chú ý của mọi người về phía Hướng Lam Vân. Trong số đó có một đôi mắt đặc biệt nổi bật, khóa chặt ánh nhìn của Hướng Lam Vân, khiến cô không tài nào thoát ra được. Mộ Huyền Noãn luôn như vậy, trước thái độ độc chiếm và mến mộ của mọi người sẽ hư tình giả* ý đón nhận. Dù ngoài mặt tươi cười, nhưng trong lòng lại ngấm ngầm chán ghét. Chỉ đến khi cửa phòng bên cạnh bất ngờ mở ra, những lớp cảm xúc nhàm chán, vô vị ấy mới bị xáo trộn. (*hư tình giả ý: Chỉ sự giả dối nhiệt tình bên ngoài, nhưng trong lòng thì không phải vậy) "Giáo sư Hướng, thật trùng hợp." Mộ Huyền Noãn đứng dựa vào tường, đầu nghiêng nhẹ, giữ phép tắc chào hỏi Hướng Lam Vân. Người đứng trước mặt Hướng Lam Vân, không ai khác chính là học trò xuất sắc nhất của cô, cũng là người cô muốn tránh né nhất. Một gương mặt xinh đẹp như bước ra từ tranh vẽ, mái tóc nâu óng ả, đôi mắt xanh biếc lấp lánh như hồ nước mùa thu. Dáng hình hoàn hảo, mê hoặc cả nam lẫn nữ. Người như Mộ Huyền Noãn, vừa gặp đã muốn thân thiết, vẻ đẹp vừa nhìn đã muốn yêu. Chỉ cần Mộ Huyền Noãn đứng đó, hào quang tự khắc tụ lại, tỏa ra sức hấp dẫn lạ thường. Đã có khoảng thời gian, Hướng Lam Vân bị vẻ đẹp của Mộ Huyền Noãn mê hoặc, trong lòng nảy sinh hảo cảm. Dưới sự cám dỗ, không chút do dự đã nhận Mộ Huyền Noãn làm trợ lý riêng của mình. Tuy nhiên, sự ưu ái này không được xây dựng trên sự tình cờ, mà đến từ việc Hướng Lam Vân không hề nhận đó là một kế hoạch tinh vi, được dệt nên từ những toan tính tỉ mỉ của Mộ Huyền Noãn. Giờ đây, khi nhìn lại quá khứ, Hướng Lam Vân không khỏi tự trách bản thân vì một phút dại dột đã vượt qua ranh giới giữa giáo sư và học trò. Dù bản thân có biện minh hay giải thích thế nào cũng không thể xóa bỏ sự thật. Đứng giữa tiến thoái lưỡng nan, Hướng Lam Vân chợt nhớ đến câu "ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách". Nghĩ tới là làm, Hướng Lam Vân vội quay người, định trở lại phòng làm việc. Nhưng ngay khi chuẩn bị rút lui, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Mộ Huyền Noãn là ai? Đối phương không chỉ là con gái của Hiệu trưởng Đại học H, mà còn giữ vị trí Hội phó Hội học sinh. Bất kỳ vấn đề nào xảy ra trong phạm vi trường học, chỉ cần qua tay Mộ Huyền Noãn đều có thể giải quyết gọn ghẽ. Chính vì nhớ ra thân phận của Mộ Huyền Noãn, Hướng Lam Vân đã đưa ra một quyết định táo bạo. Hướng Lam Vân quay đầu lại, không do dự bước thẳng về phía Mộ Huyền Noãn. "Bạn học Mộ. Bây giờ em có rảnh không?" Hướng Lam Vân vừa nói vừa ra dấu, ngón tay chỉ về phía phòng làm việc. "Tôi có vài chuyện cần trao đổi với em." Dù đã gạt bỏ quá khứ, dùng thân phận giáo sư để hợp thức hóa một cuộc gặp riêng. Nhưng trước mặt Mộ Huyền Noãn, mọi nỗ lực nhằm duy trì thái độ đứng đắn và che giấu cảm xúc của Hướng Lam Vân vẫn bị đẩy lùi ra phía sau. Sự gượng gạo hiện rõ đến mức không cần che giấu. Mộ Huyền Noãn nhìn ra điều đó. Cô vẫn giữ vẻ điềm nhiên, chỉ là nụ cười trên môi dần sâu hơn, ánh mắt không hề rời khỏi gương mặt Hướng Lam Vân, lặng lẽ quan sát từng phản ứng nhỏ, dò xét sự thật đằng sau lời đề nghị ấy. Những thứ không rõ ràng, càng dễ khiến người ta sa vào. Và Mộ Huyền Noãn, rõ ràng không có ý định tránh né. "Vâng, giáo sư." Mộ Huyền Noãn vui vẻ đón nhận nhã ý của Hướng Lam Vân, cô không quên giữ phép lịch sự nở một nụ cười, nhẹ giọng nhắc nhở đám đông vây quanh mình nhanh chóng rời đi. Xung quanh Mộ Huyền Noãn chưa bao giờ thiếu người. Yêu mến có, bám riết cũng có. Vì thế, khi Hướng Lam Vân bất ngờ xuất hiện và yêu cầu một cuộc gặp riêng, vài người lộ vẻ nuối tiếc khi phải rời đi sớm, số khác thì không giấu nổi bất mãn trước sự xen ngang này. Nhưng bọn họ đều rất nghe lời Mộ Huyền Noãn. Chỉ cần Mộ Huyền Noãn mở miệng nói một câu, đám đông lập tức tản ra, từng người một rút lui, để lại khoảng trống dần yên tĩnh. Song sự nghiêm nghị của Hướng Lam Vân vẫn không thay đổi. Cô khoanh tay đứng chắn trước cửa, ánh mắt sắc lạnh gửi đi một lời cảnh cáo cho những kẻ còn ngoan cố bám trụ sau góc tường. Mãi đến khi Mộ Huyền Noãn tiến tới chỗ Hướng Lam Vân, nhẹ giọng hỏi. "Giáo sư không định vào phòng sao?" Hướng Lam Vân mới giật mình lùi một bước, trở lại dáng vẻ bình thường. Trái ngược với sự đề phòng của Hướng Lam Vân, Mộ Huyền Noãn thong dong thu hẹp khoảng trống giữa cả hai để tiến thẳng vào phòng làm việc. Khoảnh khắc lướt qua nhau, mùi hương thanh thoát từ Mộ Huyền Noãn nhẹ nhàng len lỏi trong không khí, vương vấn từng hơi thở của Hướng Lam Vân. Căn phòng này quá quen thuộc. Chính vì vậy khi Mộ Huyền Noãn bước qua ngưỡng cửa, cô đã không chút ngần ngại kéo ghế, thoải mái ngồi vào bàn làm việc của Hướng Lam Vân. Mộ Huyền Noãn để cơ thể chìm sâu trong lớp đệm da, tìm lại một phần ký ức cũ gắn liền với những kỷ vật trong căn phòng rồi nhàn nhạt cất lời. "Sau bao nhiêu chuyện, em còn nghĩ chiếc ghế này bị chị vứt đi rồi." Mộ Huyền Noãn nhắm mắt, cảm nhận sự mềm mại dưới lưng, mang theo chút ẩn ý trong giọng nói, mỉm cười bảo. "Nó vẫn rất êm ái." Nghe qua thì giống như một lời cảm thán bâng quơ, nhưng Hướng Lam Vân liền hiểu ra được thứ Mộ Huyền Noãn ám chỉ. Quả nhiên sắc mặt Hướng Lam Vân dần trở nên khó coi, từng đường nét trên mặt đều căng cứng. Mộ Huyền Noãn mở hé mắt, chú ý đến sự thay đổi đó, khóe môi nhẹ nhếch, nửa đùa nửa thật hỏi. "Vậy... Giáo sư Hướng không định ôn chuyện cũ với em sao?" Dĩ nhiên thắc mắc của Mộ Huyền Noãn nhanh chóng bị Hướng Lam Vân phản bác bằng một giọng lạnh lùng. "Không, là tôi có việc muốn nhờ cậy em." Hướng Lam Vân dùng tông giọng nghiêm túc, cố gắng đưa cuộc trò chuyện qua vấn đề chính. Thế nhưng, Mộ Huyền Noãn sớm đã nhận ra bí mật ẩn giấu dưới xấp tài liệu trên bàn. Đôi môi Mộ Huyền Noãn cong lên, ngón tay thon dài, trắng ngần của cô lướt nhẹ trên xấp bài thi rồi bất chợt dừng lại khi chạm vào một tờ giấy có chất liệu và màu sắc khác biệt. Mộ Huyền Noãn nhấc mẫu đơn đăng ký phòng lên, lướt mắt nhanh qua những mục đã được Hướng Lam Vân khoanh tròn rõ ràng. "Chị đang nhắm đến một chỗ trong ký túc xá à?" Hướng Lam Vân không vội giải thích. Thay vào đó, cô khéo léo chuẩn bị trà. Tiếng nước sôi lách tách vang lên, từng làn hơi mỏng mang theo hương thơm dịu nhẹ, len lỏi khắp căn phòng. Mỗi giọt nước rơi xuống như lời đánh thức, khiến những búp trà cuộn tròn từ từ hé nở, giải phóng trọn vẹn hương vị. Hướng Lam Vân kỹ lưỡng tráng qua lá trà, chờ đến khi chúng nở bung, hương thơm quyện lấy lớp không khí mới bắt đầu bày biện khay trà và những gói đường đầy màu sắc. Hành động này không hề ngẫu nhiên. Hướng Lam Vân nhớ rất rõ sở thích của Mộ Huyền Noãn, đặc biệt là sự say mê của cô với đồ ngọt. Trong khi đó, Mộ Huyền Noãn vẫn khóa chặt ánh nhìn vào Hướng Lam Vân, biết rõ sự quan tâm của đối phương đều ẩn chứa câu trả lời cho điều mình đang tìm kiếm. Từng bước một, Hướng Lam Vân tiến lại bàn làm việc với khay trà trên tay. Tiếng gốm sứ chạm nhẹ khi cô nhấc tách trà, đặt nó xuống trước mặt Mộ Huyền Noãn Thành công tạo một không gian thoải mái để tiếp tục câu chuyện còn dang dở, Hướng Lam Vân hỏi Mộ Huyền Noãn. "Đúng vậy. Em có thể giúp tôi không?" Mộ Huyền Noãn nhìn xuống tách trà, rồi lại ngước mắt nhìn Hướng Lam Vân đang ngồi tạm lên mép bàn làm việc, hai chân bắt chéo, tư thế hơi tùy tiện, xấu xa cười. "Đa số giường ký túc xá rất nhỏ. Không chắc chị sẽ thoải mái." Hướng Lam Vân nhíu mày, một nụ cười nhẹ thoáng qua môi khi cô rót trà vào tách của Mộ Huyền Noãn. Giống như mỗi giọt trà đều có tác dụng xua tan đi những ý nghĩ lệch lạc đang hình thành trong đầu Mộ Huyền Noãn, Hướng Lam Vân điềm đạm nói. "Một mình một giường thì sao không đủ rộng? Huống hồ, tôi thật sự nghiêm túc về chuyện này." Mộ Huyền Noãn mỉm cười nhận lấy tách trà từ tay Hướng Lam Vân, nhưng thân thể Mộ Huyền Noãn không kiềm được phát ra mị lực lôi kéo. Dục vọng lẫn ham muốn trong đôi mắt Mộ Huyền Noãn, cũng là thứ khiến Hướng Lam Vân không thể duy trì được bình tĩnh, nhất là khi Mộ Huyền Noãn thực sự đã bạo dạn nhắc lại chuyện cũ. Mộ Huyền Noãn nhấp một ngụm trà, giọng nói theo độ ấm của nước trà càng trở nên mềm mại, dễ nghe. "Lam Vân, chị không thấy chúng ta hợp nhau ở nhiều phương diện sao?" Ngón tay Mộ Huyền Noãn khẽ lướt trên mặt trà, ánh mắt quen thuộc biểu tình. "Hiện tại, chị vẫn còn muốn em chứ?" Giọng nói trầm thấp của Mộ Huyền Noãn giống như ma chú khơi gợi, bất tri bất giác khiến Hướng Lam Vân miệng đắng nuốt khan. Trong một khoảnh khắc, Hướng Lam Vân trở nên bối rối trước câu hỏi của Mộ Huyền Noãn. "Mộ Huyền Noãn, nên nhớ tôi là giáo sư của em. Đừng đi quá giới hạn một lần nữa." Hướng Lam Vân dằn giọng, nhưng lại lén lút tự nhéo mạnh vào bắp tay mình một cái để giữ tỉnh táo. Nhưng Mộ Huyền Noãn chỉ nghiêng đầu, thích thú khi thấy sự bức bối của Hướng Lam Vân. "Chị đừng quá nghiêm khắc như vậy." Sự kiên nhẫn bắt đầu cạn kiệt, Hướng Lam Vân nhoài người qua chỗ Mộ Huyền Noãn, dùng ngón tay chọt mạnh vào trán Mộ Huyền Noãn một cái, giọng đanh thép vạch rõ ranh giới. "Bây giờ, nếu em còn tiếp tục chọc tức tôi thì mau cút ra ngoài đi! Tôi không có thời gian cùng em hâm nóng chuyện tình cảm đâu." Hướng Lam Vân thừa nhận, mặc dù cả hai đã có quãng thời gian vui vẻ, cùng nhau trải nghiệm mọi thứ và làm những việc cần làm, nhưng kinh nghiện ăn vào xương máu, cảnh báo cô không nên tiếp tục dây dưa với Mộ Huyền Noãn. Khó khăn lắm mới tìm được chỗ tốt để nghỉ ngơi. Mộ Huyền Noãn cũng không muốn bị Hướng Lam Vân đuổi ra ngoài, rơi vào tầm ngắm của đám người si mê mình nên đành ngoan ngoãn thỏa hiệp, ngừng trêu đùa. "Được rồi, em sẽ không trêu chọc chị nữa." Mộ Huyền Noãn giơ tay đầu hàng, thắc mắc hỏi. "Chị muốn tìm một căn phòng thế nào?" Sau khi cân nhắc nhiều phương án, Hướng Hướng Lam Vân không ngần ngại đưa ra một yêu cầu gần như bất khả thi. "Tôi cần một phòng đơn. Một nơi riêng tư để làm việc." Mộ Huyền Noãn xé một gói đường, cẩn thận cho đường vào tách trà, nụ cười trên môi cô vẫn không thay đổi. "Chị không nhớ một phòng ký túc xá ít nhất phải có hai người trở lên sao?" Hướng Lam Vân nhìn Mộ Huyền Noãn, lông mày khẽ trau lại khi thấy bịch đường thứ hai cũng đã được Mộ Huyền Noãn xé ra, đổ thẳng vào tách trà. Giọng cô trầm xuống, nhấn mạnh trọng điểm. "Không phải em là con gái của hiệu trưởng à? Chút chuyện đó có là gì?" "Là con gái hiệu trưởng cũng không có nghĩa em được miễn trừ rắc rối." Mộ Huyền Noãn nhẹ nhàng đáp, tay cầm muỗng khuấy đều nước trà trong tách. "Hơn nữa, quy định trường đề ra rất rõ ràng. Em biết chị nắm rõ điều đó hơn ai hết." Phương án đầu tiên bị từ chối. Chuyển sang phương án thứ hai, ánh mắt Hướng Lam Vân trở nên phức tạp, thăm dò Mộ Huyền Noãn. "Vậy phòng cho hai người thì thế nào?" Mộ Huyền Noãn thử một ngụm trà. Hương vị ngọt ngào đúng như cô mong đợi, sau đó bình thản trả lời Hướng Lam Vân. "Phòng cho hai người cũng đã hết từ lâu. Tuy nhiên, em có thể sắp xếp phòng bốn người cho chị. Đảm bảo đó sẽ là căn phòng tốt nhất." Nghe đến đây, Hướng Lam Vân cảm thấy như bị đẩy ngược trở lại điểm xuất phát. Trong một thoáng, cô rơi vào trầm mặc. Bán mạng trở về Trung Quốc, đổi cả chuyên ngành. Một năm 365 ngày miệt mài học hỏi để thích ứng. Vậy mà chỉ cần dính dáng đến "vì sao chổi" kia, Hướng Lam Vân đã phải thức trắng đêm, dành ra nhiều ngày giờ để suy nghĩ. Trong khi Hướng Lam Vân đang chìm sâu vào những suy nghĩ riêng, Mộ Huyền Noãn không báo trước đã khẽ nghiêng người về phía trước, ánh mắt đầy tò mò. "Gương mặt chị trông nghiêm trọng quá đấy. Chị nghĩ gì vậy?" Mộ Huyền Noãn dùng ngón tay nhẹ nâng cằm Hướng Lam Vân lên, môi đỏ chỉ còn cách mặt Hướng Lam Vân một khoảng rất nhỏ. Cảm nhận được sự gần gũi rõ ràng, Hướng Lam Vân lập tức hoàn hồn. Cơ thể tự động phản xạ, thân thủ linh hoạt đè tay Mộ Huyền Noãn xuống bàn, tay còn lại đưa ra chắn giữa hai người, nhanh chóng đẩy gương mặt Mộ Huyền Noãn ra xa. "Này! Em tính làm gì thế?" Hướng Lam Vân hoảng hốt hỏi, chính cô cũng chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Qua kẽ hở giữa các ngón tay, Mộ Huyền Noãn nhìn thẳng vào mắt Hướng Lam Vân. Đôi mắt xanh luôn ẩn chứa sự càn rỡ, khiến Hướng Lam Vân không thể không chột dạ. Rất chậm rãi, Mộ Huyền Noãn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang che chắn tầm nhìn mình, ngón tay cô khẽ mân mê, thưởng thức sự gần gũi ngắn hạn giữa hai bàn tay. Sau đó, Mộ Huyền Noãn bất ngờ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay Hướng Lam Vân. "Em cũng tự hỏi mình nên làm gì đây?" Mộ Huyền Noãn tự nhiên thân mật, bản thân cũng không quan tâm đến phản ứng của Hướng Lam Vân, hành động càng trở nên lấn lướt. Cảm nhận rõ hơi ấm từ lòng bàn tay Mộ Huyền Noãn truyền sang mình, lẫn sự khô nóng trong hơi thở ấy, trong đầu Hướng Lam Vân chợt có tiếng nổ mạnh. Những việc trong phạm vi trường học dù phức tạp đến đâu, tất thảy đều không làm khó được Mộ Huyền Noãn. Nếu muốn có được sự giúp đỡ của Mộ Huyền Noãn, chỉ cần nói vài lời ngọt ngào, đã có thể nắm chắc trong tay một tấm vé thông hành đầy quyền lực. Thế nhưng phong tình vạn chủng*, tình trường kể ra không hết. Một khi đã nói đến chuyện tình cảm phức tạp, tốt nhất nên tránh xa Mộ Huyền Noãn. (*phong tình vạn chủng: Vẻ đẹp biến hóa, khó định hình, khó cưỡng lại) Hướng Lam Vân đã có được bài học, lại nhận ra bản thân không thể duy trì cảm xúc khi ở cạnh Mộ Huyền Noãn, trong lòng bất an, không còn quan tâm được hay mất, hiện tại chỉ muốn đuổi người ngay lập tức. "Phải rồi, suýt nữa thì tôi quên mất mình còn xấp bài kiểm tra giữa kỳ cần chấm xong trước năm giờ. Hôm nay tới đây thôi, làm phiền em rồi." Hướng Lam Vân rút tay lại, cô lia mắt một cái rồi cấm lấy tờ đơn đăng ký phòng, nhanh nhẹn kẹp nó vào xấp bài thi, cố gắng dùng công việc bận rộn đế tiễn khách. Ngay từ lúc trông thấy tờ đơn, trong lòng Mộ Huyền Noãn đã dấy lên một tia nghi hoặc. Giờ đây khi thấy Hướng Lam Vân lộ ra chút sơ hở, Mộ Huyền Noãn mới thong thả đặt câu hỏi. "Bạn học Triệu không thích phòng bốn người sao?" Câu hỏi cần lời giải đáp nhất, đặt đúng thời điểm ắt sẽ có được câu trả lời. Tâm trí Hướng Lam Vân giờ là một mớ hỗn độn, vừa oán trách bản thân không liêm khiết, vừa kinh hãi trước sức quyến rũ đầy nguy hiểm của Mộ Huyền Noãn. Chính vì thế, khi câu hỏi kia vang lên, đầu óc vẫn còn mờ mịt, chẳng kịp cân nhắc cứ thế buột miệng đáp lại. "Đứa nhóc ấy khó hòa nhập lắm. Huống hồ..." Câu nói còn dở dang, nhưng khi Hướng Lam Vân phát hiện mình đã lỡ lời thì quá muộn. Hướng Lam Vân lạc giọng, không dám nhìn thẳng Mộ Huyền Noãn. Thấy Hướng Lam Vân xem mình như không khí, ánh mắt Mộ Huyền Noãn trở nên sắc bén hơn. Mộ Huyền Noãn nghiêng đầu, tiếp tục thúc ép Hướng Lam Vân. "Chị không định nói tiếp à?" "Nói gì đây? Nói bạn học Triệu kia thực ra là một người khác sao?" Hướng Lam Vân nghĩ bụng, ngôn ngữ tê liệt. Chút bối rối đó là tất cả những gì Mộ Huyền Noãn cần để lấp đầy khoảng trống trong suy đoán. Khóe môi Mộ Huyền Noãn cong lên, bật ra một tiếng cười "Nếu là chuyện liên quan đến bạn học Triệu. Chị không cần phải vòng vo đâu." Bàn về nhan sắc, Triệu Bách Nhã và Mộ Huyền Noãn đúng là kẻ tám lạng, người nửa cân. Nhưng nếu Triệu Bách Nhã tựa như một khối băng vĩnh cửu, lạnh lẽo đến mức khiến người khác không dám chạm tới, thì Mộ Huyền Noãn lại là ngọn lửa cháy ngầm, kiên nhẫn từng chút một nung chảy lớp băng đó. Hướng Lam Vân cũng ý thức được sự quan tâm sâu sắc của Mộ Huyền Noãn dành cho Triệu Bách Nhã, nên cô mới giấu nhẹm chuyện này. Đến khi bị Mộ Huyền Noãn phát giác, cô mới thở dài thừa nhận. "Cho nên em liền đổi ý khi nghe tới cái tên này?" Mộ Huyền Noãn duỗi người thoải mái trên ghế, ánh mắt hờ hững, nhớ lại những lời từng nghe ở chỗ Hướng Lam Vân, cô chậm rãi vạch trần. "Không chỉ là chuyện em có đổi ý hay không. Mà còn là việc người từng phủ nhận mình không quen biết bạn học Triệu, giờ lại âm thầm giúp cô ấy tìm phòng. Giáo sư Hướng, chị không thấy mình đang nợ em lời giải thích sao?" "Ý đồ của em không trong sáng. Tôi không thể nào bán đứng lương tâm mình cho em được." Hướng Lam Vân liếc nhìn Mộ Huyền Noãn, coi thường nói. Lời nhận xét của Hướng Lam Vân khiến Mộ Huyền Noãn bật cười. Nhưng Mộ Huyền Noãn không hề phủ nhận quãng thời gian theo đuổi Triệu Bách Nhã, bản thân luôn muốn khai thác rõ hơn mối quan hệ giữa hai người họ. "Chị quan tâm nhiều như vậy làm gì? Không phải chỉ là người xa lạ sao? Hay còn thân thiết hơn em nghĩ?" Những câu hỏi kiểu này, Mộ Huyền Noãn đã hỏi Hướng Lam Vân rất nhiều lần. Ánh mắt Hướng Lam Vân mang theo tia giễu cợt, nhếch môi cười nói. "Tôi biết em đang nghĩ gì. Rất tiếc, em ấy thẳng." "Vậy thì để bạn học Triệu dọn tới chỗ em đi." Mộ Huyền Noãn chống cằm mỉm cười, thản nhiên nói tiếp trước đôi mắt mở lớn của Hướng Lam Vân. "Gần đây em không dùng phòng ký túc xá. Bỏ trống cũng phí." Đúng là Mộ Huyền Noãn đang sở hữu một căn phòng tốt nhất ở ký túc xá A, nhưng vừa nghe thấy lời đề nghị kia, Hướng Lam Vân đã đưa tay che nửa mặt, vẻ mặt phức tạp, khó nói thành lời. "Mộ Huyền Noãn, em không định cưỡng ép bạn học Triệu đó chứ?" Hướng Lam Vân ngồi trên bàn làm việc, từ trên cao nhìn xuống Mộ Huyền Noãn, cố gắng dò đoán ý định của đối phương, nhưng thứ cô nhận được chỉ là thứ cám dỗ nguy hiểm. Đôi mắt của Mộ Huyền Noãn rất đẹp, màu xanh trong như ngọc. Chỉ cần nhìn vào đó, trái tim Hướng Lam Vân liền đập nhanh như hươu chạy. "Chị hiểu em mà." Mộ Huyền Noãn ngửa đầu nhìn Hướng Lam Vân, chân thôi vắt chéo, tư thế hơi hướng về trước, như mèo lười khẽ rời ổ, chuyển sang rình mồi. "Nếu người ta không chủ động muốn em. Em tuyệt đối sẽ không làm gì cả." Hướng Lam Vân nghiêng mặt nhìn xuống, ánh mắt vẫn chưa thôi cảnh giác. Nhưng cô còn chưa kịp lên tiếng thì ngay giây tiếp theo Mộ Huyền Noãn đã đặt hai tay lên mặt bàn, chậm rãi đẩy người về phía trước. Đầu gối kia cũng trượt theo, cả thân người mềm mại len dần tới, từng chút một, tiến gần về phía Hướng Lam Vân. Cơ thể Hướng Lam Vân vô thức căng lên. Khoảng cách bị rút ngắn trong tích tắc. Hơi thở của Mộ Huyền Noãn phả lên môi Hướng Lam Vân, nhẹ như lông vũ nhưng khiến người Hướng Lam Vân không thể nhúc nhích. Giọng nói Mộ Huyền Noãn lại trở về vẻ trêu chọc, còn ánh mắt không che giấu dục vọng đang cuộn lên từ đáy sâu. "Vậy... chị có muốn em không?" Tầm mắt Hướng Lam Vân trượt xuống bờ môi đỏ mọng của Mộ Huyền Noãn. Cô cố cưỡng lại ham muốn, nhưng ánh mắt, mùi hương, sự khiêu khích ấy, tất cả như một chiếc lưới vô hình quấn lấy lý trí. Cuối cùng, Hướng Lam Vân không thể chịu nổi nữa, cô nghiến răng, bật ra một tiếng rủa nhỏ, giọng khàn đi vì kìm nén. "Chết tiệt!" Lý trí bị đánh gục, Hướng Lam Vân nghiêng người, trực tiếp đặt môi mình lên môi Mộ Huyền Noãn. Không ai không thể động lòng trước cái đẹp, càng khó kiểm soát được bản thân không động tình với Mộ Huyền Noãn. Hướng Lam Vân luôn muốn Mộ Huyền Noãn. Bây giờ nhìn Mộ Huyền Noãn như thế này, cô lại càng muốn Mộ Huyền Noãn nhiều hơn. P/s: Nếu có ai thắc mắc về màu tóc của nhân vật so với ảnh minh họa, thì cần nói rõ vào thời điểm này, Mộ Huyền Noãn vẫn chưa nhuộm tóc tím khói. Thực ra, mái tóc của cô vốn là vàng ánh kim, chỉ là màu sắc thật ấy chưa từng được để lộ. Dĩ nhiên, sự che giấu đó cũng có nguyên do riêng. |
3 |
